Chương 143
Cố gắng nương tay không làm anh chết
Nhà Freya không có bàn ăn, vì vậy các món ăn đều được đặt trên bàn học.
Freya ngồi trên chiếc ghế vốn dùng để vứt quần áo bẩn - quần áo bẩn đã được Ash đem đi giặt, đang phơi ngoài ban công - cô chỉ vào bát cơm thịt Lalafell Lửa Đỏ, salad xà lách Thuật sư, và bánh tart trứng rau chân vịt Sương Mù trước mặt, ngơ ngác hỏi: "Anh gọi tôi về, chỉ để ăn cơm cùng thôi á?"
Thức ăn cho mèo của Tiểu Huyền hôm nay được phủ một lớp xốt Lalafell Lửa Đỏ, nó ăn rất ngon lành.
"Đúng vậy." Ash cởi tạp dề: "Tuy tôi có thể đeo mặt nạ để tránh bị mắt camera giám sát, nhưng lúc ăn kiểu gì cũng phải lộ mặt, tôi không có cách nào ra ngoài ăn... nên đành mua nguyên liệu về nhà nấu, như buổi trưa tôi cũng mua một cái bánh về ăn tạm."
"Thế tối anh cũng ăn bánh được mà, sao phải nấu cơm?"
"Thành thật mà nói, tiêu chuẩn bữa ăn của tôi trong tù khá tốt, bữa trưa thì thôi đi, nếu bữa tối cũng không được ăn ngon một bữa, thì hơi..."
"Vậy anh gọi tôi về làm gì?"
"Vì nấu ăn không thể chỉ nấu một phần được, một mình tôi cũng không ăn hết ba món, nên gọi cô về ăn cùng."
Nghe có vẻ rất hợp lý, nhưng Freya vẫn cảm thấy rất kỳ quái - anh là thủ lĩnh tà giáo Tứ Trụ Thần Ash Heath cơ mà, anh đói bụng, chẳng phải nên tùy tiện tìm một người đi đường cạy hộp sọ ra nếm thử một miếng não tươi sao?
Thực tế thì trước đây Ash cũng không biết nấu ăn, đây là kỹ năng tinh thông các công thức nấu ăn thông dụng có được nhờ đọc sổ tay Thuật sư, không ngờ lại có đất dụng võ.
"Anh vừa từ trong tù ra, lấy đâu ra tiền mua nguyên liệu?" Freya chợt nhớ ra chuyện này.
Cô không sợ Ash lấy tiền của mình, thực tế là trong nhà cô đào đâu ra tiền. Hiện tại cô vẫn chưa phải là Thuật sư, trên người không cần mang theo Đồng Bạc, tiêu xài cứ trực tiếp trừ tiền dữ liệu trong chip là được.
"Ở trong tù cũng kiếm được tiền mà." Ash rút từ trong túi ra một xấp tiền giấy tinh xảo, cảm thán: "Tôi dùng thẳng Đồng Bạc để mua nguyên liệu, không ngờ lại được thối lại nhiều tiền lẻ thế này."
Nói chính xác thì, nguyên liệu cho bữa tối thịnh soạn này thậm chí chưa tiêu tốn đến một phần hai mươi Đồng Bạc. Một Đồng Bạc đại khái có thể đáp ứng nhu cầu ăn uống của một người bình thường trong hai mươi ngày, một năm là mười tám đồng, mà tỷ giá quy đổi giữa Đồng Vàng và Đồng Bạc dường như là 1:100...
Sau một ngày mua sắm, Ash cảm thấy cần phải sửa đổi ấn tượng của mình về y sư [222] - người có thể tùy tiện ném ra một Đồng Vàng như cô ấy căn bản không phải là phú bà nhỏ gì cả, cô ấy là đại phú bà!
Trong lúc nói chuyện, Ash mở một video trên Bức Màn Tri Thức, có tựa đề "Vì sao Thuật sư lại vĩ đại". Những video kiến thức kiểu này trên Bức Màn rất nhiều, chủ yếu hướng tới đối tượng khán giả là những người bình thường không đủ tư cách vào đại học.
Nhưng trong mắt một chuẩn Thuật sư như Freya, kiến thức trong này hơi nông cạn, có điều kết hợp với lời thoại hài hước và hình ảnh gây cười, xem ra cũng khá thú vị.
Anh ta chọn bừa video à? Anh ta đã là Thuật sư chính thức rồi, đâu cần xem mấy video kiến thức kiểu này...
