【Sự biến hình của Lớp 2-B ~Chuyến đi thực tế Lớp 2-B ngày thứ 3: Hoạt động tự do tại Kyoto~】
【Sự biến hình của Lớp 2-B ~Chuyến đi thực tế Lớp 2-B ngày thứ 3: Hoạt động tự do tại Kyoto~】
「Thế nên đã bảo là tôi sẽ làm việc mà... Ee! Về rồi thì cứ theo lịch trình đó là được chứ gì! ... Aaa, thật là, dai như đỉa ấy! Thể lực á? Mấy chuyện đó sao cũng được! Tóm lại là, chỉ riêng trong chuyến đi thực tế này, tôi không có ý định động tay vào bất cứ công việc gì sất! Thật tình thì ngay cả mấy cuộc điện thoại kiểu này tôi cũng ghét lắm rồi... Vâng vâng, tôi biết rồi. Vâng vâ—ng, vậy nhé, cứ thế đi.」
Mặc kệ người quản lý vẫn đang định nói thêm gì đó, tôi thẳng tay cúp máy. Một tiếng thở dài chứa đầy sự bực dọc vô thức thoát ra. Chợt nhận ra ở một góc sảnh nhà trọ, mấy đứa con gái lớp khác đang lén lút nhìn về phía này và thì thầm to nhỏ gì đó với nhau.
Aaa... Lại là mấy học sinh không biết bản chất thật của tôi đây mà. Dù thấy phiền phức, tôi vẫn nở nụ cười thương mại sở trường về phía họ, khẽ vẫy tay rồi rời đi.
Sáng ngày thứ ba của chuyến đi thực tế. Mọi người vẫn còn đang chuẩn bị hoặc nghỉ ngơi trong phòng, nhưng tôi đã phải ra sảnh trước để đối phó với người quản lý cứ gọi điện dai dẳng từ hôm qua.
Dù đã di chuyển vì ngại ánh mắt của đám con gái lớp khác, nhưng cũng chẳng có việc gì làm đặc biệt. Buồn tay, tôi đi loanh quanh khu bán đồ lưu niệm trong nhà trọ, một tay nghịch lần lượt mấy cái 『Móc khóa khối Rubi○k mini』 mà mình chẳng hề có ý định mua, trong khi tâm trí chìm đắm vào suy nghĩ.
「...Haizz.」
Dù đã ép văn phòng phải cho nghỉ hoàn toàn để đi chuyến thực tế này, vậy mà đã đến ngày thứ ba rồi, mục đích vẫn chưa hoàn thành chút nào. Cảm thấy bản thân thật vô dụng, tôi cứ thở dài thườn thượt từ sáng tới giờ.
Mục đích... Cái đó, ngoài việc tiếp cận Sugisaki ra thì còn gì nữa đâu.
Không thể tận dụng cơ hội tuyệt vời như chuyến đi thực tế này, chuyện đó không được phép xảy ra. Tuyệt đối không!
「...Được rồi!」
Tôi xốc lại tinh thần. Đúng vậy. Ngày đầu tiên và ngày thứ hai hoàn toàn là hoạt động tập thể. Nhưng hôm nay là hoạt động theo nhóm. Tức là, từ giờ mới là lúc bắt đầu! Nếu suôn sẻ, việc được ở riêng với Sugisaki là hoàn toàn có thể!
Nghĩ đến đó, má tôi bỗng nóng bừng lên.
Ri, riêng tư? Trong chuyến đi thực tế? C, cái gì thế này, được đấy, tuyệt lắm đấy! Hai người cùng đi dạo phố, hai người cùng ngắm danh lam thắng cảnh, hai người cùng mua sắm, hai người cùng ăn uống, và rồi, cuối cùng tại cố đô Kyoto xa xôi quê nhà, hai người sẽ... Aaa, viễn cảnh mới tuyệt vời làm sao!
Không hiểu sao tôi lại phấn khích lạ lùng thế này. Kh, không thể cứ thế này được!
Tôi đặt lại lên kệ mười cái khối Rubi○k mini mà mình đã vô thức xoay hoàn chỉnh cả sáu mặt từ lúc nào không hay.
Aaa, mong chờ quá đi mất, hoạt động theo nhóm ơi!
Trong khi hai nhân viên cửa hàng lưu niệm nhìn mấy cái móc khóa tôi để lại rồi reo lên 「Ồ—!」 và vỗ tay tán thưởng, tôi hiên ngang rời khỏi nơi đó.
*
Nói từ kết luận thì, mục đích đã hoàn thành. Quả nhiên tôi là một người phụ nữ tài giỏi. Một khi đã quyết định thì nhất định sẽ làm cho bằng được. Đó chính là tôi. Bằng cách đó, tôi đã leo lên đến đỉnh cao của giới giải trí đấy thôi.
Mục tiêu lần này cũng vậy, hoàn hảo, mission complete.
「Sugisaki-san, chúng ta xem thử bên này nữa đi.」
「A, vâng, được thôi.」
Đi bộ riêng với Sugisaki ── Thành công.
「Nhưng mà, phong cảnh quanh con phố này đúng chất 『Kyoto!』 nhỉ, thật phong nhã và tuyệt vời.」
「Đúng vậy ha. Ừm, quả thật là rất tuyệt. Chắc tôi nên chụp vài tấm ảnh.」
Đi tham quan riêng với Sugisaki ── Thành công.
「A, Sugisaki-san, cửa hàng lưu niệm kia có nhiều đồ dễ thương lắm. Mình vào xem chút không?」
「Aaa, được đấy. Tôi cũng muốn mua quà cho em gái và dàn harem... à không, ừm, cho các thành viên khác trong hội học sinh nữa.」
Mua sắm riêng với Sugisaki ── Thành công.
「A—, tự nhiên xem quà lưu niệm xong, tôi thấy hơi đói bụng rồi.」
「A, cũng quá giờ trưa rồi nhỉ. Xin lỗi, tôi không để ý. Ừm, vậy thì, chúng ta tạm nghỉ ăn trưa nhé.」
「Vâng ạ.」
Ăn uống riêng với Sugisaki ── Dự kiến thành công.
Tuy nhiên.
「Vậy, đi thôi nào Tsukiyo-san.」
「Vâng, Sugisaki-san.」
「Thật tình, xin lỗi cô nhé. Một Maiko như cô mà lại phải cất công đi cùng để tìm kiếm thành viên nhóm đi lạc của tôi... Meguru ấy.」
「K, không không, tôi cũng đang tiện đường đi dạo mà. O, ohohohoho.」
Cảm giác như có phần nào đó quan trọng đã hoàn toàn thất bại, liệu có phải là do tôi tưởng tượng không nhỉ.
Tôi trong vai 「Maiko Tsukiyo」, lấy tay áo kimono che miệng cười duyên dáng... giả vờ thôi, để che đi khuôn mặt đang co giật, và nhẹ nhàng bước đi bên cạnh Sugisaki.
*
Tại sao lại thành ra thế này...
「Tsukiyo-san, cô sao vậy?」
Trên đường đi ăn, Sugisaki cười rạng rỡ với hàm răng trắng bóng về phía tôi. Kh, d, dừng lại đi, tên đẹp trai này! Tôi đổ mất thôi! ... Mà thật ra đổ từ đầu rồi. May mà nhờ lớp phấn trắng nên không lộ ra đôi má đỏ ửng, đúng là trong cái rủi có cái may.
「Dạ, không có gì đ... âu nhen (hen).」
「A, từ ngữ kiểu đó, quả nhiên cô có dùng nhỉ.」
「A, ơ, ừm, dạ, vâng, a, haha, đúng vậy ha. Lỡ miệng, ừm, do thói quen ấy mà.」
Không thể nói là do mình chưa định hình xong nhân vật được. Khi tôi cười ngượng ngùng, Sugisaki mỉm cười có vẻ hài lòng rồi lại nhìn về phía trước. Phù, phù...
T, tóm lại là bình tĩnh nào. Mình là Hoshino Meguru, thần tượng phép màu ☆, đã từng vượt qua bao nhiêu tình huống căng thẳng rồi còn gì! Buổi diễn live hát nhép, chương trình nấu ăn chỉ cần nói chuyện là qua chuyện, vở kịch hài cổ vũ hồi mới ra mắt! So với những thứ đó, việc lừa một gã hám sắc thế này là chuyện dễ như trở bàn tay!
「A, Tsukiyo-san, nguy hiểm đấy. Qua bên này nào.」
「A.」
Đang lơ đễnh suýt đâm vào người đi bộ đối diện thì tôi được Sugisaki kéo tay áo né ra. Đồng thời, khoảng cách gần đến mức chạm nhẹ vào người Sugisaki. Nhiệt độ cơ thể tôi tăng vọt cái vèo!
「Oa, ơ, cái đó, ừm, cẩn thận chút đi đa!」
「Tôi á!? A, ừm, xin lỗi.」
「Không, a, kh, không phải! A, cảm ơn anh.」
「Không, không có chi.」
Nụ cười tỏa nắng với hàm răng trắng bóc của tên đẹp trai sảng khoái! Cái gì thế hả tên kia! Dừng lại đi! Tôi tan chảy mất! Cậu định làm tôi quằn quại đến bao giờ mới chịu thôi hả!
「...Nya—!」
「Tsukiyo-san!? Cô sao vậy!?」
「...Nya, nya—, dosue (nhé).」
「Cái gì thế!? Cảm giác như cô đang cố lấp liếm cái gì đó mà chẳng lấp liếm được chút nào cả vậy!?」
「X, xin đừng bận tâm.」
「B, bận tâm chứ, ừm, vâng, tôi hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng.」
K, không được rồi. Dù tôi có là thần tượng bách chiến bách thắng đi nữa, nhưng tr, tr, trước mặt người mình thích thì, thôi rồi, cái gì cũng hỏng bét. Việc chưa bị lộ là Meguru quả là một kỳ tích.
「...Fufu, Tsukiyo-san là một người thú vị thật đấy.」
「A, ahaha, làm gì có chuyện đó.」
Tôi cười hùa theo Sugisaki... và ngực hơi nhói đau một chút. Haizz... Giờ mới nói thì hơi muộn, nhưng người đang đi cùng Sugisaki lúc này là 「Tsukiyo」 chứ không phải 「Meguru」. Cảm giác khá là bức bối. Bức bối, nhưng cũng hạnh phúc. Cảm xúc lẫn lộn, thật tình, tôi chẳng biết phải làm sao nữa.
Bình tĩnh nào. Sắp xếp lại trong đầu! Xác nhận tình hình hiện tại!
Đầu tiên.
Nguyên nhân sâu xa là tại cái tiệm cho thuê trang phục kia! Thật tình!
Từ hôm qua Sugisaki cứ ồn ào 「Muốn xem Maiko, muốn xem Maiko」, nên tôi nghĩ nếu cậu ta muốn xem đến thế thì mình sẽ cải trang để cậu ta thỏa mãn, thế là trong giờ hoạt động nhóm tôi bảo 「Đi xem quà lưu niệm chút nhé」 rồi đánh lẻ, tranh thủ lúc đó vào tiệm cho thuê trang phục thử biến hình thành Maiko... đến đoạn đó thì vẫn ổn.
Ai ngờ tay nghề của cái tiệm tôi chọn đại đó lại tệ hại đến thế... Nếu là chuyên viên trang điểm của tôi, thì dù là trang phục & trang điểm phim cổ trang cũng chỉ cần 30 phút là đủ để nhìn được rồi! Thật tình!
Kết quả là lằng nhằng mãi, việc mặc đồ và trang điểm tốn hơn một tiếng đồng hồ. Lại xui xẻo thay điện thoại tôi hết pin, nên khi vội vàng quay lại chỗ nhóm thì trừ Mamoru ra, tất cả mọi người đã đi tìm tôi hết rồi.
Nhưng mà, thôi, đến đó thì vẫn còn tốt chán. Dù sao thì, nhờ đó mà một cơ hội đã nảy sinh.
Tức là.
Cơ hội được ở riêng với Sugisaki.
Nghe Mamoru kể lại thì các thành viên trong nhóm chia nhau ra đi tìm tôi đơn lẻ. Ngay khi tìm thấy tôi, họ sẽ liên lạc với nhau bằng điện thoại và tập hợp lại. Mamoru thì chờ một mình đề phòng tôi quay lại (vẫn là thằng em trai chuyên đảm nhận mấy vai diễn mờ nhạt).
Lúc đó tôi mới nảy ra ý định.
Tạm thời nhờ Mamoru gọi điện cho Minatsu và tên tay sai (Yoshiki) bảo rằng: 「Bà chị được Sugisaki tìm thấy rồi, nhưng ở chỗ khá xa, tốn thời gian lắm, nên thay vì tập hợp lại dở dang thì chia nhóm làm hai, mỗi bên tự đi tham quan đi」. Còn với Sugisaki thì chỉ xác nhận vị trí, rồi tôi sẽ giả vờ tình cờ xuất hiện ở đó và đề nghị: 「Bọn Minatsu đi xa quá rồi, hay là hai đứa mình đi tham quan đi」.
Thế là vạn sự OK. Thằng em tôi cũng hăng hái lắm vì dù có dính thêm tên tay sai, nhưng được đi chơi với Minatsu mà không có kỳ đà cản mũi là Sugisaki thì cũng thỏa nguyện rồi.
Ừm, thật sự là, đến đoạn này, vạn sự vẫn suôn sẻ.
Chỉ là, tính toán sai lầm ở chỗ.
Đó là lúc tôi, vẫn trong bộ dạng Maiko, định giả vờ làm người lạ bắt chuyện với Sugisaki với chút tâm lý trêu chọc 「Anh có chuyện gì sao?」.
Khi tôi vừa đến gần sau lưng, cậu ta đột ngột quay lại và ngược lại, tiếp cận tôi.
「A, xin lỗi, cô có thấy Hoshino Meguru không? À, ừm, cô ấy là một thần tượng...」
Trước câu nói bất ngờ đó, tôi luống cuống phản ứng.
「K, không, tôi không thấy... dosue (ạ)?」
Nhờ thế mà nhân vật còn chưa kịp định hình. Mặc kệ tôi như vậy, Sugisaki lẩm bẩm một mình.
「Thiệt tình, nhỏ đó đi đâu được chứ! Phải làm người ta lo lắng bao nhiêu lần mới chịu thôi đây, thật là!」
「A, ừm...」
「Nhỏ đó thực sự không có chút tự giác nào mình là thần tượng ở những lúc quan trọng cả, thật tình. Chắc không sao đâu vì là nhỏ đó nhưng mà... mong là không bị gã đàn ông kỳ lạ nào quấy rối... Aaa.」
「T, tèn ten! Thật ra tôi là──」
「Aaa, chết tiệt, cứ nghĩ đến là lại càng lo thêm! Mong là cô ấy bình an như vụ mất tích hồi năm nhất... Nhưng mà... Mất tích nghĩa là tinh thần đang suy sụp... Aaa, đằng nào thì cũng lo quá... Aaa...」
「Ơ, ơ kìa, nên là, nè, tôi là──」
「Aaa, Thần linh ơi. Xin lỗi vì con đã mải mê với mấy cô Maiko. Con không cần chơi với Maiko nữa cũng được, làm ơn, làm ơn, hãy để cô ấy được bình an── Ơ, a, cô Maiko lúc nãy, sao thế ạ?」
「K, không, không có gì—」
Nói thế quái nào được!
T, tên này tạo ra cái bầu không khí khó nói ra thân phận thật đến mức nào chứ! Gì vậy trời! Má tôi nóng bừng lên rồi đây này! Chết tiệt, sao lại muốn khóc thế này! Vui chết đi được! Nhưng có cần thiết phải nói ra lúc này không!? Trong tình huống này mà nói 「Thực ra là tôi nè—」 thì có mà chết nhục! Tha cho tôi đi!
Có vẻ sự phẫn nộ của tôi đã truyền đạt được chút ít, Sugisaki bỗng trở nên bồn chồn.
「A, xin lỗi. Lúc nãy đã làm phiền cô. Vậy thì...」
「Không. Chuyện đó... ừm...」
Nguy rồi, không được để cậu ta đi. Dù biết vậy, nhưng tôi không thể quyết định ngay được phải ứng phó thế nào.
「? Còn chuyện gì sao?」
「Ừm... chuyện đó, anh đang tìm người sao?」
Tạm thời cứ bắt chuyện vô thưởng vô phạt đã.
「Vâng. Là một thần tượng tên Hoshino Meguru ấy mà. Tạm coi là bạn cùng lớp của tôi... A, xin lỗi, chuyện này cô đừng nói lung tung nhé. Nếu làm ầm lên là có người nổi tiếng đến thì...」
「K, không sao đâu arinsu (nhé).」
「Arinsu? Ơ kìa? Đó không phải là từ của Oiran ở Tokyo chứ đâu phải Kyoto...」
「Hừm. V, vậy thì, nếu là chuyện đó, tôi... không, achiki (em)? Uchi (tui)? Wate (tui)?」
「Không, sao cô lại hỏi tôi về đại từ nhân xưng của cô trong lần đầu gặp mặt chứ.」
「Wagahai (Ta) cũng sẽ giúp một tay. Bwa~hahahahaha!」
「Sao tự nhiên cô lại thế!? Cảm giác như cô vừa hoàn toàn đánh mất nhân vật của mình vậy!?」
「Đ, đùa thôi. Hừm. ... Nói chuyện bình thường được không?」
「Tôi cũng đâu có nói là không được đâu. Mà nói đúng hơn, tại sao cô không nói chuyện bình thường ngay từ đầu.」
「T, tóm lại là, nếu là chuyện đó thì tôi cũng sẽ giúp một tay.」
「Hả? Vậy thì ngại lắm. Cô cũng có công việc mà...」
「Đ, đừng bận tâm. Tui cũng đang nghỉ giải lao nên tiện thể đi dạo luôn dosu (nè). Cứ coi như đang đi trên thuyền lớn, giao cho tui đi. (Cứ yên tâm giao cho tôi)」
「V, vậy sao. ... Cảm giác tiếng Gion cứ lâng lâng bay bổng thế nào ấy...」
「R, rất mong được giúp đỡ!」
「A, không, tôi cũng vậy, xin nhờ cô.」
「Tên của tôi là, Uchuu (Vũ trụ)... à không, Hoshi (Sao)... cũng không phải, ừm, Tsuki (Trăng)... đúng rồi, Tsukiyo (Nguyệt Dạ).」
「Tsukiyo-san sao. Một cái tên đẹp, rất hợp với người xinh đẹp như cô.」
「C, chuyện đó...」
Hừ, cái tên tán gái tự nhiên này! Sao ngươi có thể nói mấy câu xấu hổ đó một cách thẳng thắn và đường hoàng với người mới gặp lần đầu thế hả! Vì là cái tên tôi tự đặt nên càng thấy ngại hơn đấy!
「Tôi tên là Sugisaki Ken. Tôi đến Kyoto trong chuyến đi thực tế... nên hoàn toàn không biết đường xá, thú thật là đang gặp rắc rối. Mong cô giúp đỡ nhé, Tsukiyo-san.」
「C... Cứ giao cho tui! Nhất định sẽ tìm ra Hoshino-han cho anh coi!」
「V, vâng, cảm ơn cô. ... Sao cứ thấy phương ngữ sai sai thế nào ấy nhỉ.」
「Gì cơ?」
「Không, không có gì.」
Đó, là vậy đấy.
Ừm... chà, là thế đó. ... Tôi biết chứ! Aaa, đúng rồi đấy! Đằng nào thì tôi cũng tự mình chui đầu vào rọ rồi nè lêu lêu! Gì hả! Có ý kiến gì không!?
*
「Cảm ơn vì bữa ăn.」
「Cảm ơn vì bữa ăn.」
Ăn xong món tàu hủ ky (yuba) tương đối rẻ, chúng tôi chào hỏi đàng hoàng sau bữa ăn. ... Nói thật thì, bình thường tôi bận rộn nên cũng là loại người chỉ nói 「Ngon quá!」 là xong chuyện. Nhưng vì Sugisaki, người lẽ ra cũng cùng một giuộc, lại chào hỏi lễ phép, nên tôi cũng bị cuốn theo mà trở thành cái nhân vật này.
「Vị thanh tao thật nhỉ, món tàu hủ ky ấy.」
「Vâng, đúng vậy ha. Ngon lắm.」
Tôi mỉm cười duyên dáng. ... Thật ra tôi thích thịt hơn cơ. Và chắc Sugisaki cũng thế. Nhưng cả hai đều giữ ý với nhau nên không nói ra.
Sugisaki khi tiếp xúc với Tsukiyo khác hẳn ngày thường, nghiêm túc quá mức làm tôi mất cả nhịp. Thế nên tôi cũng không thể là một 「Meguru」 đối với Sugisaki như mọi khi, mà phải diễn trọn vai 「Tsukiyo」 cứng nhắc để hòa hợp với cậu ta. Nhưng mà thế... cũng có thể coi là trong cái rủi có cái may.
Dù không muốn nhưng tôi hay bị gọi là 「Diễn viên tệ hại」, nhưng thế này thì, thay vì diễn xuất, nó giống phản xạ có điều kiện hơn, nên chắc trong mắt Sugisaki cũng không đến nỗi mất tự nhiên lắm.
Sugisaki vừa uống ly cà phê đá được mang ra sau bữa ăn, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm phố phường Gion.
「Cơ mà nhỏ Meguru đó...」
「M, mà mà, có vẻ không phải là tai nạn hay sự cố gì, vậy là tốt rồi còn gì.」
Tôi nói đỡ và cười gượng gạo. Ngay sau khi gặp Sugisaki với tư cách Tsukiyo, thấy cậu ta lo lắng thật sự thì cũng không ổn, nên tôi đã vào cửa hàng tiện lợi sạc điện thoại và gửi mail liên lạc cho cậu ta rồi.
「『Tôi đang đi tham quan mua sắm linh tinh quanh đây thôi, thấy tôi thì hãy tập hợp. Từ giờ đến đó tự do tham quan!』 đúng là tùy tiện hết sức...」
「Aha, ha. Meguru-san là người tự do phóng khoáng nhỉ.」
「Không được tốt đẹp thế đâu cô, nhỏ đó. Phải gọi là bạo ngược vô nhân đạo mới đúng.」
「K, không đến mức đó đâu chứ. Chắc chắn, phần cốt lõi cô ấy là người dịu dàng đấy.」
「? Sao cô lại bênh vực Meguru lạ thế?」
「Hả? A, ừm, chuyện đó... t, tôi thực ra là fan của Hoshino Meguru-san.」
「Hể—, cái nhỏ chỉ được mỗi cái mã ngoài đó mà cũng có fan nữ cơ à.」
「Thất lễ quá đấy!」
Tôi lỡ tay đập bàn cái rầm. Sugisaki làm vẻ mặt ngạc nhiên.
「X, xin lỗi...」
「A... Không, o, ohohoho. Đ, đùa thôi, đùa thôi mà.」
「Aaa, vậy thì tốt. Thoáng chốc tôi cứ tưởng Tsukiyo-san là Meguru đấy.」
「Pha, fan mà lị!」
「V, vậy à.」
Bầu không khí vi diệu bao trùm giữa hai người. Chỉ có tốc độ uống cà phê đá của Sugisaki và trà chanh của tôi là tăng lên.
... Mà ngay từ đầu, tại sao Sugisaki lại có cái tính cách này chứ. Kỳ lạ thật. Tôi là mỹ thiếu nữ hàng đầu thế giới, hơn nữa bây giờ còn đang trong bộ dạng Maiko mà cậu ta hằng mong ước đấy? Thế mà tại sao, hứng thú lại thấp thế này. Bình thường thì phải giở trò tán tỉnh đến mức tôi phát hoảng lên rồi mới đúng chứ! Cái gì vậy! Tôi tệ đến thế sao!?
Tôi hút rột rột một hơi hết sạch ly trà chanh.
「Ơ, ừm, Tsukiyo-san? C, cô đang giận sao!?」
「Không có giận. Chỉ là... ừm, im lặng chút đi (damattoki).」
「Rõ ràng là đang giận còn gì!」
Chết cha. Hài lòng vì dùng được tiếng Gion, tôi lỡ miệng nói luôn theo nhân vật.
Ừm thì.
「Ookini, ookini (Cảm ơn, cảm ơn).」
「Cảm ơn cái gì vậy!? Cảm giác như tôi đang bị mắng té tát ấy!?」
「Không không, tôi đâu có ý đó... Ừm... Ăn món Bubuzuke (cơm chan trà) đi nhen.」
「Bảo tôi về á!? Tức là, cô bảo tôi về đi à!? Không muốn nhìn mặt tôi nữa sao!?」
Ơ, ơ kìa? Kỳ lạ nhỉ. Bảo ăn Bubuzuke không phải là lời quan tâm sao? Ừm thì... tóm lại là...
