Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 148

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2504

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

19 509

Web novel - Chương 01: Sự Khinh Miệt Quen Thuộc (1)

Chương 01: Sự Khinh Miệt Quen Thuộc (1)

“Người ta chết rồi thì sẽ ra sao nhỉ?”

“Tôi làm sao biết được, tôi đã chết bao giờ đâu.”

Anh thản nhiên trả lời người bạn vừa bất chợt đặt câu hỏi trong lúc cả hai đang uống rượu.

Đó chưa bao giờ là chủ đề mà anh bận tâm. Suy cho cùng, dành thời gian mài sắc thanh kiếm của mình còn có ích hơn là ngồi suy ngẫm về những thứ như vậy.

“Nghe đồn có người được tái sinh đấy.”

“Chà, nếu vậy thì kiếp sau tôi mong được sinh ra trong một gia đình bình thường. Tôi muốn sống yên ổn.”

Người bạn cười khẽ trước ước muốn về một cuộc sống bình dị của anh, rồi hỏi lại.

“Cậu nghiêm túc đấy à?”

“Ừ.”

“Nhiều người đang phải chịu đau khổ vì thảm họa ngoài kia. Nếu cậu ra tay, sẽ còn nhiều người phải chết hơn nữa.”

“Tôi không quan tâm.”

“Tôi không ngờ người bạn vui tính của tôi lại mang nhiều nỗi đau đến thế.”

“Ai mà chẳng có một, hai quá khứ đau buồn chứ.”

Người bạn gật đầu đồng tình, rồi nâng ly lên.

“Khi nào chuyện này kết thúc, chúng ta hãy cùng đi săn quái vật lần nữa nhé.”

“Vậy thì tìm cho tôi một đối thủ xứng tầm đi.”

Người bạn cười khúc khích, uống cạn ly rượu trong một hơi rồi đặt xuống bàn.

“Chúc may mắn. Tôi có nên cầu nguyện cho cậu không?”

“Tôi không tin vào thần thánh. Tôi chỉ tin vào cái này thôi.”

Anh lắc nhẹ thanh kiếm và cười lớn, khiến người bạn lắc đầu ngán ngẩm rồi đứng dậy.

“Tạm biệt. Tôi không đi xa đâu.”

“Cậu thì đi đâu được chứ.”

Vút.

Một vòng xoáy đen xuất hiện, nuốt chửng lấy người bạn rồi biến mất khỏi tầm mắt.

“Đúng là một kỹ năng tiện lợi.”

Còn lại một mình, anh nâng ly rượu lên.

Một ly, hai ly, rồi ba ly.

Những ký ức từ quá khứ lại ùa về.

‘Mình hối hận quá.’

Lãnh địa Ferdium nằm ở phía bắc của Vương quốc Ritania.

Đó là một vùng đất nghèo nàn và hoang vu nằm ở biên giới vương quốc, nơi thường xuyên phải chiến đấu chống lại những kẻ man tộc.

Anh được sinh ra là người thừa kế của lãnh địa đó.

‘Mình thật thảm hại.’

Anh đã sống một cuộc đời chỉ toàn những lời than vãn, lúc nào cũng so sánh hoàn cảnh của mình với những đứa con quý tộc khác.

Sự so sánh sinh ra lòng tự ti.

Lòng tự ti bùng phát thành những hành động liều lĩnh, dẫn đến vô số tai họa; người đời liên tục chỉ trỏ và chế giễu anh.

Một tên khốn, một kẻ điên, một kiếm sĩ lập dị ru rú trong nhà…

Anh đã sống và chịu đựng đủ loại danh xưng xúc phạm như thế. Cuối cùng, anh trốn chạy khỏi gia đình trong sự nhục nhã.

Nhiều năm trôi qua, anh lang thang khắp nơi với tư cách là một lính đánh thuê.

Có lẽ nhờ may mắn, anh đã sống sót dù lăn lộn qua vô số chiến trường.

Khi kỹ năng ngày càng hoàn thiện, bao lần cận kề cái chết, danh tiếng của anh cũng lớn dần lên — và nỗi nhớ nhà cũng vậy.

‘Mình đã nghĩ mọi chuyện sẽ ổn nếu quay về với gia đình lúc đó.’

