Senpai, anh có muốn ngoại tình với em không? – Bị bạn thân cướp mất cô bạn gái thanh mai trúc mã, nên giờ tôi định cướp lại em gái của hắn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 174

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18476

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2270

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 539

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

WN - Chương 42 - Kết Liễu Mối Nghiệt Duyên Với Cô Bạn Thời Thơ Ấu (4)

Sakaki đứng dậy với vẻ mặt pha lẫn thất vọng và buồn bã: "Tớ về đây..."

Mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch của tôi. Sakaki đã nhìn rõ bản chất thật sự của cô ấy.

"Xin lỗi vì kéo cậu vào chuyện này."

"Không, tớ mới nên xin lỗi." 

Tôi cúi đầu, Sakaki cũng làm tương tự. Cậu ta chỉ là người vô tình bị cuốn vào mâu thuẫn của chúng tôi. Khi Sakaki rời đi, chỉ còn lại tôi và cô ấy.

Cô ấy ngồi bệt xuống sàn, giọng run rẩy:

"Ha... Mọi thứ em làm đều phản tác dụng..."

Tôi thở dài, quay lưng bước về phía cửa.

"Anh đi đâu thế?"

"Vào phòng cô. Như đã nói - sẽ vứt bỏ mọi thứ liên quan đến tôi."

"Đợi đã! Không được! Anh không có quyền tự ý vào phòng người khác!"

"Cô dám nói vậy sau khi đã trộm chìa khóa và lẻn vào nhà tôi?"

Mặc cho những giọt nước mắt lăn dài, tôi vẫn bước về phía phòng cô ấy.

Chiếc hộp đề chữ "Toshi-kun" nằm ngay ngắn trên kệ.

"Tiện quá, khỏi phải tìm kiếm."

"Đừng... Đó là thứ quý giá nhất với em! Làm ơn!"

Cô ấy kéo tay áo tôi, đôi mắt đỏ hoe. Mái tóc dài lướt qua bàn tay tôi.

"Em định dùng chiếc hộp này để quên anh đi. Nhưng không thể... Em không thể quên được!"

"Vậy thì vứt đi là xong."

"Không được! Mất những kỷ niệm này, em và anh sẽ thật sự... mối nhân duyên của chúng ta sẽ thật sự tan biến!"

"Đó chính là mục đích của tôi."

Cô ấy ôm chặt lấy tôi: 

"Em sẽ nghe lời anh mọi thứ! Không có anh em không thể làm gì cả!" 

Tôi giật mạnh khiến chiếc hộp rơi xuống sàn. Những tấm ảnh, món quà sinh nhật và đồ lặt vặt vương vãi khắp nơi.

Cô ấy nhặt lên tấm ảnh chụp chung trong chuyến dã ngoại cấp hai: 

"Anh xem này... Em đã mua tới hai tấm để phòng khi mất..."

Tôi giật lại và xé nát tấm ảnh trước mặt cô ấy. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt cô ấy, khác hẳn với những lần khóc lóc ồn ào trước đó.

Cô ấy cúi đầu sát đất: 

"Em sai rồi... Xin lỗi anh... Em sẽ không bám theo nữa. Chỉ xin anh đừng vứt những thứ này... Làm ơn..."

Lương tâm tôi như bị ngàn vết dao cứa, nuốt ngược nước mắt vào trong, quyết tâm vững vàng: 

"Làm sao tôi tin được? Chỉ cần thời gian trôi qua, cô sẽ lại như cũ. Chính việc giữ lại những kỷ niệm này đã chứng tỏ cô vẫn chưa chịu buông bỏ." 

Hôm nay chính là ngày chấm dứt mọi quan hệ giữa chúng tôi. Kết thúc mối nghiệt duyên này.