Sống sót trong thế giới tiểu thuyết romance fantasy với tư cách là một pháp sư thiên tài

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2628

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Web novel - Chương 09 : Công chúa phương Bắc là một thiên tài kiếm thuật

Chương 09 : Công chúa phương Bắc là một thiên tài kiếm thuật

Vù.

Phần thân dưới của con Troll sụp đổ.

Không giống như kích thước đồ sộ của nó, nó vỡ tan một cách thảm hại.

Bịch-!!

Nó vùi mình trong tuyết với một tiếng ồn lớn. Xèo xèo! Máu của con quái vật bắt đầu làm tan chảy tuyết.

Dòng máu đỏ thẫm nhuộm đậm mặt đất.

"...Oh-ya..."

Nhìn xác chết của con Troll, tôi lấy tay che miệng.

Tôi cảm thấy phê vãi linh hồn.

Chết tiệt, điên thật.

(Đây là ma pháp sao?)

Điên mất thôi.

Tôi đã hạ gục tên mà hôm qua tôi còn run sợ, nghĩ rằng sẽ không bao giờ có thể đánh bại được, chỉ bằng một phát ma pháp. Điều này có khả thi không?

(Có phải đây là lý do họ gọi họ là pháp sư, những kẻ thống trị chiến trường?)

Một cơn dopamine đang dâng lên. Nếu không kiểm soát được, tôi có thể đái trong lúc đang phê.

Không thể làm thế được. Tôi mười ba tuổi rồi, đã qua cái tuổi đái dầm rồi. Nếu tôi nhỏ hơn chỉ hai tuổi, tôi đã đái ra quần ngay lập tức.

"...Uh.... Uh-ồ..."

"Ơ...?"

Những người lính dường như cũng giống tôi. Đôi mắt đầy kinh ngạc.

Ánh nhìn của họ tập trung vào tôi.

"P-Pháp sư...?"

"Đúng vậy. Tôi chính là pháp sư."

"...Hả?"

"Nếu một ngày nào đó tôi qua đời, xin hãy kể cho thế hệ mai sau về cảnh tượng tuyệt vời này."

"Điều đó có nghĩa là gì...?"

Còn gì khác ngoài khoe khoang đâu. Tôi đang hành động như một thằng dở vì cảm giác thật tuyệt khi thi triển ma pháp.

(Ah, nhưng mình không chịu nổi.)

Quá nhiều niềm vui.

Nếu đây không phải là một thứ gây nghiện, thì còn gì nữa?

Đó là một mức độ đắm chìm không thể cưỡng lại.

"Hoo."

Tôi vừa kịp bình tĩnh lại và thở một hơi. Tuyệt vời là tuyệt vời. Nhưng trước tiên, tôi phải phân tích tình huống.

(Mình đã giết một con Troll.)

Còn những con quái nhỏ khác, nhưng những người lính đã xử lý chúng. Điều tôi cần quan tâm là ma pháp của tôi đã giết con troll.

(Tuyệt chứ?)

Xét theo phản ứng của những người lính, đó là một con quái vật không bao giờ dễ dàng bị giết như thế. Nhưng tôi đã giết nó chỉ bằng một phép cơ-.

Tỏng.

"Khụ."

Tôi ngừng suy nghĩ và lấy tay che miệng. Thứ gì đó nóng chảy ra từ mũi và miệng tôi.

Là máu.

"A."

Tại sao máu lại chảy?

"Pháp sư!"

Những người lính hoảng hốt tiến lại gần. Đầu gối tôi khuỵu xuống. Điên mất thôi.

(Tầm nhìn của mình.)

Nó đang mờ dần. Tim tôi đập nhanh như điên.

-Nhóc chỉ vừa mới kìm nén được nó thôi.

Mẹ nuôi của tôi. Giọng nói của Elise lóe lên trong tâm trí tôi vào khoảnh khắc đó.

-Nếu nhóc không học hành chăm chỉ, nhóc sẽ lên cơn co giật nữa đấy, biết không?

