Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

532 18496

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

182 2279

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

207 3981

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

83 1249

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

49 471

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

469 55635

Tập 03 - Chương 5: Tôi biết Thượng đế là một kẻ nói dối

Chương 5: Tôi biết Thượng đế là một kẻ nói dối

“Ai cũng làm thế cả mà.”

“Chỉ thử một lần thôi nên chắc không sao đâu.”

Mọi chuyện đều bắt đầu từ sự tò mò nhẹ nhàng như thế.

Tôi từng nghĩ mình có thể dừng lại bất cứ lúc nào nếu muốn, ngay cả khi thỉnh thoảng tôi có lỡ sa đà mỗi khi có cơ hội. Tôi đã đánh giá quá cao khả năng kiềm chế của bản thân chỉ vì thứ đó không phải lúc nào cũng ở trong tầm tay.

Nhưng giờ đây, nó luôn hiện hữu dưới mái nhà này. Chính vì nó ở ngay sát bên, nên hễ cứ nhìn thấy là tôi lại không kìm lòng được mà tìm đến.

Tôi không còn có thể dùng ý chí của mình để ngăn bản thân lại được nữa.

Đó là lý do tại sao, ngay cả lúc này, tôi đang cầm nó trên tay.

Đây là cái loại mà bạn có thể hít vào qua đường mũi.

Nằm ngửa trên giường, tôi áp nó vào mặt bằng cả hai tay. Kết cấu mềm mại, xốp mịn và nhiệt độ dễ chịu của nó đã trở thành chất gây nghiện rồi. Tôi có thể cảm nhận được sự thỏa mãn đang giải phóng trong não mình.

Cuộc vui thực sự bắt đầu từ đây.

Tôi nên hít những hơi ngắn, nông, hay những hơi dài và sâu? Sau một hồi do dự, tôi quyết định chọn cách thứ hai.

Cái mùi hương đó thọc lét lỗ mũi và lấp đầy phổi tôi. Đáng lẽ nó phải không mùi, vậy mà cái hương vị không thể thay thế này... Tôi nên mô tả nó thế nào đây? Có lẽ việc cố gắng so sánh nó với thứ gì khác đã là một hành động báng bổ, bởi sự độc nhất vô nhị của nó là không thể thay thế.

Cứ gọi đó là mùi hương của hạnh phúc đi. Não bộ tôi được bao bọc trong sự hưng phấn, và mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa.

Cảm giác giống như đang ở trong một giấc mơ, và bản năng của tôi gào thét rằng tôi không muốn thức dậy khỏi sự hạnh phúc này.

Tôi muốn cứ đắm chìm trong giấc mơ này mãi mãi.

Tôi đã làm việc này bao lâu rồi? Có lẽ là cho đến khi cảm giác về thời gian của tôi trở nên mơ hồ, thì...

“Meo.”

Nó kêu lên một tiếng, như thể bảo tôi hãy mau thức tỉnh khỏi giấc mơ này đi.

u43175_4d13dbef_f997_478f_9323_00fe792e902b.jpg

Khi tôi nhấc nó lên, đôi mắt híp lại của nó đang nhìn xuống tôi. Ánh mắt ấy, như thể đang cầu xin điều gì đó, trông có vẻ hơi chán chường.

“Có vẻ em đang tận hưởng khá dữ dội đấy nhỉ?”

Nghe thấy giọng nói phía trên, cơ thể tôi co rúm lại và đông cứng.

Đó không phải là cú sốc vì thứ mà tôi đang đắm đuối bỗng nhiên thốt ra tiếng người. Không đâu, dù tôi có ước ao thế nào đi nữa, nó cũng chỉ có thể phát ra những âm thanh kiểu như “meo meo” mà thôi.

Tôi bất giác quay đầu lại. Đứng đó là hình dáng quen thuộc của vị chủ nhà trong bộ vest đang cau mày với vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Xấu hổ vì bị bắt quả tang trong tình trạng như vậy, hơi nóng bốc lên mặt tôi, làm tan chảy cơ thể vốn đang đắm chìm trong giấc mơ.

“Ơ, m-m-mừng anh đã về.”

“Em đang làm cái gì thế?”

Không bị lừa bởi những lời chào hỏi lịch sự của tôi, senpai nói với giọng đầy ngán ngẩm.

Hiện trường vụ án đã bị anh ấy chứng kiến. Chẳng có cách nào để biện minh cho những gì tôi đang làm trên giường của senpai cả.

“Em đang… tận hưởng Kurosuke ạ.”

Tôi đành phải buông xuôi và thành thật thú nhận thôi.

Thứ mà tôi đang làm chính là một loại chất câm hợp pháp thời hiện đại mang tên ‘hít mèo’. Cách thức rất đơn giản: chỉ cần vùi mặt vào một con mèo. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để lấp đầy tâm hồn bạn bằng sự hưng phấn ngay tức khắc.

Bụng của Kurosuke là nơi tuyệt nhất. Cái cảm giác mềm mại, ấm áp bên dưới lớp lông xù. Nếu được chọn cách để chết, tôi muốn được chết chìm trong bụng của Kurosuke. Dù tôi có phạm phải tội lỗi gì đi nữa, tôi chắc chắn mình sẽ được thăng thiên.

“Trông nó có vẻ khá là khó chịu đấy.”

“Hả!?”

Lời nhận xét sắc lẹm đó làm tôi chấn động. Cảm giác như hành động trân quý của mình bị vạch trần là một hành vi ích kỷ và sai trái.

Khi tôi quay sang nhìn Kurosuke, mắt nó vẫn đang híp lại.

“Kurosuke… em không thấy khó chịu đúng không?”

“Meo.”

Khi tôi ngập ngừng hỏi, tiếng kêu của Kurosuke trầm hơn bình thường. Đó không phải là tiếng kêu khẳng định vui vẻ mà tôi vẫn thường nhận được từ nó.

Giữa chúng tôi có một sợi dây liên kết vô hình. Dù không sử dụng chung ngôn ngữ, trái tim chúng tôi vẫn kết nối, nên tôi luôn nghĩ mình hiểu Kurosuke muốn nói điều gì.