「Đừng có nói thế chứ, anh trai. Phiền phức quá đi.」
「Hả? A, x, xin lỗi. Tại tôi lỡ nóng máu lên...」
「Dù có là con trai khỏe mạnh đi nữa, thì cũng có giới hạn chứ bộ?」
「Vâng, xin lỗi vì đã lên cơn mà tsukkomi (bắt bẻ)...」
「Thiệt tình, chán ghê ha (shoumonaiwa).」
「Tsukiyo-san, sao hễ sang tiếng Gion là cô lại nghiêm khắc với tôi đột xuất vậy!」
Tự nhiên Sugisaki ỉu xìu. Ưư, lạm dụng tiếng Gion cưỡng ép, do không quen dùng nên cảm xúc bị lệch lạc quá... Thôi, bỏ đi vậy. Ừm.
「Xin lỗi, Sugisaki-san. Tôi vẫn chưa quen với tiếng Gion lắm...」
「A, v, vậy à. Nhưng mà, lúc nãy cô bảo là do thói quen nên hay buột miệng...」
「Không có chuyện đó đâu dosue (ạ).」
「Ừ, chuyện cô không quen tiếng Gion, tôi cảm nhận rất rõ rồi.」
「Ừm, cái thói quen ấy, nói sao nhỉ, là thói quen hay trộn lẫn từ ngữ ấy mà...」
「Vậy à. Haha, nghe thế thì, thấy cũng dễ thương đấy chứ.」
「D, dễ thương...」
Auu, ngại quá. Sugisaki, b, b, bảo tôi dễ thương kìa! Kya—! Không thể tin được! Chuyện này, có thật không vậy!?
「Tsukiyo-san, Tsukiyo-san! Cô sao thế, tự nhiên lại đập bàn rầm rầm!」
「A. Hừm. Không có gì dosue— (đâu ạ).」
「Không có gì dosu (sao).」
「Vâng, không có gì dosu (ạ).」
Uống trà chanh để trấn tĩnh lại. Rồi, tôi bắt đầu hỏi lại.
「Nhân tiện Sugisaki-san, Meguru-san và anh ừm... có quan hệ thế nào vậy?」
「Quan hệ? Không, như tôi đã giải thích lúc nãy, là bạn cùng lớp thôi.」
Vừa nhấp môi ly cà phê đá, cậu ta vừa nghiêng đầu.
「Ừm, không phải thế, ý là... thấy cùng một nhóm, lại là bạn cùng lớp, nên tôi nghĩ chắc là thân thiết lắm.」
Tôi lấy ngón tay xoắn tóc, vừa lảng tránh ánh mắt vừa truy vấn.
「A—... chà, đúng vậy ha. Nếu hỏi có thân không thì thú thật cũng hơi nghi ngờ, nhưng hay đi cùng nhau thật.」
Có cần phải nói kiểu bạn xấu thế không... Gì chứ.
「Chuyện đó... thực ra là người yêu của nhau chẳng hạn?」
「Buhahahahahahahahaahaha! Haha! Hi—! Hahahahahahahaha!」
Bị cười phá lên!
「T, t, tôi với Meguru là người yêu... kuku, hahahaha, ahahahahahahaha──」
「Tui giết anh đa?」
「Tại sao!? S, sao vậy, Tsukiyo-san! Sao cô giận dữ dội thế!?」
「...Không có gì dosu (đâu). Dosu dosu (Đâu đâu).」
「Tiếng Gion cũng kỳ cục nữa! M, mặc dù không hiểu tại sao, nhưng xin lỗi...」
「Chà... cũng được thôi.」
Thật tình, cái gì vậy chứ! Có cần phải cười lớn thế không! Ừ thì, tôi với Sugisaki không phải người yêu thật...
「Ừm, quay lại chuyện cũ, tôi và Meguru là bạn bè thôi. Chà, so với bạn cùng lớp bình thường thì thân hơn đấy... nhưng người yêu thì không phải.」
「...Haizz.」
「Có vẻ không đáp ứng được kỳ vọng của cô rồi...」
「Sugisaki-san... không thích Meguru-san sao?」
「Không, thích thì có thích chứ?」
「Vậy à... quả nhiên... Haizz. ............ ... Hả?」
Vừa nãy, tôi có nghe lầm từ gì không? Ơ kìa? Ảo thính? Tôi ngẩng phắt khuôn mặt đang cúi gằm lên, Sugisaki vừa uống cạn ly cà phê đá, vừa nói chuyện bình thường chẳng có vẻ gì là ngại ngùng.
「Thì tôi cũng đâu có tốt đẹp đến mức đi chung với đứa mình ghét. Nếu nói chuyện thích hay ghét, thì thích Meguru chứ. Rất thích là đằng khác.」
「R, rất thích...」
「Mà, cũng không phải kiểu thích như với phụ nữ hay gì đâu──」
Sugisaki định nói gì đó. Nhưng tôi chẳng còn nghe lọt tai nữa, tôi đứng bật dậy, kéo tay cậu ta!
「Sugisaki-san! Đi thôi! Đi tìm Meguru-san, let's go nào! Yahoo!」
「Sao thế!? Tsukiyo-san!? Sao nhân vật thay đổi rồi!?」
「Nào đi thôi đi thôi! Phố Gion vui lắm đấy! A, anh nhân viên, tiền đây! Khỏi thối lại nhen (na)!」
「Tsukiyo-san!? Gì vậy!? Uống rượu hả!? Cô uống rượu hả!? Sao phấn khích như người khác thế này!」
「Cuộc phiêu lưu của chúng ta, giờ mới bắt đầu dosue (nè)──────────!」
「Cắt ngang kiểu truyện tranh à!?」
Thế là chúng tôi, một lần nữa, bắt đầu lại công cuộc tìm kiếm Hoshino Meguru (chắc chắn không tìm thấy).
*
Từ phía sông Kamo đi về hướng đền Yasaka, chúng tôi đi bộ trên đường Shijo... phố mua sắm Gion. Hai bên đường, vô số cửa hàng nhỏ nằm san sát nhau, tuy quãng đường ngắn nhưng nếu ghé từng tiệm thì thời gian sẽ trôi qua vèo vèo, một con phố thật sự phong phú.
Vì được thiết lập là 「Maiko」, tôi vừa lén huy động hết kiến thức đã xem qua trong tờ rơi, vừa nói năng linh tinh trong khi đi bộ cùng Sugisaki trên phố mua sắm.
「Nếu Meguru-san mua sắm quanh đây, thì chắc chắn là phố mua sắm Gion này rồi.」
「Đúng vậy ha. ... Cơ mà, việc tìm kiếm này có vẻ khó khăn hơn tôi tưởng...」
Thì đó là mục đích mà. Thế này dù không tìm thấy thì cũng chẳng có gì bất tự nhiên cả.
「Nhiều cửa hàng nhỏ san sát, người cũng đông nữa. Mà, cứ vừa tham quan, vừa thong thả tìm đi.」
「Thong thả... sao.」
Sugisaki có vẻ không hài lòng lắm. C... cái gì chứ! Đi bộ với tôi, không vui đến thế sao!?
「Sugisaki-san không có thứ gì muốn mua ở phố mua sắm sao? Đã cất công đến rồi mà. Ở đây có nhiều cửa hàng lắm, tôi nghĩ hầu hết quà lưu niệm đều mua được đấy?」
Cố gắng làm cậu ta phấn chấn hơn, tôi tung ra câu hỏi. Thế là Sugisaki suy nghĩ một lúc... rồi vỗ tay cái bốp.
「Có cửa hàng bán truyện tranh người lớn (Ero doujinshi) không?」
「Không có đâu!」
「Hừm. Tsukiyo-san, cô nói dối nhé. Cô bảo hầu hết mọi thứ đều có mà...」
「Tư duy đáng thất vọng quá! Tại sao từ chữ quà lưu niệm Kyoto mà lại nảy ra cái thứ đó đầu tiên được chứ!」
「Hả? Không, nhắc đến Kyoto thì tôi nghĩ là vùng đất phong phú về truyện tranh đồng nhân của Maki○ Misao trong 『Rurouni Ken○in』 chứ...」
「Hình ảnh về Kyoto nghèo nàn quá!」
「Mumumu. V, vậy thì, chẳng lẽ, truyện tranh đồng nhân của Zaregoto series cũng phong phú──」
「Đéo có đâu!」
「Hả?」
「A, không, không có đâu ạ!」
「Tsukiyo-san, cô nói lại cũng chưa có lịch sự đâu!」
Nguy hiểm quá. Tsukiyo là nhân vật thế nào ấy nhỉ. Tôi hắng giọng "hừm" một cái để lấp liếm.
「T, tóm lại là! Anh không có yêu cầu nào bình thường đậm chất Kyoto hơn sao!」
「Ừm thì, vậy tôi muốn xoay vòng vòng cái đai lưng (Obi) của Maiko.」
「Không làm được!」
「Hảả!? Vậy thì vậy thì, sự kiện kiểu nhìn thấy ngực 『Giờ này mà được sao?』 tại nhà trọ nơi ba cô nàng OL xinh đẹp bị cuốn vào vụ án giết người đang trọ thì...」
「Không có đâu!」
「Pizza○La thì sao?」
「Có nhưng không có tí chất Kyoto nào hết! Cái khác!」
「Vậy thì, tôi muốn ôm mỹ nhân Kyoto trước đám đông trong khi vừa ăn Obanzai (món ăn truyền thống Kyoto) tại tháp Kyoto vừa nhìn về phía chùa Kiyomizu.」
「Đậm chất Kyoto quá! Nhưng tiếc là phạm pháp!」
「Muốn gặp Abe no Seimei.」
「Chắc là anh đến muộn quá rồi đấy!」
「Muốn xem Grand Canyon.」
「Vậy thì đi bang Arizona đi!」
「Muốn xem Ai○ Sho và Miwa○ Hiro hát 『Hare Hare ○ Yukai』 một cách hăng say.」
「Cái đó tôi cũng muốn xem!」
「Muốn gặp lại người bạn đã khuất.」
「Kỳ vọng vào Kyoto nặng nề quá!」
「Thầy Anzai, em muốn chơi bóng rổ...」
「Sao lại đến Kyoto!」
「Cô Tsukiyo, tôi muốn ôm Maiko...」
「Tuyên bố cái gì với Maiko giữa đám đông Gion thế hả!? Sắp bị bắt thật rồi đấy!?」
「Vậy thì, tôi muốn bùa hộ mệnh.」
「A, cái đó thì nhiều lắm...」
「Ơ, có sao!? Bùa cầu nguyện cuộc sống Harem & dâm loạn!」
「Xin lỗi, tiếc là thần linh ở Kyoto chưa hỗ trợ đến mức đáp ứng những ước nguyện tà ác như vậy.」
「Haizz... yare yare. Kyoto, bất ngờ là chẳng có gì nhỉ.」
「Xin lỗi người dân Kyoto đi! Xin lỗi hết mình đi!」
Trong khi tôi đang thở hồng hộc vì phải tsukkomi liên tục, thì chợt, Sugisaki khúc khích cười. Tôi ngớ người ra chẳng hiểu mô tê gì.
「Ơ ừm... gì vậy? Sugisaki-san.」
「Không. Tsukiyo-san, tôi thấy cô tsukkomi với cái kiểu cứ như bạn thân của tôi ấy.」
「A...」
C, chết cha! Tôi hơi quên mất nhân vật! Mặc kệ tôi đang bối rối, Sugisaki dường như chẳng nhận ra điều gì, chỉ tiếp lời một cách vui vẻ.
「Cảm giác vui lắm. Thú thật là tôi có hơi căng thẳng, nhưng giờ cảm giác như đã hòa đồng hơn rồi.」
「Hả?」
「Nói sao nhỉ... Với tôi ấy, được đối xử nghiêm khắc như thế mới vừa vặn. Thế nên, không cần dùng kính ngữ đâu, từ giờ hãy cứ nói thẳng thắn nhiều điều như vừa nãy nhé.」
Nói rồi Sugisaki nở nụ cười rạng rỡ về phía này... Tim tôi lại bị bắn thủng lần nữa, tôi vội vàng lảng tránh ánh mắt.
C... cái gì chứ, tên đẹp trai khốn kiếp này! B, b, b, bởi vì là tôi nên mới ổn thôi, chứ cái này, thật sự nếu là cô gái mới gặp lần đầu thì chắc chắn đổ đứ đừ rồi! Cái máy tạo flag tự nhiên kia! Tên này đúng là kiểu được đánh giá cao ở những chỗ không cố ý nhắm tới! Giờ tôi hiểu rồi! Đối với tôi - Tsukiyo, cậu ta có ý thức là 「Ân nhân đang cùng tìm kiếm bạn cùng lớp」 hơn là cái kiểu muốn chinh phục này nọ, nên thành phần đẹp trai mới tăng thêm vài phần thế này!
Auu, không được rồi. Tim vẫn đập thình thịch.
「A, đúng rồi, tìm Meguru thì đương nhiên rồi, nhưng Tsukiyo-san không có gì muốn mua sao? Đằng nào cũng không có manh mối tìm kiếm, tôi sẽ đi cùng cô.」
「V, vậy sao... Nếu thế thì... Hôm trước tôi lỡ làm hỏng cái ở nhà nên muốn mua sẵn...」
「Vâng, xin mời xin mời, cứ yêu cầu bất cứ thứ gì.」
「Vậy thì...」
Tôi vừa ửng hồng đôi má, vừa nói với chút ngại ngùng.
「Cho ba cái bao cát...」
「Cô không có tư cách tsukkomi tôi!」
「Hảả!? Tại sao chứ!? Tôi nói gì lạ lắm sao!? Ơ kìa!?」
Thế là, chuyến tham quan Kyoto vui vẻ của chúng tôi tiếp tục.
*
Sau một hồi đi quanh phố mua sắm Gion, giữa đường chúng tôi rẽ vào Hanamikoji và tiện thể tham quan sơ qua chùa Kenninji. Sau đó, quay lại đường cũ và hiện tại đang tiếp tục tham quan phố mua sắm Gion về hướng đền Yasaka. Loanh quanh một hồi, chẳng mấy chốc đã gần ba giờ chiều.
Mang tiếng là tham quan Kyoto, nhưng những nơi xem được hôm nay chỉ có phố mua sắm, Hanamikoji và chùa Kenninji. Đi cùng Sugisaki nên tôi thấy thỏa mãn, nhưng Sugisaki, người đinh ninh rằng 「Vì tìm Meguru nên mới thế này」, có vẻ không hài lòng lắm.
「Haizz... Nhỏ Meguru, thật tình, đi đâu rồi chứ...」
Nhìn Sugisaki có vẻ mệt mỏi, tôi đoán đã đến lúc phải dừng lại. Tiếc thật, nhưng có lẽ phải trở lại làm Uchuu Meguru rồi. Xem giờ trên điện thoại, tôi tính toán.
Nơi thay đồ cách đây không xa lắm, nhưng tính cả di chuyển, thay đồ và tẩy trang thì dù tính sơ sơ cũng mất cả tiếng đồng hồ. Chắc không đi tham quan thêm được nữa rồi. Vậy thì...
「Nè, Sugisaki-san. Cứ nhìn phố mua sắm mãi cũng chẳng giải quyết được gì, hay là mình vừa tham quan vừa đến đền Yasaka đi?」
「Đền thần... sao? Nhưng Meguru đang mua sắm mà...」
「Ừm... thì, ở đền Yasaka có bùa hộ mệnh, quẻ bói, cả bói tình duyên nữa. Con gái thì đến đó cũng không có gì lạ đâu, tôi nghĩ vậy.」
「Vậy à. Thế thì, đi thử xem sao, đền Yasaka. Quả thật tôi cũng muốn xem.」
Thế là, chúng tôi kết thúc việc ngắm phố mua sắm và cùng nhau đi đến đền Yasaka.
... Cơ mà, quả nhiên việc được đi bộ trên phố Kyoto cùng Sugisaki thế này thật kỳ lạ... và cũng thật hạnh phúc. Tôi cứ nhìn về phía cậu ta nhiều lần, thi thoảng chạm mắt nhau, cậu ta mỉm cười dịu dàng đáp lại, làm tôi đỏ mặt cúi đầu. Thật tình... cả ngày hôm nay, cứ lặp đi lặp lại chuyện này mãi. ... Gì thế hả, Meguru! Mày trở thành đứa con gái yếu đuối thế này từ bao giờ vậy!?
Aaa, thiệt tình, cảm giác khác hẳn mọi khi! Tôi muốn có bầu không khí tốt với Sugisaki... nhưng mà, thế này, cảm giác cứ sai sai. Vui đấy, thích đấy, hạnh phúc đấy... nhưng tại sao nhỉ. Trong suốt thời gian ở bên Sugisaki với tư cách Tsukiyo, tận sâu trong ngực tôi cứ có cái gì đó âm ỉ cháy.
「Hể—, đây là đền Yasaka à. Quả nhiên, danh bất hư truyền, trông nổi bật thật đấy. Do màu đỏ chăng?」
「Đúng vậy ha...」
Vừa bước qua cổng Torii của đền Yasaka, trong đầu tôi vẫn cứ xoay vòng suy nghĩ về tình cảm của mình. Lẽ ra bây giờ tôi nên tận hưởng buổi hẹn hò với Sugisaki mới phải... nhưng tại sao, không thể dừng lại được.
Tôi, thích Sugisaki.
Không cần lý lẽ cũng thích, mà có lý lẽ cũng thích. Lý do thích tên này thì nhiều lắm, tôi có thể giải thích từ đầu đến cuối, nhưng mà, có lẽ điều quan trọng nhất thì không thể giải thích bằng lời được.
Nhưng, điều tôi biết rõ ràng là, tôi, dù hơi cay cú một chút, nhưng những lúc ở bên tên này là hạnh phúc nhất... vui ơi là vui, cảm giác cứ lâng lâng bay bổng.
Vậy mà.
Tại sao nhỉ.
Hôm nay... đâu đó trong tôi có một bản thân không thể tận hưởng niềm hạnh phúc này từ tận đáy lòng.
「Tsukiyo-san... cô sao vậy?」
「Hả?」
Chắc do tôi làm vẻ mặt nghiêm trọng quá. Sugisaki đột ngột ghé sát mặt vào lo lắng nhìn tôi. Tôi vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
「K, không có gì đâu! Tôi hạnh phúc lắm!」
「Câu trả lời nặng nề hơn tưởng tượng! V, vậy à. Chà, nếu hạnh phúc thì tốt rồi, nhưng mà...」
「Ahaha...」
「...Thật tình, Tsukiyo-san là một người kỳ lạ nhỉ. Khó nắm bắt thật.」
Vừa tham quan khuôn viên đền Yasaka, Sugisaki vừa tiếp lời.
「Tốt bụng, lịch sự, lễ phép, nhưng lại vui vẻ, cởi mở, và khác người. Lần đầu tiên tôi gặp một người khó hiểu thế này đấy.」
「Vậy... sao.」
Đương nhiên rồi. Vì vốn dĩ tôi đã xây dựng xong nhân vật Tsukiyo đâu.
Dù vậy, Sugisaki vẫn kể về tôi... về người tên 「Tsukiyo」 một cách rất vui vẻ.
「Nhưng mà, chắc vì thế chăng. Cảm giác ở bên Tsukiyo-san, vui lắm.」
「............」
Tại sao nhỉ. Vui đấy... nhưng lại không vui.
「A, cái này không phải tôi nói bừa để tán tỉnh đâu nhé? Bình thường thì là thế nhưng... ừm thì, Tsukiyo-san là ân nhân... với lại, dù là mỹ nhân, nhưng mà, trước cả chuyện đó, với tư cách con người... nói thế này thì nghe to tát quá, kiểu như, với tư cách bạn bè, cô là người mà ở cùng thấy rất vui.」
「Vậy... sao.」
Với tư cách bạn bè, à. Dù có trở thành Tsukiyo... thì, đối với Sugisaki, tôi cũng chỉ nằm trong cái phạm vi đó... thôi nhỉ.
「Thế nên, hôm nay tôi rất vui. Không chỉ vì cô đã cùng tìm kiếm... thật sự, cảm ơn cô vì nhiều thứ.」
「...Tôi cũng vậy. Hôm nay, rất vui.」
Tôi mỉm cười đáp lại. Đó là cảm xúc chân thật. Nhưng, cũng là cảm xúc dối trá. Cảm giác cứ... rối tung rối mù lên. Tôi trở nên yếu đuối thế này từ bao giờ? Chỉ vì nhất cử nhất động của Sugisaki mà lòng dạ rối bời thế này...
Nhưng, tôi không muốn giải quyết bằng câu nói đơn giản 「Đó là tình yêu」. Tôi... Hoshino Meguru, không muốn trở thành kiểu phụ nữ yếu đuối như thế. Tôi đã luôn sống với suy nghĩ đó. Trở thành thần tượng là để cho hội học sinh biết mặt, và để được đứng cạnh Sugisaki... nhưng hơn hết, là để tự hào về bản thân mình. Vậy mà... tôi lại vì chuyện cỏn con này mà ủ rũ...
「A, Tsukiyo-san, có quẻ bói và bùa hộ mệnh kìa. Mua gì không?」
「A, đúng rồi ha. Vậy thì, để làm kỷ niệm...」
Hai người đi về phía quầy bán. Thú thật, với tình trạng hiện tại thì tôi cũng chẳng có tâm trạng nào mà bói toán, nên tôi đi thẳng đến chỗ bùa hộ mệnh. Sugisaki thì sau một hồi do dự trước quẻ bói tình duyên, cuối cùng với vẻ mặt quyết tâm cái gì đó, cậu ta đi về phía này. ... Ừm, cậu ta là loại người như thế mà. Về chuyện tình yêu, dù quẻ bói ra kết quả thế nào thì cuối cùng cậu ta cũng chẳng quan tâm mà cứ tiến tới thôi.
Hai người lựa chọn bùa hộ mệnh.
「Oa, có nhiều loại ghê. Tình duyên, sức khỏe, học tập... có cả thi cử đỗ đạt nữa à.」
「Sugisaki-san thì...」
「Đương nhiên là tình duyên rồi! Xin lỗi, cho tôi cái này!」
「Biết ngay mà.」
Đ, đúng là người đàn ông dễ hiểu. Dù không hỏi ý kiến thần linh qua bói toán, nhưng lại chẳng hề kháng cự việc nhờ thần linh giúp sức.
「Được rồi, thế này thì mình sẽ đào hoa lắm đây... Về nhà có khi bị cưỡng hôn bất ngờ cũng nên.」
「Kỳ vọng vào bùa hộ mệnh cao quá đấy!」
「Tsukiyo-san, Tsukiyo-san. Sao? Tự nhiên có muốn ôm tôi không?」
「Nếu có hiệu lực cỡ đó, tôi nghĩ đền Yasaka nên ngừng bán cái bùa đó ngay lập tức thì hơn!」
「Hể—. Mà, thôi kệ. Chắc nó sẽ linh nghiệm từ từ. Thế, Tsukiyo-san mua bùa gì?」
「Tôi thì...」
Tôi liếc nhìn Sugisaki, rồi đưa tay về phía bùa tình duyên. ... Để tên này thích mình... sao.
............
「Tsukiyo-san?」
「...Quả nhiên tôi chọn cái này. Xin lỗi, cho tôi cái này ạ.」
Trả tiền xong, tôi nhận lấy chiếc bùa. Nhìn vật nằm trong lòng bàn tay tôi, Sugisaki nghiêng đầu.
「Bùa Thượng đạt (Tiến bộ)... sao?」
「Vâng, bùa Thượng đạt. Cầu nguyện cho nghệ thuật hay các môn năng khiếu tiến bộ ấy mà.」
「Hể... Quả nhiên là Maiko-san. Nghiêm túc thật đấy.」
「Không có chuyện đó đâu.」
Tôi cười nói vậy, đáp lại Sugisaki, rồi nắm chặt chiếc bùa Thượng đạt.
... Ừm. Đúng rồi. Tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Muốn tự hào về bản thân. Có thế thì, chắc chắn, một tương lai mà tôi có thể cười bên cạnh tên này mà không phải băn khoăn điều gì sẽ đến. Tôi sẽ không trở thành loại phụ nữ rẻ tiền chỉ biết nịnh nọt người đàn ông mình thích là thỏa mãn.
Với tư cách thần tượng... không, với tư cách Hoshino Meguru. Tôi sẽ tỏa sáng rực rỡ hơn nữa cho xem.
「Được rồi.」
Quyết tâm lại lần nữa, cảm giác như đã trút bỏ được chút gánh nặng. Cất chiếc bùa Thượng đạt đi, theo dòng người vào tham bái chính điện, và rồi... kết thúc chuyến tham quan của hai người.
Trên đường rời khỏi đền Yasaka, Sugisaki lên tiếng.
