Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

100-200 - Chương 166 : Great Demon Realm

Chương 166 : Great Demon Realm

Tầng 5, Đại Ma Giới - Great Demon Realm.

Một tầng nơi những người chỉ hoạt động theo đơn vị tiểu đội 5 người bắt đầu đạt đến giới hạn của mình và việc hoạt động săn bắn ở quy mô Clan trở thành chủ đạo.

Ngay khi bước vào nơi này, tôi cảm thấy linh hồn mình tràn đầy hơn bao giờ hết, không phải theo nghĩa bóng mà thật sự chính là như vậy

“Hả? Bjorn, anh cũng cảm thấy thế sao? Tôi cảm thấy cấp độ linh hồn mình đã tăng lên!”

Aynar ngay lập tức làm ầm lên, nhưng đó không phải là thăng cấp, mà chỉ là sự gia tăng năng lượng linh hồn.

「Thành tựu đã mở khóa」

Điều kiện: Đến Tầng 5.

Phần thưởng: Chỉ số năng lượng linh hồn được tăng vĩnh viễn thêm +20.

Nhưng nếu việc này là thật, vậy có phải là tất cả những thành tựu khác cũng sẽ mở khoá khi tôi đáp ứng được những điều kiện cần thiết như trong game không?

Có vẻ như vậy, nhưng tôi không chắc chắn.

Well, tôi cần phải thực hiện vài bài kiểm tra để biết điều đó, dù sao, năng lượng linh hồn không phải là một chỉ số mà bạn có thể cảm nhận được một cách rõ ràng.

( Tất cả những thông báo trông giống thông báo game trước giờ chỉ có người đọc chúng ta thấy thôi, Bjorn không có hệ thống hay gì đó tương tự )

“Bình tĩnh nào, cô Aynar. Đây không phải là kết quả của quá trình tăng cấp, mà là một hiện tượng được gọi là ‘Baptism’ (Lễ rửa tội).”

Đúng như sự mong đợi của tôi, Raven, một người rất thích giải thích, đã tử tế thông báo cho Aynar thay tôi theo cách dễ hiểu nhất.

"Đó là phước lành mà mê cung ban tặng cho những nhà thám hiểm đến được nơi này. Đó là nguyên nhân cho cái tên lễ rửa tội thường được gọi như vậy. Tuy nhiên, các pháp sư chúng tôi lại nghĩ khác một chút."

“Ồ, thật là lãng mạn!”

Aynar, một người mê tín, đã không quan tâm về quan điểm của các pháp sư. Chỉ có Misha, người đang lắng nghe, đã tò mò?

“Nyang, vậy có nghĩa là lễ rửa tội không có tác dụng gì với những pháp sư không thể hấp thụ Tinh chất sao?”

“Không. Ma lực của chúng tôi sẽ tăng lên. Bây giờ nhìn lại, số lượng tăng lên còn rất lớn. Tôi đáng lẽ nên nghe lời các tiền bối nói và đến đây sớm hơn.”

“Ừm, tôi hiểu rồi…”

Misha chỉ im lặng trước câu trả lời của Raven. Tuy nhiên, tôi cảm thấy như thể tôi biết cô ấy đang nghĩ gì. Có lẽ cô ấy nhớ tới Dwalki, người vẫn luôn thiếu ma lực.

“À, tôi nghe nói các linh mục sẽ được tăng năng lượng thần thánh . Và còn một điều nữa—”

Trước khi Raven kịp giải thích hết câu, tôi đã ngắt lời cô ấy.

“Có điều gì đó kỳ lạ phải không?”

“Hả?”

Raven tỏ vẻ bối rối vì không hiểu ý tôi, trong khi đó, ông Gấu, người thường xuyên lên Tầng 5, gật đầu đồng ý với phát biểu của tôi.

“Có rất nhiều người đang tụ tập ở đây. Bình thường cổng vào Tầng 5 sẽ không đông đúc thế này.”

Vâng, đây không phải là một tình huống bình thường.

Tôi liếc nhìn xung quanh và nuốt nước bọt.

