Sống như một kẻ đạo văn ở thế giới khác

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 0

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11543

Web Novel - Chương 73: Ngoại truyện: Hãy cùng viết một cuốn sách

Sự thật chính là sức mạnh của văn học.

“Sự thật” ấy có thể là một điều gì đó sâu kín và riêng tư hay một điều gì đó phổ biến mà ai cũng biết, cái chung mà vượt qua mọi thời gian hoặc chỉ đơn thuần là sự chính xác như một bài báo.

Một số người tìm thấy sự thật trong những ký ức tuổi thơ và hoàn cảnh hiện tại, số khác tìm thấy nó qua sự tự vấn và suy ngẫm và những người còn lại có thể tìm thấy sự thật bằng cách tích cực hòa mình vào thế giới này và lắng nghe tiếng nói của nó.

Và.

Từ những gì tôi đã thấy─.

“Hãy viết một cuốn sách.”

Trong câu chuyện của Cha Paolo, có đủ “sự thật” để biến nó thành văn học.

Tất nhiên, người ta có thể nói rằng bài viết này là kiểu nói lên sự thật chứ không phải văn học. Cơ mà nếu ta viết theo hình thức kể chuyện, nó sẽ thành tiểu thuyết và nếu ta viết theo kiểu cung cấp kiến thức thì khi này nó sẽ thành một tác phẩm kiểu bài luận.

“… Tôi không chắc lắm. Cậu đang nói rằng viết một cuốn sách sẽ hiệu quả hơn trong việc chạm đến trái tim con người so với việc phá đổ một bức tường sao?”

“Rốt cuộc, sự thật không phải là thứ có thể ép buộc người khác. Nếu không có bức tường, con người sẽ nhắm mắt để tránh nhìn thấy những điều xấu xí. Họ sẽ tự lừa mình dối người và biện minh cho sự phân biệt đối xử và lòng hận thù của họ. Bức tường chắn sự thật không phải là bức tường gạch vàng, mà là trái tim của con người.”

“…”

“Thế nên ta hãy dùng một cách có thể lay động trái tim con người. Nếu sự thật đã là thứ không sao dấu được thì chẳng phải sẽ tốt hơn nếu chọn cách tuyệt vời nhất để tiết lộ sự thật đó sao?”

Rốt cuộc, giải pháp duy nhất tôi có thể đưa ra là:

Văn học.

Là một người chuyển sinh không thể liên hệ với bất cứ thế giới nào, một kẻ đạo văn nổi tiếng nhờ đạo văn và là một người cô độc mất đi kỹ năng xã hội vì quá mãi đam mê vào sở thích, niềm tin của tôi rất đơn giản.

Văn học có vẻ vô dụng, nhưng trong chính sự vô dụng ấy, nó lại chứa đựng khả năng thay đổi con người.

Và động lực cốt lõi của “khả năng” đó chính là:

“Văn học là hành động biến ngay cả sự khó chịu và bất an thành nguồn cảm hứng. Nếu sự thật đã là điều gây tranh cãi như thế, thì đây chẳng phải là chất liệu hoàn hảo sao?”

Đó là sự thật.

Sự thật lay động trái tim con người.

“Nếu có ai đó không thể chịu đựng sự khó chịu đó và hành động, điều đó cũng ổn nốt. Có lẽ như Cha Paolo đã làm, ai đó có thể đứng lên với một chiếc búa để phá bỏ bức tường. Hoặc ngược lại, có thể có những người sẽ khó chịu không chịu nổi, sẽ cố gắng xây bức tường cao hơn. Thậm chí có thể những người khác sẽ gắn dây thép gai lên tường và bảo vệ nó bằng súng và dao.”

Suy cho cùng mọi thứ tùy thuộc vào sự phán xét của công chúng.

Tôi không có quyền tranh cãi điều gì đúng hay sai, cũng không đủ thông minh để tìm ra giải pháp tốt hơn, dù cho bản thân có đủ quyền lực để đứng về một phía nhưng tôi không có ý định sử dụng nó.