Bệnh Mana. (Đổi thành bệnh mana nhé)

Một căn bệnh bùng phát ngay trước khi trở thành pháp sư, và những người khác đã vượt qua dễ dàng.

Nhưng tôi không như vậy, phải không?

(Có lẽ-.)

Lại là cái thứ vô lý đó sao? Mẹ nói tôi chỉ vừa mới kìm nén được nó.

Tôi đã tạo ra một vòng tròn, vậy không phải tôi sẽ ổn một thời gian sao?

Thịch-! Thịch!

Xét theo nhịp đập bất thường của tim tôi, có vẻ như tôi không ổn chút nào.

Vấn đề là gì?

(Cái gì mới được?)

Tôi nên làm gì để giải quyết điều này?

Tim tôi đau như bị bóp nghẹt. Điều này chả lẽ-

(Nó giống với cái thứ cạn kiệt Mana đó, phải không?)

Cảm giác tương tự. Lần đó tôi suýt bị ngất sau khi thi triển ma pháp hai lần.

(Có lẽ-.)

Có phải là vấn đề với mana không? Tôi cố di chuyển ngay lập tức và đã hiểu ra.

(Chắc chắn là vậy.)

Nhiên liệu đã cạn trong động cơ.

Điều đó đang siết chặt cơ thể và cổ họng tôi. Tôi nghĩ mình đã khá hơn lúc nãy vì tôi đã nghỉ ngơi.

(Không phải vậy.)

Tôi biết theo bản năng. Nó không phải là thứ có thể giải quyết chỉ bằng cách nằm xuống và nghỉ ngơi.

"Mana-."

Tôi phải bổ sung mana. Nếu không, tôi sẽ chết.

(Ở đâu?)

Làm thế nào để bổ sung mana? Không thể chỉ nghỉ ngơi sao? Tôi cũng chưa học gì về điều này, nên không có câu trả lời.

"Ma.... na... Ma... na."

Giọng nói của những người lính đang mờ dần. Cảm giác sắp chết vì bệnh mana ngay trước khi gặp lại người mẹ điên của tôi.

(Hồi đó-.)

Một sợi dây trôi nổi trong không khí. Tôi đuổi theo mana chảy ra từ Elise và đã sống sót.

(...Phải rồi....)

Khi nghĩ đến điều đó, tôi thấy thứ gì đó trong không khí.

Là mana.

(Đó là.)

Nó đang chảy từ đâu? Tôi theo dõi dòng chảy.

Thật ngạc nhiên, mana đang chảy ra từ xác chết của con troll.

Mana chảy ra từ cơ thể quái vật. Tại sao nó lại đến từ đó?

Tôi không có thời gian cho những câu hỏi như vậy.

(...Chết tiệt.)

Tôi cần thứ đó.

Ý nghĩ duy nhất đó lấp đầy đầu tôi.

Nếu tôi không có thứ đó, tôi sẽ chết. Bảo tôi chết ở đây bây giờ sao? Có cái đầu buồi.

(Như thế nào-.)

Tôi chỉ mới học ma pháp một lần, tôi sẽ phải chết trên cánh đồng tuyết lạnh lẽo này sao?

Tôi không thể chết. Vì vậy.

(Đưa nó cho tao.)

Tôi nghĩ về dòng mana chảy ra từ con Troll, và như thể đọc được suy nghĩ của tôi.

Vù-!!!

Mana trôi nổi trong không khí đột nhiên di chuyển và bắt đầu bay về phía tôi.

Vù--!!

Mana xuyên qua cơ thể. Nó đâm xuyên vào trái tim bên trong.

"Hộc... Hộc..."'

Áp lực và cơn khát đã dâng lên cổ họng biến mất trong chớp mắt.

Máu chảy cũng đã ngừng lại. Tầm nhìn mờ dần trở lại, và thính giác bị bóp nghẹt cũng trở lại.

"Haa... Hộc..."

Điều hòa hơi thở. Tôi loạng choạng đứng dậy.

