Số 36 Phố Poster Có Quái Vật Sinh Sống

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

24 273

Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

(Đang ra)

Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

へぶん99

Tuy nhiên, hình như phe tôi chỉ toàn một lũ điên, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giành chiến thắng.

69 1352

Tôi đã trở về với tư cách là một con quái vật thảm họa.

(Đang ra)

Tôi đã trở về với tư cách là một con quái vật thảm họa.

Oering

Tôi nói cho mà biết, tôi là con người đấy!

6 14

Live Dungeon!

(Đang ra)

Live Dungeon!

dy冷凍

Vốn là một người luôn dành tình yêu đặc biệt cho chức nghiệp Bạch Ma Đạo Sĩ (White Mage) trong trò chơi, Tsutomu quyết tâm chinh phục hầm ngục để tìm kiếm chìa khóa thoát khỏi thế giới này, đồng thời

2 3

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

166 9244

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

32 70

Web Novel - Chương 1

Chương 1

Có những ngày bắt đầu bằng một nỗi đau thấu xương.

Raimund Geffert, người hiện đang nằm dài trên đống rác trong con hẻm nhỏ ở Khu cư dân số 3, là một trong số những người hiểu rõ sự thật đó hơn ai hết.

Kể từ khi nhân loại xây dựng nên các khu trú ẩn và tự cách ly mình khỏi môi trường khắc nghiệt bên ngoài, thế giới đã thay đổi rất nhiều.

Những người bị nhốt trong một xã hội được thiết lập dưới lớp mái vòm trong suốt đã nhanh chóng thích nghi với thế giới mới, và bắt đầu tìm cách sinh tồn trong một môi trường thậm chí còn chật hẹp hơn trước.

Dĩ nhiên, trong số đó luôn có những kẻ bị đào thải.

Những người không thể thích nghi với sự thay đổi, những người mất đi việc làm và nhà cửa vì bất kỳ lý do gì, những kẻ bị xua đuổi, hay những kẻ trốn chạy.

Họ lang thang trên phố với dáng vẻ nhợt nhạt, thiếu sức sống như những bóng ma u ám. Không mục đích, cũng chẳng còn ý chí.

So với họ, tình cảnh của hắn lúc này vẫn còn khá khẩm hơn chán. Dù cho khắp người bốc mùi hôi thối, và xương gò má thì sưng vù lên do bị ăn đòn.

Hắn lục lọi trong túi chiếc quần jean cũ kỹ, lôi ra một chiếc ví da đen sang trọng.

Bên trong có đủ loại thẻ, hóa đơn, và cả một bức ảnh gia đình hạnh phúc không biết chụp ở đâu, nhưng những thứ đó không quan trọng.

Thọc sâu ngón tay vào ngăn đựng thẻ, hắn chạm phải một vật gì đó cứng và mỏng.

Đó là một chiếc thẻ nhựa màu vàng nhạt, kích thước chỉ bằng một nửa danh thiếp thông thường.

Ồ, cái này xem chừng là một món hời đây.

Hắn vội vàng rút chiếc thẻ ra rồi nhét vào túi mình, còn chiếc ví thì vứt lại đống rác không chút luyến tiếc. Chỉ sau khi xác nhận chiếc ví nhỏ gọn đã nằm gọn phía sau túi rác sinh học đang kẹt cứng chất thải, hắn mới lồm cồm ngồi dậy.

“Chà. Gã đó ra đòn mạnh thật.”

Nhìn cái mã ngoài là đã biết không phải dạng vừa rồi.

Raimund lẩm bẩm, tay xoa xoa gò má. Đó là dấu vết của cú đấm vì tội vô tình chạm vai lúc đi đường.

Dù tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng thâm tâm hắn khá tự hào về gương mặt của mình.

Mấy người ở trại trẻ mồ côi chẳng bao giờ khen lấy một lời, nhưng có lẽ cha hoặc mẹ, những người đã bỏ rơi hắn, hẳn cũng phải là bậc sắc nước hương trời nên mới để lại cho hắn ngoại hình thế này.

Mái tóc của Raimund là màu vàng kim rực rỡ hiếm thấy, còn đôi mắt lại mang sắc xanh lục thẫm.

19 tuổi, cao hơn 6 khoảng 1m88, dáng người cao ráo ấy lẽ ra là điều kiện để hắn không bị hắt hủi ở bất cứ đâu.

Thế nhưng, hắn chẳng đi đâu cả. À không, là không thể đi đâu được.

Hắn phủi sạch rác trên người, kéo thấp chiếc mũ nhặt được dưới đất rồi rời khỏi đó.

