Sống sót trong thế giới tiểu thuyết romance fantasy với tư cách là một pháp sư thiên tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Web novel - Chương 07 : Công chúa phương Bắc là một thiên tài kiếm thuật

Chương 07 : Công chúa phương Bắc là một thiên tài kiếm thuật

Học viết.

Học đọc.

Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ nó là khó.

Chẳng phải nó chỉ là thứ bạn học nếu muốn sao? Thành thật mà nói, nó có hơi khó một chút.

Tôi chưa từng cảm thấy thế khi học ngôn ngữ khác sao? Đặc biệt là cái tiếng Anh chết tiệt đó?

Bao giờ tôi mới có thể ghi nhớ những từ này và viết chúng ra lại?

Khi nghĩ về nó, học một ngôn ngữ, đặc biệt là chữ cái, là một nhiệm vụ rất phiền phức và gian khổ.

Thành thật mà nói, bạn sẽ là một kẻ ngốc nếu không biết điều đó.

Vì vậy, khi tôi tuyên bố rằng tôi sẽ học viết để học ma pháp.

Và khi Đại Công tước August may mắn cho phép, tôi có chút lo lắng.

Tôi đã quyết tâm làm điều đó. Nhưng tôi tự hỏi liệu nó có hiệu quả không.

Nhưng.

(Ngay cả như thế-.)

Người giáo viên đến dạy tôi cũng là một vấn đề.

(Người phụ nữ này rốt cuộc bị gì vậy?)

Cô ấy đang giết tôi với áp lực đó. Tôi chỉ yêu cầu ai đó dạy tôi cách đọc viết thôi.

(Tại sao ông ấy đột nhiên gửi con gái mình tới?)

Có thể đây là….

(Đây có phải là một kiểu mai mối không?)

Một ý nghĩ lố bịch lướt qua tâm trí. Gửi con gái mình đến để có khoảng thời gian riêng tư, bí mật.

Từ từ nâng cao độ thiện cảm của cô ấy….

(…Mình không nghĩ vậy.)

Tôi có thể biết từ biểu cảm của cô ấy rằng không phải vậy. Đó là một cái nhìn như thể cô ấy thực sự đang muốn giết tôi.

(Tsk.)

Tôi thực sự chẳng hiểu gì cả. Một cảm giác ngứa ran đang dâng lên nhanh chóng.

Điều tốt duy nhất là.

"Chúng ta sẽ bắt đầu với thứ đơn giản nhất."

Thực tế là người phụ nữ tên Iris nghiêm túc hơn tôi nghĩ trong việc dạy tôi.

"Cậu có thể cầm bút không?"

Bắt đầu từ những điều cơ bản nhất.

"Đây là ngôn ngữ Đế quốc."

Cô ấy bắt đầu viết xuống một vài cụm từ.

Đối với tôi, nó vẫn trông như giun. Sau đó, cô ấy nói với tôi về sự kết hợp của chữ cái và ngữ pháp.

(Là gì vậy? Tốt hơn mình nghĩ….)

Cô ấy tử tế hơn tôi nghĩ? Nhìn cái cách cô ấy nghiêm túc dạy kìa.

Đôi mắt cô ấy vẫn trông như sẽ nghiền nát tôi thành bụi, nhưng may mắn thay buổi học vẫn ổn.

Nó thậm chí còn khá dễ hiểu.

Cô ấy có vẻ có tài năng trong việc giảng dạy.

Cô ấy chọn từ, nói cho tôi cách phát âm và hình dạng của chữ cái. Cô ấy cũng nói với tôi cách sắp xếp chúng.

Thật dễ hiểu.

(Ồ….)

Điều này thay đổi mọi thứ. Có phải không đúng rằng cô ấy ghét tôi?

Có lẽ cô ấy thích tôi, nhưng đôi mắt cô ấy lại như vậy.

Nếu không, cô ấy đã không tử tế đến thế.

(Đồ tsundere.)

Cô ấy là một người tốt hơn tôi nghĩ.

Khoảnh khắc nhận thức của tôi về Iris sắp được cải thiện đáng kể.

"Bây giờ, đã đến lúc làm bài tập về nhà."

Iris, người đã hoàn thành phần giải thích của mình, bắt đầu đặt những cuốn sách cô ấy mang theo lên bàn.

Nhưng.

“…Hả?”

Có rất nhiều cuốn sách.