Đôi mắt lờ đờ mà nó luôn thể hiện sau mỗi lần được hít. Tôi luôn tin rằng nó chỉ là đang buồn ngủ thôi, rồi sau đó mới cuộn tròn trên cái bàn thờ, nói chính xác hơn là cái giường của nó.

Thứ niềm tin tôi hằng gìn giữ giờ đây đang sụp đổ… nhưng tôi vẫn cố chấp.

“Kurosuke…”

Tôi lấy hết can đảm, tin rằng nó không thể nào thấy khó chịu được, và từ từ hạ nó xuống.

“Meo.”

Bộp.

Bàn chân trước của Kurosuke ấn thẳng vào mũi tôi, như thể bảo tôi hãy dừng lại ngay đi.

Kurosuke run rẩy và cố gắng vùng vẫy để thoát ra khỏi hai tay tôi. Khi tôi buông tay ra, bụng nó rơi xuống mặt tôi như một sự thương hại. Sau đó, nó nhanh chóng rời khỏi phòng. Senpai, người vừa treo áo khoác lên ghế, cũng bước theo sau.

“Kurosuke… đã thấy khó chịu thật sao…?”

Chỉ còn lại một mình trong phòng, tôi chìm trong nỗi buồn bã tột cùng.

Tuần này là một tuần tăng ca mệt mỏi.

Ngày duy nhất tôi về nhà trong vòng một giờ sau giờ sau khi tan làm chính thức là thứ hai. Những ngày còn lại, tôi đều phải làm thêm ít nhất bốn tiếng mỗi ngày.

Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là hết năm.

Người ta thường nói cuối năm là khoảng thời gian bù đầu tóc rối, và tôi cảm thấy tháng này mình tăng ca nhiều hơn bất kỳ thời điểm nào khác trong năm. Đặc biệt là thứ sáu như hôm nay. Khi tôi rời khỏi cửa hàng của Gami, ngày mới đã bắt đầu từ lâu.

Tôi đã bảo Rena cứ đi ngủ trước.

Muộn lắm rồi. Rena chắc đã ngủ say, tôi thầm nghĩ và cố gắng tạo ra ít tiếng động nhất có thể khi bước vào nhà. Phòng khách chỉ được thắp sáng bởi một chiếc đèn nhỏ, nhưng một vệt sáng yếu ớt lọt qua khe cửa trượt dẫn vào phòng tôi.

Gì vậy, con bé vẫn thức đợi mình sao?

Suy nghĩ đó chỉ tồn tại cho đến khi tôi mở cửa.

Rena đang ở đó, nằm dài trên giường của tôi, mặt vùi sâu vào bộ lông của Kurosuke.

Kurosuke, đứa nhận ra tôi về đầu tiên, quay đầu lại và phát ra một tiếng "meo" ngắn ngủi. Vẻ mặt nó trông có vẻ khá khó chịu, như thể đang khẩn khoản cầu xin ai đó hãy giải quyết tình cảnh này đi.

Đi theo Kurosuke vừa được giải thoát, tôi cũng rời khỏi phòng.

Sau khi tắm rửa và quay lại, chỉ có ly nước chanh mật ong quen thuộc của tối thứ sáu đặt trên bàn. Rena, người thường hay nán lại trong phòng tôi, đã rút lui về phòng riêng của mình từ lúc nào.

Nhưng có lẽ người ở phòng bên cạnh kia cũng không có ý né tránh tôi, điện thoại của tôi rung lên ngay khi tôi vừa ngồi xuống.

"Tuần này anh đã vất vả rồi."

Lời nhắn cảm ơn quen thuộc của Rena hiện qua màn hình.

"Ừ. Mà chuyện lúc nãy..."

"Tuần này anh toàn tăng ca nhỉ?"

Ngay khi tôi định trêu con bé, một thông báo khác lại hiện lên. Có vẻ con bé đã nhắn thật nhanh để tránh phải quay lại chủ đề xấu hổ kia.

"Cuối năm thực sự bận rộn đến thế sao ạ?"

"Cũng không hẳn."

Thấy con bé có vẻ ‘tuyệt vọng’ muốn lảng chuyện như vậy, tôi quyết định bỏ qua cho lần này.

"Bắt đầu từ tuần này, anh phải kèm cặp một lính mới."

"Kèm lính mới ạ? Việc đó vất vả lắm sao?"

"Không hẳn là vất vả, mà là tốn thời gian."

"Tốn thời gian ạ?"

"Phải. Trong lúc anh dành thời gian cho cậu ta thì công việc riêng của anh chẳng tiến triển được chút nào. Nếu có ai đó xử lý giúp phần việc anh bỏ dở thì tốt, nhưng thực tế thì chẳng có ai rảnh cả. Cách duy nhất để bù đắp là tăng ca thôi."

"Đó chẳng phải là kiểu người mà mình thà không có ở bên cạnh còn hơn sao?"

"À thì, đúng vậy. Cậu lính mới đó hiện tại đúng là kiểu người mà ta thà không có còn hơn."

Dù sao thì tôi cũng phải tự cắt xén khối lượng công việc của mình để tạo ra nhiệm vụ cho cậu ta — những nhiệm vụ mà ngay cả Tokuda cũng có thể làm được. Nếu tôi tự làm thì mọi việc sẽ xong xuôi trong khoảng thời gian chỉ bằng lúc đứng suy nghĩ xem nên giao gì cho cậu ta.

"Em đâu thể bắt một người thậm chí không biết làm phép nhân đi giải toán tích phân hay phương trình bậc hai, đúng không?"

"Đúng là vậy, nhưng mà..."

"Chắc chắn là vậy rồi, hiện tại cậu ta không chỉ vô dụng mà còn là một gánh nặng. Nhưng dạy bảo từng chút một chính là ý nghĩa của việc nuôi dưỡng một con người. Dù bây giờ cậu ta có là một sự phiền toái, anh tin rằng một năm sau cậu ta sẽ giúp mọi thứ dễ dàng hơn."

Nghĩ lại thì, tôi cũng từng được đưa vào công ty này với những kỳ vọng cho tương lai.

Việc đào tạo một hậu bối không chỉ tiêu tốn tiền bạc của công ty. Khi tôi bị kẹt lại để tăng ca, thời gian của người hướng dẫn cũng bị tiêu tốn theo. Thời gian bỏ ra đó không hề làm giảm bớt khối lượng công việc ban đầu.