Khu cư dân số 3 không phải là nơi dành cho những người quá dư dả, nhưng thỉnh thoảng vận may vẫn mỉm cười. Raimund cảm nhận được ba bốn chiếc Thẻ Tín Dụng trong túi đang va vào nhau lách cách.

Ra đến đường lớn, hắn sử dụng xe điện không người lái. Chiếc xe màu đỏ là tuyến duy nhất chạy từ đây đến Khu cư dân số 5.

Len lỏi giữa dòng người đông đúc để tìm một góc đứng, Raimund thẫn thờ nhìn cảnh vật lướt qua cửa sổ.

Chắc khoảng 30 phút nữa, gã đàn ông lúc nãy mới nhận ra mình mất ví.

Gã sẽ lục lại trí nhớ về những cửa hàng hay địa điểm mình đã đi qua, rồi mãi sau đó mới sực nhớ đến hắn.

Gã sẽ quay lại đống rác nơi đã quẳng hắn vào, nhưng chao ôi, thứ duy nhất gã tìm thấy sẽ chỉ là chiếc ví bẩn thỉu đã bị rút sạch thẻ tín dụng mà thôi.

Tưởng tượng đến đó, tâm trạng Raimund tốt hẳn lên. Cảm giác đau nhức ở gò má dường như cũng dịu đi đôi chút.

Mất chưa đầy hai tiếng, chiếc xe điện chậm rãi dừng lại tại Khu cư dân số 5. Do đã đi ngang qua Khu số 4 nên lượng hành khách còn lại chẳng bao nhiêu.

Raimund xuống trạm cùng với những người có dáng vẻ uể oải. Đi qua tấm biển trạm xe điện gỉ sét, xiêu vẹo, hắn bước vào con phố hẹp đầy hơi ẩm và sương mù u ám.

Những ngôi nhà đứng san sát hai bên đường đều nhỏ bé, chật chội và bốc mùi kỳ lạ.

Mùi hôi của phân chuột hòa lẫn với không khí ẩm mốc, và có lẽ mùi từ chính cơ thể hắn cũng góp phần vào cái hỗn hợp đó.

Raimund cẩn thận để không va vào khách bộ hành, và cũng để không ai đụng trúng mình. Thái độ này hoàn toàn trái ngược với lúc ở Khu số 3.

Nhưng ở đây, sự thận trọng là cần thiết.

Khu cư dân số 5. Nơi tập trung những kẻ bị gạt ra lề xã hội, lũ lượt kéo đến đây chỉ để trông chờ vào những căn nhà cấp phát của chính phủ.

Những kẻ không nghề nghiệp ổn định, chỉ biết làm lụng cực nhọc để sống qua ngày. Hoặc là những gã điên ngồi co ro trong những con hẻm mù sương, miệng lảm nhảm những điều vô nghĩa.

Raimund bước vội, đi qua những người hàng xóm vừa thân thuộc vừa kỳ quái đã quá đỗi quen mặt.

Đường Ebby. Cái tên được xịt sơn nguệch ngoạc trên mặt đường ẩm ướt. Chỉ khi đứng trước ngôi nhà nhỏ nằm cuối con phố đó, Raimund mới thả lỏng sự căng thẳng.

Chìa khóa, chìa khóa đâu rồi nhỉ.

Cạch.

“Anh!”

Một hơi ấm nhỏ bé lạch bạch chạy tới, ôm chầm lấy chân Raimund.

Hắn dễ dàng bế đứa trẻ lên.

“Hazel. Chơi ngoan không em? Peony đâu?”

“Đang ở với anh Olive ạ.”

Đứa nhỏ cùng lắm cũng chỉ mới 4 tuổi.

Đứa bé tên Hazel đáp lời, miệng vẫn đang ngậm lấy ngón tay mình.

Raimund kéo bàn tay đầy nước bọt của Hazel ra, chùi vào áo mình rồi đặt một nụ hôn lên má em.

Một ngôi nhà hai tầng nhỏ bé.

Bước lên cầu thang hẹp với lan can gỉ sét, hắn thấy Peony đang thận trọng khép cửa bước ra từ một không gian nhỏ hẹp chẳng thể gọi là hành lang.

Gương mặt cô trông mệt mỏi như vừa mới chăm sóc Olive xong, nhưng khi thấy Raimund, vẻ mặt cô bỗng bừng sáng.

“Cậu về rồi à?”

“Làm được một vố rồi. Olive sao rồi? Ngủ rồi à?”

“Chưa... Không có thuốc giảm đau nên thằng bé không ngủ được. Vẫn là tại cái chân đó.”

Peony hạ thấp giọng vì sợ người trong phòng nghe thấy.