「Cảm giác như... cả ngày hôm nay đã kéo cô đi khắp nơi, thật xin lỗi. Cuối cùng cũng chẳng tìm thấy Meguru...」
「Không, có gì đâu. Tôi cũng thấy vui mà, hoàn toàn không sao cả. Với lại... chắc khoảng một tiếng nữa, Meguru-san sẽ được tìm thấy quanh đây thôi.」
「Hả? Tại sao vậy?」
「Trực giác phụ nữ.」
「Ra rồi, sức mạnh thần bí, trực giác phụ nữ! Khả năng đáng sợ tự hào với tỷ lệ trúng cao dù hoàn toàn không có căn cứ, trực giác phụ nữ! Thật hả! Vậy thì... chắc tôi đi loanh quanh đâu đó, rồi khoảng một tiếng nữa quay lại trước đền Yasaka thử xem.」
「Nhất định hãy làm thế nhé. Chắc chắn sẽ gặp được Meguru-san đấy.」
Trao đổi xong, rồi tôi quay người lại đối diện Sugisaki. Hơi tiếc nuối một chút... nhưng Tsukiyo đến đây là đủ rồi.
「Vậy thì, Sugisaki-san.」
「Vâng. Hôm nay thực sự cảm ơn cô rất nhiều.」
「Không có chi. Vậy, hẹn gặp lại đâu đó vào lúc nào đó.」
「V, vâng. A, với lại... Chuyện đó...」
「?」
Khi tôi định rời đi, Sugisaki gãi đầu vẻ ngượng ngùng, gọi với lại.
「Chuyện đó... Tôi nghĩ Tsukiyo-san nhất định sẽ trở thành một Maiko tuyệt vời!」
「Hả?」
「A... chuyện là, khuôn mặt của Tsukiyo-san ở đền Yasaka, cảm giác, ngầu cực kỳ. Thú thật, chuyện đó, dù cùng trang lứa... nhưng tôi thấy mình vẫn còn kém xa lắm, cảm thấy cần phải chấn chỉnh lại bản thân.」
「Vậy... sao?」
Nói điều kỳ lạ thật đấy. Cái đó, lẽ ra phải là tôi mới đúng. Lúc nào, tôi cũng đuổi theo bóng lưng của cậu──
「Tôi sẽ cố gắng! Không biết nói sao nữa nhưng mà... ừm, giống như tự ý cháy lên lòng đối kháng vậy, nhưng mà, tuyệt đối, tuyệt đối, sẽ không thua đâu!」
「────」
Trước đôi mắt trong veo đến ngỡ ngàng của Sugisaki, tôi ngây người ra.
... Aaa. Gì chứ. Chúng ta, đúng là... lẫn nhau...
Tôi... trước lời nói chân thành của cậu ấy, cuối cùng, với tư cách 「Maiko Tsukiyo」, nở nụ cười dư dả, và bằng diễn xuất hết mình... quyết định nói cho cậu ấy biết.
「Hãy tinh tấn lên nhen, Sugisaki-han.」
「...Vâng!」
Tôi quay lưng lại với cậu ấy, bước đi về phía phố Gion.
... Ừm. Đúng rồi. Chân tướng của sự băn khoăn tôi cảm thấy cả ngày hôm nay, giờ đã rõ ràng. Tôi không muốn lẽo đẽo theo sau lưng cậu ấy. Tôi không muốn được cậu ấy dắt tay.
Tôi, chỉ là.
Muốn cùng cậu ấy, sánh vai, bước đi mà thôi.
*
Một giờ sau. Trước đền Yasaka.
「O... Meguru!」
「Ara, Sugisaki. Xin chào (Gokigenyou).」
「Gokigenyou cái khỉ gì! Cô... hay nói đúng hơn là chạy đi! Đừng có đi bộ ưu nhã thế!」
Vội vàng thay đồ xong, gặp lại Sugisaki sau một giờ, cậu ta trái ngược hẳn với lúc tiếp xúc với Tsukiyo, đang giận đùng đùng với vẻ mặt như quỷ dữ. Hừm... vẫn là gã đàn ông thay đổi thái độ xoành xoạch tùy người nhỉ...
「Ya—, cả hai chúng ta, hôm nay đều tận hưởng Kyoto ha. Mãn nguyện mãn nguyện.」
「Không có mãn nguyện gì sất! Tôi, hôm nay chỉ đi bộ ở mỗi Gion thôi đấy! Hơn nữa tám phần là đi tìm người đấy!」
「Vậy sao? Chuyện đó tôi không biết nha. Vất vả cho cậu rồi.」
「Cái thái độ người dưng đó là sao! Cô không có thứ gọi là cắn rứt lương tâm à!」
「Cái đó là gì? Có ngon hơn tàu hủ ky không?」
「Quỷ cái! Cô thì bị thanh tẩy ở đền Yasaka luôn đi!」
「Mà mà, có sao đâu. Từ hôm qua cậu cứ kêu muốn đi Gion, muốn đi Gion còn gì, Sugisaki.」
「Không phải theo cái hình thức này! Tôi muốn kiểu, với Maiko-san ấy──」
「Không gặp được à?」
「...Gặp được rồi...」
Sugisaki có vẻ hơi ngượng, lảng tránh ánh mắt. Tôi cười nham hiểm, tiếp tục hỏi.
「Hô hô. Vậy tốt rồi còn gì. Có dễ thương không?」
「Hừ, dễ thương đến mức cô không có cửa so sánh đâu, dễ thương cực kỳ luôn!」
「V, vậy... sao...」
「Gì mà cái mặt vừa định cười vừa xấu hổ kinh dị thế kia.」
「Ồ, ồn ào quá. Th, thế thì, thế nào, cái đó, một ngày với Tsukiyo-san ấy.」
「Hửm? Ơ kìa? Tôi có nói tên chưa nhỉ?」
「A... Ừm, vừa nãy, tôi dùng Mind Reading (đọc tâm trí) để đọc đấy.」
「Hảả!? Không chỉ thằng em mà cả cô cũng có siêu năng lực sao!?」
「Nhưng chỉ dùng được một lần trong đời thôi nhé.」
「Cái thiết lập kiểu Tora○ra đột ngột gì vậy! Và cái lần quan trọng đó, tại sao lại dùng ở đây!?」
「Đ, được rồi mà, chuyện đó! Thế, thế nào!」
「Hảả? Hỏi thế nào thì... chà, ừm, vui lắm. Tsukiyo-san... khác với cô, là một người cực kỳ tốt bụng.」
「V, vậy à.」
「Thế nên, tại sao cô cứ mỗi tí lại đỏ mặt rồi làm cái vẻ mặt sắp phì cười kinh dị thế hả.」
「Im đi, đi chết đi.」
「Cô đúng là trái ngược hẳn với Tsukiyo-san! Aaa, theo nghĩa đó thì, được trải qua một ngày với Tsukiyo-san chứ không phải cô, theo một cách nào đó là may mắn đấy.」
「Hô hô.」
「Thế nên, cái phản ứng kỳ lạ đó của cô là cái quái gì hả.」
「Ya—... t, tôi cũng muốn gặp Tsukiyo-san quá nạ—」
N, nguy rồi, sắp phì cười thật rồi. Thấy phản ứng của tôi, Sugisaki thực sự nổi cáu.
「Cô, đừng có chế nhạo Tsukiyo-san!」
「Kh, kh, không có ý đó đâu mà... ukuku.」
「T, Tsukiyo-san là người tuyệt vời lắm đấy! Có thể nói là một trong những người phụ nữ mà tôi của hiện tại kính trọng nhất đấy!」
「V, vậy sao. Hừ—m.」
Cảm giác... dù là chính mình, nhưng hơi cay cú. Cảm xúc này là gì nhỉ.
Chắc do tôi đột nhiên im bặt, Sugisaki hơi bối rối, rồi nói 「Nè, nghe bảo nhóm tập hợp ở ga Kyoto, nên đi bộ ra ga gần đây thôi」 và bước đi trước.
Tôi vừa đi theo... vừa gọi với theo bóng lưng cậu ấy.
「Nè, Sugisaki. Hỏi một câu được không?」
「A—? Gì đây. Chuyện Tsukiyo-san thì tôi không nói nữa đâu. Người đó, không phải là người để đem ra làm trò cười đâu. Thật sự là ân nhân, là mỹ nhân, là người vĩ đại lắm...」
「N, nói nữa là tôi ngại đấy nên thôi đi!」
「Thế nên, từ nãy giờ sao cô cứ ngại thế hả! Cảm xúc bất ổn à!」
「Ch, chuyện đó quan trọng gì! Chuyện là... người phụ nữ mà Sugisaki kính trọng ấy.」
「Aan?」
「...Ngoài Tsukiyo-san ra... là ai vậy ha...」
Âm lượng nhỏ dần. Do không nghe thấy hay do đã giận thật rồi, Sugisaki lẳng lặng bước đi phăm phăm về phía trước. Tôi vội vàng đuổi theo, vô thức cúi mặt xuống.
............ Haizz. Không được rồi, mình. Lúc là Tsukiyo, mình có thể tiếp xúc với Sugisaki giỏi thế cơ mà. Vừa trở lại làm Meguru cái là thế này đây. Cãi nhau ngay... rồi ương bướng với nhau... Thiệt tình, tệ nhất──.
「...Là cô đấy.」
「Hả?」
「...Người tôi kính trọng. Dù còn các thành viên hội học sinh và những người khác nữa... nhưng theo một nghĩa nào đó thì người nhất, quả nhiên, tôi nghĩ là cô.」
「...Ơ, cái đó, tức là...」
「Aaa, thiệt tình, ồn ào quá! Gì vậy chứ, cô của ngày hôm nay! Biến mất, bắt tìm kiếm, chế nhạo đủ điều, cuối cùng còn bắt người ta nói mấy câu xấu hổ chết đi được... Phiền phức cũng có mức độ thôi chứ, này!」
「Fufu... Ra vậy. Là tôi sao... fufu.」
「Cô làm ơn đừng có phớt lờ cơn giận của tôi mà tự sướng được không!? Aaa, chết tiệt, biết thế chẳng nói cho xong!」
「Nào nào, Sugisaki, mau tập hợp với bọn Minatsu thôi!」
「C... Cô đừng có chỉ huy mà────────────────っ!」
Tôi... bước lên một bước, sánh vai bên cạnh cậu ấy, và mỉm cười bước đi trong buổi chiều tà ở Kyoto.
【Hội học sinh bắt đầu ──Hội học sinh Học viện Hekiyou Saga Episode 0?──】
「Fumu... Cái này thú vị thật đấy.」
「Ơ kìa? Chizuru-san, chị đang đọc gì vậy?」
Buổi tan học như mọi khi. Cắt đuôi được chị em nhà Uchuu và Nakameguro cứ bám theo dai dẳng, cuối cùng tôi cũng đến được phòng hội học sinh, thấy Chizuru-san đang một mình đọc thứ gì đó trông như cuốn vở cũ kỹ.
Tôi vừa ngồi vào chỗ vừa lên tiếng, cô ấy mỉm cười tươi rói 「Aaa」.
「Nhật ký của người khác.」
「Sao chị lại thản nhiên làm cái hành động tồi tệ thế hả! Dừng lại đi!」
Tôi đưa tay định gấp cuốn vở trước mặt lại, nhưng Chizuru-san nghiêng người né tránh nhẹ nhàng.
「Đừng hiểu lầm, Key-kun. Cái này có lý do chính đáng cả đấy. Đành chịu thôi.」
「Lý do... ạ? A, là đồ đánh rơi của ai đó sao...」
「Không, đơn giản là nội dung có vẻ thú vị thôi.」
「Thế thì có gì mà đành chịu đâu chứ!」
「Này nhé, khi định mua truyện tranh ở nhà sách, cậu định đọc thử một chút, ai ngờ thú vị quá nên lỡ đọc hết luôn... kiểu sự cố đáng yêu như vậy ấy mà? Cái này cũng giống thế.」
「Khác đấy! Không có đáng yêu thế đâu! Nếu thấy thú vị mà việc đọc nhật ký người khác được chính đáng hóa thì thế giới này còn gì là riêng tư nuy──」
Khi tôi bắt đầu phản đối kịch liệt. Chizuru-san nhìn xuống cuốn vở kia, và rồi, đột ngột đọc to lên.
「Ngày 1 tháng 5, Trời nắng. Dự án cải tạo Học viện Hekiyou, khởi động.」
「Nghe thú vị vãi!」
Bất giác tôi cắn câu! Chizuru-san mỉm cười 「Thấy chưa」.
「Trong lúc dọn tủ thì thấy nó, hình như là nhật ký khoảng mười năm trước... nhưng nhìn câu đầu tiên này xong, thì không còn lựa chọn không đọc nữa rồi.」
「Quả thật! Cái này có vẻ thú vị! Thú vị đến mức có thể dùng lý do thú vị để đọc được!」
Tôi đúng là kẻ có tiêu chuẩn thiện ác nhẹ tựa lông hồng! Cái này đành chịu thôi! Ừm! Đành chịu thôi ha!
Có được đồng phạm, Chizuru-san hào hứng hẳn lên.
「Ngày 6 tháng 5, Trời nhiều mây. Hoạt động của mình vẫn chỉ là đốm lửa nhỏ. Nhưng không thể không cầu nguyện từ tận đáy lòng rằng đốm lửa này, một ngày nào đó sẽ trở thành ngọn lửa nghiệp hỏa thiêu rụi toàn bộ bóng tối của Học viện Hekiyou.」
「Cái này đọc được đấy, Chizuru-san.」
「Cậu trở mặt nhanh thật đấy, Key-kun.」
Trước nụ cười bí hiểm như đã cạn lời của Chizuru-san, tôi đáp lại bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
「Cái này không phải nhật ký nữa rồi. Là tiểu thuyết. Là Light Novel, là giải trí (Entertainment). Tức là, thứ mà ai đó có thể đọc. Giống như 『Hội học sinh một thể』 (Seitokai no Ichizon) vậy.」
「Cậu biện minh cho bản thân đến mức tôi phát hoảng luôn đấy. Fufu, nhưng cách suy nghĩ đó của Key-kun, tôi không ghét đâu.」
「Nào, Chizuru-san. Trước khi ba mỹ thiếu nữ nhạy cảm với việc soi mói đời tư người khác đến phòng hội học sinh, xin hãy đọc tiếp đi ạ.」
「Cậu tò mò đoạn sau đến mức nào vậy chứ... Được thôi, vậy chúng ta đọc những điểm chính nhé.」
「Cô ơi, nhanh lên nhanh lên!」
「Vâng vâng—, bắt đầu ngay đây nè—. Vừa ăn kẹo vừa chờ đi nhen (chinshai).」
「Oa—i!」
Thế là, chúng tôi bắt đầu kiểm chứng cuốn nhật ký bí ẩn đó với tâm thế như đang thưởng thức kịch giấy (Kamishibai).
*
Ngày 7 tháng 5, Trời mưa. Hôm nay trời mưa. Đốm lửa trong lòng đã tắt. Chẳng có hứng làm gì cả. Về, đi ngủ.
「Tên này vô dụng thật! Câu chuyện kết thúc!」
「Không, cái này là nhật ký mà, Key-kun. Ừm thì... đọc tiếp nhé?」
Ngày 8 tháng 5, Trời mưa. Hôm nay vẫn mưa. Bản thân cơn mưa thì mình cũng tàm tạm thích, nhưng không thể thích nổi cái không khí ẩm ướt này. Dù có che dù, nhưng lúc đi học hay về mà tất hay vai bị ướt thì cực ghét. Ở nhà xem tivi mà tiếng mưa rào rào ồn ào cũng khó chịu, sau mưa giun đất bò ra đường nhựa cũng thấy ghê.
... Hửm, a rê? Quả nhiên là mình ghét mưa à?
「Ai biết đâu!」
「Key-kun, cái này là nhật ký mà. Câu văn có vô nghĩa thì cũng không được giận đâu.」
Ngày 9 tháng 5, Trời nắng. Hôm nay trời nắng. Lòng rất sảng khoái. Việc đi học không phải mang dù thật tuyệt vời. Chỉ là, hôm nay nắng gắt quá. Ngồi ghế cạnh cửa sổ như mình, da bị nóng lên khó chịu lắm. ... Quả nhiên cũng ghét nắng. Về, đi ngủ.
Ngày 12 tháng 5, Trời nhiều mây. Trời âm u. Âm u thì là âm u, cái kiểu nửa vời thế này thật khó chịu. Cảm giác tụt hứng sao ấy. Về, đi ngủ.
Ngày 13 tháng 5, Trời mưa. Ghét mưa. Về, đi ngủ.
「Mày đúng là đồ vô dụng thật!」
「Đã bảo là không được cáu với nhật ký ngoài đời thực mà, Key-kun.」
「Tại tên này mà!」
「Ừm... vậy thì, nhảy đến ba tuần sau, lúc câu chuyện có tiến triển nhé.」
「Ba tuần liền vẫn cái điệu này sao!?」
「Cơ bản là vẽ ra mãi cảnh chủ đề thời tiết và tâm trạng cậu ta tụt dốc không phanh.」
「Tên này thuộc hệ chán đời (downer) đến mức nào vậy chứ!」
Ngày 4 tháng 6, Trời mưa. Mưa. Chết quách đi cho rồi.
「Tâm trạng xuống dốc thuận lợi nhỉ! Đúng là chuyện có tiến triển thật!」
「A, nhầm. Tiến triển cụ thể là từ ngày hôm sau cơ.」
Ngày 5 tháng 6. Ngứa... ngon...
「Cuối cùng cũng bắt đầu hóa zombie rồi sao!?」
「A, xin lỗi, không phải. Trong ba tuần này có miêu tả cậu ta nghiện Bio○azard (Resident Evil), nên cái này chắc là ảnh hưởng từ đó thôi.」
「Làm cái trò gì trong nhật ký thật vậy, tên này!」
「A, từ đây mới là phần chính của nhật ký này nè.」
Ngày 6 tháng 6, Mưa phùn. Nói gì thì nói mưa phùn có lẽ là thời tiết khó chịu nhất... Định kết thúc nhật ký bằng câu "Chết quách đi cho rồi", nhưng hôm nay không làm thế được.
Vì Ueno Haruaki đã bắt chuyện với mình. Dạo gần đây ít tiếp xúc nên mình đã lơ là. Việc đi ngang qua lớp của tên đó lúc ra về đúng là tận số.
Haruaki thực sự là một gã phiền phức. Sảng khoái, đẹp trai, văn võ song toàn, nụ cười ngây thơ, nhân vọng siêu cao, nhiệt huyết, người tốt bụng có thực lực, đa tài, hào sảng, mà lại bình tĩnh trầm ổn... Tóm lại, nhìn tổng thể thì là tên khốn hoàn hảo hội tụ đủ bốn trăm yếu tố.
Chính vì thế, mình không ưa hắn.
Không ưa, nhưng tại sao đó, mình lại là bạn thân của hắn. Không, mình chưa từng nói là bạn thân bao giờ, nhưng tại sao đó, hắn lại gọi mình là bạn thân. Thi thoảng còn viết là bạn tâm giao (tâm hữu) và đọc là thân hữu (bạn thân) nữa. Ngoài Jai○n ra thì kẻ dám nói mấy lời đó một cách đường hoàng và nghiêm túc chắc chỉ có mỗi Haruaki thôi. Đương nhiên, phản ứng của mình thì tương tự như No○ita-kun.
Tóm lại, nói một lời thôi, hắn là thảm họa. Đối với mình, là thảm họa còn hơn cả thời tiết. Sự cố cấp quy luật tự nhiên vĩ đại, rắc rối tồi tệ nhất lịch sử, con người xui xẻo suốt đời, Ueno Haruaki. Bị hắn bắt chuyện thì không phải lúc nói chuyện thời tiết.
Vụ việc của Haruaki, như mọi khi, chẳng có gì đặc biệt. Hắn không có lý do gì cũng cứ bắt chuyện thân thiết với mình mỗi lần gặp. Hắn là loại đàn ông như vậy. Và mỗi lần thế, đám tùy tùng cả nam lẫn nữ của hắn lại lườm mình bằng ánh mắt bối rối như nhìn vật thể lạ. Chịu sao thấu.
Thú thật thì, có lẽ qua văn phong đã truyền tải được rồi, mình cũng không ghét bản thân Haruaki đến thế. Cái này tục gọi là Tsundere ấy hả. Mình không có ý định thừa nhận đâu, nhưng mình không phải là không đánh giá cao nhân tính như đã kể trên của hắn.
Tuy nhiên. Tuy nhiên là.
Giữa người nổi tiếng và kẻ bên lề xã hội có rào cản còn lớn hơn cả Romeo và Juliet, người bên phía nổi tiếng phải hiểu điều đó. Kẻ bên lề xã hội thì đã hiểu từ lâu rồi.
Mặt trời, không được tùy tiện đến gần cái bóng.
Haruaki lúc nào cũng là trung tâm của mọi người. Nói là cộng đồng học sinh thôi, nhưng có thể nói hắn đã là người đứng đầu một quốc gia nhỏ rồi. Thế mà, chẳng hiểu sao, hắn lại gọi kẻ bị hắt hủi như mình là 「bạn thân」, rồi cười toe toét lại gần.
Cái này không gọi là tồi tệ nhất thì gọi là gì.
... Thôi, chẳng còn sức lực giải thích chuyện hôm nay nữa. Mệt rồi. Cũng đã xả hết bực dọc, về ngủ.
「Vẫn là gã chán đời như mọi khi ha... Lời mở đầu rốt cuộc là cái gì vậy.」
「Nhưng tôi cũng hiểu cảm giác đó chút chút. Tôi cũng không ưa người có năng lực mà. Thế nên mới ở trong hội học sinh này.」
「Vâng, phát ngôn vừa rồi tôi sẽ coi như chưa nghe thấy.」
Ngày 20 tháng 6, Trời nhiều mây. Hôm qua nghỉ, cả ngày chìm đắm luyện tập 『Phu○ae ○ Kiwami』 (Nhị Trọng Cực Hạn).
「Thế nên tên này làm cái trò gì vậy!?」
「Chắc là nghiện bộ Lãng khách Ken○in nào đó. Chắc là thời điểm anime đang chiếu chăng.」
Ngày 1 tháng 7, Trời nhiều mây. Super ○aiyan 4, cá nhân mình thấy, cũng được đấy chứ.
「Ai biết đâu!」
「Thế nên Key-kun, cái này, tôi nói bao lần rồi là nhật ký cá nhân mà.」
「Không, chắc chắn sai rồi! Tên này, có ý thức về độc giả đấy, cái này! Chắc chắn!」
Ngày 18 tháng 7, Trời nắng. Về vụ Nu○be kết thúc với Yu○me, mình đánh giá cao.
「Mày yêu Jump○ quá ha!」
「Học sinh Học viện Hekiyou, từ xưa tỷ lệ độc giả Ju○mp đã cao rồi nhỉ.」
Ngày 22 tháng 8, Trời mưa. Bị Haruaki quấy rầy. Lúc về, hắn quên mang dù nên bảo cho đi chung với. Thực ra mình đã liệu trước chuyện này nên có mang theo dù gấp để đối phó với Haruaki, mình không có sơ hổi đâu. Ấn một cái dù cho Haruaki rồi về nhà.
「Cảm giác như đi một vòng, lại thành thằng biết quan tâm rồi không?」
「Thấy được một phần lý do tại sao cậu Haruaki đó lại đánh giá cao và gọi cậu ta là bạn thân nhỉ...」
Ngày 29 tháng 8, Trời nắng. Lâu lắm mới đến hội học sinh. Mệt. Về ngủ.
「Hả? Tên này, là thành viên hội học sinh sao?」
「Có vẻ là vậy. Lý do cuốn vở này ở đây chắc cũng quanh quanh đó...」
Ngày 17 tháng 9, Trời nắng. Ngày nào cũng phải đến hội học sinh để chuẩn bị lễ hội trường. Thú thật muốn trốn như mọi khi lắm, nhưng bị cố vấn đe dọa 「Về việc chuẩn bị lễ hội trường, với tư cách Phó hội trưởng em phải có mặt」 nên đành miễn cưỡng đi.
Để công việc kết thúc sớm chút nào hay chút đó, mình cũng đang dốc toàn lực, và về điểm đó đánh giá của xung quanh cao đến mức phóng đại, nhưng mà.
Thật sự, trống rỗng quá. Hoạt động hội học sinh thế này, mau mau, kết thúc đi. Về, muốn ngủ.
「Phó hội trưởng hội học sinh sao... Phó hội trưởng hiện tại là tôi nói thì hơi kỳ, nhưng tên này, bất ngờ là kẻ rất giỏi đấy nhỉ.」
「Đúng vậy ha. Đặc biệt là không giống Key-kun, có vẻ không phải kiểu nhiệt huyết... thuần túy, là người có tài năng chăng.」
Ngày 22 tháng 9, Trời nhiều mây. Hôm nay và ngày mai làm việc hai người với hội trưởng. Tệ nhất. Buồn nôn.