Cái gì đây?

Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt bối rối.

Cô ấy nhếch môi và nói với tôi.

"Tôi sẽ quay lại vào sáng mai. Hãy ghi nhớ tất cả từ và ngữ pháp trong cuốn sách này."

“…Hả? Cái gì. Hả?”

Cái gì vậy? Tôi có nghe nhầm không? Tôi nghĩ tôi vừa nghe thấy điều gì đó cực kì lố bịch.

"Cô muốn tôi ghi nhớ tất cả những thứ này? Từ vựng và ngữ pháp? Thời hạn là sáng mai?"

"Đúng."

“…Làm sao tôi có thể làm được điều đó?”

Cô muốn tôi ghi nhớ tất cả những thứ này trước sáng mai? Thật lố bịch.

Tôi hỏi một cách hoài nghi, nhưng câu trả lời của Iris không thay đổi.

"Tôi không nghĩ nó khó đến vậy. Chỉ cần ghi nhớ nó thôi là xong. À, còn nếu cậu không thể ghi nhớ nó."

Đầu ngón tay trắng của cô ấy gõ vào cái bàn nơi cuốn sách được đặt.

"Từ bỏ đi. Nếu cậu thậm chí không thể làm được chừng này, tốt hơn hết là nên bỏ cuộc và biến đi."

“...”

Sau khi nói vậy, Iris rời khỏi phòng tôi.

Tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cánh cửa sau khi nghe những lời đó.

"Ha."

Tôi cười ngay sau đó.

"Con khốn đó…"

Một mạch máu nổi lên trên trán tôi.

Tôi còn nghĩ cô ấy có thể thích tôi chứ. Tôi đúng là ảo tưởng.

(Có vẻ như cô ấy có ý định với mình đúng không?)

Nhưng theo một cách rất tệ.

Tôi hơi nghiến răng. Tôi không nghĩ cô ấy sẽ làm khó tôi, nhưng giờ tôi chắc chắn cô ấy có ý định đó.

"Cô muốn tôi ghi nhớ tất cả những thứ này sao?"

Tôi cười một cách tuyệt vọng khi nhìn đống sách. Đây giống như bảo tôi chơi oẳn tù tì với chính mình trong gương.

Trước sáng mai? Tất cả những thứ này?

Tôi với tay và nhặt cuốn sách lên. Nó nặng vãi cả cứt. Tôi nhìn vào bên trong.

Nội dung thật đơn giản. Có một bức hình bên cạnh hình dạng của chữ cái.

À, vậy cô muốn tôi ghi nhớ nó như thế này sao? Tất cả cuốn sách này?

Tôi thở ra một tiếng cười khô khan.

-Từ bỏ đi. Nếu cậu thậm chí không thể làm được chừng này, tốt hơn hết là nên bỏ cuộc và biến đi.

Khuôn mặt cô ấy khi nói điều đó hiện lên trong tâm trí tôi.

Tôi biết ơn cô ấy vì đã cứu tôi. Tại sao cô ấy lại phiền phức như vậy?

(Mình đã làm gì sai cơ chứ?)

Cô ấy đang khiến tôi cảm thấy cực kì oan ức.

Tôi đang tức điên lên. Đây thực sự là một chuyện nhảm nhí.

"Haa."

Tôi thở dài. Vậy đây là cảm giác khi rơi vào thế giới chết tiệt này và bị vả không kịp ngáp.

Tôi đã nghĩ mình sẽ gặp một số cha mẹ nuôi tuyệt vời và sống một cuộc sống xa hoa.

Nhưng đời không như mơ.

"Tsk."

Tôi chép miệng và nhìn cuốn sách. Có hàng trăm từ, chỉ bằng nhìn vào nó thôi cũng thấy đau mắt.

Làm sao tôi có thể ghi nhớ tất cả những thứ này? Nó chỉ là một cách nói rằng cô ấy muốn làm khó tôi….

"Hử?"

Tôi đang nguyền rủa trong lòng khi nhìn cuốn sách, nhưng có gì đó không ổn.

“...”

Tôi đóng sách lại. Và rồi mở nó ra một lần nữa.

Tôi lật trang tiếp theo và lặp lại quá trình đóng và mở nó lại.

Tôi lấy một mảnh giấy bên cạnh, cầm bút và viết.