Raimund cũng chỉ biết thở dài đầy bất lực.

Thuốc giảm đau hiệu quả thì đắt đỏ, mà những người có tiền để mua chúng tùy thích thì chẳng bao giờ sống ở nơi này.

“Nếu thuận lợi, có lẽ em sẽ mua được một lọ. Như vậy Olive sẽ khá hơn.”

“Được thế thì tốt quá. Nhưng mà, không phải chị muốn đẩy hết gánh nặng sang cho cậu đâu, cậu biết mà đúng không? Cả chị và Olive đều chỉ biết ơn cậu thôi.”

“Em biết mà. Em hiểu ý chị.”

“Chị phải đi giặt cái quần cho Hazel đây.”

Peony giả vờ như không biết tay áo sơ mi của mình đã sờn rách, mượn cớ đi giặt đồ cho Hazel để rời đi.

Raimund đợi một lát rồi gõ nhẹ cửa.

“Olive. Anh vào nhé.”

Căn phòng ngủ nhỏ hơn nhiều so với tầng dưới, và một cậu thiếu niên đang chiếm trọn chiếc giường duy nhất.

Cậu bé nằm trên giường vừa thấy Raimund đã vội ngồi dậy. Dù cố gắng mỉm cười như không có chuyện gì, nhưng Raimund nhận ra trán Olive lấm tấm mồ hôi hột và sắc mặt trắng bệch.

“Anh. Hôm nay anh về sớm thế.”

“Ừ. Lo cho gia đình quá nên phải về nhanh chứ.”

Raimund nói đùa rồi ngồi phịch xuống mép giường.

Gia đình.

Những đứa trẻ xuất thân từ cùng một trại trẻ mồ mồ côi ở Khu cư dân số 4.

Nghe vậy, khóe môi Olive khẽ nhếch lên rồi lại hạ xuống.

“Phải rồi, hay là nhân dịp này em gọi anh là ‘cha’ luôn nhé? Giống như hồi gọi viện trưởng ấy?”

“Hừ. Anh có đánh đập mấy đứa như lão viện trưởng đâu mà bảo thế. Nghĩ sao lại nói vậy với trụ cột gia đình đang phải chạy đôn chạy đáo để nuôi ăn, nuôi mặc, nuôi ở cho các người hả?”

“Em biết rồi. Dù sao thì chắc anh không về tay không đâu, hẳn là mang theo thứ gì tốt lắm đúng không?”

“Đúng chóc. Kiểm tra xem trong này có bao nhiêu hộ anh cái.”

Raimund đưa thẻ tín dụng cho Olive. Hai chiếc màu trắng và một chiếc màu vàng nhạt.

Olive thành thục lấy chiếc laptop cũ kỹ đặt trên bàn cạnh giường ra.

Đây là một sự hợp tác lâu năm. Raimund mang đồ về, còn Olive sẽ bẻ khóa chương trình bảo mật để kiểm tra số dư.

Hắn không biết Olive dùng cách gì để lách qua lớp bảo mật gắn trên thẻ, nhưng dù sao thì Olive luôn làm chính xác những gì Raimund cần.

“Thẻ trắng không có thiết bị bảo vệ đặc biệt. Hai cái cộng lại là 423 tín dụng.”

“Còn cái màu vàng?”

“Đợi em chút... À, cái này là 1.640 tín dụng.”

Olive gõ lạch cạch trên bàn phím rồi xoay màn hình laptop cho hắn xem. Trên màn hình chương trình đen ngòm hiện lên những đoạn mã và con số màu trắng.

Sau khi các khu trú ẩn được thành lập ở Anh, thương mại liên lục địa không thể phát triển mạnh mẽ và hệ thống đổi tiền bị sụp đổ, chính phủ các khu trú ẩn trên toàn châu lục đã thiết lập một loại tiền tệ mới.

Từ thuở xa xưa con người dùng vỏ sò để mua hàng, rồi dần chuyển sang vàng, mộc dược, hương liệu và tơ lụa. Sau khi từ bỏ giấy và nhôm, nhân loại đã chuyển sang loại tiền tệ chỉ tồn tại trong thế giới điện tử.

Đó chính là phương tiện lưu thông mới mang tên tín dụng.

Thiết bị lưu trữ tín dụng được gọi là thẻ tín dụng.

Mọi người mang theo thẻ tín dụng trong túi giống như mang theo tiền giấy và tiền xu ngày xưa.

Số lượng thẻ tín dụng một cá nhân có thể sở hữu là không giới hạn, nhưng số tín dụng có thể lưu trữ lại bị giới hạn tùy theo số seri của thẻ.

