Chương 5: Tiến Hóa
Sau khi có được sư phụ kiêm đệ tử là Usagi, tôi bắt đầu cuộc sống vừa được ông ấy xem xét cước pháp, vừa dạy lại ma pháp cho ông ấy.
Khi dạy cho Usagi những ma pháp tôi kế thừa từ Hiền Giả, tôi mới biết một chuyện động trời: giống như Usagi, trong số các danh hiệu 『Thánh』 cũng có một người được gọi là 【Ma Thánh】 chuyên về ma pháp, nhưng ma pháp của Hiền Giả dường như còn cao cấp hơn thế. Không, Hiền Giả-san thực sự quá bá đạo.
Mà, trong sách có viết là ngài ấy đã đạt đến cảnh giới của thần khi còn sống, nên nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì lạ.
Gác chuyện đó sang một bên, tôi đã dạy ma pháp của Hiền Giả cho Usagi theo cách hiểu của mình... và tôi thực sự phải cảm tạ mạch ma thuật của Hiền Giả một lần nữa.
Bởi vì nghe nói trước đây Usagi không thể sử dụng ma pháp theo ý muốn.
Có vẻ nhận thức của tôi hơi ngây thơ, tôi cứ nghĩ cứ tập luyện là ai cũng dùng được ma pháp.
Nhưng ở dị giới này, việc nhớ và hiểu lý thuyết cần thiết để kiểm soát ma lực và thi triển ma pháp là cực kỳ khó nếu không làm đệ tử nội trú dưới trướng một pháp sư ưu tú.
Lý do là vì đối với pháp sư, lý thuyết ma thuật mà họ nghiên cứu và phát hiện ra là tài sản quý giá, nên việc giấu nghề là chuyện bình thường.
Tôi cứ tưởng họ sẽ công bố kết quả nghiên cứu như các nhà khoa học ở Trái Đất, nhưng pháp sư thì không như vậy. Mà, nếu nghĩ đến việc dính dáng đến làm ăn buôn bán thì việc giấu kỹ thuật cũng dễ hiểu thôi.
Việc được dạy những lý thuyết ma thuật đó đã khó, tìm được một pháp sư vừa hiểu lý thuyết, vừa kiểm soát được ma lực để thi triển ma pháp lại càng hiếm hơn.
...Trước đây tôi có thấy một người lính dùng thứ gì đó giống như ma pháp hồi phục cho Lexia-san, có lẽ người đó cũng thuộc một đơn vị chuyên biệt đặc biệt nào đó.
Nghĩ vậy mới thấy lũ ma vật có thể kết hợp ma pháp vào chiến đấu một cách tự nhiên, tấn công cân bằng cả xa lẫn gần thực sự rất đáng gờm. Hiện tại, bài toán của tôi là làm sao vừa chiến đấu với lũ ma vật đó, vừa sử dụng ma pháp để tạo lợi thế trong trận chiến.
Usagi cũng kể là từng xin chỉ giáo từ người mang danh hiệu 【Ma Thánh】, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng dùng được ma pháp nào.
Chính vì thế, tôi đã lo không biết mình dạy thì có ích gì không, nhưng có vẻ lý thuyết ma thuật của Hiền Giả rất dễ hiểu, Usagi rất vui mừng vì đã dùng được ma pháp tốt hơn trước, nên tôi cũng an tâm phần nào.
Còn về phần tôi đang học cước pháp từ Usagi, vì ông ấy không phải kiểu người hay nhận xét tốt xấu nên tôi không rõ lắm, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ rệt uy lực cú đá của mình đang tăng lên từng ngày.
Và hiện tại, như một cột mốc trong quá trình tu luyện, tôi bị đưa đến trước mặt một con ma vật.
Đó là────.
"Burururu..."
"Ano... tôi thực sự có thể thắng được sao?"
《Không phải là thắng được hay không. Mà là phải thắng.》
"Gâu..."
Đó là con Heo Rừng Mithril mà hôm trước tôi không thể làm gì được, còn Usagi thì đá bay nó dễ như bỡn.
Hơn nữa, nhìn kỹ thì con này còn to hơn con tôi đã chiến đấu trước đó.
"Không, dù gì thì màn phục thù này cũng hơi sớm quá không? Mới có một tuần trôi qua thôi mà?"
《Làm gì có chuyện thong thả chờ cơ hội phục thù như thế. Cùng một chủng tộc với con trước nên chắc ngươi cũng nắm được phần nào quy luật hành động rồi chứ?》
"Haizz..."
Biết là có nói gì cũng vô ích, tôi đành kích hoạt kỹ năng 【Thẩm Định】 để kiểm tra chiến lực.
【Vua Heo Rừng Mithril】
Cấp độ: 3, Ma lực: 5000, Tấn công: 60000, Phòng thủ: 100000, Nhanh nhẹn: 50000, Trí lực: 3000, May mắn: 1000
Kỹ năng: 【Đột Kích】, 【Thành Đồng Vách Sắt】, 【Phản Xạ Ma Pháp】, 【Siêu Khứu Giác】, 【Thao Túng Ma Lực】, 【Thổ Ma Pháp】
"Này, có giống đâu chứ!?"
Nó mạnh hơn hẳn mà!? Hèn gì tôi thấy cái uy áp với khí thế nó sai sai! Rõ ràng là đẳng cấp khác hẳn nhau mà!?
Đáng sợ hơn là, con Heo Rừng Mithril trước đó dù chỉ cấp 10 thấp tè mà chỉ số đã phá game rồi.
Con này tiến hóa lên, cấp độ còn thấp hơn là cấp 3 mà chỉ số lại tăng vọt, không đùa được đâu.
"Usagi-san, thế này thì quá sức rồi!"
《Không sao đâu. Ngay trước khi ngươi chết ta sẽ cứu.》
"Không, cứu trước khi tôi bị thương được không!?"
Chẳng có yếu tố nào là "không sao" cả!
"Bururu... Buhiiiiiiiiiiiii!"
Trong lúc tôi và Usagi đang tranh cãi, con Vua Heo Rừng Mithril mất kiên nhẫn đã lao tới với tốc độ còn nhanh hơn cả con Heo Rừng Mithril thường.
Tôi cố gắng vặn người né tránh, nhưng ngay khi lướt qua nhau, nó lắc đầu thật mạnh định găm cặp nanh vào người tôi.
"Hự!?"
Tôi lập tức triệu hồi 【Găng Tay Vô Cực】 để đỡ đòn, nhưng vẫn bị hất văng đi dễ dàng và đập mạnh vào cây Hắc Kiên.
"Gâu!?"
《Này. Ngươi không được tham gia. Cỡ này mà hắn không tự mình vượt qua được thì ta rắc rối to.》
"Buu~..."
Night bị Usagi ngăn lại, còn Akatsuki thì nhìn cảnh đó với vẻ mặt kinh hoàng.
Th... thật luôn hả... tôi đã hy vọng Night sẽ giúp đỡ mà...
《Sao thế? Cứ cái đà đó thì bị giết sớm thôi. Ta đã nói rồi, thế giới này tồn tại những kẻ mang danh 『Tà』. Tất nhiên bọn chúng mạnh hơn con heo đó gấp vạn lần. Đứng trước cường địch như thế, ngươi sẽ chẳng bảo vệ được ai đâu.》
"Chuyện đó..."
Chuyện đó, tôi không muốn.
Night, Akatsuki, cả Lexia-san và Luna nữa. Nếu có chuyện gì xảy ra với những người tôi quen biết ở thế giới này mà tôi không thể cứu được họ... tôi tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra.
Tôi lập tức lấy lại tư thế và lôi cây 【Tuyệt Thương】 ra.
Dù bị đập vào cây Hắc Kiên, nhưng nhờ tôi đã tản bớt lực va chạm nên vẫn có thể cử động mà không cần uống 【Nước Ép Thảo Dược Hoàn Hảo】.
"Bugi iiiiiiiiiii!"
Thấy tôi như vậy, Vua Heo Rừng Mithril có vẻ ngứa mắt, nó tăng tốc lao tới mạnh hơn nữa.
Đối mặt với cú húc đó, tôi xoay người dọc theo sườn của Vua Heo Rừng Mithril để triệt tiêu lực va chạm.
Ngay khoảnh khắc Vua Heo Rừng Mithril lướt qua bên cạnh, tôi tung một cú đá được Usagi trực tiếp truyền dạy vào mông nó!
"Hyaaaaaaaaaa!"
"Bú... Bugi iiiiiiiiiii!?"
Lần trước đánh với Heo Rừng Mithril tôi chẳng gây được chút sát thương nào, nhưng giờ đây ngay trước mắt tôi, con Vua Heo Rừng Mithril đang cắm mặt xuống đất, quằn quại vì sát thương từ cú đá của tôi.
Hơn nữa, lần trước tôi còn chẳng theo kịp chuyển động của nó, nhưng giờ tôi đã có thể bắt kịp tốc độ của Vua Heo Rừng Mithril.
Trong quá trình đặc huấn với Usagi, tỷ lệ thuận với uy lực cú đá tăng lên, toàn bộ sức mạnh đôi chân của tôi cũng được cường hóa siêu cấp.
Chính vì thế, mỗi bước đạp chân giờ đây hoàn toàn khác biệt, tôi có thể di chuyển với tốc độ mà tôi của trước kia không thể tưởng tượng nổi.
Đối với con Vua Heo Rừng Mithril đang lăn lộn chịu đau trên mặt đất, từ tư thế vừa tung cước, tôi phóng luôn cây Tuyệt Thương trên tay.
Nếu là ma vật khác thì tôi có thể dùng ma pháp tấn công, nhưng vì Vua Heo Rừng Mithril có kỹ năng 【Phản Xạ Ma Pháp】 nên ma pháp vô dụng. Vì vậy tôi cần phải tận dụng triệt để 【Tuyệt Thương】 và những gì Usagi đã dạy theo đúng nghĩa đen.
Nhận ra sự hiện diện của Tuyệt Thương, Vua Heo Rừng Mithril hoảng hốt dùng cặp nanh khổng lồ hất văng ngọn thương lên cao.
Nhưng tôi không hề nới lỏng đòn truy kích.
"Haaaaaaaaaa!"
Ngay lúc ném Tuyệt Thương, tôi đã lao về phía Vua Heo Rừng Mithril, tôi lấy thêm 【Thiên Tiên】 từ hộp đồ ra và quất về phía Tuyệt Thương.
Thiên Tiên nhắm trúng mục tiêu, quấn chặt lấy cán của Tuyệt Thương.