"Cậu ổn chứ!?"

"Pháp sư... Xin hãy tỉnh táo lại...!"

"Chuẩn bị trở về ngay lập tức."

"Tôi ổn... Chỉ một lát thôi... Tôi hơi chóng mặt."

"N-Nhưng máu...."

"Chà, máu chỉ là thứ chảy ra khi bị thương và lành lại sau đó, phải không?"

"...Ơ-ờm?"

Tôi che giấu nó bằng những lời vô nghĩa và đảo mắt.

Ù tai dường như đã giảm bớt.

(Ồ, vẫn còn sống.)

Tôi suýt chết. Không phải do con troll đáng sợ đó.

(Lẽ ra mình nên sợ chính cơ thể mình.)

Tôi tự trách mình vì không chú ý đến cơ thể chết tiệt này.

"Hoo."

Tôi lau mồ hôi. Tôi đổ mồ hôi trong cái lạnh này. Đó là bằng chứng tôi thực sự sợ hãi.

"...Này..."

Môi trên tôi đang chảy máu. Tôi nói, với cằm ướt đẫm.

"Lần này tôi đã có ích, đúng không?"

"..."

Những người lính đóng băng trước lời nói mỉm cười của tôi.

Tôi lại mỉm cười khi thấy đôi mắt họ run rẩy như thể một trận động đất đã xảy ra.

Vào lúc đó.

-Đây, nó ở đây!

Một giọng nói vang lên từ phía xa. Bây giờ mới đến.

Soạt soạt-!!!

Ai đó đang chạy nước rút xuyên qua tuyết. Đó là một người phụ nữ tóc trắng cầm kiếm.

Iris. Cô ấy đến với vẻ mặt vội vã.

"Đây là...?"

Cô ấy cũng đóng băng trước cảnh tượng trước mắt.

"Lần này cũng muộn nữa sao?"

"...Cái gì?"

Tôi lau máu trên mũi bằng mu bàn tay.

"Ah, công chúa cũng nên chứng kiến cảnh tượng tuyệt vời này-."

Piingg.

"Ugh."

Tôi loạng choạng khi nói.

Cái đéo gì vậy. Không phải là đã ổn sau khi tôi lấy hấp thụ mana lúc nãy sao? Trước khi tôi có thể nghĩ đến điều đó.

"Whoa. Cái này trông không ổn tí nào..."

Ý thức của tôi chập chờn như vậy.

****

Một trần nhà xa lạ nhưng quen thuộc.

Vâng, có nghĩa đó là phòng của tôi. Tôi mới chỉ ngủ ở đây một hoặc hai ngày, nhưng trần nhà đã trở nên quen thuộc với tôi từ lúc nào không hay.

Tôi gật đầu khi nhìn nó.

"Tốt. Ít nhất mình không chết."

Tôi đã ngất xỉu bao nhiêu lần rồi? Gần đây tôi cứ ngất xỉu như ăn cơm gần như mỗi tuần.

Tôi thậm chí còn không ngạc nhiên nữa.

Thật tốt vì tôi đã sống sót.

"Ugh..."

Tôi cố gắng ngồi dậy. Ugh, tôi mệt quá.

(Tại sao mình lại cứng đờ thế này?)

Mỗi khớp đều cảm thấy đau đớn.

Có phải là đau tăng trưởng không? Tôi chỉ vượt quá 170cm một chút trong kiếp trước, nên hy vọng kiếp này có chút khác biệt.

(Điên mẹ rồi.)

Tôi cười ngay khi thức dậy và nghĩ đến những điều vô nghĩa.

Tôi nhìn ra cửa sổ. Trời sáng. Tại sao lại sáng thế?

(Mình đã ngủ bao lâu rồi?)

Xét theo tình trạng ngủ của tôi, tôi nghĩ mình sẽ thức dậy sau khi bầu trời hoàn toàn tối, nhưng kỳ lạ thay trời lại sáng rực.

(Cái gì?)