Với sự hối hận và cảm giác tội lỗi về những ngày tháng tuổi trẻ ngu ngốc, anh nghĩ mình có thể trở về và giúp ích rất nhiều cho gia đình.

Nhưng…

Vào lúc anh trở về, gia đình và lãnh địa đã biến thành tro bụi.

Anh chẳng thể làm gì cả. Tất cả những gì anh làm là bỏ chạy.

Anh phải lẩn trốn, vứt bỏ cả cái tên quý tộc của mình vì sợ những mối nguy hiểm có thể ập đến.

‘Mình phải trở nên mạnh mẽ hơn.’

Một mục tiêu mới trỗi dậy bên trong anh.

Anh chịu đựng nhiều năm đau đớn tột cùng, tự mài giũa bản thân như một lưỡi dao. Anh chiến đấu không ngừng nghỉ chống lại vô số tai ương đang tàn phá lục địa.

Đến một lúc nào đó, người ta bắt đầu gọi anh bằng một cái tên mới.

Vua Lính Đánh Thuê.

Và cuối cùng, anh đứng trong hàng ngũ bảy người mạnh nhất thế giới, ở vị trí vinh quang được gọi là Thất Đại Cường Giả của Lục Địa.

Khi đó, anh chẳng còn thiếu thốn thứ gì trong đời, với vô số thuộc hạ, danh tiếng lẫy lừng và kỹ năng xứng tầm với tất cả những điều đó.

‘Nhưng vẫn chưa đủ.’

Tuy nhiên, anh luôn cảm thấy một cơn khát không thể thỏa mãn.

Sự sụp đổ của gia tộc, những hối tiếc của tuổi trẻ, và những nhận thức đến quá muộn màng.

Mỗi đêm, quá khứ lại dày vò anh, và anh không thể ngủ được nếu thiếu rượu.

Gia đình và bạn bè đã khuất, người dân trên lãnh địa của anh… họ sẽ không bao giờ quay lại.

‘Mình hối hận.’

Chiến tranh vẫn chưa kết thúc.

Những thảm họa quét qua lục địa đã tắm đẫm vùng đất này trong máu, và tiếng khóc than ai oán của người dân không bao giờ dứt.

Nhưng trái tim anh không còn chứa đựng nổi những tiếng gào thét đó nữa.

‘Đến lúc rồi.’

Đã đến lúc gạt bỏ những hối tiếc, dù chỉ là trong khoảnh khắc. Anh vẫn còn một việc phải làm.

Bởi vì anh vẫn còn quá yếu, vẫn chưa đủ, vẫn quá thận trọng… vẫn… vẫn…

Anh đã luôn viện cớ, trì hoãn những gì mình phải làm.

‘Báo thù.’

Đúng vậy, thời điểm đã đến để thực hiện cuộc trả thù lên những kẻ đã hủy hoại gia đình anh.

Sự trống rỗng gặm nhấm anh từ bên trong. Anh không thể trì hoãn thêm được nữa.

Máu của chúng sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng anh.

Anh đặt ly rượu xuống và nắm chặt lấy thanh kiếm.

Vua Lính Đánh Thuê, Ghislain, đã dấy binh.

Tin tức một trong Thất Đại Cường Giả của Lục Địa tham chiến đã gây chấn động cho tất cả mọi người.

Mặc dù Ghislain được coi là người yếu nhất trong bảy người, nhưng giá trị chiến lược của Vua Lính Đánh Thuê được cho là ngang bằng với sức mạnh quân sự của cả một quốc gia.

— Tại sao Vua Lính Đánh Thuê lại đưa ra lựa chọn như vậy!

Giữa lúc chiến tranh đang diễn ra, hành động của Ghislain đã khuấy động cơn thịnh nộ từ nhiều phía.

Tại sao lại gây nội chiến ngay lúc này?

Đáp lại, anh tiết lộ cái tên và dòng dõi mà mình đã che giấu bấy lâu nay.

“Đối với tôi, báo thù cho gia tộc quan trọng hơn.”

Mục tiêu trả thù của anh chính là vương quốc nơi gia đình anh từng sinh sống — Vương quốc Ritania.

Ghislain chĩa mũi kiếm vào quê hương mà anh đã bỏ lại từ lâu.

