Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 55

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1690

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 508

Volume 3 [Đã Hoàn Thành] - Chương Kết

Chương Kết

Dù lửa tắt sau nửa đêm, họ đã tính sai một điều. Nhiệt vẫn còn sót lại, và căn hầm giống như một lò nướng vẫn đủ nóng để nướng bánh mì ngay cả khi củi đã cháy hết, nên nhiệt độ không hề giảm nhanh.

Tấm vải thánh giúp họ không tiếp xúc trực tiếp với lửa và sức nóng, nhưng nó không ngăn được hơi nóng bao trùm quanh cái hố nơi họ ẩn nấp. Nếu ở đó lâu hơn chút nữa, họ hoặc sẽ bị quay chín hoặc ngất đi vì khát.

Điều đó đã không xảy ra bởi khi những mảnh kệ cháy dở ở góc phòng còn đang âm ỉ, cánh cửa hầm kho báu bật mở.

Chưa kịp hít đầy lồng ngực luồng không khí mát tràn vào, Myuri đã bật dậy, hóa sói và lao vọt ra ngoài.

Khi Col và Ilenia lảo đảo bước ra khỏi hầm, cô bé đã hạ gục gần hết đám người kia. Đến lúc họ theo kịp, cô bé chỉ còn đang gầm gừ dọa nạt những kẻ trốn dưới bàn thờ, lôi từng tên ra ngoài.

Col và Ilenia trói tất cả những kẻ bất tỉnh lại, có tổng cộng tám người. Col nghĩ Sligh, kẻ chủ mưu, hẳn đã quay về thương hội. Nhưng không, hắn đứng ngay trước cửa hầm, và là người đầu tiên nhận ân huệ của Myuri.

Col dù khá bất ngờ, nhưng quầng thâm dưới mắt hắn đen sì, gương mặt hốc hác đến mức trông như một người khác so với tối hôm qua. Có lẽ đêm của hắn còn căng thẳng hơn cả họ.

Có thể hắn nghĩ thật sự có lối thoát bí mật và họ đã trốn ra thị trấn. Hoặc có lẽ lương tâm cắn rứt hắn. Col không nghĩ vậy vì bản tính tốt bụng khiến Myuri hay bực mình mà vì bên cạnh hắn là một quyển Kinh Thánh mở sẵn.

Sau khi Myuri kiểm tra khắp nơi xem còn ai trốn hay chạy thoát không, họ tìm thấy những vò nước trong gian bếp phụ của nhà thờ và uống chút nước lạnh.

Chỉ đến lúc ấy, Col mới thật sự thả lỏng, ý thức được rằng mình đã được cứu. Cậu và Ilenia gần như khuỵu xuống sàn vì nhẹ nhõm, đến mức không mở nổi miệng, nhưng Myuri thì khác.

Tìm thấy thức ăn Sligh và đồng bọn mang theo, cô bé ôm một đống rồi hí hửng chạy đi đâu đó. Col nghi ngờ gọi lại, thì cô bé đáp rằng sẽ rán trứng, ướp thịt và nướng bánh mì trong khi đá trong hầm vẫn còn nóng. Ánh sáng bình minh mờ nhạt lọt qua ô cửa mái, nên xem như đây là một bữa sáng sớm.

Col chẳng còn sức đâu mà nổi giận, chỉ biết nhìn cô bé đi.

Nhưng có một việc quan trọng hơn bữa sáng: giải quyết hậu quả chuyện này.

Phải làm gì với Sligh và đám người bị trói trong căn phòng nhỏ? Cách hợp lý nhất là giao họ cho hội đồng thị trấn với tội danh trộm kho báu, nhưng cậu tự hỏi liệu làm vậy có ổn không.

Đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa nhà thờ vang lên, khiến tim cậu thót lại.

Myuri đang ở dưới hầm. Không còn ai khác để dựa vào, cậu nhìn Ilenia. Cô nghiêng đầu nhìn về phía cửa chính.