Tôi đi ra ngoài với vẻ mặt bối rối. Trời vẫn sáng rực.

Nhưng.

(Những người lính đâu?)

Tại sao tôi không thể thấy những người đó? Mọi người đã đi đâu mất rồi? Thông thường phải có một hoặc hai người bên ngoài.

"Có gì không ổn sao?"

Tôi di chuyển, nghiêng đầu.

Tôi rất phấn khích vì tôi vừa mới thi triển một ma pháp tuyệt vời.

"Không có ai để khoe khoang, tks."

Thật đáng tiếc.

"Có ai ở đó không?"

Mọi người đi đâu hết rồi?

Tôi đi loanh quanh để tìm dấu vêt của con người. Thật ra, tôi chưa bao giờ nhìn xung quanh biệt thự này, nên tôi không biết bất cứ thứ gì.

Ah, nhưng có ổn không nếu cứ đi lang thang tùy hứng như này? Tôi tự hỏi liệu mình có bị mắng nếu bị bắt không.

(Chịu chết. Nếu mọi thứ diễn ra không tốt, mình sẽ sử dụng sức mạnh mười ba tuổi của mình.)

Wah. Tôi mới mười ba tuổi. Tôi không biết gì cả.

Tôi tự hỏi liệu mọi thứ sẽ ổn không nếu tôi sử dụng thân phận trẻ con mà tôi chỉ có thể sử dụng vào những lúc như thế này.

Hoặc không.

"Vậy rốt cuộc mọi người đang ở đâu?"

Tôi nhìn xung quanh với vẻ mặt bối rối một lúc.

"Hử?"

Có thứ gì đó đằng kia. Là một người. Trên một con đường phủ đầy tuyết. Ai đó đang ngồi xổm ở đó, nhìn thứ gì đó.

Là gì vậy? Khi tôi nhìn kỹ, đó là một ông già. Không, không phải ông già sao? Khuôn mặt nhăn nheo của ông ta là của một ông già, nhưng tóc ông ta lại đen.

Tôi tiếp cận ông ta.

Khi tôi đến bên cạnh ông ta và nhìn, ông ta đang nhìn một bông hoa trong tuyết.

"Ông đang nhìn gì vậy?"

"Hmm?"

Khi tôi đến chỗ ông già và hỏi, ông ta nhìn tôi. Wow.

(Khuôn mặt ông ta là sao vậy trời.)

Có một giới hạn cho sự dữ tợn. Đó là một khuôn mặt hơi khó nhìn.

Nếu tôi chỉ là một đứa trẻ, tôi đã khóc ngay tại chỗ.

"Hmm?"

Ông già nhìn chằm chằm vào tôi, chăm chú. Đó là một ánh nhìn kỳ lạ.

Đôi mắt sắc bén, với một vết sẹo dài trên mắt trái.

Ông ta rõ ràng không phải là một ông già bình thường.

(Ah, lẽ ra không nên nói chuyện với ông ta.)

Tôi đã phạm sai lầm.

Tôi nói mà không suy nghĩ, nhưng có vẻ dường như tôi không nên nói chuyện với ông ta.

Tôi biết điều này. Nếu trông có vẻ kỳ lạ, đừng có tò mò.

Đó là phần quan trọng nhất trong quy tắc sống của tôi, nhưng tôi đã phá vỡ nó vì quá phấn khích.

Vì vậy có lẽ tôi nên bỏ chạy ngay bây giờ.

"Ah, tôi xin lỗi. Tôi chỉ tò mò. Tôi sẽ đi ngay."

Tôi sẽ giả vờ như không biết. Ngay khi tôi định đi như vậy.

"Bắt được cậu rồi."

"Vâng?"

Ông già nói khi đứng dậy.

Một cơ thể to lớn từ từ đứng lên.

Nhưng nó kỳ lạ hơn là to lớn. Uh oh, là gì vậy? Tôi phải ngẩng đầu lên bao xa nữa vậy?

Ông ta trông cao hơn 2 mét.

