Chương 478 – Con cá voi nuốt chửng đất trời
Chân Lý Thư, forum, rồi cả chuyện đã xảy ra với Broccoli- ý lộn Brottori-kun….vv…vv.., Có đủ thứ điều muốn viết, những điều phải viết thì chất đống như núi, nhưng mà tự nhiên lại thấy phiền quá, nên thôi ta cứ bắt đầu Hồi 7 trước đã! Đó là phán quyết từ bộ não Super Intelligence này đấy.
Kiểu như là, sau khi hoàn thành thì sẽ bổ sung thêm dần vào phần「Chương Đệm: Thế Giới Cực Sắc」…
________________________________________________________
「…………Phù」
Tôi đã mơ một giấc mơ hoài niệm, về cái lần server γ (Gamma) và server μ (Mu) va chạm…bên nào thắng á? Câu trả lời là「cả hai đều bị một con tê tê khổng lồ lao ngang vào cán bẹp dí」
「Ư, đau đầu thế……」
Thức trắng đêm vốn là chuyện cơm bữa, nhưng cái kiểu như lần này thì hiếm thật…Chợp mắt một tiếng mà triệu chứng vẫn không thuyên giảm. Quả này là loại phải đánh một giấc nồng tầm 7 tiếng mới khỏi rồi, nhưng ngặt nỗi tôi lại đang ở độ tuổi thanh xuân xanh mơn mởn.
Nói thật thì muốn sủi lắm, cực kỳ muốn sủi học. Nhưng giả sử mà dùng chiêu giả bệnh, nhỡ đâu bị bố mẹ phát hiện vì sao lại không khỏe………Tệ nhất là hệ thống VR sẽ biến mất khỏi phòng tôi, rồi trôi nổi bên ngoài thị trường.
Mà, đó cũng chỉ là kịch bản tệ nhất thôi…… tôi tuyệt đối không muốn rút loại RNG với 10% xác suất tạch đó đâu, nó ngang với xác suất trượt đòn đánh có tỉ lệ trúng 90% đấy biết không? Theo quan điểm cá nhân của tôi, mấy quả ngẫu nhiên có tỉ lệ thành công 85% ~ 90%, cảm giác như bị hiệu chỉnh giảm đi tận 30% giá trị thực ấy. Tóm lại là rác.
「Con chào mẹ buổi sáng」
「Chào buổi sáng nhé Rakuro, lại thức trắng đêm đấy à? Bữa sáng mẹ đang nướng trong lò nướng bánh mì đấy nhé」
Lò nướng bánh mì? Nhà mình có thứ đó từ bao giờ nhỉ…… à, chắc là mới mua? Nhưng lạ thật, nếu đang nướng bánh mì lúa mạch thì sao lại có mùi tanh tanh bốc lên nồng nặc thế này……
Ting! (Bánh mì và miếng cá hồi bật ra ngoài)
「Bố con mua đó, lò nướng bánh mì có thể nướng được cá. Cái này còn nướng được cả cá thu đao luôn đấy」
「???、?????」
Khoan đã má mì ơi, làm ơn đừng có mới sáng ra đã bắt tế bào não con phải gánh áp lực lớn như thế này chứ, lại còn đúng vào ngày hôm nay.
Bánh mì kèm cá hồi á? Bánh mì cá hồi? Hả, kẹp miếng cá xẻ đôi vào giữa bánh mì sandwich? Đũa? Ăn bánh mì? Bằng đũa á?
「Ogogogogogo……」
「Nhà mình hết gạo rồi nha con. Thôi mẹ phải chuẩn bị đủ thứ cho mùa đông đây……」
Người mẹ dạo này đang mê mẩn mấy con ấu trùng bọ cánh cứng Caucasus chính là nhân vật ngốn nhiều tiền điện nhất cái nhà này... dù có lẽ đứng thứ hai chắc là tôi.
……
…………
………………
「…… Ch-chào buổ-i sá-ng ạ」
「Saiga-san, quả nhiên là do dư chấn của hôm qua nhỉ……」
「Hôm nay……có lẽ…… sẽ ngủ gật…………」
「Saiga-san? Saiga-saaaan!?」
Chưa hết, vì cả hai cùng nhau đi đến trường trong tình trạng thiếu ngủ nên lại bị bắt gặp. Thằng này không có làm chuyện gì mờ ám đâu nhé!
Và đúng như dự đoán, trên đường về nhà mới biết là cả hai đều đã ngủ gật ngày hôm đó.
………………
…………
……
.
Xem nào, nhập số điện thoại vào……
『───Alo?』
「Này Kattzo-kun, có thật là mày có cái lỗ thứ ba vốn không nên tồn tại về mặt sinh học không zậy??」
『Mày thôi ngay mấy trò đùa tục tĩu gây gây tổn thương tinh thần này dùm được không?』
Cái thread bàn tán về chủ đề: Uomi là thụ là một hang ổ ma quái mà ngay cả tôi, kẻ đã có sức đề kháng nhờ con ngốc Deep Slaughter, cũng không thể thoát ra mà không có vết thương. Những Thread sau hai giờ sáng thì độ nhầy nhụa sẽ tăng 60%……vì dục vọng.