Swish, swish, swish. Các chữ cái được viết nhanh chóng. Tôi mở to mắt sau khi viết đầy một trang.

"Tại sao điều này lại dễ ghi nhớ như vậy nhỉ?"

Các chữ cái đã được ghi nhớ.

Không chỉ những chữ cái mà Iris đã dạy tôi trước đó. Mà cả những thứ tôi vừa ghi nhớ từ cuốn sách vẫn còn trong đầu.

"Hả?"

Có gì đó không ổn?

Tôi chộp lấy cuốn sách như vậy và nhanh chóng lướt qua nó. Sau khi viết khoảng năm phút.

Swish.

Tôi viết.

Tôi mất khá lâu để viết. Chắc hẳn tôi đã mất hơn một giờ.

“...”

Sau khi viết mọi thứ, tôi chắc chắn.

“…Mình đã ghi nhớ nó?"

Tôi mất năm phút để ghi nhớ một cuốn sách.

Ôi vãi cả cứt….

"Mình không biết… điều này…."

Ruin, tên khốn này.

“…Cậu ta thông minh vậy sao?"

Có vẻ như tôi là một gã vô cùng thông minh. Tôi nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương.

Đứa trẻ có vẻ ngoài dữ dằn phản chiếu trong gương.

Cậu ta vẫy tay.

"Xin chào…?"

Tôi nói lại, dù đã nói hôm qua.

"Người ta gọi tôi là thiên tài."

Có vẻ như gã này thực sự là một thiên tài.

****Sáng hôm sau.

“…Hoo….”

Iris, đứng một mình trong khu huấn luyện, thở ra.

Trước mặt cô, một con bù nhìn huấn luyện đang trong tình trạng không còn nguyên vẹn. Đó là dấu vết của buổi huấn luyện đêm qua.

Tay cô tê dại. Cô đặt thanh kiếm gỗ xuống và kiểm tra lòng bàn tay.

Một vết chai khác đã vỡ.

Iris quấn băng quanh nó như không có gì.

Đó là nơi đã vỡ và nứt nhiều lần.

Những vết thương nhỏ như vậy bây giờ không là gì với cô.

Có quá nhiều người đã chết thay cô để lo lắng về nỗi đau tầm thường như vậy.

"Chưa phải lúc-."

Vẫn còn một chặng đường dài phía trước. Iris nhìn lên bầu trời với đôi mắt thờ ơ.

Mặt trời đang mọc ở phía xa, xuyên qua bình minh.

“...”

Đó là tín hiệu kết thúc buổi huấn luyện. Cô không thể luyện thêm vì hôm nay có chiến dịch tiêu diệt quái vật.

(Vẫn chưa với tới được.)

Cô đã huấn luyện cả đêm trong nhiều ngày.

Lông mày Iris nhíu lại.

Khoảng một tháng trước.

Cô đã có một sự giác ngộ trong khi tiêu diệt quái vật trên tiền tuyến.

Một sự giác ngộ có được bằng cách vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Nó có thể là manh mối để đạt đến cảnh giới tối cao được gọi là Bậc Thầy.

Cô đã thử một trăm lần để nắm bắt nó và tìm lại cảm giác đó.

(Có phải là không thể?)

Cô vẫn không thể với tới. Không phải hôm nay.

"Hoo-oo."

Cô lau mồ hôi. Thật đáng tiếc, nhưng cô không thể nóng vội.

Cô biết mình không thể đạt được gì bằng cách làm vậy.

Iris sửa lại tư thế và di chuyển. Cô gác kiếm sang một bên vì bây giờ có thứ khác để xem.

(Pháp sư.)

Là Ruin hay Roin?

Tên đó là con nuôi của Elise.

(Có lẽ cậu ta hẳn đang vò đầu bứt tóc ngay lúc này.)

Một lượng bài tập mà cậu ta không bao giờ có thể ghi nhớ. Cậu ta sẽ không thể làm được dù có cố gắng cả đêm.

Cậu ta có lẽ đã từ bỏ và cam chịu số phận.

(Mình sẽ lợi dụng điều đó.)

Cô định tìm lỗi của cậu ta. Đó là một mánh khóe bẩn thỉu, nhưng dường như lại là cách tốt nhất.

Cô sẽ phun ra những lời lăng mạ .

(Nếu cậu ta không có chút kiên trì nào, thì cậu ta sẽ nhanh chóng từ bỏ thôi.)

