Seitokai no Ichizon

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 10 - Chương 5 Chương trình được gửi tới các bạn là Hội Học Sinh

Chương 5 Chương trình được gửi tới các bạn là Hội Học Sinh

Chương trình được gửi tới các bạn là Hội Học Sinh

♪ Tèn ten, tèn tén ten! ♪

Hội trưởng: 「Những điều nhận ra trong tuần này.」

Sugisaki: 「Cuối cùng thì chẳng những là All Night mà còn là J○NK! Mã lực đêm khuya!」

Hội trưởng: 「Sugisaki ồn ào quá! Làm lại nào! E hèm. Những điều nhận ra trong tuần này.」

Sugisaki: 「…………」

Hội trưởng: 「Thực ra chúng ta là Light Novel đó!」

Sugisaki: 「Nhận ra cái điều động trời gì thế hả──────!」

Hội trưởng: 「Sakurano Kurimu no All Night Toàn Thời Không! Chương trình trực tiếp đặc biệt tập cuối mở rộng dài một trăm năm mươi tiếng đồng hồ───!」

Sugisaki: 「Phát thanh viên chết mất!」

♪ Nhạc nền mở đầu ♪

Hội trưởng: 「Nè nè mọi người. Light Novel ấy, về cơ bản, tất cả đều là những câu chuyện hư cấu được sắp đặt sẵn một cách hài hòa cả thôi.」

Sugisaki: 「Đừng có nói toẹt ra ngay từ phần mở đầu như thế chứ! Radio phong cách độc địa thì cũng vừa vừa phai phải thôi! Với lại mấy cuộc họp của chúng ta chưa bao giờ có sự hài hòa sắp đặt trước nào cả!」

Hội trưởng: 「Nào, xem nào... Mới hôm trước chị đi đến cửa hàng đồ điện gia dụng, nhân viên ở đó đúng là một kẻ lập dị nha. Lúc chị đang tìm mua cái USB dễ thương thì──」

Sugisaki: 「Hội trưởng, Hội trưởng. Cái màn nói chuyện tự do (free talk) đó có dài không thế?」

Hội trưởng: 「Chắc tầm hai tiếng gì đó.」

Sugisaki: 「Vậy thì làm radio một mình đi! Cho bọn này về!」

Hội trưởng: 「Hết cách thật. Vậy thì, bỏ qua phong cách T○S này nhé.」

Sugisaki: 「Bỏ ngay từ đầu giùm cái. Mang tiếng là All Night mà lại...」

Hội trưởng: 「Vâng vâng, thế thì, bắt đầu bằng lời chào quen thuộc nào. Một, hai!」

Hội con gái: 『Konbappa—!』

Sugisaki: 「Dù rất cay cú nhưng cái lời chào đó có cảm giác đã định hình luôn rồi nên tôi không thể phản bác (tsukkomi) ngay được.」

Hội trưởng: 「Vì lẽ đó, hôm nay chương trình cũng sẽ được gửi đến các bạn bởi bốn người này.」

Sugisaki: 「Này nhá, vừa rồi tỉnh bơ gạt ai ra khỏi nhóm đấy hả.」

Hội trưởng: 「...Cảm giác như là. Giữa 『Radio của bốn nữ sinh dễ thương』 và 『Radio của bốn nữ sinh dễ thương + một nam sinh kinh tởm』 có một sự chênh lệch về nhu cầu rất lớn ấy.」

Sugisaki: 「Mang tiếng là Hội trưởng mà sắc sảo gớm!」

Mafuyu: 「Đó là sự khác biệt khó lấp đầy giữa Ra○suta hay Rail○un với Hội Học Sinh đấy ạ.」

Sugisaki: 「Đến tập cuối của series rồi mà nhân vật chính lại bị coi là đứa thừa thãi sao!」

Minatsu: 「Ken, tớ yêu cậu lắm.」

Sugisaki: 「Nếu nghĩ rằng chỉ cần có tình yêu là không cần gì khác thì nhầm to rồi đấy!」

Chizuru: 「Vì có Ki-kun ở đây nên bọn chị mới tỏa sáng hơn được đó.」

Sugisaki: 「Tức là chị coi tôi chỉ là thằng làm nền thôi hả! Ý là thế đúng không!?」

