Mở Đầu: Thiếu Niên Với Ước Mơ Trở Thành Kỵ Sĩ
Lịch Đế quốc năm 275.
Tại Đế quốc Lemursil, một cường quốc nằm ở phía Tây lục địa Alfana.
Trên con đại lộ của Đế đô Simurg, có một quán trọ nhỏ mang tên 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, nơi mà khách khứa chủ yếu là những kẻ thô lỗ như thương nhân lưu động hay mạo hiểm giả.
Tầng một là quán rượu, kiểu thiết kế thường thấy ở bất cứ đâu.
Tại đó, một cậu bé vừa tròn năm tuổi tên là Wynn Byrd đang dán mắt vào khung cửa sổ hướng ra đại lộ, đôi mắt lấp lánh nhìn ra bên ngoài.
"Oa~, ngầu quá đi~"
Bộ giáp tỏa sáng ánh bạch kim.
Thanh trường kiếm thép đeo bên hông.
Và trên lưng là tấm khiên cũng bằng thép nốt.
Trước ngực họ khắc họa huy hiệu Sư tử hai đầu, biểu tượng của Kỵ sĩ đoàn Đế quốc.
Wynn vẫn còn quá nhỏ để hiểu chuyện, nhưng thực ra các kỵ sĩ vừa mới trở về sau khi thảo phạt bầy ma thú tràn ra từ khu rừng biên giới.
Nhiều người dân đang xếp hàng dọc hai bên đại lộ để chiêm ngưỡng dáng vẻ oai hùng của họ khi đi qua Khải Hoàn Môn để trở về Đế đô.
Dĩ nhiên, trước cửa 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 cũng không ngoại lệ, rất nhiều người đang đứng chật kín bên ngoài cửa sổ, và Wynn chỉ có thể len lén nhìn dáng vẻ các kỵ sĩ qua những khe hở giữa dòng người.
"Wynn! Cấm có trốn việc đấy nhé!"
Người vừa quát lên là bà chủ của quán trọ này, Hannah.
Cậu quay đầu lại, thấy bà ta đã dừng tay ghi chép sổ sách và đang trừng mắt nhìn mình.
"C-Cháu xin lỗi ạ."
Cậu vội trèo xuống khỏi cái bàn mà ưu điểm duy nhất là sự chắc chắn, rồi quay lại với công việc đánh bóng thìa và nĩa đang bày la liệt.
Cậu dùng vải cẩn thận lau chùi những món đồ đã mờ đi vì sử dụng nhiều năm tháng ấy.
"Làm xong cái đó thì đi lấy nước ngay cho bà! Hôm nay cũng bận tối mắt tối mũi đấy, đừng có mà lười biếng. Cái đồ tốn cơm tốn gạo này!"
Wynn không còn cha mẹ.
Cha mẹ cậu vốn là thương nhân lưu động, họ gửi Wynn lại cho chủ quán trọ này – vốn là bạn thân của họ – để lên đường, nhưng chẳng may đã bị lục lâm thảo khấu tấn công và mất mạng giữa đường.
Chuyện đó chẳng hiếm lạ gì trong thời đại này.
Tuy đã trở thành trẻ mồ côi, nhưng may mắn là cha mẹ cậu đã trả trước cho quán trọ một khoản tiền khá lớn trước khi đi, cộng với việc chủ quán không nỡ đuổi đứa con mới năm tuổi của bạn thân ra đường, nên Wynn được cho phép làm việc tại đây.
Tuy nhiên, cậu tuyệt đối không được nuông chiều.
Hannah, vợ của ông chủ, đã thay đổi thái độ hoàn toàn so với khi gia đình cậu còn là khách trọ, bà ta bóc lột Wynn không thương tiếc.
Trong mắt kẻ hám tiền như Hannah, một đứa trẻ năm tuổi chưa làm nên trò trống gì chỉ là một cái gai trong mắt, một kẻ ăn bám tốn kém đủ thứ tiền.
Dẫu vậy, không bị đuổi ra đường có lẽ đã là may mắn lắm rồi.
Có rất nhiều đứa trẻ trở thành mồ côi và chết dần chết mòn. Cũng có những đứa bị bán cho bọn buôn nô lệ.
Tình cảnh hiện tại, nhìn từ bên ngoài thì có lẽ cũng chẳng khác gì nô lệ, nhưng ít nhất ông chủ quán trọ vẫn trả cho Wynn một khoản tiền lương, dù chỉ ít ỏi như hạt vừng.
"Nè, bác Hannah ơi."