Phần thưởng của người hướng dẫn là được thấy lính mới trở thành một nhân tố có năng lực.

Thất bại của người hướng dẫn là khi lính mới bỏ việc trước khi điều đó kịp xảy ra.

Nếu công việc không hoàn thành, không còn cách nào khác là phải tăng ca, và ngay cả khi đó, những phần việc còn lại vẫn phải đem về nhà nghiên cứu ngoài giờ làm việc.

Dù bạn có nuôi dưỡng họ cẩn thận đến đâu, việc họ cảm thấy chán nản rồi rời đi là chuyện không hề hiếm gặp. Rủi ro này tồn tại không chỉ trong ngành này mà ở bất kỳ lĩnh vực nào.

Đó là lý do tại sao không ai trong số những lính cũ như chúng tôi muốn chịu trách nhiệm đào tạo một người không có chút kinh nghiệm nào trong ngành.

"Vậy nên, senpai, anh là người bốc phải lá thăm đen đủi đó ạ?"

"Không, đáng lẽ là Katagiri-san... tổ trưởng của bọn anh là người chịu trách nhiệm đầu tiên, nhưng anh đã tiếp nhận cậu nhân viên mới từ hôm thứ ba."

"Tại sao lại là anh ạ?"

"Vì anh là người có vị trí thấp nhất. Xét trên tổng thể cả nhóm, đó là cách hiệu quả nhất."

Thà sử dụng thời gian của thành viên cấp thấp nhất còn hơn là để thời gian của thành viên cấp cao bị tiêu tốn. Điều đó hiển nhiên với bất kỳ ai.

Nếu họ biết điều đó, họ sẽ bảo làm vậy ngay từ đầu. Nhưng thực tế không ai nói ra điều đó chính là minh chứng cho vị trí của tôi nơi công sở. Miễn là tôi hoàn thành các nhiệm vụ được giao, tôi có thể lướt qua với một câu "Hẹn gặp lại" trong khi mọi người khác vẫn đang bận rộn.

Đó chính là bí mật đằng sau mức lương thấp của một nhân viên văn phòng cấp thấp.

Lý do tôi tình nguyện đào tạo lính mới chỉ đơn giản là vì Mukai-san đã nhờ tôi chăm sóc cậu ta. Ở nơi làm việc này, tôi là người duy nhất có thể làm cho cậu ta những gì mà Mukai-san đã từng làm cho tôi.

Cân nhắc đến tương lai, động lực và sự tận hiến kiểu "nô lệ" của Tokuda, tôi quyết định nhận vai trò người hướng dẫn.

Nhân tiện, Katagiri-san đã rất hạnh phúc khi đã trút được Tokuda sang cho tôi. Chị ấy nói lần tới sẽ khao tôi một bữa sushi linh đình vào giờ trưa.

“Với cả chuyện là....”

Còn một lý do nữa khiến tôi nhận việc này.

Việc nghe câu chuyện của Mukai-san cũng có chút ảnh hưởng đến tôi.

"Anh cần kiếm thêm một chút cho Giáng sinh."

"Ư..."

Một giọng nói bẽn lẽn phát ra từ phía bên kia cánh cửa trượt, như thể bị nói trúng tim đen.

Còn chưa đầy một tuần nữa là đến Giáng sinh.

Kể từ khi Rena đến ngôi nhà này, tôi đã để lại toàn bộ việc nhà cho con bé. Trước đây con bé thậm chí còn chưa từng cầm dao, nhưng giờ đây nó đã chuẩn bị những bữa cơm ấm nóng khi tôi đi làm về. Ngôi nhà luôn sạch sẽ, và cảm giác thật tuyệt khi được khoác lên mình chiếc áo sơ mi phẳng phiu không một nếp nhăn.

Đối với Rena, người hiểu rõ việc đặt mình vào ngôi nhà này rủi ro đến mức nào, đây có lẽ chỉ là những điều tối thiểu mà con bé có thể làm.

Dù vậy, tôi vẫn rất biết ơn. Cảm thấy bản thân thật thảm hại vào hôm nọ, tôi muốn làm việc chăm chỉ hơn một chút để kiếm thêm tiền.

Nếu tôi có thể tặng cho con bé một ngày tràn đầy những kỷ niệm hạnh phúc thì động lực để tôi làm thêm đã đủ rồi. Tôi thậm chí còn chẳng nghĩ đến niềm vui của riêng mình.

Đó là lý do tại sao tôi chưa hề nghĩ đến đêm Giáng sinh.

"Tuần tới chắc sẽ vui lắm anh nhỉ?."

“Ừ."

Mặt khác, Rena có vẻ nhận thức rất rõ về điều đó.

Giống như tôi trước đây, con bé dường như đã nỗ lực hết mình chỉ để gửi đi dòng tin nhắn đó.

“Vậy nhé, Tamachi-san, em xin phép về trước ạ.”

“Ừ, vất vả cho cậu rồi.”

Lại một thứ hai đầu tuần nữa đã đến. Tôi bắt đầu quay lại với nhịp độ tăng ca quen thuộc.

Cứ mỗi lần quay người lại, Tokuda đều cúi chào lia lịa với khuôn mặt rạng rỡ trước khi ra về. Giờ đây, trong văn phòng chỉ còn lại mình tôi.

Đã bao lâu rồi tôi mới lại là người cuối cùng ở lại văn phòng nhỉ?

Trước đây, việc tăng ca một mình đồng nghĩa với việc tôi không thể hoàn thành công việc do năng lực kém cỏi. Nhưng lần này thì khác. Tôi tăng ca để bù đắp cho khoảng thời gian đã mất khi hướng dẫn lính mới.

Suy cho cùng khoảng thời gian tôi bỏ ra vẫn là tăng ca như nhau, nhưng việc ở một mình mang lại cảm giác thư giãn kỳ lạ. Chỉ riêng việc có thể suy nghĩ như vậy thôi cũng đủ thấy tôi đã trưởng thành hơn với tư cách là một người làm công ăn lương.

Dù không có ai giám sát, tôi cũng không mắc phải thói quen xấu là kéo dài thời gian làm thêm. Ước tính có thể xong việc vào lúc 10 giờ 30 tối, tôi cứ thế làm việc không nghỉ tay.