“…Cá à?”

Nghe vậy, Col đoán được là ai. Cậu chạy dọc theo hành lang bên và mở cửa. Quả đúng như dự đoán, là Autumn.

“Ồ, ngươi vẫn ổn.”

Tóc và râu Autumn ướt sũng, nhỏ giọt. Ông liếc con chim lớn đậu trên vai mình. Con chim giống diều hâu kêu lên chói tai.

“Nó bảo ngươi có thể bị thiêu sống, nên ta uống cả một hồ nước.”

Col không biết bao nhiêu phần là thật, nhưng đã hiểu đại khái tình hình.

“Đúng là chúng tôi bị nhốt dưới hầm và bị phóng hỏa. Nhờ ơn Chúa che chở mà chúng tôi đã an toàn.”

Người từng tự xưng là tu sĩ kia chỉ buồn bã nhún vai.

Rồi họ gặp Myuri đang nhồm nhoàm bữa sáng nấu từ chính ngọn lửa suýt giết họ, rồi giải thích sơ lược chuyện tối qua. Autumn đưa ra một đề xuất nguy hiểm: đem Sligh và đồng bọn bỏ lên một hòn đảo nhỏ nào đó. Sau đó ông bảo muốn trốn thoát thế nào thì tùy họ.

Dù như vậy lại phát sinh câu hỏi nếu họ thật sự trốn được thì sao, nhưng đề xuất ấy vẫn khá khoan dung.

Sligh không chỉ định đổ tội và giết họ, mà còn trộm kho báu nhà thờ. Nếu giao cho hội đồng thị trấn, hắn khó tránh khỏi giá treo cổ dù có biện minh thế nào.

Col biết tội lỗi phải bị trừng phạt, nhưng cậu nhớ lại cảnh Sligh có thể đã ngồi đọc kinh suốt đêm, nên biết đâu đó là hành động liều lĩnh của một kẻ mất kiểm soát. Và nếu tin tức lan ra rằng Sligh là thủ phạm, danh tiếng của Công ty Debau ở Desarev sẽ sụp đổ, thậm chí ảnh hưởng toàn bộ thương hội. Cậu muốn tránh điều đó.

Tuy vậy, khả năng hắn được tuyên trắng án là gần như không có.

Myuri và Ilenia đồng ý với kế hoạch của Autumn, và cả hai nhìn Col, người vẫn muốn rộng lượng, bằng ánh mắt nửa bực bội, nửa trách móc, nhưng Col có một kế hoạch còn tốt hơn.

Khi cậu giải thích, Myuri chỉ tròn mắt nhìn, còn Ilenia và Autumn thì rùng mình.

“Đôi khi ngươi tàn nhẫn thật đấy.”

“Ừ, tôi không nghĩ…”

Col thấy phản ứng của họ hơi quá, bởi theo cậu, kế hoạch ấy tuyệt đối có lợi cho Sligh và đồng bọn hơn nhiều so với việc bị đày ra một hòn đảo nhỏ xa xôi.

Khi cậu nói vậy, không còn ai phản đối nữa.

Nhưng vẫn còn một vấn đề. Cậu cần Autumn và con chim để kế hoạch có thể thành công.

Myuri dụ được con chim bằng một miếng thịt ướp muối bóng mỡ, còn Autumn thì ủ rũ nói:

“Ta sẽ xem như đây là cách trả lại món nợ đã thiếu ngươi gấp mấy lần.”

Myuri, vừa húp nốt miếng trứng kẹp trong bánh mì, liếm sạch lòng đỏ dính bên mép rồi mỉm cười với Autumn.

“Nếu thấy quá sức thì cháu sẽ đi đào hố giúp ông, anh trai cháu cũng sẽ phụ.”

Những mỏ than là nguồn sống của người dân miền bắc, và với cái mũi cùng bộ móng của mình, Myuri có thể tìm ra các mạch than mới.

Sau một hồi cân nhắc thiệt hơn, Autumn cuối cùng thở dài chịu thua.