Điểm khởi đầu của Tầng 5, Đại Ma Giới là một vùng an toàn. Đó là lý do tại sao nơi này luôn trông giống như một khu cắm trại. Nhưng…

'Tại sao lại có nhiều lều thế?'

Lúc này, số lượng lều ở đã gần bằng kích thước của một ngôi làng. Không chỉ vậy, khi nhìn vào những lá cờ được cắm ở khắp mọi nơi, có vẻ như hơn một nửa trong số đó thuộc về những nhà thám hiểm thuộc cùng một Clan…

'Có chuyện gì vậy? Tại sao họ lại ở đây?'

Thông thường, những nhà thám hiểm sử dụng vùng an toàn này làm căn cứ chủ yếu là các nhóm hoạt động theo đơn vị tiểu đội không có tổ chức. Những Clan có số lượng thành viên lớn sẽ có thể cắm trại cùng nhau ở bất cứ đâu, ngay cả ở giữa Tầng 5.

Nhưng…

“Bjorn, có vẻ như mọi người đang nhìn chằm chằm vào chúng ta…Mọi chuyển có ổn không vậy?”

Những nhà thám hiểm của Tầng 5.

Họ là những nhà thám hiểm giỏi đủ để gia nhập vào một Clan và hiện giờ, họ nhìn chúng tôi từ xa và thì thầm với nhau. Nhưng tôi không nghĩ là họ đang cố tỏ ra kiêu ngạo.

Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?

Trong khi tôi đang suy ngẫm về lý do, một người đàn ông từ xa vẫy tay và nhanh chóng tiến lại gần chúng tôi.

"Chào!"

“Abman! Là anh đó, đúng không?”

“…Karal?”

“Rất vui được gặp lại anh. Cuối cùng anh cũng quyết định gia nhập một đội mới rồi, có đúng không?”

“Chỉ là số phận đẩy đưa thôi. Còn anh? Vẫn ở với nhóm cũ chứ?”

“Một người đàn ông phải có lòng trung thành. Tôi còn có thể liều mạng của mình cùng với ai nữa chứ?”

Ông Gấu chào người đàn ông như thể vừa gặp lại một người bạn đã quen biết từ lâu.

Nhận ra ánh mắt của tôi, anh ấy giải thích thêm.

“À, đây là Karl Larveger. Chúng tôi từng là bạn đồng hành, cho đến khi anh ấy rời bỏ tôi để gia nhập Clan một mình.”

“Tôi bỏ rơi anh khi nào? Tôi đã cầu xin anh đi theo tôi, nhưng anh lại là người không để ý đến tôi.”

Nhìn vào giọng điệu nhẹ nhàng của ông Gấu, có lẽ họ rất thân thiết.

Đây là một cơ hội tốt.

“Tôi là con trai của Jandel, Bjorn.”

“…Ồ, là anh à?”

Karl có vẻ tò mò, có lẽ vì đã nghe thấy biệt danh "Little Balkan" của tôi.

“Nghe nói lễ trưởng thành của anh chỉ mới diễn ra chưa đầy một năm mà anh đã đến được đây rồi……. Không hiểu sao hôm nay tôi thấy mình thật nhỏ bé.”

“Tôi chỉ may mắn thôi. Anh có thể trả lời một câu hỏi của tôi đucợ không?”

“Tôi nghĩ tôi biết anh tò mò về điều gì. Anh muốn biết tại sao chúng tôi vẫn cắm trại ở đây trong khi chúng tôi nên đi tiếp?”

Thật lòng mà nói, tôi tò mò hơn về lý do tại sao họ lại nhìn chúng tôi từ xa, nhưng tôi vẫn gật đầu.

“Rất đơn giản. Trong số những người đồng ý tham gia cùng chúng tôi, hơn một nửa số người đã không thể đến được nơi này. Về cơ bản, toàn bộ kế hoạch đã phá sản.”

Hơn một nửa không thể đến được?

Làm sao chuyện đó có thể xảy ra được?

Tôi theo bản năng cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của tình hình.

“Vậy thì phải để tôi hỏi.”

Karal hỏi một cách thận trọng.

