Chương 4: Bạn Trai (Giả) Vô Song
「Pii! Pii!」
「Haha, đi dạo vui không?」
「Pii!」
Hiện tại, tôi đang dẫn Ciel mới sinh đi dạo ở Trái Đất.
Lý do là vì tôi muốn Ciel cũng biết về Trái Đất.
Thật ra tôi cũng muốn đi dạo cùng Night và Akatsuki nữa, nhưng vì Ouma-san vẫn phải ở nhà trông nhà như mọi khi, nên Night và những đứa khác quyết định ở nhà với Ouma-san.
Ưm…… tôi muốn tìm cách nào đó để dẫn Ouma-san đi tham quan Trái Đất, nhưng để làm được điều đó thì trước tiên phải làm sao để không bị lộ thân phận là rồng đã.
Nếu lỡ bị lộ ra thì sẽ thành chuyện lớn mất.
Chính vì thế, hiện tại rất tiếc là Ouma-san đành phải ở nhà.
「Pii, pii, pii~♪」
「Có vẻ vui nhỉ.」
「Pii!」
Ciel đang đậu trên vai phải của tôi, vừa hát vui vẻ vừa cọ người vào má tôi.
「Ồ, sao thế?」
「Pipi. Pii!」
「Dễ thương ghê.」
Ciel quấn quýt lấy tôi như muốn nói 『Yêu lắm cơ!』.
Có lẽ nó nhận định tôi, người đã ấp nở nó từ trứng, là cha mẹ chăng.
Việc Ciel là chim ở Trái Đất thì không có gì lạ, nhưng bộ lông xanh tuyệt đẹp và nhất là dáng vẻ ngoan ngoãn đậu trên vai tôi mà không cần dây xích có vẻ hiếm thấy, nên người đi đường nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Mà chuyện này thì đành chịu thôi. Akatsuki cũng thuộc dạng hiếm nên hay bị nhìn ngó lắm.
Vừa đi vừa nghĩ ngợi, tôi đã đến gần Học viện Ousei.
Bất chợt, có tiếng gọi từ phía sau.
「Ara? Yuuya-san?」
「Hửm? A, Kaori!」
Quay lại hướng có tiếng nói, tôi thấy Kaori ở đó.
Dù đang nghỉ hè mà Kaori lại mặc đồng phục, chắc là có việc ở trường.
「Tình cờ quá nhỉ! Anh đi dạo ạ? Mà…… bé này là?」
「À, bé này là gia đình mới của anh, tên là Ciel.」
「Pii!」
Được tôi giới thiệu, Ciel giơ cánh nhỏ lên chào. Dễ thương.
Thấy dáng vẻ đó, Kaori có vẻ cũng có cùng cảm nhận với tôi, mắt cô ấy sáng rực lên.
「Là Ciel-chan sao! À, lẽ nào Ciel-chan cũng giống Night-san và những bé khác?」
「Ừ, là sinh vật của thế giới bên kia.」
Kaori biết về cánh cửa nhà tôi và cũng từng đến thế giới bên kia, nên cô ấy nhận ra ngay Ciel không phải sinh vật Trái Đất.
Trong lúc trò chuyện, tôi nhớ ra lời hứa với Miu-san, nhân tiện nên tôi quyết định thử bàn bạc với Kaori.
Chuyện là, sắp tới tôi sẽ đóng giả bạn trai của Miu-san để gặp bố cô ấy, nên cần chuẩn bị trang phục chính thức như âu phục (suit). Nhưng tôi hoàn toàn không biết nên mua suit ở đâu.
Tuy nhiên, vì vấn đề này liên quan đến hoàn cảnh gia đình của Miu-san nên tôi không thể kể chi tiết cho Kaori được, chỉ giải thích khá mơ hồ, và rồi……
「Ưm…… tóm lại là, Yuuya-san cần trang phục chính thức, và anh không biết nên chuẩn bị ở đâu đúng không ạ?」
「Ừ, đúng là vậy.」
「Nếu vậy thì, hãy hỏi bố em xem sao!」
「Hả, Tsukasa-san á?」
Đột nhiên cái tên đó xuất hiện khiến tôi hơi ngạc nhiên, Kaori gật đầu.
「Vâng! Thật ra em cũng có việc cần gặp bố, nên mới mặc đồng phục đến trường thế này. Hôm nay bố em đang làm việc ở trường……」
「Ra là vậy…… A, nhưng anh hiện tại không mặc đồng phục thì có sao không nhỉ?」
「Không sao đâu ạ! Vậy mình đi thôi!」
Nhờ có Kaori mà tôi có thể gặp được Tsukasa-san, chủ tịch của trường. Sau khi dùng ma pháp dịch chuyển đưa Ciel về nhà, tôi đến phòng chủ tịch Học viện Ousei một cách dễ dàng.
Vừa hay Tsukasa-san cũng vừa xong một phần công việc, chú ấy bắt chuyện với chúng tôi.
「Xin lỗi, để hai đứa đợi lâu rồi.」
「K-Không ạ! Cháu mới là người đường đột đến làm phiền, xin lỗi chú……」
「Không, không sao đâu. Gần đây chú cũng ít có dịp gặp cháu, cũng muốn nghe tình hình gần đây thế nào.」
Nhìn Tsukasa-san cười sảng khoái như vậy, tôi càng cảm thấy chú ấy thực sự là một người tốt.
……Đúng ra thì những chuyện này phải bàn bạc với bố mẹ, nhưng hoàn cảnh của tôi đặc biệt mà.
Dù sao thì, nghĩ đến việc gặp được người tư vấn tuyệt vời nhất là Tsukasa-san trong lần này, tôi thấy việc tăng chỉ số May mắn quả là đúng đắn.
「Nhắc mới nhớ, nghe nói cháu đã cùng Kaori và các bạn khác đến biệt thự của nhà ta chơi. Thế nào rồi?」
「A, vâng! Cháu đã có khoảng thời gian rất vui vẻ. Một lần nữa, cảm ơn chú đã mời ạ.」
「Hahahaha. Đừng khách sáo thế.」
「Đúng đó ạ! Con cũng đã rất vui khi được ở cùng mọi người.」
Thấy Tsukasa-san và Kaori cười vui vẻ, tôi cảm thấy mình nợ họ quá nhiều. Những người này thật sự quá tốt. Thật đáng kính trọng, tôi cũng muốn khi trưởng thành sẽ trở thành người như Tsukasa-san.
Lúc đó, Tsukasa-san mỉm cười dịu dàng, có chút gì đó hạnh phúc.
「Kaori, cũng một phần do lỗi của ta, mà trước đây con bé mãi không có được những người bạn có mối quan hệ bình đẳng. Thời cấp hai ta đã để con bé phải chịu thiệt thòi. Nhưng từ khi cháu đến, con bé đã có thêm bạn bè, và lúc nào cũng vui vẻ kể chuyện về trường lớp. Thật sự cảm ơn cháu.」
「Bố……」
Nói rồi, Tsukasa-san cúi đầu xuống, khiến tôi hoảng hốt.
「K-Kìa, không phải đâu ạ! Cháu mới là người phải cảm ơn! Cháu đã được Kaori-san giúp đỡ rất nhiều lần! ……Không chỉ vậy, cháu cũng chưa từng nghĩ mình có thể đi chơi với bạn bè như kỳ nghỉ hè lần này. Vì thế, cháu thực sự thấy may mắn khi được chuyển vào học viện này.」
Tôi cũng cúi đầu đáp lễ, Tsukasa-san nở nụ cười khổ.
「Haha. Cứ thế này thì chúng ta chỉ toàn cúi đầu chào nhau đến tối mất.」
「Đ-Đúng vậy nhỉ.」
「Vậy, nghe nói cháu có việc cần tìm ta, có chuyện gì thế?」
「A, vâng. Thật ra là……」
Tôi lập tức tóm tắt những điều muốn nhờ Tsukasa-san tư vấn, nói tránh đi chuyện của Miu-san.
Quả nhiên vì liên quan đến hoàn cảnh gia đình Miu-san nên không thể nói chi tiết được.
Cố gắng tóm tắt ý chính và giải thích, Tsukasa-san nhìn tôi đầy vẻ quan tâm.
「Hừm…… Cháu đã giúp đỡ Kaori rất nhiều điều. Nếu cháu muốn một bộ âu phục làm lễ phục, ta có thể chuẩn bị cho cháu được không?」
「K-Không ạ! Không sao đâu ạ! Cháu sẽ tự mua!」
「Vậy sao? Mà, tự mình chuẩn bị thì cũng có nhiều cái tiện hơn là để người khác mua cho. Tóm lại, cháu muốn một bộ trang phục không làm mình xấu hổ ở bất kỳ nơi công cộng nào, đúng không?」
「V-Vâng. Thú thật là cháu không biết nên chuẩn bị những thứ đó ở đâu, tốn bao nhiêu chi phí, hay nên chuẩn bị đồ ở mức độ nào thì được……」
「Ra vậy…… Thế thì bây giờ chúng ta đến cửa hàng ta hay ghé nhé.」
「Hả!?」
Tôi thốt lên ngạc nhiên trước diễn biến quá đột ngột, nhưng rồi cứ thế bị Tsukasa-san kéo đi đến cửa hàng âu phục.
***
「Hừm…… nhìn thế này thì, thật sự rất khó nghĩ……」
「Đúng vậy ạ……」
Bị Tsukasa-san kéo đi, tôi đến một cửa hàng âu phục trông có vẻ cao cấp, và ngay khi đến nơi, tôi đã bị bắt thử đủ loại âu phục khác nhau.
Nhân tiện thì Kaori cũng đi theo, nên cô ấy đang tư vấn giúp tôi chọn đồ. Ý kiến của phụ nữ và đàn ông chắc sẽ khác nhau mà.