“…Điều gì sẽ xảy ra nếu những người muốn bảo vệ bức tường thắng thế?”

“Sự tồn tại của chính bức tường sẽ trở nên vô nghĩa.”

“Hả?”

“Tại thời điểm cuộc tranh luận như vậy nảy sinh, sự thật đã chiến thắng rồi. Lúc sự thật trở thành vụ bê bối gây chấn động, cũng là lúc văn học hoàn thành vai trò của nó.”

“…”

“Lúc đó cha hoàn toàn có thể gia nhập phe ‘những người muốn phá bỏ bức tường’ và tiếp tục cuộc đấu tranh.”

Và quan trọng nhất.

Tôi không hề có bất kỳ hứng thú nào với những thứ không phải là văn học.

Việc bên kia bức tường là một sự thật gây khó chịu hay một lời dối trá dễ chịu, đối với tôi điều đó không quan trọng.

Kiểu tranh luận đó là việc mà các nhà triết học nên lo mới đúng.

“Trước tiên, hãy biến sự tồn tại phía bên kia bức tường thành một cuộc tranh cãi cái đã.”

Theo nghĩa này mà nói thì, văn học quả là một cách thức nhân hậu để phơi bày sự thật mà.

Nó luôn kiên nhẫn chờ đợi độc giả tìm đến, nhưng không hề giận dữ nếu độc giả bỏ qua. Bất cứ ai có khao khát đều có thể tìm đến văn học và những gì họ nhận được từ nó sẽ chẳng ai giống ai.

Một số người sẽ phê phán tác phẩm bằng cách mới móc khuyết điểm nó lên cho rõ nhất, trong khi những người khác sẽ khen ngợi tác phẩm bằng cách đề cao giá trị nó mang lại.

Văn học không hề áp đặt ai.

Cũng như sự thật không than vãn về những lời dối trá của con người, văn học cũng không oán trách sự lãng quên của họ.

“…Tôi đã hiểu. Tuy nhiên, tôi không có kinh nghiệm về lĩnh vực xuất bản lắm…”

“Đương nhiên, tôi sẽ hỗ trợ phần đó rồi.”

Và cứ như thế, một dự án xuất bản mới đã bắt đầu.

.

.

.

Việc hoàn thành “cuốn sách” mới mất nhiều thời gian hơn dự kiến.

Điều này là vì Cha Paolo đã dành nhiều tháng thuyết phục nhiều người bên kia bức tường vàng. Ông đã mời họ trở thành “đồng tác giả” của cuốn sách.

“Cuốn sách này không nên thuộc về ‘tôi’. Nó phải thuộc về những người bên kia bức tường. Bởi vì những gì chứa đựng trong cuốn sách này là cuộc đời của họ.”

“Vậy hẳn có rất nhiều đồng tác giả.”

Cha Paolo đã sống cùng họ bên kia bức tường vàng trong vài tháng, lắng nghe những câu chuyện của họ.

Thế nên bản thảo cuối cùng có tên của hơn 100 người.

“Hừm, Cha Paolo, ngài có biết tôi điều hành một quỹ để hỗ trợ các nghệ sĩ không?”

“Dĩ nhiên tôi biết.”

“Thực ra điều kiện để nhận hỗ trợ từ quỹ rất đơn giản. Đối với các nhà văn, nếu họ có ít nhất một cuốn sách được xuất bản dưới tên mình, họ sẽ được công nhận là ‘nhà văn.’”

“Ơ, nếu vậy…”

“Phải. Tất cả những ‘nhà văn’ được liệt kê ở đây sẽ có thể nhận được hỗ trợ. Nếu có ai đó nghiện ma túy, chúng tôi sẽ cung cấp sự hỗ trợ không giới hạn cho việc điều trị cai nghiện.”

“À!”

