Chương 3: Khám phá
"Hừm..."
Người đang nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt khó khăn là nhà nghiên cứu Marin-san.
Thấy vậy, tôi lên tiếng gọi cô ấy.
"Ano, cô có tìm ra được gì không ạ...?"
Nhưng Marin-san lắc đầu trước câu hỏi của tôi.
"...Đáng tiếc là ngoài việc biết đó là sức mạnh chưa xác định ra thì tôi không hiểu được gì cả. Không, thật sự đáng tiếc. Nếu giải mã được sức mạnh của cậu, đó sẽ là nguồn lực lớn cho nhân loại, vậy mà..."
Chuyện tôi và Marin-san đang nói là về phép thuật tôi đã thể hiện trong trận đấu tập với Rikito lúc nãy.
Bởi vì ngay sau khi trận đấu tập kết thúc, tôi bị đưa đi kiểm tra lại dưới sự chủ trì của Marin-san, gần như là bị bắt cóc vậy.
Tất cả cũng là do tôi đã phô diễn phép thuật trong trận đấu tập.
Tất nhiên, rất nhiều người xem có mặt ở đó đã muốn xem lại cảnh tôi kiểm tra... nhưng Marin-san đã thẳng thừng từ chối.
"────Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định cho các người xem cảnh kiểm tra thêm nữa đâu."
"C-Cái gì!?"
Trước lời của Marin-san, một người xem hét lên.
Những người xem khác dường như cũng có cùng suy nghĩ, rất nhiều người lườm Marin-san.
Tuy nhiên, thái độ của Marin-san vẫn trước sau như một.
"Tự tiện kỳ vọng vào Yuuya-san, rồi khi khác với kỳ vọng thì lại tự tiện thất vọng. Các người không thấy thất lễ sao?"
"Nh-Nhưng mà... chuyện đó thì chịu thôi chứ!?"
"Nhượng bộ trăm bước, cứ cho là kỳ vọng cũng được đi. Nhưng việc tự tiện thất vọng vì không như kỳ vọng, rồi cười nhạo thì có ý nghĩa gì? Cái dáng vẻ cười cợt Cựu Nhân Loại này nọ, thật sự rất khó chịu."
"C-Cái đó..."
"Thứ nhất, kiểm tra thì một mình tôi là đủ. Những kẻ chẳng có mấy kiến thức như các người có ở đây bao nhiêu cũng chỉ tổ vướng víu thôi."
"Hự..."
"Yên tâm đi. Kết quả kiểm tra tôi sẽ chia sẻ. Nên là bỏ cuộc đi."
────Sau màn đối đáp như vậy, buổi kiểm tra của tôi chỉ có Marin-san, Kazuya và Akane-san là ba người cùng tham dự.
...Thú thật, tôi thấy nhẹ nhõm trước cách xử lý của Marin-san.
Đúng là bị mọi người xung quanh coi thường thì chẳng vui vẻ gì, nhưng hơn cả thế, việc bị đám đông nhìn chằm chằm khi kiểm tra khiến tôi thấy rất không thoải mái.
Kiểu như, cảm giác mình bị quan sát như vật thí nghiệm ấy... không cảm thấy được đối xử như con người cho lắm.
Dù sao đi nữa, việc phân tích sức mạnh phép thuật đã được quyết định, và sau khi được đưa vào một căn phòng trắng toát để kiểm tra, tôi được chỉ thị sử dụng phép thuật tại đó.
Có vẻ như căn phòng trắng mà tôi vừa kiểm tra lúc nãy, toàn bộ căn phòng chính là thiết bị phân tích, tôi đã thi triển nhiều loại phép thuật theo chỉ thị của Marin-san trong đó, và giờ đây kết quả phân tích đã có.
Chỉ là...
"────Không ngờ là chẳng có phản ứng nào hiện ra dưới dạng số liệu cả."
Đúng vậy, kết quả khi tôi dùng phép thuật là thiết bị phân tích không hề phản ứng, ngay cả vật chất năng lượng nào đó cũng không hiển thị thành chỉ số.
Thấy vậy, Kazuya đang quan sát buổi kiểm tra lên tiếng.
"Nh-Nhưng mà, rõ ràng là phép thuật đã được kích hoạt mà?"
"Thế nên mới lạ đấy. Rõ ràng lửa và nước được tạo ra ngay trước mắt, vậy mà không thể giải mã được gì. Ban đầu tôi còn nghĩ đó là thứ như ảo ảnh, không có thực thể, nhưng từ việc cậu Rikito bị thổi bay, và việc cậu ấy thực sự đốt cháy đồ vật trong phòng phân tích, thì điều đó là không thể. Vậy mà rốt cuộc lại không giải mã được gì..."
Trước vẻ tiếc nuối của Marin-san, tôi chẳng thể nói được gì.
...Nghĩ kỹ lại thì, không chỉ phép thuật, mà ngay cả những sức mạnh tôi có được là gì, bản thân tôi cũng chưa hiểu rõ lắm.
Tuy nhiên, tôi không ngờ là dù dùng công nghệ tương lai cũng không thể giải mã được sức mạnh của phép thuật.
"Là một nhà nghiên cứu, việc không hiểu rõ khiến tôi rất bực bội... nhưng xét tình hình hiện tại, cũng không thể cứ nghiên cứu mãi về phép thuật của Yuuya-san được... đành bỏ cuộc thôi sao."
Vừa nói Marin-san vừa thở dài thườn thượt, nhưng cô ấy nhanh chóng lấy lại tinh thần.
"Nào, chuyện phép thuật đến đây thôi... Lúc nãy trong trận đấu tập, cậu bảo là còn sức mạnh khác nữa đúng không?"
"Vâng."
"Vậy tiếp theo, cậu cho tôi xem sức mạnh đó được không?"
"Tôi hiểu rồi."
Nói xong, tôi bước vào phòng phân tích một lần nữa.
Rồi khi tôi đứng lên cái bục ở giữa, giọng của Marin-san vang lên từ loa trong phòng.
『Vậy thì, hãy cho tôi thấy sức mạnh tiềm ẩn của cậu đi.』
"Cái đó, từng cái một ạ? Hay là chồng chéo lên nhau?"
『...Có thể chồng chéo lên nhau sao?』
"Vâng."
Khi tôi trả lời, có một khoảng lặng như thể cô ấy đang suy nghĩ, rồi giọng nói lại vang lên.
『...Không, trước tiên hãy cho tôi xem từng cái một.』
"Đã rõ."
Chà, nếu vậy thì... nên cho xem cái gì trước đây?
Chắc là từ [Thánh] và [Tà] nhỉ?
Nghĩ vậy, đầu tiên tôi giải phóng sức mạnh của [Thánh].
Và ngay sau đó, tôi chuyển đổi sức mạnh sang [Tà].
Tiếp theo là... [Thánh Tà Khai Thiên], [Yêu Lực], [Linh Lực], [Thần Uy], [Tồn Tại Lực]... nhỉ?
Tôi lần lượt giải phóng những sức mạnh còn lại tiếp nối theo [Tà].
Mỗi lần tôi chuyển sang sức mạnh khác, màu sắc hào quang bao quanh tôi lại thay đổi: trắng, đen, vàng kim, bạc, tím...
"Phù... Thế nào ạ?"
『『『...』』』
Tôi hỏi vọng qua loa cho nhóm Marin-san, nhưng không có tiếng trả lời. Có vấn đề gì sao...
"Ủa? Mọi người có nghe thấy không?"
『A... x-xin lỗi. Vì bất ngờ quá nên tôi hơi mất bình tĩnh.』
"V-Vâng... A, nhắc mới nhớ, mọi người có muốn xem trạng thái giải phóng toàn bộ sức mạnh không?"
『...Không, được rồi. Chỉ là, vẫn không phát hiện được chỉ số nào cả. Xin lỗi nhưng, bây giờ cậu có thể dùng từng sức mạnh đó để tấn công vào thứ mà chúng tôi chuẩn bị được không?』
"Được ạ."
Khi tôi gật đầu, đột nhiên một phần sàn nhà chuyển động, từ bên trong xuất hiện một thứ trông như kỵ sĩ đầy vẻ máy móc.
Thoạt nhìn, cái bóng của nó trông giống như robot trong phim hoạt hình vậy.
Khi tôi đang quan sát con búp bê đó, giọng nói vang lên từ loa.
『Nhanh thôi, cậu hãy thử tấn công vào con búp bê hình nhân dùng cho huấn luyện vừa chuẩn bị xem.』
"Tôi hiểu rồi. Nhân tiện thì, dùng lực khoảng bao nhiêu...?"
『Để xem nào... Toàn lực thì có vẻ sẽ gây ra chuyện đáng sợ, nên cỡ làm xước được con búp bê trước mắt là được, nhỉ?』
『! Marin-san, cái đó là!』
? Hình như tôi vừa nghe thấy giọng nói có vẻ hoảng hốt của Kazuya...
Mà thôi kệ, giờ tập trung vào kiểm tra đã.
Tạm thời, bảo là tấn công cỡ làm xước búp bê... nhưng tôi không thể lấy [Toàn Kiếm] từ [Hộp Đồ] ra để tấn công được.
