Chương 241 ~ 245
**Chương 7: Trận chiến tiêu diệt Hoàng Đế Mực**
"Ưư... ghê quá... Tanh nồng và dính nhớp nháp..."
"Hự, nếu có kiếm thì thứ như này..."
Hoshino và Rin đang bị xúc tu của Hoàng Đế Mực quấn chặt, cố sức vặn mình để thoát ra nhưng con mực không cho phép điều đó. Có vẻ nó đang sử dụng chất nhầy đó để hấp thụ ma tố của hai người.
Có khi nó mò lên tận tầng thượng này cũng là do cảm nhận được ma tố của chúng tôi. Dù là gì thì cũng không thể tha thứ.
Chạy trên mặt biển tiếp cận Hoàng Đế Mực, tôi vung kiếm lên. Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen khác lao vút ra từ dưới biển, phóng thẳng về phía Hoàng Đế Mực.
"Thằng chó, mày làm cái gì đấy! Tao không tha cho kẻ nào dám làm phiền lòng Đại ca đâu!"
Kẻ xuất hiện là Dagosuke, người nãy giờ vẫn đang bơi dưới biển.
Nhắc mới nhớ có cả cậu ta nữa. Quên béng mất.
> "Dagosuke cũng ở đây à ww."
> "Lên đi Dagosuke!"
> "Cho lên hình nhiều hơn chút cũng được mà."
> "Nãy giờ tên này làm gì thế w."
> "Hơi tiếc nhưng ưu tiên an toàn cho hai người kia, đành chịu vậy."
> "Cứu nhanh lên!"
"Ăn đòn đi! Vây Cá Đuối Sắc Lẹm・Slaaaaash!"
Dagosuke dùng vây mọc trên tay chém vào Hoàng Đế Mực.
Nhưng đòn chưa kịp trúng, xúc tu mực đã trồi lên từ dưới biển, quấn chặt lấy người Dagosuke.
"Nà níii!!??"
Bị tóm gọn, Dagosuke cũng bị dính đầy chất nhầy giống Hoshino và Rin, giãy giụa đầy khó chịu.
Cậu ta làm cái trò gì thế không biết.
> "Ê!"
> "Bị bắt rồi kìa, cười ẻ."
> "Oẹ ~~~~~"
> "Cảnh fan service của mày ai thèm xem hả!"
> "Chẳng ai được lợi gì cả, cười ẻ."
> "Có tao được lợi."
> "Có cả fan cứng của Dagosuke kìa."
> "Mà mày là rank EX cơ mà! Đừng có thua con mực chứ! w"
> "Dạo này ở lỳ trong phòng chơi game suốt nên chịu thôi."
> "Yếu đi rồi đấy."
> "#ĐiLàmĐiDagosuke"
> "Lúc đánh với Shachiken mạnh lắm mà."
> "Dagosuke, tao xấu hổ thay cho mày."
> "Da-Nỗi nhục của tao."
> "Đây là kết cục của NEET sao."
"Thiệt tình... Hết cách rồi."
Tôi áp sát Hoàng Đế Mực, vung kiếm chém đứt phăng cả mười cái xúc tu.
Con mực phun mực đen về phía tôi, nhưng tôi chém rách cả thân nó lẫn đám mực đen đó.
"Ngã Lưu Kiếm Thuật, Nháy Mắt (Matataki)."
Đường kiếm xé gió, cắt đôi cơ thể Hoàng Đế Mực cùng đám mực đen. Mang cái tên Hoàng Đế nghe oai vệ thế thôi, chứ ngoài cái xác to và chất nhầy có hiệu ứng đặc biệt ra thì chẳng khác gì mực thường.
Cơ thể nó hơi trơn một chút nhưng không cứng lắm. Với thanh kiếm mới của tôi thì cắt ngọt như cắt bơ.
"Bư... mô... ồ..."
Bị cắt thành những miếng vừa vặn dễ chế biến, Hoàng Đế Mực tắt thở, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Hạ xong con mực, tôi đỡ lấy Hoshino và Rin rơi từ trên cao xuống, ôm trọn vào lòng. Cách đó một đoạn, Dagosuke rơi "Tõm!" xuống biển nhưng tôi mặc kệ.
Đỡ một gã người cá nhớt nhát thì xin kiếu.
"Cảm ơn anh Tanaka... May quá được anh cứu."
"Xin lỗi thầy, bọn em làm thầy dính nhớt rồi."
Hai người họ tỏ vẻ có lỗi.
Đã bảo không cần để ý mấy chuyện cỏn con này mà.
"Đừng bận tâm. Hai đứa an toàn là tốt rồi. Quay lại tắm rửa thôi."