『Thôi kệ đi, về event kia ấy, lịch trình chính thức đã chốt rồi đúng không?』
「Pro-gaming-team bên mày đã chu đáo gửi cả Email cho tao rồi đấy」
『Lại còn gửi kèm cả bản đồ, đúng là thiết kế tận tình thân thiện mà』
Tôi có tra thử thì hóa ra đó là một đài truyền hình, rốt cuộc mày muốn tao làm cái quái gì hả? Hử? Hát với nhảy á? À không, chắc chơi game chứ gì.
「Mà tóm lại là sẽ làm cái quái gì ở đó?」
『Hả? À ừm….... sao nhỉ, tao cũng chưa nghe chi tiết, nhưng chắc chắn là sẽ chơi game. Kiểu lột mặt nạ của anh chàng Maskman đang hot các thứ thì không có đâu』
「……? Thế à」
Không nói tôi, việc một người đã chốt là sẽ xuất hiện như cậu ta mà lại không biết nội dung chương trình là gì khiến tôi phải nghiêng đầu thắc mắc, nhưng nghe nói đây là chương trình của nữ idol từng làm bình luận viên ở GGC, nên tự thuyết phục bản thân rằng chắc đây là kiểu yếu tố bất ngờ thôi.
「Kiểu yếu tố bất ngờ ấy hả?」
『Ừ, à đúng đúng, bất ngờ kiểu…cho đến tận ngày diễn ra vẫn không biết sẽ chơi game gì ấy』
「Ra vậy. Thế cụ thể tao phải đến đâu?」
『Thì là đài TV Yougatta…… à xin lỗi xin lỗi! Không phải, ý là mày chỉ cần đưa cái code được gửi vào thiết bị di động ở lối vào thì sẽ hiện chỉ dẫn điều hướng』
「Hừm……」
Dù sao cũng còn khoảng một tuần, nếu đằng nào cũng phải làm thì chắc mình cũng nên... học hành một chút nhỉ...?
『À mà mày ấy, gọi ra con tàu to đùng như thế rồi xong biến đi đâu mất tiêu vậy hả? Đừng nói là đã vào trong tàu rồi nhé……』
「Số điện thoại quý khách đang gọi hiện đang trải nghiệm unique……… ghen tị lắm đúng hông」
『Chết đi』
「Vì không thoát ra được nên việc vượt hầm ngục đã trở thành nghĩa vụ bắt buộc rồi đây này...」
◆
「Ô, Araba, bắt kịp rồi à」
「Hửm………ồ, đã tỉnh lại rồi sao bạn của ta. Vì quý cô cá voi kia đã bảo đảm an toàn nên ta cũng đi đánh một giấc」
Thế à.
「Với lại tên ta giờ đây không còn là Araba nữa」
「Hả?」
「Theo tục lệ cổ xưa của Tộc Ngư Nhân Marman, kẻ nào nhìn thấy đại thần thú cai quản đại dương sẽ thêm 「Lu・」 vào trước tên mình. Tức là……」
「Lu・Araba à…… khó gọi quá, Luaraba, Lu~Araba, Laraba không được sao?」
「Đừng bẻ cong phong tục chỉ trong hai giây như thế chứ!!」
Mà nói chứ, cái đó chẳng phải kiểu tôn xưng như 「ngài gì gì đó」 hay 「thánh gì gì đó」 thôi sao? Nếu vậy thì tôi cũng là Lu・Sunraku nhỉ.
「Viết tắt, biệt danh, gì cũng được, tôi vẫn cứ gọi là Araba」
「Ưhư……」
「Bỏ qua chuyện đó, không phải Isana đã nói rồi à? Chúng ta phải phá được mê cung mà nó đã cặm cụi xây suốt mấy nghìn năm, dù chỉ là tầng thứ nhất, nếu không thì khỏi về nhà đấy. Nhỉ, Isana?」
『Được gọi là có mặt ngay lập tức, Isana đây ạ! Nếu là ở bên trong Leviathan này, tôi xin hứa sẽ thực hiện việc truyền tin trong vòng chưa đầy 0,5 giây!!』
「Ồ, quý cô cá voi!」
「Mumumu」
Nereis đang làm vẻ mặt hờn dỗi kìa. Dù là cô có AI của thần thú được tộc ngư nhân tôn thờ, tức là người điều khiển thần thú, tóm lại là tồn tại cấp thần thì cũng nên để ý độ thiện cảm của nhân vật bên cạnh chút chứ. Mà thôi, nổ tung đi tên kia.
「Dĩ nhiên sẽ không hỏi mấy thứ spoil đâu nhưng tôi có câu hỏi đây: Nếu Số Một chết ở đây thì sao?」
『Tuyệt vời, không ngờ là đã biết đến tận mức đó rồi.……Xin trả lời: sẽ tử vong. Hệ thống hồi sinh respawn chỉ được triển khai cho Kế Hoạch Số Hai mà thôi. Tôi có thể công khai thông tin kẻ địch xuất hiện từ tầng vỏ thứ nhất đến tầng vỏ thứ ba, ngài thấy sao?』
「Nhờ cô đấy」
Ồ, còn hiển thị cả level khuyến nghị nữa à, thiết kế tận tình ghê. Level 30 tức là…… ừm, so với một dungeon chỉ có thể khiêu chiến ở Tân Lục Địa thì độ khó hơi thấp nhỉ?
