Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

(Đang ra)

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

历史的幽灵_Theghostofhistory

Phương Nguyệt liếm môi, trong đôi mắt đỏ như máu không biết từ lúc nào đã hiện lên một trái tim đầy dục vọng.

1 3

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

36 1544

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

12 2

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

(Đang ra)

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Rocket Shokai

Nhưng khi Zairo Forbarz—thành viên Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004, kẻ mang tội danh "Kẻ giết Nữ thần"—buộc phải lập khế ước với một Nữ thần mới vừa bị đánh thức, định mệnh trớ trêu của họ bắt đầu. Li

131 1134

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

220 1112

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

42 1254

Tập 16 - Chương 2: Anh Hùng?

Chương 2: Anh Hùng?

Trong lúc Yuuya đang chuẩn bị du học.

Tại đất nước nơi cậu sắp đến, một tổ chức nọ đã bắt đầu hành động trong bóng tối.

"────Chuẩn bị thế nào rồi?"

Người vừa lên tiếng là một người đàn ông.

Gã là thủ lĩnh của một nhóm khủng bố mang tư tưởng phản đối chế độ quân chủ.

Xung quanh gã tập hợp những đồng chí cùng chí hướng, bầu không khí căng thẳng bao trùm.

"Thuận lợi. Đã lo xong vũ khí."

"Về lộ trình cũng đã phổ biến cho tất cả mọi người."

"Vậy sao... cuối cùng cơ hội trừng phạt bọn chúng cũng đã tới."

Gã thủ lĩnh lẩm bẩm rồi nhắm mắt lại đầy cảm khái.

────Đã từ rất lâu, những người đàn ông này luôn tìm kiếm cơ hội để phất cờ khởi nghĩa chống lại đất nước.

Lý do là vì ở đất nước này, so với các quốc gia quân chủ khác, sự chênh lệch giữa tầng lớp thượng lưu và bình dân là vô cùng lớn.

Và những kẻ tập hợp ở đây đều là những người đã phải chịu đau khổ bởi sự chênh lệch đó.

"...Gia đình tao đã chết vì bị cuốn vào vụ tai nạn giao thông do bọn chúng gây ra. Đương nhiên, nếu là bình thường thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Nhưng bọn chúng... lũ thượng lưu đó đã bưng bít sự thật, không hề bị xét xử, vẫn sống nhởn nhơ! Chuyện như thế sao có thể tha thứ được!?"

"Sao mà tha thứ được chứ!"

"Tao cũng thế! Chỉ vì trò đùa của bọn chúng mà bạn gái tao đã...!"

Trước tiếng gào thét của thủ lĩnh, đám khủng bố cũng gào lên theo.

Thực tế, hoàng tộc nước này không làm điều gì xấu xa cả.

Tuy nhiên, đám quý tộc bên dưới thì khác.

Là những danh gia vọng tộc lâu đời bám rễ vào trung tâm đất nước, họ nắm giữ quyền lực to lớn đến mức hoàng tộc cũng không thể phớt lờ, và thỏa sức lạm dụng quyền lực đó.

Để thay đổi hiện trạng này, đám khủng bố định làm một cuộc cách mạng nhằm hiện thực hóa một xã hội bình đẳng theo đúng nghĩa đen.

Tuy nhiên, sự bảo vệ dành cho hoàng tộc luôn nghiêm ngặt, khiến đám khủng bố mãi không thể hành động.

Nhưng lần này, cơ hội đã tới.

"Tao nghĩ bọn mày đã nắm được thông tin rồi, vài ngày nữa, Đệ Nhất Hoàng Tử sẽ mời một du học sinh đến và tổ chức một bữa tiệc quy mô lớn. Đêm đó chính là lúc chúng ta hành động. Không được phép thất bại. Bỏ lỡ cơ hội này thì cách mạng sẽ càng khó khăn hơn."

Lúc này, một thành viên giơ tay lên.

"Sao thế?"

"Thông tin đó có thật không vậy? Nhỡ đâu là cái bẫy để dụ chúng ta..."

"Đúng đấy. Vào thời điểm này mà đột nhiên mời du học sinh đến thì chẳng phải lạ lắm sao?"

Trong khi những người khác cũng tỏ vẻ lo lắng, gã thủ lĩnh lên tiếng.

"Hừm... lo lắng của mày cũng phải. Nhưng tao đã điều tra kỹ vụ này và nắm chắc rồi. Trước hết, chuyện du học sinh đến là người Nhật Bản thì tao đã cử người sang Nhật xác nhận rồi."

"Ồ!"

"Còn về lý do quyết định du học... có vẻ liên quan đến thân thế của cậu học sinh đó."

"Hả?"

"Nghe đâu Đệ Nhất Hoàng Tử đã chết mê chết mệt cậu học sinh Nhật Bản đó. Có vẻ ngài ta muốn mời cậu ta sang nước mình để lấy lòng."

"Ra, ra là vậy..."

"Đệ Nhất Hoàng Tử chắc phải ưng cậu ta lắm. Vì chuyện quá đột ngột nên việc kiểm soát thông tin cũng lỏng lẻo. Và bữa tiệc chào mừng cậu học sinh đó sẽ được tổ chức tại cung điện. Đó chính là nơi chúng ta sẽ tập kích trong kế hoạch lần này, như mọi người đã biết."

Nói đến đó, gã đàn ông nhìn quanh các thành viên.

"Cơ hội thế này sẽ không có lần hai đâu. Nghe đây, bằng mọi giá phải thực hiện cuộc cách mạng này thành công!"

『Rõ!』

────Và thế là, một âm mưu đen tối đã bắt đầu chuyển động ở đất nước xa lạ mà Yuuya không hề hay biết.

***

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày du học.

Sử dụng vé máy bay do cô Tsukasa chuẩn bị, tôi cùng Kaori lên máy bay và đã đến được đất nước đích đến an toàn.

"Phù... lâu lắm mới đi máy bay, mệt thật đấy."

"Đúng nhỉ."

Kaori có vẻ đã đến đất nước này vài lần, nhưng dường như vẫn chưa quen đi máy bay.

Sau khi nhận lại hành lý ký gửi và di chuyển trong sân bay thì...

"────Chị Hai!"

"A, Kasumi!"

Tôi thấy một cô bé đang chạy về phía này.

Cô bé đó là...

Cô bé chạy đến chỗ Kaori, và cứ thế lao chầm vào người Kaori.

"Chị Hai, lâu rồi không gặp!"

"Lâu rồi không gặp! Kasumi vẫn khỏe chứ?"

"Vâng!"

Phải, cô bé này là em gái của Kaori.

Đang vui mừng đoàn tụ với Kaori, cô bé chợt nhận ra sự hiện diện của tôi.

"Ủa? Người đó... là, aaaaaa!"

"Ka, Kasumi?"

Và rồi, vừa nhìn thấy tôi, cô bé đã hét toáng lên.

Gì, gì thế?

Thấy tôi ngạc nhiên, Kasumi-san tiến lại gần.

"Này anh ơi! Là anh đúng không!?"

"Hả?"

"Cái vụ cướp máy bay ấy!"

"A."

Phải, phải rồi... nhắc mới nhớ hồi đó, ngoài ký ức về Ouma-san thì những chuyện khác vẫn chưa xóa được...

"À, ừm, chuyện gì thế nhỉ..."

"Chuyện gì là sao, anh đã cứu em khỏi vụ cướp máy bay mà!"

