Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15366

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 05 - Chương 6: Coi mạng người như cỏ rác

Chương 6: Coi mạng người như cỏ rác

Nhưng Hắc Vân dường như chẳng mảy may bận tâm, đối với một kẻ là hiện thân cho cái ác của nhân loại như cô ta, liêm sỉ là thứ không tồn tại.

Chỉ thấy thiếu nữ tóc trắng lấy một hộp sữa từ trong tủ lạnh ra, nói với Fafnir.

"Cơ thể này của em mà vẫn còn sống được thì đúng là kỳ tích đấy."

Với thân phận là một Ngoại Thần, Hắc Vân dĩ nhiên có thể nhìn thấu tình trạng cơ thể của Fafnir chỉ bằng một ánh mắt.

Có thể nói, nếu Hắc Vân dùng những suy đoán ác ý nhất, Fafnir có lẽ còn chẳng thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Thân xác đã tàn tạ đến mức này, nếu tâm trí còn phải chịu thêm đòn giáng nặng nề, cực kỳ có khả năng cô sẽ tan biến ngay lập tức.

Tuy nhiên Fafnir không hề biết Hắc Vân đang nghĩ gì, cô cũng chẳng quan tâm đối phương vừa nói cái gì.

Điều duy nhất Fafnir để tâm lúc này chính là...

"Cô mặc quần áo vào rồi hãy nói!"

Dáng vẻ chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm của Hắc Vân khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Fafnir đỏ bừng, bàn tay đang che mắt Alte hận không thể nhấn thật chặt vào.

Cảnh tượng này tuyệt đối không được để Alte nhìn thấy!

"Thôi mà, thôi mà~"

Lời của Fafnir chẳng mảy may tác động đến Hắc Vân, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kiểu "cô mà còn không mặc đồ vào thì tôi sẽ cho cô nếm mùi bánh cuộn Thụy Sĩ" của Bạch, cô ta chỉ đành hậm hực quay về phòng ngủ, sau khi thay đồ xong xuôi mới bước ra lần nữa và nói.

"Em là... ồ, tên là Fafnir đúng không?" Hắc Vân gãi đầu nói: "Xin lỗi nhé, trí nhớ của tôi không được tốt lắm... hay đúng hơn là các người là ai thì liên quan quái gì đến tôi?"

Khi nói những lời này, giọng điệu của Hắc Vân mang theo một chút trêu chọc, lại còn nhắm tịt mắt lại, trông vô cùng gợi đòn.

Còn Fafnir khi thấy người đàn bà xấu xa này cuối cùng cũng chịu mặc đồ thì mới thở phào nhẹ nhõm, cô cũng chẳng để tâm đến sự xúc phạm của đối phương, chỉ tháo kính áp tròng ra và nói với Bạch.

"Cái này... cảm ơn chị nhé."

Dù Hắc Vân rất đáng ghét nhưng Bạch là một người tốt, sau khi Fafnir bày tỏ lòng cảm ơn với thiếu nữ tóc xanh, cô liền nhìn về phía Hắc Vân.

Vì không còn kính áp tròng, Fafnir đã có thể nhìn thấy linh hồn ẩn sâu bên trong Hắc Vân.

Đó là một cụm lửa đen kịt tuyệt đối, đen đến mức khiến Fafnir có cảm giác như thế giới này bị mất đi một mảng màu vậy.

Dù đây không phải lần đầu nhìn thấy, trong lòng Fafnir vẫn không kìm nén được cảm giác sợ hãi và kinh hoàng.

Còn về linh hồn của Bạch ở phía bên kia... thì lại càng kỳ lạ hơn.

Đó là một cụm lửa trắng tinh khôi, khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp, nhưng không rõ vì lý do gì, nó giống như bị ai đó chẻ làm đôi từ chính giữa, chỉ còn lại một nửa ngọn lửa.

Lúc này, sau khi Fafnir buông tay khỏi Alte, vị Long kỵ sĩ cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng, có điều, khoảnh khắc nhìn thấy dáng vẻ của Hắc Vân, anh lập tức sững sờ.

Và nói với vẻ không thể tin nổi.

"Chẳng phải cô đã bị tên Ảnh Ma đó hiến tế cho Tân Thần rồi sao? Tại sao cô lại chẳng hề hấn gì?"

"Cậu nói xem có khi nào..." Hắc Vân nhìn Alte, cười nhạo nói: "Đó chẳng qua chỉ là tôi đang đi câu cá thôi không?"

"Câu cá?"

Hai chữ này vừa thốt ra từ miệng Hắc Vân, Alte đột nhiên nảy sinh một suy đoán vô cùng đáng sợ.

Trước đây Ảnh Ma Apark luôn thao túng đám cường đạo ở làng Tassa đi giết người, sau đó qua phân tích của Cục Tình báo, hắn làm vậy là để thu thập thêm Huyết Tinh Ô Uế nhằm tạo ra thảm họa ở quảng trường trung tâm và triệu hồi khối thịt chưa thành hình kia.

Mà việc Hắc Vân giết sạch đám cường đạo đó không cần giải thích... nguyên nhân không chỉ đơn giản là vì cô ta lười giải thích.

Càng có khả năng là cô ta làm vậy để biến chính mình thành vật tế trong tay Apark.

Sau khi nhận ra điều đó, Alte không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

"Nếu cô có thể sống sót sau khi bị hiến tế, vậy thì Tân Thần trong miệng Ma tộc..."