Hội trưởng: 「Thôi, màn trêu chọc nhân viên đến đây là được rồi.」

Sugisaki: 「Bị giáng chức xuống làm nhân viên hậu cần từ lúc nào không biết!」

Hội trưởng: 「Vậy để khởi động máy móc cho mọi người, chúng ta cùng quẩy lên với ca khúc đầu tiên của ngày hôm nay nào!」

Sugisaki: 「Lại định bật mấy bài kỳ quái do Hội trưởng hát chứ gì...」

Hội trưởng: 「Ca khúc 『Urami Masu (Tôi hận)』 của Nakajima Mi○ki-san.」

Sugisaki: 「Lựa chọn không ai ngờ tới!」

~『U○mi・Masu phát sóng toàn bộ』~

Hội trưởng: 「...Vâng, vừa rồi là 『Ura○・Masu』 của Nakajima ○yuki-san.」

Hội con gái: 『...Yay.』

Sugisaki: 「Đương nhiên rồi! Nghe xong thì cảm xúc nó chả tụt xuống thế! Tại sao bài đầu tiên lại chọn cái này chứ!」

Hội trưởng: 「Tiếp theo là ca khúc thứ hai, xin mời quý vị nhất định hãy lắng nghe trong say đắm. 『Chủ nhật buồn (Gloomy Sunday)──」

Sugisaki: 「Định khủng bố hay gì! Tính làm gì thính giả thế hả!」

Hội trưởng: 「Ơ, niềm tin của chị từ tập 1 đến giờ vẫn không hề lay chuyển là 『Vui vẻ là trên hết』 mà.」

Sugisaki: 「Đến tập cuối thì lung lay dữ dội rồi còn gì! Rồi rồi, chuyên mục âm nhạc kết thúc!」

Hội trưởng: 「Thế á? Hết cách nhỉ. Vậy chuyên mục tiếp theo! 『Koro-Ken』!」

Sugisaki: 「Cái đó cũng bỏ qua luôn!」

Hội trưởng: 「Ư ư, nhân viên gì mà ích kỷ quá... Vậy... sang tiết mục đinh của lần này nhé?」

Sugisaki: 「Có cái đó nữa hả?」

Hội trưởng: 「Ừm. Nào nào, e hèm. 『Kịch truyền thanh ngẫu hứng』~! Pằng pằng bùm chíu.」

Sugisaki: 「À, kịch truyền thanh (radio drama) thì tôi thấy cũng được, nhưng ngẫu hứng tức là...」

Hội trưởng: 「Đúng! Không có kịch bản! Là kiểu kịch truyền thanh không có cốt truyện sẵn giống của Shoufuku○ Tsuru○-san ấy!」

Sugisaki: 「Đã thấy dự cảm hỗn loạn rồi!」

Minatsu: 「Nhưng mà có vẻ thú vị đấy chứ.」

Mafuyu: 「Mafuyu cũng nghĩ kịch ứng biến (ad-lib) thì càng hỗn loạn càng thú vị.」

Chizuru: 「Chị cũng nghĩ theo một nghĩa nào đó, chuyên mục này rất hợp với các thành viên ở đây.」

Hội trưởng: 「Đúng không! Nhân tiện, chị sẽ đóng vai người dẫn chuyện nhé!」

Sugisaki: 「Chà, vì là kịch truyền thanh nên chắc chắn phải có giải thích tình huống và tâm trạng rồi... Hội trưởng, chị có ổn không đấy?」

Hội trưởng: 「Ổ-Ổn mà! Cứ tin tưởng giao cho chị như thể đang ngồi trên tàu Titanic đi.」

Sugisaki: 「Thế là chở theo cả đống người rồi chìm nghỉm luôn còn gì.」

Chizuru: 「Aka-chan, chị chỉ muốn nắm quyền chủ đạo câu chuyện thôi chứ gì.」

Hội trưởng: 「Giật mình. ...L-Làm gì có chuyện đó. Cái chính vẫn là sự ứng biến của diễn viên mà lị!」

