――Trước nay Koutarou và Shiho thường hay đi chơi cùng nhau.
Nhưng chưa lần nào họ đi du lịch bằng máy bay như lần này cả.
Okinawa là một nơi rất xa nơi họ sinh sống. Cho dù cùng thuộc một quốc gia, thế nhưng Okinawa thậm chí còn không có đường bộ nối liền.
Vậy nên Koutarou có chút lo lắng.
(Shii-chan rất yêu bố mẹ... Mong là cậu ấy không bị nhớ nhà)
Khác với Koutarou lâu nay sống một mình, Shiho từ nhỏ đã sống trong vòng tay của bố mẹ rồi. Giờ phải xa rời nơi đó, sẽ không có gì lạ nếu cô cảm thấy cô đơn.
Nếu chỉ là một hoặc hai đêm thì có lẽ không cần lo lắng quá, nhưng lần này... họ đã lên kế hoạch cho một chuyến đi 6 ngày 5 đêm.
Shiho sẽ phải xa nhà gần một tuần.
Đó là lý do Koutarou lo lắng Shiho sẽ cảm thấy cô đơn.
(Nhưng... hiện tại thì có vẻ ổn)
Có lẽ vì vừa mới đến nơi nên Shiho vẫn còn đầy năng lượng.
「Wow. Koutarou-kun, biển kìa. Xanh quá! Một màu xanh thật đẹp!」
Trên xe buýt, ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, Shiho hào hứng ngắm khung cảnh bên ngoài.
Giống như một đứa trẻ, mỗi khi phát hiện ra điều gì đó, cô lại hào hứng lay vai kể cho Koutarou.
(Mình lại lo lắng nhiều quá rồi sao? Đúng là thói xấu khó bỏ)
Thi thoảng, Koutarou dễ bị suy nghĩ quá nhiều.
Để bản thân bị chi phối bởi những bất an chưa xảy ra là không hay, vậy nên cậu gạt bỏ những âu lo đó rồi nghe theo Shiho, hướng mắt mình ra ngoài cửa sổ.
「...Gần sân bay vẫn còn cảm giác thành thị, nhưng giờ thì màu thiên nhiên dần nhiều hơn rồi」
「Đúng vậy! Được thấy biển ở gần như này, tuyệt quá đi!」
Ngoài cửa sổ, biển xanh trải rộng khắp tầm nhìn.
Hai người họ hiện đang di chuyển từ phía nam Okinawa về phía bắc. Phía nam có sân bay và Naha, thủ phủ của tỉnh nên mật độ dân số cao và thành phố phát triển.
Nhưng càng đi về phía bắc, mật độ dân số càng thưa thớt và có thể thấy nhiều thiên nhiên hoang sơ hơn. Có lẽ ở trung tâm và phía bắc mới có thể cảm nhận được rõ hơn cái gọi là 『bản sắc Okinawa』.
Nói cách khác, càng đi về phía bắc thì càng có nhiều vùng nông thôn.
Ngược lại khu vực quanh Naha có nhiều khách sạn và cửa hàng phục vụ khách du lịch, rất tiện lợi. Những người thích mua sắm có thể đến khu vực phía nam để vui chơi.
Với Shiho và Koutarou, hai người muốn ngắm biển đẹp, thế nên khách sạn phía bắc là lựa chọn của họ. Hiện họ đang di chuyển đến đó bằng xe buýt.
Nhân tiện thì ở Okinawa không có tàu điện. Có tàu chạy trên cao[1] gần Naha, nhưng nó không kéo dài đến miền trung và miền bắc nên để đến đó, du khách chủ yếu di chuyển bằng xe buýt hoặc xe thuê.
Và xe buýt ở Okinawa đi rất chậm rãi, khác với xe buýt ở thành phố.
Tình hình đã cải thiện hơn so với ngày trước, nhưng gần đây xe buýt vẫn hay bị trễ tầm mười phút. Chưa kể xã hội hiện tại là xã hội xe hơi, đường thường xuyên bị ùn tắc nên việc di chuyển cũng chậm theo.
Hẳn đó là lý do rồi.
「Ọc ọc~」
Đột nhiên bụng của Shiho phát ra tiếng kêu.
Tiếng kêu lớn đến mức Koutarou ngồi bên cạnh cũng nghe thấy.
「Shii-chan... Em đói hở?」
「Không, không phải em. Em không có đói hay gì hết!?」
Âm thanh quả thực phát ra từ bụng của Shiho.
Nhưng là đang xấu hổ hay sao mà cô ôm bụng, quay mặt đi giả vờ không biết gì.
Shiho cứng đầu không chịu thừa nhận. Có lẽ đó là lòng tự trọng của thiếu nữ.
「Vậy à. Anh cứ tưởng Shii-chan đói bụng chứ. Còn đang định xuống trạm tiếp theo để ăn gì đó đây」
「Á á, e-em chém đấy! Thủ phạm là em ạ. Em đói bụng, mình đi ăn đi Koutarou-kun!」
Nhưng có vẻ như sự thèm ăn của Shiho đã đánh thắng lòng tự trọng kia.
Cô đã chịu thua cơn đói một cách quá dễ dàng, lập tức thừa nhận lời nói dối để được đi ăn trưa.
「Được rồi. Vậy thì xuống xe ăn gì đó nhé」
「Tuyệt vời! Yêu anh quá đi Koutarou-kun!」
...Và cứ thế, cuộc hành trình của hai người vẫn tiếp tục.
Như mọi khi, họ đã có những giây phút vui vẻ bên nhau――.
(Còn tiếp phần 3)