Cứ thế, tôi dùng sức mạnh đôi chân đã được cường hóa nhảy vọt lên không trung, đồng thời giật mạnh Thiên Tiên để kéo Tuyệt Thương về phía mình. Tôi tung một cú đá bổ gót vào cây Tuyệt Thương đang lơ lửng ngay trên đầu Vua Heo Rừng Mithril.
"Nhận lấy nàyyyyy!"
"Bugi hiii!?"
Uy lực của Tuyệt Thương được phóng đi bằng sức mạnh đôi chân đã được tôi luyện qua khóa huấn luyện của Usagi là vô cùng khủng khiếp, nó dễ dàng xuyên thủng đỉnh đầu siêu cứng của Vua Heo Rừng Mithril, không chỉ ghim chặt nó xuống đất mà áp lực gió từ cú bổ gót còn tạo ra một cái hố ngay tại chỗ.
Vua Heo Rừng Mithril chết ngay tức khắc, biến thành những hạt sáng và tan biến, để lại các vật phẩm rơi vương vãi trên mặt đất.
Tôi đáp xuống đất, và vì quá mệt mỏi về tinh thần nên tôi ngồi phịch xuống ngay tại chỗ.
"Th... Thắng rồiiiiiiiiii!"
《Hừm. Đáng lẽ ta muốn bảo ngươi chỉ dùng đá để hạ nó thôi... nhưng lần này cho ngươi điểm đạt.》
"Th... Thật luôn ạ..."
Ngay cả trận chiến vừa rồi, nếu không dựa vào vũ khí Hiền Giả để lại thì chắc chắn sẽ kéo dài lê thê. Hơn nữa, cũng chẳng có gì đảm bảo là tôi sẽ thắng.
Khi tôi còn đang méo mặt trước những lời của sư phụ Usagi, Night và Akatsuki đã chạy ùa tới chỗ tôi.
"Gâu~. Gâu?"
"Khịt khịt, ủn ỉn."
"Lo cho tao hả? Cảm ơn nhé. Tao ổn mà, như mày thấy đấy."
Cả Night và Akatsuki đều dụi đầu vào người rồi liếm láp tôi, có vẻ như chúng đã rất lo lắng. Thật may quá, vì tôi vẫn chưa chết.
《Thôi được rồi. Buổi tu luyện hôm nay đến đây là kết thúc. Kiểm tra vật phẩm rơi ra, thu thập xong thì về thôi.》

"Vâng."
Nghe sư phụ Usagi nói vậy, tôi bắt đầu đi thu gom các vật phẩm rơi vãi xung quanh và kiểm tra từng thứ một.
【Đại Nha Của Vô Ma Vương Trư】... Chiếc răng nanh khổng lồ của Vô Ma Vương Trư (King Mithril Boar). Được cấu tạo từ Mithril có khả năng vô hiệu hóa mọi loại ma pháp, những đòn tấn công hời hợt không thể để lại dù chỉ một vết xước trên nó. Cần kỹ thuật đặc thù để gia công thành vũ khí, nhưng một khi hoàn thành, nó sẽ trở thành thứ vũ khí có thể phản lại hoặc chém toạc ma pháp.
【Đại Bì Của Vô Ma Vương Trư】... Tấm da khổng lồ của Vô Ma Vương Trư. Được cấu tạo từ Mithril có khả năng vô hiệu hóa mọi loại ma pháp, đồng thời sở hữu khả năng kháng vật lý cực cao. Vì là da chứ không phải Mithril nguyên khối nên nó nhẹ hơn Mithril rất nhiều. Do đó, nó thường được dùng làm giáp phòng hộ, và những bộ giáp này được coi là cực phẩm trong giới mạo hiểm giả.
【Thịt Của Vô Ma Vương Trư】... Thịt của Vô Ma Vương Trư. Tuy có mùi vị hơi nồng đặc trưng nhưng một khi đã ăn thì sẽ bị hương vị này mê hoặc. Vài trăm năm mới xuất hiện trên thị trường hay các buổi đấu giá một lần là chuyện bình thường. Với những kẻ sành ăn đã biết đến mùi vị này, đây là nguyên liệu họ khao khát đến mức thèm nhỏ dãi.
【Ma Thạch: SS】... Hạng SS. Một loại quặng đặc biệt thu được từ ma vật sở hữu ma lực.
【Chổi Phá Ma】... Vật phẩm rơi ra cực hiếm từ Vô Ma Vương Trư. Dù là vết bẩn cứng đầu hay bụi bặm đến đâu, chỉ cần quét một cái là sạch bong kin kít. Rác sẽ tự động bám vào chổi nên dù quét thế nào cũng không lo bụi bay tứ tung, và khi dọn xong, rác sẽ tự động rời khỏi chổi. Ngoài rác rưởi, nó còn có hiệu quả xua đuổi linh hồn và lời nguyền.
"Hạng SS!? Khoan đã, quan trọng hơn là cái chổi này ở đâu ra vậy!?"
Việc ma thạch đạt hạng SS cũng đáng ngạc nhiên đấy, nhưng sê-ri vật dụng thường ngày siêu hữu dụng như mọi khi đã chiếm hết sự chú ý của tôi rồi. Không, thật sự hiệu quả của cái chổi này quá đỉnh. Mà nói đúng hơn thì chổi bình thường làm gì có hiệu quả như thế chứ.
Dù sao thì có được một cây chổi hữu ích thế này tôi cũng rất vui, nên sau khi ngoan ngoãn thu lại, tôi mới bắt đầu suy nghĩ về cấp bậc của ma thạch.
"Hạng SS ư... Con cứ tưởng hạng S là cao nhất rồi chứ..."
《Ngươi đang nói cái gì vậy? Đừng nói là hạng S, ngay cả hạng SS cũng chưa phải là cao nhất đâu.》
"Hả, thật vậy sao ạ!?"
Hạng SS đã đủ giật mình rồi, vậy mà bên trên vẫn còn nữa sao!? Không thể tưởng tượng nổi.
Night và Akatsuki có vẻ cũng không hiểu gì hơn tôi, cả hai nghiêng đầu thắc mắc, Akatsuki nghiêng quá đà nên ngã kềnh ra đất cái "bịch". Dễ thương quá đi mất.
Trong lúc tôi đang hơi trốn tránh hiện thực bằng cách để Night và Akatsuki chữa lành tâm hồn, sư phụ Usagi khoanh tay giải thích.
《Trên hạng SS còn có hạng SSS, hạng EX, và hạng L (Legend - Huyền Thoại) nữa.》
"Nhiều hơn con nghĩ đấy!?"
Dù bảo là có hạng cao hơn thì tôi cũng chỉ nghĩ là thêm một bậc thôi chứ! Sao mà lắm thế!?
Nói chứ, ma vật quanh khu vực lối vào của 【Đại Ma Cảnh】 đa phần là hạng A, nhưng đối với nhóm anh Owen thì chúng đã là mối đe dọa khủng khiếp, gặp phải là tuyệt vọng rồi. Vậy nếu những tồn tại không thể tưởng tượng nổi như hạng EX hay hạng L xuất hiện thì phải làm sao? Thế giới này diệt vong luôn à?
"Hii... Con không dám tưởng tượng đến hạng L đâu..."
《Yên tâm đi. Hạng EX trở lên không dễ gặp đâu. Hơn nữa những ma vật cấp đó cơ bản không hứng thú với tranh chấp. Nếu ta không chọc ghẹo gì thì chúng vô hại.》
"Nếu... lỡ chọc vào thì sao ạ...?"
《Thì bay màu không còn một hạt bụi chứ sao?》
"Ực!"
Tôi chỉ biết nuốt nước bọt. Tuyệt đối nếu gặp thì phải chạy ngay. Mà tốt nhất là đừng có gặp.
《Tiện thể nói luôn, nghe đồn ở khu vực sâu nhất của 【Đại Ma Cảnh】 này có ma vật hạng EX và hạng L đấy.》
"Nó ở ngay sát vách còn gì nữa ạ!"
Mà cũng phải thôi! Lý do 【Đại Ma Cảnh】 bị khiếp sợ là vì có ma vật hùng mạnh sinh sống mà, nên có chúng ở đó cũng chẳng lạ.
"T-Tiện thể thì sư phụ Usagi... ừm... người có thể đối đầu với hạng nào?"
《Chà... Hạng EX thì chắc cũng xoay xở được... Không, thú thật là ta cũng không rõ. Chỉ có một điều chắc chắn là nếu đánh nhau thì khó mà lành lặn được. Hơn nữa, những tồn tại mang danh 'Tà' đều là hạng L, nhưng để đối đầu với một tên như thế, bọn ta - những kẻ mang danh 'Thánh' - phải hợp sức lại mới đánh được. Chứ một mình đòi hạ nó thì không có cửa đâu.》
"Hả, 'Tà' mạnh đến thế sao ạ!?"
《Đương nhiên rồi? Dù sao chúng cũng là sự kết tinh của những mặt tiêu cực trên toàn thế giới mà. Những kẻ chỉ là một cá thể đơn lẻ như bọn ta sao mà một mình chống lại được. Thế nào? Muốn trở thành người kế thừa chưa?》
"Con xin kiếu cả đời ạ."
Không thể nào. Trong lòng tôi, sư phụ Usagi là người mạnh chỉ sau Hiền Giả, vậy mà một người mạnh như thế còn bảo một mình không thắng nổi, thì làm sao tôi gánh vác nổi nghĩa vụ chiến đấu với đối thủ như vậy chứ. Tinh thần tôi không mạnh mẽ đến thế đâu.
...Nghĩ lại thì, Hiền Giả mạnh đến mức nào nhỉ?
"Có khi nào ngài ấy còn mạnh hơn cả hạng L không chừng."
《Hửm? Ngươi nói gì thế?》
"A, dạ không, không có gì ạ."
《Vậy sao? Mà thôi. Nếu đã thu thập xong vật phẩm rồi thì đi thôi.》
"Vâng!"
Ngay khoảnh khắc tôi thu thập xong vật phẩm và định quay về, một thông báo bất ngờ hiện lên trước mắt.
『Cấp độ đã tăng. Do đạt đến cấp độ nhất định, tiến hành Tiên Hóa Chủng Tộc.』
"...Hả?"
《Hửm? Cái gì!?》
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì toàn thân đột nhiên phát sáng.
"Gì, cái gì!? Chuyện gì đang xảy ra vậy!?"
"G-Gâu!"
"Ủn ỉn!"
Night và Akatsuki định lại gần tôi nhưng lại do dự không biết có được chạm vào hay không, cứ chạy vòng quanh đầy lo lắng.