Cô nhớ khung cảnh cậu ta run rẩy trước mặt quái vật.

Cậu ta sẽ không thể làm được. Iris chắc chắn về điều đó.

"Tôi xin phép."

Trước cửa phòng Ruin. Iris gõ cửa và bước vào. Rồi.

"Ồ, cô đến rồi sao?"

Ruin chào cô trong khi ngồi ở bàn.

Cậu ta trông rất thoải mái. Đúng như dự đoán.

(Cậu ta đã từ bỏ.)

Cuốn sách từ vựng mà Iris mang đến.

Cậu ta thậm chí không đọc những cuốn sách từ '5 tuổi! Hãy ghi nhớ từ với hình ảnh từ bây giờ!' Tập 1 đến 8, và chúng được sắp xếp gọn gàng ở xa.

Cô thậm chí không biết cậu ta đang đọc cuốn sách nào bây giờ.

Cậu ta thậm chí không thể đọc nó, vậy tại sao lại nhìn nó?

Iris mỉm cười và nói với Ruin.

"Có vẻ như cậu đã từ bỏ. Đúng như tôi nghĩ, cậu không có chút kiên trì nào-."

"Tôi nên làm bài tập gì tiếp theo?"

“…Cái gì?”

Iris dừng lại giữa câu nói. Lời của Ruin thật kỳ lạ.

Bài tập tiếp theo?

“…Cậu vừa nói gì?”

Ruin trả lời một cách bình tĩnh câu hỏi của cô.

"Tôi đã hoàn thành 1.500 từ và tất cả ngữ pháp cô bảo tôi. Bây giờ tôi nên làm gì tiếp theo?"

“…Cái gì?"

Trước những lời đó, Iris đơ mặt ra.

****

(Nhìn biểu cảm của cô ấy kìa.)

Iris đang làm một biểu cảm khá mắc cười sau khi nghe lời tôi nói. Thật buồn cười đến nỗi tôi suýt cười mà không nhận ra.

Tôi cố giữ bình tĩnh. Và.

“…Cậu… Vừa nói gì?."

"Tôi đã nói rồi, Công chúa. Tôi đã hoàn thành tất cả bài tập mà cô giao."

"Ha…."

Iris lấy lại bình tĩnh trước lời nói của tôi. Rồi, cô ấy nói với tôi với biểu cảm hơi khó chịu.

"Có vẻ như cậu thậm chí còn đang cố nói dối bây giờ."

"Nói dối?"

"Vậy, cậu đang bảo tôi tin vào những gì cậu nói bây giờ sao?"

Tôi thở ra một tiếng cười khô khan trước lời cô ấy, như thể không thể tin được.

"Ah, vậy theo những gì cô đang nói, Công chúa."

Tôi đóng cuốn sách tôi đang đọc.

"Cô đang thừa nhận rằng cô đã giao cho tôi một lượng bài tập không thể hoàn thành, vì vậy cô chắc chắn rằng tôi đang nói dối khi tôi nói mình đã làm xong nó sao?"

“…!”

Iris đóng băng trước luận điểm của tôi. Cô ấy có vẻ mặt như bị đánh trúng ngay điểm yếu.

"Đó là-."

"Cô cũng biết, phải không? Rằng đống bài tập đó là không thể hoàn thành trong 1 đêm."

“...”

Iris khép miệng. Cô ấy có vẻ mặt như không còn gì để nói. Đồ nhãi ranh. Tôi lớn hơn cô vài tuổi đấy, dù vẻ ngoài của tôi là trẻ con.

Tính cả kiếp trước.

"Tôi chưa bao giờ trải qua điều như vậy trong đời…. Thật mới mẻ."

Iris, người đã im lặng trước lời nói của tôi, phản ứng lại. Tôi có thể thấy cô ấy thở ra một tiếng thở dài nhẹ.

Rồi.

"Tôi xin lỗi."

Bất ngờ, một lời xin lỗi.

"Tôi xin lỗi vì đã hành động lỗ mãng theo cảm xúc cá nhân của mình. Đúng vậy, đó là một lượng bài tập không thể."

"Tôi không nghĩ cô sẽ thừa nhận nó…."

Cô ấy thừa nhận nó. Chà, cô ấy bị bắt rồi, nên không có cách nào để quay lại.

"Tuy nhiên, tôi không thể bỏ qua lời nói dối của cậu vì điều đó. Cậu-."

