Chương 477 - Hoài Niệm
Cũng có lẽ là một giấc mơ
_________________________________________________
Ban đầu, chỉ có tiếng thét và sự kinh hoàng.
Khi mới bắt đầu, lúc nào cũng là kẻ bị giết.
Rồi chẳng biết từ bao giờ, cơ thể bắt đầu quen dần với việc bị ai đó làm hại—Lúc đầu, đó chỉ là để tự vệ.
Từ bao giờ nhỉ? Thú thật là chả nhớ rõ nữa, nhưng ít nhất thì vào khoảnh khắc cuối cùng……Chắc chắn một điều, rằng bản thân đã vừa cười sằng sặc vừa đứng nhìn cảnh người khác bị dã thú nhai ngấu nghiến.
◆
Hối hận vì chỉ ngoái đầu lại nhìn, đáng lẽ phải xoay cả cơ thể theo bản năng khi nhận ra khí tức. Viên đạn sượt qua sống mũi, xuyên từ khóe mắt qua thái dương, nghiền nát và khoét rỗng nhãn cầu, phá hủy hoàn toàn tầm nhìn bên trái.

「a, ga, guu……!!」
Nhưng tôi đã bắt được hắn.
Cơ thể nhỏ bé này không chỉ giỏi mỗi việc ẩn nấp. Dù kết quả cuối cùng có là vô ích đi chăng nữa, thì vóc dáng đã từ bỏ đến cả mức cơ bắp tối thiểu để tự bảo vệ bản thân khỏi môi trường rừng rậm này, lại có khả năng xoay trở linh hoạt hơn bất kỳ một cơ thể vận động viên nào.
「Tìm, thấy, rồi……!!」
Tiếng tặc lưỡi của gã đàn ông đã bắn thủng mắt trái của tôi, và tiếng nổ súng từ khẩu súng lục nhỏ xíu phải nằm trong tay một đứa trẻ mới trông giống khẩu súng bình thường—vang lên gần như cùng lúc.
「Mày….lấy nó làm, lá chắn á……!!」
「Hàng hiếm đấy……!!」
Ai thèm quan tâm chứ đồ ngu, bớt lải nhải lại mà đi chết đi dùm tao cái. Món nợ con mắt trái, tao sẽ trả hậu hĩnh, kèm thêm cả bọc quà khuyến mãi.
Đám từ server đó cứ kéo quân sang đây, phiền toái quá sức chịu đựng rồi. Thằng nào thằng nấy lúc nào cũng súng, súng, súng.
Tôi chỉ định tiện tay đến giết sạch cả lũ, mấy thằng khác thì chết hết cả rồi...Bị headshot bằng Musket, khẩu súng trường có tầm bắn xa nhất trong số những vũ khí trôi dạt vào cái「Đảo Hoang」 này, nếu không tính đại bác.
「Chết đi……!」
「Đáng sợ thật đấy, đáng sợ quá đi μ-Sky. Nên là chết đi nhé……!」
Hóa ra hắn giấu khẩu shotgun sau lưng—mạn sườn bị khoét thủng, nhưng vẫn còn chịu được.
「Chậc……Mục tiêu nhỏ quá……!」
Khai hỏa. Gò má hắn vỡ toạc, dưới hiệu ứng sát thương dạng sương máu, hàm răng trắng đến khó chịu lộ ra.
Khẩu Derringer có hỏa lực thấp nhất trong tất cả các loại súng, nhưng đồng thời cũng có độ giật nhỏ nhất. Không để hắn kịp lấy hơi, tôi đâm thẳng con dao găm đang siết chặt ở tay phải vào người hắn.
「Ge…」
「Fugyaa…」
C-cái thằng khốn này……Dám nện thẳng nắm đấm vào mạn sườn đang bị khoét sâu của mình. Nếu cái thân thể bé tẹo này mà không có thể lực ngang người lớn, thì hẳn là tôi đã mất mạng rồi.
「Thằng, khốn……!!」
「Hự, hựhự……ranh…con…!!」
Cảm giác như hơi ấm đang thoát dần khỏi mạn sườn, chắc cũng chẳng trụ được lâu nữa. Bị kéo giãn khoảng cách là chết chắc—Tôi không tin rằng kẻ đã sinh tồn trên hòn đảo này sẽ bắn trượt mục tiêu chỉ vì chút khí thoát ra từ cổ họng mình đâu.
「………」
「………」
Một bên thì mắt trái đã nát bấy và mạn sườn không ngừng tuôn ra những dòng hiệu ứng sát thương máu đỏ đặc quánh như bùn, chảy xuống như những giọt lệ.
Bên còn lại thì vừa rút con dao cắm sâu trong cổ họng, vừa để mặc cánh tay trái, vốn chỉ còn dính lại một chút nơi bả vai trái sau khi hứng chịu vô số loạt đạn và dao đâm, lủng lẳng một cách vô lực.
Thế nhưng, cả hai đều đang cười. Qua con mắt phải còn lại, tôi có thể thấy nụ cười từ một bên mặt còn lại của hắn, và tôi cũng tự ý thức được rằng gò má của chính mình cũng đang xếch ngược lên.