Trong khi cả tôi và lũ thú cưng đều hoảng loạn trước sự việc bất ngờ, chỉ có sư phụ Usagi là nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và giải thích tình trạng của tôi.
《Bình tĩnh đi. Đó là chuẩn bị cho tiến hóa đấy.》
"T-Tiến hóa!? Ể, tiến hóa là sao ạ!?"
《Thì đúng như nghĩa đen thôi. Cấp độ của ngươi đã đạt đến mức nhất định, nên ngươi đang tiến hóa để trở thành một tồn tại ưu việt hơn. ...Cơ mà thân là con người mà lại tiến hóa thì hiếm thấy vô cùng đấy.》
"Sự thật chấn động mà người nói nhẹ tênh vậy!?"
Nghe giải thích ban đầu của sư phụ Usagi, tôi cứ tưởng ai cũng tiến hóa, hóa ra con người mà tiến hóa như tôi là cực kỳ hiếm. Không, quan trọng hơn là!
"Con sẽ biến thành cái gì đây!? K-Không biến thành quái vật đấy chứ!?"
《Đây là lần tiến hóa đầu tiên phải không? Vậy thì chắc sẽ không có thay đổi gì lớn đâu. ...Chắc thế.》
"Nghe chỉ thấy bất an thôi!"
Giờ mà mọc sừng hay mọc cánh thì rắc rối to.
Nếu chỉ sống ở dị giới này thì có lẽ không sao, nhưng tôi còn cuộc sống ở Trái Đất nữa mà!?
Trái ngược với suy nghĩ của tôi, ánh sáng từ cơ thể không hề tắt, bản thân tôi cũng chẳng làm gì được nên đành phải đứng im chịu trận.
Chờ đợi một lúc, cuối cùng ánh sáng cũng dịu đi, và tôi đã có thể nhìn rõ lại bản thân mình.
"T-Thế nào rồi...?"
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho cơn đau dữ dội như lần đầu tiên lên cấp khi mới đến dị giới, nhưng hoàn toàn không có chút đau đớn nào.
Tôi nhìn sơ qua cơ thể, sờ lên mặt và đầu, nhưng có vẻ không có thay đổi gì đặc biệt.
"Ừm... Có chỗ nào kỳ lạ không?"
"Gâu~?"
"Khịt khịt?"
Night và Akatsuki đi vòng quanh ngắm nghía tôi, rồi cả hai lại nghiêng đầu và ngã kềnh ra đất. Dễ thương ghê.
《Về ngoại hình thì không có gì thay đổi đặc biệt cả.》

"T-Thật ạ!"
May quá! Nếu mà ngoại hình thay đổi nhiều hơn cả lần lên cấp đầu tiên thì tôi chẳng biết viện cớ thế nào nữa.
《Tuy nhiên, ngươi nên kiểm tra bảng trạng thái một lần xem. Dù sao thì quá trình tiến hóa cũng đã diễn ra rồi.》
"A... v-vâng, đúng rồi."
Theo lời sư phụ Usagi, tôi quyết định kiểm tra lại bảng trạng thái của mình, cảm giác cũng lâu rồi không xem.
Và rồi────.
【Tenjou Yuuya】
Chủng tộc: Nhân Tộc (Siêu Việt Chủng), Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 1, Ma lực: 10000, Tấn công: 15000, Phòng thủ: 15000, Nhanh nhẹn: 15000, Trí lực: 9000, May mắn: 15500, BP: 10000
Kỹ năng: 《Giám Biệt (SR)》《Nhẫn Nại (SSR)》《Hộp Đồ (SSR)》《Thông Hiểu Ngôn Ngữ (SSR)》《Chân Võ Thuật (SR): 9》《Cảm Tri Khí Tức (N)》《Đọc Nhanh (N)》《Nấu Ăn (N): M》《Bản Đồ (SR)》《Tâm Nhãn・Cải (SSR)》《Đồng Hóa (SR)》《Thuần Hóa (R)》《Tâm Thân Thống Nhất (R)》《Tinh Thần Cường Hóa (R)》《Từ Điển (SR)》《Thao Tác Ma Lực (R)》《Ma Pháp Cực Trí (U)》《Gia Giảm (N)》《Cước Thánh Thuật (U): 2》《Ẩn Tàng (R)》
Danh hiệu: 《Chủ Nhân Cánh Cửa》《Chủ Nhân Ngôi Nhà》《Người Dị Giới》《Người Đầu Tiên Đến Dị Giới》《Đệ Tử Của Hiền Giả》《Người Kế Thừa Mạch Ma Thuật Tối Cao》《Người Kế Thừa Ma Thuật Cực Hạn》《Đệ Tử Của Thánh Cước》《Sư Phụ Của Thánh Cước》
"Sao tăng thêm nhiều thứ thế này!?"
Trước đây cũng có lúc cấp độ kỹ năng tự tăng mà tôi không biết, nhưng việc kỹ năng tăng giảm và danh hiệu tăng đột biến thế này thì là lần đầu tiên.
Tạm thời tôi cứ cộng điểm BP theo cảm tính và quán tính đã.
Kết quả, chỉ số cuối cùng trở thành thế này:
【Tenjou Yuuya】
Chủng tộc: Nhân Tộc (Siêu Việt Chủng), Nghề nghiệp: Không, Cấp độ: 1, Ma lực: 11000, Tấn công: 17000, Phòng thủ: 17000, Nhanh nhẹn: 17000, Trí lực: 10500, May mắn: 17000, BP: 0
"Đ-Được rồi. Tạm thời bình tĩnh lại nào tôi ơi. Kiểm tra từng cái một..."
【Nhân Tộc (Siêu Việt Chủng)】... Một dạng tiến hóa của con người. Không có thay đổi về ngoại hình, nhưng toàn bộ chỉ số được cường hóa. Có khả năng kháng bệnh tật mạnh mẽ.
"Nghe có vẻ ghê gớm đấy!"
Chỉ số được cường hóa thì đương nhiên là tốt rồi, nhưng điều khiến tôi vui nhất là khả năng kháng bệnh tật mạnh mẽ.
Dù có thể chữa bằng 【Nước Ép Cỏ Hoàn Trị】, nhưng đâu biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.
Bình thường tôi cũng chú ý giữ gìn sức khỏe, nhưng có cái này thì yên tâm hơn hẳn.
"Tiếp theo là kỹ năng. Kỹ năng mới 【Tâm Nhãn・Cải】 chắc là phiên bản xịn hơn của 【Tâm Nhãn】 mà sư phụ Usagi có nhỉ? Kỹ năng 【Nhìn Thấu】 và 【Khám Phá Điểm Yếu】 đã biến mất nên chắc là do hai cái đó hợp nhất lại... Nhưng mấy cái còn lại thì chịu chết."
Hơn nữa tôi còn tỉnh bơ học được 【Cước Thánh Thuật】. Đúng là sư phụ Usagi là 【Thánh Cước】, tôi được người như vậy dạy dỗ thì học được cũng không lạ... nhưng cái 【Cước Thánh Thuật】 này độ hiếm là Unique (U) cơ mà? Giờ cả tôi và sư phụ Usagi đều dùng được thì có còn là Unique nữa không đấy?
Lấy lại tinh thần, tôi kiểm tra từng kỹ năng lạ lẫm.
【Tâm Nhãn・Cải】... Kỹ năng đạt được hiệu quả của 【Khám Phá Điểm Yếu】 trên nền tảng 【Tâm Nhãn】 - hình thái tối thượng của kỹ năng 【Nhìn Thấu】.
【Ma Pháp Cực Trí】... Khác với kỹ năng ma pháp thuộc tính thông thường, đây là kết quả của việc thấu hiểu lý thuyết ma thuật đặc thù, cho phép sử dụng ma pháp bất kể thuộc tính. Hiệu quả ma pháp phụ thuộc vào hình ảnh tưởng tượng và ma lực của người sử dụng.
【Gia Giảm】... Có thể tự do điều chỉnh mức độ của mọi năng lực. Tuy nhiên, cần một khoảng thời gian nhất định để làm quen.
【Ẩn Tàng】... Có thể che giấu nhiều sự việc, hiện tượng khác nhau. Nếu dùng lên bảng trạng thái, có thể khiến người khác không nhìn thấy chỉ số của mình. Cũng có thể che giấu ma pháp.
"Cái nào cũng cực kỳ hữu dụng..."
Đặc biệt là 【Gia Giảm】, thật sự cứu cánh. Vì với chỉ số sau khi tiến hóa của tôi, có khi lại gây trở ngại cho cuộc sống ở Trái Đất mất.
Cả 【Ẩn Tàng】 nữa, trước giờ tôi ít nghĩ đến, nhưng ngoài tôi ra vẫn có người dùng được kỹ năng 【Giám Định】 hay 【Giám Biệt】, nếu để họ thấy mấy danh hiệu như 【Người Dị Giới】 thì phiền lắm, nên kỹ năng này sẽ rất hữu ích khi hoạt động ở dị giới.
"Giờ thì, cuối cùng là danh hiệu..."
Cái tôi thấy lạ lẫm nhất là danh hiệu 【Đệ Tử Của Hiền Giả】. Đúng là tôi đã lấy được sách của Hiền Giả, kế thừa mạch ma thuật và lý thuyết ma thuật...
【Đệ Tử Của Hiền Giả】... Danh hiệu trao cho người đã tiếp xúc với tư niệm của Hiền Giả và lĩnh hội kiến thức đó. Có hiệu quả giảm tiêu hao ma lực.
【Người Kế Thừa Mạch Ma Thuật Tối Cao】... Danh hiệu trao cho người kế thừa mạch ma thuật tối cao.
【Người Kế Thừa Ma Thuật Cực Hạn】... Danh hiệu trao cho người kế thừa ma thuật cực hạn.
【Đệ Tử Của Thánh Cước】... Danh hiệu trao cho người trở thành đệ tử của Thánh Cước. Mở khóa kỹ năng 【Cước Thánh Thuật】.
【Sư Phụ Của Thánh Cước】... Danh hiệu trao cho người trở thành sư phụ của Thánh Cước.
"Ra... là vậy..."
Có vẻ như vì tôi lấy được sách của Hiền Giả và sử dụng được ma pháp nên đã được công nhận là đệ tử. Người ngoài nhìn vào chắc sẽ thấy buồn cười khi gọi đây là quan hệ sư đồ, nhưng tôi thấy rất vui vì cảm nhận được sự kết nối với Hiền Giả.
Ngoài ra, tôi cũng hiểu lý do mình dùng được 【Cước Thánh Thuật】, tôi phải nỗ lực mỗi ngày để không làm hổ thẹn danh hiệu này mới được.