Nếu dùng [Toàn Kiếm] hay [Tuyệt Thương], chắc chắn có thể làm xước búp bê, nhưng e là sẽ phá hủy nó luôn chứ chẳng chơi, và hơn nữa đó lại là chuyện khác với sức mạnh của tôi.
Nếu vậy, đấm hoặc đá thì tốt hơn.
Trước mắt, tôi dùng sức mạnh của [Tà] để cường hóa chân, rồi tung cú đá nhắm vào con búp bê.
"Hự!"
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.
Và rồi, con búp bê hứng cú đá của tôi────đã tan thành mây khói...
...Chết dở, lỡ tay rồi...!
Trông nó có vẻ cứng cáp, nên tôi đã dồn chút lực vào cú đá... ai ngờ đâu không phải là làm xước mà là nát bấy luôn!
Không ngờ nó lại dễ hỏng thế này...
Tôi nhìn về phía camera, vội vàng cúi đầu.
"Xin lỗi! Tôi lỡ làm hỏng búp bê rồi..."
『『『...』』』
"Ano...?"
『A, a, xin lỗi. E-Eto, gì cơ?』
"Không, cái đó, vì tôi lỡ làm hỏng nó rồi nên..."
『Không, chuyện đó không vấn đề gì đâu. Tôi sẽ đưa búp bê mới ra, cậu cứ làm y như vậy... mà nếu phá hủy được thì cứ phá hủy đi nhé.』
"V-Vâng..."
Có vẻ như việc làm hỏng không bị trách phạt gì, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thế rồi, đúng như lời Marin-san, một con búp bê mới xuất hiện trước mắt.
Chỉ là, con búp bê này khác với lúc nãy, trông có vẻ đô con, hay nói đúng hơn là khá cứng cáp.
『Cân nhắc đến sức mạnh của Yuuya-san, tôi đã điều chỉnh lại phía búp bê. Cậu hãy thử các sức mạnh khác với cái này nhé.』
"Đã rõ."
Nhìn qua thì có vẻ khá cứng... nhưng tạm thời cứ thử dùng sức mạnh khác tấn công xem sao.
Lần này tôi dùng [Yêu Lực] cường hóa cơ thể, rồi tung cú đấm thay vì đá.
Khoảnh khắc tiếp theo, âm thanh dữ dội lại vang lên xung quanh.
Kết quả, con búp bê tuy không tan xác, nhưng nắm đấm của tôi đã xuyên thủng ngực nó, để lại một cái lỗ tròn vo đẹp đẽ trên người con búp bê.
"Eto..."
『...Tiếp theo.』
Cứ như thế, khi tôi lần lượt phá hủy những con búp bê được đưa ra, tôi nghe thấy tiếng nói khe khẽ từ loa.
『A, ano, Marin-san. Thứ mà Yuuya-san đang phá hủy lúc này là...』
『Búp bê hình nhân dùng cho cấp S đấy.』
『Dùng cho cấp S á...』
『Là cái loại mà bọn em dùng hết sức mới làm xước được ấy ạ? Vậy mà anh ấy lại làm thế kia...』
Họ đang nói chuyện gì vậy nhỉ?
Nội dung cuộc trò chuyện không nghe rõ nên tôi thấy hơi lo...
"A, ano, có ổn không ạ...?"
『Eh? A, a, xin lỗi. Cậu vất vả rồi.』
Có vẻ như buổi kiểm tra đã kết thúc, tôi quay lại chỗ nhóm Marin-san.
Thấy vậy, Kazuya và Akane-san nhìn tôi chằm chằm với vẻ ngẩn ngơ.
"Sao thế?"
"A, k-không có gì! Cái đó, sức mạnh của Yuuya-san vượt ngoài dự đoán, hay nói sao nhỉ..."
"...Tôi đã hiểu rõ tại sao Yuuya-san lại được chọn làm Cứu Thế Chủ rồi."
Không hiểu lắm, nhưng có vẻ như tôi đã đáp ứng được kỳ vọng của nhóm Kazuya.
Biết thế này thì tôi đã khai báo ngay từ đầu cho rồi... nếu thế thì đã không phải tranh chấp với Rikito...
Trong khi tôi đang kiểm điểm bản thân, Marin-san nhìn kết quả kiểm tra và thở dài.
"Haizz... Quả nhiên là không được. Lúc nãy, tất cả sức mạnh Yuuya-san cho thấy đều không hiển thị thành bất kỳ chỉ số nào."
"Vậy ạ..."
"Trong số các nhà nghiên cứu và Giác Tỉnh Giả, có những người giữ quan điểm không công nhận những thứ không thể xác nhận bằng số liệu, quả nhiên việc chỉ có chúng ta kiểm tra là quyết định đúng đắn."
"Đúng vậy... Bọn chị thì đã hiểu Yuuya-san có sức mạnh đặc biệt rồi, nhưng những kẻ không phục như Rikito thì chắc chắn vẫn còn đầy ra đấy."
Thấy Akane-san có vẻ chán ngán, Marin-san cười khổ.
"Hahaha. Mà dù sao đi nữa, buổi kiểm tra của Yuuya-san đến đây là kết thúc. Cậu vất vả rồi."
"A, cảm ơn mọi người! Vậy thì, cái đó... từ giờ tôi phải làm gì?"
Tôi biết là sẽ tham gia chiến đấu với Kỵ Sĩ Máy, nhưng cụ thể thế nào thì vẫn chưa được nghe.
Thấy vậy, Kazuya lên tiếng.
"Trước mắt, Yuuya-san sẽ cùng em và chị Akane tham gia thám hiểm trên mặt đất."
"Thám hiểm nghĩa là, đi tìm các cộng đồng khác và những người sống sót như đã nói..."
"Chính là nó! ...Maa, việc tìm thấy cộng đồng khác chắc là khó, nhưng vẫn có khả năng tìm thấy những Giác Tỉnh Giả đã ra ngoài thám hiểm giống bọn em mà chưa quay về."
Nghe lời Kazuya, hình ảnh những người đang chờ đợi gia đình trở về hiện lên trong tâm trí tôi.
...Đúng thật, còn sống hay đã chết... chỉ cần biết được điều đó thôi cũng là điều mà gia đình ở lại mong muốn.
Rồi Akane-san tiếp lời.
"Với cả, thu hồi những vật tư có thể dùng làm tài nguyên... và nếu quy mô nhỏ, chúng ta cũng sẽ chiến đấu với những Kỵ Sĩ Máy đụng độ phải."
"Ra là vậy."
Sau khi được giải thích đến đó, tôi hỏi điều mình chợt thắc mắc.
「Việc tham gia thám hiểm tạm thời thì tôi hiểu rồi. Nhưng mục tiêu cuối cùng là đánh bại Cơ Thần Mother... mọi người định làm thế nào?」
Đúng vậy, dù mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, nhưng tôi được đưa đến thế giới này là để phá vỡ hiện trạng bế tắc này.
Hơn nữa, tôi còn cuộc sống ở thế giới cũ, nên không thể cứ ở lại đây mãi được.
Lúc này, Marin-san lên tiếng.
「Về chuyện đó, sắp tới chúng tôi dự định thực hiện một chiến dịch quy mô lớn.」
「Chiến dịch quy mô lớn sao?」
「Đúng vậy. Trước khi Yuuya đến, chúng tôi cuối cùng đã phát triển thành công thiết bị chặn sóng điện từ đặc biệt mà Cơ Thần Mother dùng để ra lệnh cho bọn chúng. Hiệu suất của đám Kỵ Sĩ Máy tuy phiền phức, nhưng vấn đề lớn nhất chính là sự chỉ huy từ xa của Cơ Thần Mother. Bọn chúng không chỉ dùng sóng điện từ đặc biệt để thiết lập sự thống trị hoàn hảo, mà còn có thể phân tích và chia sẻ dữ liệu chiến đấu của chúng ta theo thời gian thực. Nếu chặn được sóng điện từ đó, chúng ta sẽ cắt đứt thông tin của chúng và có thể đánh bại chúng trước khi chúng kịp đưa ra đối sách.」
「Ngoài ra, cho đến nay nhân loại chỉ có thể trốn xuống lòng đất như thành phố này để tránh sóng điện từ của chúng, nhưng nếu sử dụng thiết bị đó, chúng ta có thể xây dựng lại thành phố trên mặt đất mà vẫn ngăn chặn được sự can thiệp từ chúng. Vì vậy, một chiến dịch quy mô lớn nhằm giành lại mặt đất đã được quyết định.」
Ra là vậy, một chiến dịch quy mô lớn để từ lòng đất tiến lên mặt đất đã được ấn định.
Và tôi cũng sẽ tham gia vào chiến dịch đó...
「Vậy thì, tôi chỉ cần cố gắng hết sức trong chiến dịch quy mô lớn đó là được nhỉ?」
「Chà, đại loại là vậy. Dù chưa biết chiến dịch sẽ thành công đến mức nào, nhưng chắc chắn tiến độ của nó sẽ thay đổi các hành động trong tương lai.」
Dù sao đi nữa, trách nhiệm cũng khá nặng nề đây.