Đang suy nghĩ thì Tsukasa-san thở dài.
「Thế này thì gay go thật……」
「Hả? K-Không hợp đến thế sao ạ?」
Nếu không hợp đến mức chọn cái nào cũng tệ thì đúng là bó tay toàn tập……
Tôi đã nghĩ vậy, nhưng có vẻ không phải, Tsukasa-san lắc đầu.
「Không, ngược lại đấy.」
「Ngược lại?」
「Yuuya-san mặc bộ nào cũng quá hợp ấy ạ.」
「Hảả!?」
Tôi bất giác ngạc nhiên trước lời của Kaori…… nhưng có thật không vậy?
「Âu phục cũng có nhiều kiểu dáng khác nhau. Từ sự khác biệt về chất liệu vải, số lượng cúc, kiểu dáng cổ áo…… phải kết hợp khéo léo những thứ đó để quyết định, nhưng Yuuya-kun mặc cái nào cũng hợp cả nên là…… một nỗi phiền muộn xa xỉ đấy.」
Được Tsukasa-san nói với nụ cười như vậy, tôi không khỏi xấu hổ.
Tôi không rõ lắm về cái đẹp của âu phục, nhưng được khen như thế thì……
Tuy nhiên, vẫn chưa quyết định được, Tsukasa-san và mọi người đang trầm ngâm thì có một vị khách mới bước vào cửa hàng.
「────Ara? Cậu là…… Yuuya-kun?」
「Hả? A, Hikaru-san!?」
Không ngờ người bước vào cửa hàng lại là Hikaru-san, người thợ nhiếp ảnh đã chụp cho tôi trong buổi chụp hình tạp chí cùng Miu-san trước đây.
「Tình cờ ghê~. Không ngờ lại gặp ở nơi thế này……」
「Đúng vậy ạ. Nhắc mới nhớ, Hikaru-san cũng đến mua âu phục sao?」
「Ừ. Tôi định dùng âu phục cho buổi chụp hình sắp tới ấy mà…… ủa, ara? Vị kia là……」
Hikaru-san nhận ra nhóm Tsukasa-san, và có vẻ Tsukasa-san cũng biết Hikaru-san nên hai người chào hỏi nhau.
Trong lúc đó, Tsukasa-san có vẻ nảy ra ý hay, liền bàn bạc với Hikaru-san về chuyện của tôi.
Nghe chuyện của Tsukasa-san, mắt Hikaru-san sáng rực lên.
「Ra là vậy, đến mua âu phục cho Yuuya-kun nhưng mãi không quyết định được à……」
「Đúng thế.」
「Vậy thì cứ giao cho tôi!」
「Hả?」
「Gặp nhau ở đây cũng là cái duyên. Là dân chuyên nghiệp trong ngành này, tôi sẽ chọn cho Yuuya-kun bộ âu phục chuẩn không cần chỉnh!」
Với câu nói đó của Hikaru-san, công cuộc chọn âu phục của tôi lại bắt đầu, nhưng mà…… đúng là dân chuyên nghiệp. Bộ âu phục mà nhóm Tsukasa-san đắn đo mãi, cô ấy quyết định cái vèo.
「Đúng là Yuuya-kun mặc gì cũng hợp, nhưng nghe qua câu chuyện thì có vẻ cần trông nghiêm túc một chút sẽ tốt hơn, nên tôi nghĩ kiểu âu phục Anh Quốc là hợp nhất. Kiểu Ý cũng quyến rũ và rất hợp với Yuuya-kun, nhưng lần này cần thể hiện sự chỉn chu cứng cáp mà. Với lại, mặc kiểu three-piece (áo gi lê, áo khoác, quần) sẽ hợp hơn và────」
Hàng loạt từ ngữ chuyên môn về âu phục tuôn ra, nhưng tiếc là tôi chẳng hiểu gì cả.
Dù sao thì, nhờ sự giúp đỡ của Hikaru-san, bộ âu phục tôi cần mua cũng đã được chốt.

「Thấy sao nào?」
「Ừm, được đấy chứ?」
「Rất hợp với anh ạ!」
Không chỉ Hikaru-san mà cả nhóm Tsukasa-san cũng khen ngợi, nên tôi mua trọn bộ âu phục do Hikaru-san phối.
Mua xong âu phục, tôi nói lời cảm ơn Hikaru-san một lần nữa.
「Hikaru-san, cảm ơn chị nhiều ạ!」
「Không có gì, đừng bận tâm! Tôi chọn cũng thấy bõ công, với lại vui lắm.」
「V-Vậy sao ạ?」
「Đúng thế! Yuuya-kun hãy tự tin vào bản thân hơn đi. Tôi không biết rõ chuyện cụ thể, nhưng nếu bản thân Yuuya-kun không vững vàng thì sẽ bị bộ đồ lấn át đấy?」
「……Vâng!」
Đúng như Hikaru-san nói.
Đã mất công chọn cho rồi. Để không làm xấu hổ bộ đồ này, ít nhất trong lúc mặc bộ âu phục này, tôi sẽ cố gắng đường hoàng tự tin.
Vừa suy nghĩ như vậy, tôi vừa nhận lấy bộ âu phục đầu tiên trong đời.
***
「────Quả nhiên với bấy nhiêu Tà Thú thì hắn có thể dễ dàng tiêu diệt nhỉ……」
Vài ngày sau khi Yuuya hợp tác với Kagurazaka Mai tiêu diệt xong lũ Tà Thú, Avis, kẻ đã quay trở lại 【Bãi Phế Liệu Của Thế Giới】, lẩm bẩm với vẻ hơi thán phục.
Avis nhìn vào tay mình, cử động vài lần, rồi giơ lòng bàn tay về phía 【Bãi Phế Liệu Của Thế Giới】.
Từ lòng bàn tay đó, một tia sáng đen cực nhỏ bắn ra.
Tia sáng đó chạy xuyên qua 【Bãi Phế Liệu Của Thế Giới】 rồi lặng lẽ biến mất.
────Và rồi, không gian nơi tia sáng đen chạy qua bị xé toạc bởi tia chớp đen…… và nổ tung.
Cùng với âm thanh vỡ vụn kinh hoàng, không gian nổ tung, ngọn lửa đen bao trùm toàn bộ 【Bãi Phế Liệu Của Thế Giới】.
Vốn dĩ 【Bãi Phế Liệu Của Thế Giới】 đã không tồn tại thứ gì, nhưng với đòn đó của Avis, tất cả hoàn toàn bị xóa sổ.
Giống như một phần của thế giới bị khoét đi, nơi chẳng còn lại gì đó không phải là vùng đất cằn cỗi, mà là một không gian 『Vô』 đen kịt trải rộng.
「────Haha. Tuyệt vời. Tuyệt vời lắm……!」
Trước quang cảnh đó, Avis cười như điên dại, và lại nhìn vào tay của chính mình.
「Đây là... đây chính là sức mạnh thực sự của 'Tà' sao...! Nhìn đi! Đây chính là đòn đánh ban tặng sự 'Hư Vô'! Đúng theo nghĩa đen, tất cả đã bị thổi bay! Hahaha!」
Đúng như lời Avis nói, đòn đánh đó không phải là sức mạnh san phẳng bề mặt dị giới, mà là thứ sức mạnh kinh hoàng đưa sự tồn tại của mục tiêu trở về 'Hư Vô' theo đúng nghĩa đen.
「Phù... Sức mạnh hoàn chỉnh cuối cùng cũng đã thích nghi với cơ thể này, thật tốt quá... Hèn chi, thảo nào ta không thể tìm thấy kẻ ngoại lai kia cho đến tận bây giờ.」
Sau khi xác nhận sức mạnh của bản thân, Avis lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm vào hư không.
Ở phía bên kia tầm mắt đó, hình bóng của Yuuya hiện lên rõ mồn một.
「──── 【Great Demon Territory】 (Đại Ma Vực). Không ngờ lại có con người sống ở một nơi như thế...」
Đôi mắt tràn ngập sự điên loạn sáng rực lên, Avis nở một nụ cười dữ tợn.
「Sức mạnh cũng đã thích nghi... Cuối cùng cũng đến lúc giết ngươi rồi, tên ngoại lai kia...!」
Avis cười lớn, rồi cứ thế bao bọc lấy cơ thể bằng màn sương đen kịt, hắn tan chảy ra và biến mất.
***
Vài ngày sau khi mua bộ vest.
Bộ vest mà Hikari-san chọn cho tôi không chỉ vừa khít về kích cỡ mà chất liệu vải cũng thuộc hàng cực phẩm.
Hơn nữa, hiện tại tôi còn đang trang bị những món đồ nhận được từ ngài Hiền Giả như 【Royal Silk Shirt】 (Áo Sơ Mi Lụa Hoàng Gia) và 【Dragon God's Leather Shoes】 (Giày Da Long Thần). Những thứ này chắc chắn có chất lượng vượt trội hơn hẳn đồ mua ở Trái Đất.
「Hồi hộp quá đi mất...」
Tôi đã đến điểm hẹn với Miu-san sớm hơn dự kiến, nhưng khu vực này toàn là những cửa hàng cao cấp san sát nhau, nơi mà bình thường tôi chẳng bao giờ lui tới.
「Mà nói đi cũng phải nói lại... Bố của Miu-san rốt cuộc là người thế nào nhỉ?」
Nghe qua câu chuyện thì có vẻ bác ấy rất giàu có...
Tôi tò mò không biết bố của Miu-san là người ra sao, nhưng hiện tại tôi đang lo cho bản thân mình nhiều hơn.
「K-Không biết có kỳ cục không nhỉ... Có ổn không đây...」
Hơn nữa lần này, để không làm Miu-san xấu hổ với vai trò bạn trai, tôi đã đi làm tóc đàng hoàng.