「Cảm giác... quan hệ tệ nhỉ, hội học sinh thời này.」
「Không biết có phải nguyên nhân ở đứa bé này không... Nhưng mà, về cậu Haruaki thì dù nói ghét nhưng vẫn đánh giá cao... có khi nào cậu ta ghét hội trưởng thật không.」
Ngày 29 tháng 9, Trời mưa. Quả nhiên là vậy. Vì ghét những chuyện thế này nên mình mới không muốn đến hội học sinh. Kẻ ích kỷ như mình, chẳng có tí chính nghĩa nào, không muốn nhìn thấy nỗi bất hạnh của người khác mà đáng ra không cần nhìn. Chính vì thế, mình không muốn đi cùng hoạt động của Hội trưởng - Amamiya Reiichi.
Hôm nay có một lớp nộp đơn xin tăng ngân sách trưng bày lớp học. Bình thường thì yêu cầu này sẽ không được thông qua, nhưng chỉ lần này, tình hình lại khác. Vật trưng bày của họ do kích thước lớn nên làm ở bên ngoài, hôm trước, đã bị ai đó vô tâm đập phá tan tành.
Toàn bộ công sức đổ sông đổ biển. Nhưng, họ đã vực dậy từ đó, quyết tâm làm lại lần nữa dù số ngày còn lại rất ít. Chính vì thế mới xin tăng ngân sách.
Vậy mà.
Amamiya Reiichi, hôm nay, đã trực tiếp đến đó, và gạt phăng nguyện vọng đó. Lý do thì nhiều lắm. 「Quản lý lỏng lẻo là có vấn đề」 「Cân đối với các lớp khác」 「Không thể đối xử đặc biệt」 「Tự chịu trách nhiệm」 「Không thể chi tiền vô ích cho thứ đằng nào cũng không kịp」 「Được phép bỏ quyền」 vân vân.
Thật sự. Thật sự, là sự bác bỏ vô tâm. Và cũng là một loại lý lẽ đúng đắn (chính luận). Chính vì thế, sự ngang ngược của hắn lúc nào cũng được thông qua. Dù nó bắt nguồn từ tính cách xấu xa cá nhân, nhưng kẻ vung lên lý lẽ đúng đắn, lúc nào cũng, có thể trở thành người chiến thắng.
Nhìn khách quan từ mắt mình. Hắn, là chính nghĩa.
Nhìn chủ quan từ mắt mình. Hắn, là bạo chúa.
Mình biết. Vật trưng bày của lớp do hắn làm lớp trưởng ── vật trưng bày tranh giải xuất sắc nhất trưng bày lớp học hai năm liên tiếp, ngay từ giai đoạn kế hoạch đã kém hơn vật trưng bày của lớp bị phá hoại lần này. Và gần đây hắn đang bực bội vì điều đó.
Chắc hắn không ngu ngốc đến mức tự tay ra tay đâu. Nhưng hắn tận dụng tối đa gió chiều nào che chiều ấy. Chính vì thế, hắn mạnh. Chính vì thế, hắn không thua. Chính vì thế, mình... hôm nay cũng nghiến chặt răng hàm.
Và, kẻ biết thân biết phận như mình, chỉ thắp lên đốm lửa nhỏ trong lòng, và để bảo vệ chỉ mỗi điều đó, mình phục tùng hắn.
「Nghĩa vụ trưng bày lớp của các bạn, lần này, sẽ được miễn trừ. Vất vả cho các bạn rồi.」
Đúng vậy, biểu cảm của họ khi mình lạnh lùng buông lời đó, cứ lởn vởn mãi trong đầu. Khuôn mặt cười có vẻ hài lòng của hội trưởng trước lời nói của mình cứ bám dính lấy. Cứ tưởng viết ra nhật ký thế này sẽ biến mất, nhưng có vẻ, là không thể rồi.
... Mệt rồi. Về, ngủ thôi.
「............」
「...Key-kun?」
「Tiếp theo, làm ơn.」
「...Ừm.」
Ngày 30 tháng 9, Trời nắng. Thật sự muốn có súng gây mê kiểu đồng hồ của Co○an-kun. Cái đó là đồ tốt đấy.
「Đột ngột theo dòng này sao!?」
「V, vẫn là đứa trẻ khó nắm bắt như mọi khi ha...」
Ngày 1 tháng 10, Trời nắng. Thời tiết thì nắng, nhưng tâm trạng chẳng nắng chút nào. Thế nên đáng ra đừng làm thì hơn, cái hội học sinh này. Thất bại rồi.
Vốn dĩ chuyện thành ra thế này là tại Haruaki. Trong đợt bầu cử hội học sinh lần trước, việc tên Haruaki đó tự ứng cử thì khỏi phải nói, nhưng hơn nữa, hắn còn đề cử mình với lý do 「Muốn làm việc cùng」.
Sức ảnh hưởng từ lời nói của Haruaki là tuyệt đối, mình cứ thế bị tung hô lên, và kết quả là... như thế này đây. Thường có kiểu thần tượng 「Được bạn rủ đi thi tuyển~. Chỉ có mình tớ đậu thôiii」, chính là cái đó đấy. Chỉ có mình đậu.
Chỉ là, lý do đương nhiên không phải vì mình nổi tiếng hơn cậu ta.
Tất cả là... tại đây cũng thế, Amamiya. Hắn ta nhất định muốn làm quân vương tại học viện với tư cách hội trưởng... Hắn lo ngại trước sự nổi tiếng quá mức của Haruaki, nên đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu. Ví dụ cụ thể thì nhiều quá giải thích cũng lười, chỉ có thể nói là hắn đã huy động cả tiền bạc, quyền lực và bạo lực. Và học viện, đã khuất phục trước điều đó.
Ít nhất, dù ai cũng nhận ra bản chất của Amamiya, nhưng kết quả là hắn nhậm chức hội trưởng còn Haruaki không có chức vụ nào, thì học viện này đã thối nát đến mức đó rồi.
Và như đã nói ở trên, Amamiya ưng ý mình. Hơn nữa, mình là người duy nhất Haruaki gọi là bạn thân, và nói thẳng ra là mình có năng lực. Ít nhất, nhân tài mà Amamiya muốn thu nạp làm thuộc hạ thì có hàng tá lý do. Thế nên mình trúng cử. Sức mạnh lời nói của Haruaki, và tàn dư sức mạnh bẩn thỉu của Amamiya, hai thứ đó kết hợp một cách méo mó, và mình đã trúng cử vào hội học sinh của cái học viện thối nát này.
Không có gì ngoài hai chữ tồi tệ.
Chỉ có một điều duy nhất để cảm ơn chức vụ phó hội trưởng này, có lẽ là từ vị trí này, có thể thay đổi được điều gì đó chăng.
Nhưng hôm nay mệt rồi. Và vẫn chưa đến giai đoạn đó. Về ngủ.
「Có hứng thú hay không, là người tốt hay không phải...」
「Gặp thực tế chắc cũng là đứa trẻ như thế thôi. Như hiện ra trước mắt vậy.」
Ngày 2 tháng 10, Trời nhiều mây. Thi thoảng mình nghĩ đại ca Mizuki ○gerou thuộc chủng tộc khác mình.
「Chắc chắn rồi! Tên đó (tâm trạng) trái ngược hoàn toàn mà!」
「Vẫn là đứa trẻ có chủ đề nói chuyện rộng quá ha...」
Ngày 3 tháng 10, Trời nắng. Thời nay, hình như học sinh cấp 3 có điện thoại di động là chuyện đương nhiên. Đương nhiên là, mình không có. Vốn dĩ ở nhà cũng chẳng có điện thoại gọi cho mình, trong tình trạng hiện tại, không thấy lý do gì để cất công mang theo nó cả. Nghe bảo dùng được cái gọi là mail, nhưng thư từ điện tử, càng không có lý do để gửi. Cũng không có lý do để nhận.
Thế nên, hôm nay mình đã mua điện thoại di động. Oa—i.
「Nghĩa là sao!? Không phải kết thúc bất ngờ nữa mà là kết thúc không thể tin nổi rồi!」
「Th, thiệt tình, hành động bí ẩn quá mức, không theo kịp nữa rồi... Thiên tài và kẻ ngốc chỉ cách nhau một tờ giấy, nhưng đứa trẻ này thật sự...」
Ngày 6 tháng 10, Trời nắng. Dù chưa cho ai địa chỉ mail, thế mà lại có mail từ 「Vợ người ta cơ thể nóng ran chịu không nổi」. Nhân cơ hội tốt, mình định trao đổi thư từ thử xem.
「Không đượcccccc────────!」
「Thời điểm này, hơn nữa lại là đứa trẻ mới mua điện thoại, thì thất bại cũng đành chịu thôi...」
Ngày 8 tháng 10, Trời mưa. Cảm giác cô vợ người ta dai dẳng quá. Phiền phức, nên mình chuyển tiếp địa chỉ của Haruaki mà hôm trước hỏi hắn cho ngay, sang cho bả. Thế là từ hôm nay có thể ngủ ngon rồi.
「Quỷ à!」
「Cậu Haruaki... nam sinh hoàn hảo, sao mà bất hạnh thế.」
Ngày 9 tháng 10, Trời mưa. Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính Chính (Đếm vạch)
「Đang đếm cái gì trong nhật ký vậyyy!」
「Nghĩ nhật ký là cái gì không biết. Tư duy tự do quá.」
Ngày 11 tháng 10, Mưa đá. Mưa đá rơi. Hơi đau. Nhưng mình thích mưa đá. Không bị ướt như mưa hay tuyết, rất được. Nhân tiện, mình nhặt mưa đá ném vài phát vào Haruaki. Hắn quay lại thì mình huýt sáo. Lại ném vào Haruaki. Quay lại, thì huýt sáo. ... Hôm nay thật sung túc.
「Bọn mày thực ra thân nhau vãi ra ấy chứ!」
「Cảm giác mối quan hệ mà Mafuyu-chan sẽ thích nhỉ.」
Ngày 13 tháng 10, Trời mưa. Hôm nay bị Haruaki gây sự. ... Thật sự, bị gây sự. Haruaki với vẻ mặt chưa từng thấy, bằng cảm xúc, va chạm với mình.
Chuyện thành ra thế này, mình đã biết. Đã dự đoán được. Nên cũng không sốc lắm. Đã chuẩn bị sẵn sàng. Mình không có sơ hở. Thế này là đương nhiên.
Lớp bị bác bỏ đơn xin ngân sách hôm trước, là lớp Haruaki đang theo học mà.
Dù hội trưởng có nhắm lúc hắn vắng mặt - người mà hội trưởng e ngại, để đi tuyên bố cái đó. Dù có dùng vài thủ đoạn để chuyện không đến tai hắn. Sớm hay muộn, việc hắn đến hội học sinh phàn nàn thế này, mình đã biết.
Theo lệnh hội trưởng, mình, một mình, ứng đối với Haruaki.
Haruaki thực sự giận dữ. Gã đàn ông lúc nào cũng gọi mình là bạn thân một cách suồng sã, vậy mà chỉ lần này, với giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ, với đôi mắt chứa đựng nỗi buồn, đã nổi giận với mình.
Tuy nhiên, mình biết điểm yếu của Haruaki. Hắn... là người tốt. Tốt quá mức, nên khi người thân bị tổn thương, hắn mất bình tĩnh. Bình thường là người hoàn hảo, nhưng đã thành ra thế này, thì mình cũng dễ dàng xử lý. ... Hội trưởng... Amamiya chắc cũng đã tính toán đến điểm này, mình nhận ra điều đó, cảm thấy buồn nôn, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, mình tấn công Haruaki.
Nói chuyện luật lệ. Nói chuyện tiền bạc. Nói chuyện lớp khác. Nói chuyện quyền lực. Nói chuyện tính chính đáng. Nói chuyện sự cố. Nói chuyện năng lực quản lý.
Tức là.
Mình đã đánh Haruaki tan tác, không còn mảnh giáp.
Khoảng một tiếng sau, Haruaki đã hoàn toàn tiều tụy. Đương nhiên rồi. Bị chính người mình nghĩ là bạn thân, dội gáo nước lạnh bằng những lời lẽ vô từ bi. Và, đó là bạo lực của lý lẽ đúng đắn thừa hưởng từ Amamiya.
Nhìn thế nào, trái tim cậu ta, đã nát bươm rồi.
「Đủ rồi.」
Cuối cùng cậu ta nói vậy, không giận dữ, không buồn bã, chỉ nói một cách vô lực, rồi bỏ đi.
Quay lại phòng hội học sinh, hội trưởng vui vẻ nói 「Vất vả rồi」. Hắn cũng đánh giá cao mình, người làm việc tốt và lạnh lùng với người khác. Chức vụ là phó hội trưởng, nhưng vai trò của mình trong hội học sinh giống như thư ký, tham mưu của hắn vậy.
Được hội trưởng học sinh ưng ý, có năng lực xử lý cả con người hoàn hảo, thành tích ưu tú và không gây sóng gió gì lớn, cuộc sống học đường thuận buồm xuôi gió.
Buồn nôn. Thế nên mình... ghét cay ghét đắng hội học sinh... Học viện Hekiyou này.
Hôm nay trời mưa. Nhưng, đốm lửa đáng ra thắp lên lặng lẽ trong tim, giờ đã cháy bùng lên đến mức không thể kìm nén được nữa.
... Hôm nay mệt rồi. Về, ngủ thôi. Về... muốn ngủ.
「............」
「............」
Ngày 15 tháng 10, Trời nhiều mây. Từ đó Haruaki hoàn toàn không dính lấy nữa. Những ngày tháng sống cuộc đời học sinh yên tĩnh mà mình hằng mong ước. Rất tốt. ............ ... Về ngủ.
Ngày 16 tháng 10, Trời nhiều mây. Hôm nay Haruaki cũng không bắt chuyện với mình. Ừ, cũng chẳng sao cả. Hoàn toàn, chẳng sao cả. Về ngủ.
Ngày 17 tháng 10, Trời nhiều mây. Mình thì hoàn toàn không vấn đề gì, nhưng nghĩ là chắc Haruaki thấy cô đơn rồi, nên đi ngó lớp cậu ta. Đang lén nhìn tình hình thì suýt chạm mắt, nên xoay người quay lại (turn). Mình đâu có muốn nói chuyện với Haruaki đâu. Về ngủ.
『Tsundere hả!』
Hai người cùng tsukkomi đồng thanh!
Ngày 20 tháng 10, Trời nắng. Người anh hùng mình kính trọng nhất, là Segata San○rou.
「Cái đó là anh hùng sao!?」
「Và tại sao lại cần phải tiết lộ điều đó ở đây chứ...」
Ngày 21 tháng 10, Trời nhiều mây, đôi lúc nắng. Việc chuẩn bị lễ hội trường cũng vào giai đoạn nước rút. Cuối cùng, ngân sách bổ sung cho lớp Haruaki không được cấp. Tuy nhiên, họ cũng không bỏ quyền. Haruaki đã đưa ra yêu sách,
「Về mặt tiền bạc không nhờ cậy hội học sinh. Vậy thì, cũng chẳng có đạo lý nào phải bỏ quyền cả.」
Một yêu sách quá hợp lý ném vào mặt hội học sinh.
Hội trưởng của chúng ta, Amamiya là kẻ hạ đẳng nhưng không phải ngoại đạo. Có thể làm chuyện bẩn thỉu, nhưng không thể làm chuyện trái đạo, là loại đàn ông như vậy. Vung lên bạo lực của lý lẽ đúng đắn có nghĩa là, khi đối phương đưa ra lý lẽ đúng đắn, bản thân sẽ mất vũ khí.
Thế là lớp của Haruaki, lại một lần nữa sôi nổi hướng tới lễ hội trường.
Tức là kết cục, thực lực của Haruaki và hội trưởng là ngang ngửa nhau. Trong cuộc bầu cử hội học sinh, Haruaki quả thật đã thua trước sức mạnh của hắn, nhưng nói thế, không chứng minh được năng lực của Haruaki kém hơn hội trưởng. Vụ việc lần này, có thể nói đã thể hiện rõ rệt điều đó.
Nhờ thế, hôm nay tâm trạng hội trưởng xấu làm mình khổ sở. Cuối cùng, hắn còn vu khống mình 「Có phải mày đã bày mưu cho Ueno không?」 nữa chứ.
Yare yare, thật tình, ông hội trưởng phiền phức.
Đồ ngu mà sắc sảo vô ích. Mà, nguồn tiền là từ tiền làm thêm của Haruaki, nên cũng chẳng liên quan.
「Cái ý tưởng đó là của mày à! Và cuối cùng người khổ vẫn là Haruaki sao!」
「Tôi cũng lờ mờ cảm thấy rồi... Nói gì thì nói, đứa trẻ này mới là mưu sĩ số một chăng.」
Ngày 19 tháng 11, Trời nắng. Lâu lắm rồi mới viết nhật ký này. Trong lễ hội trường bận rộn quá không có thời gian, sau lễ hội trường thì phản tác dụng nên tẩy chay hoạt động hội học sinh triệt để, nên quên béng mất sự tồn tại của cuốn vở mua để ghi nhật ký liên quan đến hội học sinh này.
Thế là, đã mùa đông rồi. Hôm qua thấy Tuyết Trùng (Yukimushi). Hơi huyền ảo, nhìn thì cũng dễ thương, nên được coi như nét thơ mộng của mùa lạnh.
Thực tế vấn đề là, chúng bay từng đàn lố nhố, nên khá là khó chịu. Hôm qua lúc về thấy Tuyết Trùng, mình lẩm bẩm với Haruaki đang đi cùng 「Cứ như Haruaki ấy nhỉ」, thì chẳng hiểu sao Haruaki lại vui mừng. Quả nhiên là chàng trai tích cực. Cảm giác như bị hiểu nhầm ý nghĩa, nhưng giải thích phiền phức nên mình kệ.
Thế là, Haruaki chẳng hiểu sao lại ngượng ngùng nói nhảm 「Cậu mới giống Tuyết Trùng đấy」. Chắc là đang khen, nhưng thấy bực mình (ira).
Tạm thời. Đấm cho khoảng tám phát trong một giây.
「Dừng lại đi! Tại sao chuyện cỏn con thế mà tung đòn hội đồng siêu nhân vậy hả!」
「Theo một nghĩa nào đó, còn đáng sợ hơn cả Minatsu nữa...」
Ngày 21 tháng 11, Tuyết. Hôm nay, tuyết đầu mùa rơi muộn. Con gái xung quanh thì hò reo lãng mạn hay đẹp đẽ gì đó. Nhưng với mình, tuyết rơi nhẹ, thật sự khó chịu. Không khéo còn ghét hơn cả mưa phùn. Rơi nhẹ, tích nhẹ, tan nhẹ. Rồi cái đám tuyết thành dạng đá bào (sherbet) đó, phiền phức làm sao. Giày thì ướt, lạnh, lại lẫn bùn bẩn thỉu.
Ưư, lạnh quá. Về, đi ngủ. Ngủ trước lò sưởi.
「Trong từ điển tên này, có từ cảm xúc không vậy.」
「Không muốn bị Key-kun nói câu đó đâu nhé.」
Ngày 28 tháng 11, Tuyết. Lạnh. Mình tiêu rồi. Ngủ ngon, Pa○rasche.
「Đừng có ngủủủủủủ──────────────!」
「A ra? Nhật ký kết thúc ở đây rồi...」
「Hảả!? Khoan, tên này, chẳng lẽ──」
「A, không sao, cách một trang đôi, vẫn còn tiếp này.」
「Cái diễn xuất vô nghĩa gì vậy!」
Ngày 1 tháng 12, Trời nắng. Chào buổi sáng, Patras○he.
「Phiền vãi!」
「Nè Key-kun... Chúng ta, thực ra, đang nằm gọn trong lòng bàn tay đứa trẻ này ngay lúc này chăng.」
Ngày 11 tháng 12, Trời nắng đôi lúc tuyết. Về sự tồi tệ nhất của cơn mưa sau tuyết, nếu kể ra thì tốn lượng bản thảo cỡ Kyogoku ○hiko nên thôi.
Hôm nay đã diễn ra cuộc thảo luận về bầu cử hội học sinh năm sau.
Amamiya đề xuất thay đổi hệ thống bỏ phiếu.
Đầu tiên, điểm thay đổi lớn nhất là 「Loại bỏ đánh giá dựa trên giáo viên/thành tích」.
Bầu cử hội học sinh trước đây, khi ứng cử, có những điều kiện nhất định. 「Người từng bị đình chỉ học」 hay 「Người bị điểm liệt」, thậm chí là 「Học sinh có dung mạo/thái độ không phù hợp dưới mắt giáo viên」, sẽ bị tước quyền nhậm chức thành viên hội học sinh.
Tóm lại, trước khi bầu cử, có một cái 「sàng」 nhỏ. Một điều kiện khá là lạc hậu và khó chịu, nhưng mà, vốn dĩ những nhân tài phù hợp với điều kiện này cũng chưa từng có tiền lệ ứng cử vào hội học sinh, nên đến nay vẫn để đó mà không thành vấn đề gì đặc biệt.
Cái đó, Amamiya định bãi bỏ. Thú thật là ý kiến không giống hắn chút nào - kẻ luôn coi thường những người năng lực thấp, nhưng mà cũng không phải đề xuất tồi. Với tư cách hội học sinh, tất cả đều tán thành và thông qua, cũng đã xin được phép của cố vấn có mặt ở đó.
Vấn đề là, cái tiếp theo.
Amamiya thừa thắng xông lên, đề xuất 「Bãi bỏ chế độ tự ứng cử」. Cái này thì đến mình cũng ngạc nhiên. Cố vấn cũng nhăn mặt, nhưng mà, lại bị thuyết phục lúc nào không hay bởi 「Luận điệu bạo lực nghe như chính luận」 như mọi khi của hội trưởng.
Rằng, bằng cách bỏ việc tự mình ứng cử, không phải ý chí bản thân, mà chỉ những người ưu tú thực sự được mọi người xung quanh ủng hộ mới có thể vào hội học sinh.
Ngoài ra hội trưởng còn thao thao bất tuyệt về tính hữu dụng của hệ thống đó, kết quả, nhận ra thì các thành viên hội học sinh khác ngoài mình (cả cố vấn nữa), đã tán đồng ý kiến của hắn.
Dù bị hắn hỏi 「Còn cậu thì sao?」, mình vẫn còn đang phân vân.
Tóm lại, ý đồ của Amamiya không rõ ràng. Thú thật, bản thân cách làm đó mình không nghĩ là xấu lắm. Tức là, sẽ trở thành cuộc bỏ phiếu phổ thông thuần túy. Cái đó, không tệ.
Tuy nhiên.
Chính vì thế, cảm thấy rợn người. Tại sao Amamiya lại đề xuất như thế, ngay tức khắc, không thể hiểu được. Vì là lời hắn nói, nên chắc chắn có lợi cho hắn... nhưng đó là cái gì thì ngay tại đó không thể phán đoán được.
「Vậy thì, với đa số tán thành, tôi muốn thông qua quyết nghị này.」
Thấy Amamiya tiến hành sự việc gấp gáp như vậy. Mình cuống lên, trong phán đoán tức thời, đã xin phép thêm một điều kiện vào hệ thống như một van an toàn. Không nhớ rõ lắm, nhưng điều mình buột miệng nói, chắc là thế này.
「Xin lỗi. Như một van an toàn của hệ thống đó thôi nhưng... có thể cho phép tôi thêm vào một cái gọi là Khung ưu lương (Yuuryou-waku/Merit Slot) được không?」
Khá là tùy tiện, nhưng tạm thời vận dụng 「Sức mạnh chính luận」 học từ Amamiya để đề xuất. Thú thật lúc đó vừa nghĩ vừa nói nên chi tiết mơ hồ, nhưng đại khái là học sinh có thành tích tốt nhất khối năm trước, nếu bản thân mong muốn, có thể vào hội học sinh mà không cần qua bỏ phiếu. ... Tự mình đề xuất nhưng mà, chẳng hiểu ai được lợi nữa, cái này.
Nhưng, thế là được rồi. Đã đưa yếu tố bất thường vào đề xuất của Amamiya. Hiện tại chỉ cần thế thôi, là được rồi. ... Hôm nay cũng mệt rồi. Về, ngủ thôi.
「Ơ... Cảm giác như anh em mình đang đọc nhật ký của một thời điểm cực kỳ quan trọng ấy?」
「Đúng vậy ha... Thấy được toàn cảnh tại sao hội học sinh Học viện Hekiyou lại trở nên thế này. Hệ thống bầu cử phổ thông, và Khung ưu lương. Cái này... càng lúc càng thú vị rồi đây.」
Ngày 24 tháng 12, Tuyết. Hôm nay là đêm Giáng sinh. Định vui vẻ về nhà để vòi vĩnh bố mẹ cái gì đó thì bị Haruaki gọi lại. Hắn với đôi má đỏ ửng vì lạnh buông lời mời mọc kinh tởm 「Có muốn đi đâu đó cùng nhau không」. Đương nhiên mình từ chối thẳng thừng, nhưng hắn dai dẳng lạ thường, ánh mắt xung quanh thì đau đớn, nên đành miễn cưỡng đi cùng một chút.