Bị thu hút bởi danh tiếng lẫy lừng của anh, nhiều người đổ xô đến tham gia cuộc chiến.

Trong số đó có những thuộc hạ trung thành của Ghislain và cả những kẻ háo hức muốn nắm bắt cơ hội trong hỗn loạn, tất cả đều giương cao thanh kiếm bên cạnh anh.

“Mục tiêu duy nhất của tôi là sự diệt vong của Ritania.”

Ritania được biết đến là một cường quốc quân sự, nhưng Ghislain, một trong Thất Đại Cường Giả, cũng đáng sợ không kém.

Ghislain càn quét khắp vương quốc, đập tan mọi thứ trên đường đi với sức mạnh áp đảo. Tuy nhiên, đà tiến công của anh bất ngờ vấp phải sự kháng cự quyết liệt.

‘Kỳ lạ thật.’

Những cá nhân hùng mạnh, những cái tên mà Ghislain thậm chí chưa từng nghe đến trước đây, bắt đầu xuất hiện lần lượt, chặn đường tiến của anh. Nhưng những người này không đến từ Ritania.

Tại sao những kẻ không liên quan đến vương quốc lại đứng ra cản đường Ghislain?

‘Có gì đó không ổn.’

Gạt bỏ sự nghi ngờ sang một bên, Ghislain bình tĩnh hạ gục từng người bọn chúng và tiếp tục tiến lên. Anh cần kết thúc cuộc chiến nhanh chóng nếu muốn giành chiến thắng. Nhưng với sự xuất hiện đột ngột của những cường giả ẩn mình này, kế hoạch của anh đã bị đảo lộn.

Khi cuộc chiến kéo dài, tài chính của vương quốc nhanh chóng kiệt quệ. Nhiều lính đánh thuê của anh, đúng với bản chất của họ, bắt đầu bỏ rơi anh khi tính toán thấy lợi nhuận ngày càng giảm sút.

Sau đó, một sự kiện quyết định đã diễn ra, ấn định kết cục của cuộc chiến.

‘Hiệp sĩ Cao quý’ Aiden, một trong Thất Đại Cường Giả, đã tham chiến.

Cán cân thắng lợi nhanh chóng nghiêng về phía vương quốc. Cuối cùng, Ghislain buộc phải quỳ gối trước kẻ thù trong trận chiến cuối cùng.

“Carto. Không, tên thật của ngươi là Ghislain nhỉ? Vậy là kết thúc rồi sao,” Aiden nói, cười đầy thích thú.

Người đàn ông điển trai với mái tóc vàng, khoác trên mình bộ áo giáp sáng ngời đứng trước mặt anh. Dù áo giáp có vài vết nứt và tóc tai rối bù, minh chứng cho một trận chiến cam go, nhưng hắn không chịu vết thương nào nguy hiểm đến tính mạng.

Ngược lại, Ghislain đang quỳ gối trước mặt hắn, cơ thể bị xuyên thủng bởi hàng chục mũi giáo và lưỡi kiếm, khó mà tìm được chỗ nào còn lành lặn.

Ngay cả khi máu tuôn xối xả, Ghislain vẫn nhe răng cười với Aiden.

“Chết tiệt, thằng khốn. Ta không ngờ ngươi lại nhúng tay vào.”

Aiden cười khúc khích một lần nữa khi nhìn quanh chiến trường.

Khu vực này đã bị tàn phá hoàn toàn bởi những trận giao tranh ác liệt. Xác chết chất đống như núi, và những dòng sông máu chảy lênh láng trên mặt đất.

“Lính của ngươi chạy hết rồi. Đúng là bọn chó hạ đẳng không có lòng tự trọng.”

“Hừ, một lính đánh thuê giỏi là kẻ biết tìm đường sống. Nếu có thể sống, chẳng việc gì phải chết cả.”

Mỉa mai xong, Aiden nâng kiếm lên và kề vào cổ Ghislain.

“Có trăng trối gì không?”

“Không. Ta chỉ tiếc là không thể phá hủy hoàn toàn cái vương quốc này. Giờ thì giết ta đi, tên đạo đức giả khốn kiếp.”

“Thật xấc xược.”

Môi Aiden nhếch lên vẻ không hài lòng trước thái độ thách thức của Ghislain.