Sugisaki: 「Vậy... đầu tiên phải quyết định bối cảnh sân khấu và thiết lập nhân vật đã──」

Hội trưởng: 「Không có đâu!」

Sugisaki: 「Hả?」

Hội trưởng: 「Đã bảo rồi mà, toàn bộ là ứng biến! Cả thiết lập lẫn địa điểm, tất cả mọi thứ!」

Sugisaki: 「Thế thì độ khó lại cao quá...」

Hội trưởng: 「Không sao! Một số thiết lập nhất định sẽ do người dẫn chuyện là chị chèo lái!」

Sugisaki: 「Dự cảm độ khó còn cao hơn nữa!」

Hội trưởng: 「Tóm lại là, bắt đầu thôi!」

Kịch truyền thanh "Những kẻ ứng biến"

Nơi đây là... ừm, xem nào, một khu rừng nhiệt đới. Giữa tiếng thú kêu vang vọng núi rừng, cậu ấy ── Sugisaki Ken đang bước đi một mình.

Sugisaki: 「Hả... Hảả!? Khoan, sao tự nhiên tôi lại ở trong tình huống đó──」

Sugisaki Ken, đang bước đi!

Sugisaki: 「Hự... ...E hèm. ...Hộc hộc. Nóng quá... Đã mấy ngày rồi không được ăn uống tử tế... Ư, cứ thế này thì mình gục mất...」

Được rồi được rồi. ...À, e hèm. Cậu ta, Sugisaki Ken đã sức cùng lực kiệt. Chân nam đá chân chiêu, người đầy thương tích, ý thức mơ hồ, và quan trọng nhất là đầu óc cực kỳ ngu si.

Sugisaki: 「Cái vế cuối nó cứ sai sai!」

Cậu ta đang gào thét những điều vô nghĩa.

Sugisaki: 「Tôi bị cài đặt là đứa nguy hiểm thật sự à!」

Có vẻ như đã hoàn toàn loạn trí. Không còn thời gian để chậm trễ nữa.

Giữa khu rừng rậm, cậu ta cuối cùng cũng quỵ gối xuống, ngay khoảnh khắc sắp ngã gục. Một bóng người phát hiện ra cậu và vội vã bước lại gần!

『…………』

Sugisaki: 「Kìa, ai đó bước ra đi chứ!」

Một bóng người! ...Bóng người! ...Đã bảo là bóng người cơ mà!

Minatsu: 「...Có sao không thế~...」

Sugisaki: 「Thiếu nhiệt huyết quá!」

Người xuất hiện ở đó là... đúng vậy, là Minatsu, người cũng đang gặp nạn trong khu rừng này.

Minatsu: 「Cả tớ cũng bị thiết lập là đang gặp nạn hả...」

C-Cô ấy cũng có vẻ hơi loạn trí, vừa lẩm bẩm những điều khó hiểu, vừa đưa tay ra cho Sugisaki Ken đang sắp gục ngã.

Minatsu: 「Hết cách thật... Nào.」

Sugisaki: 「Ồ... Ồ, thank you, Mina──」

Cậu ta nắm lấy tay thiếu nữ lạ mặt vừa bất ngờ xuất hiện và đứng dậy.

Sugisaki: 「...X-Xin lỗi không biết đằng ấy là ai, nhưng cảm ơn nhé.」

Minatsu: 「À, đừng bận tâm. Tớ là Minatsu. ............ ...Là võ sĩ mạnh nhất lịch sử.」

Sugisaki: 「Tự tạo thiết lập cho mình luôn kìa!」

Cậu ta có vẻ vẫn còn loạn trí, vẫn nói những lời vô nghĩa như mọi khi.

...Ừm, ừ, tóm lại là, hai người quyết định giới thiệu bản thân.

Sugisaki: 「Tôi là Sugisaki Ken. 17 tuổi. Học sinh. À ừm, sở dĩ tôi ở đây... là do tàu gặp nạn trong lúc đi du lịch nên trôi dạt vào đây.」

Minatsu: 「Thế thì vất vả nhỉ.」

Sugisaki: 「Ừ. ...Minatsu, sao cậu lại ở đây?」

Minatsu: 「Hửm, tớ à... ...Đang chiến đấu gần lỗ đen vũ trụ thì thời không bị bóp méo nên văng tới đây.」

Sugisaki: 「Thế mới gọi là vất vả đấy!」

Sau khi giới thiệu xong, hai người quyết định đi đến con suối gần đó theo sự dẫn đường của Minatsu.