Trước giờ tôi chỉ ra tiệm cắt tóc nhờ thợ tỉa gọn lại thôi, nên việc được tạo kiểu tóc thế này cảm giác rất mới mẻ.
Với diện mạo này, tôi có cảm giác người đi đường nhìn mình nhiều hơn mọi khi, khiến tôi chẳng thể nào bình tĩnh được.
Thậm chí có người còn cố tình dừng lại để nhìn chằm chằm vào tôi nữa. Mà... ít ra thì cũng đỡ nguy hiểm hơn là vừa đi vừa ngoái nhìn...
Nếu cứ bồn chồn quá thì trông sẽ rất thảm hại, nên tôi đã tận dụng kỹ năng 【Mind-Body Unity】 (Thống Nhất Tâm Thân) và 【Mental Enhancement】 (Cường Hóa Tinh Thần) để giữ phong thái tự nhiên trong lúc chờ đợi.
Và rồi────.
「Yuuya-san! Em đến muộn... rồi ạ...」
「Miu-san?」
Miu-san trong bộ váy lộng lẫy đã nhìn thấy tôi và vẫy tay, nhưng giọng cô ấy cứ nhỏ dần đi.
Nhìn kỹ thì phía sau Miu-san còn có một người đàn ông có vẻ là bố cô ấy.
Tôi vội vã tiến lại chỗ Miu-san.
「Xin lỗi em. Em không sao chứ?」
「Hả!? K-Không, em không sao! Chỉ là, ừm...」
Miu-san cứ lén nhìn tôi rồi đỏ mặt. Ơ, kìa? Bộ dạng này trông kỳ quặc lắm sao!? Hay là tôi đang ăn mặc lố bịch đến mức thảm họa!?
Tôi muốn cuống cuồng kiểm tra lại trang phục của mình ngay lập tức, nhưng không thể hành động kỳ quặc trước mặt người có vẻ là bố của Miu-san được.
Tôi cố nén sự hoảng loạn trong lòng và hỏi Miu-san.
「À, Miu-san. Vị này là...?」
「A! X-Xin lỗi anh. Người này là bố của em────」
「────Mido Hideyuki. Con gái tôi có vẻ đã được cậu giúp đỡ nhiều nhỉ?」
Bố của Miu-san... bác Hideyuki ném cho tôi một ánh nhìn sắc bén.
「Dạ không có gì đâu ạ. ...Cháu tên là Tenjou Yuuya. Chính cháu mới là người được Miu-san giúp đỡ rất nhiều ạ.」
「Hô?」
Thấy tôi đáp lại một cách tự nhiên mà không hề căng thẳng, bác Hideyuki khẽ mở to mắt ngạc nhiên.
Bình thường thì đến đoạn này người ta phải run như cầy sấy rồi... nhưng tôi lại có thể chào hỏi bình tĩnh hơn cả mong đợi.
Có lẽ là do gần đây tôi đã thực sự gặp gỡ những nhân vật cực kỳ quyền lực như Quốc vương vương quốc Arselia hay Quốc vương vương quốc Regal. Nhờ vậy mà dù ban nãy còn rất hồi hộp, nhưng giờ tôi đã bình tĩnh lại.
Trước thái độ đó của tôi, bác Hideyuki quay lưng lại như muốn dẫn đường.
「Tôi đã đặt chỗ ăn tối cho ngày hôm nay rồi. Đi theo tôi.」
Vừa đi theo sau bác Hideyuki, tôi vừa lén thở phào nhẹ nhõm.
Tạm thời thì có vẻ đã qua được ải đầu tiên. Tôi đã lo không biết mình có bị đuổi ngay từ cửa hay không nữa.
Nơi chúng tôi được dẫn đến là một nhà hàng nhìn qua đã thấy toát lên vẻ cao cấp. A, toang rồi. Tôi hoàn toàn mù tịt về quy tắc bàn ăn đấy nhé!?
Trong khi cố gắng kìm nén sự bối rối tột độ, chúng tôi được dẫn đến một bàn dành cho bốn người.
Thấy vậy, Miu-san thắc mắc hỏi bác Hideyuki.
「Bố ơi. Hôm nay không phải chỉ có ba người chúng ta sao...?」
「──Không. Hôm nay còn có một người nữa, đối tượng xem mắt của Miu cũng sẽ tham gia cùng.」
「Hả!?」
「...」
Miu-san kinh ngạc trước lời nói của bác Hideyuki. Dĩ nhiên tôi cũng ngạc nhiên không kém, nhưng có vẻ Miu-san cũng không hề được báo trước chuyện này...
Mặc kệ sự ngỡ ngàng của Miu-san, bác Hideyuki thản nhiên tiếp lời.
「Nhân tiện mà. Ta định để cậu bạn trai mà Miu dẫn đến gặp mặt đối tượng xem mắt do ta giới thiệu luôn.」
「S-Sao bố có thể làm vậy mà không nói một lời nào...!」
「Cái gì? Con có ý kiến gì với hành động của ta sao?」
「Ư...!」
Trước ánh nhìn sắc lẹm của bác Hideyuki, Miu-san đành im bặt.
Chà... Bác Hideyuki hoàn toàn không có ý định lắng nghe lời Miu-san nói nhỉ...
Về phần tôi, tôi cũng không ngờ đối tượng xem mắt của Miu-san lại đến đây. Nhưng đã đến nước này rồi thì tôi chỉ còn cách cư xử sao cho không làm xấu mặt vai diễn bạn trai của Miu-san thôi.
Quan trọng hơn là... quy tắc bàn ăn, giờ phải làm sao đây trời...
Tôi đang nghĩ mình cần phải nói chuyện gì đó với bác Hideyuki trước, thì ngay khi vừa ngồi xuống, nhân vật có vẻ là đối tượng xem mắt kia đã xuất hiện.
「Xin lỗi, bác Hideyuki. Công việc của cháu kéo dài hơn dự kiến...」
Người xuất hiện là một người đàn ông khoảng giữa tuổi hai mươi, mặc một bộ vest chất lượng cao rất sành điệu.
Mái tóc nâu cắt ngắn, gương mặt điển trai, toát lên vẻ của một giám đốc trẻ tài năng.
Nguy rồi, chưa gì đã thấy thua rồi phải không? Tôi ấy.
Nhìn đi? Bộ dạng của tôi này. Trông cứ như bị bộ vest mặc lên người vậy. Trong khi đó, người đàn ông trước mặt lại diện vest một cách hoàn hảo?
Lại còn cảm nhận được sự điềm tĩnh của người lớn tuổi hơn nữa... T-Tôi phải làm sao đây?
Lúc này, nhìn thấy người đàn ông vừa đến, bác Hideyuki nở nụ cười đầu tiên trong ngày và đứng dậy.
「Không, không sao đâu. Xin lỗi vì đã phiền cháu cất công đến đây.」
「Đâu có ạ! Là lời mời của bác Hideyuki mà, với lại hơn hết là cháu cũng muốn được trò chuyện với Miu-san!」
「Hahaha. Nghe cháu nói vậy ta vui lắm.」
Kỹ năng giao tiếp cũng đỉnh nữa. Một đứa từng bị bắt nạt như tôi thì làm sao mà đọ lại được chứ?
...Theo góc nhìn của tôi thì anh ta có vẻ là một người rất giỏi giang, và cũng xứng đôi với Miu-san, nhưng vấn đề là chính chủ Miu-san lại ghét chuyện xem mắt này...
D-Dù đã thua toàn tập rồi, nhưng tôi sẽ vùng vẫy đến cùng...!
Trong lúc tôi đang hạ quyết tâm như vậy, người đàn ông đó chợt hướng ánh mắt về phía tôi.
「Vậy, đây là...!?」
「?」
Vừa nhìn thấy tôi, người đàn ông đó mở to mắt ngạc nhiên. S-Sao thế nhỉ?
Mà nói đúng hơn, hiện tại xét về địa vị thì tôi là người thấp kém nhất ở đây...
Tôi đứng dậy và cúi đầu chào anh ta.
「Tôi là Tenjou Yuuya, hiện đang hẹn hò với Miu-san.」
「Hẹn hò, với Miu-san, hả...?」
Người đàn ông tỏa ra bầu không khí bất ổn trước lời nói của tôi. Đ-Đương nhiên là vậy rồi! Ai mà ngờ đối tượng xem mắt lại dẫn theo bạn trai chứ!
Nh-Nhưng mà, không được nản chí, tôi ơi! Tất cả là vì Miu-san!
「Tôi là Yamano Yuma. Chà, hân hạnh nhé.」
A, nhìn kiểu gì cũng thấy bị coi là kẻ thù rồi. Làm sao đây, tôi bắt đầu đau bụng rồi.
Giữa bầu không khí bất ổn đột ngột bao trùm, bữa ăn cuối cùng cũng bắt đầu.
Tôi hoàn toàn mù tịt về quy tắc bàn ăn, nhưng đã đến nước này rồi, tôi sẽ dùng khí thế để vượt qua...!
Tôi vừa ăn vừa cố gắng tỏ ra thật thanh lịch, ý thức thái độ kiểu "Tôi đây rất dư dả thời gian nhé?".
Không biết làm vậy có ổn không, nhưng không thấy ai nhắc nhở gì cả. Đ-Được không đấy, tôi ơi! Cứ thế này mà cố gắng nhé! Chỉ xin lỗi là vì căng thẳng quá nên tôi chẳng cảm nhận được mùi vị gì cả!
Tuy nhiên, sự cố gắng đó của tôi trở nên vô nghĩa khi cuộc trò chuyện thực sự bắt đầu.