Những âm thanh mặc định của ban ngày như tiếng thở dài hay tiếng gõ phím lạch cạch lúc này đã biến mất. Thay vào đó, tiếng o o của máy điều hòa và tiếng quạt tản nhiệt máy tính vang lên rõ rệt. Ngay cả điều đó cũng không còn làm tôi bận tâm, và khi cuối cùng tôi cũng vươn vai một cái, thì...

“Làm việc chăm chỉ quá nhỉ?”

Tôi giật bắn mình vì giọng nói đột ngột đó.

Ngước mắt khỏi màn hình, sếp của tôi, Sasaki-san, đang đứng chếch đối diện.

“Anh làm em giật mình đấy, Sasaki-san.”

“Hiếm khi thấy cậu ở lại muộn một mình như thế này.”

“Vâng, chính em cũng thấy ngạc nhiên nữa là.”

“Hôm nay cậu xong việc chưa?”

Sasaki-san liếc nhìn màn hình máy tính. Anh ấy có vẻ đang hỏi liệu tôi đã xong phần việc tăng ca của ngày hôm nay chưa.

“Vâng, hôm nay có lẽ em sẽ đóng cửa nghỉ ngơi tại đây thôi.”

“Đúng lúc lắm. Thế cậu có muốn tăng ca thêm một tiếng nữa không?”

Sasaki-san vừa nói vừa cố nén một nụ cười. Chắc hẳn vẻ mặt nhăn nhó của tôi trông buồn cười lắm.

Đúng như dự tính, bây giờ đã là 10 giờ 30 tối. Nếu làm thêm một tiếng nữa, tôi sẽ về nhà sau nửa đêm. Bắt đầu tuần mới với chừng đó nỗ lực thật không tốt cho sức khỏe tinh thần chút nào.

Và chính xác thì tôi phải làm cái quái gì thêm một tiếng nữa đây?

Đang lúc tôi còn ngơ ngác, Sasaki-san nói tiếp.

“Cậu biết đấy, Tamachi.”

“Chuyện gì ạ?”

“Rượu bia sẽ ngon hơn khi cậu vừa uống vừa được trả lương tăng ca đấy.”

“À, vậy thì có lẽ em sẽ cố làm thêm chút nữa vậy.”

Sếp tôi giả vờ làm động tác mở một lon nước trong khi đưa ra lời đề nghị đầy hấp dẫn. Tôi quyết định vui vẻ chấp thuận.

Sau khi tắt máy tính, tất cả những gì còn lại cần làm là mặc áo khoác và ra về. Khi tôi chuẩn bị xong xuôi, Sasaki-san quay lại với một túi nilon trên tay. Anh ấy chắc hẳn đã xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu để mua đồ.

Sasaki-san ngồi xuống bàn bên cạnh và đưa cho tôi một lon bia vỏ bạc loại chất lượng cao.

“Cậu vất vả rồi.”

“Anh cũng vậy ạ.”

Chúng tôi cùng cụng lon và uống, tôi nốc hết khoảng nửa lon chỉ trong một hơi.

“Khà...!”

“Ngon chứ?”

“Nghĩ đến việc lương tăng ca đang được tính vào lúc này khiến nó có vị tuyệt vời thật đấy ạ.”

Sasaki-san cười tủm tỉm khi thấy tôi uống với vẻ đắc ý lộ rõ. Loại rượu ngon nhất là đồ uống miễn phí ở quán của Gami. Nhưng có vẻ như luôn có thứ gì đó còn tốt hơn thế. Ai mà ngờ được trên đời này lại có loại đồ uống mà chỉ cần nhấp môi là ra tiền tăng ca chứ? Thế giới này vẫn còn đầy rẫy những điều tôi chưa biết.

“Mà này, anh không về nhà luôn sao?”

Lấy lại hơi, tôi chợt nhớ ra Sasaki-san đã không có mặt ở văn phòng từ đầu giờ làm việc.

“Tôi dạo này bận bịu ở ngoài cả tuần rồi, nên muốn quay lại kiểm tra mọi thứ một chút.”

“Đã muộn thế này rồi. Anh không thể đợi đến ngày mai sao ạ?”

“Dù tôi có về nhà thì cũng lại làm cái việc này thôi.”

Sasaki-san lắc lắc lon bia để nhấn mạnh.

“Chuyến công tác lần này có vẻ khá dài nhỉ?”

“Lần này vất vả đấy.”

“Thật sao ạ?”

“Cái quán tôi muốn đến lại tạm thời đóng cửa. Thế là hụt mất món thịt ngựa nướng Thành Cát Tư Hãn.”

Vẻ mặt nghiêm túc của anh ấy làm khuỷu tay tôi suýt trượt khỏi mặt bàn. Khi Sasaki-san đi công tác, anh ấy chỉ toàn nói về đặc sản địa phương. Lần này anh ấy đi Hokkaido, nhưng có vẻ đã bỏ lỡ món mình thích.

“Nhân tiện, tôi nghe nói cậu đã tiếp nhận việc đào tạo cậu Tokuda đó à?”

Sasaki-san cắt ngang câu chuyện về chuyến đi và hỏi tôi.

Tôi tiếp nhận việc hướng dẫn Tokuda sau khi Sasaki-san đi công tác. Chúng tôi chưa thảo luận về việc này kể từ khi anh ấy quay lại, nhưng Katagiri-san chắc hẳn đã báo cáo đầy đủ.

“Cậu thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu nhận việc đó mà. Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy, Tamachi?”

“Em chỉ muốn kiếm chút tiền tăng ca thôi.”

“Ồ, ra là vì tiền tăng ca sao?”

“Tháng này em cần thêm một khoản.”

“Mà này, tuần này cậu có xin nghỉ phép đúng không?”

“Em phải sử dụng ngày nghỉ phép cho đúng quy định, nếu không sếp Sasaki-san đây sẽ nổi giận mất. Là một cấp dưới hèn mọn thì ít nhất em cũng phải hoàn thành nghĩa vụ tối thiểu của mình chứ.”

“Phải, phải.”

Sasaki-san gật đầu, hài lòng với sự cân nhắc của cấp dưới.

“Tamachi.”

“Dạ?”

“Cậu có bạn gái rồi, phải không?”