“Các anh cũng bị tấn công ở Tầng 4 à?”

Tên khốn đeo mặt nạ đó…….

Vậy là chúng tôi không phải là những người duy nhất bị bám đuôi.

***

Sau một lúc do dự, tôi thành thực thừa nhận rằng chúng tôi đã bị tấn công.

Sau đó Karal hỏi một vài câu hỏi về vụ việc và chúng tôi đã trả lời trung thực, thu thập được thông tin cần thiết.

“Vậy là các anh đã phát hiện ra chúng bằng phép thuật báo động…”

“Đó hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên, vì khi chúng tôi sử dụng phép trinh sát, nó báo là không có gì ở đó.”

Khi tôi nói thêm rằng kẻ đeo mặt nạ kia đã chọn tự tử sau khi danh tính của hắn bị phát hiện, vẻ mặt của Karl trở nên nghiêm túc.

“Hử, tự tử sao, thú vị đấy…”

“Anh có nghi phạm nào trong đầu không?”

“Chưa, chỉ có thêm một thông tin là mọi chuyện đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng., nhưng tôi mừng là anh đã nói với tôi. Nếu anh tìm thấy bất cứ điều gì khác…… hãy chuyển lời tới tôi thông qua Abman.”

Sau đó, Karl rời đi để kể lại với Clan của mình. Vì vậy, chúng tôi cũng dành chút thời gian để thảo luận.

“…Hắn không chỉ là một kẻ cướp bóc đơn thuần.”

Người đeo mặt nạ không hành động đơn độc.

Chúng tấn công hàng loạt vào tất cả những nhà thám hiểm muốn bước vào Tầng 5 và chúng tôi là đội thứ ba được ghi nhận đã sống sót sau cuộc tấn công.

Tỉ lệ sống sót này không hề khó hiểu.

Các tiểu đổi thường không để người canh gác khi bước vào Thiên Không Tháp (Sky Tower).

Trên thực tế, ngay cả những đội sống sót cũng đề cập đến việc họ đã mất thành viên trong nhóm hoặc có đồng đội bị thương nặng trước khi đánh bại được người đàn ông đeo mặt nạ. Chúng tôi là những người đầu tiên tìm thấy tên bám đuôi trước khi hắn kịp làm gì đó và đẩy hắn đến con đường tự sát.

Điều đó đã giải thích cho những cái nhìn chằm chằm mà chúng tôi nhận được khi vừa bước vào Tầng 5.

Lúc đầu, họ hẳn đã nhìn chúng tôi với vẻ mong đợi, hy vọng chúng tôi là một trong số những đồng đội của mình. Sau đó, họ nghi ngờ việc chúng tôi có bị tấn công hay không bởi vì chúng tôi vẫn còn đủ nhân số và không có dấu hiệu bị thương.

“Ông Jandel, anh có nghĩ những gì người đàn ông kia nói trước đó là sự thật không? Rằng cuộc tấn công đã khiến ít nhất 300 người tử vong…”

“Chà, chúng ta sẽ không biết chắc chắn cho đến khi chúng ta trở lại thành phố. Tôi chắc chắn rằng vẫn có một số người sống sót nhưng chọn ở lại Tầng 4 vì các thành viên trong nhóm hoặc trinh sát của họ đã bị giết.”

“À, đúng rồi…”

Tất nhiên, điều tôi nói là hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng con số đó sẽ không chiếm tỉ lệ quá nhiều trong số các nạn nhân. Có thể chắc chắn rằng có một số lượng lớn nhà thám hiểm đã thiệt mạng trong cuộc tập kích này.

Những nạn nhân không chỉ là những nhà thám hiểm bình thường mà còn là những người kỳ cựu đã leo lên tòa tháp trong suốt nhiều thập kỷ.

“Phù…”

Tôi vừa sợ hãi vừa có chút nhẹ nhõm, ít nhất thì tên đã tập kích tôi không phải là người do Sát Long Nhân phái đến.

Tôi thậm chí còn tưởng tượng rằng đó có thể là một sát thủ được Quận trưởng hoặc Bộ tộc Rồng phái đến.