Tuy nhiên, điều khủng khiếp nhất trong lần tiến hóa này có lẽ là sự thay đổi chủng tộc.
"Haizz... Không ngờ mình lại tiến hóa..."
《Than vãn cái gì? Bình thường thì phải vui mừng mới đúng chứ.》
"V-Vậy sao ạ?"
《Chứ còn gì nữa. Tiến hóa nghĩa là trở nên mạnh hơn trước kia. Con người thì ta không biết, chứ nếu là thú nhân hay bọn Elf thì chúng sướng phát điên lên ấy chứ.》
"V-Vậy ạ..."
Thú thật, tôi không hình dung rõ lắm về Elf hay thú nhân mà sư phụ Usagi nói, nhưng chắc mạnh lên thì cũng không sao đâu nhỉ? Thế giới này vẫn còn nhiều điều nguy hiểm mà.
Dù vậy... đúng như trong sách của Hiền Giả đã viết, tôi không chỉ cần mạnh lên mà còn phải giao tiếp nhiều hơn với mọi người xung quanh. Dù sao đó cũng là lời khuyên của Hiền Giả mà.
Khi tôi đang thấm thía điều đó, sư phụ Usagi nhìn chằm chằm vào tôi.
《...Tiến hóa xong, lại càng khó đọc vị hơn nữa... Rốt cuộc sẽ đi về đâu đây...》
"Dạ?"
《...Không có gì. Tóm lại, hôm nay không tu luyện nữa. Về nhà nghỉ ngơi đi. ...À phải rồi, nếu trong lúc ta vắng mặt mà gặp rắc rối, cứ thử thực chiến những kỹ thuật ta đã dạy xem. Tu luyện với ma vật thì đương nhiên rồi, nhưng kinh nghiệm chiến đấu với người cũng quan trọng lắm đấy.》
Nói xong, sư phụ Usagi nhảy vút lên không trung một cách nhẹ nhàng như mọi khi, đạp lên không khí làm điểm tựa rồi cứ thế nhảy đi mất.
"...Nếu mình cứ tiếp tục tu luyện thế này, liệu có làm được những chuyển động phi thường như thế không nhỉ?"
"Gâu?"
"Buu~"
Đáp lại câu hỏi của tôi, Night và Akatsuki chỉ nghiêng đầu ngơ ngác.
***
Một ngày trước Đại hội Thể thao bóng.
Việc chọn môn thi đấu đã xong từ lần trước, mọi người đều đang lên chiến thuật và chuẩn bị kỹ lưỡng cho đại hội, bỗng Ryo nhớ ra điều gì đó và lên tiếng.
"Nhắc mới nhớ, hình như sẽ có đội ngũ quay phim đến Đại hội Thể thao để chụp ảnh Yuuya đúng không?"
"À, ừ nhỉ, đúng là có chuyện đó."
"Hử!? Ryo, Shingo. Chuyện đó là sao thế?"
Kageno-kun tình cờ nghe được lúc Ryo và Shingo nhắc lại cuộc trò chuyện với giám đốc công ty giải trí hôm nọ, cậu ấy đẩy kính hỏi lại.
Thấy vậy, các học sinh khác cũng ngạc nhiên nhìn về phía chúng tôi.
"À thì... hôm nọ trên đường về, có người của công ty giải trí đến mời Yuuya làm người mẫu ấy mà."
"V-Và Yuuya-kun đã từ chối, nhưng phía công ty có vẻ không muốn bỏ cuộc, nên thay vì mời Yuuya-kun vào showbiz, họ quyết định đăng bài đặc biệt về trường 【Ousei】 trên tạp chí. Nghe nói đã xin được giấy phép quay chụp rồi, nên đội ngũ nhân viên sẽ đến vào hôm Đại hội Thể thao này..."
Tôi đã quên béng chuyện này vì mải lo chuyện của sư phụ Usagi và vụ tiến hóa, nhưng nghe Ryo và Shingo giải thích xong, cả lớp bắt đầu xôn xao.
"R-Ra là có chuyện như vậy..."
"Ê, vậy là bọn mình cũng có cơ hội được lên tạp chí à!?"
"Uôooooo! Thế này thì càng phải cố gắng hơn nữa chứ lị!"
Tôi cứ lo việc người ngoài vào trường sẽ gây phiền phức, nhưng thấy mọi người lại có vẻ hoan nghênh nên tôi thực sự thấy nhẹ nhõm.
Bỗng nhiên, một nam sinh buột miệng lẩm bẩm.
"Khoan đã? Nếu mục tiêu của họ là Yuuya, vậy thì nếu kéo được Yuuya vào đội mình, khả năng được lọt vào khung hình sẽ cao hơn...?"
" " "..." " "
Câu nói đó khiến cả đám đồng loạt im bặt.
Và rồi────.
"Yuuya-kuuuuun! Nhất định... nhất định hãy tham gia đội bóng đá nhé!?"
"Hả!? Cậu ấy chắc chắn sẽ tham gia bóng rổ rồi!"
"Không không, ở đây chỉ có bóng né là chân ái thôi!"
"Ơ, ơ kìa...?"
Được mời mọc thì tôi cũng thấy biết ơn và vui lắm, nhưng rốt cuộc tham gia môn nào cũng không tránh khỏi rắc rối...
Hơn nữa, mọi người quên rồi sao?
"À ừm... Tớ đã chốt là thi bóng bàn rồi mà..."
" " "..." " "
Đám con trai cứng đờ người trước câu nói của tôi.
"Đúng rồi haaaaaa!"
"Tại sao... tại sao lúc đó mình lại không thắng chứ...!"
"Muốn quay lại ngày hôm đó để oẳn tù tì lại quá...!"
Mọi người tiếc nuối hơn tôi tưởng, khiến tôi chẳng biết phải nói gì.
Thấy vậy, Ryo vừa nhìn mọi người với vẻ ngán ngẩm, vừa đặt tay lên vai tôi.
"Thôi, kệ bọn này đi, cố gắng thi bóng bàn nhé!"
"Ư-Ừ."
Tôi chỉ biết gật đầu với vẻ mặt khó tả.
***
Ngày diễn ra Đại hội Thể thao bóng.
Cả trường bao trùm trong bầu không khí lâng lâng đặc trưng của ngày hội, ai nấy đều nhấp nhổm ngay từ giờ sinh hoạt chủ nhiệm.
Lịch trình hôm nay chỉ có thi đấu bóng, nên mọi người không mặc đồng phục mà chuyển sang đồ thể dục hoặc đồ tập.
"Được rồi, hôm nay là Đại hội Thể thao quan trọng quyết định tiền thưởng của thầy đấy. Cấm thua đấy nhé."
"Không, bọn em đâu có chiến đấu vì thầy đâu ạ?"
Cả lớp gật gù trước câu bắt bẻ tỉnh bơ của Ryo. Ừm, thầy Sawada vẫn thành thật như mọi khi... mà chắc thầy nói đùa cho không khí bớt căng thẳng thôi. ...Phải không nhỉ?
Sau khi nghe giải thích những lưu ý đơn giản, chúng tôi di chuyển đến địa điểm thi đấu của từng môn.
Trên đường đi, tôi gặp cô Kurosawa và giám đốc công ty giải trí.
"Chào Yuuya-kun. Hôm nay tôi sẽ chụp lại thật kỹ dáng vẻ oai phong của cậu nhé."
"D-Dạ..."
"À, nhưng đừng có để ý đến máy quay quá nhé. Nghe Miu và Hikaru nói cậu chưa quen bị chụp hình, cứ tự nhiên là được."
"Dạ thì..."
Tôi bối rối trước lời của giám đốc, ánh mắt chuyển sang đám đông nhiếp ảnh gia đang đứng phía sau bà ấy.
Thấy tôi nhìn, giám đốc và cô Kurosawa cũng quay lại nhìn họ một lần.
"...Đừng căng thẳng nhé!"
"Không thể nào đâu ạ!"
Không, số lượng nhiếp ảnh gia đông hơn tôi tưởng nhiều!? Tôi cứ nghĩ nhiều lắm là hai người thôi, ai ngờ nhân viên đến thực tế phải tầm mười người.
Hơn nữa, không chỉ có máy ảnh DSLR, họ còn chuẩn bị cả những thứ trông như máy quay truyền hình, quy mô khá lớn.
"Không sao đâuuu! Vào showbiz là quen ngay ấy mà!"
"Không, em nhớ là em đã từ chối chuyện đó rồi mà..."
"Ơ kìa? Tôi đã bỏ cuộc đâu?"
"..."
Cứ tưởng bà ấy đã từ bỏ rồi, ai ngờ bị giám đốc tuyên bố thẳng thừng như vậy khiến tôi chỉ biết câm nín.
"Nhưng thật sự hôm nay cậu không cần căng thẳng đâu. Dù sao danh nghĩa cũng là bài đặc biệt về trường 【Ousei】, nên bọn tôi sẽ quay cảnh trường và chụp cả các học sinh khác nữa. Cơ mà, ảnh của Yuuya-kun thì tôi nhất định phải có, nên nhớ kỹ điều đó nhé."
Bảo không cần căng thẳng, nhưng biết chắc chắn mình sẽ bị chụp thì làm sao mà không căng thẳng cho được.
...Mà nếu mải để ý chuyện chụp ảnh rồi thua trận thì cũng hỏng bét. Phải tập trung thôi.
"Dạ... xin lỗi. Em chuẩn bị phải đến chỗ thi đấu rồi..."
"Ừ. Tôi mong chờ lắm đấy."
"Yuuya-san. Cố lên nhé."
Chia tay nhóm cô Kurosawa, tôi đi thẳng đến nhà thi đấu.
"C-Cố lên nhé, Yuuya-kun."
"Ừ!"
Đến nhà thi đấu bóng bàn, Shingo-kun và các bạn cùng lớp thi bóng bàn cũng đã tập trung đông đủ.
"Ui cha! Hồi hộp ghê..."
"Không ngờ Yuuya-kun lại chọn bóng bàn đấy."
"Đúng đúng. Cứ tưởng cậu ấy sẽ chọn bóng đá hay bóng rổ cơ."
"Căng thật... Dù không phải người ta định chụp mình, nhưng nghĩ đến việc chắc chắn sẽ có thợ ảnh đến đây để chụp Yuuya-kun... làm tớ càng run hơn."
Ở môn bóng bàn này, ngoài Shingo-kun ra, các bạn cùng lớp không phải kiểu giỏi thể thao như Ryo, mà đa phần thuộc hệ trong nhà giống Shingo-kun hơn.
Bản thân tôi trước khi đến dị giới cũng ít khi ra ngoài, nên thấy nhiều bạn cùng kiểu với mình cũng yên tâm phần nào.