Kết cục, ra phố ngồi quán cà phê nói chuyện linh tinh một chút rồi giải tán thôi, vậy mà Haruaki có vẻ vui lạ thường. Đêm Giáng sinh với mình, hai thằng đực rựa... Thật tình tên này muốn làm cái gì không biết. Không nhận ra có bao nhiêu cô gái thích mình, lại đần độn đi mời kẻ như mình. Cái điểm đó của Haruaki, là điểm xấu do quá tốt bụng mà ra.
Nhưng, nói thật lòng. Đêm Giáng sinh năm nay, mình nghĩ là vui.
À đúng rồi, được Haruaki tặng quà. Là bút chì kim. ... Với tư cách quà tặng Giáng sinh thì mình nghĩ gu thẩm mỹ tệ nhất, nhưng mình đã nhận. Chẳng còn cách nào khác, nên mình đang dùng nó để viết nhật ký này đây.
A, đương nhiên, quà từ mình cho Haruaki là không có. Được đi cùng trong đêm Giáng sinh, hắn nên thấy là may mắn đi.
「T, tên này rốt cuộc là ai vậy...」
「Mà, cậu Haruaki đó cũng là kẻ lập dị khá nặng ha. Hai thằng con trai đêm Giáng sinh...」
Ngày 28 tháng 12, Trời nắng. Vào nghỉ đông rồi, nhưng mang vở về nhà. Tiếp tục nhật ký. Nhân tiện hôm nay một mình làm người tuyết và lều tuyết trong sân nhà. Một ngày đã kết thúc.
「Học sinh cấp 3 kiểu gì vậy!」
「Lạnh lùng, hay ngây thơ, hay là gì đây đứa trẻ này...」
Ngày 31 tháng 12, Trời nắng. Phiền não của mình, dư sức hơn một trăm linh tám cái. Cỡ tiếng chuông đêm giao thừa, đừng hòng làm xước một cái nào!
「Sao mà ra vẻ thế! Dù đúng là vậy!」
「Key-kun đồng cảm rồi kìa!」
Ngày 1 tháng 1, Trời nhiều mây. Chúc mừng năm mới, tôi ơi. Thiệp năm mới năm nay, đến từ Amamiya và Haruaki. Cái sự kết hợp vi diệu gì đây hai tấm này. Tức mình lạ lùng, nên quyết định kẹp chung bảo quản.
「Sự kết hợp vi diệu vãi!」
「Định quấy rối kiểu gì không biết...」
Ngày 3 tháng 2, Trời nắng. Nếu bị hỏi cuộc sống học đường có vui không, thì khó trả lời. Điều đó, không chỉ riêng mình đâu nhỉ. Không phải nói là hoàn toàn không có chuyện vui. Nhưng, nếu hỏi tính tổng thể có vui không, thì không phải vậy.
Trường học, là nơi để học, nên thế cũng được chăng. Thế, có lẽ là đúng. Nhưng. Tại sao nhỉ.
Mình nghĩ, nơi này, vui hơn nữa, thì tốt biết bao.
Hoàn toàn là ích kỷ. Suy nghĩ ngây thơ. Mình biết chứ. Tìm kiếm điều đó ở cái Học viện Hekiyou thối nát này, là sai lầm. Giấc mơ hão huyền. Ước nguyện sai chỗ.
Nhưng, việc mình bực bội thế này. Lòng cứ âm ỉ thế này.
Chẳng phải là do đâu đó, vẫn đang kỳ vọng vào Học viện Hekiyou, vào hội học sinh sao.
... Không hiểu tại sao, dạo này ở cùng Haruaki, mình đặc biệt cảm thấy điều đó. Thiệt tình. Mình cũng... thật sự, hết thuốc chữa.
「Trường học, không vui... sao. Cảm giác... cay cú thật đấy, nhật ký này.」
「Key-kun... Ừm. Tôi hơi nghĩ, giá mà cậu ấy sinh muộn hơn mười năm thì tốt biết mấy.」
Ngày 14 tháng 2, Mưa nhỏ. Cảm giác không khí trường học sai sai, hóa ra hôm nay là Valentine. Sự kiện ngu ngốc nhất thế giới, Valentine. Sự kiện lo chuyện bao đồng đến mức quá thể đáng, con gái tặng sô cô la cho con trai mình thích. Ai nghĩ ra vậy, cái sự kiện này.
Đặc biệt là cái tập quán Sô cô la nghĩa vụ (Giri choco), mình thấy tệ nhất. Nghĩa vụ gì đó thì không cần sô cô la đâu. Cái đó ai được lợi chứ. Người tặng, người được tặng đều thấy phiền phức còn gì. Nhượng bộ trăm bước thì nhân cơ hội này tỏ tình thật lòng (Honmei) cũng được (Ali), nhưng Giri choco thì thật sự vô ích.
Tại sao lại phàn nàn nhiều hơn mọi khi thế này, là vì kẻ chẳng hảo ngọt cũng chẳng nổi tiếng như mình, cũng vì cái tập quán nhảm nhí này, mà năm nay cũng nhận được cả đống sô cô la. Lúc nào cũng nghĩ, tại sao lại là mình? Đây là kiểu bắt nạt mới à?
Thiệt tình, bảo tôi phải làm sao đây. Đáp lễ White Day, nghĩ đến từ giờ đã thấy oải muốn chết. Haizz, thật sự, nghĩa vụ vì ai vậy chứ. Chẳng hiểu tại sao, dù mình sống nguyên tắc, nhưng sô cô la đến chỗ mình lần nào cũng chắc chắn là Giri choco, vậy mà toàn đồ thủ công (Handmade). Tại thế, mà White Day mình cũng phải bắt tay vào làm bánh kẹo thật sự để đáp lại. ... Haizz, oải.
Nhân tiện Haruaki cứ lén lút nhìn về phía mình. Tởm.
「...Ừm thì, không biết nên tsukkomi từ đâu... Nhưng thực ra tên này, được hâm mộ dữ lắm chứ... Giri thì không ai làm thủ công đâu...」
「Đến đây thì, hình tượng nhân vật của đứa trẻ này càng khó hiểu hơn rồi. Thay vì bị cô lập, thì là được xung quanh coi là sự tồn tại cô cao (cao ngạo, xa cách)... chăng... A, nhật ký tiếp theo là White Day rồi.」
「Nhịp độ nhanh thật, đời sống học sinh của tên này!」
Ngày 14 tháng 3, Trời nắng. White Day. Buồn ngủ. Do từ tối qua, phải làm bánh kẹo không quen tay. Tại sao mình lại... Mà, nhận đồ thủ công mà trả lại đồ bán sẵn thì cũng kỳ cục. Đành chịu thôi. Lần này, mình làm chút bánh nướng. Dùng hạnh nhân và caramel, không quá ngọt không quá đắng, loại bánh không kén người ăn. Chắc không phải lựa chọn tồi.
Tạm thời, đi phát cho những cô gái kỳ lạ đã tặng sô cô la cho mình. Lũ con gái Học viện Hekiyou thối nát này, quả nhiên, ai cũng giỏi nịnh nọt, có đứa còn rưng rưng nước mắt vui mừng nữa chứ. Dù là diễn xuất, nhưng cũng khá vui. Ừm, tốt rồi.
Làm hơi nhiều nên thừa một chút, cho Haruaki - kẻ chẳng hiểu sao cứ nhìn với vẻ thèm thuồng khủng khiếp. Tên này cũng khóc lóc vui sướng. Tởm quá. Mày thật sự là cái gì vậy.
Vẫn còn thừa, nên đành chịu, ghé qua hội học sinh, phát luôn. Tất cả đều khen ngon và ăn hết. Ngay cả tên Amamiya kia, dù hừ mũi 「Hừm」, nhưng cũng ăn hết sạch.
Dù sao thì, mệt thật. Buồn ngủ. Về, ngủ thôi.
「Mày, thực ra là kẻ thắng cuộc (Winner) vãi ra!」
「Có lẽ là kiểu tự đánh giá bản thân thấp một cách kỳ lạ chăng... Nhưng, lại có tự tin về mặt năng lực... Thật tình, chẳng hiểu nổi.」
Ngày 24 tháng 4, Trời nắng. Đầu tuần sau sẽ diễn ra bầu cử hội học sinh. Nhiệm kỳ hội học sinh trường này, khác với trường khác là từ tháng 5 đến tháng 3 năm sau. Năm ba sẽ bị bắt làm việc cật lực cho đến khi tốt nghiệp, nhưng nghe bảo là để thúc đẩy tinh thần 「Chịu trách nhiệm một năm」.
Vì thế, tháng 4 là khoảng thời gian trống hội học sinh, và cuối tháng 4, bầu cử sẽ diễn ra.
Năm nay, theo đề xuất năm ngoái của Amamiya, sẽ trở thành cuộc bỏ phiếu phổ thông thuần túy. Hoạt động tranh cử hay gì đó, hoàn toàn không có.
Đến đây, cuối cùng, mình mới nhận ra ý đồ của Amamiya. Muộn màng... và ngu ngốc, đến mức quá thể.
Bỏ phiếu phổ thông thuần túy? Thứ đó, chẳng phải là hệ thống đầy bất công, chỉ có cơ hội cho những kẻ nổi bật năm trước sao.
Mình thật ngu ngốc làm sao. Tại sao lại không nhận ra chứ. Đã nhận ra sự thối nát của Học viện Hekiyou này, tại sao, lại không nghĩ đến điều đó.
Nếu là cái học viện thối nát này.
Nếu là đám học sinh chẳng có tí tính tự chủ nào này.
Trong cuộc bỏ phiếu phổ thông không được đưa ra lựa chọn, thì việc bầu cho ai, cái đó chắc chắn sẽ chọn 「Vô hại/An toàn」 rồi.
Tức là.
Trừ năm ba đã tốt nghiệp, các thành viên giống năm trước, sẽ trúng cử chắc chắn.
Cuối cùng cũng hiểu mục đích của Amamiya. Nước đi tối ưu làm sao. Hắn, chẳng tốn công sức, cũng chẳng cần dùng đến vận động ngầm đen tối, vẫn ổn định, nắm được chiếc ghế hội trưởng học sinh tiếp theo.
Sức mạnh đúng đắn, cách làm đúng đắn, chiến pháp quá đỗi đúng đắn.
... Kết cục, đốm lửa để thay đổi Học viện Hekiyou trong mình... chẳng cháy lan sang cái gì, mà đã bị dập tắt. Thảm hại. Thật sự... thảm hại. Về, ngủ thôi. Chỉ có thể, ngủ thôi.
「Mảng tối của bỏ phiếu phổ thông... sao.」
「Đối với học viện hiện tại thì là hệ thống tốt... nhưng nếu tình hình thay đổi, thì có lẽ là cách làm tồi tệ nhất.」
「Tên này... chắc cay cú lắm.」
「............」
Ngày 27 tháng 4, Trời nắng. Thế là, từ hôm nay mình là hội trưởng hội học sinh.
『Tại sao chứ! (Tại sao vậy!)』
Diễn biến gây sốc! Không chờ Chizuru-san đọc, hai người, vội vàng lật trang!
Ngày 1 tháng 5, Trời nắng. Cuối cùng cũng tạm ổn, nên ghi lại cấu trúc thành viên hội học sinh năm nay vào đây. Nói đơn giản thì, hội trưởng là mình, phó hội trưởng là Haruaki. Và, ba người còn lại là ba thiếu nữ xinh đẹp mới vào năm nay, kết quả kinh khủng khiếp gì thế này. Amamiya, đương nhiên không có.
Tại sao lại thành ra thế này... thú thật, mình cũng không hiểu rõ lắm.
Tạm thời, kết quả bỏ phiếu phổ thông, 90% số phiếu của tổng học sinh tập trung vào mình, đó là nguyên nhân của sự bất thường này nhưng mà... Buồn ngủ. Về, ngủ thôi.
『Tại sao chứ! (Tại sao vậy!)』
Tôi và Chizuru-san, bão tsukkomi. Đọc tiếp, đọc tiếp.
Ngày 3 tháng 5, Trời nắng. Dạo này moe Syaoran hơn là Sa○ura.
『Tại sao chứ! (Tại sao vậy!)』
Tsukkomi một màu quá, nhưng không có thời gian bận tâm!
Ngày 6 tháng 5, Trời mưa. Hình như đang giận?
『Bị đọc vị rồi!?』
Ngày 7 tháng 5, Trời nắng đôi lúc nhiều mây. Cuối cùng cũng rảnh, nên giải thích tiếp. Kết cục loằng ngoằng thì, 90% phiếu bầu tập trung vào mình. Lý do thì không hiểu rõ lắm. Làm hội học sinh, ít nhiều cũng nổi bật chăng? Haruaki thì nói mấy câu khó hiểu kiểu 「Kết quả đương nhiên mà」.
Tóm lại, kết quả là vậy, cuộc bỏ phiếu phổ thông trở nên hỗn loạn. Số phiếu của người đứng thứ hai trở đi thực sự trở nên quá ít, sát nút sát nút. Nhìn rộng ra thì những học sinh thực sự chỉ nhận được rất ít phiếu, lại lọt vào hội học sinh.
Hơn nữa trong khi 90% bầu cho mình, thì 10% không bầu cho mình, hình như thuộc loại lập dị. Bọn chúng, không bầu bán nghiêm túc, mà lại bầu cho những cô gái dễ thương mới vào năm nay. Chắc bọn chúng cũng định đùa thôi. Ai ngờ, các cô ấy lại vào hội học sinh thật, chắc nằm mơ cũng không ngờ tới.
A, đúng rồi, thế là, vụ Amamiya không vào hội học sinh và Haruaki làm phó hội trưởng ấy mà... Cảm giác giải thích mệt rồi. Về, ngủ thôi.
『Đừng có ngủ!』
Ngày 8 tháng 5, Trời nhiều mây. Muốn đọc tiếp thế cơ à?
『Đừng có thăm dò phản ứng bên này!』
Ngày 9 tháng 5, Trời nắng. Kết luận là, Amamiya suýt chút nữa vào hội học sinh. Không ngờ, chỉ được 6 phiếu, mà xếp hạng thứ 5. Dù không phải chức hội trưởng, nhưng nếu hắn vào hội học sinh, thì học viện này sẽ không thay đổi. Mình đã sợ toát mồ hôi lạnh.
Nhưng, lúc đó xuất hiện, là Khung ưu lương, và Haruaki.
Học sinh Khung ưu lương, có thể vào hội học sinh. Tuy nhiên, định mức hội học sinh là 5 người. Vì thế, sẽ đụng độ nhau ở đây. Thứ tự ưu tiên khi đụng độ là... thực ra không bên nào có cả.
Người đứng nhất bỏ phiếu phổ thông làm hội trưởng là quyết định trước. Sau đó, về cơ bản là phân chia chức vụ thuận theo thứ tự, hoặc hỏi nguyện vọng bản thân, nhưng cuối cùng, quyền quyết định chức vụ thành viên được trao cho hội trưởng.
Cái Khung ưu lương mà mình đề xuất ấy, lúc đó, là 「Học sinh ứng tuyển Khung ưu lương, cũng được đưa vào danh sách lựa chọn của hội trưởng」.
Trừ hội trưởng đứng đầu, bốn người đứng đầu bỏ phiếu phổ thông. Và, học sinh ứng tuyển Khung ưu lương. Trong số đó, hội trưởng có thể chọn thành viên hội học sinh của mình. Chỉ là, suy nghĩ bình thường thì, dù đứng đầu bỏ phiếu phổ thông, nhưng vốn dĩ bản thân đâu có mong muốn nên học sinh từ chối cũng nhiều, và bản thân Khung ưu lương cũng có vẻ không hoạt động đàng hoàng (người có thành tích xuất sắc không thích thú gì việc vào hội học sinh), nên hệ thống này không có hy vọng được áp dụng.
Nhưng, lần này, nó, đã hoạt động.
Chắc không cần giải thích cũng hiểu rồi, mình, với tư cách hội trưởng, đã tuyển dụng Haruaki thay cho Amamiya.
Mà Haruaki cứ phấn khích bám dính lấy, nên hối hận sau hai giây.
「Ra, ra vậy... Khung ưu lương, lại có cách dùng như thế... Không biết luôn...」
「Khung ưu lương hiện tại, khác với lúc này là được dùng một cách viên mãn nhỉ. Có năm hội học sinh lên tới 6 hay 7 người. Năm nay cô bé đứng thứ 5 nhút nhát, tha thiết muốn từ chối hội học sinh nữa.」
「Nhưng mà... rốt cuộc, vốn dĩ, tại sao tên này lại nhận được 90% phiếu bầu của tổng học sinh chứ. Cái đó, hoàn toàn không thuyết phục chút nào!」
「Đúng vậy ha... Với lại, cái tiếp theo là nhật ký cuối cùng rồi.」
「Ưư... Cứ để lại sự lấn cấn thế này, tất cả chìm vào dĩ vãng sao...」
Ngày 3 tháng 6, Trời mưa. Hình như bị Haruaki tỏ tình. Có vẻ thích mình. Từ chối bình thường rồi. Nhưng hắn bảo sẽ không bỏ cuộc. Thật tình tha cho tôi đi. Mất cả hứng viết nhật ký hội học sinh.
*
『............C, Cááááááááááiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii gìììììììììììììììììììììììììììììììì!?』
Cú sốc chưa từng có chạy qua tôi và Chizuru-san!
Gập cuốn vở lại, chúng tôi, hưng phấn trao đổi nhanh với nhau!
「Cái gì thế này! Hàng Real Mafuyu-chan cực thích đây mà! Haruaki, nghiêm túc là phe đó sao!?」
「K, không thể nghĩ thế được... hành động sảng khoái thế cơ mà... Không, nhưng mà, BL thực tế, là cảm giác thế này chăng...」
「Hừ! Cái gì vậy chứ, thật tình, cái nhật ký này! Không thuyết phục chút nào! Mà nói đúng hơn, vốn dĩ, tên này là ai! Ít nhất cũng viết tên mình vào chứ!」
「Nhưng mà, đúng là, trong nhật ký của mình thì không có cơ hội để tên mình xuất hiện thật... A, chờ chút. Hình như có cuốn album ghi lại các đời hội học sinh thì phải... Xem hội trưởng mười năm trước ở đó thì...」
「A! Ra là vậy! Oa, tự nhiên hứng lên rồi! Xem được mặt tên này và Haruaki... oa, cảm giác như sắp gặp người nổi tiếng vậy! Em cũng tìm!」
Thế là, tôi và Chizuru-san lục lọi phòng hội học sinh mười mấy phút. Trong lúc đó, Hội trưởng và chị em Shiina đã đến, nhưng tôi và Chizuru-san lúc này, không còn tâm trí bận tâm đến mấy thứ đó nữa. Mặc kệ Hội trưởng hỏi 「Hai người, đang làm gì vậy」, hai chúng tôi, hì hục tìm album.
Và rồi, cuối cùng tôi... cũng tìm thấy một cuốn album từ sâu trong tủ. Ảnh học sinh Học viện Hekiyou mười năm trước, và, có cả thành viên hội học sinh.
Hai người cùng Chizuru-san, vừa thở hổn hển, vừa lật album. Trước bộ dạng bất thường của chúng tôi, Hội trưởng và chị em Shiina vừa sợ hãi 「G, gì thế...」 vừa nhìn ngó, nhưng kệ họ.
Hai người, chậm rãi lật trang. Và rồi, phát hiện ra thứ giống danh sách thành viên hội học sinh. Đầu tiên xác nhận cái đó.
「Phó hội trưởng, Ueno Haruaki. Oa, quả nhiên đẹp trai thật. Sảng khoái đến mức phát sợ luôn.」
「Ồ ồ, đúng thật! Gì thế này tên này! Dù cơ bản tôi coi trai đẹp là kẻ thù, nhưng có thể tin chắc tên này là người tốt!」
「Nào, và rồi, Hội trưởng là... Ừm... Kisaki Yukimi.」
「............Yukimi (Tuyết Hải)?」
「Ừ, Yukimi.」
「............」
「............」
Hai người, không nói lời nào, lật sang trang tiếp theo. Ở đó, là ảnh bán thân giống ảnh thẻ của từng thành viên hội học sinh. Các thành viên xếp hàng trông cứ như chúng tôi vậy, một nam sinh, và bốn thiếu nữ xinh đẹp. Ueno Haruaki, và bốn thiếu nữ xinh đẹp.
Ừm... bốn người. Thiếu nữ xinh đẹp, không phải ba, mà là bốn người.
Hơn nữa một người, là thiếu nữ xinh đẹp đến mức dị thường.
Mái tóc đen nhánh chẳng phải do cầu kỳ mà là kiểu 「Phiền phức nên không cắt thì nó dài ra」, đôi mắt chán đời không có sức sống như đang lườm người khác, mà lại như không có hứng thú, như đã chết, cùng vẻ mặt ủ rũ, cái gì cũng hỏng bét, vậy mà, vẫn là một thiếu nữ xinh đẹp thuần chủng ở đẳng cấp khiến người ta ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Nói sao nhỉ, thiên tài mỹ thiếu nữ chăng. Ngoài cái tài năng đó ra thì hỏng bét hết, nhưng chỉ cần thế thôi, là đã vượt qua tất cả, một sự tồn tại ở đẳng cấp hơi khó gần.
Nhưng cái vẻ mặt chán đời đó lại trùng khớp hoàn toàn với cảm xúc trong nhật ký, sự tồn tại đó.
Hội trưởng Kisaki Yukimi.
「............」
「............」
Tôi và Chizuru-san, câm nín. Hội trưởng và chị em Shiina tò mò đến ngó vào album, ồn ào 「Hể—, người đẹp ha」 rồi 「Ken thực ra thích kiểu này à?」 rồi 「Mắt như cá chết giống Mafuyu kìa! Có vẻ thân được đấy!」, trong khi đó tôi và Chizuru-san chỉ nuốt nước bọt... và rồi... đột ngột, cả hai cùng hét lên!
『Là con gái sao/hảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảả!』
「Hya!? C, cái gì vậy, hai người! Tự nhiên hét toáng lên! Giật cả mì──」
「Chết tiệt! Hoàn toàn bị lừa rồi nhỉ, Chizuru-san! Chơi được lắm... chơi được lắm đấy, người phụ nữ này! Kisaki Yukimi!」
「Đường đường là tôi đây... mà lại mắc bẫy tường thuật sơ đẳng thế này sao! Nhưng thế này thì mọi thứ đều thuyết phục rồi nhỉ, Key-kun!」
「Vâng, Chizuru-san! Mọi bí ẩn đã được giải đáp! Thảo nào mà lấy được 90% phiếu bầu phổ thông! Thảo nào Valentine lại được hâm mộ ngược lại! Thảo nào Ueno Haruaki lại trêu chọc!」
「Hơn nữa việc bị cô lập cũng là lẽ đương nhiên. Ở đẳng cấp này, mà cứ làm cái mắt kiểu 『Tôi hận cả thế giới』 mãi thế, thì ngoài đứa có trái tim sắt đá ra, không ai bắt chuyện nổi đâu!」
「Thế nên năm nhất thì bị cô lập, đến năm hai tiếp xúc nhiều với Haruaki hơn rồi làm hoạt động hội học sinh nên thái độ hòa hoãn hơn, thì sự nổi tiếng tiềm ẩn mới bùng nổ sao!」
「Cú chốt là phát bánh kẹo vào White Day ngay trước đó nhỉ! Người này mà phát bánh kẹo thủ công, dù là cười thương mại (Business Smile) đi nữa mà cười tươi, thì làm sao mà không nổi tiếng cho được!」
「A, ano, hai người, đang nói chuyện gì vậy...」
「Aaa! Nhưng mà dù sao thì, tiếc quá! Nếu biết là con gái ngay từ đầu, thì đã có nhiều suy nghĩ khác rồi!」
「Đúng vậy thật! Hành động của Ueno Haruaki hoàn toàn là trai thẳng (normal), hơn nữa còn là thanh niên thuần phác đáng thương hoàn toàn không được cô nàng chậm tiêu nhận ra tình cảm! Hành động của cô ấy, như một mình làm người tuyết hay lều tuyết, theo một nghĩa nào đó là điểm Moe tuyệt nhất đấy!」
「Aaa! Mọi hành động, nghĩ là do khuôn mặt này làm thì thấy dễ thương lạ lùng! Mỹ thiếu nữ mạnh thật! Mỹ thiếu nữ đúng là, làm gì cũng được tha thứ nhỉ!」
「N, Nè Ken, Chizuru-san, giải thích cho tụi tui nữa đi──」
『Từ giờ bọn tôi (chị) sẽ đọc lại nhật ký, nên trật tự chút đi!』
『Giận ngược lại à!?』
Chúng tôi định đọc lại nhật ký, thì lần này mọi người cũng xúm lại ngó vào. Thế là, ồn ào ỏm tỏi, tất cả cùng nhau đọc... cuốn nhật ký của người phụ nữ vĩ đại đã tạo nên dòng chảy của hội học sinh hiện tại.
... Nè, Kisaki-san.