"Cái đó, ừm... chắc là, nhầm người rồi chăng...?"

"Làm gì có chuyện đó! Người như anh thì em tuyệt đối không quên đâu!"

"Hả..."

Làm, làm sao đây... thực tế người ở đó đúng là tôi, nhưng nếu thừa nhận thì sẽ phải giải thích làm sao cứu được mọi người khỏi vụ cướp, rồi đủ thứ chuyện nữa...

Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ cách thoát khỏi tình huống này thì Kaori đã ra tay cứu giúp.

"Kasumi. Không được làm khó anh Yuuya nhé."

"Nhưng, nhưng mà, chính anh này đã cứu em mà!?"

"Không có chuyện đó đâu. Lúc đó anh Yuuya đang ở cùng chị. Đúng không ạ?"

Nói rồi Kaori đưa mắt nhìn tôi.

Ngày hôm đó, đúng là tôi có gặp Kaori, nhưng không hề ở cùng nhau.

Chỉ là Kaori thấy tôi đang khó xử nên đã nói dối giúp tôi thôi.

Tôi thầm cảm ơn lời nói dối đó và gật đầu.

"Đ, đúng vậy. Lúc đó anh đang ở cùng Kaori."

"Hả!? Điêu! Chắc chắn là anh mà!"

"Rồi rồi, chị biết rồi. Em mà làm ồn ở đây nữa là làm phiền người khác đấy nhé?"

"Ư ư... đâu có điêu đâu... mà sao cảm giác như bị lảng tránh ấy..."

Cô em gái nhìn Kaori với ánh mắt có chút oán trách.

Thấy vậy, Kaori không bận tâm đến ánh mắt đó mà quay sang tôi.

"Xin giới thiệu lại, đây là em gái mình────"

"Em là Kasumi! Em vẫn tin người cứu em lúc đó là anh đấy nhé!"

"A, ahaha... ừm, anh là Tenjou Yuuya. Rất vui được gặp em, Kasumi-san."

"Em ít tuổi hơn mà, anh đừng khách sáo thế! Em cũng sẽ gọi là anh Yuuya!"

"Đ, được rồi..."

Bối rối trước sự tấn công dồn dập của Kasumi-san... hay đúng hơn là Kasumi, tôi gật đầu.

Hài lòng với thái độ của tôi, Kasumi chợt nói ra điều mình vừa nhận ra.

"Nhắc mới nhớ, về chỗ ở cho anh Yuuya trong thời gian du học────"

"À, nếu là chuyện đó thì────"

"Chào Kaori! Ta đã đợi em mãi đấy!"

Đột nhiên, một giọng nói vang lên.

Khi tôi nhìn về hướng phát ra tiếng nói, một thanh niên ăn mặc sang trọng đang dang rộng hai tay đầy vẻ phô trương, thể hiện sự chào đón.

Vừa ngạc nhiên trước sự việc đột ngột, tôi vừa nhìn tình hình xung quanh và càng thêm bối rối.

Gì, gì thế này? Đám đông này là sao...

Xung quanh chàng thanh niên, như để bảo vệ cậu ta, là một đám người trông như vệ sĩ (SP) đông đảo đến mức không thể đông hơn được nữa.

Trong lúc tôi còn đang hoang mang không biết thanh niên này là ai thì Kaori thốt lên đầy kinh ngạc.

"Jo, Joshua-sama!? Sao ngài lại ở đây!?"

"Hả? Người quen của Kaori sao?"

"V, vâng. Chuyện là... đây là Vương Thái Tử Điện Hạ của nước này ạ."

"Hả, Vương Thái Tử────hả?"

Trong khoảnh khắc, tôi không thể hiểu nổi lời Kaori nói.

Đúng là đất nước tôi đến du học lần này vẫn còn chế độ quân chủ.

Tuy nhiên, đó không phải là nhân vật có thể gặp gỡ dễ dàng như thế này.

Một người như vậy đang ở ngay trước mắt...

Mặc kệ tôi đang đứng hình toàn tập, chàng thanh niên được gọi là Joshua-sama sử dụng tiếng Nhật trôi chảy tiến lại gần Kaori.

"Em nói gì vậy? Đương nhiên là ta đến đón vị hôn thê của ta là em rồi!"

"Hả!?"

"Chị, chị Hai đính hôn rồi á!?"

Có vẻ Kasumi cũng không biết chuyện này nên thốt lên kinh ngạc, còn Kaori thì ra sức phủ nhận.

"Không có đâu ạ! Joshua-sama, chuyện đó thần đã từ chối rồi mà!"

"Tại sao chứ? Kết hôn với ta, em sẽ trở thành Vương Phi của đất nước này đấy?"

"Dù có vậy thì thần cũng không có hứng thú trở thành Vương Phi đâu ạ."

Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng có vẻ Kaori đã được Joshua-sama đề nghị đính hôn và cô ấy đã từ chối.

Vừa bối rối trước cảnh tượng quá khác biệt về thế giới quan, tôi cũng đồng thời cảm thấy thuyết phục.

Đúng rồi nhỉ... Kaori thuộc tầng lớp thượng lưu, chuyện có mối quan hệ với Vương Thái Tử Điện Hạ cũng là lẽ thường...

Hơn nữa, Kaori thực sự là một cô gái tốt. Joshua-sama để ý cũng là đương nhiên.

So với tôi thì đúng là người ở thế giới quá khác biệt.

Trong lúc tôi đang nhìn cuộc trao đổi của hai người với cảm xúc khó tả, bất chợt ánh mắt của Joshua-sama hướng về phía tôi.

"Vậy ra... ngươi là Yuuya hả."

"V, vâng."

Thế rồi, Joshua-sama nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân, rồi khịt mũi một cái.

「Hừ... Nhìn là thấy toát ra vẻ bần hàn rồi. Nghe cho rõ đây, ngươi phải hiểu rằng mình được đi du học là nhờ ơn Kaori đấy nhé?」

「Tất nhiên rồi ạ.」

Đó là điều hiển nhiên.

Bình thường, một kẻ như tôi đời nào lại được chọn làm du học sinh.

Chính vì vậy, tôi hiểu rất rõ rằng mình có thể đứng ở đây là nhờ ơn của Kaori.

Nhìn phản ứng đó của tôi, Hoàng tử Joshua lộ vẻ không mấy hứng thú.

「Chẳng có chút khí phách nào... Ta chấp nhận cho ngươi du học, nhưng ta không có ý định chuẩn bị chỗ ở cho ngươi đâu.」

「Về việc đó, phía chúng tôi đã chuẩn bị rồi, nên không phiền đến tay ngài Joshua đâu ạ.」

Ngay lập tức, Kaori lên tiếng với thái độ kiên quyết.

Đúng vậy, căn nhà tôi sẽ ở trong thời gian du học đã được cô Tsukasa sắp xếp từ trước.

Nói đúng hơn là tôi sẽ mượn một phòng trong nhà của gia đình Kaori.

Ban đầu tôi đã từ chối vì thấy ngại, nhưng cô Tsukasa nói rằng tôi ở gần thì cô ấy mới yên tâm, và Kaori cũng nói y như vậy, nên tôi đành nhận lời.

Thật sự biết ơn họ vì đã lo lắng cho tôi từ A đến Z.

Trong khi tôi đang thầm cảm ơn Kaori và mọi người, ngài Joshua cau mày.