Khi đến gần con suối, có tiếng nước bì bõm vang lên. Thử rón rén lại gần xem sao, ôi chao, ở đó chẳng phải là một cô gái có thân hình bốc lửa đang tắm hay sao!

Chizuru: 「...Á, Nobita-san đồ biến thái~」

Hai người: 『Chả có tí động lực nào!』

Vậy là, sau khi lồng ghép một chút cảnh phục vụ người xem (fan service), thay quần áo rồi đủ thứ chuyện linh tinh, lại màn giới thiệu bản thân, bắt đầu.

Chizuru: 「Tôi là Chizuru. Lý do tôi ở đây là... ............」

Sugisaki: 「Lý do là?」

Chizuru: 「...Chỉ là, tôi có thứ muốn chôn ở một nơi không ai tìm thấy.」

Sugisaki: 「V-Vậy à. Thế nhưng tại sao lại tắm ở nơi thế này──」

Chizuru: 「Cái đó là để rửa sạch vết máu bắn lên người──」

Sugisaki: 「Oá—! Không muốn nghe! Tôi không muốn nghe mấy cái thiết lập đó đâu—!」

Sugisaki trở nên bán điên loạn. Sau đủ chuyện này nọ, nhóm người kết nạp thêm người phụ nữ bí ẩn Chizuru và tiếp tục hành trình. Nhân tiện vì phiền phức quá nên cách xưng hô của mọi người cứ giữ như bình thường nhé.

Sugisaki: 「Qua loa thật đấy... ...E hèm, tóm lại là, có vẻ chúng ta đang gặp nạn. Nào, hãy hợp sức lại để thoát khỏi khu rừng này thôi!」

Hai người: 『Oa—』

Ba thành viên đoàn kết lại. Tuy nhiên, họ không thể ngờ rằng bi kịch sẽ xảy ra ngay sau đó...

Ba người: 『Dẫn truyện điềm gở quá mức!』

Dù sao đi nữa, ba người lang thang trong khu rừng. ──Bất ngờ thay! Bụi cỏ bên đường bỗng rung lên xào xạc!

Minatsu: 「Hả! Chẳng lẽ đây là cái điềm báo lúc nãy...! Chết tiệt, đừng hòng đánh bại ta! Tiên hạ thủ vi cường! Siêu tuyệt kỹ・Điện quang thạch hỏa đại phá hoại chính quyền đấmmmmmm─────────────!」

Xin giải thích! Tuyệt kỹ của Minatsu, Điện quang thạch hỏa... gì gì đó, là đòn tấn công nhanh đến mức mắt thường không theo kịp, kẻ nào dính đòn này chắc chắn sẽ phải chết!

Sugisaki: 「Quả không hổ danh Minatsu! Rất đáng tin cậy!」

Chizuru: 「Bẻ gãy cả flag tử thần (death flag)... tuyệt lắm, Minatsu!」

Các thành viên hưng phấn! Trong khi Minatsu đang làm vẻ mặt đắc ý, kẻ dính đòn tấn công cất lên tiếng kêu hấp hối!

Mafuyu: 「Hự a─────────────!」

Hai người: 『Ma, Mafuyu-chaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaan!?』

Đúng vậy, kẻ đang định chui ra từ bụi cỏ chính là người sống sót còn lại, Mafuyu-chan! Mafuyu-chan bị hất văng đi dữ dội bởi sức công phá quá lớn!

Minatsu: 「Ma, Mafuyuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!」

Ba người nhìn theo Mafuyu-chan hóa thành ngôi sao sáng lấp lánh với vẻ mặt tuyệt vọng. ...Bi kịch đã xảy ra như thế đó.

Sugisaki: 「Cái manh mối điềm gở lại ứng nghiệm theo cách không ai ngờ!」

Ba người gục đầu ủ rũ. Đặc biệt sự suy sụp của Minatsu là vô cùng lớn. Không ngờ lại tự tay chôn vùi người sống sót... Cô ấy bị sự hối hận đè nén.