"Anh Tanaka... ♡"
"Thầy ơi... ♡"
> "Nóng bỏng thế."
> "Cảm ơn vì bữa ăn."
> "Show ân ái kìa."
> "Tanaka nhớp nháp... ngon!"
> "Ngon cái gì cơ w."
> "Nô lệ tư bản ướt đẫm chất nhầy."
> "Nhân vật mới, Betoken (Tanaka nhớt nháp) ra đời."
> "Không thám hiểm mà content đỉnh vãi."
> "Cảnh tắm của Yui-chan và Rin-chan xin mời lên Fa*box."
> "Đã đăng ký 10000000 lần."
> "Cho tao nạp tiền đi."
> "Dán link đi."
Vậy là chúng tôi phải quay trở lại mặt đất một chuyến để tắm rửa sạch sẽ đám chất nhầy của con mực.
◇ ◇ ◇
"Xin lỗi để mọi người chờ lâu. Đã rửa sạch chất nhầy, tôi xin tiếp tục stream."
Quay trở lại trong Dungeon, tôi nói với chiếc drone của Hoshino.
Chất nhầy của Hoàng Đế Mực đã được rửa sạch bong kin kít. Lần sau gặp phải băm nhỏ nó ngay trước khi bị tóm mới được.
> "Shiitake (Nấm hương)."
> "Kemushi (Sâu róm)."
> "Shimauma (Ngựa vằn)."
> "Đợi mãi!"
> "Tới rồi!"
> "Ồ, trò nối từ cũng kết thúc rồi à."
> "Sôi nổi phết."
> "Cuối cùng cũng được mặc quần áo."
> "Có cả mấy ông trần truồng ngồi hóng à."
> "Mải chơi nối từ nên thấy thời gian trôi nhanh ghê."
> "Muốn xem Shachiken nhớt nháp thêm tí nữa."
> "Thời đại của nô lệ tư bản hệ nhớt nháp sắp tới rồi."
> "Cơ mà thời gian tắm hơi lâu đấy nhé? Làm gì trong đó thế ta."
> "Nam nữ thanh niên vào phòng tắm... làm gì có chuyện không có gì xảy ra..."
> "Não tôi bị phá hủy rồi."
> "Cùng nhau bị phá hủy đi nào."
Có vẻ khán giả đã kiên nhẫn chờ đợi. Thời gian trôi qua kha khá rồi mà lượng người xem đồng thời hầu như không đổi.
Cơ mà cái chất nhầy đó bám dai thật, rửa mãi mới sạch. Thành ra tốn thời gian.
...Thực ra tốn thời gian cũng một phần là do tôi bị hai cô nàng tấn công trong lúc tắm nữa. Nhưng thôi chuyện đó không cần thiết phải kể ở đây. Lại bị trêu chọc đủ kiểu cho xem.
> "Rồi giờ làm gì?"
> "Tại con mực mà mất hứng chơi bời rồi nhỉ."
> "Kết thúc stream giờ thì hơi sớm."
> "Chuẩn."
> "Làm thêm chút gì đi."
"Đúng vậy. Đã lỡ rồi nên tôi sẽ stream thêm một chút nữa. Cũng tính chơi trò khác, nhưng nhân tiện sắp làm Collab Cafe nên tôi sẽ làm cái gì đó liên quan vậy."
Nói xong, tôi bảo drone quay vào đống đồ đã tập hợp sẵn.
Đó là những miếng thịt cắt lát của Hoàng Đế Mực... Tôi đã nhờ Dagosuke thu thập những phần thân và chân mực đã được cắt gọn gàng theo từng bộ phận.
Và tôi cũng đã set up sẵn cái vỉ nướng lớn định dùng cho Collab Cafe. Mang theo để chạy thử thôi, không ngờ lại có lúc dùng đến.
"Hôm nay tôi sẽ làm món mực nướng với chỗ này. Nếu ngon thì tôi sẽ cân nhắc đưa vào thực đơn Collab Cafe."
> "Uôôô!"
> "Cười ẻ."
> "Được đấy."
> "Tao cũng muốn ăn mực nướng!"
> "Lại còn thế nữa hả (cười)."
> "Mực-kun chết rồi vẫn có ích, gợi tình ghê, à nhầm, vĩ đại ghê."
> "Nhầm lẫn tai hại vãi w."
> "Tui cũng muốn ăn."
Chúng tôi bắt tay vào cắt nhỏ thêm những miếng thịt Hoàng Đế Mực rồi xếp lên vỉ nướng.
Cả Hoshino và Rin đều rất khéo tay. Hôm đó hai người họ giúp một tay thì yên tâm lắm rồi.
"Được rồi, giờ thì nhóm lửa... Hây. Giờ chờ chín thôi."