Đáng nhắc tới là, trước khi video chính thức phát thì có một đoạn quảng cáo dài 30 giây, mười giây cuối của đoạn quảng cáo này chuyển sang thông báo truy nã của Sảnh Săn Tội.
"Kẻ luyến thi" Archibald Harvey, Thuật sư Nhất Dực, tiền thưởng tiêu diệt/bắt sống 10 Đồng Vàng, tiền thưởng cung cấp thông tin 1 Đồng Bạc.
"Quạ thối" Ronald Wade, Thuật sư Nhất Dực, tiền thưởng tiêu diệt/bắt sống 8 Đồng Vàng, tiền thưởng cung cấp thông tin 8 Đồng Bạc.
"Kẻ lừa đảo" Igula Bojin, Thuật sư Nhị Dực, tiền thưởng tiêu diệt/bắt sống 15 Đồng Vàng, tiền thưởng cung cấp thông tin 2 Đồng Bạc.
"Tử thần thực tử" Rona Kios, Thuật sư Nhị Dực, tiền thưởng tiêu diệt/bắt sống 20 Đồng Vàng, tiền thưởng cung cấp thông tin 2 Đồng Bạc.
"Thánh đồ Tà ma" Ash Heath, thực lực chưa rõ, tiền thưởng tiêu diệt/bắt sống 50 Đồng Vàng, tiền thưởng cung cấp thông tin 5 Đồng Bạc.
"Anh có giá thật đấy."
"Cảm ơn đã khen. Cô hối hận rồi à?"
"Cũng không hẳn, dù sao Thuật linh Đồng Cảm thuộc hệ Tâm linh rất khó mua, 5 Đồng Bạc không mua nổi đâu."
Nói đến đây Freya khựng lại một chút, nhìn Ash: "Nếu các hạ Thánh đồ Tà ma muốn quay lại nhà tù ở, xin nhất định hãy để tôi đưa anh về."
"Đừng hòng, nếu tôi muốn tự thú, tôi chắc chắn sẽ tự mình nhận khoản tiền thưởng này."
"Keo kiệt."
Hai người vừa ăn cơm vừa xem video, Ash xem một lúc chợt lên tiếng: "Freya, bàn với cô chuyện này."
"Hửm?"
"Tối ngủ cô mặc quần áo vào được không?" Ash uyển chuyển nói: "Dù sao bây giờ cũng có một người khác giới là tôi ở đây..."
Tối qua dù sao cũng là ngày đầu tiên ở nhờ nhà người khác, Ash nhịn cả đêm không nói. Dù anh ngủ dưới đất, nhưng cứ nghĩ đến trên giường có một con cừu non trần truồng nằm đó, anh thức trắng nửa đêm không ngủ được.
Freya kỳ lạ nhìn anh: "Anh ở đây thì sao tôi phải mặc quần áo?"
"Cô không thấy ngại khi khỏa thân để người khác nhìn à?"
"Không hề, nếu không phải vì vi phạm quy định an ninh trật tự, tôi còn muốn không mặc quần áo đi học luôn ấy chứ, dạo này thời tiết cũng khá nóng."
Freya kéo chiếc áo hai dây của mình ra, nhìn vào bên trong một cái, kỳ lạ hỏi: "Hay là do tôi không đẹp, khiến anh cảm thấy khó chịu?"
"Không, cô rất đẹp, chỉ là..." Ash vắt óc tìm một câu văn nhã nhặn để giải thích: "Cô khiến cơ thể tôi nảy sinh sự khao khát..."
"Ồ!" Freya bừng tỉnh ngộ, rút khăn giấy lau miệng, sau đó dùng hai tay kéo chiếc áo hai dây lên: "Vậy chúng ta làm đi, làm xong cơ thể anh sẽ quen thôi. Yên tâm, tôi sẽ cố gắng cẩn thận với anh..."
"Sao mạch não của cô lại như thế hả!" Ash kéo áo hai dây của cô xuống: "Thế này cũng tùy tiện quá rồi đấy!"
"Anh nói câu này hơi quá đáng rồi đấy, nếu không phải vì đã ký hợp đồng với anh, tôi còn muốn kiện anh lên Sảnh Săn Tội rồi." Freya hơi khó chịu: "Tôi không phải loại người tùy tiện đâu. Anh xem, anh là thủ lĩnh tà giáo, tương lai còn cho tôi một Thuật linh, cộng thêm trông cũng được, nên tôi mới thấy làm với anh một chút cũng không sao, đây cũng coi như là phép lịch sự của Mị Oa rồi."
