Chương 132
Ex chạy thục mạng mà không ngoảnh lại.
Cậu không ngờ Melius lại điều khiển được lý trí của Magnus.
Chỉ là khi ngẫm lại, cậu thấy cũng hợp lý.
Sao lý trí con người có thể chịu đựng suốt 50 ngàn năm chứ? Nhất là trong không gian ngưng trệ không có bất kỳ thay đổi hay biến cố nào này. Bất kể tinh thần có kiên cường đến đâu, cũng là điều không thể.
‘Lỗ hổng trong tính nhất quán được tạo ra theo cách này sao?’
Cậu cứ nghĩ rằng cùng lắm cũng chỉ thêm vài bối cảnh nền.
Và giờ đây, cậu mới nhận ra suy nghĩ đó thật nông cạn.
Thế rồi, lời của Deus Luce đã nói vang lên trong đầu cậu.
- Ex, thế giới đang đi đến diệt vong ở nơi mà cậu không hề hay biết. Quả như cậu lo lắng, Ma Vương là vấn đề lớn nhất, nhưng cũng có nhiều vấn đề khác nguy cấp chẳng khác gì. Cứ thế này, thế giới sẽ diệt vong trước khi Ma Vương kịp hành động.
‘Chẳng lẽ cái này cũng...’
Nếu đây là kịch bản diệt vong mà Ex không biết, vậy chuyện này là hoàn toàn hợp lý.
Nếu một Archlich chỉ tồn tại trong truyền thuyết được hồi sinh.
Nếu một đội quân Undead được sinh ra ngay giữa lòng đại lục.
Chỉ riêng điều đó thôi, cũng sẽ gây ra thiệt hại khó lường đến mức nào.
Khi đi đến kết luận đó, một câu nói khác của Deus Luce lại hiện lên.
– Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn thế này, đằng nào thế giới cũng sẽ diệt vong. Chúng ta không thể trơ mắt đứng nhìn được.
‘Chúng ta...?’
Chuyện Deus Luce bổ nhiệm Ex làm Anh Hùng không phải là quyết định của một mình cô. Cũng tức là, đó không phải sự thay đổi ngẫu hứng mà là một quyết định có kế hoạch.
Vậy "chúng ta" mà cô nói đến là ai?
“Chẳng lẽ...! Không phải đùa đâu đấy chứ...!”
Cho đến giờ, cậu vẫn nghĩ mình xui xẻo nên bị dịch chuyển đến đây. Thế nhưng giờ thì không. Đây rõ ràng là một tình huống có chủ đích.
Chuyện Ex đến đây chắc chắn là do sự can thiệp của ai đó, và nếu người đó có ý đồ... Nếu điều đó trùng khớp với mục tiêu của Deus Luce, vậy đối tượng được thu hẹp lại chỉ còn một.
Các thực thể có thể can thiệp trực tiếp vào các khái niệm mơ hồ như ‘Vận Mệnh’ và ‘Xác Suất’.
“Nếu các người đang xem thì thôi ngay cái trò đùa này và kết thúc cái mớ hỗn độn này đi...! Chỉ một mình Elysia thôi đã đủ đau đầu rồi, tôi không có thời gian để lo các người nữa đâu...!”
Ngoài ‘Thần’ ra, không ai có thể làm những chuyện thế này.
“Mấy kẻ mang danh Thần Thánh đúng là chẳng có tên nào giúp ích đàng hoàng cả...!”
Nếu người trong cuộc mà nghe thấy, chắc hẳn họ sẽ bảo là bất kính, nhưng Ex mới là người chịu thiệt cơ mà.
Hơn nữa, vấn đề là không chỉ cậu mà cả người khác cũng bị cuốn vào chuyện này.
Và rồi, cậu bắt đầu nhìn thấy hai người không may bị cuốn vào chuyện này ở phía xa.
Cuộc đụng độ giữa hai tiểu đoàn, tổng cộng hai nghìn Skeleton đang giao chiến.
Một cuộc chiến kỳ lạ không có tiếng la hét hay gào thét, chỉ có tiếng xương gãy, tiếng tên bay xối xả và tiếng nổ của ma thuật.
Trong số đó, cậu phát hiện hai người đang ở bên ngoài pháo đài.
Cả hai đang chật vật tránh né làn mưa tên và bão ma thuật, và thỉnh thoảng phản công bằng những đòn ma thuật.
Một người điêu luyện bắn hạ pháp sư và cung thủ địch, người kia vừa cố gắng bảo vệ bản thân vừa tung những đòn tấn công ánh sáng bừa bãi ra xa.
“Circe, Tiểu thư Lola!”