Tháp Tím nổi tiếng với ma thuật giả tưởng, chuyên nghiên cứu các hiện tượng thần kinh và tâm lý khác nhau xảy ra trong não người.

Cũng có tin đồn rằng họ có thể điều trị chứng nghiện ma túy.

Sẽ tốn vài chục đồng vàng để điều trị cho một người, nhưng… trong quỹ của tôi, ngân sách chưa bao giờ là vấn đề cả. Sau khi điều trị, chúng tôi sẽ đảm bảo quản lý môi trường và thực hiện các biện pháp hỗ trợ sau điều trị để tránh tái nghiện.

“Cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Giúp đỡ các nhà văn là vai trò của tôi.”

“Ừm, điều này nghe có vẻ thô lỗ và mê tín, nhưng liệu cậu có phải là một nhà tiên tri được Chúa gửi đến để truyền bá văn học trên thế giới này không…?”

“Hả?”

“Là một tu sĩ, tôi luôn tin rằng phép lạ được tạo ra bởi những người tin vào chúng. Đó là lý do tại sao tôi luôn cố gắng tuân theo các nguyên tắc và làm gương. Tôi kỷ luật bản thân để tránh xa sự đam mê và thú vui. Tôi tin rằng phép lạ thực sự nằm ở sự nỗ lực noi theo bước chân của Đấng Cứu Thế.”

“…”

“Tuy nhiên khi nhìn thấy Cậu Homer… cậu thực sự đang ở giữa những phép lạ.”

Phép lạ à.

Từ đó đến nay, từ này đã được nghe rất nhiều lần kể từ khi tôi tái sinh trong thế giới này.

Và.

Câu trả lời của tôi cho điều đó luôn chỉ có một.

“À, tôi không chắc phép lạ chính xác là gì. Nhưng có một điều tôi biết.”

“…”

“Bản thảo trên tay ngài, Cha Paolo, là một phép lạ đối với tôi.”

Văn học. Sách. Đọc sách.

Chỉ riêng điều đó đã là phép lạ của tôi.

Nó đã là như vậy cho đến tận bây giờ.

Và nó sẽ mãi mãi là như vậy.

[Những người Bên Kia Bức Tường Vàng.]

Vì thế.

Cuốn sách Những người Bên Kia Bức Tường Vàng của Cha Paolo đã được xuất bản tại thủ đô của Đế chế.

.

.

.

Những người Bên Kia Bức Tường Vàng không được quá nhiều người để mắt đến, nguyên nhân cho việc này đến từ chính độ dài khủng khiếp của nó, đến gần 2000 trang.

Mặc dù nó có bài đánh giá do Homer viết và được quảng bá rầm rộ, khơi gợi được chút hứng thú, nhưng chỉ dừng lại ở mức đó.

Hầu hết mọi người không đặc biệt muốn chi tiền cho một cuốn sách có giá gần gấp mười lần giá của một cuốn tiểu thuyết thông thường chỉ để tìm hiểu về cuộc sống của người nghèo.

Nói cách khác, chỉ một số ít độc giả, những người có thể đầu tư vào sách mà không ngần ngại điều gì, mới quan tâm đến nó.

Cơ mà những ‘người không tiếc tiền mua sách’ này chính là những người có ảnh hưởng thực sự.

Kết quả là, thậm chí Hội đồng Đế chế cũng phải đưa chủ đề Bức Tường Vàng ra thảo luận. Dù cho các cuộc thảo luận không đi sâu lắm.

“Hừm, đây là một cuốn sách hay nhưng bán lại không chạy như ta tưởng. Ta nghĩ đó là vì, với hơn 2.000 trang, tiền bản quyền và giá đã bị đội lên quá cao…”

“Dày quá nên khiến người ta ngại đọc sao ạ?”