「Cái gì? Cô định để hắn ở đâu?」

「Tất nhiên là nhà tôi rồi.」

「Cái gì!? Nh-Nhà Kaori sao!? Ta không chấp nhận chuyện đó!」

「Tại sao ạ? Chúng tôi mời anh Yuuya đến vì lý do cá nhân, chuyện này là đương nhiên mà.」

「Không được! Tên đó nhờ ơn em mới được đi du học đấy!? Có cần thiết phải làm đến mức đó không!」

「Dù sao đi nữa, đây là chuyện nhà tôi, không liên quan đến ngài Joshua.」

「Hừ!」

Trước sự khẳng định dứt khoát của Kaori, ngài Joshua cứng họng.

Sau đó, ngài ấy trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt đáng sợ rồi mở miệng:

「...Thôi được. Liệu hồn mà sống sao cho đừng để lộ sơ hở đấy.」

「V-Vâng.」

S-Sơ hở...?

Tôi nghiêng đầu không hiểu ngài ấy ám chỉ điều gì, rốt cuộc ngài Joshua dẫn theo đám vệ sĩ và ra về.

Khi tôi còn đang ngẩn người nhìn theo, Kaori thở dài.

「Haizz... Anh Yuuya, xin lỗi vì đã giấu anh.」

「À, không, chuyện đó không sao đâu... Nhưng mà có ổn không vậy?」

「Đúng đó chị hai! Đối phương dù gì cũng là Thái tử mà?」

「Ừm, không cần lo đâu. Cha cũng đã bảo là không sao rồi.」

「Nếu vậy thì tốt...」

Kasumi nói xong liền hướng mắt về phía ngài Joshua vừa rời đi.

「Nhưng mà... em không ngờ ngài Joshua lại là người như thế.」

「Hả?」

「Nhắc mới nhớ, ngày xưa Kasumi cũng từng gặp ngài Joshua một lần rồi nhỉ.」

「Vâng! Lúc đó chị hai cũng đi cùng mà, ở bữa tiệc ấy. Khi đó ngài Joshua được bao quanh bởi rất nhiều người, cảm giác như một nhân vật tầm cỡ lắm, ai ngờ ngài ấy lại đi tán tỉnh chị hai chứ!」

「T-Tán tỉnh gì chứ...」

「Sự thật rành rành ra đó! Chị hai đã từ chối rồi đúng không? Thế mà ngài ấy dai dẳng quá!」

Thấy Kasumi nói toạc móng heo, cả tôi và Kaori đều cười khổ.

「Gác chuyện đó sang một bên, về chuyến du học lần này, qua cuộc đối thoại vừa rồi chắc anh cũng đoán được phần nào, nhưng đây là đề xuất từ ngài Joshua. Ban đầu là do ngài ấy cầu hôn em, nhưng sau khi em từ chối thì câu chuyện lại chuyển sang việc du học...」

「Ra, ra là vậy.」

「Em không muốn anh Yuuya lo lắng nên đã giấu đến tận bây giờ. Em xin lỗi.」

Kaori nói xong liền cúi đầu.

「K-Không, đừng bận tâm!」

Ngược lại, tôi mới là người thấy có lỗi vì chẳng biết sự tình gì mà cứ vô tư tận hưởng.

Hơn nữa, nghe Kaori giải thích xong, tôi mới vỡ lẽ một chuyện.

Đó là việc tại sao tôi lại được dặn phải chuẩn bị trang phục theo dress code (quy định trang phục) cho chuyến du học này.

May mắn là bộ vest tôi chuẩn bị khi đến chào hỏi bố mẹ cô Miu vẫn dùng được nên không có vấn đề gì, nhưng tôi vẫn thắc mắc tại sao đi du học mà lại quy định dress code?

Nhưng nếu chuyến du học này là đề xuất từ Thái tử điện hạ Joshua, thì câu chuyện lại khác.

Như Kasumi vừa nói, rất có khả năng sẽ có các buổi tiệc tùng được tổ chức.

Đó là lý do phải mặc đồ theo dress code.

Mà, với thái độ của ngài Joshua lúc nãy, chắc tôi sẽ chẳng được mời đâu...

Dù sao đi nữa, có vẻ chuyến đi này khác xa với kiểu du học bình thường mà tôi tưởng tượng.

「Thôi kệ đi. Về nhanh nào!」

Kasumi vừa nói vừa bắt đầu đi trước.

Lúc này, Kaori khẽ tiến lại gần tôi, hạ giọng:

「Nhắc mới nhớ, vụ không tặc, Kasumi được cứu là nhờ anh Yuuya đúng không?」

「Hả? À, chuyện đó... ừm, đúng vậy.」

Kaori đã biết chuyện về dị giới nên tôi không cần phải giấu giếm gì cả.

Khi tôi thừa nhận, Kaori mỉm cười.

「Một lần nữa, thật sự cảm ơn anh về chuyện lúc đó. Nhờ có anh Yuuya mà Kasumi mới được bình an.」

「Có gì đâu! Chính anh mới là người may mắn được cứu đấy chứ.」

Khi chúng tôi đang nói chuyện, Kasumi nhận ra hai người chưa đi theo liền gọi với lại.

「Này! Hai người làm gì thế hả?」

「Không có gì đâu! Nào, anh Yuuya, đi thôi!」

Cứ thế, chúng tôi hướng về nhà của Kaori.

***

「T-Tuyệt quá...」

Sừng sững trước mắt tôi là một tòa chung cư cao tầng tráng lệ.

Và tòa chung cư này chính là nhà của gia đình Kaori, nơi tôi sẽ tá túc lần này.

「Biết là vậy nhưng quả nhiên Kaori đúng là tiểu thư đài các thật...」

Hơn nữa, chiếc xe đến đón chúng tôi lúc nãy cũng cực kỳ sang trọng, lại còn có cả tài xế riêng nữa chứ.

Dù không bằng ngài Joshua, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng rằng Kaori cũng thuộc tầng lớp thượng lưu.

「Lối này ạ!」

Được Kaori và Kasumi dẫn vào sảnh chung cư, tôi càng thêm choáng ngợp.

Oa... Nhìn đâu cũng thấy lấp lánh, chẳng giống chung cư chút nào, cứ như khách sạn cao cấp ấy... Mà tôi cũng chưa từng ở khách sạn cao cấp bao giờ.

Tôi cứ thế đi trong sự trầm trồ thán phục, cuối cùng cũng đến nhà Kaori.

C-Căng thẳng quá...

Ở dị giới, tôi từng được công chúa Lexia mời đến sống trong lâu đài hoàng gia.

Nhưng sự xa hoa ở đây lại mang một sắc thái khác hẳn, khiến tôi thấy khớp.

Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên tôi được mời đến nhà bạn chơi, nên theo nghĩa đó tôi cũng thấy hồi hộp.

Mặc kệ tôi đang căng thẳng, Kasumi mở cửa bước vào nhà.

「Con về rồi đây!」

「────Mừng các con đã về.」

「A...」

Một người phụ nữ bước ra đón chúng tôi.

Người phụ nữ ấy mang những nét hao hao giống cả Kaori và Kasumi.

Người này là...

Khi tôi đang ngắm nhìn người phụ nữ ấy, cô ấy nhận ra ánh mắt của tôi.

「Chào mừng cháu, Yuuya. Cô là Kaya, mẹ của Kaori và Kasumi. Cô nghe chồng cô kể nhiều về cháu rồi. Rất vui được gặp cháu.」

「D-Dạ! Cháu cũng rất vui được gặp cô ạ!」

Đúng vậy, người phụ nữ trước mặt chính là mẹ của Kaori, cô Kaya.