“Đến muộn quá đấy! Cậu đi đâu thế hả!”
“Ex, là ngươi thật sao?!”
Circe trả lời gấp gáp, còn Lola thì mếu máo nhưng mừng rỡ chào đón Ex.
Cả hai đều trông bận rộn đến điên cuồng khi phải bắn ma thuật về phía chiến tuyến.
Đặc biệt là Lola, người lần đầu trải qua cuộc chiến quy mô lớn thế này, sắc mặt cô rất tệ.
“E-Ex! Ta nghe bảo ngươi biết cách thoát khỏi đây sao?!”
“Phải rồi, cậu có mang Lõi về không?!”
“Vâng, tôi mang về rồi đây! Cầm lấy!”
Ex vội vàng đưa Lõi cho Circe.
Đồng thời, cậu tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại.
“Melius là Lich! Người biến tư lệnh pháo đài Magnus thành Kỵ Sĩ Tử Thần chính là Melius! Hắn định thu hồi Lõi để trở thành Archich! Tuy không biết mục đích là gì, nhưng nếu Archlich ra đời chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành! Chúng ta nhất định phải ngăn chặn hắn!”
“Hả?! Pháp sư cổ đại cơ mà, sao giờ thành Lich rồi?!”
“Chắc do mục rữa ở đây suốt 50 ngàn năm nên tinh thần hắn cũng mục nát rồi! Tóm lại, Melius sẽ đến đây nên phải chuẩn bị chạy trốn nhanh lên. Mấy người khác đâu hết rồi?”
“Tôi gom họ vào một chỗ rồi! Tên sát thủ Số 5 hay Gary gì đó thì giấu ở chỗ người khác không thấy!”
Circe ước lượng lượng ma lực tỏa ra từ Lõi và tính toán xong trong nháy mắt.
“...Quả nhiên thật tuyệt vời. Một tinh thạch tỏa ra lượng ma lực tinh khiết và khổng lồ thế này. Chỉ cần chuẩn bị xong ma thuật dịch chuyển không gian, tôi có thể đưa tất cả cùng đi. Với lượng ma lực này là đủ.”
Circe mở ngay Tàng Thư Avon.
Ma thuật dịch chuyển không gian là ma thuật cấp 7 mà hiện tại Circe không thể sử dụng. Để loại bỏ phản chấn, cô buộc phải dùng đến Tàng Thư Avon.
“...Chẳng phải sắp hết giấy rồi sao?”
“Tôi cũng chịu. Không muốn chết thì phải dùng thôi.”
Thêm một trang sách của Tàng Thư Avon lật qua và biến mất. Giờ chỉ cần nhìn qua, cũng thấy cuốn sách ấy đã vơi đi rất nhiều.
Từ giờ, cô chắc chỉ dám dùng cho các ma thuật cấp cao thực sự quan trọng, thứ đếm trên đầu ngón tay thôi.
Vù vù-
Có điều, cái giá phải trả cũng xứng đáng, từ Lõi trong tay Circe, lượng ma lực khổng lồ tỏa ra tứ phía như mưa rào.
Ngay cả người bình thường không cảm nhận được ma lực cũng nhận ra sự biến đổi to lớn đang diễn ra ở khu vực này.
Circe vừa chuẩn bị ma thuật vừa hét lên đầy khó nhọc.
“Ex! Câu giờ đi! Tôi cần thời gian để chuẩn bị ma thuật!”
“Cần bao lâu?”
“...Phải mất 30 phút.”
Tiếng hít hơi lạnh tự bật ra.
Melius có thể đến bất cứ lúc nào. Chuyện bảo vệ ma thuật của Circe không bị quấy nhiễu trong suốt 30 phút là điều không thể.
“Lâu quá! Không rút ngắn hơn được à?!”
“Đây là mức tối đa rồi! Rút ngắn hơn nữa là không được! Dịch chuyển mà thất bại là chết chùm cả đám đấy!”
“...Tôi sẽ cố gắng hết sức!”
Ex vừa cảnh giác xung quanh vừa để mắt đến Circe. Cậu cũng không quên để mắt đến Lola đang trong trạng thái tinh thần yếu ớt.
“Cô có bị thương ở đâu không!”
“Tạm thời thì không. Nhờ có Iris ngươi đưa cho đấy. Mà nơi này là cái chỗ nào thế? Còn chuyện Archlich là sao?”
“Giải thích dài dòng lắm, tóm tắt ngắn gọn là chúng ta đang bị cuốn vào tình huống cực kỳ khốn nạn.”