“…Thôi được rồi.”

“Cảm ơn.”

Khi họ tiễn Autumn, người mà Col đã bắt làm việc suốt từ hôm qua, rời khỏi hòn đảo, mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân trời.

Haaah. Ăn xong tự nhiên buồn ngủ ghê.”

Myuri ngáp dài trước khung cảnh tuyệt đẹp, cái đuôi khẽ đung đưa.

“Phải một lúc nữa Autumn và mọi người mới quay lại. Nghỉ ngơi chút đi.”

Dĩ nhiên họ chưa hề ngủ, vì đã mắc kẹt cả đêm trong căn phòng đang cháy. Myuri đã bắt đầu loạng choạng, nên Col đỡ lấy cô bé và cùng quay về phía nhà thờ.

Anh chợt dừng lại vì Ilenia vẫn đứng yên, nhìn chằm chằm ra biển.

Nhưng cô không nhìn về phía đông nơi mặt trời mọc mà nhìn về phía tây, nơi nó lặn.

“Về chuyện lập một quốc gia ở vùng đất xa xôi phía tây…”

Câu nói buột ra khiến chính cậu cũng giật mình.

“Có bao nhiêu phần là thật?”

Myuri, đang như muốn tan chảy vì mệt, bỗng khựng lại. Khuôn mặt Ilenia, hướng ra biển phía tây, còn vương đầy tro bụi.

Khi quay lại nhìn cậu, trên mặt cô là một biểu cảm khó tả.

“Tại sao lại hỏi vậy?”

“Cô làm việc cho Công ty Bolan, đúng không?”

Hai con chim biển cất cánh khỏi mũi đất rồi nhanh chóng biến mất vào bầu trời.

“Đúng, thì sao?”

“Eve Bolan là người quen cũ của tôi. Tôi nghĩ có lẽ cô đang muốn lấy lòng hoàng tử, để phu nhân Bolan có thể lấy lại tước vị.”

Mắt Ilenia mở to.

Sau đó cô chỉ mỉm cười đầy bối rối.

“Không thể nói là tôi chưa từng nghĩ tới điều đó, nhưng… Quý cô Bolan không muốn lấy lại tước vị đâu.”

Dĩ nhiên cô có thể nói gì cũng được. Vấn đề chỉ là cậu có tin hay không.

Cô gái trong vòng tay Col khẽ véo cậu, như thể muốn bảo cậu nên tin.

Cậu cảm thấy bị lấn át, nhưng không phải vì Myuri.

Mà vì Ilenia đang nhìn cậu bằng ánh mắt thách thức, nụ cười không chút e dè trên môi.

“Vì Quý cô Bolan đang tính độc chiếm việc giao thương với thế giới loài người nếu chúng tôi lập được quốc gia riêng ở phía tây. Người chỉ làm mọi thứ vì lợi nhuận. Người hợp tác với tôi không phải vì lòng trắc ẩn mà vì tiền. Những thứ nhỏ nhặt như tước vị sẽ không làm người hài lòng đâu.”

Ilenia từng nói cô muốn giàu đến mức có thể trả lại tuổi trẻ cho chủ nhân của mình.

Và chủ nhân của cô cũng chẳng khác gì một con sói đội lốt cừu.

Đó là suy nghĩ ban đầu của Col, rồi cậu nhận ra mình đã nhầm.

“Cô giống như một con cừu đang khoác lên bộ lông cừu vậy.”

Ilenia ngơ ngác nhìn anh rồi nở một nụ cười mơ hồ.

“Đó là lời khen sao?”

“Nếu lần sau có ai ví tôi như cừu, tôi sẽ tự hào lắm.”

Cô bật cười.

“Tôi sẽ ngắm cảnh thêm một chút. Hai người cứ về nghỉ trước đi.”

Qua nụ cười đầy tham vọng ấy, cậu hiểu rõ cô không nói vậy vì lo cho họ.