“Sion. Hãy nói chuyện với Quỹ và yêu cầu họ mua lại tất cả các bản sách chưa bán được và đưa chúng vào các thư viện. Ngoài ra, à! Thực hiện thử nghiệm hệ thống Quyền Cho Mượn Công Cộng luôn.”

“Hệ thống quyền cho mượn công cộng này là gì vậy thiếu gia?”

“Nói một cách đơn giản, khi thư viện cho mượn sách miễn phí thì về mặt kỹ thuật, tác giả sẽ bị mất đi tiền bản quyền đúng không? Hệ thống này sẽ bồi thường chi phí bản quyền thông qua Quỹ. Càng nhiều người mượn sách đọc, tác giả sẽ càng nhận được nhiều thu nhập.”

Để giải quyết những vấn đề như vậy, tôi đã giới thiệu hệ thống Quyền Cho Mượn Công Cộng, vốn đã được áp dụng ở một số quốc gia trong tương lai.

Hiện tại, nó chỉ áp dụng cho các thư viện do Quỹ điều hành và các nghệ sĩ đã đăng ký với Quỹ… nhưng ngay cả như vậy, đó là một trong những chính sách hiệu quả nhất để tăng cả tỷ lệ đọc sách lẫn tỷ lệ xuất bản.

Và cứ thế, thời gian lại trôi qua.

“À, Cha Paolo. Cha đến đây có việc gì sao?”

“À, một học sinh từ Khu Bức Tường Vàng nói với tôi rằng em ấy muốn tham gia Học viện Homer. Cậu có thể dành thời gian gặp gỡ cậu bé không? Ồ, tất nhiên, tôi không yêu cầu cậu phải chấp nhận em ấy vào Học viện ngay lập tức đâu.”

“Gì vậy, các nhà văn luôn được chào đón mà.”

“Nhưng có… một vấn đề nhỏ.”

“Vấn đề gì?”

“Cậu bé bị chứng khó đọc.”

“…Gì cơ?

.

.

.

“Chắc cháu là White đúng không?”

“Vâng! Cháu chào ngài! Thưa ngài Homer… hehe. Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã gặp cháu.”

Cậu bé tóc trắng, một nhà văn đầy tham vọng mắc chứng khó đọc.

Cậu chào tôi với một nụ cười rạng rỡ. Đôi mắt tròn, tinh nghịch của cậu bé trông thông minh đến mức không giống một người không thể đọc sách tí nào.

Tôi đã đọc về đứa trẻ này trước đây.

Cậu bé xuất hiện trong cuốn Những người Bên Kia Bức Tường Vàng dưới tiêu đề phụ: “Đứa Trẻ Không Thể Đến Trường.”

“Ngài có lẽ đã nghe từ Cha Paolo… cháu không thể đọc. Thế nên cháu thậm chí không thể vào ngôi trường ngài lập ra, thưa ngài….”

“…Ta sẽ chỉ đạo Quỹ thành lập một trường học chuyên biệt.”

“Ơ, hehe. Cảm ơn ngài đã cân nhắc.”

“Cháu muốn trở thành một nhà văn sao?”

“Vâng! Cháu không thể đọc, nhưng… cháu có thể nghe và kể chuyện mà. Cha Paolo đã viết lại câu chuyện của cháu và khi tiền bản quyền về, cháu thậm chí đã mua được một cuốn truyện nữa đấy ạ. Là cuốn Hoàng Tử Bé nổi tiếng đó.”

“Cháu có ai đọc cho nghe không?”

“Có! Cha cháu! Cha cháu… à, ông ấy bị mất cánh tay và chân trái, nhưng ông ấy là người tốt. Cha hơi lười, nhưng khi cháu nhờ đọc truyện, ông ấy luôn càu nhàu nhưng cuối cùng vẫn đọc! Thật ra, khi cháu hợp tác viết sách với Cha Paolo, cha cháu cứ bảo cháu đừng có nói mấy cái linh tinh làm gì. Nhưng giờ có tiền bản quyền, cháu nghĩ ông ấy thích rồi.”