"Khi nào tôi nói dối?"

"Cái gì…? Ngay bây giờ…."

"Tôi nói đống đó là không thể. Nhưng tôi không nói tôi không thể ghi nhớ nó."

"Kiểu chơi chữ đó là gì? Vậy, cậu đang nói cậu đã ghi nhớ tất cả những thứ này sao?"

"Đúng. Tôi đã ghi nhớ tất cả."

“…Cái gì?"

"Cô có muốn kiểm tra tôi không?"

“…Hả.”

Iris làm một khuôn mặt như thể không thể tin được chút nào.

Rồi, cô ấy nhặt cuốn sách trên bàn và lấy nó đi.

"Viết cái này xuống."

"Vâng, vâng."

Tôi nhặt một cây bút. Mỗi khi cô ấy nói một từ, tôi viết nó xuống mà không quan tâm.

Đó là 10. 30. Rồi, khi nó vượt qua 50.

“…Làm sao… làm sao điều này có thể…?"

Đôi mắt Iris đang run rẩy.

“…Có phải cậu đã biết viết và giả vờ không biết không?"

"Wow, Công chúa. Cô thậm chí vẫn còn nghi ngờ tôi sao?"

"Không, nếu không phải vậy, thì điều này…."

Nó khó tin đến vậy sao? Ừ thì, tôi cũng thấy nó vô lý vãi ra.

(Mình cũng ngạc nhiên.)

Tôi đã ghi nhớ hơn một nghìn từ trong khoảng thời gian ngắn đó.

Tôi không nghĩ nó có ý nghĩa với chính mình, nhưng tôi đã làm được.

(Đầu óc của mình thực sự tốt.)

Một cái gì đó không đủ để diễn đạt là tốt. Tôi không biết đầu óc mình lại tốt đến thế.

Tôi đã không nhận ra nó cho đến quá muộn vì tôi chưa bao giờ cố gắng sử dụng đầu óc sau khi chuyển sinh.

"Đây là…."

"Dù sao thì, tôi đã hoàn thành bài tập về nhà. Hãy nói cho tôi biết phải làm gì tiếp theo."

“...”

Khi tôi hỏi về lớp học tiếp theo, Iris trông lúng túng.

Có vẻ như cô ấy đã không chuẩn bị gì.

(…Ngay từ đầu, cô ấy đã định làm khó mình ở đây và kết thúc luôn sao?)

Cô ấy thực sự tệ trong việc nói dối.

"Lớp học… tiếp theo…. Sẽ vào buổi tối. Cậu hẳn đã mệt vì bài tập về nhà."

"Không. Tôi có mệt chút nào đâ-."

"Tôi sẽ đến vào buổi tối."

Trước khi tôi có thể hoàn thành câu nói, Iris rời khỏi phòng. Tôi mỉm cười khi thấy điều đó.

(Chưa tày đâu em.)

Tôi cảm thấy rất sảng khoái sau khi dạy cho cô ấy một bài học. Ah, tôi cảm thấy đã khá hơn một chút.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một cuộc đấu trí với Nữ Đại Công tước Phương Bắc. Đây cũng là một điều khá thú vị.

“…Chà, vậy thì."

Đuổi Iris đi là một chuyện.

Tôi mở lại cuốn sách trước mặt. Đó là cuốn sách mà con mụ điên của chúng ta….

À không, mẹ tôi đã đưa cho tôi.

Cuốn sách từ vựng mà Iris vừa đưa cho tôi.

Kết hợp với ngữ pháp tôi đã học được.

Nhờ đó, tôi đã có thể đọc được một chữ cái.

Có một số phần của nội dung mà tôi không hiểu.

Cơ bản của Ma Pháp.

Đó là tên của cuốn sách. Tôi đọc nội dung.

(…Sự quay vòng của Vòng tròn. Tạo ra ma pháp bằng cách sử dụng nó.)

Mana là nhiên liệu và Vòng tròn là động cơ.

Và họ nói rằng ma pháp được sử dụng bằng cách sử dụng ma sát xảy ra ở đó.

Điều quan trọng là bạn sử dụng loại ma pháp nào và như thế nào.

(Kết nối mana….)

Trang đầu tiên của cuốn sách. Thứ được viết ở đó là ma pháp mà Vòng thứ 1 có thể sử dụng.