"Chết rồi nhé."

Hắc Vân thản nhiên mỉm cười, giống như vừa bóp chết một con kiến một cách dễ dàng.

Nhưng dường như sực nhớ ra điều gì, cô ta lại bổ sung thêm.

"Nhưng Huyết Tinh Ô Uế vẫn còn tồn tại trên thế giới này, nên nó sẽ còn hồi sinh thôi."

"..." Alte sau khi nghe những lời nhẹ tựa lông hồng của Hắc Vân thì im lặng một hồi, rồi chất vấn: "Thực chất cô chính là Ngoại Thần đúng không?"

"Ai mà biết được?" Hắc Vân dang tay, lắc đầu nói: "Với lại cái tên đó nghe khó lọt tai chết đi được, rốt cuộc là thằng ôn con nào đặt cho tôi thế?"

Alte tốn chút thời gian để xâu chuỗi lại kế hoạch của Hắc Vân, nhưng càng nghĩ sâu xa anh càng thấy rợn người.

Vị Ngoại Thần này không chỉ tiêu diệt đám cường đạo, theo một nghĩa nào đó, cái chết của những người bị lây nhiễm ở quảng trường trung tâm có lẽ cũng nằm trong kế hoạch của cô ta.

Với thực lực của Hắc Vân, nếu muốn cứu người thì đó chỉ là việc tiện tay,

Nhưng cô ta đã không làm vậy, trái lại còn dung túng cho những người nhiễm Huyết Tinh Ô Uế rơi vào điên loạn, rồi bị biến chuyển thành những tế bào máu ghê tởm kia.

Mà mục đích của việc làm này, chỉ đơn giản là để giết chết Tân Thần trong miệng Ma tộc một lần...

Nghĩ đến đây, Alte trút ra một luồng trọc khí dồn nén trong lòng, hỏi Hắc Vân.

"Cô làm như vậy, hy sinh nhiều người dân vô tội đến thế, liệu có thực sự xứng đáng không?"

"Tôi thấy xứng đáng thì nó là xứng đáng. Giết nó một lần để đổi lấy sự bình yên cho đến khi nó hồi sinh trở lại, có thể là một năm, cũng có thể là một trăm năm, nhưng quả thực là khá hời đấy chứ? Hơn nữa... những người bị nhiễm đó chắc chắn là hết cứu rồi."

Nếu để Alte tìm một từ để hình dung về thiếu nữ trước mặt.

Phản ứng đầu tiên anh có thể nghĩ đến chính là —— coi mạng người như cỏ rác.

Quả không hổ danh là Ngoại Thần được gọi là hiện thân của cái ác nhân loại, thực sự là khiến người ta phẫn nộ đến phát run.

Đối mặt với sự đối đầu gay gắt của hai người, Fafnir với bộ não vẫn chưa kịp nhảy số thậm chí còn không rõ chuyện gì đang xảy ra, cô nhìn Hắc Vân rồi lại nhìn Alte, dường như muốn tìm kiếm câu trả lời từ biểu cảm của họ.

Tiếc là chẳng có tác dụng gì, nên Fafnir chỉ đành yếu ớt giơ tay lên nói.

"Cái đó... hai người đang cãi nhau ạ?"

Cũng chẳng biết có phải vì nghe thấy lời của Fafnir hay không, Hắc Vân nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa đã trở lại dáng vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ nghe cô ta nũng nịu nói với Bạch.

"Bạch ơi Bạch ơi! Tối nay tôi muốn ăn thịt viên hamburger!"

"Cô đi uống cháo đi."

Tiếc là thiếu nữ tóc xanh đang nắm quyền sinh sát trong nhà bếp này chẳng hề nể mặt Hắc Vân.

Kẻ sau nhìn bát cháo trắng mà Bạch bưng tới, chỉ biết phát ra một tiếng rên rỉ thảm thiết, nhưng vẫn vô ích.

"Tiểu thư Fafnir, Đoàn trưởng Alte, cơm nước đã chuẩn bị xong cho hai người rồi, ăn xong rồi đi cũng không muộn."

Khi Bạch bưng tất cả thức ăn còn lại lên bàn, bốn người ngồi quây quần bên bàn ăn, những món mỹ vị phong phú đa dạng khiến bát cháo trắng không mấy hạt gạo trước mặt Hắc Vân trông thật lạc quẻ.

"Cái này..."

Fafnir cứ cảm thấy thế này có vẻ không ổn lắm, nhưng Bạch lại nói một cách phũ phàng.

"Đừng quan tâm đến cái hạng rác rưởi này, không bỏ đói cô ta được đâu."

"Ư..."

Hắc Vân vốn dĩ hống hách, coi trời bằng vung giờ đây cuối cùng cũng xìu xuống, thấy cầu xin Bạch không có tác dụng, cô ta chỉ đành dùng ánh mắt đáng thương nhìn Fafnir, mưu đồ kiếm một miếng thịt viên từ chỗ nàng rồng trông có vẻ hiền lành vô hại này.

Tuy nhiên Fafnir cũng rất khó xử, nhưng đúng lúc này, Hắc Vân lại ghé sát vào tai Fafnir, thì thầm.

"Nếu em cho tôi miếng thịt này, tôi có thể chỉ cho em cách chữa trị vấn đề trên cơ thể mình đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!