So What if it’s an RPG World!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

Tập 01: So What if it’s an RPG World!? - Chương 21: Phải có lối ra ở cái bệnh viện bí ẩn này chứ

“Bây giờ thì, anh mau kể hết mấy thứ mình sợ ra cho tôi.”

Đem chiếc xe lăn tháo dỡ ra thành đống sắt vụn, tôi bất lực nhìn Dale.

“Đừng nói với tôi là anh sẽ hôn mê ngay lập tức khi thấy một u linh bay trên trời lần kế nhé!”

“Đùa gì thế hả!? Làm như nó sẽ xảy ra ấy!”

Dale lớn tiếng kháng nghị.

“Tôi chẳng qua chỉ là sợ những thứ mà mình không thấy mà thôi! Hơn nữa đây là bởi vì.....bởi vì chị gái chết tiệt của tôi! Cô ta cứ hù dọa tôi khi tôi còn nhỏ, thần kinh tôi cũng đến điểm giới hạn rồi!”

“Ma pháp của anh bộ để trưng à?”

“Nhưng...”

Dale ôm đầu vùng vẫy một hồi, sau đó nói

“Được rồi, chỉ cần là mục tiêu có thể nhìn thấy được thì không thành vấn đề, nhưng thứ khác tôi cũng sẽ không để ý đến.”

“....”

Khinh bỉ nhìn anh ta một lúc lâu, tôi bất đắt dĩ lắc đầu một cái.

“Được rồi, bỏ vấn đề này qua một bên đi. Vấn đề hiện tại của chúng ta cần biết là.....nơi này là chỗ quái nào?”

“Nơi này....”

Dale kiểm tra xung quanh.

“Tôi không biết.”

“....Anh làm ơn đừng có dùng giọng kiểu yên tâm thoải mái như vậy mà nói được không.”

“Vậy tôi phải nói gì?”

“Anh phải nói ‘Tôi rất ngu ngốc, xin lỗi’.”

“Tại sao hết lần này đến lần khác đều là tôi!? Mới vừa rồi lúc chạy trốn làm như là cậu không chạy ấy!”

Tôi đảo mắt nhìn anh ta.

“Anh bị ngu đấy à!? Level của đối phương cao hơn của tôi! Làm sao tôi có thể bụp nhau với nó được!?”

“...Oh đúng rồi, trước tôi chưa có nói qua sao? Level của quái vật ở thế giới này có sự so sánh khác biệt so với con người.”

“Oh?”

“Giống như con quái vật vừa rồi, chỉ cần level của con quái vật không gấp đôi cậu trở lên, cậu vẫn có thể giết nó một cách từ từ.”

Thật sao? Tôi thật sự có thể xử đẹp con quái vật vừa rồi sao?

“Anh cũng không thể giết nó trong một đòn được mà, làm sao tôi tự thân xử lý nó được!”

“Bộ trong mấy trò RPG cậu từng chơi có thể luôn luôn giết quái chỉ với một đòn được sao?”

Nói cũng phải.....

“Hơn nữa, AI của quái vật chắc chắc gần như là bằng 0. Anh có biết cách kiểm soát đối phương không? Anh có biết cách thả diều không? Anh có biết khai thác bug của một bức tường trong game như thế nào không? Cho tới khi anh có những kiến thức đó, cậu sẽ phải biết phải làm gì.”

“Còn có cả kiểm soát thù hận nữa. Tuy nhiên, có lẽ để cho anh giữ hết thù hận trên người trong tương lai.”

{Chỗ này có lẽ ý main đang nói tới hệ thống giống kiểu tank. Một người giữ thù hận cho quái đánh vào mình làm tank chịu đòn. Người khác nhào vô bụp. Ai từng đọc ‘Toàn chức cao thủ’ chắc sẽ hiểu cái này}

“Đừng có mơ.”

Tôi cũng biết là anh ta sẽ nói thế. Tuy nhiên, Từ khi tôi có thể sử dụng các phương pháp tấn công đó, vậy thì vấn đề cũng không quá lớn. Mấu chốt chính là không biết sẽ giáp mặt với loại quái vật nào, như vậy sẽ không thể nào dự trù được cách ứng phó với đối phương.

“Bất kể như thế nào, việc chúng ta cần làm bây giờ là nhanh chóng tìm đường tới tầng kế tiếp. À mà, lúc tới trước đây anh có nhận được thứ gì tốt không? Cảm giác mấy món đồ rơi ra vừa rồi hoàn toàn không có lợi ích gì.”

Khi tôi mở rương đồ ra, số vật phẩm có hiện tại thật thảm bại.