“Loại khốn nạn nào lại làm chuyện vô nghĩa như vậy chứ?”

Tôi quyết định im lặng trước câu hỏi này của những người đồng đội. Việc gia đình Hoàng Gia đang lên kế hoạch thanh trừng Noark vẫn là một thông tin chưa được tiết lộ.

'Có vẻ như vụ việc này giống như một lời tuyên chiến vậy.'

Tôi đã biết chắc câu trả lời cho câu hỏi đó. Những kẻ đứng sau vụ khủng bố này là những nhà thám hiểm đến từ Noark và chắc chắn những hành động này sẽ không chỉ dừng lại ở đó.

Cơn đau đầu bắt đầu xuất hiện.

Một cuộc chiến giữa Hoàng Gia và Noark sắp xảy ra, hay đúng hơn, có thể nói rằng mọi chuyện đã bắt đầu rồi. Nhưng đó không phải là vấn đề mà tôi bận tâm.

Vấn đề lớn nhất ở đây là nếu cuộc thanh trừng thất bại và lực lượng Hoàng gia không thể nhổ tận gốc toàn bộ Noark. Nếu Noark chỉ ‘khóa cửa’ và chiến tranh vẫn tiếp diễn, thế thì tôi cũng tiêu đời rồi.

Chiến trường tiếp theo chắc chắn sẽ là Mê cung.

'Noark hoặc Raphdonia, cả hai thành phố đều cần đá ma thuật ( mana stone) để duy trì sự sống.'

Chết tiệt.

Tại sao tôi lại phải bị kéo vào trò chơi vào thời điểm này? Nếu tôi đến sớm hơn một năm, tôi đã có thể dễ dàng chuẩn bị cho việc này.

'Khoan đã... Nhưng nếu tôi không chuyển lá thư của Đại tư tế đến Nhà thờ, thì có lẽ chiến tranh đã không xảy ra, không phải sao?'

Tôi gạt bỏ suy nghĩ đó ngay khi nó xuất hiện.

Tại sao đây lại là lỗi của tôi?

Tất cả là lỗi của Sát Long Nhân.

Ban đầu, cả ba tôn giáo lớn đều giữ vai trò kiềm chế những quyết định của Hoàng Gia bằng cách duy trì sự trung lập. Ai là người đã bắt cóc và biến một Đại tư tế thành nô lệ?

“Bjorn?”

“À, tôi chỉ đang suy nghĩ một chút thôi.”

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Khi tôi tỉnh lại, tất cả các thành viên trong nhóm đều nhìn tôi. Tất nhiên họ vẫn coi đó chỉ là một hành động khủng bố đơn giản.

Họ sẽ không có nhiều lo lắng như tôi đâu.

“Kế hoạch không có gì thay đổi. Chúng ta sẽ tiếp tục khám phá.”

Tôi đã đưa ra quyết định và Raven thận trọng bày tỏ sự lo lắng của mình.

“Liệu có thực sự an toàn khi tiếp tục khám phá trong khi những kẻ cướp đoạt cũng lảng vảng trong Mê cung không?”

“Sẽ ổn thôi. Với nhiều Clan tụ tập ở đây như vậy, nếu những kẻ tấn công có bất kỳ kế hoạch nào khác, chúng sẽ không triển khai ở đây.”

Bây giờ có lẽ là thời điểm an toàn nhất để khám phá nơi này. Đến tháng sau, thậm chí Tầng 5 cũng có thể bị bọn khốn nạn đó tràn ngập…

Và có khả năng đường vào mê cung sẽ bị chặn.

“Chúng ta hãy ngừng lo lắng và đi kiếm tiền thôi.”

Tầng 5 sẽ đóng cửa sau ngày thứ 30, vì vậy chúng tôi cần kiếm được nhiều tiền nhất có thể ngay bây giờ.

Ai biết chúng tôi sau đó sẽ phải tạm nghỉ bao lâu.

***

Cấu trúc của Tầng 5, Đại Ma Giới, rất phức tạp.