Mà rốt cuộc, Cơ Thần Mother là sự tồn tại như thế nào nhỉ...
Trong khi tôi đang suy nghĩ miên man, Marin-san chợt nhớ ra điều gì đó.
「Phải rồi, phải rồi. Hôm nay chưa đi thám hiểm mặt đất ngay đâu nhỉ?」
「Vâng, là ngày mai ạ.」
「Vậy thì phải chuẩn bị 【Battle Suit】 cho Yuuya-san đã chứ.」
「【Battle Suit】?」
Thấy tôi nghiêng đầu trước từ ngữ lạ lẫm, Kazuya cũng vỗ tay như vừa nhớ ra.
「A! Đúng rồi ha!」
「Xét đến năng lực thể chất của Yuuya-san... thật mong chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu ấy mặc 【Battle Suit】 vào.」
Dù chưa hiểu rõ lắm, nhưng tôi cứ thế được Kazuya và mọi người dẫn đường đi vào thành phố để mua thứ gọi là 【Battle Suit】.
***
Một gian phòng trải chiếu Tatami rộng lớn.
Sâu bên trong cùng là một tấm mành tre rủ xuống, che khuất một người đàn ông đang ngồi.
「────Vào đi.」
「Xin phép ạ.」
Theo chỉ thị của người đàn ông, một nhân vật có khí chất vô cùng trung tính bước vào phòng.
「Yuzuki. Ta giao cho con một sứ mệnh.」
「Sứ mệnh, sao ạ?」
Người được gọi là Yuzuki nghiêng đầu trước lời nói của người đàn ông.
Mặc kệ Yuzuki, người đàn ông tiếp tục.
「Phải. Từ giờ con sẽ────thâm nhập vào Học viện Ousei.」
Yuzuki càng nghiêng đầu thắc mắc hơn trước cái tên học viện lạ lẫm.
「Học viện Ousei...? Chẳng lẽ ở học viện đó xuất hiện 【Quái Dị】 sao ạ?」
「Không, không phải vậy. Ta muốn con tiếp cận một nhân vật.」
「Hả?」
Trước mệnh lệnh ngoài dự đoán, Yuzuki bối rối.
Chuyện như thế này chưa từng xảy ra trước đây.
「Ch... chỉ vậy thôi sao ạ?」
Sở dĩ Yuzuki bối rối đến vậy là vì trước giờ, mỗi khi được người đàn ông này gọi đến, hầu hết đều là nhận lệnh đi tiêu diệt 【Quái Dị】.
Nhưng bỏ qua sự bối rối của Yuzuki, người đàn ông gật đầu.
「Đúng vậy. Và... nếu có thể, hãy kết mối duyên sâu đậm với cậu ta.」
「D... duyên sâu đậm, sao ạ... Chẳng lẽ đối phương là con trai của một danh gia vọng tộc ngang hàng với nhà Komeiin này?」
Yuzuki đưa ra suy đoán dựa trên mạch câu chuyện, nhưng người đàn ông lại tỏ ra thái độ khó diễn tả.
「Ừm... Đối tượng mà Yuzuki cần tiếp cận lần này... đúng như Yuzuki nói, là hậu duệ của gia tộc 'Sát Quỷ' từng được gọi là mạnh nhất vào thời Bình An.」
「L... lại có một gia tộc như vậy tồn tại sao...」
Thấy Yuzuki ngạc nhiên trước câu chuyện lần đầu được nghe, người đàn ông tiếp tục.
「Ngạc nhiên cũng phải thôi. Bởi lẽ gia tộc đó sau thời Bình An đã suy yếu nhanh chóng, giờ đây chẳng khác gì thường dân cả. Tuy nhiên gần đây, hậu duệ của gia tộc đó đã hoàn thành Giác Tỉnh.」
「Giác Tỉnh?」
「Phải. Ta cũng chưa nắm rõ chi tiết... nhưng dường như cậu ta đã nắm giữ được yêu lực hùng mạnh, có thể nói là hiện tượng lại tổ.」
「Ch... chuyện như vậy mà cũng... V... vậy nhân vật đó rốt cuộc là...?」
Khi Yuzuki hỏi, người đàn ông trang trọng xướng tên.
「────Tenjou Yuuya. Nghe rõ đây, Yuzuki. Từ giờ con hãy thâm nhập vào Học viện Ousei và tiếp cận thiếu niên tên Tenjou Yuuya này.」
「...Con đã rõ.」
────Cứ như thế, tại một nơi mà Yuuya không hề hay biết, những toan tính khác lại bắt đầu chuyển động.
***
「Th... thế nào?」
Hiện tại, tôi đang được nhóm Kazuya dẫn đi mua 【Battle Suit】.
Battle Suit chính là bộ trang phục chiến đấu có thiết kế mang hơi hướng tương lai gần mà Kazuya và Akane-san đang mặc.
Trong khi Kazuya mặc bộ màu xanh, Akane-san mặc bộ màu đỏ, thì tôi đang thử bộ Battle Suit màu đen.
Nghe tôi hỏi, Kazuya nở nụ cười.
「Rất hợp với cụ đấy ạ!」
「V... vậy sao? Mà quan trọng hơn, bộ đồ này có gì đặc biệt không?」
Khi tôi hỏi vậy, Akane-san trả lời.
「Những bộ Battle Suit mà bọn tôi đang mặc chủ yếu đóng vai trò như áo giáp. Khoan nói đến thời đại này, nếu ở thời đại của Yuuya-san, tôi nghĩ nó có thể vô hiệu hóa hầu hết các đòn tấn công từ hỏa lực hạng nặng đấy?」
「Hảả!?」
B... bộ đồ này có hiệu năng như thế sao!?
Tôi nhìn xuống bộ Battle Suit đang mặc một lần nữa.
Battle Suit được làm từ vật liệu co giãn, không gây chút trở ngại nào cho việc cử động cơ thể.
Chỉ là, tôi không thể tin nổi nó lại có độ bền như Akane-san nói.
「Bộ Battle Suit làm từ sợi đặc biệt này có khả năng chống va đập cực tốt. Ví dụ, dù có rơi từ độ cao hàng chục mét xuống cũng vẫn bình an vô sự.」
「Ngoài ra, bộ đồ còn được trang bị Nano-machine, có thể tự động sửa chữa các vết rách trên đồ, và sóng điện từ đặc biệt phát ra từ Nano-machine đó cũng giúp nâng cao năng lực thể chất nữa.」
「Tuyệt... tuyệt thật...」
Càng nghe càng thấy đây là một món đồ khủng khiếp.
Nói sao nhỉ, nó làm tôi nhớ đến trình độ kỹ thuật ở hành tinh quê hương của Merl.
Thấy tôi ngẩn người ra, Kazuya nói tiếp.
「Ngạc nhiên lúc này vẫn còn sớm đấy ạ! Bộ đồ này được thiết kế để thích nghi với từng môi trường, dù là trong biển lửa hay vùng đất cực hàn, nó vẫn luôn duy trì nhiệt độ thích hợp cho người mặc!」
「Th... thật sự quá tuyệt vời...」
Nghe giọng điệu của Kazuya, tôi có cảm giác như đang nghe quảng cáo trên tivi vậy.
「Nhân tiện... cụ hãy thử nói 'Thu nạp' xem.」
「Hả? Th... Thu nạp.」
Khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, bộ đồ đang mặc lóe sáng trong chốc lát, rồi như bị hút tuột vào ngón trỏ tay phải của tôi.
Và khi nhận ra, trên ngón trỏ phải của tôi đã đeo một chiếc nhẫn màu đen.
「C... cái này là...」
「Như cụ vừa trải nghiệm, bộ đồ có thể thu nạp vào chiếc nhẫn như vậy đấy. Giờ cụ hãy nói 'Trang bị' đi.」
「Tr... Trang bị!」
Theo lời giục, tôi hô 'Trang bị', lần này chiếc nhẫn đen lóe sáng, và trong nháy mắt biến đổi thành trạng thái đang mặc Battle Suit.
「Uôô...」
「Đây chính là chức năng của Battle Suit! Cụ thấy sao?」
「...Nói sao nhỉ, xúc động đến mức không thốt nên lời luôn.」
Nếu không có trang bị như thế này thì có lẽ không thể chiến đấu đàng hoàng với bọn Kỵ Sĩ Máy được... nhưng hơn cả thế, tôi thực sự xúc động khi thấy thời đại tiến bộ có thể phát minh ra những món đồ phi thường đến vậy.
Giữa lúc đó, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
「A... nh, nhưng mà, bộ đồ xịn thế này chắc đắt lắm nhỉ? Vốn dĩ anh đâu có tiền của thời đại này...」
Tôi vừa nói xong, Kazuya và Akane-san nhìn nhau cười khổ.
「Không sao đâu ạ. Bọn em là người mời cụ đến, sao có thể bắt cụ trả tiền được chứ.」
「V... vậy sao?」
「Đúng vậy. Hơn nữa, Giác Tỉnh Giả có thể mua bộ đồ này với giá rẻ. Nên cụ đừng bận tâm.」
「C... cảm ơn hai người.」
「Nào, đã mua được Battle Suit rồi, chúng ta quay về thôi.」
「Hả? Quay về đâu cơ?」
Nghe tôi hỏi, Akane-san lộ vẻ mặt hối lỗi.