"Hay là anh sợ làm với tôi? Yên tâm, tôi sẽ cố gắng nương tay không làm anh chết."
Lúc này Ash rốt cuộc cũng nghe ra điểm bất thường: "Thế nào gọi là nương tay không làm tôi chết?"
"Anh không biết sao? Thể dịch của Mị Oa chúng tôi có công dụng kỳ lạ, có thể giảm thời gian trơ của giống đực xuống mức không, cộng thêm chúng tôi rất tận hưởng khoái cảm khi giao phối, đôi khi lỡ tay một chút là sẽ làm đối phương chết luôn." Freya nói: "Nhưng tôi sẽ chú ý, đợi anh sung sướng một lần là lập tức dừng lại, dù sao hợp đồng cũng không cho phép tôi làm hại anh. Thật đấy, tôi sẽ cực kỳ cực kỳ cẩn thận."
Câu này Freya nói rất nghiêm túc, vì cô không nghiêm túc không được - đám thợ bùn ở Quán Nê cơ bản đều đã qua cải tạo đặc biệt, có thể tự do quyết định thời gian kết thúc, sức chịu đựng vô hạn, nhưng người bình thường chưa qua cải tạo cơ bản không có kỹ thuật này, dù là chủng tộc có thể phách bẩm sinh mạnh mẽ cũng không chịu nổi.
Ngay cả bây giờ, thỉnh thoảng Freya vẫn nghe tin tức có Thực nhân ma, thú nhân hay thậm chí là tinh linh bị Mị Oa làm cho mất mạng, Huyết Thánh tộc bị vắt kiệt máu đến mức hôn mê bất tỉnh cũng có, chỉ có Nguyệt Ảnh tộc thuần túy mới miễn nhiễm với sức hút của Mị Oa.
Ở một góc độ nào đó, Mị Oa coi như đã đón một thời đại tốt đẹp. Đặt vào một hai trăm năm trước khi công nghệ cải tạo sinh học chưa được công nghiệp hóa, Mị Oa cơ bản cứ mười người thì có bảy người là kẻ giết người, ba người còn lại chỉ là vì chưa bị phát hiện ra những cái xác khô quắt.
Nhưng nhờ sự can thiệp của Hiệp hội Nhân quyền và Hiệp hội Bảo vệ Quyền lợi Chủng tộc, chỉ cần Mị Oa không giấu giếm chủng tộc của mình từ trước, thì đó không bị coi là cố ý giết người, mà tính là đối phương tự sát, phạt Mị Oa vài chục giờ lao động công ích là xong chuyện.
Nếu nói lời từ chối vừa nãy là xuất phát từ quy tắc đạo đức trai tân khó hiểu nào đó, thì bây giờ bản năng sinh tồn của Ash đã chiếm thế thượng phong, anh cực kỳ kiên quyết nắm chặt vạt áo hai dây của Freya, không cho cô cởi.
Tuy kiểu chết này rất sướng, nhưng Ash chưa định sướng đến chết.
Freya bĩu môi, "Tôi không muốn tắm xong lại mặc quần áo đâu, mà anh cũng không muốn để cơ thể anh quen với tôi, vậy anh nói xem phải làm sao?"
"Tôi nhịn."
Freya nhún vai, tiếp tục ăn cơm, "Anh đúng là một người kỳ lạ."
"Theo tôi thấy, là các người quá kỳ lạ thì có."
Ash thở dài: "Ban ngày tôi lượn một vòng quanh trường đại học, thấy ba cái sòng bạc, năm sáu tiệm kẹo, tôi thậm chí còn thấy một nhóm nữ sinh viên bước vào một nơi gọi là Quán Trà Mật Tuyết, thay một bộ đồ cực kỳ thiếu vải ra ngoài chèo kéo khách..."
Trên đầu Freya hiện ra dấu chấm hỏi: "Nữ sinh viên làm thêm ngoài giờ học thì có sao? Thế anh có vào ủng hộ việc làm ăn của họ không?"
"Freya, tôi là tội phạm vượt ngục đấy."
"Chuyện này không cần lo, anh hoàn toàn có thể đeo mặt nạ suốt quá trình, thanh toán cũng có thể dùng Đồng Bạc, Quán Trà sẽ không lo chuyện bao đồng đâu, họ chỉ nghĩ anh là khách hàng có sở thích đặc biệt thôi."
Freya nói: "Nếu anh nhịn khó chịu quá thì ăn xong mau đi đi, tôi sẽ rửa bát cho."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