Chẳng hạn như loại thẻ trắng phổ biến nhất chỉ chứa tối đa 500 tín dụng.

Thẻ vàng là 2.000 tín dụng, thẻ đỏ là 3.000 tín dụng.

Tuy hiếm nhưng thẻ đen có thể chứa đến hàng chục ngàn tín dụng.

Dĩ nhiên cũng có loại thẻ đặc biệt liên kết trực tiếp với tài khoản ngân hàng tương tự như thẻ ghi nợ ngày xưa, nhưng vì vấn đề bảo mật, ít ai dám mạo hiểm làm vậy.

Thử tưởng tượng nếu ngân hàng bị những kẻ móc túi như hắn vét sạch thì thật là đáng tiếc biết bao.

“Dù có hơi hụt hẫng một chút, nhưng kiếm được thế này trong một ngày là ổn rồi đúng không?”

“Anh định ‘rửa’ sang tiền cũ à?”

“Ừ. Anh sẽ mang đến chỗ tay môi giới. Dù hắn cắt phế hơi cao nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.”

Phí hoa hồng là 8% số tiền yêu cầu thì phải?

Bỏ mặc Olive đang giải mã chương trình bảo mật, Raimund bắt đầu tính toán đủ thứ trong đầu.

2.063 tín dụng trừ đi 8% phí môi giới.

Tiền thuê nhà tuần này và tiền nộp cho chính phủ khu trú ẩn là 250 tín dụng.

Tiền phải gửi cho lão viện trưởng trại trẻ là 300 tín dụng.

Chi phí điện nước là 73 tín dụng.

Tiền ăn uống nữa, à, nhân tiện thì sửa luôn cái ống nước mà Peony cứ nhắc mãi đi. Khoan đã, số tiền còn lại có đủ mua thuốc giảm đau cho Olive không nhỉ? Hay là dời việc sửa ống nước lại lần sau...

“Anh, xong rồi này. Anh cầm lấy đi.”

“Cảm ơn em.”

“Câu đó phải để em nói mới đúng. Nhờ anh mà bọn em mới được tới đây.”

“Dù có cảm ơn bao nhiêu lần cũng không đủ.” Olive bồi thêm một câu, có vẻ cậu thực sự nghĩ như vậy.

Raimund cất chiếc laptop đi rồi cẩn thận đỡ Olive nằm xuống.

“Sau này chúng ta sẽ chuyển đến nơi tốt hơn. Ít nhất cũng phải có không gian để em đi lại được chứ.”

“Dù sao thì em cũng mất chân rồi mà?”

“Thì dùng chân giả hoặc xe lăn. Có gì mà không được chứ.”

“Ha ha.”

Olive bật cười khan rồi nhắm mắt lại. Có vẻ giờ cậu đã thực sự kiệt sức.

Raimund không gây ra tiếng động, lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ. Ở tầng một, Peony đang bận rộn hâm nóng thức ăn đông lạnh và sửa lại quần áo cho Hazel. Thấy hắn đi xuống, cô ngạc nhiên đứng dậy.

“Cậu lại đi nữa à?”

“Ừ. Phải hoàn thành nốt công việc hôm nay đã.”

“Về trước giờ ăn nhé. Hazel, chào anh đi.”

“Vâng ạ.”

Hazel lại nhét nắm tay vào miệng, còn Peony thì vừa nhìn em với vẻ không hài lòng vừa lau nước dãi chảy xuống cằm em.

Nhìn cảnh tượng đó, Raimund mỉm cười vui vẻ, vẫy tay chào rồi lại bước ra khỏi nhà.

Thế nhưng, ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, sự vui vẻ của hắn bốc hơi như làn khói.

Hắn vô thức nghĩ. A, giá mà có một xấp tín dụng rơi trúng đầu mình nhỉ?

Khu cư dân số 5.

Nằm ở rìa ngoài cùng của khu trú ẩn, là khu ổ chuột nơi tập trung những kẻ thất bại và bần cùng.

Ở đây chẳng có gì ngoài tiếng ồn ào từ những đống sắt vụn chuyển tới từ khu kinh tế và các khu dân cư khác, cùng mùi hôi thối nồng nặc của núi rác thải.

Chỉ cần một trận mưa nhân tạo đổ xuống, mặt đường sẽ lập tức biến thành biển nước.

Đối với những người thậm chí không có nổi một chỗ dung thân, việc chui rúc vào những con hẻm hẹp, ghế chờ trạm xe điện hay những đường hầm nước thải bỏ hoang là chuyện hiển nhiên.

So với họ, Raimund là một kẻ cực kỳ may mắn.