Có vẻ mọi người đều nghĩ tôi sẽ tham gia bóng đá hay bóng rổ, nên đội ngũ quay phim cũng sẽ sang bên đó, chứ không nghĩ thợ ảnh lại kéo đến đây.
Tôi lo là mình gây phiền phức, nhưng mọi người đều đón nhận tích cực nên tôi thấy biết ơn vô cùng.
Môn bóng bàn lần này có hai nội dung là đánh đôi và đánh đơn, tôi thi đánh đơn, còn Shingo-kun có vẻ thi đánh đôi.
Một lát sau, bảng đấu được dán lên, chúng tôi đi xem.
Vừa nhìn bảng đấu, mặt Shingo-kun tối sầm lại.
"Ôi trời... Trận đầu đã gặp ngay dân lớp Thể dục rồi..."
"Lớp Thể dục?"
"A... Buổi dã ngoại hôm nọ không có lớp Thể dục nên Yuuya-kun không biết nhỉ."
Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc trước từ lạ, Shingo-kun ân cần giải thích.
Tóm tắt lại thì, ngoài 『Lớp Thường』 mà tôi và Shingo-kun đang học, còn có một lớp khác gọi là 『Lớp Thể dục』, nơi tập hợp những học sinh nhập học theo diện tiến cử thể thao.
Sở dĩ tôi không biết là vì lớp này học ở tòa nhà khác nên không gặp trong trường, và họ cũng không tham gia buổi dã ngoại cùng chúng tôi.
Tuy nhiên, nghe nói 『Lớp Thể dục』 đã tham gia một khóa học đặc biệt khác thay cho buổi dã ngoại. Đã gọi là 『Lớp Thể dục』 thì chắc khóa học đó còn khắc nghiệt hơn buổi dã ngoại của chúng tôi nhỉ? May mà tôi có kỹ năng nên buổi dã ngoại cũng không vất vả lắm...
"T-Thực ra Ryo-kun cũng thuộc diện 『Lớp Thể dục』 đấy, nhưng cậu ấy muốn quan tâm đến những thứ khác ngoài vận động nên đã chọn vào 『Lớp Thường』 cùng bọn mình."
Ryo, đúng là thông số cao chót vót như nhân vật chính trong truyện vậy!
So với sự tồn tại của lớp khác thì chuyện về Ryo còn làm tôi ngạc nhiên hơn.
"Uuu... Tớ ghét bị loại ngay vòng gửi xe lắm."
Shingo-kun mang theo nỗi buồn đi về phía bạn cùng lớp đánh đôi với mình. C-Cố lên nhé.
Không, lo cho Shingo-kun là một chuyện, nhưng tôi cũng phải nghĩ đến đối thủ của mình nữa.
Bóng bàn thì trong giờ học cũng chưa chơi bao giờ, không biết có làm ăn được gì không đây?
Đang lo lắng thì chẳng mấy chốc đã đến lượt tôi.
"Nào, chụp nhiệt tình vào nhé!"
Thợ ảnh bám sát tôi không rời nửa bước. Không, tình huống này thì tự nhiên thế quái nào được!
"À ừm... Anh có thể lùi ra xa một chút được không ạ...?"
"Không thích."
"Ơ kìa..."
Không thích... Có vẻ tôi không có quyền từ chối.
Đành bỏ cuộc, tôi đi đến bàn bóng bàn được chỉ định.
Và rồi...
"Hô? Ngươi là đối thủ của ta sao?"
Một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn đang đứng sừng sững như hộ pháp.
Mặc bộ đồ thể dục áo cộc quần đùi bó sát sạt, chiều cao còn hơn cả tôi, chắc phải tầm 1m90.
Và quan trọng hơn cả, cậu ta sở hữu gương mặt sắc sảo và đầy uy quyền, y hệt như gã sát thủ bắn tỉa nào đó không cho phép ai đứng sau lưng mình.
............Hả? Ơ kìa!? Học sinh cấp ba thật đấy à!? Nhìn chẳng giống bạn đồng trang lứa tí nào cả!?
Mặc kệ tôi đang đứng hình trước đối thủ ngoài dự đoán, nam sinh? đối diện bẻ khớp ngón tay răng rắc.
"Hahaha... Liệu ngươi có theo kịp kỹ thuật tinh tế của ta không đây?"
Nhìn thế nào cũng thấy ngoại hình này chẳng liên quan gì đến hai chữ tinh tế cả!? Cảm giác như cậu ta sắp phun ra câu "sức mạnh là tất cả" đến nơi rồi ấy chứ!?
Mà sao bóng bàn lại có người như thế này! Tạng người này nhìn thế nào cũng không hợp với bóng bàn! Chẳng phải có môn khác hợp hơn sao!?
...Nhìn kiểu gì cũng thấy giống người của cái 『Lớp Thể dục』 mà Shingo-kun nói? Vừa vào đã gặp ngay rồi...
Mặc kệ tôi đang ngày càng bất an, nam sinh trước mặt tỉ mỉ kiểm tra vợt xem có lỗi gì không.
Cậu ta liếc nhìn về phía đám thợ ảnh.
"Hừm... Thi đấu giữa những ánh nhìn kỳ lạ thế này cũng hơi khó chịu đấy..."
"A, x-xin lỗi nhé."
Các bạn cùng lớp thì đón nhận tích cực, nhưng những người không thích như nam sinh trước mặt đây thì đúng là khó chịu thật.
"Không, đừng xin lỗi. Luôn thể hiện màn trình diễn tốt nhất trong mọi hoàn cảnh... đó mới là chuyên nghiệp."
"...C-Chuyên nghiệp?"
Ngoại hình cũng chẳng giống học sinh cấp ba... Có khi nào là vận động viên nổi tiếng mà tôi không biết chăng.
Chỉ là, phong thái toát ra giống dân chuyên nghiệp trong thế giới ngầm hơn.
"Hửm!? C-Cậu ta là! Chẳng phải là 【Xạ Thủ】 thường xuyên góp mặt ở giải toàn quốc sao!?"
"C-Cái gì!? Là 【Xạ Thủ】 bách phát bách trúng vào điểm đã nhắm đó sao!?"
"Nhắc mới nhớ, cậu ta cũng là học sinh trường 【Ousei】 nhỉ..."
"Trận đầu đã gặp 【Xạ Thủ】... Cậu bạn kia đen thật."
Không, hóa ra nổi tiếng thật à! Lại còn có biệt danh 【Xạ Thủ】 nữa chứ!? Hợp quá thể!
Nhưng mà... đúng như mấy anh nhân viên nói, tôi gặp phải tuyển thủ nổi tiếng thế này thì đen thật.
Trong giờ học tôi chưa từng chơi bóng bàn, liệu có đánh đấm được gì không đây...?
Cầm vợt trên tay với nỗi bất an, thầy giáo trọng tài đi tới.
"Được rồi, trận đấu bắt đầu. Nào... bắt đầu!"
Ngay lập tức, đối thủ hạ thấp trọng tâm.
"Hừ... Với ngươi thì chỉ cần giao bóng là đủ...!"
Nói rồi, cậu ta tung ra một cú giao bóng xoáy khủng khiếp!
Quả bóng xoay tít như một viên đạn, lao thẳng về phía tôi.
"Q-Quả giao bóng gì thế kia!"
"Nhắm chính xác vào góc bàn đối phương..."
"Biệt danh 【Xạ Thủ】 không phải để làm cảnh... là thật sao."
Mấy anh nhân viên, các anh chuyển sang làm bình luận viên từ bao giờ thế?
Quên cả việc chụp ảnh mà run rẩy trước kỹ thuật của cậu ta. Thế có ổn không đấy?
Gác chuyện đó sang một bên, tôi tập trung ý thức vào quả bóng đang lao tới.
"U, uoa... ơ?"
Tôi ngạc nhiên trước lực vung vợt và độ xoáy bất thường, nhưng ngay khoảnh khắc tập trung vào quả bóng cậu ta đánh, tôi bỗng thấy quả bóng chuyển động chậm lại.
Vừa nãy nó còn di chuyển với tốc độ bình thường, vậy mà giờ đây không chỉ quả bóng, mọi chuyển động xung quanh cũng như thước phim quay chậm.
Tuy nhiên, tôi có chút ấn tượng về hiện tượng này.
Đó là lúc chụp ảnh với chị Miu, khi nam người mẫu quyền anh đến muộn định đấm tôi, chuyện này cũng đã xảy ra. Có vẻ như cơ thể tôi đang dần quen với tốc độ chiến đấu ở dị giới, nên nếu không phải là tốc độ ngang ngửa với lũ ma vật kia thì tôi sẽ không cảm thấy nhanh nữa.
Dù vẫn chưa quen và còn bối rối, nhưng nếu cứ đứng im thì sẽ mất điểm, nên tôi đánh trả quả bóng của cậu ta bằng đúng động tác y hệt cậu ta vừa làm.
Vút!
"Hả?"
Quả bóng xuyên thủng bàn bóng bàn, rồi cứ thế găm thẳng xuống sàn nhà thi đấu.
" " "............" " "
Thầy giáo, tôi, và cả các thợ ảnh đều lặng người nhìn cái bàn bóng bàn và sàn nhà bị bắn thủng.
"Thưa thầy, em xin bỏ cuộc ạ."
Tôi nhẹ nhàng giơ tay lên.
***
"N-Này... khoảnh khắc cậu ta đánh bóng, cậu có bắt kịp không...?"
"Không, chịu chết. Mà nói chứ, nghe thấy tiếng động không thể nào có khi đánh bóng bàn bình thường được ấy?"
"...Quan trọng hơn là, bàn bóng bàn có thể bị bắn thủng à?"
Vâng, tôi lỡ tay rồi! Ở cái mức không cứu vãn được nữa rồi!
Diễn biến không ngờ tới khiến tôi buột miệng xin bỏ cuộc... nhưng nghĩ kỹ lại thì bỏ cuộc có ổn không nhỉ.
Lý do bề nổi của buổi chụp hình lần này là bài đặc biệt về trường 【Ousei】, nhưng mục đích gốc là muốn chụp ảnh tôi... Rốt cuộc bỏ cuộc là sai lầm chăng?
Giờ có nghĩ thế cũng muộn rồi, nhưng tiếp tục mà làm ai đó bị thương thì còn đáng sợ hơn, nên chắc bỏ cuộc là không sai đâu.
Bởi vì, một quả bóng bàn có uy lực xuyên thủng cả bàn lẫn sàn nhà thi đấu mà trúng vào người thì... ừm, tôi sẽ thành 【Xạ Thủ】 (nghĩa đen) mất.