“Ta chưa bao giờ thích ngươi. Một tên lính đánh thuê bẩn thỉu lại được nhắc đến ngang hàng với ta.”

“Ngươi nghĩ ta thích chắc?”

“Nhưng nghĩ đến việc ngươi là người sống sót của gia tộc Bá tước Ferdium… đó quả là một bất ngờ.”

Lông mày Ghislain giật nhẹ.

Có điều gì đó kỳ lạ trong giọng điệu của Aiden, như thể đó không chỉ là lời tán gẫu về một sự thật ai cũng biết.

Nhìn thấy sự bối rối trong mắt Ghislain, Aiden mỉm cười hài lòng. Hắn cúi người lại gần, thì thầm vào tai Ghislain.

“Không ngờ Đại công tước Ferdium lại là ngươi. Sau khi em gái ngươi chết, ngươi đã biến mất phải không? Đã có lúc bọn ta tìm kiếm ngươi đấy.”

“Sao ngươi biết chuyện đó?”

Aiden không phải người Vương quốc Ritania. Hắn không có lý do gì để biết về một chuyện đã xảy ra từ lâu ở một quốc gia khác.

Và hắn nói rằng đã từng tìm kiếm anh?

“Tất nhiên là ta biết. ‘Bọn ta’ chính là những kẻ đã tiêu diệt gia tộc ngươi khi cấu kết với Công tước Delfine.”

“Cái gì?”

Lời nói của Aiden giáng vào tâm trí Ghislain như một cú búa tạ.

Công tước Delfine, kẻ đã tiêu diệt Ferdium, từ lâu đã dấy binh làm phản và chiếm quyền kiểm soát vương quốc.

Đó là lý do tại sao Ghislain không còn cách nào khác ngoài việc coi chính vương quốc này là mục tiêu trả thù.

Nhưng không ngờ ngay cả những nhân vật từ các quốc gia khác cũng dính líu đến vụ việc đó!

Không thể hiểu nổi tình hình, cơ thể Ghislain cứng đờ. Anh hét lên gấp gáp, vẻ mặt đầy hoang mang.

“‘Bọn ta’? Ý ngươi là có kẻ đứng sau Công tước Delfine sao?”

“Đứng sau… Đó không phải là từ ta thích dùng. Ta thích gọi là… Không, giải thích cho kẻ như ngươi cũng vô ích. Cứ coi như tất cả đều cùng một phe đi.”

Aiden, kẻ kiêu ngạo và đáng ghét như mọi khi, là một người luôn rao giảng về công lý. Đó là lý do tại sao hắn được gọi là ‘Hiệp sĩ Cao quý’.

Thật không thể tin được một kẻ như hắn lại tham gia vào âm mưu tiêu diệt Ferdium.

“Tại sao một kẻ như ngươi lại can thiệp vào gia đình ta…! Đó thậm chí còn không phải là lãnh địa trong nước ngươi!”

“Thế giới này không vận hành đơn giản như vậy đâu. Nhưng, ta cho rằng một tên lính đánh thuê thấp kém như ngươi không thể nào hiểu được những lý lẽ cao siêu đó.”

“Vậy ra, ngươi tham gia vào cuộc chiến này cũng là…?”

“Đúng vậy, để dọn dẹp mọi thứ cho gọn gàng. Dù sao thì, ta cũng không thể để bất kỳ vết nhơ nào làm hoen ố tên tuổi của mình được.”

Ngay khi Aiden dứt lời, hắn giơ cao thanh kiếm. Khoảnh khắc thanh kiếm đó hạ xuống, đầu Ghislain sẽ lìa khỏi cổ.

“Thằng khốn! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi!”

Ghislain cố vùng vẫy để đứng dậy, nhưng cơ thể nát bấy của anh thậm chí không thể tập trung mana đàng hoàng.

“Đồ ngốc, kết thúc rồi. Lẽ ra ngươi nên sống an phận với kiếp lính đánh thuê và biết vị trí của mình đi.”

Với một nụ cười lạnh lùng, Aiden vung kiếm thật nhanh.

Vút!

Trong một khoảnh khắc, thời gian dường như ngưng đọng.

Một cảm giác ớn lạnh lướt qua cổ anh.

Tầm nhìn bắt đầu xoay tròn.