Rốt cuộc chị, phần đời học sinh còn lại, có vui không?
... Không, cái đó, chẳng cần hỏi cũng biết nhỉ.
Chắc chắn, từ đây về sau... là những ngày tháng vui vẻ đến mức chẳng còn thời gian viết nhật ký nữa.
Bởi vì...
「Nè Sugisaki! Đọc nhanh đoạn tiếp theo đi! Tò mò quá!」
「Đúng đó, Ken! Chuyện về hội học sinh mười năm trước, phải để mọi người cùng thưởng thức chứ!」
「Đừng cho Mafuyu ra rìa chứ! Chuyện vui, phải cùng nhau chia sẻ mới là Học viện Hekiyou chứ ạ!」
「Key-kun, đành chịu thôi, giải thích cho họ đi. Quả thật cái này, thú vị mà. Tôi cũng muốn đọc lại cùng mọi người một lần nữa.」
「Vâng vâng, tôi biết rồi. Ừm thì, chuyện là thế này nhé──」
Cho đến tận bây giờ tại Học viện Hekiyou, đốm lửa chị thắp lên, vẫn đang cháy rực rỡ, sáng ngời thế này cơ mà.
【Hội học sinh Nhẫn giả (Stealthy)】
『Senpai! Làm ơn đi ạ! Đến sau hồ bơi ngay đi ạ!』
「Hả?」
『Thế nên là, đến sau hồ bơi đi ạ! Ngay bây giờ!』
「Ừm... Mafuyu-chan? Tự nhiên sao thế? Gọi điện thoại trong trường... sắp bắt đầu hội học sinh rồi đấy?」
Một buổi chiều tan học nọ. Giờ học kết thúc, hôm nay tôi không phải trực nhật nên định đến phòng hội học sinh sớm, vừa đi dọc hành lang vừa bật điện thoại lên, thì ngay lập tức, Mafuyu-chan gọi đến.
『Chính vì thế đấy ạ! Em đợi... Mafuyu, đợi anh mãi đấy!』
「Hả!? Cái gì!? Tỏ tình sao!?」
『Theo một nghĩa nào đó, đúng là vậy...』
「Th, thật hả!? Hiểu rồi, anh đến ngay đây!」
Thế là, cúp máy và Dash (lao đi) tức thì! Hơi băn khoăn là sau hồ bơi chứ không phải sau nhà thể chất, nhưng tóm lại, được gọi bằng giọng điệu đầy vẻ trăn trở thế kia thì không thể không chạy đến được!
Thay giày, ra khỏi tòa nhà trường, băng qua sân vận động, tôi lao điên cuồng đến sau hồ bơi.
Và rồi──
「A, Senpai!」
「Ou, để em chờ lâu rồ—」
Đứng hình.
「Se, Senpai! Cứu em với ạ!」
「──」
Kính thưa quý độc giả, thành thật xin lỗi, xin vui lòng chờ trong giây lát để não tôi tải xuống, xử lý, phân tích, và ngôn ngữ hóa hình ảnh trước mắt.
Tiến độ tải xuống, 0%. Thời gian dự kiến hoàn thành, ba năm tám phút.
「Senpai? Senpai! Tỉnh táo lại đi ạ! Mafuyu, chỉ còn mỗi Senpai để dựa vào thôi ạ!」
「Hộc!」
Bị Mafuyu-chan lay mạnh, Sugisaki Ken, cưỡng chế khởi động lại.
Thực thi chương trình chưa hoàn chỉnh.
Đang phân tích tình hình... Đang ngôn ngữ hóa... Đang âm thanh hóa... Phát lại.
「Sugisaki Ken đã~ Gặp gỡ~ Mỹ thiếu nữ đàn em bán khỏa thân~ Tại vùng đất bí ẩn sau hồ bơi~」
「Đừng có giải thích bằng cái giọng điệu bộ lạc như thế ạ!」
Mafuyu-chan phồng má giận dỗi.
Thế là.
Trong câu chuyện của tôi, một người phụ nữ mặc đồ bơi học sinh (Sukumizu), cuối cùng đã xuất hiện rồi ạ.
*
「Thế là, thế lọ, thế chai ạ. Anh hiểu tình hình chưa?」
「Không, không hiểu đâu! Em nói như kiểu giải thích xong sau khi chuyển chương ấy, nhưng Mafuyu-chan chỉ nói mỗi 『thế lọ thế chai』 thôi mà!?」
「Thì thế nên là, thế lọ, thế chai.」
「Đã bảo là, cái đó không truyền đạt được gì đâu!」
「Hảả!? Vậy sao ạ!? Trong truyện tranh, anime, tiểu thuyết thì thế là hiểu rồi mà!」
「Em bị nhiễm sáng tác đến mức nào vậy hả!」
「Ưư, giải thích tóm tắt đến đoạn này, Mafuyu, thấy oải lắm.」
「Cảm thấy phiền phức chỗ đó thì, Mafuyu-chan không sáng tác nổi đâu!」
「Đành chịu... Em hiểu rồi. Mafuyu, sẽ kể. Tóm tắt đến tập trước.」
「Cuộc đời Mafuyu-chan dựng thành phim truyền hình hả?」
「Một nơi nào đó khác với hiện tại, nhưng là thế giới có nền văn minh rất giống Trái đất chúng ta──」
「Không cần bắt đầu từ thế giới quan đâu! Mà góc nhìn của ai đấy!? Thế giới của chúng ta, là thế giới khác với hiện thực hả!?」
「Chỗ đó sẽ được tiết lộ ở nửa sau câu chuyện, nên giờ cứ im lặng nghe đi ạ. Ừm thì, chuyện là thế này nhé. Ở thế giới này, khác với hiện thực, 500 năm trước nhờ tài nguyên khoáng sản bí ẩn bay từ vũ trụ đến mà cách mạng khoa học──」
「Đã bảo là thôi ngay cái giải thích từ giai đoạn đó đi! Với lại không có bay đến đâu, tài nguyên khoáng sản bí ẩn ấy!」
「Mà, giải thích cho người dân bình thường thì là thế thôi.」
「Mafuyu-chan là cái thứ gì vậy!」
「Thế là, có chuyện này chuyện kia, Mafuyu hiện tại đang mặc đồ bơi học sinh ở sau hồ bơi ạ.」
「Giải thích cái chỗ đó điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Lược bỏ chỗ kỳ cục quá!」
「Ư—m... Vậy thì, đi quán cà phê chút không ạ.」
「Câu chuyện tốn thời gian thế cơ à!? Với lại định đi với bộ dạng đó sao!?」
「A, đúng rồi ha! Đúng vậy! Mafuyu, mặc đồ bơi học sinh xấu hổ không ra trước mặt mọi người được, nên mới, gọi Senpai đến đây mà!」
「Ừ, câu chuyện bắt đầu không thấy đâu nữa rồi!」
Aaa, càng nói càng không hiểu mô tê gì! Có lẽ chưa truyền đạt được cho quý độc giả, nhưng trong lúc thế này, thiếu nữ trước mắt vẫn đang mặc đồ bơi học sinh đấy nhé!? Mức độ hỗn loạn của tôi, có truyền đạt được không!?
Mafuyu-chan nhún vai yare yare.
「Haizz... Hành động ngu ngốc như không đọc tập 1 mà đọc từ tập giữa chừng của bộ truyện được khen là kiệt tác series hay nhất, Mafuyu, ghét lắm nhưng mà... Chính vì có sự tích lũy trước đó mới thành câu chuyện chứ.」
「Không, giờ không phải tình huống nói mấy câu đó...」
「Hết cách rồi. Vậy thì... Em sẽ giải thích từ khoảng tập 7 của Season 4.」
「Phim truyền hình của Mafuyu-chan, đại hit ở Mỹ hay sao!?」
「Đầu tiên, nhóm 《Messiah Gliders》 của Mafuyu đã tránh được nguy cơ chiến tranh hạt nhân ở Season 3 nhưng──」
「Ừm, Mafuyu-chan, hay là đừng làm nữ chính 『Hội học sinh một thể』 nữa, sang làm vai chính câu chuyện khác đi...」
「Nói nôm na thì hôm nay là tập 7 Season 4, 『Tập phim Mafuyu học bơi tiết 5』 ạ.」
「A—, cảm giác nội dung đậm chất bị kéo dài lê thê đúng kiểu series đại hit ở Mỹ nhỉ! Diễn biến nóng bỏng của Season 3 đâu rồi!」
「Và, giải thích đơn giản thì, tiết 5 học xong em cứ lề mề ở hồ bơi, thế là mọi người về hết, đồ thay của Mafuyu cũng bị thu hồi mất tiêu... là như vậy đó. Hết chuyện.」
「Giải thích đơn giản được quá ha!? Giải thích thế giới quan với nội dung Season 3 các kiểu, hoàn toàn không cần thiết ha!?」
Vẫn là đứa trẻ nói chuyện mệt mỏi như mọi khi.
Thấy tôi gục vai xuống, Mafuyu-chan 「Ưư」 vặn vẹo người xấu hổ.
「X, xin lỗi. Mafuyu, thế này nhưng thực ra xấu hổ lắm ạ. Nên lỡ nói chệch đường ray...」
「...Mà, cũng được. Anh, cũng được nhìn thấy đồ tốt rồi. Haizz... hạnh phúc ghê.」
「T, thông báo cho cảnh sát đấy ạ! Em có điện thoại đây!」
「Anh xin lỗi! Mà, ơ kìa? Nhắc mới nhớ, không có đồ thay, sao lại có mỗi điện thoại? Mà nói đúng hơn, tại sao lại không có đồ thay? Với lại, anh tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng trong tình huống này mà gọi điện, thì lựa chọn là anh đâu có đâu nhỉ...」
Thật sự không phải việc mình tự nói ra. Mafuyu-chan 「Thế nên là...」 giải thích với vẻ phiền phức.
「Mấy chỗ đó, có liên quan đến thế giới quan với diễn biến Season 3 đấy ạ.」
「V, vậy à... Có vẻ phiền phức ha.」
「Vâng. Mà, nói toẹt ra thì, có bạn cùng lớp quan tâm đến Mafuyu luôn mệt lử sau giờ thể dục, nên hay cầm đồ giúp Mafuyu, cô bạn ấy, hôm nay cũng như mọi khi mang cặp có đồ thay đi mất tiêu. Điện thoại không bỏ trong cặp, nên còn để lại đó. A, còn nữa, lý do gọi Senpai là, vì nghĩ Senpai biến thái, chắc quen với tình huống này rồi— ạ.」
「Giải thích đơn giản được rồi! Và quả nhiên bối cảnh chẳng liên quan! Hơn nữa lý do chọn anh nghe buồn quá!」
Tsukkomi bận rộn quá! Nhưng đã nắm được sự tình. Mà, nếu là vậy, quả thật tôi cũng không thể cứ tsukkomi hay hóng hớt mãi được.
Hắng giọng cái hừm, tôi cưỡng ép chuyển đổi ý thức.
「Nhưng mà, anh tưởng Mafuyu-chan là người không để ý trang phục chứ.」
「Th, thất lễ quá! Mafuyu cùng lắm, chỉ ở mức mặc pyjama đầu tóc bù xù chưa rửa mặt mắt buồn ngủ đi mua U○ai Bou thôi ạ!」
「Cái đó là mức độ khá là tận thế rồi đấy!」
「...Xấu hổ vì mặc ít vải, hoàn toàn khác với cái đó ạ.」
「Mà, cũng hiểu, nhưng mà. Nhưng... thế thì, anh đi lấy đồ thay cho Mafuyu-chan là được chứ gì?」
「C, cái đó xấu hổ lắm em không chịu đâu!」
「Đúng ha. Với lại, anh mà mang đồ thay từ lớp Mafuyu-chan ra, thì chắc chắn bị bắt thật luôn...」
Nếu là học sinh bình thường có thái độ nghiêm túc thì giải thích đàng hoàng chắc sẽ ổn... nhưng là tôi mà lị. Tự nói mà thấy buồn.
「Nhưng, thế thì, gọi điện cho bạn cùng lớp đó là tốt nhất không? Vốn dĩ, là trách nhiệm của cô ấy mà.」
「Đ, đúng là vậy, nhưng mà... không chịu đâu.」
「Tại sao?」
「T, tại vì... bạn ấy có thiện ý làm nhiều thứ cho Mafuyu, nên em không muốn làm bạn ấy xấu hổ thêm... May mà bên đó chưa liên lạc lại, nên chắc chưa nhận ra. Thế nên Mafuyu, muốn tự mình xử lý vụ này ạ.」
「...Vậy à.」
... Thiệt tình. Đúng là... vô dụng mà cứ ra vẻ tốt bụng ở chỗ kỳ cục, đứa trẻ rắc rối này...
Nhưng, tôi muốn giúp sức. Từ tận đáy lòng.
Xóa sạch tà tâm còn sót lại chút ít!
「Mà, đại khái nắm được tình hình rồi. Tức là...」
「Vâng. Mafuyu, bằng cách nào đó, muốn xâm nhập vào tòa nhà trường, đến phòng Câu lạc bộ Game ạ.」
「Phòng CLB Game? Không phải phòng học sao?」
「Vâng, phòng CLB ạ. Trong tủ đồ của Mafuyu ở đó, có bộ đồ thể thao để đề phòng lúc cần thiết. May là hôm nay CLB Game không hoạt động, nên chắc không có ai. Ở đó mặc đồ thể thao vào, rồi đến lớp thu hồi đồng phục ạ.」
「Ra vậy. Thế thì, anh đi lấy bộ đồ thể thao đó...」
「CLB Game, người ngoài không vào được đâu ạ! Có xác thực vân tay.」
「Cái bảo mật vô nghĩa gì vậy! Không xin phép hội học sinh, lắp đặt cái gì thế hả!?」
「C, cái đó là đương nhiên còn gì! Game ở đó cùng thẻ nhớ và dữ liệu game lưu trong máy, là đồ quý giá không thể đổi bằng tiền! Phải quản lý nghiêm ngặt! Thi thoảng có đấy ạ, những kẻ bất lương định chơi game ở CLB Game để giết thời gian!」
「Ừm, theo quan điểm của anh thì, CLB Game đường hoàng để lại dữ liệu chơi game ở trường học, bản thân nó đã là kẻ bất lương rồi.」
「T, tóm lại là! Gọi Senpai đến đây, không vì lý do gì khác! Dẫn dụ Mafuyu một cách khéo léo, giao cho Senpai nhiệm vụ đưa Mafuyu đến CLB Game sao cho Mafuyu không bị phơi bày trước mắt người khác! Đây là hạng mục ưu tiên tối cao!」
「Tại sao lại bề trên thế!」
Lúc đó Mafuyu-chan, như được châm ngòi gì đó, hắng giọng cái hừm, rồi tuyên bố lớn tiếng!
「Tiêu đề là, 『Mafuyu Gear Solid』, bắt đầu ạ! Nắm lấy Controller (Điện thoại di động), điều khiển Mafuyu, nhắm đến đích sao cho không bị binh lính (học sinh) phát hiện!」
「Tự tiện bị biến thành người chơi cái game kỳ cục!」
「Nếu anh tận hưởng đồ họa siêu thực tế thì em rất hân hạnh ạ.」
「Nhân vật chính mặc đồ bơi học sinh cơ! Chỉ là cái hình ảnh biến thái lảng vảng trong trường thôi!」
Thế là, trước khi đến hội học sinh, chẳng hiểu sao tôi lại phải Clear (phá đảo) một cái game có độ khó cực cao.
... Vua Harem, vất vả thật đấy.
*
Game Start.
《Tururururururu! Tururururururu!》
「A lô, Sugisaki nghe.」
『Đây là S○ake! Không được rồi, Đại tá! Chỗ đó, phải trả lời là 「Sao thế, Sna○ke!」 chứ!』
「Không, tha cho anh được không hả! Cả cái kiểu này, với lại, tự tiện đổi nhạc chuông điện thoại của anh nữa!」
『Được mà! Mấy cái này, nhập vai hoàn toàn thì tiềm năng (potential) của Mafuyu mới tăng lên ạ! Làm lại lần nữa nhé? Đây là Sna○ke!』
「S, sao thế ○nake.」
『Hiện tại đang ở sau hồ bơi. Từ bên đó nhìn thấy gì. Hãy chỉ thị, ạ.』
「Nói thế chứ, chỉ thấy mỗi thiếu nữ mặc đồ bơi học sinh nghiện game thôi à...」
『Định ở trước S○ake đến bao giờ hả! Hãy xem tình hình phía trước đi! Đây là loại game như thế đấy!』
「Không phải game đâu. ... Ưư, đành chịu thôi. Yoisho to.」
Thế là, tôi, bắt đầu di chuyển. Tự nhiên thấy lo là chính mình bị phát hiện cũng toang, nhưng tôi thì sao cũng được mà ha. Thế là, ra khỏi sau hồ bơi, đi bộ ra phía chính diện trinh sát.
Và rồi, gọi điện cho Mafuyu-chan vẫn đang ở sau hồ bơi.
『Đây là S○ake!』
「Không, là Mafuyu-chan chứ.」
『Đã bảo là, vấn đề cảm hứng mà lị!』
『Nhưng mà, Sna○ke ấy à... Cảm giác ít nhất cũng phải biến tấu chút chứ.』
『Vậy sao? Thế thì... ư—m. ... Vậy, 《Sunekajiri》 (Kẻ ăn bám) nhé!』
「Nếu em thấy được thì được thôi!」
『Đây là Sunekajiri! Sao thế, Đại tá!』
「Có tự giác là đang ăn bám (sune kajiri) đấy nhỉ... Mà thôi kệ. Sunekajiri! Theo quan sát thì, quanh đây hoàn toàn không có người! Ổn rồi! Ra phía chính diện được!』
『Rõ! Bắt đầu di chuyển!』
Thế là, lượt của Mafuyu-chan bắt đầu. Cảnh tượng bộ đồ bơi học sinh khom lưng lật đật đi về phía này khá là siêu thực (surreal), nhưng tóm lại, đã tập hợp với tôi. Turn End.
「Hừm. Cái này, thay vì Meta○ Gear, có vẻ giống game Valky○ria trên chiến trường hơn ạ!」
「Ừm, xin lỗi, tư tưởng thay thế hiện thực bằng game, nguy hiểm lắm nên bỏ đi được không.」
「Ng, nguy hiểm là sao chứ! Sunekajiri, ghét cách suy nghĩ đó! Nhầm lẫn hiện thực với Puyo○yo, thì có gì không được chứ!」
「Trong đầu Sunekajiri đang diễn ra cái gì vậy!? Bọn anh bị coi là Puyo à!?」
「Không, Senpai là O○yama Puyo (Puyo cản trở).」
「Biết thế đừng hỏi ──oái, giờ không phải lúc nói mấy chuyện đó.」
Thấy Mafuyu-chan có vẻ hơi lạnh, tôi ngừng đùa giỡn. Dù là mùa hè, nhưng vừa ở hồ bơi lên, lại ở ngoài trời... Tạm thời, khoác áo vest của tôi lên vai em ấy── định thế thì bị cự tuyệt.
「S, mặc áo của Senpai thì, cảm giác, theo nhiều nghĩa là không thể ạ!」
「Sốc!」
「A, không sao đâu ạ. Chín mươi phần trăm là nghĩa xấu, nên đừng bận tâm ạ.」
「Bận tâm chứ!」
「Hắt xì.」
「Thấy chưa, lạnh chứ gì?」
「Kh, không phải. Cái này là... phát ngôn của Senpai lạnh nhạt quá thôi ạ.」
「Em cứ phải làm tổn thương anh từng chút một mới chịu được hả!」
「Ưư, tóm lại là, nếu lo lắng cho cơ thể Sunekajiri, thì hãy mau mau tiến hành game đi ạ. Đến được CLB Game, thì mọi vấn đề giải quyết trong một nốt nhạc! Đến lúc đó, không nhận lòng thương hại đâu!」
Vẫn nguyên bộ đồ bơi, Sunekajiri tức Mafuyu-chan ưỡn cái ngực có ghi tên ra.
「Mà, thời điểm hiện tại anh đang nhận lòng thương hại cực lớn từ em đấy nhưng mà...」
「Nào, đi thôi, Senpai! Tutorial (Hướng dẫn tân thủ) kết thúc rồi đấy!」
「Đến đây là Tutorial cơ à... Mà, đúng thật, từ đây về sau mới là phần chính ha.」
Vừa nói tôi vừa nhìn về phía tòa nhà trường. Quả nhiên Mafuyu-chan cũng đanh mặt lại.
「Đúng vậy ạ. Phía hồ bơi thì cho đến giờ CLB cũng không nhiều người đến lắm, nhưng định đi vào tòa nhà trường, thì kiểu gì cũng không thể không chạm mặt người khác được.」
「Đặc biệt là cửa ra vào (Genkan) sau giờ học ha... ưưm.」
「Mafuyu cũng bí ở đoạn này.」
Suy nghĩ một chút, rồi tôi đưa ra một đề xuất.
「Được rồi, vậy đi bằng cửa ra vào chuyên dụng cho nhân viên ở phía sau đi.」
「Chuyên dụng cho nhân viên... ạ?」
「Ừ. Chỗ đó chỉ có giáo viên nhân viên dùng nên anh nghĩ xác suất gặp người khác khá thấp. Từ đây ra phía sau, có thể vòng qua được.」
「Rõ! Vậy, Sunekajiri, bắt đầu di chuyển!」
Thế là, di chuyển di chuyển. Giữa đường, tôi ghé qua cửa chính thu hồi giày đi trong nhà của tôi và Mafuyu-chan, tôi xác nhận không có ai quanh cửa nhân viên trước, rồi nhanh chóng ra hiệu tay gọi Mafuyu-chan lại. Mafuyu-chan với tư thế thấp người, cuối cùng, cũng xâm nhập vào Học viện Hekiyou.
「Cảm giác như đang làm chuyện cực kỳ xấu xa ấy...」
「Vậy sao? Sunekajiri, lại thấy phấn khích cơ!」
「Ừm, hiểu không vậy? Game này, Game Over thì người chịu thiệt hại, là em đấy nhé!? Cảm giác anh đang là người chơi, nhưng cơ bản anh không liên quan đến vụ này đâu nhé!?」
「...Senpai, cơ thể của Mafuyu, để người đàn ông khác nhìn thấy cũng được sao?」
「Được rồi, đi thôi Sunekajiri! Đừng lơ là! Cắn chặt răng vào!」
「Yes Sir!」
Tôi bỗng trở nên nghiêm túc hẳn, nhanh chóng đi trước từ cửa nhân viên, thám thính tình hình hành lang xung quanh. Nhưng từ đây quả nhiên là trong trường... không, căn cứ địch, cảnh giới không phải dạng vừa.
「Chết tiệt, toàn lính là lính...」
「Người nên lo lắng về việc nhầm lẫn hiện thực với game, chẳng phải là Senpai sao...」
Mafuyu-chan có vẻ nghe thấy tiếng tôi, tsukkomi từ hướng cửa nhân viên.
Tuy nhiên, làm thế nào đây... đang suy nghĩ thì.
「...Oái!」
「A rể? Sugisaki, sao thế?」
Không ngờ, từ phía trước hành lang, Hội trưởng đang lon ton đi tới! Cái này nguy rồi! Mafuyu-chan đang trốn ở hướng cửa nhân viên, nhưng chỉ cần đi sang đó chút là thấy ngay! Chỗ này, phải làm sao không bị nghi ngờ!
「Chào Hội trưởng. Vậy thì, chúc bình an (Gokigenyou), xin tạm biệt (Osarabae).」
「Osarabae!? Cách dùng từ gì thế! Mà phản ứng cũng kỳ cục nữa! Sao thế Sugisaki! Đang giấu giếm cái gì hả!?」
Bị lộ trong tích tắc! Ngay cả Hội trưởng chậm tiêu đó, cũng bị lộ tanh bành! Ở cửa nhân viên Mafuyu-chan, với giọng nhỏ xíu chỉ đủ mình tôi nghe 「Đã hiểu cảm giác của nhân vật bị người chơi gà mờ điều khiển rồi ạ...」 than thở.
Tôi cố gắng lấp liếm.
「X, xin lỗi. Vì vui sướng khi gặp được Hội trưởng ngoài phòng hội học sinh, nên lỡ, bay bổng lên chút.」
「Vậy à. Nhưng mà... Sugisaki, làm gì ở chỗ này? Hội học sinh rồi đấy?」
「H, Hội trưởng làm gì vậy?」
「Hả? Đi dạo.」
Cái bà hội trưởng trẻ con ngây thơ này! Tại sao lại đi dạo chỗ này vào thời điểm này chứ!
「H, Hội trưởng cũng, thế thì, mau đến phòng hội học sinh đi chứ ạ.」
「Ừm, đúng ha! Vậy thì... tham quan cửa nhân viên xong, chị sẽ đến phòng hội học sinh!」
「!」「!」
Tôi cảm thấy Mafuyu-chan nín thở sau lưng! Cái này... cái này, nguy to! Trong tôi lúc này còi báo động đang vang lên inh ỏi! Đỏ rực! Trong lòng, là màu đỏ thẫm!