Đang thở dài thườn thượt, giám đốc công ty giải trí vội vã chạy đến chỗ tôi.
"N-Này, Yuuya-kun! Cậu thua ngay vòng một thì tôi khó xử lắm! Lại còn bỏ cuộc nữa chứ..."
"D-Dạ thì... nhưng đối thủ là tuyển thủ bóng bàn nổi tiếng mà? Nếu cứ tiếp tục thì đằng nào em cũng thua thôi..."
「Làm gì có chuyện đó chứ. Em đã đánh trả được bóng của đối phương mà. Ít nhất thì đâu có thua thảm hại đâu, đúng không?」
「……」
Chị Hội trưởng quan sát kỹ thật...
「Tuy nhiên, chị không ngờ là em lại đánh thủng cả bàn bóng bàn đấy. Cậu này, có bí mật gì không đó?」
「A, ahahaha... làm gì có chuyện đó chứ ạ.」
Tr-Trực giác sắc bén quá, chị Hội trưởng này!
Dù vậy, tôi cũng không định nói thật về chuyện ở Dị giới, nên đành cười trừ cho qua chuyện.
「...Mà thôi được rồi. Tóm lại, nếu cậu cứ thua ở đây thì mục đích ban đầu sẽ không đạt được, nên hãy làm gì đó đi nhé.」
「Hả!? Khoan, chị bảo em làm gì đó thì────」
「Vậy nhé, lần này nhờ cả vào cậu đấy?」
Trước khi tôi kịp ngăn lại, chị Hội trưởng đã kéo theo chị Kurosawa và bước nhanh đi mất. Hả, hảaa... Chẳng lẽ tôi buộc phải tìm cách tham gia vào môn thi đấu khác sao...?
Không biết làm thế có thực sự được phép không nữa.
Mà khoan bàn chuyện đó, vì đã bỏ cuộc sớm nên cho đến khi tìm được việc gì đó để làm, tôi phải cổ vũ cho các bạn trong lớp đang thi đấu đàng hoàng mới được.
Đầu tiên, tôi đi đến chỗ Shingo-kun, người đang thi đấu đôi ở bàn bóng bàn gần đó. Tôi cổ vũ cho cậu ấy, nhưng đúng như cậu ấy đã nói trước khi bắt đầu, đối thủ là học sinh lớp Thể dục nên rất tiếc là cậu ấy đã thua.
Nhân tiện thì, cậu bạn lớp Thể dục đó không cơ bắp cuồn cuộn như cậu bạn lúc nãy đấu với tôi, mà chỉ là một nam sinh bình thường. May quá, tôi cứ lo không biết phải làm sao nếu tiêu chuẩn thể hình của lớp Thể dục toàn là mấy người cơ bắp như thế.
Thi đấu xong, Shingo-kun nhận ra tôi và đi tới với đôi vai trĩu xuống.
「Ư ư... quả nhiên là tớ tệ thật...」
「Nhưng cậu cũng ghi được vài điểm mà, đâu cần bi quan đến thế?」
「M-Mà, nếu cậu nói vậy thì... với một đứa dở thể thao như tớ, chắc là cũng đã cố gắng rồi nhỉ? Với lại, tớ được bạn đánh cặp hỗ trợ nhiều lắm.」
Tuy thua thì tiếc thật, nhưng cuối cùng Shingo-kun có vẻ vẫn thấy vui, khiến tôi cũng bất giác mỉm cười theo.
「Nh-Nhắc mới nhớ, kết quả của Yuuya-kun thế nào rồi?」
「Hả?」
「Th-Thì đấy, nhân viên quay phim ở ngay gần đó mà, với lại nếu là Yuuya-kun thì chắc chắn đã thắng rồi────」
「............Tớ bỏ cuộc rồi.」
「...Hả?」
Tôi lảng tránh ánh mắt cậu ấy khi nói vậy, khiến Shingo-kun trố mắt ngạc nhiên.
「B-Bỏ cuộc á... Đã có chuyện gì xảy ra vậy?」
「...À thì... chuyện là... tớ lỡ tay dùng bóng đánh thủng cả bàn bóng bàn lẫn sàn nhà thi đấu...」
「Đánh thủng á!?」
Mà, phản ứng thế cũng đúng thôi.
Chính bản thân tôi đang nói ra còn thấy thiếu thực tế nữa là. Nhưng vì đó là sự thật nên biết làm sao được!
「Ch-Chẳng hiểu sao nữa nhưng mà... cậu vất vả rồi!」
「Ừm...」
「Đ-Đúng rồi! Sau đây Yuuya-kun định làm gì? Tớ định ra ngoài xem trận đấu của Ryo-kun...」
「À... Thật ra như tớ vừa nói đấy, vì tớ bỏ cuộc nên không chụp được tấm ảnh nào ra hồn cả, họ bảo tớ phải làm gì đó đi... nên tớ định thử tham gia môn thi đấu khác xem sao...」
「M-Môn khác á? Làm thế có được không vậy...?」
「Ai biết... Thú thật tớ cũng chẳng biết có được không nữa, nhưng mà tớ định vừa đi cổ vũ các bạn cùng lớp đang thi đấu các môn khác trong nhà thi đấu, vừa tìm xem có môn nào tham gia được không. Thế nên sau khi đi một vòng quanh đây, nếu Ryo vẫn còn thi đấu thì tớ sẽ ghé qua đó.」
「Vậy à... Thế thì tạm thời chúng ta chia nhau ra nhé.」
Thế là tôi và Shingo-kun tạm biệt nhau tại đây, còn tôi thì đi dạo quanh nhà thi đấu.
Bất chợt, có tiếng gọi tôi.
「Yuuya-kun!」
「Hửm? A, Kaede!」
Người vừa chạy lon ton tới chỗ tôi là Kaede.
Kaede đứng trước mặt tôi, nghiêng đầu thắc mắc.
「Yahoo! Sao thế? Trận đấu của cậu xong rồi hả?」
「À... Thật ra có chút chuyện nên tớ bỏ cuộc rồi.」
「Hả, vậy sao!? Tiếc thế... Tớ đã định đi cổ vũ cho cậu mà.」
「À... Xin lỗi nhé. Còn Kaede thì sao? Hình như là bóng chuyền nhỉ?」
「Ừm, đúng rồi! ...A! Yuuya-kun, vậy nghĩa là bây giờ cậu đang rảnh đúng không!?」
「Hả? M-Mà, chắc là vậy?」
Chưa hiểu ý định thực sự trong lời nói của Kaede, tôi nghiêng đầu, thế là Kaede nắm lấy tay tôi.
「Làm ơn đi! Cậu tham gia bóng chuyền giúp tớ được không!?」
「Hảaa!?」
Thấy tôi ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ, Kaede ỉu xìu giải thích.
「Trận đấu tớ sắp tham gia là hạng mục nam nữ phối hợp... nhưng lúc nãy có một thành viên bị thương, nên bọn tớ phải thi đấu trong tình trạng thiếu một người. Khổ nỗi đối thủ tiếp theo lại là lớp có rất nhiều thành viên câu lạc bộ bóng chuyền, thú thật nếu thiếu người thì gay go lắm... Cậu thấy sao? Giúp bọn tớ được không?」
Kaede ngước mắt nhìn tôi đầy lo lắng.
「Tớ tham gia thì không vấn đề gì... nhưng thành viên ngoài danh sách đăng ký vào thi đấu có ổn không đấy?」
「A, chuyện đó không sao đâu, cậu cứ yên tâm!」
「V-Vậy à. Thế thì để tớ thử xem sao.」
「Thật á!? Cảm ơn cậu, Yuuya-kun!」
Kaede cười rạng rỡ, trông cô ấy thực sự rất vui.
Về phần tôi, vì yêu cầu vô lý của chị Hội trưởng mà đằng nào cũng phải tham gia lại một môn thi đấu nào đó, nên lời đề nghị của Kaede đúng là cứu cánh.
Được Kaede dẫn đến chỗ đội bóng chuyền, tôi thấy cả Rin cũng đang ở đó.
「O kìa, Yuuya đấy à. Chẳng lẽ là người trợ giúp sao?」
「Ừ, Kaede rủ tớ. Có được không?」
「Tất nhiên là được rồi. Này mọi người!」
Rin gọi các thành viên khác, ai nấy đều gật đầu đầy khí thế.
「Kh-Không ngờ lại được thi đấu cùng Yuuya-kun...!」
「Ơ, mà khoan, Yuuya ở đây nghĩa là sẽ được chụp ảnh đúng không!?」
「Uôooo! Thế này thì càng không thể thua được!」
Trong khi mọi người đang hừng hực khí thế cho trận đấu tiếp theo, các anh quay phim đi theo tôi cũng bắt đầu chuẩn bị.
「Hình như tiếp theo là bóng chuyền thì phải.」
「Lại còn là nam nữ phối hợp nữa chứ? Quả này chắc chắn sẽ có ảnh đẹp đây.」
「Với lại, nữ sinh trường 【Ousei】 ai cũng có đẳng cấp cao cả. Đứng cạnh Yuuya-kun thì càng ăn ảnh hơn.」
「Đúng là những người mẫu tuyệt vời.」
Và rồi đúng như dự đoán, hay nói đúng hơn là vì mấy anh quay phim nói chuyện như thế, nên các bạn cùng lớp... đặc biệt là các bạn nữ, không hiểu sao mắt ai cũng rực lửa.
「Vụ này... làm mình thấy hăng hái hẳn lên!」
「Có khi sẽ được lên ảnh cùng Yuuya-kun đấy!?」
「Tuyệt đối không được để lộ dáng vẻ mất mặt đâu nhé!」
Mọi người chỉnh đốn lại trạng thái, và khi trận đấu bắt đầu, mặc dù Kaede nói đối thủ có nhiều thành viên câu lạc bộ bóng chuyền, nhưng cô ấy liên tục ghi điểm.
「Này, Kaede!」
「Được rồi! Tớ tới đây!」
Kaede bật nhảy mạnh mẽ đón đường chuyền của Rin, rồi tung ra một cú đập bóng tuyệt đẹp.
Thấy vậy, tôi cười và gọi với theo.
「Hay lắm, Kaede! Quả không hổ danh cậu!」
「Oa oa, được Yuuya-kun khen kìa...!」
「Kaede, mặt cậu đang cười toe toét kìa.」
「Đ-Đùa hả!?」
Trong khi tôi đang nhìn Kaede ôm mặt xấu hổ, Rin cười tủm tỉm tiến lại gần tôi.