“Hự...”

Và rồi anh ấy thản nhiên bồi cho tôi một cú trúng tim đen.

Tôi đã muốn tỏ ra bình thản, nhưng rốt cuộc lại để lộ sơ hở. Dù không có gương, tôi cũng biết mặt mình đang co giật không kiểm soát được. Tôi nghĩ mình cũng đã có phản ứng y hệt thế này vào tuần trước.

“Anh làm vậy giống y hệt Mukai-san đấy, việc anh nhảy ngay tới kết luận là em có bạn gái thì hơi bị nhanh quá rồi, anh không thấy vậy sao?”

Giữ Sasaki-san trong góc tầm mắt, tôi nhấp một ngụm bia. Đã quá muộn rồi, nhưng tôi không muốn đối mặt trực diện với vẻ mặt cười cợt đó.

“Chẳng phải đó là lý do cậu làm tăng ca và xin nghỉ phép vào dịp Giáng sinh sao?”

“Thì, như vậy cũng đúng thật… nhưng mà còn nhiều chuyện khác nữa mà, anh biết đấy.”

“Cậu đã giải thích như nào với Mukai?”

“Em tăng ca là để sử dụng dịch vụ bạn gái thuê ạ.”

“Còn sự thật thì sao?”

“Là để ném tiền vào buổi livestream Giáng sinh của một streamer mà em đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.”

“Vậy thì tôi sẽ cứ coi như cậu nói thật đi.”

Sasaki-san đưa ra một phản hồi đầy vẻ người lớn và thích thú. Giống như tuần trước, việc lấy những cái cớ thảm hại của tôi làm mồi nhắm khiến rượu dường như còn ngon hơn.

Tại sao con người ta cứ lặp lại cùng một sai lầm nhỉ? Tôi lấy một tay che mặt, than khóc cho sự ngu ngốc của chính mình.

“Vậy là...., cậu đã gặp Mukai rồi hả?”

Sasaki-san nói với giọng hoài niệm.

“Vào hôm thứ hai tuần trước, em tình cờ gặp anh ấy ở ga tàu trên đường về nhà.”

“Ra đó là lý do cậu đột nhiên quyết định chăm sóc Tokuda nhỉ?.”

“Vâng. Tại sao anh không nói cho em biết về Mukai-san ngay từ đầu?”

“Nói về điểm nào nào cơ?”

“Điểm nào ạ...? Ờm thì....”

Tựa lưng vào ghế, tôi rên rỉ trong khi nhìn lên trần nhà.

Rõ ràng là về Tokuda. Đó là ý tôi, nhưng còn một điều nữa tôi muốn biết.

“Trước hết, về Tokuda đã ạ.”

Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định hỏi về vấn đề cấp bách hơn.

“Nếu mọi người biết cậu ta được Mukai-san giới thiệu, mọi người đã đối xử với cậu ta tốt hơn một chút rồi.”

“Dựa dẫm vào tầm ảnh hưởng của một người đã nghỉ việc có thể khiến mọi chuyện trở nên khó xử. Đó cũng là nguyện vọng của chính cậu ta. Cậu ta nói không muốn bất kỳ sự ưu đãi nào, miễn là có thể được học việc tại đây.”

Tầm ảnh hưởng của Mukai-san vẫn còn rất lớn. tôi có thể hiểu được nỗi lo rằng mình sẽ bị đối xử khách sáo quá mức chỉ vì được anh ấy giới thiệu.

“Em hiểu rồi. Em đoán là anh có lý do của mình, Sasaki-san. Em thậm chí còn chưa nói với Katagiri-san chuyện này nữa.”

“À, giờ nói cho cô ấy biết cũng được rồi.”

“Thật sao, ổn chứ ạ?”

“Nếu cậu đã học hỏi được điều gì đó từ Mukai, cậu sẽ không nể nang một cách không cần thiết đâu.”

“Em có tâm lý của một tên nô lệ tư bản rồi, nên anh không phải lo chuyện em sẽ bỏ việc vì tăng ca đâu.”

“Tôi hiểu rồi. Nếu cậu đã nói vậy thì tôi có thể yên tâm.”

“Mà, sự đảm bảo lớn nhất cho cậu ta chính là sự bảo trợ đắc lực từ gia đình Mukai-san đấy chứ.”

Tôi nhấp một ngụm bia để thấm giọng rồi chuyển sang chủ đề tiếp theo.

“Anh biết chuyện Mukai-san kết hôn từ bao giờ thế?”

“Gì vậy, cậu tò mò à?”

“Thì, anh ấy là người đã giúp đỡ em mà. Em muốn biết ít nhất là chừng đó.”

“Đặc biệt là khi bây giờ khi cậu đang dần nghĩ về chuyện hôn nhân rồi, đúng chứ?”

Tông giọng trêu chọc của Sasaki-san khiến vị đắng của bia tăng lên gấp mười lần. Chẳng phải đây là một kiểu quấy rối sao? Chuyện này đủ để đi kiện được rồi đấy.

“Chẳng phải đó cũng là một chủ đề quen thuộc với anh sao, Sasaki-san?”

Từ bỏ việc lôi bên thứ ba vào, tôi quyết định đối đầu trực diện với anh ấy. Sau khi nói ra, tôi chợt nghĩ mình có hơi thô lỗ với sếp, nhưng anh ấy dường như không để bụng.

“Tôi không còn dính dáng gì đến chuyện đó nữa.”

Sasaki-san trả lời với một tiếng thở dài.

Có lần, khi được hỏi về việc có bạn gái hay chưa, tôi đã theo bản năng trả lời: “Hiện tại thì chưa”, một câu trả lời sáo rỗng. Nhưng câu “hiện tại thì chưa” của Sasaki-san không mang lại cảm giác của một sự che đậy hay khoe khoang.

“Trong quá khứ nó từng là một chủ đề quen thuộc chứ anh nhỉ?”

“Ngày xưa tôi cũng đào hoa lắm đấy nhé.”

Khi anh ấy nói vậy, tôi nhìn anh ấy chằm chằm đầy soi mói. Tóc anh ấy đã điểm những sợi bạc, lại còn đeo gọng kính đen dày cộp. Nhìn kiểu gì thì đây cũng là một người đàn ông trung niên chẳng mấy quyến rũ, nhưng các đường nét trên khuôn mặt anh ấy thì khá sắc sảo.

