So What if it’s an RPG World!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

Tập 01: So What if it’s an RPG World!? - Chương 18: Sao lại từ Series hài hước chuyển thành Serise hành động rồi?

Mặc dù đã chơi rất nhiều game, và bị rượt đuổi bởi quái vật rất nhiều lần trong game, tuy nhiên, hầu hết loại kịch bản đó chỉ xuất hiện trong các tựa game kinh dị. Ngoài ra, miễn là tôi nắm rõ các kỹ thuật và quy tắc, thì dù đối phương có mạnh cỡ nào vẫn không thể đánh trúng được tôi.

Ít nhất đối với tôi là như vậy.

Tuy nhiên, né tránh trong RPG....là lần đầu đối với tôi. Hơn nữa còn trong loại tình huống không biết đối phương từ hướng nào sẽ đánh tới!

Mặc dù không dám quay đầu lại nhìn, nhưng âm thanh từ các bức tường tan vỡ không ngừng truyền đến hết sức chân thật, có cảm giác rằng chỉ cần dừng một bước là sẽ bị ăn tươi nuốt sống!

Nếu là một trò RPG bình thường, bị quái vật công kích tuyệt đối không có vấn đề gì, cái RPG này hoàn toàn khác! Khi còn chiến đấu với các con sói trong Làng Tân Thủ, tôi đã nhận ra được sự thật này. Nếu chúng ta bị tấn công trong thế giới này, chúng ta vẫn sẽ bị thương, và thấy đau! Bị móng vuốt con sói rạch ra một chỗ thật lớn trên người!

Mặc dù lập tức uống potion, miệng vết thương cũng sẽ nhanh chóng khép lại, nhưng nghĩ đến việc bị quái vật trực tiếp cắn một cái, biến thành hai nửa! Sẽ trực tiếp chết đi? Cho dù có level cao cũng là vô ích!

“Dale! Anh không thể dùng ma pháp nào để làm chậm tên khốn đó lại sao!? Nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ bị nó đuổi kịp mất!”

“Cho dù cậu hỏi vậy thì tôi cũng không có biện pháp! Tên này cứ xuyên tới xuyên lui qua lại giữa các bức tường, căn bản là không thể nhắm được! Nếu không thể nhắm được một cách chuẩn xác, ma pháp của tôi không thể đánh trúng được!”

“Anh không thể dự đoán các bước chuyển động của nó được sao!?”

“Dự đoán? Đó là cái gì?”

.....

Tôi không biết làm gì lắc đâu một cái, trong lòng bắt đầu đếm tiết tấu qua lại giữa các vách tường ở phía sau.

1...2...3

Mỗi ba giây sao? Rất tốt!

Khi tôi đếm đến 2, tôi đầu cũng không quay lại, trực tiếp đưa tay về phía sau.

“[Lâu Đài Băng]!”

Một bức tường băng vòng chặn ở phía sau lưng chúng tôi, đồng thời, con Đất Mềm Trùng từ trong bức tường trực tiếp lao ra, đâm thẳng vào bức tường băng.

“Ngay bây giờ!”

Tôi dùng sức kéo Dale lại, và anh ta cũng quay đầu nhìn cảnh tượng sau lưng chúng tôi.

Sau khi dừng lại chốc lát, một quả cầu điện lớn hình thành trên tay anh ta, và anh ấy ném nó về phía con quái như là ném bóng chày vậy.

Một ánh sáng chói mắt xuất hiện lần nữa khiến tôi không tài nào mở mắt ra được. Thời điểm mở mắt lần nữa, ngoài bảng thông báo về EXP và phần thưởng ra, không còn thứ gì khác ở lối đi sau lưng chúng tôi.

Đất Mềm Trùng LV10 đã bị đánh bại

Kinh nghiệm Party nhận được: 4,000

Tiền nhận được: 0

Vật phẩm nhận được: 2x răng vỡ

Quả đúng là hệ thống thân thiết, trực tiếp nói cho tôi biết tin đối phương đã bị đánh bại.

Well, tôi không thực sự có lựa chọn. Không lẽ tôi phải đi tới và đâm bất kỳ xác chết nào tôi thấy để xem họ có chết hay không? Đây không phải là Dead Sp*ce đâu, bạn biết đấy? Xác chết vùng dậy thì đúng là hù chết người không phải sao?

{Dead Space: hình như là một tựa game fps kinh dị, mình chưa chơi qua nên cũng không rõ ý main là gì lắm

Các bạn xem thêm ở https://deadspace.wikia.com/wiki/Main_Page}

Thở ra một hơi dài, tạm thời xem như nguy cơ của chúng tôi đã được giải trừ.

“Vậy...làm thế nào anh đối phó với chúng khi anh đi một mình?”

“Đương nhiên là chạy rồi đánh, đánh xong chạy tiếp.”

“Anh cho rằng đây là chiến du kích chiến à?”

{https://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_du_k%C3%ADch}

“Không, tôi tin rằng đây là địa đạo chiến.”

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Dale, tôi cũng không nghĩ được việc tsukkomi. Tôi chỉ có thể lườm anh ta trong yên lặng.

“Đừng nhìn tôi với đôi mắt kính nể đó, tôi không phải là người đáng kinh ngạc gì đâu ~”

Dale bình tĩnh nói.

“Cho tôi mượn cái mũ của cậu một chút.”

“Tại sao?”

“Tôi cảm thấy mắc ói.”

Đôi mắt Dale trắng lõa vì sốc.

“Tại sao phải dùng mũ của tôi chứ? Nơi này rộng như vậy, chẳng lẽ anh còn lo lắng có người sẽ đến lấy tiền phạt sao?”

“Không, là bởi vì ta rất vệ sinh.”

“Được rồi, không nói chuyện vớ vẩn nữa. Chúng ta nên tìm đường đúng thôi. Nếu con đường này sai, đồng nghĩa với việc chúng ta phải truy lại các bước của bản thân và tìm ra đường chinhs xác tới tầng kế tiếp. Geez, tại sao con đường lại thay đổi chứ...”-Dale

“Anh có chắc rằng nó không phải là bởi vì anh ngu ngốc với các hướng đi à?”

“Thậm chí không có phân hướng hay ngã ba nào, nó không liên quan gì tới cảm nhận về hướng của tôi đâu, đúng không?”

“Ổn thôi. Nó có lẽ vì chúng ta đã lập một party, nên độ khó của dungeon cũng tăng theo chăng? Đó là lí do chúng ta ở trong tình huống này...nhưng....”

Tôi nhìn lại đường ở phía sau.

“Có lẽ cũng không phải trường hợp đó.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh có thể cảm nhận được không?”

Tôi nhắm mắt lại và chỉ về phía sau.

Dale yên lặng một lúc, hỏi.

“Cảm nhận được cái gì? Sự hiện diện của một kẻ yếu đuôi sao?”

“Gió! Có gió từ bên đó thổi tới!”

Tôi tức giận hét, và chỉ về hướng cơn gió tới.

“Khi có gió, đồng nghĩa với việc có lối ra, và sẽ có nơi nào đó kết nối với lối ra! Đi thôi!”

Nói xong, tôi đi thẳng tới bên kia

Dale sờ mũi một cái, bất lực nói.

“Được rồi...nhưng làm thế nào cậu có được cái danh hiệu [Thẳng thắn] ấy vậy...? cậu rõ ràng là người rất thận trọng mà.....không lẽ cậu là một con động vật nhỏ lúc trước?”

{Thăng thắn còn có nghĩa khác là liều mạng, ý dale ở đây là main rất thận trọng sao lại có danh hiệu ấy, còn câu cuối thì mình bó tay}

default.JPG