Nguy rồi... nguy rồi... Dù không phải bị đàn ông nhìn thấy, nhưng bị Hội trưởng nhìn thấy thì chắc chắn bả sẽ làm ầm lên gọi người đến, và hơn hết, sự thật tôi dẫn Mafuyu-chan mặc đồ bơi đi lung tung là cực kỳ nguy hiểm. Biến thái. Giống mấy tên cặn bã trong Eroge thi thoảng thấy, kiểu bắt bạn gái ăn mặc xấu hổ đi trước mặt mọi người ấy!
「? Sugisaki, tránh ra chút coi? Chị xem cửa nhân viên.」
「Ơ, không, cái đó... không được ạ. Chỗ này, không tránh được! Nếu muốn đi qua đây... thì đánh bại tôi rồi hẵng đi điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!」
「Hảả!? Tại sao!? Tại sao chỗ này Sugisaki lại làm như Boss trung gian (Mid-boss) vậy!?」
「Tôi, gần đây mới biết, tôi là người đàn ông nhầm lẫn hiện thực với game ạ.」
「V, vậy à. Nhưng mà... ừm, giờ tránh chỗ đó ra giùm cái...」
「Dù là yêu cầu của Hội trưởng, nhưng riêng cái đó thì không thể nghe được.」
「Tại sao chỉ cái đó là không được!? Với Sugisaki, sứ mệnh bảo vệ cửa nhân viên, quan trọng đến thế sao!?」
「Quan trọng ạ. Không hoàn thành sứ mệnh này, tôi, sẽ biến thành ma vật mất.」
「Cái thiết lập kiểu Fina○ Fantasy gì vậy!」
「Thế nên là, mong chị về cho.」
「Không chịu đâu! Chị... Chị, sẽ không bỏ cuộc ở chỗ này! Nhất định, sẽ xem cửa nhân viên!」
Cảm giác Hội trưởng bốc hỏa lên rồi. Nguy hiểm vãi. Hoàn toàn là nhân vật chính. Cái này là, sắp bước vào chiến đấu rồi.
Đành chịu. Tôi, tung ra thủ đoạn cuối cùng.
「Đ, đúng rồi. Lúc nãy tôi ghé qua phòng hội học sinh, có mang bánh kem đến biếu đấy ạ.」
「Hả!? Vậy sao!? Thế thì không thể chần chừ được! Vậy Sugisaki, chị đến phòng hội học sinh trước nha—!」
Thế là, nhìn theo bóng lưng Hội trưởng chạy vèo đi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Quay lại cửa nhân viên, Mafuyu-chan lo lắng nhìn tôi 「Ổn không ạ?」.
「Ừm, vì là nói dối hoàn toàn, nên hảo cảm của anh sẽ tụt dốc không phanh đấy... đành chịu thôi. Tí nữa anh sẽ khao bánh kem thật.」
「Vậy, đi tiếp thôi ạ.」
「Nói thế chứ.」
Khu vực cửa nhân viên, tuy người qua lại không nhiều, nhưng mà, cũng không bao giờ bằng không. Có đi nữa, cũng chỉ được vài giây. Vì là hành lang nên cũng không có chỗ trốn. Phòng CLB Game nghe nói ở tầng 2, nên tạm thời, muốn đi đến cầu thang ở cuối hành lang nhưng mà...
「Chờ chút nhé.」
Để Mafuyu-chan lại, tôi đi xem tình hình phía trước. Thì phát hiện ngay dưới chân cầu thang, có cái gọi là 「Phòng giáo cụ」. Thử xoay nắm cửa, không khóa. Bên trong toàn thùng các-tông, có vẻ là phòng nhét tạm những đồ chưa cần dùng ngay. ... Cái này được đấy.
Tôi quan sát xung quanh, gọi điện cho Mafuyu-chan.
『Vâng, đây là Sunekajiri!』
「Sunekajiri. Nhiệm vụ đây. Khi anh ra hiệu, hãy chạy toàn lực, lao vào phòng giáo cụ này. Ở đây tạm thời, sẽ không bị ai phát hiện. Lộ trình tiếp theo sẽ tính sau.」
『Roger ạ! Vậy Đại tá! Hãy chỉ thị thời điểm!』
Thế là, chúng tôi bắt đầu nhiệm vụ nguy hiểm nhưng lợi ích lớn!
「Được rồi... ... Chờ đã... Chờ đã... Đừng nôn nóng... Nín thở đi...」
『Hộc hộc... Hộc hộc...』
Cảm giác căng thẳng không bình thường. Tại Học viện Hekiyou ấm áp và nổi tiếng, ai mà ngờ lại xảy ra tình huống thế này chứ. Ngay cả độc giả cũng không theo kịp. Nhưng, chúng tôi là nghiêm túc (Real). Đuổi bắt hay trốn tìm, nếu làm thật, dù không liên quan đến sống chết, cũng sẽ hồi hộp lắm chứ. Giống thế đấy. Người trong cuộc, không có sự dư dả đâu.
「Chờ đã... Chờ đã............! Ngay bây giờ! Người ngớt rồi! Đến đi đến đi đến đi!」
『U, Uooooooohoooooooooooooooooooooooooooooooo!』
Hình ảnh thiếu nữ mặc đồ bơi lao điên cuồng trên hành lang, hiện ra ở đó! Thật siêu thực làm sao!
「! Chết cha! Có người đến! Nguy rồi! Sunekajiri, quay lạ──」
『Không, đi luôn! Cứ thế nàyaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!』
「Su... Sunekajiriiiiiiiiiii!」
Rầmmmmmmmmmm! Mafuyu-chan, dùng làn da trơn láng làm vũ khí, trượt dài trên sàn nhà trơn bóng. Và rồi, ngay khoảnh khắc binh lính (học sinh) quay về phía này, trong gang tấc, đã ẩn mình vào phòng giáo cụ. Tôi vội vàng, đóng sầm cửa lại.
「?」
Trước chuỗi tiếng động lớn, binh lính nhìn về phía này vẻ lạ lùng rồi đi qua trước phòng giáo cụ. Tôi cười ahaha lấp liếm, rồi khi người đi khuất, lau mồ hôi trên trán. Dựa lưng vào cửa phòng giáo cụ, gọi vọng vào trong cho Mafuyu-chan.
「Mission Complete. Làm tốt lắm, Sunekajiri.」
「Hộc hộc... Vâng... Đ, được khen, là vinh hạnh của em!」
「Tuy nhiên, không được lơ là đâu, Sunekajiri. Đáng tiếc là, giống như trong game, tình hình này càng tiến sâu vào bên trong học viện, độ khó càng tăng cao. Chỗ này cảnh giới còn ít nên may mắn, chứ...」
「Vâng... Từ đây về sau, chỗ trốn thế này chắc cũng ít...」
「Vậy thì, họp chiến thuật một lúc ở đây đã──」
Khi, đang nói dở. Từ cầu thang, tiếng bước chân cộc cộc vang lên, ai đó đang đi xuống. Tôi vô tình nhìn nhân vật đó... và giật mình thon thót.
「Ch, Chizuru-san!?」
「Ara, Key-kun. Ngồi bệt ở chỗ thế này, sao vậy?」
「A, không, cái đó, ch, chút nghỉ giải lao ấy mà.」
Vừa cười hề hề, cố gắng cho qua chuyện, nhưng mỹ nữ tóc đen nghiêng đầu, tiến lại gần với vẻ lạ lùng.
「Đ, Đại tá...」
Mafuyu-chan thốt lên tiếng nhỏ qua cánh cửa. N... nguy rồi, cái này! Ngay cả Hội trưởng còn sắc sảo thế! Chizuru-san thì... dù có giãy giụa thế nào, cũng không tự tin né được!
Chizuru-san đến trước mặt tôi, khom người xuống nhìn vào mặt tôi.
「Nè Key-kun, ổn không đấy? Mồ hôi ghê quá...」
「Haha, ha. H, hơi cảm thấy sốt chút thôi ạ...」
「Nguy rồi! Nào, cho mượn vai này, đến phòng y tế thôi? Không được ngồi ở chỗ thế này đâu.」
「A, tự nhiên khỏi rồi ạ.」
「Hảả!?」
Tôi đứng dậy, vận động tay chân loạn xạ. Chizuru-san ngẩn người ra, rồi nhíu mày vẻ lạ lùng 「Cảm giác khỏe thật nhỉ...」.
「Cũng không giống giả vờ khỏe... Ừm, có vẻ không sốt.」
Chizuru-san cất công đặt tay lên trán tôi kiểm tra. Ưư, xin lỗi vì giả bệnh...
「Nhưng, thế thì sao vậy, Key-kun. Ngồi bệt ở chỗ thế này.」
「Ừm thì, chuyện đó, là...」
「Hửm? Chỗ đó là... phòng giáo cụ? Có việc gì ở đây sao?」
Ng, nguy hiểm!
「Ừm... Đ, đúng vậy đấy ạ! Thầy bảo chuyển đồ vào đây ạ! Ya—, mệt quá mệt quá. Thế nên, em mới gục xuống tạm nghỉ giải lao ở đây đấy ạ.」
「Vậy sao? Hừm...」
C, cảm giác mắt Chizuru-san nheo lại rồi. C... cái này nguy to! Khi người này có ánh mắt thế này, thì khả năng cao là nhìn thấu tất cả, cứ như siêu năng lực gia ấy!
Quả nhiên, cô ấy nở nụ cười nham hiểm bí ẩn, đưa ra yêu cầu sát sườn.
「Nè, cho tôi xem bên trong phòng giáo cụ chút được không?」
「T, tại sao ạ? Xem, cũng chẳng có gì thú vị đâu ạ?」
「Cái đó là tôi quyết định, nè, Key-kun?」
A, aaa, aaaaa. K, không được rồi! Không thể thắng người này được! Người này, không phải lính địch hay trùm cuối (Last Boss), hay mấy thứ hời hợt đó! Đơn thuần là, Game Over! Là sự tồn tại như Game Over mặc quần áo đi lại vậy! Gặp là Out. Chạm là Kết thúc. Là sự tồn tại ở cấp độ 「Quy luật」 chứ không phải nhân vật nữa!
「Không, cái đó, chỗ này, thì.」
「Key-kun? Cho, xem, đi?」
「Aaư aư.」
Cằm bị nâng lên một cách yêu mị, bị yêu cầu bằng ánh mắt sắc lẹm.
Thôi, xong rồi. Xin lỗi... Mafuyu-chan. Anh đã, không bảo vệ được danh dự của em.
Và vĩnh biệt, cuộc sống học đường lành mạnh của tôi. Nếu lộ ra việc dẫn dắt và giấu giếm Mafuyu-chan mặc đồ bơi, với tính cách Chizuru-san, chắc chắn sẽ dùng nó làm tư liệu đe dọa tôi, bắt làm những công việc đen tối... cực kỳ đen tối này nọ.
Vĩnh biệt, thế giới tự do. Xin chào, cư dân thế giới ngầm.
Tôi từ từ định tránh ra chỗ đó──
「Cuối cùng cũng bắt quả tang tại trận rồi nhé, Sugisaki Ken!」
「Hả?」
Vào thời điểm này, lại thêm, một sự tồn tại bất thường được thêm vào. Mái tóc vàng đang đi phăm phăm từ phía kia... Hội trưởng CLB Báo chí, Toudou Lilicia! Hay còn gọi là, người không muốn gặp nhất lúc này!
Ng, ngu ngốc, lại thêm bất hạnh chồng chất sao!? Vừa nãy đã bỏ cuộc rồi, nhưng cái này, không được! Nếu người nổi tiếng mồm mép có thể bay tới mặt trăng này cũng có mặt tại hiện trường... thì ngày đó xảy ra, cả tôi và Mafuyu-chan, sẽ không bao giờ có thể đến Học viện Hekiyou được nữa!
Run lẩy bẩy, đổ mồ hôi hột không bình thường. Mafuyu-chan bên trong, bây giờ, chắc cũng đang trong tình trạng giống hệt tôi.
Lilicia-san đến bên cạnh chúng tôi, xoẹt một cái, gí tờ báo vào mặt.
「Báo nội bộ trường dán hôm qua đây!」
「...Hả?」
「Quả nhiên có vẻ cậu chưa xem. Như đã viết ở đây, nghi hoặc cậu tàng trữ số lượng lớn sách khiêu dâm trong trường! Về việc này, hôm nay tôi đang tìm cậu để lấy phản bác... hừ.」
Lilicia-san, nhìn tôi mặt cắt không còn giọt máu, và phòng giáo cụ, cười như đã hiểu ra điều gì đó.
「Có vẻ, chẳng cần xác nhận nữa rồi nhỉ.」
「A...」
G, gì vậy người này. Cô ta... hiểu lầm là tôi đang giấu sách khiêu dâm ở đây sao?
............
Được đấy!
「Ch, chết tiệt! Không ngờ... không ngờ lại bị CLB Báo chí nắm thóp!」
「O—hohoho! Tôi sẽ cho thấy, chỗ tôi, không chỉ có tin đồn nhảm thôi đâu—! Số báo ngoài lề ngày mai, hãy đón chờ nhé—!」
Lilicia-san, vừa nhảy chân sáo vừa bỏ đi. Tôi gục đầu ủ rũ.
Và...
Một người phụ nữ, nhìn tôi đang như vậy, bằng ánh mắt hoàn toàn khinh bỉ.
「Key-kun... ............ ... V, vậy thì, tôi đợi ở phòng hội học sinh.」
「Ít nhất cũng đả động gì đi ạ! Phản ứng thực tế quá!」
「Haizz. Tồi tệ một cách bình thường thế này, thì, tinh thần Do-S (bạo dâm) cũng xìu xuống thôi. Bắt nạt kẻ đáng bị bắt nạt, thì có gì thú vị. Haizz... cảm giác thất vọng ghê. Vậy nhé.」
「Aaa! Hảo cảm tụt dốc một cách kỳ lạ! Khoa──」
Chizuru-san với vẻ thất vọng, cộc cộc bỏ đi khỏi nơi đó.
............
「Đ... Đại tá! Làm được rồi nhỉ! Mission Complete rồi ạ!」
「Thứ mất đi lớn quá đấy!」
Thế là, nguy cơ đã qua. Tiện thể hảo cảm tôi tích lũy bấy lâu, cũng đi tong.
Mafuyu-chan gọi qua cánh cửa.
「Nhưng mà, cảm giác mây đen kéo đến thật sự rồi đấy ạ. Đến đây thôi mà đã thế này, thì phía trước... lại cứ gây phiền phức cho Senpai mãi...」
「Không, giờ thì, thà thế, chứ đến đây mà bỏ cuộc, thì anh không được đền đáp chút nào nên tha cho anh đi! Dù trái ý muốn Sunekajiri, anh, cũng sẽ bắt Clear cái game này cho bằng được!」
「Haư! Đại tá sung sức quá! Đã rõ! Sunekajiri, cũng sẽ cố gắng!」
「...Mà, nói thì nói vậy thôi.」
Xác nhận Chizuru-san và Lilicia-san đã đi hẳn, thám thính tình hình phía cầu thang. Cầu thang người qua lại không nhiều... nhưng cũng không ít. Người đi lại liên tục nên chạy qua là cực kỳ khó khăn, mà có chạy qua, thì phía trên cũng không có chỗ trốn như phòng giáo cụ.
Tuy nhiên, nói vậy, vì phòng CLB Game ở tầng 2 nên kiểu gì cũng phải đi qua cầu thang nào đó, vòng đường khác cũng chẳng giải quyết được gì.
Quay lại trước phòng giáo cụ, khoanh tay suy nghĩ. Chà, làm thế nào đây...
「Đại tá!」
「Sao thế, Sunekajiri.」
「Sunekajiri... đi đây! Dù không thể, cũng sẽ làm đến cùng! Em nghĩ đó là cách duy nhất, đền đáp Đại tá đã liều mình bảo vệ Sunekajiri!」
「S, Sunekajiri! Nhưng mà... có đặc công (tấn công liều chết) thì, cũng là ván cược quá chênh lệch...」
「Không sao đâu ạ! Sunekajiri, có diệu kế! Đại tá hãy chờ trên cầu thang, dùng điện thoại báo cáo người qua lại ạ! Còn lại, Sunekajiri sẽ xoay xở!」
「Sunekajiri... ... Hiểu rồi! Anh tin em!」
「Đại tá!」
「Sunekajiri!」
Mối quan hệ tin cậy có một không hai nảy sinh trên chiến trường. Cùng với chiến hữu, thì có thể sống sót đến bất cứ đâu! Tôi của hiện tại, nghĩ như vậy.
Nhân tiện thưa mọi người, tiểu thuyết này, là series Hội học sinh một thể (xác nhận).
Theo chỉ thị của Sunekajiri, tôi chờ trên cầu thang. Và rồi, vừa quan sát người qua lại, vừa gọi điện.
「Sunekajiri... nói cái này, nhưng quả nhiên người qua lại không ngớt đâu. Dù có luồn lách qua khe hở giỏi thế nào, thì cùng lắm, chỉ đến chiếu nghỉ là giới hạn không bị nhìn thấy thôi. Nhưng ở chiếu nghỉ không có chỗ trốn...」
『Không sao đâu ạ, Đại tá! Hãy tin Sunekajiri! Đại tá, chỉ cần khe hở đến chiếu nghỉ là được, hãy canh thời điểm tốt, tuyên bố Mission Start đi ạ!』
「Hiểu rồi. Nếu em đã nói đến thế... Được, chờ đã... Chờ đã... Đừng nôn nóng...」
『Hộc hộc, hộc hộc.』
Thình thịch thình thịch. Thình thịch thình thịch.
「Đừng nôn nóng... Chờ thời cơ... Đừng bỏ lỡ............! Ngay bây giờ! Đi đi đi đi!」
『Uooooooohooooooooooooooooo!』
Rầm! Tiếng đẩy mạnh cửa phòng giáo cụ mở tung! Ngay sau đó là âm thanh rầm rập chạy lên cầu thang từ phía dưới! Tôi vừa xác nhận bằng tai, vừa hướng mắt về phía học sinh đang đi tới!
「Nguy rồi! Sunekajiri! Học sinh đến rồi! Dừng lại! Không, quay lại──」
『Không sao đâu ạ! Đến chiếu nghỉ rồi!』
「Không không được, chiếu nghỉ thì, cứ thế sẽ bị phát hiện──」
Tôi, cuống cuồng gọi, nhìn xuống phía dưới thì!
Ở chiếu nghỉ, có cái thùng các-tông, đang ở đó.
「Có cái gì đang ở đó kìaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?」
『Hộc hộc... hộc hộc...』
Giọng nói nghẹt nghẹt vang lên từ điện thoại. Cảm giác từ nãy âm thanh cứ lạ lạ, hóa ra là ở trong thùng các-tông sao!
Học sinh vừa đi tới, giật mình trước tiếng hét thất thanh của tôi, đi qua cạnh tôi xuống cầu thang.
Và rồi... khựng lại một khoảnh khắc trước cái thùng các-tông ở chiếu nghỉ.
『Hoàn hảo... Sunekajiri, giờ cũng giống như người tàng hình vậy!』
Mafuyu-chan nói nhỏ vào điện thoại. Tôi tsukkomi lại sao cho học sinh kia không nghe thấy!
「Bất tự nhiên quá thể đáng! Tại sao thùng các-tông lại ngự tọa ở chiếu nghỉ cầu thang chứ!」
『Nhìn đi ạ. Từ cái lỗ nhỏ mở ra Sunekajiri cũng xác nhận được, tên lính địch này, hoàn toàn không nhận ra Sunekajiri đâu. Đang ngẩn người ra kìa!』
「Thì đó là tại đang chú ý đại vào em đó! Làm sao bây giờ! Đang bị nhìn bằng ánh mắt cực kỳ khả nghi kìa!」
『Đ, đảm bảo ạ! Cất công chọn cái thùng trơn này trong số rất nhiều thùng ở phòng giáo cụ, là có lý do cả đấy! Nhìn đi ạ, cái logo Sunekajiri dùng bút dạ có sẵn ở đó viết lên!』
「C, cái đó là!?」
《Chất thải hạt nhân bên trong》
「Học viện kiểu gì vậyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!」
『Hoàn hảo! Thế này, không ai dám lại gần đâu! Đúng là người tàng hình!』
「Bất tự nhiên đến mức kinh ngạc! Nhìn kìa! Học sinh lúc nãy, không nhúc nhích tí nào luôn!」
『Fufufu... Mặt xanh mét rồi kìa, ạ.』
「Thì xanh là phải rồi! Cảm giác như, nhiều thứ kết hợp lại, sợ vãi! Chắc cậu ta cảm giác như lạc vào thế giới kỳ lạ (Yo nimo Kimyou na) rồi!」
Ở trường học bình thường định xuống cầu thang, thì thấy cái thùng các-tông bất tự nhiên ở chiếu nghỉ, bên hông có logo 《Chất thải hạt nhân bên trong》, hơn nữa lại còn viết tay... Tâm trạng lúc đó, tôi không thể nào đoán nổi.
Người qua đường đó, sau một hồi nhìn chằm chằm cái thùng... chẳng biết nghĩ gì, rón rén rón rén, xuống hết cầu thang với khoảng cách xa cái thùng nhất có thể, và rồi, cuối cùng chạy biến đi mất.
... Cảm giác như thành công rồi!
『Sunekajiri, tiếp tục tác chiến!』
「Uo!? Thùng các-tông leo cầu thang!?」
Hơn nữa nghĩ đến việc bên trong là thiếu nữ mặc đồ bơi học sinh, thì, sự siêu thực (surreal) đã lạm phát, đầu óc tôi hoảng loạn rồi!
Tuy nhiên, loằng ngoằng thế nào, cũng đến được chỗ tôi trên đầu cầu thang. Thùng các-tông ngự tọa ngay cạnh tôi. Đúng lúc đó từ hành lang tầng 2 lính địch (học sinh) lại đi tới vài người, nên tôi diễn như vừa đặt cái thùng nặng xuống, để qua mặt. Có vẻ tự nhiên hơn là để thùng các-tông đơn độc ở chiếu nghỉ, bọn họ đi xuống dưới mà không nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ nào đặc biệt. ... Phù.
Từ trong thùng, giọng nói vang lên.
「Fufufu... Sự cơ trí của Sunekajiri, thấy chưa, ạ.」
「Ừm, chà, kết quả thì cũng xoay xở được nhưng mà! Logo chất thải hạt nhân bên trong, chắc chắn là không cần thiết đâu! Nếu được thì muốn em để trơn thế mà đến hơn!」
「Thế thì bất tự nhiên lắm.」
「Cảm tính cho rằng thế là bất tự nhiên thì có ha!」
Kỳ lạ! Tình huống nói chuyện với thùng các-tông này cũng kỳ lạ vãi!
「Tóm lại, Đại tá. Đã đến đây thì sắp tới rồi. Đến CLB Game thôi.」
「A, ừm. ... Nhưng mà...」
Liếc nhìn cái thùng, rồi nhìn hành lang xung quanh.
「Tránh được việc bị nhìn thấy mặc đồ bơi... nhưng di chuyển nguyên cái thùng thì cũng bất tự nhiên lắm.」
「Là Học viện Hekiyou nên chắc ổn thôi chứ ạ?」
「Ừm, thú thật là có cảm giác đó! ... Ư—m, kiếm xe đẩy đến, đặt thùng Sunekajiri lên đó vận chuyển ha.」
「Nhưng phòng giáo cụ không có xe đẩy.」
「Vậy à... Đi lấy xe đẩy khác, chắc cũng tốn thời gian... Để thùng ở đây thì sợ, bác bỏ phương án đó ha... Vậy, giả vờ như anh đang kéo lê, rồi di chuyển?」
「Ư—m... Cái đó Sunekajiri, cũng không tự tin lắm. Anh nhìn là biết, cái thùng này, em đục thủng đáy rồi. Đứng im thế này thì không biết, nhưng di chuyển, tiếng cọ xát nhẹ hều, cảm giác sai sai lắm.」
「Vậy à... Làm thế nào đây ta.」
「...Oáp. Trong lúc Đại tá nghĩ kế sách, Sunekajiri, ngủ được không?」
「Đừng có thấy chỗ kín tối mà an tâm! Cái đồ hikikomori thuần chủng này! Tự mình cũng nghĩ đi chứ!」
「E—」
「Nghĩ là vấn đề của ai hả!?」
「Vấn đề của Đại tá ạ. Nếu lỡ bị phát hiện thì nói 『Bị Senpai cưỡng ép... gusu (hức)』 để nhận sự đồng cảm, thì với Sunekajiri là vạn sự OK, nên là.」
「Cái đó đúng là vấn đề của anh thật! Càng lúc càng không được Game Over rồi!」
「Ma, cố lên nhé ạ. Mafuyu ngủ đây. Yoisho to.」
「Ác nữ hả! Đừng có thiết lập cuộc sống của mình trong thùng các-tông!」
「Ưư, vậy Đại tá, có kế sách hay không ạ?」
「Đ, đúng rồi ha. Nếu đi qua hành lang khó khăn... thì đi qua trong phòng thì sao?」
「Trong phòng ạ? Em không hiểu ý lắm...」
「Fufu, từ đây đến phòng CLB Game, có phòng Lý hóa và phòng chuẩn bị Lý hóa khá lớn đúng không? Đi qua đó... a la thần kỳ chưa! Ra ngay trước phòng CLB Game!」
「R, ra vậy ạ! Đó là tác chiến hay! Vậy nhanh chóng đi thôi!」
「Ou, vậy anh đi thám thính phòng Lý hóa đây!」
Thế là, tôi, khí thế hừng hực bắt đầu trinh sát.