Như thể cô đang bảo rằng, nếu không tin, thì chỉ cần tiếp tục quan sát.

Myuri vừa định cắn tay cậu, nhưng cậu ôm cô bé chặt hơn rồi nói:

“Vậy chúng tôi xin phép.”

Ilenia không hề ngạc nhiên. Cô mỉm cười và khẽ nghiêng đầu gật nhẹ.

Cậu dỗ Myuri rồi cùng cô bé quay lại nhà thờ. Một lúc sau, Myuri vẫn còn hậm hực.

Chắc hẳn cô bé không thích việc cậu nghi ngờ Ilenia, cũng như khả năng giữa họ có ẩn ý gì đó.

Cậu cuối cùng cũng bắt đầu hiểu điều gì khiến cô bé ghen.

“Đừng đi đâu khi anh đang ngủ đấy.”

“Vâng, vâng.”

Cô bé có vẻ còn muốn nói gì đó, nhưng thay vào đó chỉ vòng tay ôm cậu rồi nhắm đôi mắt vẫn còn phụng phịu. Chẳng bao lâu sau cậu đã nghe tiếng cô bé thở đều đều. Cậu cũng mệt rã rời rồi.

Cậu thiếp đi ngay lập tức. Và khi mở mắt ra lần nữa, người cậu đang tìm đã đứng trước mặt họ, mỉm cười nhè nhẹ.

~~~

“Đã lâu không gặp. Việc học hành của cậu thế nào rồi?”

Người đàn ông với bộ râu dài và phong thái điềm tĩnh, tuổi đã cao, nhìn Myuri đang ngủ bằng ánh mắt hiền từ như ông nội.

“Xin lỗi vì đã khiến ông phải đi xa đến vậy, thưa ông Hilde.”

Col chỉnh lại tư thế ngồi, và Myuri cuối cùng cũng tỉnh dậy.

Người mà cậu nhờ Autumn và con chim đưa từ đất liền tới là một đại thương nhân phụ trách sổ sách của Công ty Debau, nơi có thế lực trải rộng khắp miền bắc và đủ lớn để phát hành cả một loại tiền tệ gọi là đồng vàng thái dương, đồng thời cũng là bên đang tài trợ cho chuyến đi của họ: Hilde Schnau.

Với tư cách là một thương nhân, dĩ nhiên Ilenia biết đến tên Hilde, nhưng cô vẫn bất ngờ khi biết ông không phải con người. Hilde mang hình dạng của một con thỏ nhỏ, và với vóc dáng bé nhỏ ấy, ông đã đến được đây từ trụ sở chính của Debau nhờ sự hợp tác của con chim và Autumn.

“Ta đã nghe chuyện trên đường tới. Việc cậu gọi ta đến là quyết định đúng đắn. Chuyện này làm ta nhớ tới ngài Lawrence năm xưa quá.”

Hilde nhìn quanh căn phòng nơi Sligh và đồng bọn đang bị giam giữ.

“Ta đã để mắt tới chi nhánh Desarev từ lâu; bọn chúng đã kiếm được quá nhiều tiền. Ta điều tra vì biết chúng đang làm điều mờ ám—buôn lậu hàng hóa hay đại loại thế, nhưng không ngờ chúng lại dám trộm đồ từ nhà thờ.”

Ông thở dài lắc đầu.

“Để ta xử lý bọn chúng. Nếu giao cho hội đồng thành phố, họ chỉ việc treo cổ chúng thôi. Ta sẽ buộc chúng khai ra kho báu đã giấu ở đâu, rồi dưới sự giám sát của ta, chúng sẽ phải làm việc chăm chỉ để bồi hoàn. Cậu thấy sao?”

Col đương nhiên đồng ý, nhưng Ilenia và Autumn thì như thường lệ, không mấy hào hứng.

Cậu khó hiểu không biết vì sao họ lại có vẻ như vậy, và Hilde khẽ run vai vì cười.

“Đừng lo. Ta sẽ không bắt chúng xuống mỏ cho đến khi kiệt sức mà chết đâu.”

“À.”

