Senpai, anh có muốn ngoại tình với em không? – Bị bạn thân cướp mất cô bạn gái thanh mai trúc mã, nên giờ tôi định cướp lại em gái của hắn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 174

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18476

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2267

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 538

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

WN - Chương 41 - Kết Liễu Mối Nghiệt Duyên Với Cô Bạn Thời Thơ Ấu (3)

"Mà này, tôi có bản ghi âm ở nhà hàng gia đình nên dù cô có biện hộ cũng vô dụng thôi."

"Hả?" 

Cô ấy há hốc miệng ngơ ngác. Tôi nhếch mép:

"Ngày tôi chia tay cô. Tôi cũng ở đó. Tình cờ ngồi ngay bàn sau chỗ cô và hắn."

"Không thể nào..."

"Cô không thấy nghi ngờ sao? Chính tôi chọn địa điểm hẹn mà."

"...!"

Cô ấy nuốt nước bọt, im bặt.

"Và cả lần cô đột nhập nhà tôi. Rinka đã ghi âm. Hiện tại cũng đang ghi nè... Dù đoạn này chẳng có giá trị mấy."

Tôi mở điện thoại hiển thị chế độ ghi âm. Cô ấy trợn mắt rồi ngồi thụp xuống.

"Bố cô dễ tin người như tôi. Nhưng trước bằng chứng cụ thể thế này, không thể không tin."

"... Em... Thật sự yêu anh mà... Tại sao..."

Cô ấy ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe. Tôi ngồi xuống ngang tầm:

"Cô thấy tôi với Rinka ở công viên nên nghĩ chúng tôi yêu nhau?"

"... Vâng." 

"Rồi bị dụ dỗ lúc tổn thương... quan hệ với hắn ta?"

"... Vâng."

"Khi biết tôi và Rinka không phải người yêu, cô hối hận... đánh mất quan niệm đạo đức. Tóm tắt vậy đúng không?"

"Vâng... đúng."

Tôi bật cười khinh bỉ:

"Sao anh lại cười?"

"Đến giờ này vẫn nói dối."

"Em nói dối cái gì?"

"Việc 'thật sự yêu tôi' ấy."

"Đó là thật!"

"Giả dối."

"Giả sử lúc đó tôi và Rinka thật sự yêu nhau, cô sẽ làm gì?"

"...!"

"Cô hối hận vì nghĩ chúng tôi không phải người yêu? Vậy nếu là người yêu thật thì cô sẽ không hối hận?"

"Không phải..."

"Vậy là sao?"

"........."

"Im lặng thì ai hiểu?"

Cô ấy đảo mắt loạn xạ, hai tay run rẩy:

"... Em vẫn yêu anh... không bao giờ thay đổi..."

"Chỉ có thế?"

"...!"

"Thôi được. À mà tôi không chỉ nói với bố cô đâu."

"Anh... định làm gì?" 

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của cô ấy:

"Xóa bỏ mọi kỷ niệm giữa chúng ta."

"Hả?"

"Cô hay chụp ảnh nên chắc nhiều ảnh tôi lắm. Vứt hết đi. Cả những thứ liên quan đến tôi. Vứt hết, trước khi bố cô về là kịp."

"Đừng tự quyết định! Em không đồng ý!" 

Cô ấy ôm chặt chân tôi khi tôi đứng dậy.

"Cắt đứt liên hệ, xoá hết kỷ niệm là cách tốt nhất. À không, đúng hơn là tôi muốn thế."

"... Đừng xóa quá khứ! Em không muốn mất kỷ niệm với anh! Làm ơn nghĩ lại đi mà!"

Sakaki lên tiếng:

"Naeki-kun... cần thiết phải làm tới vậy không? Dù không bảo tha thứ nhưng... cắt đứt quan hệ bạn bè, xoá bỏ tất cả ký ức, kỷ niệm từ bé sao dễ dàng vậy?"

"Không dễ. Nhưng đây là cách duy nhất."

"Cực đoan quá. Tôi từng ngưỡng mộ tình bạn của hai người... Này Tsuki-chan, đưa cái đó cho Naeki-kun đi! Cậu đã làm rất..." 

"Im đi! Chính vì mày mà anh ấy lại càng ghét tao! Đừng nói thêm nữa! Thằng đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà!"

Sakaki cố gắng hòa giải, nhưng cô ấy gào lên:

"Lại đổ lỗi à?"

"...!"

"Sakaki có kỳ quặc nhưng tốt bụng hơn tôi nhiều - đang bênh vực cô đấy. Vậy mà... Đúng là đồ tồi. Cô chẳng thay đổi gì cả."

Cô ấy cúi gằm mặt, bất động.