“Thật vậy sao?”

“Vâng. Cha cháu nói ông ấy đang lên kế hoạch tự viết một cuốn sách và xuất bản nó. Ông ấy nói sẽ viết bất cứ thứ gì, xuất bản nó và đích thân nhận trợ cấp nghệ sĩ… ồ, cháu có nên nói điều này không ạ? Hehe. Nhưng ông ấy không phải là người xấu, nên xin ngài bỏ qua. Ông ấy từng chỉ nằm ủ rũ cả ngày, nhưng kể từ khi quyết định xuất bản sách, ông ấy đã ngồi vào bàn, vừa rên rỉ vừa cố gắng viết từng câu một. Mỗi ngày, ông ấy đều đọc to những câu đã viết, nhưng nói thật thì cháu thấy nó không thú vị lắm.”

“…”

“Gần đây ông ấy cũng đọc rất nhiều nữa. Ông ấy nói rằng mình không biết gì nên viết rất khó nên ông cần phải học trước một chút mới được. Hầu hết sách ông ấy đọc là sách do ngài Homer viết đấy ạ. Nhưng Quỹ sẽ cung cấp chúng khi chúng cháu yêu cầu.”

“…Ta hiểu rồi.”

“Vâng! Vậy nên, ừm, cháu muốn nói điều này.”

Cậu bé mắc chứng khó đọc, một nhà văn đầy tham vọng.

Với nụ cười rạng rỡ hơn bất kỳ ai khác, cậu cúi đầu và nói.

“Cảm ơn ngài. Vì đã trao hy vọng cho cha cháu. Và… cháu muốn trở thành một nhà văn như ngài Homer! Hehe.”

“…”

Cho đến nay, tôi đã nghĩ rằng để phát triển văn học, điều cần thiết là phải tăng số lượng độc giả trước tiên.

Tất cả độc giả đều là những nhà văn tiềm năng, vìlex đó tôi tin rằng tăng lượng độc giả là ưu tiên hàng đầu. Nói một cách đơn giản, tôi đã suy nghĩ một cách ‘lý trí.’

“…Ta sẽ chỉ định một người hỗ trợ cháu đọc.”

“À, không sao đâu ạ! Cháu có thể nhờ cha cháu đọc cho cháu nghe! Cháu cũng có thể xem sách tranh!”

Nhưng thế giới không phải lúc nào cũng vận hành theo cách lý trí như tôi nghĩ.

Đôi khi, kết quả được ưu tiên hơn quá trình. Đôi khi, cần một giải pháp táo bạo và vượt khỏi truyền thống để bỏ qua mọi bước có sẵn.

“Cháu sẽ cần ai đó hướng dẫn nếu cháu định đến Học viện Homer mỗi ngày. Hãy gọi người đó là trợ lý và người hướng dẫn.”

“Hả?”

“Cháu được nhận, White.”

“…Aaaa! Cảm ơn ngài! Hehe. Cháu vui quá….”

Nếu mọi người đều trở thành nhà văn, họ cũng sẽ trở thành độc giả. Người tự viết ra câu chữ của mình theo lẽ đương nhiên cũng sẽ quan tâm đến tác phẩm của người khác là điều tự nhiên mà nhỉ?

Độc giả trở thành nhà văn là một sự ngẫu nhiên.

Tuy nhiên, nhà văn trở thành độc giả là một điều tất yếu.

Do đó, để tạo ra một ‘xã hội lấy văn học làm trung tâm’ một môi trường nơi mọi người đều có thể trở thành nhà văn là điều cần thiết.

“Sion.”

“Vâng, thưa Ngài.”

“Mang cho ta hồ sơ của tất cả các thư viện do Quỹ điều hành và thông tin lưu trữ của những nơi đó… không, mang cho ta hồ sơ của tất cả các thư viện trong Đế chế.”

“Đã rõ.”

Một nhận thức mới đã đến.