「...Nhắc mới nhớ, vẫn chưa nói cho Yuuya-san biết chỗ ở nhỉ.」
「Đúng rồi ha! Thành thật xin lỗi cụ!」
Kazuya dường như cũng mới nhớ ra và cúi đầu xin lỗi...
「Chuyện đó thì không sao, nhưng anh sẽ ở đâu đây?」
「Tất nhiên là nhà em rồi!」
「Hả, được sao?」
「Đương nhiên rồi ạ! Chỉ là, không biết có thoải mái cho Yuuya-san hay không...」
「Dù sao thì bọn tôi cũng nhận được đãi ngộ tốt với tư cách là Giác Tỉnh Giả Đặc Cấp, nên nơi ở cũng thuộc loại môi trường tốt nhất thành phố này rồi. Chỉ là không biết so với thời đại của Yuuya-san thì thế nào thôi...」
Có vẻ như Kazuya và Akane-san đều là những người xuất sắc trong số các Giác Tỉnh Giả, được hưởng nhiều đãi ngộ và sống trong những ngôi nhà sang trọng.
Chà, xét đến dân số mà Kazuya đã kể, thì việc ưu tiên cho các Giác Tỉnh Giả - những người được coi là pháo đài bảo vệ nhân loại hiện nay - cũng là điều dễ hiểu...
Dù gì đi nữa, đúng như Akane-san nói, khái niệm nhà sang trọng ở thời đại này và thời đại của tôi có khả năng hoàn toàn khác nhau.
「Dù sao thì cứ đi thôi. Trên đường đi tôi sẽ giới thiệu về thành phố này luôn.」
Vậy là, sau khi được Kazuya mua cho Battle Suit, tôi vừa được dẫn về nhà Kazuya vừa được tham quan thành phố.
***
Cùng lúc đó, Kitaraku, người vừa hoàn thành suôn sẻ đề xuất về chuyến du lịch nghỉ dưỡng...
「Thật tốt khi họ nhận món quà du lịch này, tốt quá!」
Ông ta vô cùng vui vẻ vì đề xuất của mình được chấp nhận.
「Bởi vì nhờ đó mà mình có thể chuẩn bị cho đợt quảng bá tiếp theo.」
Lần này, chuyến du lịch mà Kitaraku đề xuất là để tri ân Yuuya và các thành viên School Idol.
Tuy nhiên, thực ra chuyến đi đó còn ẩn chứa một toan tính khác.
「Nếu có đơn vị truyền thông nào đó làm một chuyên đề về School Idol của Học viện Ousei, thì độ nổi tiếng sẽ còn tăng cao hơn nữa, và quan trọng nhất là sẽ rất thú vị đây. Được theo chân chuyến du lịch của nhóm School Idol đang hot hiện nay, chắc chắn cánh báo chí nào cũng sẽ nhảy vào ngay! Phải bắt tay vào chuẩn bị ngay thôi!」
Kitaraku vui vẻ nói rồi gọi điện cho giám đốc của 'Star Production'.
***
「Đây là nhà của em!」
「Ồ...」
Nhìn tòa nhà được giới thiệu là nhà của Kazuya, tôi mở to mắt.
Lần này tôi được cho phép ở lại nhà Kazuya một thời gian, nhưng đúng như Akane-san đã nói, ấn tượng về nó khác xa so với ngôi nhà sang trọng mà tôi tưởng tượng.
Nhà của Kazuya là một tòa nhà hình hộp vuông vức đã được bo tròn các góc, ngoại trừ việc có một cái sân hơi rộng ra thì trông khá tẻ nhạt.
Và có vài tòa nhà hình hộp giống hệt nhà Kazuya đứng san sát nhau như hàng xóm.
「Cụ thấy sao? Quả nhiên là khác với tưởng tượng của cụ nhỉ?」
「Ừ, khá là...」
Tôi thành thật trả lời Kazuya.
Ban đầu nghe bảo là nhà sang trọng, tôi cứ tưởng sẽ là một dinh thự to lớn nào đó, ai ngờ lại là ngôi nhà hình hộp này. Không ngạc nhiên mới lạ.
Lúc này, Akane-san lên tiếng.
「Biết ngay mà. Ở thời đại của Yuuya-san chắc có những ngôi nhà to lớn, bề thế hơn nhiều đúng không?」
「À, đúng vậy.」
「Tiếc là thời đại này không có dư dả như thế.」
「Hả?」
「Đầu tiên, đất đai ở Thành Phố Ngầm (Under City) này có hạn, và quan trọng hơn là không có tài nguyên. Vì vậy, hình thức nhà riêng biệt lập chính là minh chứng cho sự xa hoa nhất rồi đấy.」
「A, ra là vậy...」
Nghe Akane-san giải thích, tôi nhớ lại quang cảnh Thành Phố Ngầm đã thấy trên đường đến đây và gật đầu hiểu ra.
Ngoại trừ những nơi đặc biệt như cơ sở nghiên cứu kia, tất cả các tòa nhà đập vào mắt tôi đều là những tòa nhà cao tầng.
Ban đầu tôi nghĩ bị ném vào một đại đô thị thì cảm giác sẽ thế này đây, nhưng dù vậy thì việc hoàn toàn không tồn tại những ngôi nhà riêng lẻ cũng thật kỳ lạ.
「Vì không có tài nguyên nên hầu hết mọi người sống trong các khu chung cư, và các cửa hàng cũng chủ yếu nằm trong các tòa nhà lớn.」
「Nhắc mới nhớ, cửa hàng Battle Suit cũng nằm trong một tòa nhà nhỉ.」
Lúc được dẫn đến cửa hàng Battle Suit, tôi chỉ nghĩ nó giống như một góc trong trung tâm thương mại, nhưng nghe giải thích thế này thì thấy hợp lý.
「Nhân tiện, khu vực này là nơi ở của các Giác Tỉnh Giả Đặc Cấp như Kazuya và tôi.」
「Vậy Akane-san cũng ở gần đây sao?」
「Ừ. Ngay bên cạnh.」
Hóa ra Kazuya và Akane-san là hàng xóm. Có vẻ họ cũng cùng một đội, chắc thường xuyên hành động cùng nhau lắm.
「Nào, tôi xin phép về đây. Kazuya, ngày mai nhớ đưa Yuuya-san đến đúng giờ đấy nhé?」
「Biết rồi mà.」
Sau khi trêu chọc nhau vài câu, Akane-san trở về nhà mình.
「Nào, vậy để em dẫn cụ đến phòng nghỉ nhé.」
Vừa nói, Kazuya vừa bước vào trong nhà.
Đi theo sau cậu ấy, tôi nhớ lại quang cảnh thành phố đã thấy trên đường đến đây.
Đúng là thành phố tương lai, xe bay trên trời, kiến trúc mang đậm nét viễn tưởng, tôi cảm nhận rõ sự khác biệt lớn so với thời đại mình từng sống.
Tuy nhiên, cũng có những phần không thay đổi.
Dù dân số giảm đến mức kinh ngạc, nhưng bản thân quang cảnh sinh hoạt của thành phố dường như không khác mấy so với thời đại của tôi.
Có những Giác Tỉnh Giả bảo vệ thành phố và cố gắng giành lại không gian sinh tồn cho nhân loại, nhưng ngoài họ ra, những người khác vẫn làm việc và sinh sống bình thường.
Khi tôi đi bộ trong thành phố, có người mặc vest chỉnh tề, cũng có nhiều người mặc trang phục thường ngày kiểu tương lai, có lẽ bản chất cuộc sống của con người không thay đổi quá nhiều.
Đang suy nghĩ miên man thì tôi được Kazuya dẫn đến một căn phòng.
「Cụ dùng phòng này nhé.」
Căn phòng được giới thiệu có nội thất giống như khách sạn thương mại (business hotel), cấu trúc vô cùng đơn giản chỉ với giường và bàn.
「Vậy, chuyện ăn uống thì sao ạ?」
「À, anh không đói lắm, giờ không cần đâu.」
Nói đúng hơn là có quá nhiều chuyện xảy ra khiến tôi cảm thấy no ngang, hay đúng hơn là không có cảm giác muốn ăn gì cả.
「Em hiểu rồi. Ngày mai là ngày thám hiểm mặt đất, dự kiến cụ cũng sẽ tham gia, nên hãy nghỉ ngơi dưỡng sức nhé.」
「Ừ, cảm ơn em.」
Tôi nói xong, Kazuya rời đi.
Tiễn cậu ấy xong, tôi ngả lưng xuống giường.
「Phù...」
『Nói sao nhỉ, một ngày đầy sóng gió ha.』
「Đúng vậy...」
...Bất ngờ bị đưa đến thế giới này khiến tôi bối rối, nhưng việc biết mình có con cháu còn khiến tôi ngạc nhiên hơn.
Hơn nữa, nghe qua câu chuyện thì có vẻ cậu ấy sở hữu sức mạnh rất lớn...