Cơ bản là chỉ có bác Hideyuki và anh Yuma vui vẻ trò chuyện với nhau, còn tôi, và thậm chí cả Miu-san, đều bị cho ra rìa.
Đến mức này thì thà cứ im lặng ăn cho xong, thấy tôi cắm cúi ăn, Miu-san lén bắt chuyện.
「...Yuuya-san, xin lỗi anh. Đã kéo anh vào chuyện này, lại còn bị đối xử thế này nữa...」
「Không, không sao đâu em. Anh chỉ đang nghĩ làm thế nào để không làm xấu mặt bạn trai của Miu-san thôi. Cơ mà, việc không tham gia được vào câu chuyện của hai người họ có lẽ là điểm trừ cho vai bạn trai của Miu-san rồi...」
「Yuuya-san...」
Trước những lời nói thật lòng của tôi, đôi má Miu-san ửng hồng.
Lúc này, có vẻ như anh Yuma đã để ý thấy chúng tôi, anh ta liền quay sang bắt chuyện với tôi.
「Trông hai người có vẻ thân thiết quá nhỉ?」
「Vâng, cũng tàm tạm. Vì chúng tôi đang hẹn hò mà.」
「...Tôi chưa được nghe kể, cậu và Miu-san rốt cuộc đã quen nhau ở đâu vậy?」
「Cơ duyên là khi chúng tôi cùng làm người mẫu trong buổi chụp hình cho một tạp chí thời trang nọ.」
Khoảnh khắc tôi nói vậy, trong mắt bác Hideyuki và anh Yuma thoáng hiện lên vẻ khinh miệt.
「Ra là vậy, cậu cũng là người mẫu à.」
「Có thể coi là vậy.」
Thực ra thì không phải.
Nhưng mà, nói thế ở đây vẫn còn có chút danh tiếng cho vai bạn trai hơn là bảo tôi chỉ là một học sinh bình thường. Dù sao chuyện tôi chụp hình cùng cô ấy cũng không phải là nói dối.
Thế nhưng, bác Hideyuki lại thẳng thừng gạt bỏ tôi không thương tiếc.
「Ta không thể giao Miu cho một kẻ làm cái nghề không có tương lai như cậu được.」
「Dạ?」
「Giới giải trí là cái ngành mà chỉ cần một sơ suất nhỏ là không thấy tương lai đâu nữa. Ta đang nói là ta không thể giao con gái mình cho một kẻ đặt thân mình vào chốn đó.」
「Bố!」
「Miu im lặng đi.」
Ra là vậy. Chà, đứng trên lập trường cha mẹ, việc muốn con mình có một người bạn đời với tương lai vững chắc là điều dễ hiểu.
Nhưng bác ấy có suy nghĩ cho cảm xúc của Miu-san chút nào không vậy? Vốn dĩ Miu-san đã nói ghét chuyện xem mắt rồi, và giờ cô ấy chắc chắn cũng chưa nghĩ đến chuyện kết hôn.
「Khó xử lắm đấy, nếu một gã nhãi ranh không có tương lai như cậu cứ tiếp cận người nhà Mido chúng tôi...」
Hừm, bị ghét một cách đáng kinh ngạc luôn. Dù mới gặp lần đầu.
Nhưng mà, tôi quen bị người khác ghét rồi. Tuy có buồn thật, nhưng giờ chuyện đó chẳng thể làm tôi nản lòng được nữa.
Khi tôi đang nhìn thẳng vào mắt bác Hideyuki, anh Yuma chen vào.
「Thôi nào, thôi nào, bác Hideyuki, bình tĩnh lại đi ạ. Cậu ấy cũng còn trẻ mà. Sự liều lĩnh của tuổi trẻ cũng là điều dễ hiểu thôi.」
「Không không, cháu cũng còn trẻ mà.」
「Hahaha, thì đúng là vậy... Phải rồi! Thế này thì sao nhỉ?」
Như vừa nảy ra một ý tưởng tuyệt vời, anh Yuma đề xuất.
「Như cháu đã nói với bác Hideyuki từ trước, hay là chúng ta mời cả cậu Yuuya đây đến cửa hàng thuộc chuỗi hệ thống của cháu luôn đi? Làm vậy cậu ấy sẽ hiểu được sự khác biệt về đẳng cấp giữa mình và cháu thôi.」
「Cửa hàng của anh Yuma?」
Thấy tôi nghiêng đầu không hiểu, bác Hideyuki giải thích với vẻ chế giễu.
「Cậu Yuma đây kinh doanh rất nhiều cơ sở giải trí ở nước ngoài, bao gồm cả các sòng bạc lớn đấy. Chúng tôi được mời đến một trong những chi nhánh đó.」
「Đúng vậy. Và tôi cũng rất muốn mời cậu đến chơi ở cửa hàng của tôi.」
「Hả...」
Ra là người kinh doanh rất nhiều cửa hàng. Nghĩa là anh ta rất giàu có nhỉ? Tôi cũng không rõ lắm.
「Tôi định mời mọi người chơi trò chơi xu tại khu phức hợp giải trí lớn nhất trong chuỗi cửa hàng của tôi, cậu thấy sao?」
Chẳng bận tâm đến việc tôi đang bối rối trước diễn biến bất ngờ, anh Yuma và bác Hideyuki tiếp tục câu chuyện.
「Ra thế. Nếu đến cửa hàng của cháu, cậu ta sẽ hiểu được mình không biết tự lượng sức đến mức nào. Được đấy chứ?」
「Thôi nào bác. Nhưng mà, liệu điều đó có chứng minh được rằng nếu Miu-san kết hôn với cháu thì tương lai sẽ được đảm bảo không ạ?」
Ư... Bị coi là kẻ thù gay gắt quá... Mà nhìn từ góc độ của anh Yuma thì tôi là kẻ ngáng đường, nên cũng đành chịu thôi...
Thấy tôi không nói được gì, Miu-san đứng phắt dậy như không thể chịu đựng thêm được nữa.
「Bố! Tại sao bố lại nói xấu Yuuya-san đến mức đó chứ...!」
「Ta đã bảo con im lặng rồi mà?」
「Ư...!」
「...Haizz. Thế này đây, có đứa con gái kém cỏi đúng là khổ thật.」
「Đâu có! Miu-san là một người tuyệt vời mà bác.」
「Ồ, cháu nói vậy sao?」
「Đương nhiên rồi ạ! ...Vậy, cậu Yuuya? Cậu tính sao?」
「Yuuya-san... Anh từ chối cũng không sao đâu ạ?」
Miu-san nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, xen lẫn vẻ hối lỗi.
「Tôi hiểu rồi. Tôi xin phép được làm phiền cửa hàng của anh Yuma.」
「Hả!?」
「...」
Có vẻ như không ai nghĩ tôi sẽ nhận lời, nên không chỉ Miu-san mà cả nhóm anh Yuma cũng mở to mắt kinh ngạc.
Anh Yuma thoáng lộ vẻ khó chịu trong chốc lát, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ mặt bình thường.
「Vậy sao. Thế thì, hôm sau hãy đến địa điểm tôi chỉ định. Chắc cậu cũng hiểu rồi, nhưng chúng ta sẽ đi ra nước ngoài đấy nhé?」
「Vâng.」
Tôi ngoan ngoãn gật đầu trước lời của anh Yuma.
A, phải đi làm hộ chiếu nữa chứ. Giá mà lại nhờ được Kaori thì tốt biết mấy...
Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man, bữa ăn hôm nay kết thúc tại đó, và mọi người giải tán.
***
Trên đường về sau bữa ăn với Yuuya, Miu ngồi cùng xe với bố mình là Hideyuki.
「Thấy chưa, cậu Yuma là một thanh niên tuyệt vời phải không? Không thể so sánh với gã trai trẻ mà con dẫn về được.」
「Không đúng! Yuuya-san tuyệt vời hơn nhiều!」
「Hừ. Dù con có nói gì đi nữa, khi tận mắt chứng kiến quy mô cơ sở kinh doanh của cậu ấy, hắn ta sẽ thấy được sự khác biệt về đẳng cấp đàn ông và tự khắc từ bỏ con thôi.」
「...」
Miu cúi gằm mặt đầy ấm ức. Sau đó, Miu không giao tiếp thêm bất kỳ ánh mắt hay lời nói nào với Hideyuki cho đến tận lúc về.
***
「Nào, lối này.」
Dưới sự hướng dẫn của anh Yuma, chúng tôi được đưa lên máy bay để ra nước ngoài.
Sau bữa ăn hôm đó, nhờ sự giúp đỡ lần nữa của Kaori và chú Tsukasa, tôi đã làm xong hộ chiếu và đến sân bay mà anh Yuma chỉ định.
Hôm nay tôi ăn mặc khá thoải mái, nhưng vì nghe nói chuỗi cửa hàng của anh Yuma là cơ sở rất hoành tráng, không biết mặc gì mới đúng nên tôi có mang theo cả bộ vest ba mảnh đã mặc hôm đi ăn.
Đừng nói là nước ngoài, kinh nghiệm đi xa của tôi vốn dĩ đã cực kỳ ít ỏi, nên tôi phải cố kìm nén để không ngó nghiêng xung quanh. P-Phải thật thanh lịch, giữ thái độ điềm tĩnh...!
Như để cười nhạo bộ dạng đó của tôi, anh Yuma dẫn chúng tôi đến trước một chiếc máy bay.
「Chà, đây là máy bay phản lực tư nhân thuộc sở hữu của tôi.」
「Ồ.」
「...」
Bác Hideyuki tỏ vẻ thán phục trước lời giới thiệu của anh Yuma, nhưng Miu-san thì trông chẳng có chút hứng thú nào.
Nghe nói đúng ra hôm nay Miu-san có lịch làm người mẫu, nhưng bác Hideyuki đã dùng quyền lực ép hủy bỏ để bắt cô ấy đi cùng thế này.