“Anh đã từng đào hoa đến mức nào ạ?”

“Đến đầu những năm hai mươi tuổi, tôi đã hẹn hò với khoảng mười người rồi. Nếu tôi muốn tiến tới thì chắc chắn số lượng còn nhiều hơn nữa.”

“Thật sao ạ…?”

Dù có hơi thô lỗ, nhưng lịch sử tình trường của anh ấy phong phú đến mức đáng ngạc nhiên.

“Và sau những năm hai mươi đó thì sao ạ?”

“Từ đó đến giờ thì bằng không.”

“Bằng không ạ?”

“Tôi đã ngừng tìm kiếm bạn đời từ lâu rồi.”

Đôi mắt của Sasaki-san lộ rõ vẻ mệt mỏi.

“Có phải anh dừng lại vì đã mệt mỏi khi nhìn thấy mặt xấu xí của phụ nữ không?”

“Phải, đó là một cách diễn đạt hay đấy. Tôi đã quá ngán ngẩm với việc bị thao túng bởi những cảm xúc xấu xí của phụ nữ và cuối cùng tôi đã từ bỏ ý định kết hôn.”

“Những người bạn gái cũ của anh tệ đến thế sao?”

“Không, họ đều là những cô gái tốt. Thực sự là quá tốt so với tôi.”

“Vậy thì ai là người đã thao túng anh?”

“Mẹ tôi.”

Dù anh ấy nói với tông giọng vui vẻ, nhưng không hề có dấu vết của sự vui sướng nào trong biểu cảm của Sasaki-san.

“Cứ hễ tôi có bạn gái là bà ấy lại phát điên lên và làm loạn. Lúc đầu tôi còn nhượng bộ, nhưng khi lớn dần, tôi bắt đầu cãi lại. Khi bà ấy nhận ra tôi sẽ không lùi bước, bà ấy bắt đầu nhắm vào những cô bạn gái của tôi thay vì tôi.”

“Cách dạy con đó đúng là có vấn đề thật.”

“Ừ, kinh khủng lắm. Dù tôi có cố giấu giếm các mối quan hệ đến mức nào, bà ấy vẫn tìm ra nơi họ học tập và làm việc. Đến lúc tôi nhận ra thì đã quá muộn rồi.”

Tôi có thể hình dung về mẹ anh ấy lúc đó. Khi đứa con trai không chịu khuất phục và bà không thể phàn nàn với bạn gái nó, bà sẽ nhắm vào những người xung quanh cô ấy. Bà ấy tìm ra nơi họ làm việc. Anh ấy đưa ra lời nhận xết cay nghiệt như vậy vì bà ấy thực sự đã xông vào nơi làm việc của họ để quấy rối.

“Tại sao bà ấy lại phản đối việc anh có bạn gái gay gắt đến vậy?”

“Bà ấy không thể chịu đựng được ý nghĩ cô con gái khác cướp mất đứa con trai đáng tự hào của mình. Đó là sự ghen tuông của phụ nữ.”

“Với chính con trai mình sao?”

“Ừ, với chính con trai mình.”

Sasaki-san cười tự giễu. Tôi tự hỏi vẻ mặt mình lúc đó trông như thế nào trong mắt anh ấy. Những cảm xúc đang trào dâng trong lòng tôi chỉ thấy thật ghê tởm.

Sasaki-san không hề khoe khoang; anh ấy chỉ đơn giản gọi mình là một “đứa con trai đáng tự hào”. Anh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng và làm việc tại một công ty hàng đầu ngay khi ra trường. Anh ấy có lẽ thực sự là một đứa con trai đáng để tự hào.

Sau khi mất chồng, mẹ anh hẳn đã dồn hết tâm sức vào con cái. Tình yêu đó đã bị bóp méo ở đâu đó trên đường đời. Ngay cả khi bà không xem con trai mình là đối tượng yêu đương, bà cũng không thể chịu nổi ý nghĩ một người phụ nữ khác mang con mình đi mất.

“Bà ấy thấy hạnh phúc chừng nào tôi còn từ bỏ phụ nữ và ở nhà, nhưng chuyện đó chỉ kéo dài đến khi tôi ba mươi tuổi.”

“Đã có chuyện gì thay đổi sao ạ?”

“Đứa con trai đáng tự hào, tốt nghiệp đại học xịn và làm việc ở công ty tốt, chợt nhận ra mình đang thiếu thốn thứ gì đó so với bạn bè đồng trang lứa.”

“Đừng nói với em là…”

“Anh trai tôi lúc đó vừa có con. Bà ấy lại bắt đầu hỏi: ‘Bao giờ thì con mới lấy vợ?’”

“Em có thể nói một câu hơi thô lỗ được không?”

“Cứ tự nhiên đi. Đừng nể nang gì cả.”

“Bà mẹ của anh ích kỷ quá rồi.”

“Ừ, bà ấy đúng là ví dụ điển hình của những bậc cha mẹ ích kỷ.”

Sau khi đã tước đoạt quá nhiều thứ từ cuộc đời con trai mình, bà ấy lại đột ngột yêu cầu anh phải có thứ mà chính bà đã từng ngăn cấm. Hình dung về cảm xúc của Sasaki-san lúc đó khiến bụng tôi quặn thắt.

“Lần đầu tiên tôi đã xuống tay với chính mẹ của mình.”

“Anh đã làm thế sao..., Sasaki-san?”

“Tôi liệt kê tất cả những gì bà ấy đã làm với mình và cuối cùng nói: ‘Nếu tôi kết hôn, chắc chắn bà sẽ làm cho vợ con tooi khổ sở. Thế thì cái việc kết hôn còn nghĩa lý gì nữa chứ?’”

Sasaki-san đọc lại những lời trong quá khứ như một diễn viên đang đọc lời thoại. Anh ấy có lẽ nghĩ mình đang đóng vai một kẻ ngốc, nhưng giọng nói của anh chứa đựng quá nhiều cảm xúc.

Sasaki-san nốc một hơi bia.

“Cậu đã hỏi tôi biết chuyện Mukai kết hôn từ khi nào, đúng không?”

“Ơ, vâng, đúng vậy.”