Thấy bộ dạng của tôi, cô Kaya mỉm cười.

「Không cần căng thẳng thế đâu. Cứ thoải mái như ở nhà mình nhé.」

「D-Dạ, cháu cảm ơn ạ.」

Sao nhỉ, cảm giác... cô Kaya toát lên một khí chất thanh tao, hay nói đúng hơn là khí chất của một người phụ nữ cực kỳ giỏi giang.

Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa được Kaori dẫn đi xem phòng.

「Đây là phòng của anh Yuuya.」

「Ồ...!」

Căn phòng được giới thiệu rộng thênh thang, y hệt một phòng trong khách sạn hạng sang.

Khi tôi đang ấn tượng trước sự rộng rãi của căn phòng, cô Kaya bước tới.

「Thế nào? Cô đã chuẩn bị sẵn những vật dụng cần thiết rồi, nhưng mà...」

「Cảm ơn cô, thế này là tốt lắm rồi ạ! Ngược lại, cháu xin lỗi vì đã làm phiền cô chuẩn bị từ A đến Z...」

「Đừng bận tâm. Chuyến du học lần này coi như là do bên cô kéo cháu vào mà.」

Có vẻ cô Kaya cũng biết rõ ngọn ngành chuyến du học này nên mới nói vậy.

Rồi cô Kaya thoáng lộ vẻ áy náy.

「Với lại... xin lỗi vì vừa đến đã thế này, nhưng có thiệp mời từ ngài Joshua gửi đến.」

「Hả?」

Chúng tôi ngạc nhiên trước lời nói bất ngờ.

「Thiệp mời ạ?」

「Ừ. Nghe nói tối nay ngài ấy sẽ tổ chức tiệc chào mừng Kaori.」

「Hả!? G-Gấp gáp vậy sao...」

Trước sự ngỡ ngàng của Kaori, cô Kaya cũng tiếp lời với vẻ mệt mỏi.

「Đúng vậy... Mẹ cũng định tối nay sẽ tổ chức tiệc chào mừng Kaori và Yuuya tại nhà một cách thoải mái...」

「Chắc là khó mà từ chối được nhỉ...」

「Ừ. Đã nói là tiệc chào mừng con, nếu con không tham dự thì sẽ làm ngài Joshua mất mặt. Chỉ là... thực ra, cả Yuuya cũng được mời.」

「Hả? Cả cháu nữa ạ?」

Chẳng hiểu sao, vì ngài Joshua có vẻ gai mắt với tôi nên tôi cứ đinh ninh mình sẽ không được mời.

Nhưng đã được mời thì tôi cũng không thể từ chối giống như Kaori.

「Ch-Cháu hiểu rồi. Vậy tối nay cháu sẽ tham gia bữa tiệc đó.」

「Cháu làm vậy thì giúp cô nhiều lắm.」

Nói sao nhỉ... không ngờ lại có lúc phải dùng đến bộ đồ theo dress code sớm thế này...

「Tuy nhiên, vẫn còn thời gian cho đến bữa tiệc, Yuuya định làm gì sau đây? Hay để cô dẫn cháu đi tham quan quanh đây nhé?」

「A, không cần đâu ạ! Mọi người lâu rồi mới gặp lại Kaori, cháu sẽ nghỉ ngơi trong phòng thôi ạ.」

「Thật sao? Không cần khách sáo đâu nhé?」

「Vâng, cháu cảm ơn ạ.」

Lời đề nghị dẫn đi tham quan thành phố rất đáng quý, nhưng Kaori hiếm khi mới được gặp lại mẹ và Kasumi.

Cứ để gia đình họ có không gian riêng tư thì tốt hơn.

Nghe tôi nói vậy, cô Kaya và mọi người tạm thời đồng ý.

「Được rồi. Vậy nếu cần gì cứ gọi cô nhé.」

「Vậy lát nữa gặp lại nhé, anh Yuuya!」

Sau đó, Kaori và mọi người rời khỏi phòng.

Tiễn họ đi xong, tôi thở phào nhẹ nhõm.

「Phù... À đúng rồi, phải gọi cô Sarah nữa...」

Nhớ ra lời hứa với Sarah, tôi lập tức kích hoạt ma thuật dịch chuyển quay về nhà ở Nhật Bản.

Dường như cảm nhận được khí tức của tôi, Sarah xuất hiện ngay lập tức.

「Anh Yuuya, tôi đang đợi anh đây.」

「Tạm thời tôi đã quay lại rồi. Nhưng mà... cô thực sự muốn đi theo sao?」

「Vâng. Tôi muốn thử đặt cược vào cái thể chất "hút rắc rối" của anh Yuuya một lần xem sao.」

Sao nhỉ, dù là sự thật nhưng nghe chẳng vui chút nào...

「Ừm, vậy thì đi thôi.」

「Vâng!」

Thế là tôi dẫn Sarah theo, dùng ma thuật dịch chuyển quay lại nhà Kaori.

Cảm nhận được việc di chuyển một quãng đường dài trong nháy mắt, Sarah thốt lên đầy thán phục.

「Tuyệt vời thật... Ở thời đại của tôi, nếu không dùng 『Năng Lực Tinh Tú』 thì không có kỹ thuật nào di chuyển được quãng đường xa thế này trong tích tắc đâu. Hơn nữa, bên kia là ban đêm, còn bên này lại là ban ngày nhỉ.」

Đúng vậy, lúc về gọi Sarah tôi mới nhận ra, bên này là ban ngày nhưng ở Nhật Bản đang là ban đêm.

Vì thế nhóm Lexia có vẻ đã ngủ say, nhưng Sarah vì biết tôi sẽ về gọi nên đã cố tình thức đợi. May mà tôi nhớ ra trong ngày hôm nay...

Với lại, chênh lệch múi giờ thế này thì đúng là không thể đưa nhóm Lexia theo được. Nếu họ đến thì sẽ mất hết thời gian ngủ nghỉ.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, Sarah nhìn quanh căn phòng.

「Hừm... Kiến trúc khác hẳn nhà của anh Yuuya nhỉ.」

Đúng là nhà tôi xây theo kiểu Nhật truyền thống, còn nhà Kaori thì xây theo kiểu phương Tây hiện đại, cảm giác rất tinh tế.

Hơn nữa, không chỉ khác biệt về ngôi nhà.

Lúc ngồi xe đến nhà Kaori, tôi có nhìn ngắm đường phố, quả nhiên bầu không khí có chút gì đó khác với Nhật Bản.

Chỉ là, Sarah chưa từng ra khỏi nhà tôi ở Nhật nên chắc cô ấy không nhận ra đâu.

「Rồi, tôi đã đưa cô đến đất nước này như đã hứa... giờ cô định làm gì?」

Nghe tôi hỏi, Sarah tỏ vẻ suy tư.

「Để xem nào... đã đến đây rồi thì tôi muốn đi dạo quanh thành phố một chút.」

「Ra vậy.」

「Nên là, tôi rất mong anh Yuuya sẽ đi cùng.」

「Hả?」

Thấy tôi buột miệng hỏi lại, Sarah làm vẻ mặt nghiêm túc.