Thú thật, tôi hoàn toàn không biết bác Hideyuki là người quyền thế đến mức nào, nên lúc nhờ chú Tsukasa chuyện hộ chiếu, tôi có hỏi chú ấy có biết Mido Hideyuki là ai không, và lần đầu tiên biết được bác ấy là chủ tịch của tập đoàn Mido, một trong những doanh nghiệp lớn hàng đầu trong nước.
Quả thật nếu nhắc đến thì cái tên Mido xuất hiện ở khắp nơi, từ đồ điện tử cho đến nhiều lĩnh vực khác, nhưng tôi không ngờ bác ấy lại là người đứng đầu một công ty lớn đến vậy.
Và tôi cũng ngạc nhiên khi biết Miu-san là tiểu thư của vị chủ tịch đó. Mà đối với tôi thì ai cũng là người tài giỏi cả nên cách cư xử của tôi cũng chẳng thay đổi gì mấy...
Dù sao thì, là người đứng đầu một doanh nghiệp lớn như vậy, việc hủy lịch trình của Miu-san chắc cũng dễ như trở bàn tay.
Tuy nhiên, Miu-san rất tự hào về công việc người mẫu của mình, nên tôi hiểu tại sao cô ấy lại không thích cách làm của bác Hideyuki.
Mà quan trọng hơn là... máy bay phản lực tư nhân thực sự tồn tại kìa. Tôi cứ tưởng nó chỉ có trong truyện thôi chứ.
Trong lúc tôi đang ngẩn ngơ suy nghĩ và bước lên máy bay, anh Yuma tiến lại gần với nụ cười đầy ẩn ý.
「Phải rồi, tôi chưa nói với cậu Yuuya nhỉ... Vì công việc của tôi chủ yếu ở nước ngoài nên toàn bộ tiếp viên đều là người nước ngoài. Bình thường tôi cũng chẳng dùng tiếng Nhật, nên nếu cậu cần gì thì hãy dùng tiếng Anh nhé. Mà, nếu không nói được tiếng Anh thì tôi khuyên cậu nên ngồi im cho lành.」
「Vâng, tôi hiểu rồi.」
Giao tiếp bằng tiếng Anh, cảm giác đúng chuẩn giới thượng lưu. À không, anh ta thực sự là giới thượng lưu mà.
Thế nhưng, không biết có gì không ổn mà nghe tôi trả lời xong, anh Yuma lại tặc lưỡi.
「Chậc... Xem cái vẻ thong dong đó giữ được bao lâu?」
「Dạ?」
Tôi nghe thấy tiếng tặc lưỡi, nhưng không nghe rõ câu sau đó. Anh ta nói gì vậy nhỉ? Chắc không phải điều gì tốt đẹp đâu...
Rồi máy bay bắt đầu di chuyển.
Tiện thể thì Miu-san ngồi cạnh tôi, còn bác Hideyuki và anh Yuma ngồi ở hàng ghế bên kia lối đi.
「Miu-san, em ổn chứ?」
Thấy Miu-san có vẻ buồn bã, tôi cất tiếng hỏi, cô ấy liền lộ vẻ mặt hối lỗi.
「A... Xin lỗi anh. Em không sao. Còn Yuuya-san thì sao, anh có ổn không? Tự nhiên lại bị kéo vào chuyện này...」
「Anh ổn mà. Đây là lần đầu tiên anh đi nước ngoài nên cũng thấy hơi háo hức.」
Thực ra thì ngay cả việc đi máy bay cũng là lần đầu tiên, nhưng tôi không thấy căng thẳng hay sợ hãi lắm.
Thay vào đó, tôi thấy phấn khích vì được bay trên trời hơn.
Đáng lẽ tôi muốn dẫn cả nhóm Night đi cùng, nhưng lần này tôi đóng vai bạn trai của Miu-san nên tất cả đều phải ở nhà trông nhà.
Ciel mới sinh, tôi cũng muốn ở gần nó, nhưng đành phải chịu thôi. Khi nào đến khách sạn bên kia và ổn định chỗ ở, tôi định sẽ dùng ma thuật dịch chuyển để về nhà một chuyến.
Máy bay cất cánh được một lúc, anh Yuma gọi tiếp viên đến và nói bằng tiếng Anh.
『Cho tôi cà phê.』
『Vâng thưa ngài.』
「Phải rồi, cậu Yuuya có muốn gọi gì không?」
「Hả? À, vâng...」
Đột nhiên bị hỏi bằng tiếng Nhật khiến tôi hơi giật mình, tôi quay sang hỏi cô tiếp viên.
『Có thực đơn hay thứ gì tương tự không ạ?』
『Có chứ ạ. Tôi mang đến cho ngài nhé?』
『Làm ơn.』
「「「!?」」」
Khi tôi sử dụng kỹ năng 【Language Understanding】 (Thông Hiểu Ngôn Ngữ) để nói chuyện với tiếp viên bằng tiếng Anh, không chỉ Miu-san mà cả nhóm anh Yuma đều nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc. C-Cái gì vậy?
Lúc này, cô tiếp viên mang thực đơn đến, tôi liền cảm ơn.
『Xin lỗi, cảm ơn cô.』
『Không có chi ạ.』
「A, Miu-san có muốn dùng gì không?」
「Hả!? À, ư-ừm... vậy cho em cái này được không?」
「Được chứ.」
Sau khi xác nhận món Miu-san chọn, tôi cũng quyết định món mình muốn rồi báo lại với tiếp viên.
『Xin lỗi. Cho tôi cái này, và cái này nhé.』
『Vâng ạ. ...Quý khách nói tiếng Anh giỏi quá.』
『Hả?』
『Dạ, không hề có chút giọng địa phương nào của người Nhật, ngài nói trôi chảy quá nên... Ngài từng sống ở nước ngoài sao ạ?』
『Không, đây là lần đầu tiên tôi đi nước ngoài... Hahaha, được người bản xứ khen tiếng Anh làm tôi vui quá.』
『Fufufu... A, xin lỗi ngài. Tôi lỡ nói chuyện phiếm, tôi sẽ đi chuẩn bị ngay đây ạ.』
『Làm phiền cô nhé.』
Cô tiếp viên mỉm cười tươi tắn trước lời nói của tôi rồi lui xuống.
Nhìn theo cô ấy, Miu-san hào hứng bắt chuyện với tôi.
「Y-Yuuya-san nói được cả tiếng Anh sao!?」
「V-Vâng. Cũng tàm tạm...」
Tất cả là nhờ kỹ năng 【Language Understanding】 cả, đúng là gian lận thật, nhưng mong mọi người bỏ qua cho lần này. Tôi không thể để lộ mặt xấu hổ khi đang đóng vai bạn trai của Miu-san được.
Sau đó, đồ uống được mang lên, tôi vừa trò chuyện vui vẻ với Miu-san vừa chợp mắt một chút, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến nơi.
「Chậc... Cái quái gì thế, thằng đó... Dám lên mặt à...!」
***
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay, xe của công ty anh Yuma đã đợi sẵn ở đó. Chúng tôi di chuyển về khách sạn, sau khi thay sang bộ lễ phục, tôi lập tức đến khu vui chơi giải trí do anh Yuma điều hành.
「Oa...」
Một không gian siêu khổng lồ hiện ra trước mắt. Những tấm biển đèn neon rực rỡ, đài phun nước khổng lồ, tóm lại là bầu không khí cực kỳ hào nhoáng và xa hoa.
Trong lúc tôi đang ngẩn người trước cảnh tượng đó, Miu-san và mọi người cũng đã thay váy áo và đi tới.
「Nào, để tôi dẫn mọi người vào trong. Hôm nay tôi đã bao trọn gói nơi này rồi nên...」
「Vậy sao. Thế thì ngại quá nhỉ.」
Bác Hideyuki khẽ gật đầu trước lời của anh Yuma... nhưng bao trọn cả một cơ sở khổng lồ thế này trong một ngày á!?
Bình thường chắc chắn phải có rất nhiều khách... Bao trọn chỉ vì chúng tôi thôi sao, đúng là không tưởng thật. Quả nhiên đẳng cấp khác hẳn.
Bên trong cơ sở là không gian của các trò chơi casino trải rộng, giống hệt như những gì tôi từng thấy trong phim ảnh hay truyện tranh. Mà, nghe nói là trò chơi dùng xu.
Tôi cũng đã mặc vest đàng hoàng rồi, nhưng vẫn cảm thấy mình lạc lõng quá.
Mà nói đúng hơn là may mà có mang vest theo... Cẩn tắc vô áy náy quả không sai.
Đang mải suy nghĩ thì anh Yuma gọi tôi.
「Phải rồi, cậu Yuuya.」
「Vâng?」
「Trước tiên tôi muốn mời cậu chơi thử... Cậu có mang theo tiền không đấy?」
「Chuyện đó thì, ừm...」
「Thế thì tốt. Ở đây là các trò chơi dùng xu, nên đầu tiên cậu cần đổi tiền ra xu đã nhé.」
Ra là vậy, đúng là thế thật. Nhưng mà, đổi bao nhiêu xu thì đủ nhỉ?
「Ừm, một triệu yên có đủ không ạ?」
「............Hả?」
Tôi lấy ra những xấp tiền từ Hộp Chứa Đồ cứ như thể đang lấy từ trong túi áo ra vậy.
「S-Số tiền đó là...」
「Xin lỗi, tôi trả bằng tiền mặt...」
Mà dùng được tiền thì tốt quá.
Số tiền khổng lồ tôi kiếm được ngoài sức tưởng tượng nhờ đánh bại quái vật ở dị giới, nếu có thể thì nên hoàn trả lại cho Trái Đất một cách đàng hoàng.