Hãy tưởng tượng một tảng đá lớn, bằng phẳng hình chữ nhật nhô lên ở giữa, sau đó từ bốn phía, có bốn con đường cực lớn dẫn ra tứ phía. Các con đường này sẽ lại tiếp tục phân chia thành hàng chục đường dẫn nhỏ hơn, một số kết thúc đột ngột và một số kết nối với các đường dẫn khác tạo ra một mớ hỗn độn khó hiểu.

Ngay khi rời khỏi điểm xuất phát, nơi ngập tràn trong ánh sáng đỏ giống như một cửa hàng bán thịt, chúng tôi được chào đón bằng bóng tối của mê cung và hơi nóng oi bức.

Tất nhiên, không phải cả bốn con đường đều như thế này, đây chính là tính chất của con đường chúng tôi đã chọn.

「Nhân vật đã vào khu vực đặc biệt.」

「Hiệu ứng môi trường – Hellfire Gorge (Hẻm núi lửa địa ngục) được áp dụng.」

「Trạng thái debuff [Ash Brand] đã được áp dụng.」

「Tất cả tài nguyên tiêu hao đều tăng 1,5 lần và khả năng kháng lửa giảm -30.」

Tất cả tiêu hao, nói một cách đơn giản, cho dù đó là năng lượng tinh thần, ma lực, năng lượng thần thánh hay sức bền, thì nó đều sẽ bị tiêu hao ở mức gấp 1,5 lần bình thường.

Nhưng cũng không đến nỗi tệ. So với những con đường khác, con đường này dễ xử lý hơn.

「Alluva Raven đã niệm phép cường hóa cấp độ 8 [Cold Blood].」

「Khả năng kháng lửa của nhân vật của bạn được tăng lên đáng kể」

Ma thuật lạnh lẽo thấm vào huyết quản tôi, làm lạnh cơ thể nóng bỏng của tôi và cho phép chúng tôi tiếp tục cuộc khám phá một cách chậm rãi.

Chúng tôi vẫn chưa gặp phải con quái vật nào, nhưng chỉ riêng việc đi bộ thôi cũng đủ căng thẳng rồi.

Chúng tôi đang đi sát vách núi trên một con đường rộng khoảng 10 mét. Bóng tối của mê cung cản trở tầm nhìn của chúng tôi và bên phải là một vách đá tỏa ra nhiệt lượng dữ dội.

“Aynar, đừng nhìn xuống nữa.”

“Tôi chỉ muốn biết có gì ở dưới đó…”

“Tôi nghe thấy có dòng dung nham chảy ở dưới đó.”

“Dung nham? Đó là gì vậy?”

“Um, khó giải thích quá…”

Raven kiên nhẫn trả lời sự tò mò của Aynar. Aynar cau mày trước những từ khó hiểu, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe từng lời cô ấy nói.

'Có vẻ như họ rất hợp nhau trong vấn đề này.'

Với tư cách là trưởng nhóm, tôi cảm thấy thú vị khi nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng tôi không thể chỉ đứng nhìn.

“Aynar, đừng làm phiền Raven nữa và hãy nhìn đường đi.”

“À, hiểu rồi!”

Siết chặt sợi dây căng thẳng vừa nới lỏng, tôi tiếp tục đi xuống con đường dốc.

Sau khi đi được nửa đường, chúng tôi đến một ngã ba, và tôi lấy sổ tay ra và vẽ một bản đồ đơn giản không để ý đến tỉ lệ. Mặc dù tôi không có ý định sử dụng vùng an toàn làm căn cứ cho cuộc thám hiểm của mình nhưng tôi cho rằng việc này là cần thiết để có thể quay lại đó trong trường hợp khẩn cấp.

Ba ngã ba sau đó, trong khi tôi bắt đầu nhận ra sự vĩ đại của Rotmiller, thì …

Kwah-ang-!

Một cột lửa bùng lên ngay bên cạnh chúng tôi, và sau đó, những tàn tro nhỏ rải rác và rơi về phía trước, tạo thành một cụm dày đặc.

Một con thú bị ngọn lửa bao phủ dần dần xuất hiện.

“Chúng là Ifrit.”