Vừa đánh bóng thìa, Wynn vừa rụt rè bắt chuyện với Hannah.
"Làm thế nào để trở thành kỵ sĩ được ạ?"
"Hả? Kỵ sĩ á?"
Wynn không thể nào quên được dáng vẻ oai hùng của những kỵ sĩ cậu nhìn thấy qua khe hở của đám đông, dù rất sợ Hannah nhưng cậu không kìm được sự tò mò.
"Muốn làm kỵ sĩ thì cứ vào trường học của Đế quốc này, học kiến thức, giáo dưỡng, rồi cả võ nghệ với ma pháp là được chứ gì?"
"Làm sao để vào được trường học ạ?"
"Học hành rồi thi đỗ, sau đó nộp tiền nhập học là xong."
"Hưm...... trường học sao..."
Khi Hannah ngừng tay ghi sổ và ngẩng lên, bà thấy đôi mắt Wynn đang sáng lấp lánh.
Thằng bé thường ngày lầm lì, chỉ biết cắm cúi làm việc theo lời sai bảo, hiếm khi nào lại nở nụ cười đúng với lứa tuổi như vậy.
Nhưng Hannah chẳng quan tâm.
"Này, đừng có dừng tay! Còn phải đi lấy nước nữa đấy."
"A, dạ......"
"Với lại, tiền nhập học đắt lắm đấy. Bà đây cho mày ở nhờ thì được, chứ tiền cho mày đi học thì một xu cũng không có đâu nhé!"
Đánh bóng xong đống thìa, Wynn ôm lấy cái xô và đi về phía giếng nước chung.
Với một đứa trẻ năm tuổi, việc lấy nước là một công việc nặng nhọc.
Để đổ đầy chum nước sau quán trọ, cậu phải đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần.
"Tại mày trốn việc nên mới không có thời gian đấy. Trước giờ mở cửa buổi tối mà không lấy xong nước thì nhịn cơm nhé!"
Wynn im lặng bước ra ngoài từ cửa sau quán trọ.
『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 phục vụ rượu và thức ăn cho cả khách vãng lai ngoài khách trọ, nên cứ đến gần tối là quán rượu tầng một lại chật kín người.
Vừa rửa bát trong khu rửa của nhà bếp, Wynn vẫn mải suy nghĩ về chuyện kỵ sĩ.
(Trường học sao... phải tiết kiệm bao nhiêu tiền mới vào được nhỉ......)
Choang!
"A......"
Tay trơn tuột, cậu lỡ làm vỡ một chiếc đĩa.
Một đứa trẻ năm tuổi vừa rửa bát vừa nghĩ vẩn vơ, kết cục tất yếu là thế này đây.
"Mày làm cái trò gì thế hả! Tiền cái đĩa đó sẽ trừ vào lương của mày!"
Cơ thể Wynn giật bắn lên, co rúm lại trước tiếng quát tháo của Hannah, cậu vội ngồi thụp xuống nhặt những mảnh vỡ.
"Sao thế, Wynn. Có bị thương không?"
Randel, ông chủ quán trọ, nãy giờ đã nhận ra Wynn cứ thẫn thờ như người mất hồn.
Đứa bé trai này, giọt máu còn lại của bạn thân ông, xét theo độ tuổi thì là một đứa trẻ thông minh, chẳng bao giờ vòi vĩnh.
Trong mắt Hannah thì thằng bé lầm lì và không đáng yêu, nhưng một đứa trẻ mới mất cha mẹ được ba tháng, đang ở cái tuổi muốn được làm nũng, muốn được vui chơi, lại phải gồng mình làm những công việc nặng nhọc ngày qua ngày.
Thực tâm ông rất đau lòng khi phải bắt con của bạn thân làm việc, nhưng dù 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』 có đông khách thì tình hình kinh doanh cũng chẳng dư dả gì cho cam.
Hơn nữa, Hannah vốn bất mãn việc Randel tự ý quyết định nhận nuôi Wynn, nên để bà ấy chấp nhận, ông đành phải để Wynn làm việc.
Vì thế, Randel vẫn thường âm thầm quan tâm đến Wynn, và ông nhận ra thằng bé vốn luôn tập trung làm việc hôm nay lại lơ đễnh khác thường.
"Có chuyện gì à?"
"Dạ, hồi trưa cháu thấy các kỵ sĩ. Cháu hỏi bác Hannah thì bác ấy bảo muốn làm kỵ sĩ phải cần tiền...... Cháu muốn trở thành kỵ sĩ."
"Kỵ sĩ sao......"