Trước giờ tôi hiếm có cơ hội tiêu số tiền lớn, nên nhân dịp này tiêu bớt đi cũng tốt.
Đang nghĩ vậy thì tôi nhận ra mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào mình.
「A, ơ kìa? Không đủ sao ạ? Nếu vậy thì...」
Thấy phản ứng của nhóm anh Yuma không mấy khả quan, tôi tạm thời đặt thêm hai, ba, bốn, năm xấp tiền nữa lên...
「K-Khoan đã!」
「Hả?」
「Một triệu yên ban đầu là quá đủ rồi!」
Có vẻ như chỉ cần một triệu yên ban đầu là đủ, nên tôi thu hồi lại số tiền vừa bỏ thêm ra.
「Vậy thì, cậu muốn chơi trò nào?」
「Ừm... Vậy thì, cái máy Slot đằng kia? Cho tôi chơi cái đó nhé.」
Tôi không rành lắm, nhưng hình như máy Slot cũng hay có ở các trung tâm trò chơi tại Nhật Bản. Nên chắc là tôi chơi được.
Thấy tôi nghĩ vậy, anh Yuma cười khẩy.
「Slot à. Được đấy chứ. ...Bên này cũng dễ thao tác, đỡ quá.」
「Dạ?」
「Không có gì. Cách chơi đơn giản lắm. Bỏ xu vào, rồi chỉ cần bấm nút thôi. Trước tiên phải đổi tiền lấy xu đã.」
Vừa nói, tôi vừa đổi một triệu yên của mình lấy số xu mà anh Yuma mang đến.
Tôi ngồi xuống ghế theo lời giục, dưới sự chứng kiến của Miu-san và bác Hideyuki, tôi bỏ xu vào nhưng...
「...Cho tôi hỏi, phải bấm vào đâu ạ?」
「Phụt... Cậu đúng là không biết gì thật nhỉ...」
Thế là tôi bị anh Yuma cười nhạo. Thì người mới chơi ai chẳng thế...
Tạm thời tôi bấm vào cái nút được chỉ, cái máy bắt đầu quay.
Tôi cũng chẳng biết thế nào là trúng thưởng, nên cứ bấm đại vào 3 cái nút đang xếp hàng ở một thời điểm ngẫu nhiên, và cái máy Slot dừng lại.
Ngay khoảnh khắc đó, cùng với âm thanh và hiệu ứng hoành tráng, dòng chữ 『JACKPOT』 hiện lên.
「Jack, pot?」
「Cái gììì!?」
「Đùa sao!?」
「Hô...」
Tôi chẳng hiểu mô tê gì, nhưng có vẻ là trúng rồi.
「K-Không thể nào! Rõ ràng đã ra chỉ thị thao tác rồi mà!? Tại sao...!」
Anh Yuma lẩm bẩm gì đó với vẻ hoảng loạn, nên tôi cũng không tiện hỏi Jackpot là cái gì.
Chỉ thấy rất nhiều xu tuôn ra từ cái máy, nên chắc là trúng rồi.
Tôi tiếp tục chơi, và dòng chữ 『JACKPOT』 lại hiện ra.
Xu lại tuôn ra xối xả.
Tôi bấm nút hết lần này đến lần khác, nhưng tất cả kết quả đều chỉ ra 『JACKPOT』.
「Yuuya-san, tuyệt quá!」
「Không ngờ cậu ta lại là một gã may mắn đến thế...」
Miu-san và mọi người trầm trồ phía sau tôi.
「Cho tôi hỏi, cái máy này có bị hỏng không ạ? Nãy giờ nó chỉ hiện mỗi một kiểu...」
Trúng thưởng thì tôi biết ơn lắm, nhưng trúng liên tục thế này làm tôi lo không biết máy móc của cửa hàng có vấn đề gì không.
「C-Có lẽ, là vậy, chăng...」
Anh Yuma nói với vẻ mặt méo xệch.
Không biết máy có hỏng thật hay không... M-Mà nếu không phải, thì chắc là do chỉ số may mắn trong bảng trạng thái đã hoạt động tốt rồi.
「Chết tiệt! Chuyện quái gì đang xảy ra thế!? Đã thao tác đàng hoàng chưa hả!?」
「D-Dạ rồi ạ!」
「Thế tại sao nó lại trúng chứ!」
...Thực sự là ổn chứ nhỉ?
Nhìn anh Yuma đang tranh cãi gì đó với nhân viên, tôi buột miệng tự hỏi.
「...」
Miu-san nhìn cảnh anh Yuma nói chuyện với nhân viên với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Có chuyện gì sao?
Lúc này, sau khi nói chuyện gì đó với nhân viên xong, anh Yuma quay sang gợi ý trò chơi tiếp theo cho tôi.
「V-Vậy thì, tiếp theo chơi Roulette nhé, cậu thấy sao?」
「Roulette ạ?」
「Đúng! Đây cũng là một trò chơi truyền thống. Đến cả tôi cũng thấy khó chịu nếu cậu chỉ chơi một lần mà đã tưởng mình biết hết các trò chơi kiểu này. Ở đây cậu có thể dùng xu để chơi những trò mà bình thường khó có cơ hội trải nghiệm đấy.」
「Chuyện đó...」
Tôi thì thấy chơi thế là đủ rồi, nhưng đành chịu thôi.
「Tôi hiểu rồi. Vậy tôi muốn trải nghiệm qua một lượt các trò chơi, anh có thể hướng dẫn luật chơi từng trò cho tôi được không?」
Thế là tôi được hướng dẫn luật chơi Roulette, nhưng rồi anh Yuma lại đưa ra một đề xuất.
「Phải rồi! Đã mất công trải nghiệm. Cậu có muốn thử làm điều mà bình thường không thể làm không?」
「Điều bình thường không thể làm ạ?」
「Đúng thế! Là đàn ông thì phải chơi lớn, thử đặt cược toàn bộ số xu vào một con số duy nhất xem sao?」
「Hả?」
Đặt cược toàn bộ xu vào một con số duy nhất... nghĩa là chỉ được thua một lần thôi sao?
Thấy tôi bối rối trước đề xuất quá rủi ro này, Miu-san đứng bên cạnh không thể nhịn được nữa liền lên tiếng.
「Anh Yuma, như thế thì hơi quá────」
「Em im lặng một chút được không? Tôi đang nói chuyện với cậu Yuuya.」
Anh Yuma ngắt lời Miu-san mà không thèm nhìn cô ấy lấy một cái, rồi nở nụ cười.
「Sao nào? Cậu Yuuya. Chơi cò con thì ai chẳng làm được. Tôi rất muốn thấy sự phi phàm của cậu đấy.」
Liệu tôi có thể hiện được sự phi phàm gì đó qua trò Roulette này không thì còn là nghi vấn... nhưng bầu không khí này thật khó từ chối. Hay đúng hơn là anh Yuma không có ý định cho tôi từ chối.
Mà đằng nào thì cũng là hoàn trả tiền cho Trái Đất, thử xem sao...
「...Tôi hiểu rồi.」
「Yuuya-san!」
Bên cạnh tiếng thốt lên kinh ngạc của Miu-san, nụ cười của anh Yuma càng sâu thêm.
「Vậy sao! Tôi biết cậu sẽ nói thế mà! Vậy, cậu tính sao? Đặt vào số mấy?」
「...Vậy thì, số 6 Đen.」
Tôi chọn số đó vì chợt nhớ đến Kuro đang ở trong người mình. Kiểu như 『Kuro (Đen)』 và 『Roku (Sáu)』 ấy mà.
Tóm lại là tôi chẳng suy nghĩ sâu xa gì cả.
Trò này cũng giống Slot, chắc là dựa vào vận may thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích. Thực tế có thể không phải vậy, nhưng ít nhất với một kẻ nghiệp dư như tôi thì thấy thế.
「Ra là vậy, Đen 6 à...」
Anh Yuma lộ vẻ mặt đầy ẩn ý, rồi ra hiệu cho Dealer bắt đầu quay Roulette.
「Hừ... Vốn dĩ việc đoán trúng một con số duy nhất đã gần như là bất khả thi rồi... Đã thế, nếu chỉ đạo Dealer phá đám thì chắc chắn có thể khiến hắn thua cuộc... Ai bảo làm tao mất mặt cơ chứ.」
Anh Yuma lầm bầm rồi cười khẩy, nhìn chằm chằm vào bàn Roulette.
Thế nhưng────.
「A, trúng rồi.」
「Cái gìììììììììììììììììììì!?」
Không ngờ kết quả Roulette lại đúng vào ô số 6 Đen.
Chà chà... Không ngờ 100 điểm cộng vào chỉ số May Mắn khi lên cấp nhờ đánh bại đám Kaiser Ogre lại phát huy tác dụng đến mức này.
「K-Không thể nào! Không thể trúng được! Tại sao chứ!?」
「Anh Yuma?」
「Cậu Yuma, có chuyện gì sao?」
「Hả!? T-Tiếp theo! Vẫn còn trò chơi khác!」
Bị anh Yuma lôi đi như đang gào thét, tôi quyết định trải nghiệm tất cả các trò chơi, nhưng mà...
「Ừm thì...」
「Tuyệt quá...」
「Đ-Đùa à... Nhầm lẫn gì rồi...」
「...」
Thật bất ngờ, tôi đã thắng đậm trong tất cả các trò chơi.
Ví dụ như Poker, ngay ván bài đầu tiên tôi đã có Royal Straight Flush, còn chơi Blackjack thì dù chơi bao nhiêu lần cũng đều ra Blackjack, cứ như vậy càng chơi càng thắng, tiền xu chất đống lên.
"G-Giám đốc! Làm sao bây giờ!?"
"K-Không sao đâu! Ván tiếp theo...!"
