Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15366

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 04 - Chương 4: Tà Long Skara

Chương 4: Tà Long Skara

Ở một diễn biến khác, Fafnir đang nằm phè trên ghế sofa, cô kiệt sức đến mức lười chẳng buồn để ý đến hình tượng, ngay cả váy bị “lộ hàng” cũng chẳng thèm kéo xuống một chút nào.

“Không biết Xia và Claudia rốt cuộc nói chuyện thế nào rồi…”

Là một con Rồng Hikikomori có tâm, Fafnir rất quan tâm đến tình hình của Xia, nhưng bất kể cô có nhắn hỏi thế nào thì cái con mèo “gợi đòn” kia cũng chẳng thèm rep tin nhắn.

Thế nhưng, Alte nhìn vào điện thoại của mình, thấy tin nhắn mà Abel gửi đến, bèn nói với Fafnir:

“Anh đoán là cũng ổn đấy.”

Việc Abel xuất hiện ở đó đương nhiên không phải là sự trùng hợp, mà là do Alte đã đặc biệt nhắn cậu ta đến xem xét tình hình.

Dù nói thế nào đi nữa, Abel với tư cách là chồng trên danh nghĩa của Xia, kiểu gì cũng phải ra mặt chào hỏi mẹ vợ một tiếng chứ.

Nhưng còn bố mẹ vợ của mình thì sao nhỉ?

Alte nhìn Fafnir đang nằm ườn ra như con cá mắm, trong lòng không khỏi trầm tư suy nghĩ.

Khái niệm tình thân của tộc Rồng rất mờ nhạt, đại đa số đều theo kiểu “đẻ xong đem con bỏ chợ”, cho nên muốn tìm được mẹ đẻ của Fafnir chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Thậm chí có khả năng đối phương còn chẳng nhận ra Fafnir nữa là đằng khác.

Có thể thấy chủng tộc này bi ai đến nhường nào.

Phải. Đối với một thiếu nữ có tính cách như Fafnir, chuyện này quả thực cũng khá là dằn vặt.

Nghĩ đến đây, Alte bèn hỏi Fafnir:

“Fafnir, em có đang nhớ mẹ của mình không?”

“Hả…” Fafnir nằm sấp trên sofa, từ từ ngóc đầu dậy, sau đó yếu ớt trả lời: “Dù có nhớ thì cũng làm được gì đâu, còn chẳng tìm thấy rồng đâu nữa là.”

Nói đến đây, Fafnir lí nhí lẩm bẩm trong miệng:

“Dù sao thì… dù sao thì có Alte ở bên cạnh là đủ rồi.”

“Hửm?” Alte loáng thoáng nghe thấy Fafnir lầm bầm tên mình, nhưng vì giọng cô bé quá nhỏ nên anh hỏi lại: “Em gọi anh có việc gì không?”

“Không! Không có gì đâu!”

Fafnir vội vàng vùi đầu vào ghế sofa, trông chẳng khác nào một con đà điểu, khiến người ta nhìn vào chỉ muốn đè ra bắt nạt một trận cho đã đời.

Tất nhiên, Alte không phải là loại người thích trêu chọc người khác để tìm niềm vui, nhất là khi Fafnir lại là bạn gái của anh, nên càng không thể xuống tay được.

Nhưng dù vậy, Alte vẫn ngồi xuống bên cạnh Fafnir, đặt tay lên mái tóc bạc mềm mại của cô và nhẹ nhàng vuốt ve.

Phải công nhận là tóc bạc của Fafnir rất mượt, sờ vào có cảm giác mát lạnh, khiến người ta cứ muốn vuốt mãi không thôi.

Còn cặp sừng rồng này…

Tốt nhất là không nên chạm vào thì hơn.

Cơ thể chịu không nổi đâu.

Được Alte dịu dàng vỗ về, khuôn mặt nhỏ nhắn của Fafnir hơi ửng hồng, nhưng cô không hề kháng cự mà chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc bình yên này.

Chỉ có điều ngay sau khi nhắm mắt, chiếc điện thoại trên tay Fafnir liền trượt nhẹ xuống ghế sofa, xem chừng cô bé đã ngủ thiếp đi rồi.

“Cái này…” Thấy Fafnir cứ thế tựa vào vai mình ngủ ngon lành, Alte cũng có chút bất lực, chỉ đành mỉm cười nói: “Xem ra là mệt thật rồi.”

Đừng nói là Fafnir, thực ra chính bản thân Alte cũng mệt rã rời.

Cái vụ bị con “Rồng biến thái” đang cuồng nộ đè xuống sàn nhà “hành” cho ra bã đúng là khiến người ta khó mà nuốt trôi cục tức này được.

Đường đường là đấng nam nhi bảy thước, kết quả lại bị một con rồng Hikikomori cao chưa đến mét sáu giành lấy quyền chủ động, lại còn bị “vắt” đến tận hai mươi lần.

Đúng là khiến người ta chẳng biết nên cảm thán thế nào nữa.

Miêu tả chính xác thì là… nếu đã không thể phản kháng, thì cứ nằm xuống mà tận hưởng thôi?

“Thôi kệ, mình cũng ngủ một giấc cho lại sức vậy.”