Là con trai thì ai cũng có một thời ngưỡng mộ kỵ sĩ.
Randel cũng không ngoại lệ, ông cũng từng có thời như thế.
"Cần khoảng bao nhiêu tiền thế ạ......?"
"Ừm xem nào...... hình như là bốn đồng tiền vàng thì phải?"
Wynn còn nhỏ nên chưa biết tính toán con số, nhưng cậu cũng lờ mờ hiểu được đó là một số tiền khổng lồ (Lương tháng hiện tại của Wynn là một đồng tiền bạc. Một trăm đồng bạc mới đổi được một đồng vàng).
"Ra là thế, chú cũng từng có thời khao khát làm kỵ sĩ đấy."
"Cả chú Randel nữa ạ?"
"Ừ, ngầu lắm mà. Chú cũng hay cầm kiếm chơi trò đóng giả kỵ sĩ nữa cơ."
Biết Randel cũng từng ngưỡng mộ kỵ sĩ, Wynn nở nụ cười.
Thấy biểu cảm hiếm hoi ấy trên gương mặt đứa trẻ từ sau khi cha mẹ mất, Randel cũng bất giác mỉm cười theo.
"Này! Lại trốn việc rồi. Bà cho nhịn cơm bây giờ!"
Hannah ngó vào bếp và hét toáng lên.
"Cả ông nữa! Gọi món dồn đống rồi kia kìa! Đừng có để khách đợi!"
"Ơ, ừ ừ."
Hai người làm vẻ mặt hối lỗi rồi quay trở lại làm việc.
Phía sau quán trọ có một nhà kho nhỏ.
Chỗ đó ít được sử dụng nên đã được dọn dẹp lại làm chỗ ngủ, đó là nơi ở mới của Wynn từ ba tháng trước.
Đêm đã về khuya, khi ngày mới sắp sang, công việc dọn dẹp quán xá cũng xong xuôi, một ngày dài đằng đẵng của Wynn cuối cùng cũng kết thúc.
Một đứa trẻ năm tuổi ở một mình trong nhà kho tối tăm đáng lẽ sẽ thấy sợ hãi, nhưng Wynn đã kiệt sức vì công việc hàng ngày nên vừa chui vào giữa tấm chăn và nệm xơ xác, cậu thường ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Tuy nhiên, hôm nay có lẽ vì sự phấn khích khi nhìn thấy kỵ sĩ ban trưa, cậu mãi vẫn chưa ngủ được.
(Kiến thức với giáo dưỡng là cái gì nhỉ? Chú Randel bảo là chỉ cần rèn luyện cơ thể là được...)
Cậu không hiểu mấy từ khó, nhưng Wynn nghĩ rằng chỉ cần rèn luyện sức khỏe là được.
(Mình sẽ trở thành kỵ sĩ. Trước hết phải rèn luyện cơ thể đã.)
Trong quán trọ này cũng có mạo hiểm giả lưu trú.
Cậu thi thoảng vẫn thấy họ chạy bộ vào sáng sớm hay vung kiếm tập luyện.
(Mình cũng sẽ cố gắng giống như mọi người, bắt đầu từ sáng mai......)
Dù có phấn khích đến đâu, cậu cũng không thể chối bỏ sự mệt mỏi của cơ thể. Không thắng nổi cơn buồn ngủ ập đến, Wynn chìm vào giấc mộng.
Từ ngày hôm sau, Wynn bắt đầu thức dậy từ sáng sớm tinh mơ, khi màn đêm vẫn còn bao phủ và đến cả gà trong quán cũng chưa gáy sáng, cậu chạy bộ quanh khu vực lân cận mỗi ngày. Cậu coi việc lấy nước cũng là rèn luyện, nên ngay cả khi xô rỗng cậu cũng chạy, và cậu đổi sang dùng cái xô lớn hơn trước một cỡ.
Trong lúc đó, Hannah thức dậy và ngạc nhiên khi thấy chum nước đã đầy ắp, nhưng vì chẳng có gì bất tiện nên bà ta lại hí hửng vì có thể sai Wynn làm thêm việc khác.
Cậu được dạy thêm cách dùng dao để gọt vỏ khoai tây và cà rốt.
Khối lượng công việc tăng lên, nhưng tiền lương vẫn giữ nguyên.
Dẫu vậy, Wynn không hề than vãn nửa lời, cậu tìm kiếm cơ hội rèn luyện trong chính công việc và hoàn thành tất cả.
Và rồi, ngày tháng cứ thế trôi đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