"A, lại trúng rồi."
"C-Cái gìììììì!?"
Tôi cảm nhận được Yuma-san và nhân viên cửa hàng đang nói gì đó sau lưng mình trong khi vẫn tiếp tục chơi, nhưng quả nhiên ván nào tôi cũng thắng.
"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này! Bọn mày! Có làm đúng theo chỉ thị không đấy hả!?"
"T-Tất nhiên rồi ạ!"
Yuma-san bắt đầu đá vào những đồ vật gần đó, ngày càng trở nên thô bạo hơn.
Vì tôi thắng quá nhiều, cộng thêm giọng điệu của Yuma-san ngày càng trở nên cộc cằn, nên tôi chỉ thấy có lỗi và cảm thấy khó xử vô cùng.
"Không thể nào không thể nào không thể nào!"
Sự điềm tĩnh ban đầu của Yuma-san đã biến mất đâu mất, anh ta cứ lẩm bẩm gì đó trong miệng. Thật sự xin lỗi...
Tóm lại, kết quả của việc thắng liên tục là số lượng tiền xu đã trở nên nhiều khủng khiếp. Sau lưng tôi hình thành cả một núi tiền xu lớn.
"Yuuya-san, anh giỏi quá!"
"Hừm... Cậu ta dường như sở hữu một năng lực đặc biệt nào đó... Có lẽ ta nên đánh giá lại cậu ta một chút."
Mỗi lần tôi thắng, Miu-san đều vui mừng khôn xiết. Hideyuki-san cũng vừa ngạc nhiên vừa thán phục trước chuỗi thắng lợi giòn giã của tôi, xem ra tôi đã thể hiện được mặt tốt với tư cách là bạn trai rồi.
Đúng lúc đó, Yuma-san dường như đã đạt đến giới hạn chịu đựng và hét lên.
"G-Gian lận! Mày, mày đang gian lận đúng không!"
"Hả!?"
B-Bị nói là gian lận thì... không, chỉ số may mắn trong bảng trạng thái còn tồi tệ hơn cả gian lận nữa...
Tuy nhiên, cái này không phải thứ nhìn thấy được bằng mắt thường, cũng chẳng có cách nào kiểm chứng.
Thực tế, ngay cả tôi là người được hưởng lợi cũng không thể nói gì vì vận may là thứ vô hình.
Thấy Yuma-san trừng mắt nhìn tôi, cuối cùng Miu-san cũng lên tiếng.
"Người gian lận là các người mới đúng chứ!? Tôi biết thừa các người đã lén lút giở trò sau lưng rồi!"
"C-Cái gì..."
"Ở đây tôi có ghi âm lại nội dung cuộc trò chuyện giữa anh và nhân viên!"
"Hự!"
Không ngờ Miu-san lại làm việc đó trong lúc tôi đang chơi game.
Đúng là tôi có ấn tượng Yuma-san hay nói chuyện với nhân viên ở phía sau, nhưng vì tập trung vào trò chơi nên tôi không nắm rõ nội dung.
Nếu đúng như lời Miu-san nói, thì nội dung đoạn ghi âm đó e rằng là việc dàn xếp thắng thua, tức là gian lận...
Hideyuki-san nhìn chúng tôi tranh cãi, cất tiếng hỏi Yuma-san với vẻ bối rối.
"Y-Yuma-kun? Chuyện vừa rồi là thật sao? Không lẽ cậu lại làm chuyện như vậ────"
"────lắm mồm."
"Hả? Bốp!?"
"Bố!?"
Đột nhiên, Yuma-san đấm bay Hideyuki-san khi ông ấy vừa cất tiếng hỏi!
"A-Anh đang làm cái gì vậy!?"
Tôi hoảng hốt định đỡ Hideyuki-san dậy thì đột nhiên xung quanh xuất hiện những gã đàn ông mặc đồ đen với vẻ ngoài chuyên làm những việc tay chân bẩn thỉu.
"Chuyện này là..."
"Y-Yuuya-san..."
Thấy vẻ mặt bất an của Miu-san, tôi lập tức che chắn cho cô ấy và lùi lại giữ khoảng cách với đám đàn ông kia, lúc này Yuma-san thở dài thườn thượt.
"Hà~a. Tất cả, mọi thứ, hỏng bét hết cả rồi... Hả?"
"Yuma-san?"
"Đừng có gọi tên tao thân mật thế, thằng ranh."
Yuma-san trừng mắt nhìn chúng tôi với ánh nhìn như muốn giết người.
Sự thay đổi không khí quá đột ngột đó khiến cả tôi, Miu-san, và nhất là Hideyuki-san đang ngơ ngác nhìn lên hắn từ dưới chân, đều không giấu nổi sự kinh ngạc.
Phớt lờ ánh nhìn của chúng tôi, Yuma-san tiếp tục nói với vẻ uể oải.
"Mất công sắp đoạt được Tập đoàn Mido trong êm đẹp rồi thế mà..."
Người ngạc nhiên nhất trước phát ngôn của Yuma-san chính là Hideyuki-san, người đã xúc tiến chuyện hôn nhân.
"C-Cái gì!? Yuma-kun, chuyện này rốt cuộc là────"
"Vẫn chưa hiểu sao? Ngay từ đầu tao chỉ nghĩ đến việc kết hôn với con gái mày để chiếm đoạt và lợi dụng Tập đoàn Mido thôi!"
"Cái..."
Trước những lời của Yuma-san, Hideyuki-san cứng họng.
"N-Nghĩa là sao..."
"Này này, nhìn đến mức này mà vẫn không hiểu à? Đúng là ông bố già mắt mù vô dụng nhỉ? Tao đâu có kiếm tiền chỉ bằng mấy cách làm ăn lương thiện. Đây, bằng chứng đây...!"
Yuma-san dang tay ra, những gã mặc đồ đen bao vây chúng tôi liền rút từ trong ngực áo ra... súng!? T-Thật đấy à!?
"Như mày thấy đấy, tao là người của thế giới ngầm mà? Ngoài mấy cái cơ sở giải trí gian lận kiểu này thì tao còn kiếm chác được khối thứ khác nữa."
Vừa nói, Yuma-san vừa nở nụ cười độc địa.
"Thế là tao tính mở rộng địa bàn từ nước ngoài vào Nhật Bản... Nhưng Nhật Bản dạo gần đây trở thành cái nơi phiền phức cho mấy kẻ làm nghề đen như bọn tao hoạt động. Vì thế, tao định lợi dụng Tập đoàn Mido có thế lực lớn trong nước để tạo vỏ bọc hoạt động tự do tại Nhật. Nhưng mà, tại cái thằng khốn kia, kế hoạch tan tành mây khói hết cả rồi."
"Sao có thể..."
Hideyuki-san dường như không ngờ đối tượng mà mình xúc tiến hôn nhân vì lo lắng cho tương lai của Miu-san lại là người của thế giới ngầm, ông ấy bàng hoàng đến mức đánh mất cả hồn vía.
Bị chĩa súng vào người, Miu-san run lên vì sợ hãi.
"Y-Yuuya-san..."
"Miu-san. Hãy yên tâm. Em, tôi chắc chắn sẽ bảo vệ."
"Hả?"
Miu-san ngơ ngác hỏi lại.
Để trấn an cô ấy, tôi quay lại nhìn Miu-san và mỉm cười.
"Bởi vì tôi là bạn trai của Miu-san mà, đúng không?"
"!!?"
Miu-san đỏ bừng mặt trước câu nói của tôi. Tốt rồi, có vẻ cô ấy đã bớt căng thẳng.
Thấy vậy, Yuma-san dường như không ưa cuộc trò chuyện của chúng tôi nên hét lên.
"Mẹ kiếp! Thôi đủ rồi, xử lý thằng ranh đó trước!"
"Yuuya-san!"
Khoảnh khắc Yuma-san ra lệnh, một gã mặc đồ đen đã nổ súng nhắm vào tôi.
Trước mặt Miu-san tôi đã cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng đương nhiên tôi chưa từng đối đầu với súng, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nó.
Ở dị giới tôi đã chiến đấu với ma thú bao nhiêu lần rồi, nhưng không biết sức mạnh của tôi có tác dụng với súng hay không.
Đối đầu với súng thì phải chiến đấu thế nào... tôi đã nghĩ vậy, nhưng mà...
"Ơ, ủa?"
Khoảnh khắc viên đạn được bắn ra khỏi nòng, tốc độ xung quanh bỗng chốc chậm lại hẳn.
Và rồi, tôi nhìn thấy rõ viên đạn đang bay về phía mình như một thước phim quay chậm.
Thế là tôi nhẹ nhàng ôm lấy Miu-san, kéo cô ấy vào lòng và né viên đạn.
Ngay sau đó, tốc độ xung quanh trở lại bình thường, viên đạn bay qua vị trí tôi và Miu-san vừa đứng, đục một lỗ trên bức tường phía sau.
"Cái gì!? Nó né được đạn sao!?"
Có vẻ như Yuma-san không ngờ đạn lại trượt, hắn ta vô cùng kinh ngạc.
Nghĩ kỹ lại thì, một khi viên đạn đã được bắn ra khỏi súng, nếu không có tác động từ bên ngoài, hướng đi của nó rất dễ dự đoán.
Nó không đổi hướng đột ngột như mũi tên của Yuty, cũng không phân tách thành vô số nhánh như thương của 『Thương Thánh』, nên đối phó rất dễ dàng.
Hơn nữa, thực tế bị bắn rồi tôi mới biết... tốc độ viên đạn chậm đến mức đáng ngạc nhiên. Dù tôi biết điều này là bất thường, nhưng không ngờ sức mạnh tôi rèn luyện được ở dị giới lại ghê gớm đến mức này.