Sự thay đổi chủ đề đột ngột làm tôi không kịp trở tay.

“Trước khi kết hôn, cậu ấy đã đến gặp tôi để xin lời khuyên.”

“Lời khuyên ạ?”

“Cậu ấy hỏi liệu mình có được phép kết hôn hay không.”

“Mukai-san… đã hỏi vậy sao?”

Tôi mở to mắt ngạc nhiên. Thật khó tin khi người đàn ông hiện đang có một cuộc hôn nhân hạnh phúc lại từng phải đấu tranh với những nghi ngờ như thế.

“Cậu có biết về cha mẹ cậu ấy không?”

“Vâng, em biết họ rất tệ.”

Đó là cuộc trò chuyện tôi đã có với Mukai-san khi đi uống rươu. Khi tôi đề cập đến việc mẹ mình đã qua đời, anh ấy nói: “Vất vả cho cậu rồi.” Thông thường, người ta sẽ gạt đi như những câu chuyện thời thơ ấu, nhưng lúc đó tôi đang say. Tôi cười và nói: “Vâng, họ là những bậc cha mẹ tồi tệ.”

Sau khi câu chuyện nhạt nhẽo của tôi kết thúc, Mukai-san đã chia sẻ về gia cảnh của chính mình.

“Tôi được tạo ra để chăm sóc người anh trai bị khuyết tật bẩm sinh.”

Anh ấy không nói mình được sinh ra hay được nuôi dưỡng, anh ấy nói mình được tạo ra vì mục đích đó.

Tôi không biết anh đã phải đối mặt với những gian truân gì lúc đó. Ngay cả trong lúc chúng tôi nhậu, anh ấy có lẽ cũng tránh những câu chuyện không mấy vui vẻ. Anh ấy chỉ cười và nói: “Chà, giờ cả ba người bọn họ đều chết cả rồi, nên tôi về cơ bản đã được tự do.”

Sasaki-san nhấp một ngụm bia và nói khẽ:

“Cậu ấy tự hỏi liệu mình có ổn không khi bắt đầu một gia đình mới trong khi bản thân lại thấy hạnh phúc vì gia đình cũ đã tan biến.”

Những gì anh ấy từng cười cho qua dường như đã quay trở lại như một sự tự trách bản thân.

“Vì vậy tôi đã nói với cậu ấy.”

“Anh đã nói gì ạ?”

“Đó là lý do cậu muốn nghỉ việc và làm việc chăm chỉ đến thế, đúng không?”

Đặt lon bia lên đùi, Sasaki-san cười một cách khoa trương. Anh ấy có vẻ tự hào về những gì mình đã nói.

Mukai-san chắc hẳn đã được khích lệ bởi những lời đó và vứt bỏ những nghi ngờ cuối cùng của mình. Đó là cách anh ấy trở thành một người cha.

Cũng giống như với Mukai-san, tôi thường suy nghĩ về điều đó. Khi tôi già đi, tôi chỉ được xã hội coi là người lớn theo lẽ tuổi tác. Tôi không thể hình dung mình sẽ trở thành một người lớn như Sasaki-san khi năm tháng trôi qua.

“Tại sao các anh lại có thể làm việc chăm chỉ đến thế ạ?”

Đó là lý do tại sao tôi thắc mắc.

“Ý cậu là sao?”

“Cả anh và Mukai-san đều sinh ra trong những gia đình tồi tệ như thế. Làm sao các anh có thể nỗ lực làm việc đến vậy?”

Sasaki-san là một đứa trẻ bị bảo bọc quá mức, còn Mukai-san là một đứa trẻ bị bóc lột sức lao động. Họ lớn lên dưới trướng những bậc cha mẹ ích kỷ. So với bạn bè đồng lứa, họ hẳn đã có những tuổi thơ lệch lạc. Dù vậy khi trưởng thành, họ đã xây dựng được vị thế đáng nể trong xã hội. Họ trở thành kiểu người lớn mà xã hội ngưỡng mộ. Tất cả là vì họ đã làm việc chăm chỉ mà không bỏ cuộc. Đó là thành quả từ những nỗ lực của họ.

Trong khi đó, tôi lại như thế này. Bởi vì tôi không làm việc chăm chỉ. Bởi vì tôi biết phần thưởng cho nỗ lực là có hạn. Dù cha mẹ tôi cũng chẳng ra gì, nhưng họ vẫn còn tốt hơn cha mẹ của Sasaki-san và Mukai-san. Vậy tại sao lại có sự khác biệt lớn đến thế?

“Đó là vì bọn chúng tôi tin rằng Thượng đế không nói dối.”

Sasaki-san chống cằm lên tay và nói sau một hồi do dự.

“Thượng đế ạ?”

“Dù mọi chuyện có phi lý đến đâu, chúng tôi vẫn tin rằng ai cũng sống như thế. Chúng tôi tin vào những lời nói phù phiếm mà người lớn xung quanh trao cho, và đó là cách chúng tôi đi được đến đây.”

Sasaki-san cười khổ.

“Trẻ con ngày nay biết người lớn là những vị thần biết nói dối. Chúng không dùng chiếc kính màu mà Thượng đế ban cho để đo lường môi trường của mình nữa. Chúng đo lường thế giới qua cái màn hình.”

Sasaki-san liếc nhìn màn hình máy tính. Nhưng anh ấy không nhìn vào bề mặt của nó, cảm giác như anh ấy đang nhìn xuyên qua nó, vào cái thế giới mà nó phản chiếu.

“Theo nghĩa đó, những đứa trẻ không thể tin vào Thượng đế sẽ rất vất vả. Chúng phải tự tìm ra lý do cho riêng mình để nỗ lực.”

Sasaki-san nói như thể đó là chuyện của ai khác, dừng lại suy nghĩ một chút trước khi tiếp tục.

“Có vẻ cuối cùng cậu cũng tìm thấy lý do của mình rồi, Tamachi.”

“Dạ?”

“Lý do mà cậu, một kẻ chưa bao giờ làm việc chăm chỉ, lại đang tăng ca lúc này là vì trước đây cậu không có nó, đúng không?”

Trong khi tôi còn đang tìm từ ngữ để đáp lại, Sasaki-san nói tiếp.

“Cậu có nhớ tôi đã nói gì trước đây không?”