Alte nhẹ nhàng ôm lấy Fafnir, để cô dựa lưng vào ghế sofa còn mình thì nằm chắn ở bên ngoài. Hai người cứ thế ôm nhau ngủ, khung cảnh trông vô cùng ấm áp và hài hòa.

Chỉ có điều, giấc mơ của Fafnir lúc này lại chẳng hề bình yên chút nào.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt là một mảng hỗn mang và tăm tối.

Khắp nơi đều là những ngọn lửa linh hồn màu xanh lam trôi nổi, nhưng chúng hoàn toàn không thể soi sáng không gian đen kịt này.

“Đây là… đâu thế này?”

Fafnir ngơ ngác nhìn xung quanh, rõ ràng cô nhớ là mình đang tựa vào Alte ngủ cơ mà.

“Chẳng lẽ là đang mơ sao?”

“Đúng rồi đó.”

Trong lúc Fafnir còn đang nghi hoặc, một bàn tay nhỏ nhắn, thon thả nhưng trắng bệch đặt lên vai cô.

“Oa á!”

Cảm giác tiếp xúc bất ngờ này khiến Fafnir giật nảy mình nhảy cẫng lên. Khi cô hoảng hốt quay đầu lại thì phát hiện đứng trước mặt mình là một thiếu nữ tóc đen vô cùng xa lạ, trên đầu cũng có cặp sừng rồng.

“Làm cô sợ rồi hả?” Chỉ nghe thấy thiếu nữ tóc đen kia nói với vẻ đầy hối lỗi: “Ngại quá, tôi không nghĩ phản ứng của cô lại kịch liệt đến thế.”

“Cô là ai…”

Fafnir cảnh giác nhìn đối phương. Dựa vào khí tức tỏa ra, thiếu nữ tóc đen này chắc chắn cũng là tộc Rồng, hơn nữa thực lực còn rất mạnh.

“Tôi ấy à? Tên tôi là Skara. Trước đây mọi người thường gọi tôi là Tà Long Skara, nhưng về sau chẳng hiểu sao lại gọi thành Cổ Long.”

Nói đến đây, Skara chợt nhớ ra điều gì đó, bèn bổ sung thêm một câu:

“À phải rồi, Tà Long không phải biệt danh người khác đặt cho tôi đâu, mà tôi thực sự thuộc chủng tộc Tà Long đấy.”

“Tộc Tà Long?”

Nghe thấy cái tên này, Fafnir lập tức ngẩn người ra.

Lý do cũng rất đơn giản, hiện tại Cự Long đều được phân loại theo màu sắc, cô chưa từng nghe nói đến thứ gì gọi là tộc Tà Long cả.

Nhìn mái tóc đen của Skara, Fafnir không khỏi thầm nghĩ.

Chẳng lẽ đối phương đang “chém gió” với mình?

Thấy ánh mắt không mấy tin tưởng của Fafnir, Skara bèn nói:

“Đó là chuyện của rất lâu rất lâu về trước rồi, lâu đến mức tôi cũng quên mất đó rốt cuộc là thời đại nào nữa…”

Nói đến đây, Skara khẽ thở dài đầy hoài niệm.

“Tôi chỉ nhớ mang máng rằng, khi đó lục địa này vẫn là thiên hạ của loài Cự Long. Chúng tôi chiến đấu với tộc Tinh Linh cổ đại để tranh giành danh hiệu bá chủ.”

“Chưa nghe bao giờ.”

Nhìn dáng vẻ cảm thương cùng ánh mắt đầy lý trí của đối phương, Fafnir không khỏi trở nên bán tín bán nghi.

Trước đó Skara lúc nhập xác vào Miranda điên cuồng bao nhiêu, thì bây giờ lại mang đến cảm giác hòa nhã bấy nhiêu, cứ như một thiếu nữ văn tĩnh thực thụ vậy.

Sau khi soi xét thêm vài lần nữa, Fafnir mới lên tiếng:

“Cô thực sự là Skara á? Trông chẳng giống chút nào…”

“Trước đó do tôi bị ảnh hưởng bởi sự đẫm máu nên mới điên điên khùng khùng như vậy, nhân tiện cũng phải nói lời xin lỗi với cô.”

Skara cung kính cúi người chào Fafnir, bày tỏ sự xin lỗi chân thành nhất.

Hành động này khiến Fafnir cảm thấy hơi ngại ngùng, cô bối rối đưa tay gãi đầu.

Có câu nói rất hay, không ai đánh kẻ đang cười bao giờ.

Dù trước đó Skara là kẻ thù, nhưng thấy đối phương xin lỗi thành khẩn như vậy, Fafnir cũng chẳng biết nói gì hơn.

Dù sao thì chính mình cũng đã đánh cho người ta hồn bay phách lạc rồi còn gì!

So sánh giữa mình và cô ta, ai thê thảm hơn thì liếc mắt cái là biết ngay mà?

Thế nên Fafnir vội vàng nói:

“Không… không sao đâu.”

“Cô không giận là tốt rồi,” Skara đứng thẳng dậy, cảm thán nói: “Hơn nữa nếu cô không phải là chủng Thánh Long, thì những linh hồn trên chiến trường đó hiện tại vẫn sẽ bị giam cầm ở thế giới này, vĩnh viễn không được siêu thoát.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!