Những miếng thịt Hoàng Đế Mực bắt đầu được nướng.
Tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm phức lan tỏa khắp xung quanh. Chưa ăn Hoàng Đế Mực bao giờ nhưng có vẻ rất đáng mong đợi.
"Đói bụng quá..."
"Thơm quá đi..."
Cả Hoshino và Rin đều có vẻ không chờ được nữa.
Dagosuke thì chảy cả nước miếng nhìn chằm chằm vào miếng mực ở cự ly gần. Mấy lần định ăn vụng, lần nào cũng bị tôi dùng vỏ kiếm gõ vào tay mắng cho một trận.
> "Không ổn rồi, tao cũng đói."
> "Nhìn ngon vãi."
> "Dagosuke lại bị gõ kìa, cười ẻ. Không chừa nhỉ."
> "Cho tao ăn với nhanh lên!!!!!!!"
> "Collab Cafe mở cửa từ ngày mai luôn được không?"
> "Còn chưa xây xong nhà mà w."
> "Quả này quảng cáo đỉnh nhất rồi."
> "Chơi chiêu này hèn quá."
> "Bẩn tính, quả nhiên Tanaka bẩn tính."
Hưm, trông ngon thật.
Háo hức được nếm thử quá.
---
**Chương 8: Tanaka thưởng thức Hoàng Đế Mực**
"Chắc là được rồi đấy."
Bề mặt miếng mực xém cạnh, thịt phồng lên núng nính.
Thấy vậy, tôi lấy ra một lọ chất lỏng màu đen từ trong ngực áo.
"Thầy ơi, cái đó là gì thế ạ?"
"Đây là nước tương (Shoyu)... cơ mà không phải loại bán ngoài chợ đâu, là nước tương đặc biệt làm từ nguyên liệu trong Dungeon đấy."
Từ xưa tôi đã hay ăn đồ trong Dungeon rồi, nhưng chủ yếu là nướng hoặc luộc đơn giản.
Nhưng dạo này cuộc sống dư dả hơn nên cũng hay làm mấy món cầu kỳ.
Tôi bắt đầu tự làm gia vị, gần đây làm được loại nước tương khá ngon. Ma tố có trong đó tạo điểm nhấn kích thích vị giác. Đặc biệt dùng để ăn sashimi thì ngon tuyệt, theo đánh giá của tôi là vậy.
> "Làm cả cái đó nữa hả ww."
> "Bán nước tương Tanaka đi."
> "Nước tương Tanaka nghe tên như có thật ấy nhỉ w."
> "Đăng ký thương hiệu nhanh không bị ăn cắp đấy."
> "Mấy đứa làm hàng nhái Tanaka thật không tha thứ được."
> "Ra nhiều hàng chính hãng vào để tiêu diệt hàng nhái đi."
Hoàng Đế Mực đang nướng xèo xèo.
Tôi rưới nước tương đặc chế lên miếng thịt. Nước tương thấm vào thớ thịt mực, bị lửa nướng kêu cái "xèo", tỏa mùi thơm phức ra xung quanh.
"Xong rồi đây. Nào, ăn đi."
Tôi xiên mực nướng vào que, đưa cho Hoshino, Rin và Dagosuke.
Lần này chưa xử lý loại bỏ ma tố, nhưng với ba người này thì chắc không sao. Ở Collab Cafe tôi sẽ phục vụ loại đã được xử lý đàng hoàng.
"Vậy em xin phép ạ... A m."
Hoshino là người đầu tiên cắn một miếng thật to.
Thịt Hoàng Đế Mực có vẻ rất dai và giòn, cắn đứt nghe cái "bụp" rõ to.
Hoshino nhai nhồm nhoàm, mắt sáng rực lên thốt: "Ngon quá!".
"Anh Tanaka, cái này ngon cực kỳ luôn ạ! Vị ngọt (umami) của mực hòa quyện với mùi thơm của nước tương, cảm giác ăn bao nhiêu cũng được ấy! Nhồm nhoàm nhồm nhoàm."
"Thật sự, ngon quá...! Mực ngon đã đành, nước tương của thầy cũng tuyệt vời lắm ạ. Vị sâu hơn hẳn loại bán ngoài thị trường."
Không chỉ Hoshino mà cả Rin cũng khen nức nở món mực nướng. Tốt quá, có vẻ thành công rồi.
Dagosuke cũng có vẻ thích, ăn lấy ăn để.
"Ngon vãi! Cái này ăn bao nhiêu cũng trôi Đại ca ơi! Em ăn thêm được không!?"
"Đừng có ăn nhiều quá. Phần chưa nướng tao định đông lạnh để bán ở Collab Cafe đấy."