Tuy nhiên, trong tình huống này thì điều đó cực kỳ hữu ích. Nếu được thì tôi chẳng muốn trải nghiệm cảm giác bị bắn đâu, nhưng đành chịu thôi. Mà nói đúng hơn, với tốc độ chậm thế này, có khi trúng đạn thật cũng chẳng xước da nổi... nhưng vì sợ nên tôi sẽ không thử nghiệm đâu.
────Đến lúc này tôi vẫn chưa hiểu ra, thực chất những buổi luyện tập với Yuty, sư phụ Usagi, Iris-san, cũng như những trận chiến với ma thú ở 【Đại Ma Cảnh】, đều diễn ra ở tốc độ vượt qua âm thanh. Bản thân tôi không hề hay biết, chỉ cố gắng hết sức để theo kịp các buổi tập hàng ngày, nên giờ có bị bảo là vượt qua tốc độ âm thanh thì tôi cũng chẳng thấy gì đặc biệt. Dù vậy, tôi vẫn phải dùng đến 【Ma Trang】 và sức mạnh của 『Tà』 mới theo kịp tốc độ của sư phụ Usagi và Iris-san. Phải nỗ lực hơn nữa mới được...
Quan trọng hơn, tôi nhẹ nhàng đặt Miu-san đang đỏ bừng mặt và cứng đờ trong vòng tay mình xuống đất, rồi nhìn quanh đám đàn ông mặc đồ đen.
"Trước mắt, tôi xin phép vô hiệu hóa các anh nhé."
"!!? B-Bọn mày! Bắn hết đi!"
Ngay lập tức, đám áo đen đồng loạt xả súng loạn xạ.
Nhưng tôi chỉ dùng tay không bắt lấy những viên đạn có nguy cơ trúng vào chúng tôi để xử lý.

Sau đó, tôi thả những viên đạn đã bắt được xuống chân.
Chứng kiến cảnh đó, Yuma-san há hốc mồm kinh ngạc đến mức tưởng như trật cả quai hàm.
Đám áo đen cũng vậy, tất cả đều ngây người nhìn tôi.
Ừm, đúng là phi nhân loại thật, mình ấy. Thế mà vẫn chưa đuổi kịp sư phụ Usagi, thế giới quả là rộng lớn.
"Vậy thì... tôi lên đây nhé?"
"Hii!?"
Sử dụng kỹ thuật di chuyển được sư phụ Usagi truyền dạy trực tiếp, tôi áp sát vào lòng một tên áo đen trong nháy mắt, rồi sử dụng chiêu thức đã học được khi chiến đấu với 『Quyền Thánh』 trước đây.
"『Heaven Breaker Impact』!" (Phá Thiên Xung)
Chiêu thức này là một Bí Kỹ phóng ra xung kích từ cự ly cực gần, nếu dùng bình thường thì đám áo đen này chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Vì vậy, tôi vừa kiềm chế lực thật kỹ, vừa tung chiêu với hình dung để xung kích xuyên qua người hắn.
Kỹ thuật 『để xung kích xuyên qua』 này thực ra là điều tôi luôn ý thức khi sử dụng các chiêu thức của 『Thương Thánh』 trong quá trình luyện tập với sư phụ Usagi và Iris-san.
Chiêu thức của 『Thương Thánh』, đúng như tên gọi, là dùng thương, nên về cơ bản tất cả đều dựa trên tiền đề là 『xuyên thủng』.
Tôi đã có thể vận dụng kỹ thuật đó vào trận chiến lần này.
"Khụ────"
Tên áo đen hứng trọn đòn tấn công của tôi liền bất tỉnh và gục xuống ngay lập tức.
"Được rồi, suôn sẻ..."
Theo đà đó, tôi lần lượt đánh ngất những tên áo đen khác theo cách tương tự.
Cuối cùng, chỉ còn lại trơ trọi một mình Yuma-san.
Yuma-san nhìn tôi đang chậm rãi tiến lại gần, lắc đầu quầy quậy.
"...N-Né đạn, rồi bắt đạn, tao đéo hiểu gì cả... Mày là cái thứ gì vậy... Mày là cái thứ gì vậy hảảảảảảảả!"
"────Anh không xứng với Miu-san."
Nói xong câu đó, tôi kích hoạt 『Heaven Breaker Impact』 lên người Yuma-san. Yuma-san vừa bất tỉnh vừa đổ gục xuống.
***
Sau đó, Yuma-san bị cảnh sát địa phương bắt giữ ngay tại chỗ.
Nhân tiện, nghe cảnh sát nói thì số tiền xu tôi kiếm được trong trò chơi đã phình to đến mức quy đổi ra được khoảng 500 triệu yên. N-Nguy hiểm thật, cái chỉ số may mắn này...
Và rồi, tại sân bay trên đường về nước, tôi cũng có mặt trong cuộc nói chuyện giữa Miu-san và Hideyuki-san.
"Miu..."
"..."
Trước tiếng gọi của Hideyuki-san, Miu-san không đáp lại.
Theo cảm nhận của tôi, ấn tượng về hai người họ đã đảo ngược hoàn toàn so với lúc mới gặp.
Lúc này, Hideyuki-san lộ ra vẻ mặt vô cùng thảm hại và bối rối.
"B-Bố..."
"──Từ trước đến giờ, bố luôn phủ nhận tất cả mọi thứ của con."
"Ư..."
"Con muốn nghe chính miệng bố nói xem từ giờ trở đi nên làm thế nào."
Vì những chuyện đã qua, lời nói của Miu-san chắc hẳn đã tác động mạnh đến trái tim Hideyuki-san.
Về chuyện này, tôi không thể xen vào lời nào. Dù sao cũng là chuyện gia đình người ta. Người ngoài như tôi mà lên tiếng thì kỳ cục lắm.
Trước lời của Miu-san, Hideyuki-san định nói gì đó, nhưng rồi lại cúi gằm mặt xuống.
"...Bố xin lỗi. Bố cứ tưởng mình hiểu hết mọi chuyện, nhưng hóa ra bố chẳng hiểu gì cả."
"..."
"Bố cứ nghĩ nếu con kết hôn với cậu ta, tương lai của con... Tập đoàn Mido sẽ được an toàn. Nhưng tất cả đều là sai lầm. Việc bố không nhìn thấu bản chất của cậu ta, việc bố không nghĩ đến cảm xúc của con, tất cả... thật sự, xin lỗi con."
"..."
Hideyuki-san cúi đầu chân thành.
Thấy vậy, Miu-san khẽ mở lời.
"...Con hiểu là bố lo nghĩ cho con. Cho dù đó là vì Tập đoàn Mido, nhưng con tin rằng trong đó thật sự có chút tình cảm dành cho con."
"..."
"Nhưng con thích công việc hiện tại. Con thích nó. Hạnh phúc đối với con là gì, con sẽ tự quyết định...! Đó là điều con muốn nói với bố."
"...Vậy sao."
Hideyuki-san khẽ gật đầu, rồi bất ngờ quay sang phía tôi.
"Yuuya-kun."
"V-Vâng!"
"...Bác đã nói những lời tồi tệ với cháu. Thật sự... xin lỗi cháu."
"K-Không, không có gì đâu ạ..."
Đột nhiên được Hideyuki-san cúi đầu xin lỗi khiến tôi bối rối. Với tôi, tôi chỉ hoàn thành vai trò bạn trai của Miu-san thôi mà.
"Nhờ cháu chăm sóc cho Miu."
"............Hả?"
"B-Bố!?"
Lời của Hideyuki-san khiến tôi ngớ người.
Miu-san thì đỏ bừng mặt, luống cuống.
"Sao phải hoảng hốt thế? Con và Yuuya-kun đang hẹn hò mà phải không? Kết hôn lúc nào cũng được đấy."
"K-Không phải như vậy... à không, nếu được thế thì..."
Thấy Miu-san cố gắng phản bác lại, Hideyuki-san cười vui vẻ.
Nhìn Hideyuki-san như vậy, Miu-san nhận ra mình bị trêu chọc, và lần đầu tiên cô ấy nở nụ cười khi ở bên cạnh Hideyuki-san.
Tốt quá rồi. Có thể vẫn còn chút gượng gạo, nhưng mong là từ giờ hai người họ sẽ hòa thuận hơn.
Dù sao đi nữa, nhiệm vụ của tôi coi như hoàn thành rồi nhỉ? Hy vọng tôi đã diễn tròn vai một người bạn trai không làm Miu-san xấu hổ...
Lúc này, Hideyuki-san lại quay sang tôi và nháy mắt.
"Khi nào quyết định kết hôn thì cứ nói nhé. Bác sẽ không tiếc công giúp đỡ đâu."
"Bố này!"
...C-Cái này, coi như là tôi đã làm tốt vai trò bạn trai rồi nhỉ?
Đến phút cuối cùng, tôi mới có thể thả lỏng vai nhẹ nhõm.
***
〈────Không ngờ nó lại ở một hành tinh biên giới như thế...〉
Trong khi Yuuya đang vướng vào rắc rối ở bên kia đại dương, Trái Đất đang bị quan sát từ một ngôi sao xa xôi trong vũ trụ.
Một thiếu nữ đang chăm chú nhìn hình ảnh Trái Đất được chiếu lên bằng hình ảnh ba chiều.
Cô ấy có hình dáng giống con người ở Trái Đất, nhưng mái tóc và cơ thể lại tỏa ra lân quang.
Thiếu nữ lẩm bẩm.
〈Một lần nữa, hãy đưa bản thiết kế đó về hành tinh của chúng ta────〉
────Lời nguyện cầu của thiếu nữ được thốt ra tại một ngôi sao nào đó trong vũ trụ xa xôi... Yuuya vẫn chưa hề hay biết...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