“Nói gì cơ ạ?”

“Rằng nếu cậu sẵn lòng, tôi sẽ để cậu thử làm những việc khác. Tôi sẽ đánh giá đúng năng lực của cậu và tăng lương cho cậu.”

Đó là cuộc trò chuyện mà tôi đã gạt đi từ hồi còn thiếu tham vọng.

“Tăng lương cho cậu.” Hiện giờ, những từ ngữ đó nghe thật hấp dẫn biết bao, và tôi ngập ngừng hỏi.

“Nếu như em sẵn lòng thì anh định để em làm việc gì?”

“Đầu tiên sẽ là sự ra đời của nhóm Tamachi trong cái công ty này.”

“Anh đùa em thôi đúng không?”

“Tôi không đùa.”

Nụ cười nửa miệng đầy vẻ hoài nghi của tôi bị dập tắt bởi biểu cảm nghiêm túc của anh ấy.

“Mỗi khi chúng ta tổ chức hội nhóm, Katagiri luôn muốn có cậu đầu tiên.”

“Tại sao chị ấy lại muốn một người như em chứ, trong khi em chỉ là một thành viên cấp thấp nhất tron này rồi?”

Tôi không thể hiểu nổi ý định của Katagiri-san và cau mày lại.

“Đầu tiên, phải đảm bảo có được những phó nhóm và trợ thủ đắc lực. Còn đám lính lác thì ở đó để bị sai bảo. Bởi vì đám lính lác đó làm công việc của phó nhóm và trợ thủ đấy.”

“Cái gì cơ...?”

“Katagiri không giao việc một cách ngẫu nhiên đâu. Cô ấy luôn giao cho cậu những việc hơi quá khả năng một chút để giúp cậu trưởng thành. Cô ấy luôn nói: ‘Tamachi xử lý các nhiệm vụ được giao một cách hoàn hảo. Cậu ấy là người có thể thành công ở bất cứ đâu.’ Đó là lý do tại sao Katagiri sẽ gặp rắc rối lớn nếu cậu nghỉ việc giống như Mukai đã làm.”

Tôi lúng túng trước lời khen ngợi đầy bất ngờ của sếp.

“Mọi người đang đánh giá quá cao em rồi. Em không nghĩ mình có thể làm việc ở đâu khác ngoài công ty này… Cụ thể là làm dưới trướng anh, Sasaki-san.”

“Đó chỉ là sự lười biếng của cậu đang lên tiếng thôi. Cậu không muốn làm việc chăm chỉ trừ khi là vì tiền.”

Đúng vậy. Tôi đã thấy ở rất nhiều công ty, khối lượng công việc đều kinh khủng. Họ không cho phép bạn chỉ làm ở mức tối thiểu. Ngay cả trong môi trường dễ thở này, tôi vẫn ghét tăng ca. Tôi đã trở nên thạo việc hơn so với trước đây, nhưng tôi đã quá quen với sự thoải mái này để có thể chịu đựng được những môi trường đó. Nếu tôi nghỉ việc ở đây, tôi không nghĩ mình có thể trụ lại ở bất cứ đâu khác.

“Đó là lý do tại sao cậu, người từng cảm thấy thiếu thốn điều gì đó, đã bắt đầu chăm sóc Tokuda. Sớm thôi, tiền tăng ca sẽ không còn là đủ nữa.”

Cho đến tận gần đây, tôi vẫn nghĩ là như vậy. Nhưng vì lý do nào đó, tôi đang làm tăng ca vào ngay lúc này. Nó không làm tôi cảm thấy đau đớn hay khó khăn như tôi nghĩ, và tôi thậm chí còn cảm thấy một sự thỏa mãn chỉ từ số tiền tăng ca.

“Vậy nên anh định đảm bảo cho sự ra đời của nhóm Tamachi ạ? Đó quả là một bước đại nhảy vọt với em đấy ạ.”

“Tôi sẽ bảo Katagiri hỗ trợ cậu. Hãy thử nó như một trải nghiệm mới mẻ xem sao?”

“Trách nhiệm đó vượt quá sức của em rồi.”

“Chịu trách nhiệm là việc của sếp. Cậu cứ làm hết sức mình đi, và nếu thất bại, cứ đổ lỗi cho tôi.”

“Tại sao anh lại đi xa đến mức này vì em vậy?”

“Tôi có lẽ không còn nhiều thời gian nữa.”

Tôi không thể thốt ra câu: “Anh cứ đùa em thôi.” Bị đe dọa bởi vẻ mặt nghiêm túc của Sasaki-san, tôi chờ đợi lời tiếp theo của anh ấy.

“Các chỉ số từ đợt kiểm tra sức khỏe gần đây của tôi không tốt.”

“Ý anh là sao ạ...?”

“Gan của tôi đang ở tình trạng khá tệ hại. Tôi đang sống trong lo sợ đây, không biết khi nào nó sẽ chết đi nữa.”

Khuỷu tay tôi lại trượt khỏi bàn một lần nữa. Sasaki-san nốc cạn lon bia, nguyên nhân chính gây ra sự suy giảm chức năng gan của mình, và mở lon thứ hai.

“Nếu đó là vấn đề, tại sao anh không dừng lại?”

“Tôi không thể. Nếu tôi dừng việc này lại, tôi sẽ mất đi lý do để sống. Nếu phải dừng lại để sống thọ là một đức tính, tôi sẽ tiếp tục đắm mình trong thói xấu này cho đến phút cuối cùng.”

Đời không đáng để bấu víu. Cách anh ấy uống rượu giống như một gã cướp biển chẳng sở trời chẳng sợ đất, trông anh ấy thật đáng ngưỡng mộ.

“Tamachi. Cậu từng nói sẽ nghĩ về tương lai sau khi bước sang tuổi ba mươi. Nếu cậu muốn nhìn xa hơn, bây giờ là lúc để nỗ lực đấy.”

Là một thủy thủ đang điều hướng cuộc đời một cách vô định, cách sống của vị thuyền trưởng của tôi dường như rất đáng tin cậy.

“Chừng nào tôi còn ở đây, tôi sẽ tiếp tục hậu thuẫn cho cậu. Hãy nhắm tới những mục tiêu cao hơn đi, Tamachi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!