「Như tôi đã nói lúc nãy, tôi đặt rất nhiều kỳ vọng vào thể chất "hút rắc rối" của anh Yuuya.」

「Cô kỳ vọng vào cái đó thì tôi biết nói gì đây...」

「Nên tôi nghĩ nếu đi cùng anh Yuuya, biết đâu sẽ có sự tiếp xúc từ các vị thần... Anh có thể đi dạo bên ngoài cùng tôi không?」

「M-Mà, từ giờ đến tối tôi cũng rảnh nên không sao...」

Bị dựa dẫm vào cái thể chất "hút rắc rối" một cách trắng trợn thế này, cảm giác thật khó tả...

Vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn thừa nhận cái thể chất đó chút nào.

Nhưng nếu nhờ vậy mà các vị thần Trái Đất thực sự tấn công, thì có khi tôi nên đi giải hạn thật.

Dù sao đi nữa, vì Sarah muốn đi xem phố phường nên tôi cũng sẽ đi cùng.

Tôi báo với cô Kaya một tiếng là sẽ đi dạo phố, cô ấy lại đề nghị dẫn đường.

「Thật sự không cần cô đi cùng sao?」

「Vâng, không sao đâu ạ. Hiếm khi có dịp, cô cứ ở nhà nghỉ ngơi với Kaori đi ạ.」

Thực ra kinh nghiệm đi nước ngoài của tôi còn non nên bảo không lo lắng là nói dối, nhưng tôi cũng không định mua sắm gì, còn mấy vụ rắc rối như móc túi thường nghe ở nước ngoài thì với tôi bây giờ chắc xử lý được.

Hơn nữa, lần này còn có Sarah đi cùng mà.

Từ chối khéo lời đề nghị của cô Kaya, tôi bước ra phố.

Lúc này, đúng như đã bàn trước, Sarah tàng hình và đi theo tôi.

「Kỳ lạ thật... Tôi đã dùng 『Năng Lực Tinh Tú』 xóa bỏ hoàn toàn hình dáng và khí tức rồi, vậy mà anh Yuuya vẫn nhận ra được...」

「M-Mà... đối với tôi thì cái 『Năng Lực Tinh Tú』 đó mới là thứ kỳ lạ đấy.」

Chắc nhờ sở hữu nhiều loại sức mạnh nên dù không nhìn thấy Sarah, tôi vẫn cảm nhận được khí tức của cô ấy.

「Vậy giờ tính sao? Tôi không có kế hoạch gì đặc biệt, nên sẽ đi theo hướng cô muốn nhé?」

「Vậy xin chờ một chút.」

Sarah nói rồi khẽ nhắm mắt lại.

Một lúc sau, từ cơ thể Sarah, ánh sáng màu xanh lam tràn ra, lan tỏa khắp thành phố trong chớp mắt.

Dáng vẻ đó giống hệt lúc ngài Reimei dò xét động tĩnh của các vị thần.

Tôi đang nghĩ vậy thì Sarah mở mắt.

「...Đáng tiếc là tôi không cảm nhận được khí tức của các vị thần ở vùng đất này.」

「A, quả nhiên vừa rồi là...」

「Đúng như anh Yuuya đoán, đó là phép dò tìm sử dụng 『Năng Lực Tinh Tú』 của tôi. Tất nhiên, vì chưa hồi phục hoàn toàn nên độ chính xác không bằng ngày xưa... nhưng nếu là khí tức của những vị thần tôi từng chiến đấu bao năm, tôi không thể nào bỏ sót được. Vì vậy, có thể coi như hiện tại không có thần thánh nào ở vùng đất này.」

「Ra là vậy...」

Nhắc mới nhớ, ngài Reimei cũng từng nói khi dò xét khí tức các vị thần, ngài ấy không cảm nhận được gì dù đã tìm khắp thế giới.

Sarah nói không thể tưởng tượng được việc các vị thần che giấu sức mạnh, nhưng trong thời gian Sarah bị phong ấn, biết đâu tâm tính bọn họ đã thay đổi thì cũng không có gì lạ.

Nghĩa là, dù bây giờ Sarah không cảm nhận được, vẫn có khả năng bọn chúng đang ở vùng đất này.

「Dù sao đi nữa, cứ cảnh giác vẫn hơn.」

「Đúng vậy. Dù chúng không có ở đây, nhưng chỉ cần chúng tự tìm đến là được. Vì vậy, tôi trông cậy vào anh đấy, anh Yuuya.」

「Đ-Được kỳ vọng quá nhỉ.」

Sau màn đối thoại đó, tôi cùng Sarah (đang tàng hình) bắt đầu đi dạo quanh thành phố.

Lượng người qua lại có vẻ không khác mấy so với nơi tôi sống ở Nhật, nhưng không biết có phải do tâm lý đang ở nước ngoài không mà tôi thấy cái gì cũng có vẻ sành điệu hơn?

Hơn nữa, dù đã biết từ lúc đi nước ngoài với cô Miu, nhưng nhờ kỹ năng 【Thông Hiểu Ngôn Ngữ】, tôi thấy an tâm hẳn khi nghe được tiếng nói xung quanh cứ như tiếng Nhật.

Nhân tiện, Sarah có vẻ cũng sở hữu năng lực phiên dịch đặc biệt nào đó nên nghe hiểu được các cuộc hội thoại ở nước ngoài mà không gặp trở ngại gì, cứ như đang giao tiếp bình thường với chúng tôi vậy. Mà chuyện cô ấy có hiểu nội dung cuộc trò chuyện hay không lại là chuyện khác...

Lúc này, nhìn ngắm phố phường, Sarah lên tiếng.

「Nói sao nhỉ... văn minh thế giới có vẻ đã thay đổi khá nhiều. Với lại, quả nhiên có rất nhiều xe chạy trên mặt đất thật... bay lên trời có phải tốt hơn không.」

「Cái đó, trên trời thì cũng có phương tiện di chuyển riêng mà.」

「Nhưng đó là phương tiện công cộng chứ không phải sở hữu cá nhân đúng không?」

「Thì đúng là vậy...」

「Với lại, thỉnh thoảng tôi thấy cái xe hai bánh kia...」

「Xe đạp hả?」

「Nó đó. Chắc là so với ô tô thì xe đạp là phương tiện tiện lợi hơn, nhưng ở thời đại của tôi, mọi người di chuyển bằng những chiếc đĩa tròn nhỏ bay trên không gọi là 【Đĩa Bay】cơ.」

「Không lẽ là UFO!?」

Không phải nghe từ miệng người ngoài hành tinh như cô Merl, mà lại nghe cái tên đó xuất hiện như một phần của nền văn minh từng tồn tại trên Trái Đất, tôi không khỏi kinh ngạc.

Thời cổ đại ghê gớm thật...

Đó là chuyện xảy ra khi tôi đang vừa đi vừa suy nghĩ miên man.

Đùnggggg!

「Hửm?」

Có tiếng nổ lớn vang lên.

Tôi vô thức nhìn về hướng phát ra âm thanh, thấy khói bốc lên từ một nơi cách đó không xa.

「Kia là...」

「Chẳng lẽ là các vị thần tập kích!?」

「Hả...?」

Nếu vậy thì sao không thấy bóng dáng thần binh đâu...

Tôi cũng nghĩ hay là do ở nước ngoài nên xảy ra khủng bố, nhưng những người xung quanh chỉ chú ý một chút rồi thôi, không có vẻ gì là hoảng loạn.

Hơn nữa, vụ nổ trông khá lớn nhưng lại chẳng thấy cảnh sát hay cứu hỏa động tĩnh gì.

Rốt cuộc là chuyện gì...