Ông ta là một con Troll sao?

Gần như thế, ông ta là một con quái vật hình người sao? Có lẽ vậy? Khi tôi đang nghĩ đủ thứ, ông già hỏi tôi.

"Làm thế nào cậu làm được?"

"...Hả... Ý ông là gì?"

Một cảm giác lạnh sống lưng.

Đôi mắt đen của ông già xuyên thấu tôi. Tôi nổi da gà trên người khi nhìn vào mắt ông ta.

"Ta tự hỏi làm thế nào cậu tìm thấy ta."

"...Vâng?"

Làm thế nào tôi tìm thấy ông á?

"...Ông chỉ ngồi đó thôi mà?"

"Hoo?"

Ông già gật đầu trước lời nói của tôi. Đó là vẻ mặt của sự hứng thú.

Rồi.

"Ta hiểu rồi."

Ông ta gật đầu như thể đã hiểu ra điều gì đó. Là gì vậy? Ông ta là một ông già lẩm cẩm à?

Thật đáng ngại. Tốt hơn là nên phắn lẹ. Khoảnh khắc tôi nhanh chóng quay lưng và cố gắng bỏ chạy.

"Tên cậu là gì?"

"Vâng?"

"Tên."

Ông già hỏi tên tôi.

Tên? Có ổn không nếu nói tên tôi ra? Tôi không nghĩ nhiều về điều đó.

Với suy nghĩ đó, tôi ngay lập tức nói.

"Là Embrasse."

"..."

"..."

Sự im lặng bao trùm sau những lời tôi nhổ ra.

Thấy vậy, tôi gãi má.

"Tôi đoán ông không tin tôi, phải không?"

"Ta đoán vậy."

Đó chắc chắn là một cái tên quá khủng khiếp để tin.

****

-Khẩn cấp, một Troll Băng đã xuất hiện...!!

Một trong những người lính đã yêu cầu hỗ trợ. Người đầu tiên di chuyển trước âm thanh đó lại là Iris, một lần nữa.

Đó là vì cô tình cờ đang ở gần đó.

Một khu vực mà Troll Băng không thể xuất hiện. Nó đã xuất hiện ở một nơi hầu như không bao giờ xuất hiện.

Vì điều đó, Iris mở rộng khu vực và tìm kiếm.

Nhưng.

(Lại nữa...!)

Một Troll Băng lại xuất hiện. Lần này, nó ở một vị trí được chỉ định là khu vực an toàn.

Ngay khi nghe thấy, Iris chạy hết sức bình sinh.

Nhanh hơn hôm qua. Cô nắm lấy thanh kiếm và chạy hết tốc lực.

"Công chúa-!"

Cô bỏ ngoài tai tiếng hét của những người lính. Cô chỉ lao đầu chạy.

Nếu cô không đi, ai đó sẽ chết.

Nếu cô nghe thấy và không thể cứu họ, đó là lỗi của cô.

Giống như lúc đó.

-Iris--!!

Giống như khoảnh khắc cuối cùng của mẹ cô.

Iris nghĩ vậy và chạy, chạy và chạy.

(Không thể nào.)

Tôi phải cứu họ. Tôi sẽ cứu ít nhất một người dù có chuyện gì xảy ra.

Bước chân tuyệt vọng của cô sớm đến được địa điểm.

"...Hả?"

Iris đóng băng như một hòn đá trước cảnh tượng của hiện trường.

Con Troll đã chết từ lâu. Những người lính đang sốc khi nhìn ai đó.

Một cậu bé đứng im tại đó. Một pháp sư bất tài không thể sử dụng ma pháp.

Đệ tử của đại pháp sư. Ruin đang mỉm cười ở đó.

-Lần này cũng muộn nữa sao?

Cậu ta nói với khuôn mặt đẫm máu.

-Pháp sư...!

Cậu ta đột nhiên ngã xuống.

Iris đi tới và đỡ cậu ta khi cậu ta mất ý thức và ngã vào tuyết.