Giữa những đóa hoa máu đang nở rộ, Ghislain cảm thấy tất cả những cảm xúc từng dày vò mình trào dâng một lần nữa.

Hối tiếc, trống rỗng, khao khát, bi thương…

Nhưng cuối cùng, thứ duy nhất còn lại là cơn thịnh nộ vô tận, rực cháy.

— Có lời đồn về chuyện được tái sinh đấy, phải không?

Tại sao những lời cuối cùng của người bạn lại hiện lên trong tâm trí anh lúc này?

‘Nếu ta thực sự được tái sinh! Ta sẽ xé xác tất cả các ngươi thành trăm mảnh!’

Thịch.

Cái đầu bị chém đứt của anh lăn lóc trên mặt đất.

Với đôi mắt mở trừng trừng đầy cay đắng, Vua Lính Đánh Thuê, Ghislain, đã bỏ mạng trong vô vọng.

***

‘Mình còn sống sao?’

Anh chắc chắn rằng đầu mình đã bị chém đứt. Lẽ nào đó chỉ là ảo giác?

Ghislain thận trọng mở mắt mà không cử động cơ thể.

‘Một cái lều?’

Thứ anh nhìn thấy là một chiếc lều quân sự đơn giản, loại thường dùng trong các doanh trại.

‘Mình bị bắt rồi sao?’

Đánh giá từ việc không cảm thấy sự hiện diện nào xung quanh, có vẻ như anh là người duy nhất ở trong lều.

Hơn nữa, anh không bị trói.

‘Bọn chúng thật ngạo mạn. Dám để mặc ta thế này sao?’

Có vẻ như chúng đã đánh giá thấp anh quá nhiều. Để anh lại đây mà không thèm trói buộc gì cả.

Anh thận trọng thử tập trung mana, nhưng lượng mana khổng lồ tựa đại dương mà anh từng sở hữu hoàn toàn không thấy đâu.

‘Rốt cuộc bọn chúng đã làm gì mình?’

Anh từ từ nhổm người dậy và quan sát xung quanh.

‘Một thanh kiếm?’

Một thanh kiếm đang dựa vào cạnh chiếc giường đơn sơ.

“Hừ, bọn chúng thực sự coi mình là trò đùa sao.”

Ngay cả khi không thể sử dụng mana, kiếm thuật mà anh đã trui rèn qua năm tháng vẫn không hề biến mất. Chỉ với một thanh kiếm, anh có thể giết chết hàng trăm tên lính thường.

‘Không biết chúng đang toan tính điều gì, nhưng ta sẽ khiến chúng phải hối hận.’

Mana là thứ anh có thể hồi phục sau khi thoát khỏi nơi này.

Sột soạt.

Ngay lúc đó, anh cảm nhận được có người đang tiến lại gần lối vào lều.

Ghislain nhanh chóng nằm xuống và nhắm mắt lại.

Một người lính bước vào, trên tay bưng thứ gì đó. Ngửi thấy mùi súp thơm phức, có vẻ như họ mang bữa ăn đến cho anh.

Mùi thức ăn khiến anh hơi đói, nhưng giờ không phải lúc để bị phân tâm bởi những thứ như vậy.

Khi người lính quay lưng lại để chuẩn bị bữa ăn, Ghislain nhanh như cắt rút thanh kiếm ra và di chuyển tựa tia chớp.

“Suỵt, nếu ngươi ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của ta, ta sẽ tha mạng cho.”

Sau một thoáng do dự, anh nói thêm thật khẽ:

“Có lẽ vậy.”

Người lính giật mình bởi lưỡi kiếm kề ngay cổ, nhưng rồi nhanh chóng xụ vai xuống như thể cam chịu.

Ngay khi Ghislain định đặt câu hỏi, người lính thở dài, giọng đầy vẻ chán nản và lầm bầm:

“Haizz, Thiếu gia. Ngài lại làm trò gì thế này? Ngài chán quá à? Chúng ta không thể cứ thế quay về lâu đài được sao?”

“…Hả?”

Ghislain cứng họng, hoàn toàn ngơ ngác. Cho dù anh có là tù nhân, làm sao một tên lính quèn lại dám ăn nói kiểu đó với Vua Lính Đánh Thuê cơ chứ?

Nhưng rồi…

Cái giọng điệu cằn nhằn này… mang lại cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!