Vừa nói tôi cũng vừa ăn mực nướng.
Ừm, ngon! Gia vị đơn giản nhưng lại làm nổi bật vị ngon của nguyên liệu.
Độ dai giòn sần sật ăn rất vui miệng, cảm giác ăn mãi không chán. Nước tương đậm đà nhưng không bị ngấy. Món này chắc chắn sẽ hot ở Collab Cafe cho xem.
> "Ganh tị quá."
> "Ngon vãi chưởng."
> "Chảy nước miếng rồi w."
> "Mở quán nhanh lên!"
> "Cơ mà bọn tao ăn có sao không đấy?"
> "Thì chắc ổng có tính toán gì rồi w."
> "Đói quá mức quy định."
> "Làm nhanh lên không bạo động bây giờ w."
> "Chỉ Nhật Bản có thôi à, chơi ăn gian thế (Tiếng Anh)."
> "Nhất định tao sẽ đến Nhật!! (Tiếng Anh)."
> "Tanaka chỉ ở Nhật là không công bằng!!!!"
> "Mấy ông nước ngoài cũng phấn khích kìa."
Phản ứng từ khán giả cũng rất tích cực. Ai cũng kêu muốn ăn.
Mực nướng có vẻ sẽ là món "đinh" của Collab Cafe đây. Sự cố Hoàng Đế Mực xuất hiện làm tôi bất ngờ, nhưng lại chuyển biến theo hướng tốt đẹp.
Thực phẩm trong Dungeon có chứa ma tố nên người thường không ăn được... nhưng về vấn đề đó tôi cũng có biện pháp rồi.
Loại bỏ hoàn toàn ma tố thì vị sẽ thay đổi một chút, nhưng cái đó có thể bù đắp bằng gia vị. Chắc chắn sẽ làm ra món khiến mọi người hài lòng.
"Hoàng Đế Mực sẽ được cấp đông cẩn thận và phục vụ tại Collab Cafe, mọi người hãy đón chờ nhé. Lịch trình và thực đơn cụ thể tôi sẽ thông báo sau. Nếu có ý tưởng về thực đơn hay điều gì muốn tôi thực hiện, hãy bình luận hoặc gửi mail cho tôi. Tôi sẽ tham khảo."
> "Hóng quá đi."
> "Mở mai luôn đi."
> "Ra thêm goods Shachiken đi!"
> "Xin figure mềm (sofubi) của Riritaso và Dagosuke nữa."
> "Ồ, ăn được thật à w."
> "Muốn ăn thịt lợn rừng Dungeon hồi trước nữa!"
> "Cơm tay Yui-chan nấu thì sao?"
> "Nước tăng lực dành riêng cho nô lệ tư bản được không?"
> "Được đấy."
> "Chính là nó!"
> "Cảm giác có thành phần nguy hiểm."
> "Uống xong chắc 3 ngày không biết buồn ngủ là gì."
> "Thôi nhanh bán vé bắt tay Riritaso đi!!!!!!!"
> "Cái đó chuẩn."
> "Ia ia."
> "Tà thần đại nhân cũng đang xem kìa."
> "Cho xin standee Acrylic của toàn bộ thành viên Guild Sói Trắng đi!"
Yêu cầu của mọi người trôi qua với tốc độ chóng mặt.
Chà... mọi người muốn những thứ đó sao. Cái gọi là "Oshi-katsu" (đu idol) tôi chưa từng trải nghiệm nên những ý kiến này giúp ích rất nhiều.
Để đền đáp những khán giả đã ủng hộ một kẻ như tôi, tôi muốn đáp ứng kỳ vọng của họ nhiều nhất có thể.
"Anh Tanaka. Cùng cố gắng nhé."
"Chúng em cũng sẽ hỗ trợ hết mình ạ."
Đứng hai bên tôi, Hoshino và Rin động viên. Thật đáng tin cậy.
Adachi cũng hỗ trợ toàn diện, cậu ấy còn bảo có người đến giúp nữa.
Một kẻ chưa từng đi làm thêm như tôi không biết sẽ giúp được đến đâu, nhưng mượn sức của mọi người thì chắc chắn sẽ ổn thôi.
---
**Chương 1: Tanaka gặp trợ thủ**
"Chà, buổi stream hôm nay tuyệt thật đấy Tanaka! Hiệu quả quảng cáo khủng khiếp luôn."
Đêm hôm diễn ra buổi stream Hoàng Đế Mực.
Vừa về đến văn phòng, Adachi đã nói với tâm trạng cực tốt.
"Tao chỉ định stream một chút thôi, ai dè kéo dài đến tận chiều tối. Xin lỗi không giúp được mày vụ khảo sát."