「Anh Yuuya! Chúng ta đến đó xem thử đi!」

「Hả? A, cô Sarah!」

Sarah vừa dứt lời đã lao đi về hướng tiếng nổ.

Tôi vội vàng đuổi theo Sarah, chạy về phía ngoại ô thành phố.

Nơi này nói sao nhỉ, có lẽ do xa trục đường chính nên an ninh có vẻ không được tốt lắm.

Tuy nhiên, tại nơi Sarah chạy đến, có rất nhiều người đang tụ tập.

「Gì thế này?」

Nhìn qua thì đám đông đó không có vẻ gì là nguy hiểm.

Quan sát kỹ hơn một chút, có vẻ họ đang xem cái gì đó ở tòa nhà trước mặt.

Tôi cũng len vào đám đông để quan sát tòa nhà.

「Kia là... đang quay phim hay gì đó sao?」

Có vẻ như đang quay phim thật, ở đó bày la liệt các loại máy móc thiết bị quay phim.

Và khói bốc lên lúc nãy, tôi tưởng là hỏa hoạn, nhưng hóa ra là thuốc nổ đạo cụ, bản thân tòa nhà không hề bị cháy.

Quay phim gì nhỉ? Phim truyền hình? Hay phim điện ảnh?

Dù là gì thì so với Nhật Bản cũng hoành tráng thật đấy...

「Anh Yuuya, kia là cái gì vậy?」

Thấy tôi đang quan sát cảnh tượng hiếm gặp, Sarah hỏi.

「À... chắc là đang quay phim điện ảnh hoặc phim truyền hình đấy.」

「Phim điện ảnh? Phim truyền hình?」

À... phải rồi, có UFO nhưng lại không có tivi hay phim ảnh sao...

「Cái đó, giải thích sao nhỉ... cô có biết kịch sân khấu không?」

「Tất nhiên rồi. Thời đại của tôi có rất nhiều đoàn kịch diễn đủ loại đề tài.」

「Cũng tương tự như vậy. Điểm khác biệt là thay vì xem diễn xuất trực tiếp tại chỗ như kịch sân khấu, người ta dùng thiết bị đặc biệt để ghi lại diễn xuất, rồi chiếu cho mọi người xem ở nhiều nơi khác nhau, đó gọi là phim truyền hình hay phim điện ảnh.」

「Ra là vậy... kịch nghệ đã phát triển theo hướng đó sao. Dù sao thì có vẻ không liên quan đến các vị thần...」

Sarah vừa nói vừa chán nản.

Tuy nhiên, có lẽ vì đây là thứ không tồn tại ở thời đại của cô ấy, nên Sarah tò mò nhìn ngắm cảnh quay phim.

Tôi cũng vậy, hiếm khi có dịp nên thấy rất phấn khích.

M-Mà, nhà tôi cũng chẳng có tivi, phim ảnh hay diễn viên gì tôi cũng mù tịt...

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa nhìn về phía phim trường.

Có vẻ cảnh quay đang diễn ra trên sân thượng của tòa nhà trước mặt, nhìn kỹ thì thấy một người phụ nữ đang đứng sát mép sân thượng.

Cảnh quay tình huống gì thế nhỉ?

Dù là diễn xuất nhưng đứng ở chỗ đó chắc sợ lắm...

Nhìn qua thì có vẻ đã chuẩn bị nệm để chống va đập khi rơi, nhưng chỉ thế thôi thì chắc không cứu được đâu.

Nhân tiện, khói đang bốc lên từ sân thượng tòa nhà trước mặt và từ các tấm biển quảng cáo của hai tòa nhà bên cạnh.

Chỉ xem mỗi cảnh này thì chẳng hiểu gì, nhưng nhìn số lượng người dân đến xem đông thế này, chắc đây là tác phẩm nổi tiếng hoặc có diễn viên nổi tiếng tham gia.

Tiện thể tôi cũng đứng xem, thì nghe thấy tiếng đạo diễn và nhân viên đang nói chuyện.

「Vụ nổ thử nghiệm lúc nãy thế nào?」

「Hừm... Tác động hơi yếu... Không thêm thuốc nổ được nữa sao?」

「Thực ra vẫn còn dư một chút...」

「Vậy thì thêm thuốc nổ đến mức giới hạn đi. Đây là cảnh quan trọng khi nữ chính bị dồn vào đường cùng, ngàn cân treo sợi tóc. Xung quanh càng thê thảm thì nỗi tuyệt vọng của nữ chính càng tăng lên.」

「Tôi hiểu rồi.」

Hả... họ bàn bạc kiểu đó sao.

Nhớ lại hồi tôi làm người mẫu cùng cô Miu, các nhân viên cũng nói mấy chuyện khó hiểu lắm.

Vừa quan sát phim trường trước mắt, vừa nhớ lại lúc chụp ảnh mẫu, thì cảnh quay chính thức bắt đầu.

Từ đây không nhìn rõ lắm, nhưng có vẻ là một cảnh hành động rất gay cấn, nãy giờ tiếng nổ và tiếng súng cứ vang lên liên hồi.

「Nghe tiếng động dữ dội quá, có ổn không vậy?」

「Đó là hiệu ứng dàn dựng thôi, chắc không sao đâu.」

「Vậy sao... Mà dùng thuốc nổ thật trên sân khấu, thời đại này ghê gớm thật.」

Thấy Sarah có vẻ thán phục, tôi chợt hỏi điều mình thắc mắc.

「Thời đại của cô Sarah có những loại kịch nào vậy? Nếu dùng sức mạnh đặc biệt như của cô Sarah thì chắc cũng tạo ra được hiệu ứng tương tự nhỉ...」

「Sức mạnh của tôi là để chống lại các vị thần, đâu có dư dả để dùng cho kịch nghệ. Hơn nữa, giờ nghĩ lại, vì chiến tranh với các vị thần nên hình như các hoạt động giải trí cũng ít đi thì phải.」

「A... x-xin lỗi cô.」

Nghe câu nói vô ý của tôi, Sarah cười buồn.

Lúc này, cảnh quay có vẻ đã xong một đoạn, mọi người tạm nghỉ.

「Được rồi, trước cảnh cuối, thử thuốc nổ lại một lần nữa đi.」

「Rõ.」

Cuộc hội thoại của vị đạo diễn và nhân viên lúc nãy lọt vào tai tôi.

Ra vậy, tiếp theo là cảnh cuối. Nãy giờ đã thấy hoành tráng lắm rồi, không biết cảnh cuối họ định làm hoành tráng cỡ nào nữa.

Đang nghĩ ngợi thì tôi thấy người phụ nữ lúc nãy lại đứng ở mép sân thượng tòa nhà.

Cô ấy nhìn xuống dưới và vẫy tay với đám khán giả chúng tôi.

Nghe câu chuyện của nhân viên lúc nãy, chắc cô ấy đóng vai trò quan trọng trong cảnh tiếp theo.

Hơn nữa...

「Kyaa! Cô ấy vẫy tay với mình kìa!」

「Quả nhiên nhìn Olivia ngoài đời xinh thật đấy.」

「Phim lần này chắc chắn đại thắng rồi.」

Khán giả xung quanh hò reo ầm ĩ hướng về phía người phụ nữ trên sân thượng.

Hả... là người rất nổi tiếng sao...

Tiếc là tôi chẳng mấy khi xem phim ảnh nên hoàn toàn không biết người phụ nữ trên sân thượng là ai.