“Hai quái vật cấp độ 5 ngay từ đầu!”

Raven đã niệm phép [Frost Enchantment] (Cường hoá băng giá) ngay khi bắt đầu trận chiến bởi lẽ Ifrit là một sinh vật dạng linh hồn, nên nó miễn nhiễm với sát thương vật lý.

[Vũ khí của bạn có thể gây ra sát thương băng giá.]

Một luồng sáng lạnh giá bao quanh cây chùy của tôi.

Tôi lao vào với trạng thái [Gigantification] và vung cây chùy của mình vào một trong số chúng.

Cảm giác của cú đập không khiến tôi thoả mãn.

Bụp!

Một cú vung chùy có thể dễ dàng đập vỡ vai của một con Troll lại không có tác dụng gì với Ifrit. Đây là lý do tại sao tôi không thích những sinh vật loại linh hồn.

Trừ khi đó là phép thuật [Material Conversion] ( Chuyển hoá vật chất ) có thể chuyển hoá sát thương vật lý thành loại sát thương loại tinh thần tương đương, những phép thuật cấp thấp như [Frost Enchantment] chỉ có thể gây ra một lượng sát thương cố định với mỗi đòn đánh.

“Aisir Faust.”

Phép thuật nguyền rủa cấp độ 6 của Raven [Rapid Freeze] ( Đóng băng nhanh) giáng lên người của con Ifrit không bị tôi tấn công và ngay sau đó nữa là Misha nối tiếp chuỗi combo với [Ice Shatter].

Cuối cùng, trận chiến kết thúc với Misha và Raven là chủ lực trong khi tôi kéo dài thời gian của con Ifrit còn lại.

「Bạn đã đánh bại Ifrit. EXP +5」

Trong trận chiến này, Ông Gấu vẫn có thể triệu hồi Iron Guardian của mình để hỗ trợ chống đỡ, nhưng Aynar chỉ có thể đứng đó giương mắt nhìn.

Đó chính là số phận của một chiến binh thuần vật lý.

Leng keng.

Những viên đá ma thuật rơi xuống nơi Ifrit biến mất. Và đúng như mong đợi, không có Tinh chất nào cả.

Nhưng sau đó…

「Nhân vật của bạn đã lên cấp.」

「Năng lượng linh hồn tăng thêm +10.」

「Khả năng hấp thụ tinh chất tối đa tăng thêm +1.」

Cuối cùng, tôi đã đạt đến cấp độ 5.

Sẽ tốt biết bao nếu Tinh chất đó xuất hiện ngay bây giờ.

[Chít chít!!]

Bây giờ chỉ còn lại một ifrit.

Con quái vật được tạo ra từ lửa gầm lên với chúng tôi, như thể thương tiếc cho người bạn đồng hành đã ngã xuống.

Vào lúc đó…

“Ifrit, phải không?”

Một nhóm năm nhà thám hiểm xuất hiện từ hướng ngược lại. Họ dường như đang quay trở lại khu vực an toàn sau khi kết thúc chuyến đi săn của mình…

Họ có được học những phép tắc cư xử cơ bản không vậy ?

“Có vẻ như phải mất hơn 5 phút họ mới có thể xử lý nó.”

“Ôi, tôi mệt lắm rồi, hay chúng ta giúp họ hạ nó luôn nhé?”

Ngay sau câu nói đó, một khối nước khổng lồ rơi xuống từ bầu trời, làm ướt đẫm cơ thể của Ifrit khiến ngọn lửa của nó nhanh chóng yếu đi.

“Cái gì thế này—”

Trước khi tôi kịp phản ứng, một mũi tên đã bắn xuyên qua đầu Ifrit.

Vù .

Nó cuối cùng biến mất vào trong ánh sáng …. và để lại một vật phẩm bất ngờ.

Tôi thở dài nặng nề.

“…Tinh chất!”

Tinh chất của quái vật cấp độ 5 đã xuất hiện.

Chết tiệt.

Tôi thực sự đã chết lặng với những tình huống như thế này.

Tại sao chuyện này luôn xảy ra với tôi thế?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!