Quan trọng nhất là, tương lai nơi con cháu mình đang sống lại gặp phải khủng hoảng thế này.
Mọi thứ cứ như phim vậy.
「Nhưng nhờ có Kuro ở đây nên anh thấy vững tâm hơn nhiều.」
『Hừ, thì ta có muốn rời đi cũng đâu có được.』
「Có thể là vậy... nhưng mà, đã lâu rồi chúng ta mới nói chuyện kỹ thế này nhỉ?」
Đúng vậy, dù Kuro luôn ở trong cơ thể tôi, nhưng đã lâu rồi mới có cuộc trò chuyện thế này.
「Gần đây cậu im hơi lặng tiếng suốt, có chuyện gì sao?」
『...Chẳng phải ta thích im lặng đâu. Chỉ là không hiểu sao thời gian ta ngủ trong người ngươi tăng lên thôi.』
「Ngủ á? Hả, Kuro cũng ngủ sao?」
『Không, vốn dĩ ta không cần ngủ... nhưng chẳng hiểu sao cơn buồn ngủ cứ ập đến dữ dội...』
「C... có ổn không vậy?」
Tôi buột miệng hỏi, Kuro cười có vẻ thích thú.
『Hah! Ngươi lại đi lo lắng cho kẻ vốn định chiếm đoạt cơ thể mình sao?』
「Đương nhiên rồi? Giờ cậu giống như một thành viên trong gia đình của tôi vậy mà.」
『...Vậy sao. Chà, cũng chẳng có gì đáng lo đâu. Quan trọng hơn, ngày mai có lịch trình đúng không? Vậy thì ngủ mau đi.』
「Hả? A, Kuro?」
Tôi gọi Kuro khi cậu ấy đột ngột cắt ngang câu chuyện, nhưng không có hồi đáp.
Sự im lặng bất ngờ khiến tôi một lần nữa cảm nhận rõ thực tại.
「...Thật sự, liệu mình có giúp ích được gì không đây...」
Tôi lẩm bẩm yếu ớt, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
***
Sau khi dẫn Yuuya-san về phòng, tôi quay lại phòng khách thì thấy Akane đang ngồi thư giãn ở đó.
「Cậu... chẳng phải đã về rồi sao?」
「Có sao đâu? Đằng nào cũng ở ngay bên cạnh... Quan trọng hơn, Yuuya-san đâu?」
「Cụ ấy đang nghỉ trong phòng rồi.」
「Vậy à.」
Tôi chuẩn bị trà cho hai người, đặt trước mặt Akane rồi ngồi đối diện.
Nhấp một ngụm trà, cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
「...Đưa được Yuuya-san đến đây, thật sự tốt quá.」
Tôi lẩm bẩm từ tận đáy lòng.
Bởi vì việc đưa Yuuya-san đến lần này là một canh bạc khá lớn.
Tất nhiên, tôi không nghi ngờ lời tiên tri, nhưng xét đến tình hình hiện tại, tôi không nghĩ việc đưa một con người duy nhất đến đây có thể xoay chuyển được tình thế.
Thực tế, khi biết Yuuya-san không có Dị Năng, tôi cũng đã thất vọng.
Nhưng sau đó, Yuuya-san đã thể hiện sức mạnh tiềm ẩn vô tận, khiến tôi tin rằng lời tiên tri là sự thật.
Lúc này, Akane cũng nhấp một ngụm trà tôi pha, rồi lẩm bẩm.
「...Liệu chúng ta có thực sự thắng được không...」
「...」
...Tôi không thể gật đầu trước câu nói của Akane.
Đúng là sức mạnh của Yuuya-san rất tuyệt vời.
Nhưng số lượng Kỵ Sĩ Máy là khổng lồ, và chúng vẫn đang chiếm đóng mặt đất.
Ngược lại, nhân loại đã suy giảm, xét về số lượng thì không thể nào chống lại được.
Chúng tôi sinh ra đã sống với giấc mơ giành lại mặt đất.
Từ không gian ngầm chật hẹp, tối tăm này, mơ về bầu trời rộng lớn.
Vì vậy────.
「...Tớ không biết.」
「...」
「Tớ không biết, nhưng chúng ta buộc phải thắng. Vì tương lai của chúng ta.」
Không phải là có thắng được hay không.
Để giành lại mặt đất, chúng tôi chỉ có con đường chiến thắng.
Bầu không khí trở nên nặng nề, tôi chợt nhớ ra một việc.
「A, đúng rồi.」
「Sao thế?」
「Năng lực của Yuuya-san tuyệt hơn dự đoán đúng không? Nên tớ định tìm hiểu lại về Yuuya-san xem sao.」
「À, đúng ha...」
「Không biết còn lại bao nhiêu ghi chép hay tư liệu, nhưng nếu giải mã được năng lực của Yuuya-san, có thể chúng ta sẽ hiểu được lý do tại sao Yuuya-san lại được chọn làm Cứu Thế Chủ lần này.」
「Nghe thú vị đấy, tớ cũng sẽ giúp.」
Nói rồi, chúng tôi bắt đầu tra cứu lại các tư liệu lịch sử liên quan đến Yuuya-san.
***
Ngày hôm sau.
Sau khi chuẩn bị xong, tôi cùng Kazuya và Akane-san đến không gian rộng lớn kết nối với mặt đất, nơi tôi được đưa đến lần đầu tiên.
Nhân tiện thì bữa sáng gồm cơm, trứng cuộn và salad, tuy rất đơn giản nhưng ở thành phố này lại được coi là bữa ăn xa xỉ.
Lý do là vì từ khi sống dưới lòng đất thế này, thực phẩm tươi sống trở nên vô cùng đắt đỏ.
Vậy những người khác ăn gì... đó là thứ gọi là thực phẩm bổ sung (supplements).
Không có mùi vị, chỉ là thứ để nạp dinh dưỡng hiệu quả, nhưng lại được ăn phổ biến ở thế giới này.
Bình thường chỉ ăn thực phẩm bổ sung thì không no được, nhưng quả đúng là tương lai.
Chức năng của nó được nâng cao để chỉ cần ăn thực phẩm bổ sung cũng có cảm giác no, nên vấn đề lương thực đã được giải quyết.
...Có lẽ phát triển công nghệ khoa học như thực phẩm bổ sung hiệu quả hơn là phát triển chăn nuôi hay nông nghiệp thông thường.
Sau khi ăn xong bữa sáng của thế giới này, chúng tôi đến không gian tập trung... và quả nhiên, ở đó vẫn có những người đang chờ đợi người thân trở về.
Chính vì đã nghe câu chuyện của Kazuya nên tôi càng thấy hình bóng họ thật đau lòng.
...Giá mà tìm được dù chỉ một người thôi cũng tốt...
「Đám người không biết chừa nhỉ.」
「Hả?」
Đang suy nghĩ thì Akane-san lên tiếng.
「Là chuyện của Rikito đấy.」
「À...」
Nhìn theo hướng Akane-san chỉ, tôi thấy Rikito đang lườm tôi.
...Kết quả của việc tôi đánh bại Rikito tơi tả trong trận đấu tập là cậu ta đem lòng oán hận, và giờ vẫn đang trưng ra bộ mặt dữ tợn.
May mắn là có vẻ cậu ta sẽ không gây sự, nên tôi cũng không định làm gì, nhưng nói là để tâm thì cũng có chút để tâm.
Lúc này, Kazuya cũng nhìn về phía Rikito với ánh mắt nghiêm khắc và nói.
「Cụ không cần bận tâm đâu ạ. Tên đó chỉ tự mình ôm hận thôi.」
「Ừ, ừm.」
...Nói thì nói vậy, nhưng với kẻ nhát gan như tôi thì khó mà lờ đi hoàn toàn được.
Đang cảm thấy khó xử thì một người có vẻ là thủ lĩnh của các Giác Tỉnh Giả xuất hiện trước mặt chúng tôi.
「Chú ý!」
Dù không hét lớn, nhưng chỉ một câu nói đó đã khiến tất cả mọi người có mặt đều hướng mắt về phía người thủ lĩnh.
「Người đó cũng là Giác Tỉnh Giả Đặc Cấp giống bọn em, tên là Sein, đang giữ vai trò thủ lĩnh của các Giác Tỉnh Giả.」
Người đàn ông được Kazuya giới thiệu là Sein có một vết sẹo lớn trên mặt, toát ra khí chất như một quân nhân.
Nhân tiện, vì dân số chỉ còn lại 20 vạn người, nên thành phố này là nơi sinh sống của đa sắc tộc.
Kể từ khi Kỵ Sĩ Máy chiếm đóng mặt đất, khái niệm quốc gia đã biến mất từ lâu, và những người sống ở đây, bao gồm cả Kazuya, đều coi Thành Phố Ngầm (Under City) này chính là tổ quốc của họ.
Nghĩ kỹ thì, về ngôn ngữ, tiếng Anh dường như đã trở thành ngôn ngữ chung, nhưng nhờ có kỹ năng nên tôi không gặp vấn đề gì cả.
Sein-san sau khi xác nhận các Giác Tỉnh Giả đã chú ý, liền mở lời.