「Sao nào, thấy thế nào hả? Yuuya.」
「Hửm? Tuyệt lắm. Rin cũng chuyền bóng đúng thời điểm────」
「Không phải không phải, là chuyện ngực của Kaede ấy!」
「Phụt!?」
「Hểểể!? R-Rin-chan!?」
Rin bất ngờ vòng ra sau lưng Kaede rồi thản nhiên đưa tay bóp lấy ngực cô ấy.
「Này, lúc nãy khi cậu ấy đập bóng, nó nảy tưng tưng lên siêu lắm đúng không? Hửm?」
「Không, tớ đâu có nhìn vào chỗ đó đâu chứ!?」
「Hả? Thế thì mới lạ đấy? Ngực con bé này khủng thế này cơ mà...」
「Hyaaa!? Ch-Chờ đã Rin-chan!? Cậu mà làm nữa là tớ giận đấy!?」
Trước cảnh Rin không ngần ngại sàm sỡ ngực Kaede, tôi phải kích hoạt hết công suất kỹ năng 《Tâm Thân Thống Nhất》 và 《Tinh Thần Cường Hóa》 để tuyệt vọng quay mặt đi chỗ khác. Cảm ơn nhé, kỹ năng!
Dù cảm giác cách dùng này hơi sai sai so với mục đích ban đầu, nhưng tôi vẫn cố gắng xoa dịu cơn giận của Kaede dành cho Rin.
Vừa có những màn trao đổi lỏng lẻo như vậy, chúng tôi vẫn ghi điểm đều đặn và tiến chắc tới chiến thắng.
Tuy nhiên, chị Hội trưởng đang quan sát trận đấu bỗng hét lên với tôi.
「Này, Yuuya-kun! Đừng có chỉ toàn hỗ trợ thế chứ! Đập bóng ghi điểm đi!」
「Hảaa...」
Đúng như chị Hội trưởng nói, trong trận đấu này tôi cố gắng không đập bóng, chỉ tập trung chặn cú đập của đối phương hoặc cứu những quả bóng mà mọi người không với tới, chủ yếu là chuyên tâm hỗ trợ.
Lý do thì nhìn vào trận bóng bàn lúc nãy là hiểu, nếu tôi tham chiến một cách bình thường thì sẽ gây ra chuyện động trời mất.
Chính vì thế, khi tôi đang đau đầu không biết phải làm sao với yêu cầu của chị Hội trưởng, thì Rin và Kaede tiến lại gần.
「Đúng nhỉ... Vậy thì tiếp theo để chúng tớ hỗ trợ cho Yuuya dễ đánh nhé?」
「Hả!? Đừng... không cần phải cố ý chuyền cho tớ đâu...」
「Được mà! Với lại, Yuuya-kun cũng đã hỗ trợ bọn tớ rất nhiều rồi còn gì? Nên lần này, bọn tớ sẽ hỗ trợ lại cho Yuuya-kun!」
Được họ nói bằng thiện ý thuần khiết đến thế, tôi cũng khó mà từ chối.
Càng nghĩ càng không biết phải làm sao, nhưng thời gian không chờ đợi ai, trận đấu vẫn tiếp tục.
Và rồi, Rin đỡ được cú đập của đối phương, Kaede chuyền bóng, nhưng mà...
「A, xin lỗi! Cao quá rồi!?」
Cú chuyền của Kaede bay cao hơn dự tính, nếu đợi bóng rơi xuống vị trí có thể đánh được thì đối phương sẽ căn được thời điểm chắn bóng hoàn hảo mất.
Tuy nhiên────.
「Hự!」
「Hảaa!?」
Phản xạ tự nhiên trước quả bóng của Kaede, tôi đạp mạnh xuống đất và bật nhảy. Với sức bật của đôi chân đã được tăng cường nhờ quá trình tu luyện với sư phụ Usagi, dù bóng có chạm trần nhà thi đấu đi nữa, tôi vẫn tự tin có thể nhảy tới đó để đón bóng.
Suy nghĩ đủ điều, nhưng rồi tôi tặc lưỡi "tới đâu thì tới", trong trạng thái nửa như liều mạng, tôi nhắm thẳng vào sân đối phương và tung cú đập vào quả bóng đang bay tít trên cao.
「Haaa!」
ĐOÀÀÀÀÀÀÀNHHH!
Ngay khi âm thanh vỡ vụn kinh hoàng đó vang lên, áp lực gió tạo ra từ cú đập của tôi đã thổi bay cả lưới bóng chuyền.
Dù nói là nửa như liều mạng, nhưng cú đập mà tôi tưởng là đã kiềm chế lực lại làm quả bóng nổ tung và thổi bay cả lưới.
May mắn là không có ai bị thương, nhưng nhìn sân bóng chuyền trong tình trạng thảm thương, các học sinh đều nín lặng.
「「「……」」」
「À ừm... x-xin lỗi mọi người.」
Trong khi các anh quay phim và cả chị Hội trưởng - người đã yêu cầu tôi đập bóng - đều đang chết lặng, tôi chỉ biết cúi đầu xin lỗi. Quả nhiên, đáng lẽ mình không nên đập bóng...
Đang lo lắng không biết trận đấu sau đó sẽ thế nào, thì một thành viên đội bạn giơ tay lên.
「Chúng tớ xin bỏ cuộc.」
────Cứ thế, lần này chúng tôi lại giành chiến thắng dưới hình thức đối thủ bỏ cuộc.
***
Các lớp khác sau khi xem trận đấu của chúng tôi, hễ cứ gặp lớp tôi là tuyên bố bỏ cuộc ngay lập tức, nên từ đó về sau chúng tôi không cần đánh trận nào mà vẫn vô địch... hay nói đúng hơn là bị bắt phải vô địch.
Thú thật tôi chẳng thể vui vẻ đón nhận chuyện này chút nào, nhưng Rin và mọi người lại bảo "thắng là thắng" và vui mừng, rồi còn an ủi tôi nữa, nên lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi đôi chút. Thật sự biết ơn họ.
Và cũng giống như việc chúng tôi vô địch bóng chuyền, các môn khác cũng dần xác định được lớp vô địch. Dù cuối cùng tôi không đi cổ vũ được, nhưng nghe nói lớp tôi cũng vô địch cả môn bóng đá.
Môn bóng bàn tôi tham gia tuy không có thành tích tốt, nhưng các môn khác nhìn chung đều đạt kết quả cao, khiến cô Sawada vui mừng khôn xiết. Cô ấy đúng là không thèm giấu giếm dục vọng của mình nhỉ.
Đang vừa đi vừa cổ vũ các môn khác, tôi nhận ra sân tennis có vẻ ồn ào.
Nhìn kỹ thì thấy mọi người đang tụ tập quanh sân tennis, còn thấy cả cái gì đó như cáng cứu thương nữa.
Ai vậy nhỉ, không biết có sao không, tôi đi vào trung tâm vụ ồn ào để xem thì────.
「Ơ, Kaori?」
「A... Cậu Yuuya.」
Người đang ở giữa tâm bão, không ngờ lại là Kaori.
Kaori đang ngồi bệt xuống đó với vẻ mặt buồn bã, tôi vội vàng lại gần hỏi thăm.
「Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Trông có vẻ nghiêm trọng quá...」
「Chuyện là... mình tham gia đại hội thể thao này ở môn quần vợt đôi... nhưng vừa rồi bạn đánh cặp với mình bị thương, nên không thể tiếp tục thi đấu được nữa...」
Tôi bất giác nhìn về phía chiếc cáng, thấy một nam sinh đang nằm bất tỉnh và rên rỉ. Nhìn qua thì không giống bị thương nặng lắm, nhưng đã ngất xỉu thế kia thì chắc khó mà tiếp tục được.
「Vậy thì... sau đây tính sao? Trận đấu vẫn đang diễn ra mà nhỉ?」
「Tiếc thật, nhưng vì phải đánh đôi mới tiếp tục được, nên đành phải bỏ cuộc thôi...」
Thấy vẻ mặt buồn rầu của Kaori, tôi buột miệng nói mà không kịp suy nghĩ.
「Vậy để tớ tham gia cho. Nhìn qua thì đây là trận đấu nam nữ phối hợp đúng không?」
「Hả!? Đ-Đúng là vậy... nhưng cậu học lớp khác mà, làm thế e là...」
「Đúng là thế, nhưng ít nhất đối thủ hiện tại không phải là lớp tớ. Với lại hình như người chưa đăng ký cũng được phép tham gia mà... nếu giữa trận đấu bạn đánh cặp ban đầu tỉnh lại thì đổi lại là được.」
Tôi cố gắng thuyết phục Kaori đang có vẻ áy náy, và đội bạn cũng đã đồng ý, nên tôi được tham gia trận đấu quần vợt với tư cách là bạn đánh cặp tạm thời của Kaori.
「V-Vậy thì nhờ cậu nhé, Yuuya!」
「Ừ, cứ giao cho tớ.」
Hình như trận đấu sẽ tiếp tục bằng lượt giao bóng của Kaori, tôi đứng vào vị trí thích hợp và thủ thế────.
「Ei!」
「Hự!?」
Bất chợt cảm thấy ớn lạnh, tôi ngoái cổ lại ngay tại chỗ, và một quả bóng tennis lao vút qua vị trí đầu tôi vừa ở đó với tốc độ kinh hoàng.
「X-X-Xin lỗi cậu, Yuuya! Cậu có sao không!?」
「T-Tớ không sao. A, ahahaha...」
Chờ chút. Chẳng lẽ nào... nguyên nhân cậu bạn đánh cặp với Kaori ngất xỉu là do cú giao bóng này sao...?
Chỉ là chuyện nhỏ thôi, nhưng tôi thầm cảm thấy may mắn vì kinh nghiệm chiến đấu, trực giác và phản xạ rèn luyện được ở Dị giới đã phát huy tác dụng. Nếu không có khi tôi cũng trở thành nạn nhân rồi.
Lấy lại tinh thần, Kaori thận trọng giao bóng lần nữa, lần này thì bóng cũng vào được sân đối phương.
Tuy nhiên, đối thủ không trả bóng về phía tôi mà nhắm vào Kaori.
「Oa oa! Ei!」
Vút.
Một cú vung vợt vào không khí hoành tráng đến mức đau lòng, và đối phương ghi điểm.
「Ư ư... quả nhiên là mình chỉ làm vướng chân trong mấy môn vận động thôi...」
「Kh-Không sao đâu! Tớ sẽ... tớ sẽ xoay sở được mà...!」
Nói thì hay lắm, nhưng e là đối thủ sẽ tích cực nhắm vào Kaori từ giờ trở đi. Đương nhiên rồi, họ muốn thắng mà.