"À cái đó không cần lo. Đằng nào khảo sát cũng chẳng có gì nhiều. Quyết định vị trí dựng tòa nhà cho Collab Cafe, bàn bạc với nhà thầu về kích thước và vật liệu. Sau đó chỉ là kiểm tra đường vận chuyển và xem có đáp ứng tiêu chuẩn an toàn không thôi mà."
"Không... cái đó mà không nhiều á?"
Khối lượng công việc đó không nghĩ là một người có thể lo liệu hết được.
Thật ngạc nhiên khi cậu ta làm được từng đấy việc trong lúc chúng tôi đang stream.
"Dù sao thì cũng đã quảng cáo tốt và đảm bảo được địa điểm rồi. Giờ chỉ cần chốt thực đơn và tính toán nguồn nguyên liệu là hầu như không còn gì phải lo lắng nữa."
"Vậy à. Thế thì tao phải cố gắng nghĩ thực đơn thôi."
Adachi đã đưa cho tôi tài liệu về các loại thực đơn thường có ở Collab Cafe. Đọc xong tôi cũng nắm được sơ sơ không khí, nhưng để áp dụng vào bản thân mình thì khó phết.
Collab Cafe thường phục vụ những món liên quan đến tác phẩm hoặc nhân vật, nhưng thực đơn "kiểu tôi" là cái gì? Nghĩ mãi chẳng ra cái gì.
Trong bình luận có ý tưởng "Nước tăng lực dành riêng cho nô lệ tư bản", cái đó được ủng hộ khá nhiều. Chắc cứ nghĩ theo hướng đó là được, nhưng vẫn bí ý tưởng.
Tôi rất dở giải quyết những vấn đề không thể dùng kiếm chém.
"Thú thật tao cũng không giỏi nghĩ thực đơn. Nên tao đã nhờ một *trợ thủ* giúp vụ này."
"Trợ thủ? À, nhớ là mày có bảo có người đến giúp. Là người đó hả?"
Tôi hỏi, Adachi gật đầu "Đúng thế".
Rốt cuộc trợ thủ đó là ai vậy. Tôi cứ tưởng chỉ là người đến giúp vào ngày diễn ra sự kiện, hóa ra giúp từ giai đoạn chuẩn bị à.
Được Adachi tin cậy đến thế, chứng tỏ là người rất được việc. Cậu ta kiếm đâu ra người như thế nhỉ.
"Trợ thủ đó là ai vậy?"
"Bình tĩnh nào. Thực ra tao đã gọi người đó đến đây rồi. Chắc sắp đến văn phòng rồi đấy."
Hóa ra Adachi đã gọi người đó đến.
Là người tôi quen sao? Tự nhiên thấy hồi hộp ghê, không biết là ai nhỉ. Đang căng thẳng chờ đợi thì nhân vật đó bước vào văn phòng.
"Xin phép ạ! Cảm ơn đã gọi tôi hôm nay!"
Người bước vào nói to, rồi vừa thấy tôi liền lao đến "vèo" một cái.
"Anh Tanaka, lâu rồi không gặp!"
"A, ừ. Ờm, cậu là... Mikami, đúng không nhỉ?"
"Vâng! Mikami Shuji của Guild Thiết Lộc (Iron Stag) đây ạ. Mong được chỉ giáo!"
Người vừa nói với vẻ nhiệt huyết quá mức đó là Mikami, chàng thanh niên thám hiểm giả từng cùng tôi lặn Dungeon ở Hokkaido.
Cậu ta thuộc Guild Thiết Lộc, một Guild mới nổi đầy triển vọng, nhưng hồi ở Dungeon Hokkaido cậu ta đã gây rắc rối làm phiền bao nhiêu người.
Tôi cũng bị cuốn vào vụ đó, và dòng đời xô đẩy thế nào tôi đã cứu Mikami và những người khác.
"Từ lúc chia tay ở Hokkaido đến giờ nhỉ. Có vẻ cậu đang hoạt động rất tốt đấy chứ."
"Vâng. Tất cả là nhờ anh Tanaka, à không... nhờ Sư phụ cả. Em được người cứu vớt, và đã được tái sinh...!"
"Ai là Sư phụ của cậu hả."
Tôi ngán ngẩm vặc lại.
Lúc hai người cùng đi trong Dungeon, đúng là tôi có dạy cậu ta về tâm thế của thám hiểm giả. Tôi không thích thuyết giáo, nhưng không thể để mặc tên này cứ tự tiện và mất kiểm soát được.
Mikami, người chưa từng được người lớn nào mắng mỏ, có vẻ đã bị những lời đó tác động mạnh, và trở nên bám dính lấy tôi một cách kỳ lạ.