「Bây giờ, mọi người sẽ bắt đầu thám hiểm mặt đất... nhưng hôm nay sẽ hơi khác mọi khi.」
「?」
Nói rồi, tôi cảm thấy ánh mắt của Sein-san hướng về phía mình.
Gì vậy? Vừa rồi ánh mắt đó hướng về phía này... là tưởng tượng sao?
Tuy nhiên, đó không phải là tưởng tượng.
「────Trong chuyến thám hiểm hôm nay, vị Cứu Thế Chủ đang ở đằng kia cũng sẽ tham gia!」
『Ồồồồồồ!』
「!?」
Không ngờ Sein-san lại giới thiệu tôi một cách hoành tráng với các Giác Tỉnh Giả có mặt ở đây như vậy!
Không, từ lúc kiểm tra năng lực thì sự tồn tại của tôi coi như đã được biết đến rồi, nhưng tôi không ngờ lại được giới thiệu lớn đến thế này...!
Mặc kệ tôi đang ngạc nhiên, Sein-san tiếp tục.
「Hơn nữa! Nhiệm vụ thám hiểm mặt đất sẽ tạm kết thúc sau ngày hôm nay. Bởi vì ngay sau chuyến thám hiểm này, chiến dịch quy mô lớn sẽ được tiến hành! Do đó, trong chuyến thám hiểm hôm nay, hãy thu thập thêm nhiều tài nguyên hơn nữa để chiến dịch quy mô lớn thành công!」
『Ồồồồồồồồồồồồồ!』
Trước lời nói của Sein-san, các Giác Tỉnh Giả gầm lên đầy khí thế.
Ồ... nhiệt huyết thật...!
「Vậy thì các bạn! ────Chúc may mắn!」
Và với lời nói cuối cùng đó, chúng tôi xuất phát đi thám hiểm.
***
Cánh cửa nặng nề hiện diện trong không gian ngầm rộng lớn.
Tiếng còi báo động vang lên, cánh cửa từ từ mở ra.
Bước qua cánh cửa đó, một chiếc thang máy khổng lồ xuất hiện.
Khi chúng tôi bước vào, thang máy phát ra âm thanh trầm đục và bắt đầu chuyển động.
Do di chuyển lên mặt đất với tốc độ cao, áp suất thay đổi lớn khiến đầu tôi hơi choáng váng... nhưng nhìn xung quanh, các Giác Tỉnh Giả khác có vẻ không bị ảnh hưởng gì. Chắc họ đều đã quen rồi.
Sau một lúc đi thang máy, cuối cùng cũng đến mặt đất, cánh cửa mở ra────.
「Th... Thật không thể tin nổi...」
Vừa bước ra mặt đất, tôi đã câm nín trước cảnh tượng trước mắt.
Đó là một nơi hoang tàn như sa mạc, trên nền cát là những tòa nhà và bức tượng bị chôn vùi.
Th... thế này thì... đúng là cảnh tượng chỉ thấy trong phim hay truyện tranh thôi...
Trong khi tôi không thốt nên lời trước cảnh tượng ngoài dự đoán, Kazuya lên tiếng.
「Quả nhiên là cụ ngạc nhiên nhỉ... nhưng đây chính là hình dáng của Trái Đất hiện tại.」
「T... tại sao lại ra nông nỗi này...」
「Tất cả là kết quả của cuộc chiến tranh hạt nhân giữa AI và nhân loại xảy ra vài trăm năm trước.」
Mặc kệ tôi đang kinh ngạc, Akane-san nói với vẻ thản nhiên.
「Chắc cụ cũng nghe rồi, khi nhân loại và AI bắt đầu chiến tranh và xung đột dữ dội, AI đã hack vũ khí hạt nhân của các quốc gia và sử dụng chúng để tấn công nhân loại. Vũ khí hạt nhân là thứ nhân loại giữ lại như phương án cuối cùng, nhưng không ngờ lại bị kẻ thù là AI cướp lấy và sử dụng. Vì ai cũng biết nếu làm vậy thì Trái Đất sẽ gặp đại họa. Nhưng với máy móc như AI, chuyện đó chẳng quan trọng. Kết quả của việc AI sử dụng lượng lớn vũ khí hạt nhân là chúng ta không thể sống trên mặt đất được nữa... Việc nhân loại hiện đang sống sâu dưới lòng đất một phần là để tránh sóng điện từ của Cơ Thần Mother, nhưng nguyên nhân gốc rễ là do mặt đất đã bị ô nhiễm.」
「Sao lại... nhưng ra mặt đất thế này, chúng ta có ổn không?」
Tôi hỏi, Kazuya gật đầu.
「Vâng. Ngày xưa thì không nói, nhưng bây giờ thì ổn rồi ạ! Bộ Battle Suit mà Yuuya-san đang mặc cũng có chức năng loại bỏ các chất độc hại mà.」
「Thật sự tuyệt vời đến thế sao!?」
Càng nghe càng thấy bộ đồ này quá khủng khiếp rồi đấy!?
「Hơn nữa, thiết bị loại bỏ chất ô nhiễm đã được phát triển thành công, giờ chỉ còn vấn đề là làm sao xử lý Mother và đám Kỵ Sĩ Máy thôi.」
「R... ra là vậy.」
Nhân loại đã sẵn sàng trở lại mặt đất bất cứ lúc nào, vấn đề duy nhất còn lại là cuộc chiến với Mother và đám Kỵ Sĩ Máy.
Sau khi xác nhận lại tình hình, Kazuya thao tác trên thiết bị dạng vòng tay và bắt đầu xem thứ gì đó giống như bản đồ.
...Thiết bị đeo tay đó cũng giống cái mà Merl từng dùng nhỉ.
「Khu vực thám hiểm của chúng ta là hướng này.」
「Hể. Nơi lần đầu tiên đến nhỉ.」
Có vẻ như khu vực thám hiểm lần này là nơi nhóm Kazuya cũng mới đến lần đầu.
「Trước đây họ thường cử các đội Giác Tỉnh Giả cấp 2 đến để thám thính. Lần này cử chúng ta đi, chắc là muốn mở rộng khu vực thám hiểm hơn.」
「Chà, tiếp theo là chiến dịch quy mô lớn mà, nên trước đó họ muốn tìm những nơi có tỷ lệ chạm trán Kỵ Sĩ Máy thấp hoặc có nhiều tài nguyên chăng.」
「Theo thông tin hiện tại thì khu vực đó cũng không có nhiều tòa nhà, nên việc tìm thấy người sống sót có vẻ khó khăn...」
「Dù sao thì cứ đi thử xem.」
Vậy là cuộc thám hiểm của chúng tôi bắt đầu.
Các đội khác cũng tản ra hướng về địa điểm được chỉ định.
Bước đi trong thế giới hoang tàn, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được việc thế giới tương lai lại trở nên như thế này.
...Đây thực sự là hình dáng của Trái Đất mà tôi từng biết sao...
Mang theo tâm trạng buồn bã, chúng tôi đi được một lúc thì Kazuya lại thao tác trên thiết bị đeo tay.
「...Quả nhiên, quanh đây không có dấu hiệu con người.」
「Đừng nói là người, ngay cả thứ gì có thể làm tài nguyên cũng không thấy.」
Đúng như hai người nói, nhìn đâu cũng chỉ thấy sa mạc trải rộng, đừng nói là người, ngay cả tòa nhà cũng chẳng thấy đâu.
Tôi cũng dùng kỹ năng 【Cảm Tri Khí Tức】 để kiểm tra xung quanh, nhưng quả nhiên không có chút khí tức sinh vật nào.
「Đành vậy... hơi sớm nhưng chúng ta quay về căn cứ thôi.」
Rốt cuộc vì không tìm thấy gì nên chúng tôi quyết định kết thúc thám hiểm sớm.
Ngay khi định rời đi, tôi chợt cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.
「Gì vậy...?」
「Yuuya-san?」
「Sao thế?」
Thấy tôi dừng lại, hai người họ hỏi với vẻ mặt thắc mắc.
Nhưng tôi bỏ qua phản ứng của họ, nâng cao cảnh giác.
...Cảm giác lạ lắm.
Dù đã dùng kỹ năng xác nhận xung quanh không có khí tức gì, nhưng vẫn có gì đó lấn cấn.
Và cảm giác kỳ lạ đó càng lúc càng mạnh hơn theo thời gian, rồi chuyển thành sự chắc chắn.
「Haa!」
「Hả, khoan!?」
「Cụ làm gì...!?」
Tôi lập tức lấy 【Tuyệt Thương】 từ 【Hộp Đồ】 ra và ném toàn lực về phía có cảm giác khó chịu.
【Tuyệt Thương】 bay đi với tốc độ kinh hoàng, xuyên thủng────khoảng không gian vốn dĩ chẳng có gì.
『────Gà, bì, gà, gà gà gà gà』
Ngay sau đó, không gian trống rỗng bỗng vặn vẹo, và từ đó một cỗ máy hình người hiện ra!
「Cái gì!?」
「Kỵ Sĩ Máy!?」
Có vẻ cỗ máy hình người đó chính là Kỵ Sĩ Máy, nhưng 【Tuyệt Thương】 tôi ném đã xuyên thủng ngực nó, khiến nó đổ gục xuống bất lực.