Trong số đó, thứ đáng đọc là.

(Mũi tên Gai?)

Nếu bạn diễn giải nó một cách đơn giản, đó là những gì nó đã nói.

Nó được viết rằng nó sử dụng dòng chảy của Mana để buộc chặt và sắc nhọn, tạo ra những chiếc gai.

Tôi không thể hiểu phần còn lại vì tôi chưa có nhiều vốn từ vựng.

Vì vậy.

(Buộc chặt nó….)

Tôi quyết định thử nó trước. Nó được viết như vậy trong sách, vì vậy điều đó chắc là phải đúng chứ nhỉ?

(Để sử dụng ma pháp, xoay Vòng tròn để di chuyển mana.)

Làm thế nào để tôi di chuyển Vòng tròn? Chưa kịp nghĩ thì.

Whoo-oong-!! Một chiếc vòng quay trong tim tôi. Theo ý muốn của tôi.

(Ah, ra là như thế này sao?)

Chỉ cần nghĩ muốn xoay nó là được. Nó bắt đầu như khởi động một chiếc xe.

Rồi, còn mana thì sao?

Ooo-ooo-oong-!

"Ồ."

Khi Vòng tròn quay, ánh sáng lấp lánh trong cơ thể tôi. Một năng lượng xanh bắt đầu phun trào.

Ah, vậy đây là mana. Bây giờ tôi đã 'thấy' nó trực tiếp.

"Vậy thì cái này…."

Tôi sẽ di chuyển nó và tạo hình nó thành hình dạng một cái gai.

Tôi cố gắng kiểm soát nó trong khi quan sát dòng năng lượng chảy.

Năng lượng dường như thể biết ý muốn của tôi và bắt đầu bò lên tay tôi, và nó sớm tụ lại thành một chấm nhỏ.

Và nó dần dần tăng kích thước.

Giiiiing-.

"Wow."

Nó thực sự biến thành hình dạng một cái gai.

Wow…. Đây là Mũi tên Gai sao? Nhưng có phải trông nó như thế này không?

"Mình chỉ mới tạo ra nó, nhưng."

Tôi chưa bao giờ thấy ai sử dụng nó, vì vậy tôi thậm chí không biết nó có đúng không.

Tôi thậm chí không biết đó là loại ma pháp gì.

"Nó được gọi là Mũi tên Gai, vì vậy."

Tôi sẽ phải bắn nó như một mũi tên nhỉ?

Làm thế nào để tôi bắn nó?

Khi tôi nhìn vào Mũi tên Gai, nó đang thay đổi hướng.

Ah, có phải là hướng đầu ngón tay tôi di chuyển không? Vậy thì tôi sẽ nhắm nó vào tường.

"Nếu mình bắn nó…?"

Vút-!

"Oho."

Khi tôi hất nhẹ ngón tay, Mũi tên Gai được bắn về phía trước.

Nó bay về phía bức tường như vậy.

"Aha! Vậy đây là cách bắn nó."

Tôi hiểu rồi. Ngon…! Yeah, vậy đây là ma pháp! Nó trông có hơi yếu, nhưng tôi nghĩ tôi đã tiến thêm một bước.

Vì vậy, khi tôi đang nhìn vào mũi tên nhỏ bay vào trong tường.

Phập.

Mũi tên Gai bị mắc kẹt trong bức tường tôi đang nhắm tới.

Kwaaaaaaa-!

"Hả?"

Nó tạo ra một lỗ hổng lớn trong khi xuyên qua bức tường.

Kwaddeudeuk.

Hoodoo-deuk.

“....”

Một lỗ hổng đột nhiên xuất hiện trong tường. Nó lớn hơn hàng chục lần so với mũi tên tôi bắn.

Mảnh vỡ đang rơi xuống từ phần tường bị xuyên thủng.

“…Ôi trời ơi ăn cứt rồi….”

Tôi nguyền rủa khi nhìn nó.

Tôi nghĩ tôi sắp tiêu rồi.

==========

■ Bạn đã có được ma pháp Vòng thứ 1. Mũi tên Gai.

■ Bạn nắm bắt dòng chảy của Mana bằng mắt.

■ Tài năng chạm tới trời cao tối đa hóa sức mạnh của ma pháp.

■ Chúc mừng.

■ Bạn đã sử dụng ma pháp vô niệm đầu tiên trong lịch sử loài người.

==========

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!