Chà, vậy phải làm sao đây────.
Lại bắt đầu từ cú giao bóng của Kaori, lần này bóng vào sân ngay lần đầu, và y như rằng đối thủ trả bóng về gần chỗ Kaori.
Và rồi────.
「Ei!」
「────Hây a!」
Ngay khoảnh khắc Kaori đánh hụt, tôi lao tới từ tư thế rất khó, vớt quả bóng lên và trả sang sân đối phương.
Làm vậy thì tất nhiên tôi và Kaori sẽ bị dồn vào một chỗ, để hổng một bên sân, và đối thủ chắc chắn sẽ nhắm vào đó, nhưng mà...
「Haaa!」
Tôi vận dụng cước lực được sư phụ Usagi truyền dạy, di chuyển trong sân đấu chỉ trong nháy mắt, và đánh trả lại.
Các anh quay phim đi theo chứng kiến cảnh đó đều kinh ngạc.
「N-Này này... cái cậu Yuuya đó, quái vật à...?」
「Bọc lót cho cô bé kia đã ghê rồi, đằng này còn di chuyển khắp sân trong nháy mắt nữa chứ...」
「Đã thế bóng còn nhắm chính xác vào sát mép vạch sân đối phương nữa, kinh khủng thật.」
Thú thật, tình trạng hiện giờ chẳng khác nào tôi đang chấp đôi đấu với hai người họ, nên tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến mấy anh quay phim.
Dù vậy, tôi vẫn cố gắng vừa kiềm chế sức mạnh, vừa bọc lót cho Kaori và ghi điểm, cuối cùng cũng đến được điểm quyết định trận đấu (match point).
Và khi tôi đang tiếp tục loạt đánh qua lại, đối thủ mắc sai lầm và đánh bóng bổng lên cao.
Quả bóng bay tới ngay trên đầu Kaori, và cô ấy hừng hực khí thế giơ vợt lên.
「Lần này, mình nhất định sẽ có ích...!」
Quyết tâm như thế, Kaori nhắm vào quả bóng và vung vợt xuống thật mạnh.
「Ei!」
Vút.
「「「A」」」
Tàn nhẫn thay, vợt của Kaori chém vào không khí mà không chạm trúng bóng. Trước cảnh tượng đó, không chỉ Kaori hay các anh quay phim, mà cả chị Hội trưởng và các học sinh xung quanh đang xem cũng phải thốt lên, thì ngay lúc đó────.
「Haaaaaa!」
Tôi lấy đà từ phía sau Kaori, nhắm vào quả bóng vừa nảy lên đến điểm cao nhất, vừa nhảy lên vừa vung vợt hết sức.
Vợt của tôi bắt trúng quả bóng, đánh một đường tuyệt đẹp xuyên qua chính giữa cặp đôi đối thủ.
「Oa oa!」
Cùng lúc đó, Kaori vì cú đánh hụt lúc nãy mà mất đà sắp ngã, tôi vừa tiếp đất liền di chuyển ngay đến chỗ Kaori và đỡ lấy cô ấy đang sắp đổ xuống.

「Cậu không sao chứ?」
「Y-Yuuya... Cảm ơn cậu.」
May mà Kaori không bị thương.
「Chụp được cảnh vừa rồi chưa!? Chụp rồi đúng không!?」
「R-Rồi ạ.」
「Tốt tốt tốt lắm! Thế là hoàn hảo!」
Thấy chị Hội trưởng đang nói chuyện đầy phấn khích với anh quay phim, nhưng chắc không liên quan gì đến tôi đâu.
Tóm lại, pha bóng vừa rồi là điểm số cuối cùng, và chúng tôi đã giành chiến thắng an toàn.
「Ư ư... Rốt cuộc mình chỉ toàn làm vướng chân Yuuya thôi...」
「Kh-Không có chuyện đó đâu mà...」
Tôi cố gắng an ủi Kaori đang suy sụp, nhưng tôi nói gì cô ấy cũng chỉ lắc đầu.
────Sau trận đấu đó, bạn đánh cặp của Kaori đã tỉnh lại an toàn. Kaori bước vào trận tiếp theo, nhưng rồi cậu bạn đó lại ngất xỉu ngay sau cú giao bóng của Kaori.
Và vì không muốn gây thêm phiền phức nữa, họ đành phải bỏ cuộc... Tôi cũng chẳng biết nên nói gì cho phải nữa.
Nhưng mà, đến cả tôi - người đáng lẽ đã tiến hóa chứ không chỉ lên cấp ở Dị giới - còn cảm thấy ớn lạnh trước cú giao bóng đó, thì phải công nhận là nó ghê gớm thật. ...Cơ mà, chắc đương sự cũng chẳng vui vẻ gì đâu nhỉ.
Đang thực sự bối rối không biết nên bắt chuyện thế nào, thì chị Hội trưởng và các anh quay phim tiến lại gần với vẻ mặt hớn hở như thể vừa chụp được ảnh đẹp.
「Yuuya-kun. Trận đấu vừa rồi hay lắm! Với lại, cảnh Yuuya-kun đỡ lấy Kaori-san lúc nãy, bọn chị chụp được rõ nét lắm đấy!」
「Hả!?」
Hóa ra chuyện họ bàn bạc lúc nãy là về cảnh tôi đỡ Kaori. Lúc đó tôi không để ý lắm, nhưng giờ nghĩ kỹ lại thì mình đã làm một hành động táo bạo thật đấy...! Giờ mới thấy xấu hổ!
「Ư ư... Từ đầu đến cuối mình toàn làm vướng chân thôi...」
Thấy Kaori đang ỉu xìu, chị Hội trưởng bỗng nảy ra ý tưởng gì đó.
「Đúng rồi! Kaori-san, nếu không phiền, em có muốn chụp ảnh cùng Yuuya-kun không?」
「Hả... Ơ!? Đ-Được sao ạ!?」
「Tất nhiên rồi! Cảnh vừa rồi hai đứa trông đẹp đôi lắm, chị muốn có thêm vài tấm ảnh của hai đứa nữa. Yuuya-kun cũng đồng ý chứ?」
「Hả? À, vâng. Em thì không sao...」
「Làm ơn, xin hãy chụp cho em ạ!」
Kaori bỗng chốc tươi tỉnh hẳn lên, như thể sự suy sụp lúc nãy đã bay biến đi đâu mất. Này, thật sự ổn không đấy?
Và rồi dưới sự chỉ đạo của chị Hội trưởng, tôi và Kaori đứng cạnh nhau.
「Nào, Yuuya-kun. Đừng đứng xa thế, lại gần hơn chút nữa đi.」
「Hả, gần hơn nữa ạ!?」
「Chị có bảo hai đứa ôm nhau đâu, thế là được rồi chứ gì?」
Chị Hội trưởng nói vậy, nhưng khoảng cách giữa tôi và Kaori đã gần đến mức vai chạm vai rồi...
Bất chợt nhìn sang bên cạnh, tôi bắt gặp ánh mắt của Kaori, cả hai cùng đỏ mặt và vội quay đi chỗ khác.
「Thiệt tình, ngây thơ đến mức chói mắt bà cô này luôn. Nhưng giờ không cần sự ngây thơ đó đâu, cười lên cho chị xem nào.」
「「Kh-Không được đâu ạ!」」
Tôi và Kaori cùng thốt lên một câu y hệt nhau vào cùng một thời điểm, rồi nhìn nhau và cùng bật cười.
「Cơ hội bấm máy là đây!」
Và ngay khoảnh khắc chúng tôi cười, quả không hổ danh nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Họ đã không bỏ lỡ nụ cười đó và thu trọn vào ống kính.
***
Đại hội thể thao kết thúc êm đẹp, mọi người thay đồ thể dục xong xuôi, khi tôi định về nhà thì thấy Kaori đang đứng gần cổng trường.
「Ủa? Kaori, sao thế?」
「À ừm, chuyện là...」
Kaori ấp úng với khuôn mặt hơi ửng đỏ, rồi như đã hạ quyết tâm, cô ấy mở lời.
「Y-Yuuya! Cậu có muốn về, c-cùng một đoạn không!?」
「? Cũng được... nhưng có chuyện gì sao?」
「Chuyện là... hôm nay mình đã gây phiền phức cho cậu, và hơn hết... mình thực sự rất vui khi được cậu giúp đỡ lúc gặp khó khăn. Thế nên, để cảm ơn, trên đường về chúng ta ghé vào đâu đó một chút nhé?」
Có vẻ như Kaori muốn cảm ơn tôi về chuyện ở đại hội thể thao hôm nay.
「Cậu không cần bận tâm thế đâu mà.」
「Không được! Mình đã được Yuuya giúp đỡ bao nhiêu lần rồi. Tất nhiên, mình không nghĩ việc ghé đâu đó chơi có thể trả hết ơn nghĩa, nhưng dù vậy...」
「Ưm... Nếu cậu đã nói đến thế thì, nhân tiện mình cùng đi nhé.」
「Th-Thật sao!?」
Nghe tôi nói vậy, mắt Kaori sáng rực lên vui sướng. Thú thật, chỉ cần thấy cô ấy vui thế này thôi cũng là điều đáng quý với tôi rồi.
Với lại...
「Mà, với tớ thì chỉ cần được ở bên cạnh Kaori thôi cũng đã có giá trị hơn thế nhiều rồi.」
「Hả!? C-Câu đó là...」
Với một đứa chưa từng có bạn bè như tôi, được rủ đi chơi thế này thực sự là một điều hạnh phúc, và hơn hết là khoảng thời gian vô giá.
...Lần tới, mình muốn đi chơi cùng tất cả mọi người một lần nữa.
Trong khi tôi đang nghĩ vẩn vơ như vậy, Kaori không hiểu sao mặt đỏ bừng và đứng hình, rồi cô ấy như quyết tâm điều gì đó và cất tiếng.
「Y-Yuuya! Cậu... nhắm mắt lại được không?」
「Nhắm mắt?」
Tuy không hiểu lắm, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Kaori nên tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, một mùi hương dễ chịu thoáng qua mũi, và tôi cảm giác như có thứ gì đó rất nhẹ chạm vào má mình, bên má đối diện với bên mà Luna đã hôn trước đây.
「Đ-Được rồi ạ.」
「Hả?」
Mở mắt ra, tôi thấy Kaori đang đỏ mặt tía tai hơn cả lúc nãy.
「Cái đó, rốt cuộc là gì vậy?」
「Bí mật ạ.」
Mặc kệ tôi đang nghiêng đầu thắc mắc, Kaori nở một nụ cười vừa tinh nghịch vừa đầy quyến rũ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