Nếu chỉ là ngưỡng mộ thì không sao, nhưng tôi không nhớ mình đã nhận đệ tử nên làm ơn dừng lại đi.
"Hự, vẫn chưa được công nhận là đệ tử sao...!"
"Chắc sau này cũng không công nhận đâu."
Nghe tôi nói vậy, Mikami gục xuống bàn tuyệt vọng.
Tên này cái gì cũng làm quá lên. Lúc đầu rõ là ra vẻ cool ngầu, sao giờ lại thành tên dở hơi thế này.
"Adachi, chẳng lẽ tên này là trợ thủ sao?"
"Ừ. Mikami-kun có kinh nghiệm làm Collab Cafe. Hỏi xem có muốn làm việc cùng Tanaka không thì cậu ta gật đầu cái rụp, nên tao nhờ cậu ta luôn."
Ra là vậy.
Mikami tuy dở hơi và hay mất kiểm soát, nhưng về cơ bản vẫn là người có năng lực. Nếu có kinh nghiệm làm Collab Cafe thì đúng là trợ thủ đắc lực thật.
---
**Chương 2: Tanaka đứng ra hòa giải**
"Mikami, nghe bảo cậu có kinh nghiệm làm Collab Cafe, cụ thể là làm gì thế?"
Nghe tôi hỏi, Mikami đang gục mặt xuống bàn bỗng bật dậy, đẩy kính "keng" một cái rồi bắt đầu thuyết trình. Tên này hành động ồn ào thật đấy.
"Guild Thiết Lộc thường xuyên tổ chức Collab Cafe định kỳ. Khi đó, nhân viên chúng em cũng luân phiên có mặt tại quán để giao lưu với fan. Gọi là sự kiện giao lưu fan cũng được. Bọn em tuy không phải streamer nhưng cũng nổi tiếng lắm đấy ạ."
"Hề, ra là vậy."
Tôi hoàn toàn không biết họ làm mấy chuyện đó.
Mọi người nỗ lực nhiều nhỉ.
"Chính vì thế, với tư cách là người có kinh nghiệm làm Collab Cafe, đồng thời là fan và là đệ tử của anh Tanaka, em đã tham chiến với vai trò trợ thủ. Anh cứ yên tâm anh Tanaka, có em tham gia thì Collab Cafe này chắc chắn thành công 99.999%!"
"...Vậy à."
Sao nhìn vẻ tự tin thái quá của Mikami tôi lại thấy bất an thế nhỉ.
Cảm giác cắm cờ (flag) thất bại rõ mồn một.
Mà thôi, lần này chỉ là mở quán cafe. Chắc không có chuyện gì kỳ quái xảy ra đâu... đang nghĩ thế thì,
"Đứng lại đó! Dám tự xưng là đệ tử của Đại ca, láo toét!"
Cửa đột ngột mở ra, một nhân vật bước vào văn phòng.
Là Dagosuke, chàng Người cá. Có vẻ cậu ta nghe thấy chuyện ở phòng bên cạnh.
"Gì thế, tự nhiên xông vào. Có việc gì với tôi à?"
"Ờ, việc lớn là đằng khác! Nghe cho rõ đây, Đại ca là Đại ca của tao. Một công tử bột như mày mà đòi gọi Đại ca là Sư phụ à, sớm hơn 1000 năm đấy!"
Dagosuke đưa ra luận điểm khó hiểu.
Vốn dĩ tôi cũng đâu có định làm Đại ca của cậu. Cậu đang nói cái gì khó hiểu thế.
Bị gây sự, Mikami có vẻ cay cú, bắt đầu triển khai luận điểm khó hiểu không kém Dagosuke.
"Để cho nói thì cứ lấn tới. Tôi cũng ngứa mắt anh từ lâu rồi. Chỉ là kẻ may mắn được anh Tanaka cứu giúp mà dám sống chung nhà... Không thể tha thứ...! Tôi cũng muốn sống chung để hỗ trợ sinh hoạt cho anh ấy lắm chứ!"
"Hế, đáng đời! Đây là đặc quyền chỉ dành cho đệ tử chân chính là tao thôi. Mày có cố gắng đến đâu thì tao với mày cũng khác *đẳng cấp*! Collab Cafe tao sẽ giúp nên không cần đến mày đâu, lượn đi cho nước nó trong!"
"Gì thế này hai cái tên này."
Tôi là nữ chính ngôn tình à. Sao lại bị hai gã đàn ông tranh giành thế này.
Sư phụ với chả Đại ca, đệ tử với chả đàn em, phiền phức quá. Tranh giành một gã đàn ông tẻ nhạt như tôi thì có gì vui chứ. Không thể hiểu nổi.
"Này, hai cậu thôi đi..."