Mà quan trọng hơn, nhìn cô ấy đứng vẫy tay ngay mép sân thượng làm tôi thót tim... nhưng chắc cô ấy tự biết cẩn thận, chắc không sao đâu.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ thế.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn chưa từng thấy vang lên.

Cái này là... vụ thử thuốc nổ mà ông đạo diễn nói lúc nãy sao?

Âm thanh lớn hơn tôi tưởng khiến tôi giật mình, thì────.

「Á á!」

「Hả!?」

Không ngờ nữ diễn viên kia vì giật mình trước tiếng nổ đã trượt chân khỏi sân thượng tòa nhà!

Nhân viên quay phim thấy vậy vội vàng di chuyển tấm nệm, nhưng có vẻ không kịp.

「Hự!」

Tôi lao vút ra khỏi đám đông, chạy thẳng lên vách tường tòa nhà, và đỡ lấy cô ấy ngay giữa không trung.

「Hả!?」

「Hự!」

Mặc kệ người phụ nữ đang kinh ngạc, tôi cố gắng triệt tiêu lực va chạm và tiếp đất một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Chứng kiến cảnh đó, khán giả và nhân viên đoàn phim đều há hốc mồm.

Nhưng rắc rối chưa dừng lại ở đó.

「N-Nguy hiểm!」

Không ngờ, có lẽ do ảnh hưởng của vụ nổ lúc nãy, tấm biển quảng cáo của tòa nhà bên cạnh rơi xuống ngay chỗ chúng tôi!

Phán đoán rằng cứ thế này sẽ bị đè trúng, tôi lập tức dùng lưng che chắn cho cô ấy, đồng thời tung cú đá vào tấm biển quảng cáo.

Tấm biển bị đá văng lên cao và rơi xuống một chỗ không người.

Xác nhận không có ai bị thương, tôi thở phào.

「Phù... Cô có sao không?」

「C-Cậu là...」

『Uôôôôôôôô!』

「!?」

Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng hò reo kinh thiên động địa vang lên từ xung quanh.

Tôi còn đang ngỡ ngàng trước âm lượng của tiếng hò reo thì mọi người đã bắt đầu nhao nhao lên vì phấn khích.

「Này, thấy cảnh vừa rồi không!?」

「Cái quái gì thế!? Tự nhiên một cậu thanh niên xuất hiện, ôm lấy Olivia giữa không trung rồi tiếp đất mà không hề hấn gì!」

「Chưa hết đâu, cậu ta còn đá bay cả cái biển quảng cáo khổng lồ đang rơi xuống nữa kìa!?」

「Đâu phải người thường! Chẳng lẽ đây cũng là một phần của cảnh quay sao!?」

「Nếu vậy thì cậu thanh niên kia lạ quá, lần đầu mới thấy... diễn viên châu Á à?」

「Quyến rũ quá đi mất!」

「Mà này, quay lại được chưa?」

「Được rồi! Đăng lên mạng xã hội thôi!」

「Ơ, ơ kìa...」

「A, cái đó...」

「Hả? A, xin lỗi!」

Bị áp đảo bởi không khí xung quanh, tôi sực tỉnh nhờ tiếng nói của người phụ nữ trong vòng tay, vội vàng thả cô ấy xuống.

Người phụ nữ bối rối nhìn chằm chằm vào tôi.

「Vừa rồi là... r-rốt cuộc làm sao mà...」

「A, không, cái đó...」

Khoảnh khắc thấy người phụ nữ trước mặt gặp nguy hiểm, cơ thể tôi đã tự động phản ứng, nên tôi chưa hề nghĩ ra cách lấp liếm chuyện này.

Dù cố vắt óc suy nghĩ nhưng chẳng nảy ra được câu trả lời nào hay ho.

Aaa... Giá mà có Merl ở đây lúc này...!

Thoáng chốc tôi muốn hỏi Sarah xem có kỹ thuật thao túng ký ức giống Merl không, nhưng 《Năng Lực Tinh Tú》 của cô ấy chưa hồi phục hoàn toàn, nên dù có làm được thì bây giờ cũng khó.

Trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, như để trốn tránh thực tại, tôi nhìn kỹ lại người phụ nữ trước mặt.

Mái tóc nâu uốn lượn dài đến xương bả vai, đôi mắt màu nâu sẫm.

Dáng người cao ráo như người mẫu, toát lên khí chất của một ngôi sao khiến người ta tự nhiên bị thu hút.

Khi tôi còn đang mải trốn tránh thực tại, người có vẻ là đạo diễn hớt hải chạy tới.

「Olivia, cô không sao chứ!?」

「A, đạo diễn... Nhờ có cậu này mà tôi may mắn thoát nạn.」

Nghe người phụ nữ tên Olivia nói vậy, đạo diễn quay sang nhìn tôi.

「A, tôi thấy rồi. Lúc Olivia trượt chân, tôi cứ tưởng thế là hết. Nhưng không ngờ lại được cứu! Cậu rốt cuộc là ai vậy!? Cậu là siêu anh hùng bằng xương bằng thịt bước ra từ phim ảnh sao!?」

「D-Dạ không, không phải thế đâu ạ...」

「Không, chắc chắn rồi! Không chỉ cứu cô ấy rơi từ sân thượng, cậu còn đá bay cả cái biển quảng cáo đang rơi xuống, không gọi là siêu anh hùng thì gọi là gì!?」

Vị đạo diễn phấn khích áp sát vào tôi.

Nguy, nguy to rồi... nghĩ kiểu gì cũng không chối cãi được...!

Trong lúc đó, những lời buột ra khỏi miệng tôi là...

「C-Cái đó... Tôi có học chút võ thuật thôi...」

Nghĩ kiểu gì cũng thấy vô lý đùng đùng!

Thực tế là nghe câu trả lời của tôi, cô Olivia cũng đần mặt ra.

Trong khi tôi đang ôm đầu toát mồ hôi lạnh trong lòng, thì chẳng hiểu sao mắt ông đạo diễn lại sáng rực lên.

「Võ thuật! Ra là vậy, nhìn qua thì cậu là người châu Á... chà, thế giới quả là rộng lớn!」

Tin luôn kìa!?

Câu trả lời vô lý thế mà ông đạo diễn lại tỏ vẻ hài lòng.

Tuy nhiên, nếu cứ ở lì đây thì sẽ rắc rối to.

Hiện giờ, đám đông hiếu kỳ xung quanh đang chĩa điện thoại vào quay phim chụp ảnh.

Nếu chuyện này ầm ĩ thêm thì sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống du học sắp tới của tôi mất!

「Ơ, ơ kìa... tóm lại là cô không sao thì tốt rồi! Xin phép!」

「Hả!?」

「A, khoan đã! Cậu kia, nhất định phải tham gia phim của tôi nhé é é é é!」

Ông đạo diễn hét gì đó phía sau, nhưng tôi ưu tiên việc tẩu thoát khỏi hiện trường, nhanh chân rời khỏi đó.

***

Trong lúc Yuuya tình cờ gặp phải cảnh quay phim.

Kaori đang tận hưởng những giây phút sum họp hiếm hoi bên mẹ Kaya và em gái Kasumi.

「Mà kể cũng lạ... Ngài Joshua lại để ý đến con sao.」

Nghe Kaori kể lại đầu đuôi chuyện du học, bà Kaya thở dài vẻ ngán ngẩm.

