Shōshimin Series

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

37 181

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

204 1657

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

35 171

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

49 514

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

50 288

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

84 306

Tập 5 - Bí ẩn bánh Macaron Paris - Chương 2: Bí ẩn bánh Phô mai New York (Phần 1)

Chương 2: Bí ẩn bánh Phô mai New York (Phần 1)

Osanai và tôi đã cùng nhau lập một thỏa thuận rằng sẽ bảo vệ lẫn nhau trong những tình huống hiểm nghèo, cũng như để mắt đến người kia để lời thề giữa cả hai không bị phá vỡ. Tuy nhiên, giao ước đó chỉ có hiệu lực trong phạm vi trường học vào những ngày bình thường trong tuần, và chưa hề có tiền lệ nào về việc tôi gặp nhỏ ngoài trường vào ngày nghỉ. Vì vậy, tôi không khỏi ngạc nhiên khi vào một ngày thứ sáu tháng Mười mát mẻ, tôi bị Osanai chặn lại ở hành lang trong giờ nghỉ trưa và nhỏ hỏi, "Cậu đi với tớ vào Chủ Nhật tuần tới được không?"

Hành lang giờ chiều chật kín những học sinh cùng khối đang ngược xuôi, và một vài người đang liếc nhìn chúng tôi với vẻ thích chí. Thật thuận tiện làm sao để lan truyền cái nhận thức này, rằng Osanai và tôi là một cặp, hay nói cách khác là đang hẹn hò. Nghĩ rằng nhỏ có thể có một vấn đề nghiêm trọng nào đó đòi hỏi yêu cầu sự bảo mật tối đa, tôi nói thật nhỏ.

"Vướng vụ gì à?"

Nhưng Osanai lắc đầu.

“Không phải vậy đâu. Chỉ là tớ sắp đi đến một Lễ hội văn hóa và muốn cậu đi cùng.”

Tất nhiên, đó không phải là Lễ hội văn hóa của trường cao trung Funado, trường học của chúng tôi. Có trường nào gần đây tổ chức Lễ hội văn hóa vào Chủ Nhật tới không nhỉ? Thực ra thì đó không phải chủ đề mà tôi hứng thú, nên cũng chẳng nghĩ ra được gì.

“Lễ hội văn hóa? Lễ hội nào?”

“Trường sơ trung Reichi.”

“Ồ, trường sơ trung à?”

Đó là một cái tên tôi đã từng nghe trước đây. Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một trường mạnh về Kendo và Judo. Trường không nằm trong thành phố này nên nếu đến đó thì chúng tôi sẽ phải đi khá xa đấy.

“Nếu vậy, tớ có thể hỏi tại sao cậu muốn đến đó không?”

Đây là một câu hỏi mà tôi cho rằng chúng tôi có thể để sau trao đổi tiếp cũng được khi ở một địa điểm khác tiện hơn, Osanai suy nghĩ một lúc trước khi dõng dạc đưa ra câu trả lời.

“Nói ngắn gọn, có một gian hàng bánh ngọt ở đó.”

Hử.

Tôi hơi quan ngại về việc liệu chuyện cùng đi đến một trường sơ trung nằm tận ngoài thành phố để ăn bánh thì có phù hợp với mối quan hệ cộng sinh của chúng tôi không đây. Nếu chỉ là cùng đi ăn, tôi sẽ không có lý do gì để không từ chối cả. Tôi sẽ chỉ ăn bánh với Osanai vào Chủ Nhật nếu nhỏ có một lý do nào đó, và sự hiện diện của tôi ở đó có giúp ích cho vấn đề của nhỏ thôi.

Tôi cố ý hỏi nhỏ về lo lắng này.

“Liệu việc tớ ở đó có ý nghĩa gì không?”

"Có."

Nhỏ trả lời ngay tắp lự. Nếu vậy, thì tôi không chọn khác được rồi. Osanai sẽ không gọi tôi ra chỉ vì lý do như "Đi một mình thì chán lắm". Chắc hẳn phải có tình huống nào đó trong yêu cầu của nhỏ.

“Tớ hiểu rồi. Được thôi, Chủ Nhật mà. Chúng ta sẽ hẹn chi tiết qua email nhé?”

"Được."

Tôi quay gót trở lại lớp học, nhưng một nhỏ nói với lại từ phía sau tôi.

“Ừm, Kobato…”

Tôi quay lại nhìn, Osanai với khuôn mặt ngập tràn háo hức, một hình ảnh tràn trề phấn khởi.

“Cậu biết không, tại Lễ hội văn hóa đó… sẽ có bánh phô mai New York đấy!”

Khi tôi đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, hình ảnh về những thương nhân phố Wall, những tên quỷ quyệt không khoan nhượng, không thương cảm giẫm đạp tàn nhẫn lên nhau trong cuộc giao dịch bánh phô mai hiện lên trong tâm trí tôi. Có lẽ không đến mức đó đâu nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!