Mọi quân bài tất thắng đều đã dùng cạn, những kỹ xảo từng hạ tới năm mươi mạng chẳng hề có tác dụng với gã này. Cay cú thật, tức giận thật, nhưng hơn hết là……vui thật đấy…….
Ngay cả cơn đau dữ dội như đang bị đốt bằng đèn khò cũng chẳng còn khiến tôi bận tâm, cảm giác như não bộ đang tóe lên những tia lửa vậy.
Giết thế nào đây? Bên này thì hỏng mắt, bên kia thì phế tay. Mạn sườn tôi bị khoét sâu còn cổ họng hắn đã bị rạch toác. Nếu không phải là ở cái chốn này thì hẳn đã chết từ lâu rồi, nhưng…… vẫn còn chiến đấu được, vẫn còn giết được, vẫn còn tận hưởng được.
Tiến lên phía trước với khẩu Derringer chỉ còn hai viên cùng con dao găm sinh tồn, thấp người xuống, rồi bứt tốc.
Đối diện là súng lục, đứng yên trên một đường thẳng là chết. Không, dù là Drag shot hay Quick shot hay bất cứ kỹ thuật gì đi nữa, trước cái khả năng ngắm bắn quái vật kia, nếu không liên tục di chuyển thì khỏi cần bàn đến chuyện sống sót.
「4, 3, 2……」
「Hu, huha……còn, mấy, viên, nhỉ….hửm?」
Khốn kiếp, hắn nạp đạn xong rồi. Chỉ dùng ngón áp út với ngón út để móc đạn từ bao súng ra ư—ảo thuật à? Nạp mấy viên rồi? Ít nhất là một, chắc không đến năm viên……Việc tôi còn ít đạn trong tay đã trở thành gậy ông đập lưng ông. Nếu ban nãy ném con dao đi thì có khi đã phân thắng bại rồi.
「…………」
「…………」
Một khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi—chính vì 「khoảng nghỉ」 trong nhịp thở của cả hai đến vào cùng một thời điểm nên không gian mới tĩnh lặng trong giây lát……và rồi, cả hai đồng thời chuyển động.
Bằng Bằng—Tiếng súng nổ. Hai phát từ khẩu revolver của hắn, còn tôi thực hiện động tác giả lướt sang trái sang phải rồi nhảy vọt lên.
Kết quả, những viên đạn chì xuyên qua vị trí nơi vài giây trước vẫn còn là chân trái và mắt phải của tôi. Còn hai mét.
Lao qua lớp đất xen lá mục đã bị giẫm nát, lại thêm hai phát súng nữa.
Một viên sượt qua, không thành vấn đề. Còn một mét.
「───Hự」
Nhưng đúng lúc này, cái lỗ hỗng ở mạn sườn bắt đầu phản chủ. Sát thương tích lũy khiến sức lực rút khỏi cơ thể, khi tầm nhìn nhòe đi trong thoáng chốc lấy lại tiêu điểm, thứ tôi nhìn thấy chính là bàn chân hắn đang lao thẳng tới……
「Ực, phụt……!?」
「Hưhaha」
Mũi chân hắn đục thẳng vào chấn thủy của rôi. Tầm nhìn chớp tắt liên hồi, cơ thể tôi bị thổi bay với cơn đau dữ dội cùng cảm giác buồn nôn mãnh liệt.
「Tóm... được... rồi」
「Gya!」
Ý thức vừa mới xa rời bỗng bị kéo giật trở lại bởi cơn đau ở sau gáy và áp lực đè lên nơi lồng ngực. Xem chừng tôi đã bị hắn giẫm lên ghim chặt người trong tư thế nằm ngửa, hoàn toàn không thể cử động.
「Hư, hự」
Xem ra tên đó cũng đã tới giới hạn rồi. Sắc mặt tái nhợt, hệ thống phán định thiếu hụt oxy chăng?
Bàn tay phải đang định vung dao của tôi bị hắn bắn nát—Nhưng, đó chỉ là một đòn nghi binh, tôi ném phăng khẩu Derringer đi, rồi triệu hồi ra một khẩu súng lục tự động tồi tàn nhưng có uy lực áp đảo hoàn toàn mọi thứ khác dù số lần sử dụng còn lại cực thấp Desert Eagle—và chĩa thẳng vào hắn.
「CHẾT ĐI」
「HẾT HI」

Vì bị phân tâm bởi tay phải, nên tôi đã chậm nửa nhịp—họng súng của tôi và của hắn chĩa thẳng vào mặt nhau gần như cùng lúc.
Dồn lực vào ngón tay để bóp cò, và cũng nhìn thấy hắn đang làm điều tương tự.
Cả hai đều nở nụ cười, như thể đang gặm nhấm khoảnh khắc này, tìm thấy niềm vui trong việc giết chóc, tận hưởng sự phấn khích của việc bị giết──────
──────────────────
Và rồi, “tách”, mọi thứ bất chợt chìm vào bóng tối.
Ủa, mà rốt cuộc là ai thắng ấy nhỉ…………
_____________________________________________________
Vì đây là game mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Art by Art by