「Mẹ thấy lạ lắm. Tự nhiên lại lôi chuyện du học của con ra, rồi còn tổ chức tiệc chào mừng cho những du học sinh bình thường như các con, chuyện này không bình thường chút nào.」

「Đúng không ạ...」

「Nói sao nhỉ, ngài Joshua ép người quá đáng. Em không ngờ ngài ấy lại là người như vậy.」

Kasumi nhớ lại Joshua và cũng lên tiếng.

「Vốn dĩ, tại sao Kaori lại lọt vào mắt xanh của ngài Joshua chứ?」

「Chuyện đó... con cũng không rõ nữa. Con chỉ gặp ngài Joshua ở bữa tiệc trường của Kasumi thôi mà...」

「Đúng đó. Ở bữa tiệc đó chị em mình còn chẳng có thời gian để chào hỏi ngài Joshua nữa là.」

「Vâng. Nên con chẳng hiểu tại sao lại thành ra thế này...」

「Ra vậy... Là sự tùy hứng của hoàng tộc chăng? Nhưng Kaori đã từ chối rồi đúng không?」

「Vâng. Con đã từ chối rõ ràng rồi ạ.」

「Dù sao thì cũng phiền phức thật đấy.」

「Hahaha……」

Trước cách nói chuyện quá thẳng thắn của Kaya, Kaori chỉ biết cười khổ.

Lúc này, Kaya chợt nhận ra một điều.

「Nhân tiện, sao cậu bé Yuuya lại đi cùng? Theo thái độ của Hoàng tử Joshua, chẳng phải ngài ấy chỉ muốn mời mình con làm du học sinh thôi sao?」

「À thì…… đúng như mẹ nói, ban đầu dự định chỉ có mình con, nhưng đi một mình con thấy lo lắm, nên bố đã thương lượng với Hoàng tử Joshua, và ngài ấy đồng ý nhận thêm một du học sinh nữa. Thế là con nhờ anh Yuuya, người đã đóng góp rất nhiều cho trường học dạo gần đây……」

「Hể! Đúng là anh Yuuya có khác!」

Nghe Kaori nói, Kasumi tuy ngạc nhiên nhưng cũng gật gù tán thành.

「Kể cũng đúng…… ở tuổi các con mà đi nước ngoài một mình thì lo thật, thế mà con bé cứ thản nhiên đi dạo phố. Mẹ ngạc nhiên đấy.」

「A, anh Yuuya thực sự đi ra ngoài một mình hả!?」

Kasumi cứ đinh ninh là Yuuya đang nghỉ ngơi trong phòng, nên khi nghe Kaya nói vậy thì tròn mắt ngạc nhiên.

「Ừ. Nên mẹ cũng chẳng ngạc nhiên lắm khi nghe nói cậu ấy là học sinh ưu tú ở trường con.」

「Vâng…… nhưng hơn cả thế, ở bên cạnh anh Yuuya làm con thấy an tâm lắm.」

Bất chợt, Kaori nở một nụ cười dịu dàng, Kaya nhìn thấy vậy liền tỏ vẻ bất ngờ.

「An tâm?」

「A, em hiểu! Ở cạnh anh Yuuya thấy an tâm thật mà!」

Thấy Kasumi cũng đồng tình, Kaya càng ngạc nhiên hơn.

「Nhắc mới nhớ, Kasumi có vẻ quấn Yuuya ngay từ đầu nhỉ…… Con gặp cậu ấy ở đâu rồi à?」

「Vâng! Hồi trước lúc máy bay bị không tặc, người cứu con là anh Yuuya đó!」

「Hả!?」

Trước phát ngôn ngoài dự đoán của Kasumi, Kaya kinh ngạc tột độ.

「Đ-Đó là chuyện về người phụ nữ bí ẩn và chàng thanh niên mà con kể lúc trước sao? Thân phận thật sự là cậu Yuuya á?」

「Đúng vậy!」

「Này, Kaori? Cậu Yuuya là người giỏi đến thế sao?」

「À, ừm……」

Là người biết về dị giới, Kaori thừa hiểu Yuuya giỏi đến mức nào, nhưng cô không thể giải thích điều đó cho hai người này được.

「Kasumi, lúc nãy anh Yuuya bảo nhận nhầm người mà.」

「Hả! Nhưng em tự tin là nhìn thấy anh Yuuya một lần rồi thì tuyệt đối không quên đâu!」

「Ừm…… bỏ qua tình huống của Kasumi lúc đó, thì ngoại hình cậu Yuuya cũng nổi bật, chắc không nhìn nhầm đâu nhỉ?」

「Nhưng mà, lúc Kasumi gặp không tặc, chị đang gặp anh Yuuya ở Nhật Bản mà! Anh Yuuya đó sao có thể xuất hiện trên máy bay đang bay được.」

「……Nghe cũng đúng……」

Kasumi lộ vẻ mặt không phục lắm.

Tuy nhiên, cô bé không có cách nào phủ nhận lời của Kaori.

Lúc này, Kaya dường như nghĩ ra điều gì đó, mỉm cười mở lời.

「Nhân tiện, Kaori.」

「Dạ?」

「────Con với cậu Yuuya tiến triển đến đâu rồi?」

「M-Mẹ!?」

Trước câu hỏi không ngờ tới của mẹ, Kaori luống cuống.

Thấy vậy, Kasumi chồm người tới với vẻ đầy hứng thú.

「Hả, gì cơ!? Chẳng lẽ chị hai đang hẹn hò với anh Yuuya hả!?」

「H-Hả!?」

「Nhắc mới nhớ, chị hai với anh Yuuya, hai người đứng gần nhau lắm nha! Nè nè, hẹn hò từ bao giờ thế!?」

「! ……V-Vẫn chưa hẹn hò!」

Kaori vội vàng trả lời, Kaya liền nở nụ cười đầy ẩn ý.

「Hừm…… 『Vẫn chưa』 à?」

「A!」

Kaori vô thức đưa tay che miệng, khuôn mặt dần đỏ bừng lên.

「Nhưng nhìn thái độ đó thì Kaori có ý với cậu ấy đúng không?」

「À, ừm, chuyện đó……」

Bị Kaya truy vấn, Kaori bối rối tột độ.

Dù không nói ra lời, nhưng đó chính là câu trả lời.

Thấy bộ dạng đó của chị gái, Kasumi cảm thán lẩm bẩm.

「Ra là vậy…… chị hai ha…… nhưng đúng là anh Yuuya đẹp trai thật……」

「Ara, Kasumi? Hình như cậu Yuuya chưa hẹn hò với Kaori đâu? Thế thì con cũng có cơ hội đấy chứ?」

「Hả, thật ạ!?」

「M-Mẹ!?」

Không ngờ mẹ lại cổ vũ cho Kasumi, Kaori tròn mắt kinh ngạc.

「Có sao đâu. Với mẹ thì hai đứa ai hẹn hò cũng như nhau cả.」

「Thì đúng là vậy nhưng mà!」

Mặc cho Kaori lớn tiếng phản đối, Kasumi nài nỉ như làm nũng.

「Chị hai! Nhường anh Yuuya cho em đi!」

「Cái…… Không được!」

「Đi mà! Được mà, được mà! Cho em anh Yuuya đi.」

「K-Không là không! Chị không nhường anh Yuuya đâu!」

Kaori dứt khoát từ chối Kasumi.

Nhưng Kasumi vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục vòi vĩnh.

Nhìn hai cô con gái như vậy, Kaya nở một nụ cười hiền hậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!