Ngay trước khi hắn rời trại trẻ mồ côi, một đợt cúm truyền nhiễm đã càn quét Khu cư dân số 5. Những kẻ yếu thế không được cứu chữa, thậm chí không mua nổi thuốc, đã lần lượt ngã xuống.

Nhờ đó, ngay khi rời trại trẻ, Raimund đã có thể nhận được một căn nhà được cung cấp theo hình thức bốc thăm cho công dân khu trú ẩn.

Lúc đầu, nghĩ đến việc mình đang ở trong căn nhà mà từng có người chết và bị khiêng đi, hắn cảm thấy cực kỳ kinh hãi.

Nhưng giờ đây, hắn thậm chí còn muốn cúi đầu cảm tạ người đã khuất.

Nghĩ như vậy là vô đạo đức sao?

Còn lâu đi.

Để sống sót ở Khu cư dân số 5 này, người ta phải bán rẻ cả lương tâm, đạo đức lẫn luân lý. Những cảm xúc đó chỉ là thứ xa xỉ.

Không có ăn là chết ngay lập tức. Không trả được tiền nhà là bị tống ra đường. Đêm ở khu trú ẩn luôn lạnh lẽo và khắc nghiệt.

Hành động theo lương tâm không hề đảm bảo mạng sống cho bạn.

Có thể bạn sẽ được người đời ban cho danh hiệu Người Samari Nhân Lành rồi về chầu trời với cái danh hão đó.

Dù sao thì Khu cư dân số 5 là một nơi như thế. Đáy cùng của khu trú ẩn, một cuộc đời như vũng bùn hôi hám.

Giá mà có thể rời khỏi đây thì tốt biết mấy.

Raimund không mong cầu quá nhiều.

Chỉ cần Peony, Hazel, Olive và hắn có thể sống một cuộc đời bình thường là đủ.

Tủ lạnh và kệ bếp đầy ắp đồ ăn.

Một ngôi nhà ấm áp, không bị dột mỗi khi mưa xuống, nơi hắn không cần phải ôm chặt Hazel và quấn chăn cho em mới thấy ấm.

Một nơi mà khi mở cửa sổ ra, thứ tràn vào phòng là không khí trong lành chứ không phải mùi rác thối rữa.

Một nơi có cơ sở y tế và giáo dục đàng hoàng cho Hazel ở gần đó, nơi Olive có thể thoải mái đi lại bằng chân giả hoặc xe lăn.

Và một nơi đủ an toàn để Peony có thể một mình ra ngoài đi dạo vào buổi tối. Được như vậy thì tốt biết bao.

Raimund đưa tay vuốt mặt.

Không, thực sự là hắn đã quá ghê tởm con phố này rồi.

Hắn ước gì không còn lão già điên đi chân đất lang thang, túm lấy bất cứ ai để hỏi xin tiền nữa.

Hắn muốn thoát khỏi những ánh mắt dòm ngó, rình rập xem có gì để chôm chỉa hay xem cư dân nào trông có vẻ quá hạnh phúc hay không.

Thế nhưng... để làm được điều đó, hắn không thể mãi làm cái nghề móc túi mọn này.

Hắn phải làm việc gì đó ra tiền hơn.

Dù hạng người không học thức như hắn thì công việc cũng chỉ quanh quẩn đâu đó thôi, nhưng dù vậy, hắn vẫn cần một cơ hội khác.

Một cơ hội lớn để thoát khỏi cuộc đời còn thảm hại hơn cả chất thải dưới cống ngầm này.

Nhưng để chờ đợi cơ hội đó, tiền là thứ bắt buộc phải có, và cách nhanh nhất để kiếm tiền mà hắn nghĩ ra được chỉ có thể là móc túi.

Cuối cùng, chẳng lẽ số phận của hắn chỉ là một tên tội phạm vô dụng thôi sao?

Giống như lão viện trưởng trại trẻ vẫn thường rủa sả, rằng hắn chỉ là một thực thể vô dụng làm bẩn thỉu cả khu trú ẩn này?

Không, tỉnh táo lại đi.

Dù là móc túi hay làm gì đi nữa, miễn là có thể nuôi sống ba người kia thì đó đã là điều may mắn rồi.

Đừng có ngồi đó mà mơ mộng hão huyền nữa, Raimund.

“Trước tiên mình sẽ đi vòng quanh các khu cư dân khác một lần nữa, sau đó đến chỗ tay môi giới và xem giá thuốc giảm đau...”

Hắn vừa nhẩm lại những việc phải hoàn thành trong ngày, vừa quay trở lại trạm xe điện.

Đó chính là những ký ức cuối cùng về một ngày bình thường của Raimund.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!