Trong số những công việc tàn khốc nhất, ngoài chèo thuyền galley thì khai thác mỏ cũng chẳng kém. So với việc bị xích lại, lo sợ bệnh phổi và sập hầm mỗi ngày, thì bị lưu đày ra một hòn đảo xa xôi còn dễ chịu hơn nhiều.

Điều đó có nghĩa là Autumn và Ilenia thực ra khá nhân hậu.

Chỉ còn lại Myuri. Cô bé vừa mới nấu bữa sáng bằng chính ngọn lửa suýt thiêu chết họ chỉ nhún vai thờ ơ.

Vậy là mọi chuyện được quyết định.

Col thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Hilde bỗng nhăn mặt khi ngửi thấy mùi khét theo gió thổi tới.

“Nhưng rốt cuộc các người đã làm thế nào để không bị mắc kẹt trong đó rồi chết cháy vậy?”

Câu hỏi khiến Col chợt nhớ ra điều gì đó.

“Là nhờ sự bảo hộ của thánh tích. Một thánh tích thật sự.”

Dù đã cứu mạng họ, cậu lại hoàn toàn quên mất. Thậm chí cậu còn không thể đùa bằng câu Lên bờ rồi thì đừng cầu nguyện nữa.

Cậu vội chạy xuống hầm, nơi vẫn còn nóng dù đã qua khá lâu, rồi mang tấm vải của vị thánh lên.

“Chính là cái này. Chúng tôi được cứu nhờ tấm vải của Thánh Nex.”

“Ồ?”

Với niềm tự hào của một người phụng sự Chúa, cậu đưa tấm vải ra. Hilde chỉ nghiêng đầu, sờ thử, rồi chậm rãi gật gù.

Sau đó ông nhìn Col bằng ánh mắt có phần áy náy.

“Cậu Col, ta biết đức tin của cậu mãnh liệt đến mức nào mà.”

Wolf%20&%20Parchment%20-%20LN%2003-227_page-0001.jpg?updatedAt=1754758538703Sau lời mở đầu ấy, ông tiếp tục:

“Nhưng tấm vải này không cứu các cậu bằng sự bảo hộ của thánh nhân đâu.”

Ông chần chừ chưa nói tiếp thì bất ngờ Ilenia xen vào:

“Rốt cuộc nó được làm từ gì vậy? Tôi hoàn toàn không thể đoán nổi.”

Myuri nhìn với vẻ tò mò, thậm chí cá voi Autumn cũng tỏ ra hứng thú.

Hilde nhìn quanh mọi người, khẽ hắng giọng rồi đáp:

“Là quặng.”

Sau một thoáng sững sờ, Myuri bật cười rồi thuận tay đập nhẹ vào tay ông.

“Cụ Hilde ơi, anh ấy sẽ tin đó! Anh ấy còn bảo có loại cây mọc ra cừu trên cành, rồi người ta dệt vải từ thứ đó nữa kìa.”

Col nhìn Myuri, vì đó chỉ là truyền thuyết về cây bông, nhưng Hilde không hề cười.

“Cũng gần như vậy. Ta hiểu nếu các người không tin. Nhưng thế giới này tàn nhẫn lắm, nó luôn đập tan mọi suy đoán và định kiến của chúng ta. Tấm vải này được dệt từ đá.”

Dù nhìn thế nào, Col vẫn đang cầm một tấm vải trong tay.

Nhưng đúng là nó không bắt lửa, cũng không nóng lên.

Không thể là vải thông thường, mà cũng không phải kim loại.

“Nó gọi là amiăng, được tìm thấy trong mỏ. Khai mỏ là trụ cột của Công ty Debau, nhưng hiếm khi chúng ta thấy thứ đẹp đẽ thế này. Quả thực đúng là một phép màu. Hôm nay ta đã được chứng kiến điều vĩ đại.”

Có vẻ Hilde thật sự thấy ấn tượng.

Col còn chấn động khi biết có thể dệt vải từ đá hơn với lúc nghe về lục địa phía tây.