Nanh sói, Răng vỡ, Linh hồn u buồn. Cho dù tôi nhìn thế nào, chúng cũng đều là vật phẩm để chế tạo công cụ hoặc trang bị. Hơn nữa, phía trên cũng không có hiện ra giá bán, vậy nên không có cách nào phán đoán được giá trị của thứ này.

“Những vật phẩm này thực sự hữu dụng. Đầu tiên, mấy cái răng này để chết tạo ra vật liệu chất lượng cao, có thể được dùng để tạo ra trang bị với hiệu ứng Xuyên Thủng Phòng Thủ(Pierce Defense). Còn với Linh hồn u buồn, đại khái là dùng cho phương diện luyện kim, tôi cũng không rõ nữa.”

“Ma Pháp và Luyện Kim không có quan hệ sao?”

“Dĩ nhiên, trong thế giới này ma pháp cùng luyện kim được phân thành 2 class riêng. Mặc dù tôi không biết tại sao, nhưng cảm giác giữa [Ma Pháp Sư-Magician] và [Luyện Kim Sư- Alchemists] quan hệ trực tiếp đều không hòa hợp.”

“Tôi đoán có lẽ nó là thứ gì đó đã được xác định từ lâu rồi.”

“Chắc là thế.”

Sau khi thắp sáng lại ngọn đuốc, chúng tôi bắt đầu tiếp tục thăm dò.

Tuy nhiên, không có cách nào biết được phương hướng để đi tới đích, chúng tôi chỉ có đối với dungeon tiến hành phân tích, sau đó mới quyết định.

Ánh đèn chập chờn trong bệnh viện khiến tôi có cảm giác không tốt chút nào. Nếu nó là kịch tương tự với Sil*nt Hill, vậy thì tôi có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, mức độ hiện tại và áp lực này là thứ mà một game thông thường không thể nào mang tới. Bóng tối và cảm giác bất an này, thực sự mang đến cho người ta một cảm giác đang sợ.

Còn nữa, cấu trúc của cái bệnh viện này cũng rất kỳ lạ. Thậm chí không có một căn phòng đơn nào. Ai nghĩ ra cái ý tưởng này vậy?

Không lẽ nơi này thực sự không có bất cứ quan hệ nào với bệnh viện? Bởi vì kiến thức từ thế giới khác của bản thân khiến chúng tôi nghĩ đây bệnh viện, nhưng thật ra thì không phải?

“Fir, nhìn đây này.”

Nghe Dale gọi, tôi chạy tới chỗ anh ta. Khi tôi nhìn thấy nơi anh ta chỉ, tôi nhận ra là mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Nó là một tấm biển dùng tiếng Trung viết ghi “Cửa ra khẩn cấp”, sau đó chỉ hướng bên phải.

“Cái này làm sao để đọc?”-Dale

“Làm sao á? Nó chắc chắc chỉ nói có lối thoát hiểm rồi!”-Lin Fir

“Cửa ra khẩn cấp? Nhưng tôi không thể hiểu nó đươc....”-Dale

“Nó là bởi vì tôi hiểu tiếng Trung. Tuy nhiên, tôi không biết thế giới này dùng loại ngôn ngữ gì....Nó giống như vừa đến thế giới này là tôi có thể hiểu được rồi.”-Lin Fir

“Tiếng Trung sao...Được rồi, có vẻ như chúng ta đến từ các quốc gia khác nhau ở thế giới trước. Nhưng, từ khi cậu có thể hiểu được những từ này, mọi thứ đều ổn. Vậy? Chúng ta sẽ đi thẳng đường này chứ?”-Dale

“Không sai.”-Lin Fir

Gần như chúng tôi đã không thấy được tấm bảng vì quá tối, tuy nhiên, từ khi chúng tôi đã thấy nó, vấn đề đã được giải quyết.

....

Cái bệnh viện này đến từ loại vũ trụ nào vậy chứ? Geez, bằng cách nào đó nó đã trở thành dungeon....

Ngay khi tôi chìm đắm trong suy nghĩ của mình, một âm thanh kim loại rít vang lên. Khi tôi ngẩng đầu lên, hai chiếc xe lăn đang hai chiếc xe lăn đang từ từ bò tới.

Yep, tôi không thể tìm được từ nào tốt hơn để diễn tả di chuyển chúng ngoài từ ‘bò’.

“Dale?”

Như tôi nghĩ, Dale đã gục xuống sàn. Được thôi, tới lượt của tôi rồi.

Từ đây tôi sẽ bước vào trận đấu solo đầu tiên với quái vậy level cao hơn mình!

--------------------

Mình bị bệnh suốt cả 1 tuần, sau khi hết bệnh thì làm biếng vãi ra, nghĩ thêm tuần nữa. Cả ngày ngồi chơi Visual novel với đọc tiên hiệp :v

default.JPG