"Dám lợi dụng lòng tốt của anh Tanaka... Không thể tha thứ. Ta sẽ trừng trị ngươi!"
"Ngon thì nhào vô! Dạo này ít vận động người ngợm đang rỉ sét đây, đập mày ra bã chỉ là chuyện vặt!"
"Thôi ngay cho tôi!"
Tôi nói rồi cốc đầu cả hai một cú trời giáng "Cốp!".
Mặt hai người đập mạnh xuống bàn, lún cả vào bàn. Chỗ bị cốc bốc khói, sưng vù lên.
Mỗi bên chịu một nửa hình phạt.
"Tôi không bắt hai cậu phải thân thiết, nhưng lúc làm việc thì đừng có cãi nhau. Còn gây chuyện lần nữa là tôi không cho tham gia công việc lần này đâu đấy."
""Vâng ạ...""
Hai người vừa bị lún đầu vào bàn vừa trả lời.
Haizz, tương lai mịt mù quá.
◇ ◇ ◇
Một tháng đã trôi qua kể từ buổi khảo sát đầu tiên.
Lúc Mikami và Dagosuke cãi nhau tôi đã lo lắng, nhưng quá trình chuẩn bị diễn ra suôn sẻ đến ngạc nhiên.
Xây dựng Collab Cafe trong Dungeon. Lên thực đơn và quy trình hóa việc nấu nướng. Tìm kiếm nguồn nguyên liệu và điều chỉnh lượng ma tố trong Dungeon. Mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió.
Amatsuki bận công việc nên không thể tham gia, nhưng Hoshino và Rin, Dagosuke và Lilisia đều tích cực giúp đỡ, và họ cũng sẽ tham gia làm nhân viên vào ngày khai trương.
Ngoài ra, các nhân viên của Guild Thiết Lộc nơi Mikami làm việc cũng đến hỗ trợ.
Nhân viên càng đông càng tốt. Adachi còn dùng các mối quan hệ để tuyển thêm nhân viên, tổng cộng lên đến đội quân 50 người.
Với đội hình hùng hậu này, chắc chắn sẽ thành công.
Cuối cùng cũng đến ngày khai trương "Shachiken Collab Cafe Nhà Bên Bờ Biển". Tôi xốc lại tinh thần, tiến vào hiện trường.
---
**Chương 3: Tanaka khai trương quán**
"Xin chào mọi người, tôi là Tanaka Makoto. Cảm ơn mọi người đã đến xem buổi livestream hôm nay."
Tôi khởi động drone như thường lệ và bắt đầu stream.
Lập tức lượng người xem tăng vọt, bình luận trôi nhanh như thác đổ.
Có lẽ do đã thông báo trước về buổi stream hôm nay, và cũng do nội dung stream khác hẳn mọi khi, nên lượng người xem và bình luận đều khủng khiếp hơn thường lệ.
> "Uôôôôôôôô!"
> "Tới rồi à."
> "Đợi mãi rồi Tanaka ơi!"
> "Lẽ sống của tui."
> "Đang xếp hàng đây w."
> "Tui cũng thế."
> "Ganh tị với mấy ông ở đó quá."
> "Chuẩn luôn."
"À ừm. Về 'Shachiken Collab Cafe Nhà Bên Bờ Biển' khai trương từ hôm nay, rất cảm ơn mọi người đã gửi rất nhiều đơn đăng ký. Những người may mắn trúng vé ngày đầu tiên hiện đang xếp hàng rất đông."
Lúc nãy tôi có ngó ra ngoài, chưa mở cửa mà đã rồng rắn lên mây rồi.
Ngạc nhiên là đây là chế độ bốc thăm đấy. Vé ngày đầu tiên số lượng đăng ký khủng khiếp đến mức tỷ lệ chọi lên đến hơn 1/10000. Đăng ký nhiều đến mức nào vậy trời. Tôi đã cố gắng để nhận được nhiều khách nhất có thể rồi mà.
"Sau đây tôi sẽ lần lượt hướng dẫn mọi người vào trong dùng bữa. Chúng tôi dự định sẽ livestream không khí quán suốt cả ngày, nên những ai không may mắn đến được quán nếu thích thì hãy xem qua stream nhé."
> "Rõ ạ."
> "Đã hiểu!"
> "Ok."
> "Muốn đến tận nơi quá đi."
> "Chết tiệt."
> "Thôi vẫn còn cơ hội bốc thăm mà."
> "Tui trúng vé ngày mai nè. Ngồi trên cao quan sát."
> "Ganh tị muốn tử hình."
> "Dù có phải giết người... cũng phải cướp lấy." (Reference to a meme/game quote)
> "Mấy ông bạo lực quá w."