Chứng kiến cảnh đó, nhóm Kazuya lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu.
Và rồi────.
『────Tình trạng khẩn cấp. Chức năng tàng hình bị vô hiệu hóa.』
Bất ngờ thay, không gian xung quanh lần lượt vặn vẹo, và đám Kỵ Sĩ Máy liên tiếp xuất hiện!
「Th... thật sao trời...」
「Không lẽ đám Kỵ Sĩ Máy đã được trang bị chức năng tàng hình mới!?」
「Ý cô là sao?」
Thấy tôi thắc mắc trước lời của Akane-san, Kazuya giải thích.
「...Việc Kỵ Sĩ Máy có chức năng tàng hình thì bọn em đã biết từ trước. Nhưng nếu dùng thiết bị bọn em đang đeo thì có thể cảm nhận được sóng điện từ yếu ớt do chúng phát ra để phát hiện. Tuy nhiên, lần này không cảm nhận được sóng điện từ đó nên...」
「...Ra vậy, nghĩa là chúng đã được trang bị chức năng tàng hình mới.」
Có vẻ tốc độ tiến hóa của đám Kỵ Sĩ Máy nhanh hơn dự đoán.
「Mà khoan đã, làm sao cụ phát hiện ra được vậy?」
「Đúng đó! Với lại, cây thương đó đã quay về tay cụ từ lúc nào rồi...」
Hai người họ có vẻ có cả núi câu hỏi về việc tôi nhìn thấu khả năng tàng hình của Kỵ Sĩ Máy hay về 【Tuyệt Thương】.
Nhưng mà...
「Chuyện đó để sau đi. Trước tiên phải hạ bọn Kỵ Sĩ Máy trước mắt đã.」
「A... v, vâng ạ!」
「Được thôi, tôi sẽ thiêu rụi tất cả!」
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Akane bùng phát ngọn lửa từ khắp cơ thể, tạo ra một khối cầu lửa khổng lồ trong lòng bàn tay.
"Biến đi cho khuất mắt!"
Cô phóng khối cầu lửa đó về phía đám Kỵ Sĩ Máy. Trong nháy mắt, chúng bị ngọn lửa nuốt chửng.
Tuy nhiên, đám Kỵ Sĩ Máy cũng không đứng yên chịu trận.
『Kích hoạt làm mát khẩn cấp.』
『Bắt đầu dập lửa.』
Những Kỵ Sĩ Máy bị ngọn lửa của Akane bao trùm liền phun ra một loại khí đặc biệt từ bên trong cơ thể, cố gắng dập tắt đám cháy.
Nhưng đứng trước những Kỵ Sĩ Máy đó, Akane chỉ cười ngạo nghễ.
"Tiếc quá, lửa của tôi chỉ có tôi mới dập được thôi."
Đúng như lời Akane nói, dù đám Kỵ Sĩ Máy có vùng vẫy cố dập lửa, ngọn lửa vẫn không hề suy giảm mà tiếp tục thiêu rụi toàn bộ cơ thể chúng.
"Tuyệt... tuyệt quá..."
"Vì Akane là Giác Tỉnh Giả Đặc Cấp sở hữu Dị Năng [Ngục Viêm Tấu Giả] mà. Tuy chức năng tàng hình của chúng có làm tôi bất ngờ, nhưng một khi đã nhìn thấu thì mức độ này chỉ cần một thoáng là xong."
Đúng như lời Kazuya, Akane liên tục tạo ra lửa và tấn công đám Kỵ Sĩ Máy.
Nhưng tất nhiên, đám Kỵ Sĩ Máy cũng bắt đầu phản công.
『Bắt đầu tiêm diệt.』
『Bắn đồng loạt.』
Ngay lập tức, những Kỵ Sĩ Máy thoát khỏi ngọn lửa của Akane chĩa thứ giống như họng súng về phía chúng tôi.
Khoảnh khắc tiếp theo, tia Laser đồng loạt bắn ra từ họng súng của chúng.
"Úi chà, chỗ này để em lo!"
Đối mặt với đòn tấn công đó, Kazuya cầm lấy thanh trường kiếm quấn băng vải đeo sau lưng, rồi vung mạnh một đường ngang.
Ngay sau đó, vô số thanh kiếm ánh sáng xuất hiện sau lưng Kazuya và đồng loạt phóng đi.
Những thanh kiếm ánh sáng bắn hạ toàn bộ các tia Laser đang lao tới.
"Thấy sao hả? Đây là Dị Năng của em... [Kiếm Thánh Kiếm Quang]!"
"Ồ, lợi hại thật...!"
Nghe đến Kiếm Thánh, tôi lại vô thức nhớ đến Iris... quả thực những thanh kiếm ánh sáng đang bay lượn kia trông hệt như những trảm kích mà một Kiếm Thánh tung ra.
Cứ thế, sự phối hợp giữa Akane và Kazuya dần phá hủy các Kỵ Sĩ Máy, nhưng số lượng kẻ địch còn lại vẫn rất nhiều.
"Anh cũng không thể cứ đứng nhìn được!"
Tôi cầm lại [Tuyệt Thương] trên tay, nhắm vào nơi đám Kỵ Sĩ Máy đang tụ tập và ném mạnh.
Cùng lúc đó, tôi lao thẳng vào quân đoàn Kỵ Sĩ Máy.
Cây [Tuyệt Thương] tôi ném đi xuyên qua cơ thể nhiều tên địch đúng như dự tính rồi quay trở lại tay tôi.
Vừa thu hồi nó, tôi vừa lấy ra [Thiên Tiên] từ Hộp Vật Phẩm và quất mạnh hết sức.
"Uooooooooooo!"
Tôi càng vung [Thiên Tiên], đầu roi càng tách ra làm nhiều nhánh, lần lượt trói chặt cơ thể đám Kỵ Sĩ Máy.
Và khi nhận ra [Thiên Tiên] đã siết chặt toàn bộ đám Kỵ Sĩ Máy, tôi giật mạnh một cái như muốn kéo chúng lại.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể của những Kỵ Sĩ Máy đang bị trói chặt bị ép nát vụn, phá hủy ngay tức khắc.
"Hảảảảả!?"
"Vượt ngoài quy chuẩn cũng phải có mức độ thôi chứ!?"
Hai người họ chứng kiến cảnh tôi vung [Thiên Tiên] hạ gục toàn bộ Kỵ Sĩ Máy đều mở to mắt hết cỡ.
Dù sao đi nữa, đây là lần đầu tiên tôi chiến đấu với Kỵ Sĩ Máy, nhưng sức mạnh của tôi... hay nói đúng hơn là vũ khí của Hiền Giả vẫn có tác dụng nên tôi thấy yên tâm hẳn.
Khi tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, Kazuya và Akane chạy lại gần.
"Yu... Yuuya-san! Vũ khí vừa rồi là cái gì vậy!?"
"À ừm... giải thích thì hơi khó, cứ coi như đó là một trong những sức mạnh anh có thể dùng đi."
Nếu giải thích cặn kẽ thì tôi sẽ phải nói về dị giới và cả chuyện của Zenovis nữa.
"Dù sao thì, anh cũng thấy vui vì mình giúp được gì đó."
"Không chỉ là giúp được đâu... Ban đầu nghe nói anh Vô Năng em còn thấy thất vọng, nhưng giờ thì Dị Năng hay không cũng chẳng quan trọng nữa, anh quá mạnh..."
"Nói sao nhỉ, em cảm thấy quả nhiên Yuuya-san thực sự là Cứu Thế Chủ. Nhân tiện, anh còn vũ khí nào khác không?"
"Ừ, cái nào cũng mạnh cỡ mấy món vừa dùng thôi."
"Không chỉ ma pháp hay sức mạnh kỳ lạ mà đến cả vũ khí cũng... càng biết nhiều về Yuuya-san càng thấy anh thâm sâu khó lường."
"Khi nào về căn cứ, anh nhất định phải cho Marin-san xem mấy món vũ khí này nhé! Biết đâu lại giúp ích cho việc phát triển vũ khí của chúng ta!"
"...Cơ mà, sức mạnh của Yuuya-san là gì chúng ta còn chưa giải mã được, nên chắc chức năng của vũ khí cũng sẽ mãi là ẩn số thôi."
"...Cũng đúng."
"Ahaha..."
Tôi cười trừ trước cuộc đối thoại của hai người họ rồi chợt hỏi.
"Nhắc mới nhớ, chúng ta xử lý đám Kỵ Sĩ Máy bị hạ này thế nào?"
"À, chúng ta sẽ mang đám Kỵ Sĩ Máy này về căn cứ. Linh kiện và nhiên liệu dùng cho Kỵ Sĩ Máy là tài nguyên quý giá ở Thành Phố Ngầm mà."
"Có điều, số lượng này không thể mang về hết trong một lần được, chắc phải gọi viện trợ thôi."
"Không cần đâu, anh mang về hết được mà, yên tâm."
"Hả?"
Hai người họ ngạc nhiên trước lời nói của tôi.