Nếu điều đó có thể xảy ra, thì bất cứ chuyện gì cũng có thể.

Myuri ngạc nhiên đến mức gần như đứng hình.

“Vậy, ta sẽ lo đám thuộc hạ ngu ngốc của mình. Các người cứ trở về thị trấn nghỉ ngơi trước đi nhỉ?.”

Họ đã trải qua cả một đêm trong căn hầm đang bốc cháy. Chỉ chợp mắt một chút cũng không thể xua tan hết mệt mỏi.

Và cuối cùng, sau khi nghe được bí mật về tấm vải của Thánh Nex, Col cảm thấy cả người rã rời.

Autumn có vẻ khá thích tòa nhà đá lớn này nên quyết định ở lại ngắm thêm một lúc. Vì thế, Col, Myuri và Ilenia rời khỏi nhà thờ.

Như thường lệ, khung cảnh bên ngoài chào đón họ bằng một vẻ đẹp tuyệt vời.

Bầu trời xanh trong, gió mang theo mùi biển mặn mà. Trong khung cảnh tưởng chừng huyền ảo ấy là những con thuyền đang đánh cá, những tàu buôn chuẩn bị rời bến, nhịp sống của những người làm việc ở cảng, và những con hải âu tự do lượn bay trên không trung.

Thế giới này đầy bất ngờ, phong phú trong biến đổi, và có lẽ chẳng bao giờ có thể bị ép vào một hình dạng duy nhất.

Vì vậy, chắc chắn có những phần của nó có thể trở nên tốt đẹp hơn nhờ hành động của họ.

Cậu khó mà nói rằng mọi chuyện liên quan đến vùng đất phía tây mà Ilenia nhắc tới, cũng như sự thật về Giáo hội trong vương quốc, kể cả Trữ quân Klevend, vẫn còn mơ hồ.

Nhưng nếu giả sử tất cả những sự thật đó đang hướng đến một tương lai u ám, thì giờ đây cậu cảm thấy mình có thể mạnh mẽ đứng lên chống lại.

Cậu nắm lấy tay Myuri, và Ilenia mỉm cười nhìn họ khi cả ba bước xuống bậc thềm.

Họ chỉ nhận ra có người đang đi lên sau khi một đàn hải âu bay ngang qua đầu.

“Ông Habbot?!”

Col vô thức gọi tên ông. Habbot, vốn đang cúi đầu bước đi với vẻ u sầu, giật mình ngẩng lên.

“N–Ngài Col?”

Cơ thể ông run lên rồi khuỵu xuống ngay tại chỗ.

Col hoảng hốt chạy đến bên ông. Habbot chắp hai tay lại cầu nguyện.

“Tôi mừng quá vì ngài đã trở về… Tôi không biết liệu mình còn có thể đứng trước mặt Chúa nữa hay không…”

Ông lẩm bẩm như sắp khóc, nhưng Col có điều muốn hỏi.

“Ông đã gặp ông Sligh chưa?”

“Rồi.”

Habbot tiếp tục, như thể đang thú tội.

“Ông ta bảo tôi hoặc nhận tiền, hoặc chết. Chính họ là những kẻ trộm kho báu trong hầm, đúng không?”

Suy đoán của Ilenia quả không sai rằng Sligh hoặc đã mua chuộc Habbot, hoặc tệ hơn là giết ông.

“Chắc ông ta đã biết tôi là giả mạo rồi. Tôi nghĩ dù có đến được hội đồng thành phố, họ cũng sẽ không nghe lời một kẻ giả danh như tôi. Vì vậy tôi đã nhận túi tiền.”

Habbot nói trong đau đớn, nhưng rồi ông ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy hy vọng.

Bởi vì ông đang đứng ở đây.