Thực lòng tôi muốn cho tất cả những người muốn đến được vào, nhưng sức chứa có hạn.
Nếu được phản hồi tốt thì sẽ tổ chức lần 2. Cố gắng bán thật nhiều để có lần sau vậy.
"Vậy thì Collab Cafe xin phép được mở cửa! Quý khách đến quán hãy tận hưởng nhé!"
Theo hiệu lệnh của tôi, cửa mở, rất nhiều khách hàng ùa vào.
Nào, đến giờ làm việc rồi.
◇ ◇ ◇
"Quý khách muốn gọi món gì ạ?"
"Vâng, à ừm... Ơ Yui-chan!? Ơ, Yui-chan phục vụ mình á!?"
"Vâng ạ ♪ Cứ để em lo!"
Nói rồi Hoshino Yui vỗ nhẹ vào ngực mình.
Vị khách nữ may mắn được cô phục vụ cảm động ríu rít với người bạn đi cùng.
Shachiken Collab Cafe Nhà Bên Bờ Biển được chia thành hai khu vực lớn.
"Khu vực Nhà Bên Bờ Biển" có ghế ngồi ngoài hiên nhìn ra biển và bãi cát. Và "Khu vực Quán Cafe" tái hiện lại không gian bên trong một quán cà phê. Tòa nhà kết hợp hai khu vực này chính là hội trường của Collab Cafe.
Hoshino hiện đang phụ trách Khu vực Nhà Bên Bờ Biển, trang phục cũng theo phong cách nhà bên bờ biển.
Cô mặc áo phông bên ngoài bộ đồ bơi hôm nọ, buộc túm phần eo áo lên cao. Tóc cài kẹp tóc hình hoa hướng dương, trông đậm chất mùa hè.
"Cho em hỏi, chụp ảnh cùng Yui-chan có được không ạ?"
"Vâng! Quy định là mỗi nhóm một tấm thôi, nhưng được ạ! Cùng chụp nào!"
Hoshino nói rồi chụp ảnh cùng họ.
Được tiếp xúc trực tiếp với Hoshino mà bình thường chỉ thấy qua màn hình, các cô gái phấn khích tột độ.
"Fan service đỉnh quá! Nguyện đu idol cả đời... ♡"
"A, à ừm. Cảm ơn ạ."
Hoshino hơi bối rối trước những fan cuồng nhiệt (độ ẩm cao).
Ít có cơ hội tiếp xúc với fan nên Hoshino vẫn chưa quen lắm với những việc này, nhưng cô ấy đang dần quen hơn qua từng lần tiếp xúc.
Nhân tiện, Tanaka đã thông báo rằng nếu có hành vi gây rối sẽ bị chính tay anh trừng trị, nên đến giờ chưa thấy khách hàng gây rối nào xuất hiện. Thường xuyên chứng kiến sức mạnh của anh trên stream, không có kẻ liều mạng nào muốn nếm mùi đòn trừng phạt của Tanaka cả.
> "Ganh tị với mấy người được Yui-chan phục vụ quá."
> "Thích thật đấy."
> "Bộ đồ của Yui-chan dễ thương quá mức rồi? Tui chụp màn hình mỏi tay luôn."
> "Chuẩn."
> "Muốn có cái standee Acrylic giới hạn tại sự kiện quá."
> "Muốn mua gấu bông Riritaso bằng mọi giá."
> "Thấy thông báo sẽ bán online sau, đành cố gắng vụ đó vậy."
> "Ví tao sắp bốc cháy rồi."
Khán giả xem stream bình luận đủ kiểu khi nhìn thấy quang cảnh hội trường.
Có vài chiếc drone bay tuần tra trong Collab Cafe để livestream không khí bên trong. Khán giả xem qua đó để cảm nhận không khí phần nào.
Không gọi món được, nhưng mỗi lần Tanaka và mọi người đang làm việc xuất hiện là bình luận lại chạy nhanh hơn.
"Yui-chan. Cho chị gọi món 'Yakisoba Nhà Bên Bờ Biển (Sử dụng nước sốt đặc biệt của Tanaka)' nhé? Với lại 'Soda Lấp Lánh của Hoshino' nữa!"
"Vâng ạ! Cảm ơn chị đã gọi món của em! Em mang ra ngay đây ạ!"
Nói rồi Hoshino lạch bạch chạy đi.
Nhân viên không chỉ có cô ấy mà còn có các thành viên Guild Thiết Lộc, và các thám hiểm giả do Adachi đưa đến. Họ không phải là vô danh, nhưng tất nhiên không thể nổi tiếng bằng Hoshino được.
Các khách hàng khác nhìn cô gái được Hoshino phục vụ với ánh mắt đầy ghen tị.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