Tình huống trở lại như cũ.

"Họ đã tiêu diệt một Troll Băng?"

August cau mày và bày tỏ sự khó tin trước tình huống vô lý trước mắt.

"Đó là những gì binh lính nói."

"...Một Troll Băng?"

"Vâng."

"...Huh."

Không chỉ Iris, người đang nói, mà cả chính August cũng không thể tin được.

Ruin. Thằng nhóc đó đã săn một Troll Băng. Chỉ bằng một phép cơ bản.

August véo sống mũi như thể mệt mỏi.

(...Giết một Troll Băng bằng ma pháp....)

Thật khó tin.

Troll băng. Nếu tính là một cá thể, nó là một quái vật cấp trung, và nếu tính là cấp bậc lính đánh thuê, nó sẽ là cấp C đến B.

Nó chắc chắn không yếu. Mười binh lính bình thường phải cùng nhau hợp sức mới có thể đánh bại được nó.

Một con quái vật như vậy-.

(Bằng một đòn. Hơn nữa lại là một pháp sư chỉ vừa mới học ma pháp.)

Hơn nữa, với một ma pháp sơ cấp gọi là mũi tên gai?

"Iris. Con có tin điều đó không?"

"Không ạ."

Iris kiên quyết.

Cô đã là một Chuyên gia Kiếm thuật.

Cô thậm chí đạt được nó ở tuổi mười sáu. Đây là người trẻ nhất trong lịch sử Đế quốc, ngoại trừ tổ tiên của họ, Kiếm Vương và anh hùng đầu tiên.

Vì vậy, chính Iris có thể tiêu diệt một Troll Băng một mình.

"...Thật khó tin rằng cậu ta đã tiêu diệt nó một mình."

Thật khó tin rằng Ruin đã tiêu diệt nó.

Có phải vì cậu ta yếu? Điều đó cũng đúng.

"Troll có khả năng kháng mana."

Vấn đề là đặc tính của chính con troll.

Chúng có khả năng kháng mana. Vì vậy, các pháp sư rất ngại đối phó với chúng.

Một cá thể có thể làm giảm sát thương của ma pháp. Vì vậy, việc săn Troll chủ yếu do các hiệp sĩ xử lý.

"Không thể săn một con quái vật như vậy chỉ bằng một phép cơ bản."

Một pháp sư vừa học ma pháp thành công trong việc tiêu diệt troll? Ai mà tin điều đó chứ?

"Phải, đối với ta cũng vậy."

August cũng vậy.

"Vậy, lời nói của binh lính là dối trá sao?"

"...Đó là."

"Có nhiều người liên quan. Có nghĩa là nó không phải là lời nói dối."

"..."

"Ngay cả khi nó không thể tin được, nó vẫn là một sự thật không hề thay đổi."

Báo cáo. Các báo cáo của binh lính có cùng nội dung.

Pháp sư Ruin dự đoán sự hiện diện của con Troll và tiêu diệt nó bằng một phép duy nhất. Sau đó, cậu ta xuất huyết và ngã xuống.

Đó là điểm chung của các bản báo cáo.

(...Ngay cả khi đó là một điều vô lý.)

Ông muốn gọi cậu ta ngay lập tức và hỏi cậu ta đã làm như thế nào, nhưng không thể.

(Họ nói cậu ta đã ngủ cả ngày.)

Họ nói cậu ta đã không thức dậy sau giấc ngủ dài.

Tình trạng cơ thể cậu ta có vẻ ổn, nhưng kỳ lạ thay cậu ta không thức dậy.

"Hmm..."

August thở dài. Thật kỳ lạ ngay từ đầu, nhưng nó dần thay đổi một cách kỳ lạ.

Đó không phải là tất cả.

(...Đây là.)

Phần duy nhất khác biệt trong báo cáo. Đội trưởng Roden. Cụm từ anh ta viết là vấn đề.

-Ma pháp được sử dụng, nhưng tôi không nghe thấy cậu ta niệm chú.