“Tôi đã nhận tiền, nhưng trong đầu lại nghĩ đến chuyện khác. Không chỉ mình tôi biết về căn hầm đó. Nếu kho báu bị đánh cắp, thì phải có người chịu tội. Tôi biết ngay họ định làm gì. Tôi là một người chăn cừu. Tôi hiểu rất rõ ai sẽ là kẻ bị đổ lỗi trong những lúc như thế này.”

Tai họa luôn được cho là đến từ bên ngoài cộng đồng.

Và Col, Myuri, cùng Ilenia đều không phải người của thị trấn này.

“Tôi đã nghĩ… hay là cứ im lặng rồi bỏ trốn. Tôi chỉ là một người chăn cừu thôi. Nhưng…”

Sau một đêm dằn vặt, Habbot đã không chạy trốn. Gương mặt u uất khi ông bước lên những bậc thềm cho thấy ông thậm chí sẵn sàng chết vì công lý trong lòng mình.

Chỉ cần có giấy tờ chứng nhận và nguồn gốc đàng hoàng, thì ngay cả mảnh vải tồi tàn nhất cũng có thể được bán như thánh tích. Và dù Habbot là giả mạo, ông đã sống nhiều năm trong nhà thờ, mặc trang phục giáo sĩ.

“Ông là một linh mục xuất sắc.”

Col đặt tay lên vai Habbot và nói.

“Ông còn chân chính hơn cả một linh mục thật sự. Tôi có thể chứng thực điều đó.”

Habbot nhìn cậu, mỉm cười chua chát như thể ánh mặt trời quá chói chang.

“Chúa sẽ chỉ cho tôi phải làm gì. Nhưng tôi muốn hoàn thành mục tiêu tạm thời mà mình được giao.”

Một khi Habbot, trong vai một linh mục, trở lại nhà thờ, công việc của Hilde xử lý đám người kia sẽ dễ dàng hơn nhiều. Col nói với ông rằng Hilde, một lãnh đạo của công ty Debau, đang ở đó, và một lần nữa khen ngợi ông vì đã can đảm quay lại.

Họ nhìn ông bước lên từng bậc thang, lưng thẳng đầy kiêu hãnh.

Không ai có thể tin nếu ông nói mình chỉ là một người chăn cừu.

“Ông ấy đã trở thành chiếc mặt nạ rồi sao?”

Myuri có vẻ rất chắc chắn.

“Có vẻ đúng là vậy.”

Col bình thản nói với cô bé rằng thế giới này không phải thứ có thể dễ dàng vứt bỏ, và cô bé siết chặt tay cậu.

“Vậy thì em cũng sẽ không bỏ cuộc đâu. Nếu một người chăn cừu có thể thành linh mục, đá có thể thành vải, thì đâu phải em không thể làm vợ anh, đúng không? …Khụ, anh trai?”

“…”

Cô bé cố ý nhấn mạnh hai chữ “anh trai”, nở nụ cười đầy gan dạ. Trước màn khiêu khích trắng trợn ấy, cậu chỉ biết câm lặng, còn Ilenia đứng bên cạnh thì mỉm cười thích thú.

“Giờ thì em chỉ muốn tắm rửa rồi ngủ trên một cái giường lớn thôi! Mệt quá rồi.”

“Nếu em không chê quán trọ nơi tôi ở, tôi có thể sắp xếp phòng cho em ngay.”

“Em muốn ngủ chung phòng với chị Ilenia. Em nghĩ ở đó mình sẽ mơ đẹp lắm.”

Ilenia hơi bất ngờ, nhưng rồi mỉm cười gật đầu.

“Anh không phản đối chứ, anh trai?”

Cô bé tự mình tiếp tục câu chuyện. Cậu là con cừu, còn cô bé là sói.

Cậu chỉ biết nhún vai.

Mặt trời đứng cao trên đầu, hải âu kêu vang vui vẻ.

Cậu cầu nguyện với Chúa rằng hôm nay và cả ngày mai sẽ là những ngày yên bình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!