Và rồi, mười giây sau. Quay lại cạnh thùng các-tông, tôi, với vẻ mặt nghiêm trọng, báo cáo với cô ấy.
「...Sunekajiri thị, Sunekajiri thị.」
「C, cái gì mà tự nhiên, nói chuyện kiểu hình tượng Otaku điển hình thế.」
「Tại hạ có tin vô cùng đáng tiếc đây (de gozaru yo).」
「Đã bảo là, đừng có nói chuyện kiểu cảm nhận được ác ý đó nữa! Otaku như thế không có đâu──」
「Trong phòng Lý hóa, có một nhóm nam nữ nhìn như Riajuu (người có cuộc sống thực tế viên mãn) khoảng hơn chục người, đang đàm đạo vui vẻ đấy (de ojaru).」
「Vãi chưởng (Cho www Oma www)」
Do sốc quá, cả hai hóa thành Otaku điển hình luôn. Lý do thì không có gì đặc biệt. ... Có những lúc không dùng giọng điệu khác thì không chịu nổi, nhỉ.
Một khoảng thời gian im lặng trôi qua giữa hai người. Tuy nhiên... đột ngột, từ trong thùng vang lên tiếng cười khả nghi 「Kukukuku...」.
「Đại tá... Vì biết sẽ có chuyện này, Sunekajiri, đã mang vài Item (vật phẩm) từ phòng giáo cụ ra.」
「Oho! Thật hả! Lúc này, nhắm mắt làm ngơ chuyện tự ý mang trang thiết bị nhà trường ra! Thế... Cái gì! Em mang cái gì ra!」
Trước câu hỏi của tôi.
Có vẻ như một thoáng do dự... Cái thùng hơi nâng lên, từ khe hở đó, một vật đen bóng chìa ra.
Trước hình dạng đó khiến tôi nuốt nước bọt ực một cái... cô ấy, trịnh trọng, tuyên bố.
「Súng ạ.」
*
「Đây là Alpha 1. Đã vào vị trí. Over.」
「Đây là Alpha 2. Chuẩn bị vạn toàn. Lúc nào cũng chơi được, ạ. Over.」
Dán người vào cửa phòng Lý hóa, dù đối mặt nhau, nhưng vẫn trao đổi như liên lạc vô tuyến. ... Được mà, mấy cái này là cảm hứng thôi.
Một tay, là khẩu súng đen bóng. Tay kia của tôi, là trang bị đặc thù nào đó. Mafuyu-chan trong thùng các-tông, chắc đang cầm hai khẩu súng lục.
Tôi... đặt tay lên cửa để báo hiệu bắt đầu tác chiến, hít thở chậm rãi, gọi thùng các-tông.
「Standby... Standby...」
「............」
Cảm giác như đội đặc nhiệm. Ra hiệu bằng bầu không khí hú họa, nhưng điều đang nói, cũng chẳng khác gì 「Chờ đã」. Là người Nhật mà. Nhưng được mà.
「Standby...」
Bị người qua đường chú ý dữ dội, cảm giác lẫn lộn đầu đuôi không thể chối cãi, nhưng đã đến đây thì phải làm thôi. ... Lên nào!
Mở toang cửa rầm một cái, ném mạnh trang bị đặc thù nào đó vào phòng, đồng thời hét lớn chỉ thị cho thùng các-tông!
「Go! Go Go Go Go Go Go!」
《Basha Basha Basha Basha Basha!》
《Pyun Pyun!》
「Kyaa!?」「Gwa!」「Dừng lại đi—!」「Cứu với—!」「Iyaa—!」
《Zudadadadadadadadada!》
「Sunekajiri, lên điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!」
「Uooooooohoooooooooooooooooooooooooooooooo!」
Tiếng súng, tiếng gào thét, tiếng bi ai, và... 《Tiếng vòi phun nước di động bị lỗi》! Miêu tả bỏ rơi quý độc giả, thành thật xin lỗi đang tiếp diễn ạ!
Thế là, màn trấn áp phòng Lý hóa đột ngột của tôi và Mafuyu-chan bắt đầu!
Đầu tiên, ném cái 『Vòi phun nước di động bị lỗi phun nước tung tóe dữ dội không kiểm soát được』 (dự định là lựu đạn gây choáng - Stun Grenade) mà Mafuyu-chan mang từ phòng giáo cụ vào phòng Lý hóa, gây hoảng loạn để đánh lạc hướng chú ý khỏi chúng tôi!
Trong hỗn loạn chúng tôi đột nhập phòng Lý hóa, ưu tiên Headshot những kẻ quay về phía này bằng súng... à không, bắn mù bằng súng nước ── suy nghĩ cho sự an toàn của mắt, uy lực yếu nhất (cấp độ rửa mắt sau khi bơi), bắn bồng bềnh và nhắm vào trán chứ không phải mắt để nước chảy xuống làm mờ mắt, hơn nữa bên trong là thuốc nhỏ mắt mượn tạm từ phòng y tế gần đó ── để cướp đi tầm nhìn!
Tức là!
「Cái quái gì thế nàyyyy!」「Iyaa! Mặt ướt nhẹp rồi—!」「Rốt cuộc là cái gì──!」
Hành vi gây phiền phức thuần túy! Có bị khiển trách thì cũng chẳng cãi được gì! Đã sớm là khủng bố nhẹ!
『Xinnnnn lỗiiiiiiiiii!』
「Cảm giác như vừa xin lỗi vừa bắn!」「Mắt... mắt tôiiii────! ... Cảm giác sảng khoái ghê!」「Kỳ lạ! Sự mỏi mắt tan biến vô ích! Nhưng tầm nhìn! Tầm nhìn!」
『Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi ạ!』
Vừa nói vậy, hai người, thực hiện Headshot (Bắn súng nước vào trán. Các bé ngoan đừng bắt chước nhé!). Tôi cơ bản là vạn năng thì đương nhiên, cả Mafuyu-chan tạm thời cởi thùng các-tông ra, nhờ tay nghề chơi game, cũng bắn chính xác.
Thế là, cướp đi tầm nhìn của gần mười học sinh Riajuu chỉ trong vài giây!
「Phòng Lý hóa, All Clear.」
「All Clear!」
Hai người, hạ súng xuống cái rụp, thở phào. Tuy nhiên, từ trong phòng là bão la ó!
「C, cái gì vậy, bọn mày! Làm cái trò này... tao mách hội học sinh đấy!」
Trước câu nói đó... Mafuyu-chan, tuyên bố bằng giọng ác độc.
「Báo cáo hội học sinh cũng vô ích thôi! Bởi vì... hội học sinh, cũng đã nằm trong tay bọn ta rồi! Kukukuku!」
「C, cái gì cơ!? Bọn mày... rốt cuộc là! Hừ! Giá mà mở mắt được! Cảm giác sảng khoái vãi, nhưng ướt nhẹp không mở được! Cái gì vậy!」
Chúng tôi, đúng là vai ác thật sự. Cảm giác cắn rứt lương tâm ghê gớm, nên tôi giục Mafuyu-chan đang đắc ý, chui vào thùng các-tông và nhanh chóng chạy qua căn phòng.
Tạm thời, để lại một câu thoại khi bỏ đi.
「L, lần sau chừa nhé, không được tự tiện tụ tập ở phòng Lý hóa mà không xin phép đâu đấy ~」
『Chỉ vì chuyện đó mà bọn tao (tôi/mình) bị trấn áp sao!?』
Ư, ừm, xin lỗi nhé, tập đoàn Riajuu. Thú thật là làm quá đáng quá, nhưng mà, nước sẽ khô ngay thôi, mắt mấy chục giây là bình thường lại à, nên là, tha lỗi nhé? Nhé? Mafuyu-chan thay đồ xong, tí nữa chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm dọn dẹp mà.
Tạm thời, từ cửa đối diện cửa vào, đi qua phòng chuẩn bị Lý hóa, chỉ mình tôi ra hành lang, thám thính tình hình, canh lúc học sinh không qua lại, đưa Mafuyu-chan IN Thùng các-tông ra hành lang.
Và rồi, áp sát ngay cửa phòng CLB Game trước mắt!
「Đ, đến đây dài thật...」
「Sunekajiri... cảm động ạ! Không ngờ, thực sự đến được đây!」
「Ừm, thứ mất đi nhiều quá nhưng mà!」
「Vậy Sunekajiri... đi đây! Lúc học sinh biến khỏi hành lang tiếp theo, nhanh chóng vượt qua xác thực vân tay, Clear cái game này cái rẹt──」
「Ch, chờ chút im lặng nào Sunekajiri!」
「!?」
Cảm thấy khí tức nguy hiểm, vội vàng bắt Sunekajiri im lặng. Khoảnh khắc đó... từ phía phòng Lý hóa, giọng nói quen thuộc vang lên!
『Gì thế gì thế! Nghe bảo có trận chiến dữ dội ở đây mà! Sao vậy!』
『A, Phó hội trưởng! Nghe này! Hồi phục rồi nhưng mà, cảm giác, tất cả mọi người ở đây, tự nhiên bị tấn công, bị làm cho sảng khoái mắt đấy!』
『Cái gì... Thế thì là khủng bố hèn hạ rồi! Tù chung thân cho hung thủ là không tránh khỏi đâu!』
Tôi nghĩ không phải chuyện xấu đến mức bị nói thế đâu ạ! Đúng là hành vi gây phiền phức thật! Hành vi quá đáng thật! Nhưng phán đoán đó cũng quá đáng nốt không!?
Giọng nói vang lên từ phía phòng Lý hóa, rõ ràng là bạn cùng lớp của tôi, và cũng là Phó hội trưởng hội học sinh giống tôi, giọng nói của người đó, dần dần chứa đầy sự giận dữ.
『Chết tiệt... Không thể tha thứ! Được rồi, mọi người! Cứ giao cho tớ! Hung thủ, nhất định sẽ bắt được!』
『Oa—!』
『Thế, tên khủng bố chạy hướng nào?』
『Hướng kia ạ!』
『Hiểu rồi! Vậy thì... Phó hội trưởng hội học sinh, Shiina Minatsu, xuất kích!』
Ngay sau đó, cửa phòng chuẩn bị Lý hóa mở ra rầm rầm với khí thế kinh khủng! Và rồi... đang đi phăm phăm về phía này, đồng đội (học sinh) bị đụng tay vào, thiếu nữ với vẻ mặt quỷ dữ... Shiina Minatsu.
Mafuyu-chan hoàn toàn rúc vào trong thùng các-tông, nhưng nhìn từ bên ngoài cũng biết, đang run lẩy bẩy.
C, cái này... nguy to rồi! Đến đây, không ngờ Trùm cuối (Last Boss) lại xuất hiện sao!?
Minatsu nhận ra phía này, vẫn giữ vẻ hừng hực khí thế, bắt chuyện.
「Này, Ken!」
「V, vâng!」
Khí thế ghê người! Nếu buông lời quấy rối tình dục như mọi khi, chắc chắn có hào quang gãy vài cái xương tỏa ra!
「Mày, quanh đây có nhân vật khả nghi... nghe đâu là bộ đôi có vũ trang, có nhìn thấy không?」
「Kh, không...」
《Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc》
Cái thùng các-tông bên cạnh tôi rung lắc dữ dội. Chú ý đến điều đó, Minatsu, với ánh mắt nghiêm khắc, hỏi tôi.
「Này, Ken. Cái thùng các-tông này là gì.」
「Ừm thì... cái đó...」
「Chẳng lẽ... hung thủ đang ở bên trong...」
「Hự!」
Nguy rồi! Theo một nghĩa nào đó là chính xác! Định tìm cách đè cái thùng xuống, nhưng nỗi sợ của Mafuyu-chan đã lên đến đỉnh điểm, run không ngừng được. C, cái này nguy to!
「Này, Ken. Cái thùng các-tông đó... cho tao kiểm tra bên trong chút được không?」
「Ơ, không.」
「Được mà nhỉ.」
「Ư, vâng.」
《Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!》
Thùng các-tông thị run lên đến cao trào rồi! Xin lỗi, Mafuyu-chan! Anh không thể từ chối được! Nói đúng hơn, lựa chọn từ chối còn chẳng hiện ra nữa!
Đầu óc quay cuồng! Là chị em, nên nhìn thấy đồ bơi cũng không sao nhỉ? Giải thích thì... kh, không, vấn đề không còn là chuyện đó nữa rồi! Mở cái thùng này ra, thứ Minatsu nhìn thấy là cô em gái mặc đồ bơi học sinh đang run lẩy bẩy, và đống vũ khí cất bên trong!
Từ đó suy đoán ra cái gì thì hoàn toàn không đoán được, nhưng Minatsu tính nóng như kem... chắc chắn sẽ đánh tôi thừa sống thiếu chết trước đã. Cảm giác thế. Là tôi mà nhìn thấy cảnh này, cũng táng tôi ngay tức khắc. ... Tự mình giả định mà còn thấy khó hiểu, nhưng đang hoảng loạn thì biết làm sao!?
「Này, Ken, làm gì thế. Cho tao xem trong thùng đi. Hay là sao, mày... chẳng lẽ... đang bao che cho ai hả?」
「Gikuri (Giật mình). ............ ... H, hoàn toàn không? Hiu, hiu ~ ♪ A, Minatsu, đằng kia có bánh Donut rơi kìa?」
「Mày khả nghi đến mức nào vậy! Khả nghi quá mức, đến mức ngược lại thấy không khả nghi luôn ấy!」
「Th, thế thì, ừm, được mà nhỉ, vụ cái thùng ấy.」
「Không thế được đâu! Cuộc điều tra của tao... gánh vác nguyện vọng của những nạn nhân thiệt mạng trong vụ khủng bố đó, gia đình đau buồn, đồng nghiệp đã hy sinh, và nhiều người khác bị bóp méo cuộc đời! Không thể bỏ cuộc ở chỗ này được!」
「Tự nhiên trong mày nó biến thành đại tội phạm ghê gớm thế!?」
「Thì là đại tội phạm chứ sao! Học sinh trường mình chết bao nhiêu người đấy!」
「Không có chết đâu! Bọn tao giấu đồ bơi học sinh thôi mà hy sinh bao nhiêu người thế hả!」
「Đồ bơi học sinh?」
「A...」
N, nguy rồi! Bị dồn ép cuống lên lỡ mồm rồi lại bị dồn ép vào vòng luẩn quẩn ác tính! Làm sao đây! Làm sao đây, Mafuyu-chan!
《Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!》
Thùng các-tông chỉ biết run thôi! Thủ phạm chính vô dụng!
「Này, Ken. Cái này... rõ ràng là, có người bên trong chứ gì.」
「Kh, không phải đâu? Cái run này... là chế độ rung điện thoại của tao đấy?」
「Điện thoại mày công suất mạnh cỡ nào vậy! Đéo phải kiểu rung đó đâu!」
「Xin lỗi... Thật ra, tao đang nuôi Makkuroku○suke (bụi đen) bên trong. Nó yếu với ánh sáng, đừng mở ra.」
「Vậy à... Thế thì đành chịu ha ── mày nghĩ tao sẽ rút lui chắc?」
「Không nghĩ. Ngược lại nếu đầy ắp Makkuro○suke thì là đầy ắp, mày là người sẽ cố nhìn cho bằng được.」
「Đúng vậy. Hiểu rõ đấy. Vậy, mở nha?」
「...Nhẹ nhàng thôi nhé?」
「Ồ ồ, ngạc nhiên chưa, tự nhiên hết muốn mở cái rụp luôn!」
Có hiệu quả chút ít! Nhưng, cũng chỉ nhất thời.
Vạn sự hưu rồi. Tất cả, xong rồi.
Minatsu đặt tay lên thùng các-tông, bóc phần dán băng dính bên trên. Và rồi──
「Chịu trói đi! Tên khủng bố!」
Mở tung cái thùng ra──
Khoảnh khắc đó, những sự việc hôm nay chạy qua não tôi như đèn kéo quân! Đúng vậy, hôm nay hai người đã vượt qua bao khó khăn ── không, tôi khổ sở, tôi khổ sở, tôi khổ sở! Vậy mà! Kết thúc thế này, thì nỗi khổ của tôi có ý nghĩa gì chứ! Kết cục, kháng cự hay bị lộ đều là địa ngục! Nhưng nếu cùng là địa ngục! Ít nhất!
「Không đượccccccc────────────!」
「!?」
Tôi Tackle (húc) vào Minatsu ── giả vờ thế rồi ôm chặt lấy, kéo ra khỏi cái thùng! Tận hưởng cơ thể mềm mại munimuni! Đồng thời biết rõ làm chuyện vui sướng này thì cái mạng mình không còn, nhưng, sao cũng được! Vừa bịt mắt Minatsu, vừa chỉ thị cho Mafuyu-chan!
「Đi đi────────────! Sunekajiri──────────! Mặc kệ anh, đi trước đi──────────────!」
「Đ... Đại tá!」
「Uo!? Gì thế!? Này, Ken, bỏ tay ra! Không thấy gì cả! Mày, định làm gì! Làm thế này, giác ngộ rồi chứ hả!?」
「Aaa... Giác ngộ rồi! Đằng nào thì phía trước cũng là địa ngục! Vậy thì... vậy thì, tao, sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi nhìn địa ngục! Thế nên đi đi! Đi đi, Sunekajiri!」
「Đại tá...」
「Từ nãy giờ là cái gì thế hả, Sunekajiri với Đại tá ấy! Là ai!」
Đến đây, mật danh (Code Name) đã có tác dụng! Nhập vai sẵn đúng là tốt thật!
「Đi đi, Sunekajiri! Trong lúc tao... tao, đang cầm chân con ác quỷ này!」
「Ai là ác quỷ hả!」
「Đại tá... Em hiểu rồi! Sunekajiri, đi đây! Cảm ơn anh đã giúp đỡ!」
Xác nhận Sunekajiri đã vượt qua xác thực vân tay và vào trong phòng CLB Game. Đồng thời, tôi bị Minatsu hất văng ra. Trước tôi đang ngã bệt xuống đất, Minatsu với mấy cái dấu thập nổi trên trán, bẻ tay rắc rắc tiến lại gần.
「Yoo, Ken. Tự nhiên ôm ấp người ta, thả tên khủng bố đi... sẽ thế nào, mày biết rồi nhỉ?」
「M... Minatsu, cho nói lời cuối, được không?」
「Gì?」
「Cơ thể em... phê vãi hự bộp!」
Bị đấm giữa chừng câu thoại, tôi cứ thế bị cuốn vào cơn bão bạo lực.
*
「Phó hội trưởng! Có thông tin phòng giáo cụ bị lục lọi một cách khả nghi!」
「Cái gì!? Thế thì có thể là hành vi của bọn khủng bố rồi! Đi ngay!」
Bạo lực kết thúc cùng với câu thoại đó, là bao nhiêu phút sau đó nhỉ. Đối với tôi là vài phút như vĩnh cửu.
Cứ thế gục ngã, tôi dựa lưng vào phòng CLB Game nơi Mafuyu-chan chắc đang thay đồ. Người qua đường, tránh tôi như nhìn rác rưởi mà đi.
... Điều đáng sợ của bạo lực từ Minatsu là, vì do một trong những người phụ nữ am hiểu bạo lực nhất thế giới thực hiện, nên đau kinh khủng khiếp, nhưng di chứng hay vết bầm tím thì hoàn toàn không để lại. Theo một nghĩa nào đó là lương thiện, theo một nghĩa nào đó là cực kỳ ác độc.
Bởi vì, không để lại bằng chứng bạo lực! Tiếng binh bốp rầm rầm ghê lắm, thực tế đau vãi, thế mà chẳng hiểu sao, không có tí xuất huyết nội hay gì cả. Quần áo cũng không hỏng. Nhờ thế, dù tôi có gục thế này, cũng chẳng ai thèm đưa tôi đến phòng y tế luôn.
Thở dài phù một cái, nhìn lên trần hành lang. Đang như vậy, thì từ phòng CLB Game, Mafuyu-chan bắt chuyện. ... Hôm nay đúng là ngày nói chuyện mà không nhìn mặt nhau.
「Đại tá... à không, Senpai. Ổn không ạ?」
「Ou, hoàn toàn không ổn, nhưng ổn.」
「Cảm giác... hôm nay xin lỗi anh ạ.」
「Haha, giờ xin lỗi gì nữa chứ. Cái cuối cùng, là quyết định của anh mà.」
「Nhưng, gây phiền phức cho bao nhiêu người.」
「Cũng không hẳn thế đâu. Những người bị trấn áp, đến mức kích động Minatsu thế kia, thì có vẻ cũng hiểu cái trò này rồi. Quả nhiên là học sinh Học viện Hekiyou, biết đọc bầu không khí ha. Mà, tí nữa anh định đi xin lỗi đàng hoàng một lần.」
「Vâng...」
「Không, thật sự, anh nghĩ bên đó cũng chẳng để bụng đâu?」
Cười đáp lại Mafuyu-chan có vẻ hơi nghiêm trọng. Dù vậy, giọng Mafuyu-chan vẫn chìm lắng.
「Cái đó... Senpai. Mafuyu... thực ra là──!」
「Anh biết mà. Dù bị bỏ lại ở hồ bơi với bộ đồ bơi, thật ra hoàn toàn không cần thiết phải làm chuyện này. Cách giải quyết đơn giản hơn, có đầy ra đấy, đúng không?」
「...Vâng. Nhưng Mafuyu...」
「Chẳng phải được rồi sao, thế là.」
「Hả?」
Qua cánh cửa, tôi cười và nói với Mafuyu-chan đang hơi ủ rũ.
「Với tư cách con người thì thật sự hỏng bét, nhưng. Với tư cách học sinh Học viện Hekiyou, thì 100 điểm đấy, sự kiện thú vị hôm nay.」
「Senpai...」
「Gây phiền phức cho bao nhiêu người, chưa xin lỗi mà nói câu này thì hơi kỳ... nhưng ít nhất, anh, cực kỳ vui đấy, cái game này. Mọi người bị cuốn vào, chẳng phải cũng thế sao. Kể cả Minatsu, mọi người đều tận hưởng mấy cái rắc rối ngốc nghếch thế này mà, Học viện Hekiyou ấy.」
「Vậy... sao ạ.」
「Ừ. Thật sự, với tư cách học sinh Học viện Hekiyou, Mafuyu-chan như thế là được rồi.」
「............」
「Mafuyu-chan... thực ra, ngoài bọn anh - hội học sinh, hay những người thân thiết ra, em vẫn còn giữ ý nhiều chỗ đúng không?」
「Ư...」
Không biết rõ cuộc sống thường ngày của em ấy, nhưng có vẻ trúng tim đen rồi. Cuối cùng cơn đau cũng dịu đi, tôi đứng dậy, đi đàng hoàng về phía phòng CLB Game, nói.
「Thế nên, hôm nay anh, thật sự vui vì Mafuyu-chan đã rủ anh vào chuyện thế này.」
「...Mafuyu, có đàng hoàng... dù không phải trò chơi điện tử... vẫn chơi vui vẻ với mọi người, được không ạ?」
Có lẽ, cô thiếu nữ nhút nhát và yếu đuối ở phần gốc rễ này. Thật ra, hôm nay, đã lấy hết can đảm, để bày ra chuyện thế này chăng.
Tôi, trả lời hơi cộc lốc một chút.
「Cái đó, không phải anh, mà là Mafuyu-chan quyết định chứ? Nào, Mafuyu-chan. Hôm nay, đùa nghịch với anh... à không, với số lượng lớn học sinh không xác định của Học viện Hekiyou, em thấy thế nào?」
Nhận câu hỏi đó của tôi.
Một lúc lâu không có câu trả lời.
Thay vào đó, cửa CLB Game, từ từ mở ra.
Ở đó, thiếu nữ dáng người mảnh khảnh đáng yêu, trong bộ đồ thể thao.
Với vẻ hơi ngượng ngùng.
「Vâng ạ! Cực kỳ, vui luôn ạ!」
Đã cho tôi thấy, nụ cười tuyệt vời nhất.
............ Mà, một phút sau 「Hành trình xin lỗi trong trường」 sẽ bắt đầu, nhưng cái đó là chuyện khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