Mặc kệ sự ngỡ ngàng đó, tôi tiến lại gần đám xác Kỵ Sĩ Máy và lần lượt thu chúng vào [Hộp Vật Phẩm].
"Cái gì!?"
"Yu... Yuuya-san! Đó là cái gì vậy!?"
"À thì, cái này gọi là [Hộp Vật Phẩm], cũng là một trong những sức mạnh anh dùng được... nhưng nguyên lý cụ thể thì anh không rõ nên không giải thích được đâu. Xin lỗi nhé?"
"K-Không, không cần giải thích đâu ạ... À, thảo nào trong trận chiến vừa rồi anh có thể lấy vũ khí ra ngay lập tức, hóa ra là dùng sức mạnh này..."
"...Anh thực sự định thu hồi hết đống Kỵ Sĩ Máy này sao. Dung lượng không có giới hạn à?"
"Chắc là... không?"
"Sao lại nghi vấn!?"
Thực ra tôi cũng chưa từng suy nghĩ nhiều về chuyện đó...
Dù sao đi nữa, tôi đã thu hồi được toàn bộ số Kỵ Sĩ Máy.
"Được rồi, vậy chúng ta quay về căn cứ thôi!"
"V-Vâng!"
Vậy là, sau khi hoàn thành việc thám hiểm, chúng tôi quay trở về căn cứ.
────Chỉ có điều, lúc này chúng tôi vẫn còn quá coi thường sự tiến hóa của Kỵ Sĩ Máy.
『────Gửi dữ liệu đối tượng. Lập tức bắt đầu phân tích.』
***
"Chậc... Tìm ở cái chốn khỉ ho cò gáy này thì được cái tích sự gì chứ..."
Trong lúc nhóm Yuuya đang chiến đấu với Kỵ Sĩ Máy, Rikito cùng đám tay chân của hắn cũng đang thực hiện việc thám hiểm.
Tuy nhiên, xung quanh chẳng thấy gì, đừng nói là con người, ngay cả tài nguyên cũng chẳng có vẻ gì là thu hồi được.
Rikito vừa chửi thề vừa gọi đám đàn em.
"Này, bên đó thế nào?"
"Không được, chẳng tìm thấy gì cả."
"Mẹ kiếp... Đã bực mình vì thằng lừa đảo đó rồi mà còn...!"
Vẫn chưa thể chấp nhận việc thua Yuuya, Rikito hậm hực nhổ toẹt một bãi nước bọt.
"Thôi đủ rồi, tìm nữa cũng vô ích."
"Phải đấy. Rút thôi."
Rốt cuộc, Rikito quyết định việc tiếp tục tìm kiếm chẳng còn ý nghĩa gì, hắn định rời khỏi đó.
Tuy nhiên────.
"Về đến căn cứ, tao sẽ vạch trần bí mật của thằng khốn đó và────"
『────Bắt đầu tấn công.』
"Hả?"
Ngay khoảnh khắc hắn nghĩ mình vừa nghe thấy tiếng nói điện tử.
"Ri... Rikito... hự..."
"Hả..."
Một tên đàn em đứng cạnh Rikito bỗng hộc ra một lượng máu lớn từ miệng.
"N-Này! Mày sao thế!?"
Rikito lập tức tỉnh táo lại, hoảng hốt đỡ lấy tên đàn em, rồi nhận ra một lỗ hổng lớn trên ngực hắn.
"C-Cái này là..."
"N-Này! Rikito, nguy rồi!"
"Cái gì!?"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đám Kỵ Sĩ Máy lần lượt hiện hình, bao vây lấy nhóm Rikito.
"Kỵ Sĩ Máy sao!?"
"Không thể nào! Rõ ràng không có phản ứng của bọn Kỵ Sĩ Máy mà!"
Nhóm Rikito vẫn chưa biết việc Kỵ Sĩ Máy đã nâng cấp tính năng tàng hình, nên không thể tin nổi việc chúng có thể lọt qua chức năng dò tìm trên thiết bị của họ và xuất hiện ở đây.
Tuy nhiên, dù bị đánh úp và một người bị thương chí mạng, Rikito vẫn là Giác Tỉnh Giả Cấp 1.
Dù đối thủ là quân đoàn hơn chục con Kỵ Sĩ Máy, hắn vẫn đủ sức chiến đấu.
Thế nhưng────.
"K-Không thể nào..."
Nhìn thấy con Kỵ Sĩ Máy cuối cùng hiện ra như tan chảy từ không gian, nhóm Rikito câm nín.
Kỵ Sĩ Máy thông thường có toàn thân màu bạc xỉn.
Trái lại, con Kỵ Sĩ Máy xuất hiện cuối cùng lại có toàn thân màu vàng kim.
"Mẹ kiếp... Tại sao... Tại sao [Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ] lại ở đây...!"
Đúng vậy, thứ xuất hiện trước mặt nhóm Rikito là cỗ máy được gọi là Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ (Elite Machine Knight).
Thông số kỹ thuật của nó vượt xa Kỵ Sĩ Máy thông thường, muốn đối phó cần ít nhất ba Giác Tỉnh Giả Cấp 1.
Và trong đội của Rikito, ngoài hắn ra không còn ai là Giác Tỉnh Giả Cấp 1.
Quả thực là một tình huống tuyệt vọng.
Dù vậy, Rikito vẫn bùng nổ cơn giận dữ, vận hết đấu khí.
"Đừng có đùa với tao... Lũ sắt vụn rác rưởi kiaaaaaaaa!"
"Ri-Rikito!"
Toàn thân bao phủ bởi tia sét đỏ, Rikito lao vút tới thu hẹp khoảng cách với Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ.
Hắn vung nắm đấm, giáng một đòn toàn lực.
"Bay màu đi cho taoooooooo!"
Một đòn tấn công siêu phàm từ [Xích Lôi Quái Lực].
Không khí nổ tung, chỉ riêng áp lực từ nắm đấm đã thổi bay cát bụi xung quanh.
Nếu một Kỵ Sĩ Máy thông thường hứng trọn đòn này, chắc chắn sẽ tan xác trong nháy mắt.
Tuy nhiên────.
"Cái gì────"
────Tên Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ đã đỡ lấy nắm đấm của Rikito như không có chuyện gì xảy ra.
"Đ-Đùa sao? Đòn nghiêm túc của Rikito mà...!"
Dù là Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ đi nữa, đám đàn em vẫn nghĩ ít nhất nó cũng phải chịu chút sát thương.
Nhưng thực tế... tên Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ hoàn toàn không hề hấn gì.
"Đ-Đừng có đùa... Đừng có đùa với taoooooo!"
Nhìn thấy Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ dễ dàng đỡ được nắm đấm của mình, Rikito chồng chập hình ảnh đó với Yuuya trong trận đấu tập, hắn vừa gào thét vừa tung ra đủ mọi đòn đánh.
"Uaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"
Mỗi đòn đánh đều cực kỳ mạnh mẽ, nhưng vẫn không thể chạm tới tên Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ.
Nó phản ứng hoàn hảo với mọi chuyển động của Rikito, liên tục hóa giải tất cả các đòn tấn công với lực đạo tối ưu nhất.
"Tại sao... Tại sao lại không trúng chứ...!"
Cảm giác như mọi thứ đều bị nhìn thấu khiến Rikito lộ rõ vẻ hoảng loạn trên mặt.
Lúc này, tên Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ phát ra âm thanh điện tử vô cảm.
『────Xác nhận giao chiến với đối tượng phân tích [Rikito Kyoudou]. Kết quả đối chiếu với dữ liệu phân tích đã tích lũy: Sai số bằng không. Không cần phân tích thêm.』
"M-Mày đang lảm nhảm cái gì thế!?"
Ngay khoảnh khắc Rikito chùn bước trước âm thanh rợn người đó.
"Hự!?"
Tên Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ trong nháy mắt đã tóm lấy cổ Rikito nhấc bổng lên.
"Buông, buông ra...!"
Rikito vùng vẫy tuyệt vọng, nhưng cánh tay của Kỵ Sĩ Máy Tinh Nhuệ vẫn không hề suy chuyển.
Và rồi, nó phóng một luồng điện cực mạnh vào người Rikito.
"Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"
"Ri-Rikitoooo!"
『Bắt đầu bắt giữ.』
Thấy Rikito bất tỉnh vì điện giật, đám đàn em vội vã lao tới định giải cứu, nhưng những đòn tấn công từ các Kỵ Sĩ Máy khác không hề ngớt, khiến họ chẳng thể làm gì được.
Thậm chí, tay chân của đám đàn em còn bị tia Laser của lũ Kỵ Sĩ Máy bắn bay, tất cả rơi vào tình trạng không thể cử động.
"T-Tay tôi! Tay của tôiiiiiiiiii!"
"Đau... Đau quá..."
Trong tình cảnh hệt như địa ngục trần gian đó, đám Kỵ Sĩ Máy vẫn cất lên những giọng nói vô cảm đến tận cùng.
『Xác nhận vô hiệu hóa đối tượng.』
『Bắt đầu quay về.』
Sau đó, đám Kỵ Sĩ Máy thu hồi nhóm Rikito đã bị vô hiệu hóa và rời khỏi hiện trường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