“Giờ ta chẳng còn lạ gì nữa rồi...! Chuyện này mà đến tai Cha là sẽ lớn chuyện lắm đây...”
“Trước mắt, cứ nghĩ đến việc sống sót trở về đã. Tiểu thư cũng giúp Circe chuẩn bị ma thuật đi.”
“Biết rồi. Cơ mà cái Lõi kia dùng để làm gì vậy? Sao ta cứ có cảm giác...”
Lola lộ vẻ nghi hoặc và nói thận trọng.
“Sao thấy quen quen thế nhỉ...?”
“Chắc do cô nhạy cảm với ma lực nên thấy thế thôi chăng?”
“Không, tại bản thân nơi này có gì đó lạ lắm. Mấy bộ xương kia cứ đi theo ta và nghe lời ta cũng lạ nữa.”
“Cứ coi như nơi này vốn thế đi. Chẳng phải Circe cũng dẫn theo binh lính sao. Có gì lạ...”
Đang nói dở, cậu bỗng chợt nhớ ra điều gì đó.
“Khoan đã, tư lệnh của đội quân bên này là ai?”
“...Thấy bọn chúng chỉ nghe lời ta, nên chắc là ta chăng?”
“Cô làm thế nào mà tập hợp được nhiều lính thế?”
“Cứ đi lòng vòng là bọn chúng tự đi theo mà...?”
Có gì đó kỳ lạ.
Dù có may mắn đến đâu, chuyện này cũng quá đỗi vô lý.
Nếu may mắn thật, cô đáng lẽ không nên bị cuốn vào chuyện này rồi.
Ấy vậy mà, cô vẫn bị cuốn vào và rơi vào tình cảnh này.
‘Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?’
Ex không thể hiểu nổi.
Có điều, tình hình hiện tại vậy lại tốt.
“Hãy ra lệnh cho binh lính bảo vệ Circe bằng mọi giá. Chẳng hiểu sao chúng lại đánh nhau với pháo đài, nhưng giờ không cần nữa. Chỉ cần Circe hoàn thành ma thuật là chúng ta có thể thoát khỏi đây.”
“Ta đâu có muốn đánh nhau! Do bên kia lao vào tấn công như muốn giết người đấy chứ! Mà lạ là bọn chúng không nghe lời ta nữa!”
“Vì đó là Undead thực sự mà. Quân đội của tiểu thư chỉ có vẻ ngoài là bộ xương thôi, chứ thực chất là golem.”
“Tạm thời ta hiểu rồi... Tức là, chỉ cần chặn kẻ địch đến từ hướng ngươi vừa tới là được chứ gì? Cái kẻ tỏa ra ma lực khó chịu ấy.”
Melius đã đến gần đây rồi sao? Hay là cảm quan ma lực của Lola xuất sắc đến mức đó?
Nếu là vế sau thì may mắn là Magnus vẫn đang chặn Melius, nhưng nếu là vế trước, vậy tình hình sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
Và dự đoán của Ex đã đi theo hướng tồi tệ.
「Đang chuẩn bị chạy trốn sao? Tưởng chạy dễ thế à.」
Từ lúc nào chẳng hay, Melius đang lơ lửng trên không trung đã đuổi theo Ex đến tận đây.
Cảm nhận được khí tức chẳng lành, rất nhiều lính Skeleton đã bắn tên và ma thuật về phía hắn.
「Dừng mấy trò vô ích lại đi.」
Chỉ là, mọi đòn tấn công đều bị đánh chặn và vô hiệu hóa.
Các mũi tên vẽ thành đường cong trên không trung gãy vụn khi chưa xuyên qua lớp rào chắn đen đặc quánh, các đòn ma thuật tan rã giữa chừng hoặc mất phương hướng và phân tán đi nơi khác.
Sức mạnh của Lich, gã pháp sư đã sống 50 ngàn năm, mạnh đến mức dễ dàng bẻ gãy đợt tấn công của một đội quân.
Chỉ trong thoáng chốc, Melius đã phân tích xong ma thuật mà Circe đang chuẩn bị.
「Định dùng ma thuật dịch chuyển không gian để thoát khỏi đây? Suy nghĩ cũng quá nông cạn rồi, hậu thế. Phá hỏng một ma thuật đang chuẩn bị dễ hơn nhiều so với ma thuật đã hoàn thành.」
Melius chỉ một ngón tay về phía Circe.
Một luồng ma lực mỏng manh như sợi chỉ không thể nhìn thấy bằng mắt thường lao đi với tốc độ ánh sáng nhắm vào ma thuật của Circe. Đó là phép ngăn chặn ma thuật và làm sụp đổ quá trình thi triển.