「Không, nên coi là phần tutorial thì đúng hơn……」
「Sanraku à, trong trải nghiệm siêu nhiên thế này mà cậu vẫn giữ nguyên phong thái thường ngày, nói sao nhỉ…… đáng nể thật」
Chứ sao, tôi là cái gã mới nửa ngày trước còn đi gây sự với con rồng mạnh kinh khủng khiếp đấy. À đúng rồi, hình như có hai phần thưởng nhờ phá được sừng thì phải. Cái gì mà 「Tàn Ảnh Linh Giác」 ấy…… là phụ kiện nhỉ, thử trang bị xem sao.
「………」
「……… Ể, giờ tôi trông thế nào rồi?」
『Có thể xác nhận thấy sự bất thường về thị giác mang tính phi vật chất, nói ngắn gọn thì……mọc sừng rồi ạ……….』
Thật á? Đang đội cái đầu cá hồi mà lại còn mọc thêm sừng nữa hả?
「Hiệu quả cụ thể là……hừm, ban buff đặc biệt cho trang bị à……」
Vốn dĩ có vẻ là chỉ một phụ kiện áp dụng cho một vũ khí thôi nhưng…… hừ hừ, tại tên này bẻ gãy tận hai cái sừng mà! Thế này thì có cường hóa được cho song kiếm luôn!!
「Rồi Araba, clear lẹ rồi về thôi」
「Hừ, đã bảo là Ru・Araba mà……」
『Ơ, mọi người có thể thong thả thêm một chút cũng được mà?』
Xin lỗi nhé Isana, tôi là kiểu người dù cơ sở vật chất đầy đủ tới đâu mà không phải nhà mình thì vẫn không thấy thoải mái. Mà theo nghĩa đó thì việc tôi đăng nhập từ nhà có thể coi là luôn trong trạng thái thư giãn, nhưng bên ngoài còn để Emul với Saina phải đợi ở bên ngoài nữa nên là─ ───
「Hoàn tất truyền tống: Chủ nhân đúng như dự đoán, vẫn khỏe re nhỉ」
「Đùùùùùù!!?」
Mẹ kiếp, hết cả hồn! Từ đâu chui ra vậy!?
「Giải thích bổ sung! : Búp bê Chinh PhụcConquista Doll nếu có thiết bị tăng cường liên lạc công suất cao thì có thể thực hiện truyền tống cơ thể xuyên lục địa. Và đơn vị này, tôi, đã đăng ký mã xác nhận là tài sản của Chủ Nhân. Vì vậy có thể dịch chuyển tới Leviathan đang kích hoạt Legacy Mode. Quả đúng là mánh khóe trí tu…!!」
『Xác nhận, đã kiểm tra liên kết khế ước giữa mẫu Elma số hiệu 317 Saina và Nhà Khai Phá Sanraku. Về Búp bê Chinh Phục thì Behemoth mới là khu vực chuyên dụng nhưng…… vâng, nếu các vị đã cất công đến với Leviathan này trước cái chốn「Ngà Voi」cứng nhắc kia! Xin cứ tin ở tôi!!! 「Isana」 này từ giờ sẽ vận hành giới hạn xưởng cơ khí và bắt tay vào tạo nội dung dành riêng cho Búp bê Chinh Phục!』
Nếu không phải do tôi tưởng tượng, thì hình như cái con AI này vừa mới bảo là "Từ giờ tôi sẽ chế ra phần thưởng mới" thì phải............ Không, dù tôi cũng nghĩ "chắc không đến mức đó đâu", nhưng dàn nhân vật AI trong thế giới ShanFro này về cơ bản toàn lũ ngốc hay sao ấy......
「Không, chắc không đến mức đó……」
「Chủ Nhân, phát hiện triệu chứng thiếu hụt trí tuệ. Có nên tiến hành phục hồi chức năng không?」
Có khi toàn là lũ ngốc thật.
________________________________________________________________
Cái gì? Chỉ viết vỏn vẹn vài dòng miêu tả về nữ chính-chan thì có ý nghĩa gì đâu á?
Bụi tích lại cũng thành núi, việc liên tục phô diễn ra xung quanh cái hành động kiểu "Ơ, hai đứa kia đang hẹn hò với nhau đấy à?" sẽ trở thành một tình tiết ẩn đấy. Lịch sử đã chứng minh rằng nghi ngờ và bất an sẽ làm con người ta phát điên mà...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
dưới 100% thì tất cả đều là 50/50_gacha playe 伏線 (Fukusen): phục bút (Foreshadowing), tình tiết gợi ý hoặc tình tiết ẩn báo hiệu cho các sự kiện sau này trong cốt truyện. 塵も積もれば山となる (Chiri mo tsumoreba yama to naru): Thành ngữ: "Bụi tích lại cũng thành núi", tương tự "Tích tiểu thành đại"