Có vẻ như cậu ta không sử dụng niệm chú, vốn là nền tảng của ma pháp.

Ông nên hiểu từ ngữ kỳ lạ này như thế nào đây?

Rốt cuộc là.

(Elise.)

Mụ phù thủy tồi tệ nhất trên thế giới.

(Rốt cuộc cô đã giao phó thứ gì cho tôi vậy?)

"Alphonse."

"Vâng. Đại Công tước."

August nói với Alphonse, người đang chờ đợi bên cạnh.

"Trước hết, hãy bảo Ruin đến đây khi cậu ta thức dậy."

"Tôi đã hiểu."

Vấn đề của Ruin cũng quan trọng, nhưng bây giờ không phải lúc lo lắng về điều đó.

Thật không may-.

"Đã đến lúc vị khách đó đến."

Một nhân vật quan trọng đã được lên lịch đến thăm biệt thự này.

"Vị khách, ý cha là?"

Iris phản ứng trước lời nói của August.

"Đúng, con cũng nên chuẩn bị đi."

"Con cũng...?"

Đột nhiên vậy? Đó là một từ kỳ lạ.

"Ai đó mà con rất ngưỡng mộ sẽ đến."

"Điều đó có nghĩa là...?"

August mỉm cười và nói với Iris.

Đây là một món quà cho con gái của ông.

"Công tước Colton đã quyết định đến đây."

"...!!"

Công tước Colton.

Đôi mắt Iris mở to trước từ ngữ đó, và rồi sáng lên như những vì sao.

"C-Công tước Colton, ý cha là?"

"Đúng như con nghĩ."

"Hoo....Oa."

Cô gái có đôi mắt băng giá đang tạo một biểu cảm đúng với tuổi của mình.

Khuôn mặt cô, nhuộm màu như lá mùa thu, thật ấn tượng.

Công tước Colton.

Ông ấy là một nhân vật mang tính bước ngoặt đối với Iris.

Không, ông ấy là một tồn tại mà bất cứ ai cầm kiếm đều sẽ thấy như vậy.

(Bậc Thầy.)

Bậc Thầy Colton.

Trong số những người cầm kiếm, ông ấy là một nhân vật hàng đầu. Những quái vật nghịch thiên gọi là Kiếm Thánh. Ông ấy là một trong số những người tự hào đặt tên mình vào danh sách đó.

Và.

Ông ấy cũng được gọi là Thanh kiếm của Hoàng đế và người bảo vệ của Đế quốc.

Ông ấy là một lão tướng luôn được nhắc đến khi thảo luận về những thanh kiếm tốt nhất và đã thể hiện sức mạnh của mình trên tuyến đầu của Đế quốc trong gần 50 năm.

Ông ấy cũng là hiệp sĩ mà Iris kính trọng nhất.

"L-làm sao mà ông ấy có thể..."

"Ông ấy nói sẽ ghé qua vì công việc. Ta nghĩ sẽ tốt nếu cho ông ấy thấy mặt con khi ông ấy ở đây. Con nghĩ sao?"

"Đ-đương nhiên... Con rất muốn."

Iris nói với giọng run run. Thấy phản ứng của con gái, August cảm thấy một niềm kiêu hãnh bên trong.

Con gái trưởng thành của ông đang thể hiện một thoáng ngây thơ hiếm hoi phù hợp với tuổi tác của mình.

Thấy vậy, August cười với sự hài lòng.

Nếu điều này khiến Iris hạnh phúc dù chỉ một chút, thì sao cũng được.

Trái tim August rung động khi nghĩ đến việc Iris được gặp người mình kính trọng, và một người cha được thấy niềm vui của con gái mình.

"Cậu, hãy trở thành đệ tử của ta."

"Wow. Tôi thực sự không muốn đâu."

"..."

"..."

Đó là, cho đến khi tôi thấy Công tước Colton đề nghị một pháp sư mới chân ướt chân ráo mười ba tuổi trở thành đệ tử của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!