Giống như lúc Ex không thể dùng Tốc Biến quanh Melius, ma thuật của Circe cũng đang đứng trước nguy cơ thất bại.
「...Xem ra phân tích của ta đã sai rồi.」
Chỉ là, điều đó đã không xảy ra.
Ma thuật của Circe vẫn đứng vững, và quá trình chuẩn bị vẫn tiến hành thuận lợi. Nguyên do rất đơn giản.
“Ngươi tưởng ma thuật nguy hiểm như dịch chuyển không gian có bao nhiêu lớp bảo vệ an toàn hả? Đâu có chuyện nó hỏng chỉ vì chút can thiệp bên ngoài chứ.”
Circe tự tin rằng dù Melius có làm gì, cô vẫn sẽ chuẩn bị ma thuật hoàn tất. Đó cũng chính là minh chứng cho thấy cô tin tưởng tuyệt đối vào Ex và Lola đang ở bên cạnh.
“Lịch sử nghiên cứu ma thuật được xây dựng bởi vô số thiên tài. Nếu lịch sử đó dễ dàng bị phá hủy bởi một pháp sư chỉ còn lại bộ xương sống hơi lâu một chút, nhân loại đã diệt vong từ lâu rồi.”
「...Ta không hiểu ngươi nói gì, nhưng xem ra không dễ giải quyết nhỉ?」
Cùng lúc đó, ma lực của Melius rung chuyển dữ dội.
Khí thế khổng lồ khác hẳn lúc nãy đè nặng lên khu vực này. Sát khí nặng nề như muốn nghiền nát cơ thể và sắc bén như cắt da thịt cuộn trào xung quanh.
「Dù sao ta cũng chỉ cần một cơ thể. Mấy thứ không cần thiết, loại bỏ hết cũng được.」
Melius thi triển ma thuật.
Thứ ma thuật cổ đại không rõ danh tính ấy biến thành hình dạng quả cầu đen nhỏ rơi xuống đất và bị hút vào, rồi biến mất.
Mọi chuyện diễn ra trước cả khi Ex kịp làm gì.
Một lát sau, mặt đất rung chuyển dữ dội chẳng khác nào động đất.
Ngay khi cậu nghĩ hắn định đánh sập cả nền đất này, một thứ gì đó từ trong lòng đất dưới chân Melius phá vỡ mặt đất chui lên như phá vỏ trứng.
Gàooooooo-!!!
Thứ không có thanh quản đó thông báo sự ra đời của mình với thế giới dưới lòng đất bằng tiếng gầm của một linh hồn không thể tồn tại.
「Ta vốn không muốn làm ra chuyện báng bổ Đại Trí Tuệ... Nhưng hôm nay sẽ là ngày sinh của Archlich, trật tự mới của thế giới, vậy nên chắc hẳn ngài ấy sẽ tha thứ cho ta.」
Cơ thể khổng lồ và gớm ghiếc chỉ còn lại xương.
Một cái đầu thằn lằn có sừng và đôi cánh dơi.
Bốn cái chân mỗi lần bước đi lại gây ra động đất.
Ex thốt lên cái tên đó với vẻ mặt thảm hại.
“...Cốt Long?”
Thứ Melius triệu hồi chính là Rồng.
Một con Cốt Long chỉ còn lại bộ xương.
Melius cưỡi trên cái đầu hung ác của Cốt Long, nhìn xuống nhóm Ex với ánh mắt ngạo mạn và nói.
「Ta ban cho các ngươi ân huệ cuối cùng. Nếu từ bỏ kháng cự, ta sẽ chỉ lấy một vật hy sinh. Ta chỉ muốn hai thứ. Lõi và thân xác. Ngoài ra, không cần thêm sự hy sinh nào khác.」
Nói rồi, Melius thong thả chỉ vào một người trong nhóm Ex.
「Phải rồi, cô nhóc kia được đấy. Hãy dâng cô nhóc đó cho ta. Chỉ cần thế thôi, ta sẽ tha mạng cho tất cả các ngươi. Ta xin thề trên ma lực rằng đây tuyệt đối không phải lời nói dối.」
“...Ta?”
Người Melius chỉ vào chính là Lola.
「Tất cả cùng chết, hay hiến dâng một người.」
Đây chẳng khác nào ép buộc không thể chấp nhận.
「Ta cho các ngươi cơ hội lựa chọn, hỡi hậu thế.」
Chỉ là tất nhiên, câu trả lời đã được định sẵn.
“Biến đi, lão xương xẩu điên khùng.”
Câu trả lời Ex chọn là ‘Tất cả cùng sống sót ra ngoài’.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