Minatsu: 「Không, vừa rồi không phải tại tớ, là do người dẫn chuyện cũng ác──」

Cô ấy đang tự trách mình! Tất cả là lỗi của mình, cô đau đớn trong lòng!

Minatsu: 「...Ư, t-tại tớ... tại tớ mà Mafuyu...」

...Nhắc mới nhớ, hình như vẫn chưa giới thiệu Mafuyu-chan thì phải... Ừm, không hiểu sao tất cả mọi người đều đã quen biết cô ấy từ trước. Từng người bắt đầu đột ngột kể về kỷ niệm (thiết lập được gán thêm vào sau) với Mafuyu-chan.

Sugisaki: 「À, ừm... Mafuyu-chan là người đi cùng chuyến tàu gặp nạn với tôi...」

Minatsu: 「Ra là vậy. Tớ với Mafuyu thì, chà, là chị em bình thường thôi.」

Chizuru: 「Chị với Mafuyu-chan thì... phải rồi. Ví von thì là quan hệ kiểu Kyu○be và Ma○oka ấy.」

Sugisaki: 「Chỉ thấy toàn điềm gở!」

Dù sao thì màn giới thiệu cũng xong, vì nhiều thứ phiền phức quá nên câu chuyện tua nhanh, ba ngày sau.

Ba người vẫn đang lang thang trong rừng. Ba người lê bước chân yếu ớt nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Tuy nhiên! Trước mặt ba người, một bóng đen lại xuất hiện từ trong bụi cỏ──!

Minatsu: 「Hư, kẻ địch à──khoan, không, lúc này không được hoảng loạn! Nguy hiểm thật! Suýt nữa thì lặp lại sai lầm trước đó. Có khi đây lại là người chui ra cũng nên──」

Bất ngờ thay, thứ nhảy ra là một con zombie—!

Minatsu: 「Chết tiệt! Siêu tuyệt kỹ・Phong Lâm Hỏa Sơn Tứ Thuộc Tính Upper Cuuuuuuuut!」

Xin giải thích! Tuyệt kỹ của cô ấy, Phong lâm hỏa sơn... gì gì đó, là chiêu thức tập trung sức mạnh thiên nhiên vào nắm đấm, kẻ nào dính đòn này chắc chắn sẽ phải chết!

Sugisaki: 「Quả không hổ danh Minatsu! Dù ra tay muộn vẫn rất đáng tin cậy!」

Chizuru: 「Ứng phó được cả đòn đánh lén... khá lắm, Minatsu!」

Các thành viên hưng phấn! Trong khi Minatsu đang làm vẻ mặt đắc ý, con zombie dính đòn tấn công cất lên tiếng kêu hấp hối!

Mafuyu Zombie: 「Hự a─────────────!」

Hai người: 『Ma, Mafuyu-chaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaan!?』

Đúng vậy, kẻ đang định chui ra từ bụi cỏ chính là Mafuyu-chan đã hồi sinh dưới dạng zombie! Mafuyu Zombie bị hất văng đi dữ dội bởi sức công phá quá lớn!

Minatsu: 「Ma, Mafuyuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!」

Ba người nhìn theo Mafuyu-chan lại hóa thành ngôi sao sáng lấp lánh với vẻ mặt tuyệt vọng. ...Bi kịch lần thứ hai đã xảy ra như thế đó.

Sugisaki: 「...M-Mà, dù sao cũng hóa thành zombie rồi, ừm, đánh bại là đúng đắn──」

Nhân tiện thì Mafuyu-chan, tuy đã hóa zombie nhưng vẫn giữ được ý thức, cô bé nghĩ rằng với đặc tính bất tử của mình có thể giúp ích được chút gì đó cho mọi người nên mới tìm đến để hội quân.

Ba người: 『Oa, oaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!』

Ba người đã sát hại một người lương thiện đến hai lần! Rốt cuộc chuyện này sẽ đi về đâu!

Trước khi đến phần sau của câu chuyện, tạm nghỉ để quảng cáo!

Pồn pốc cộ, pồn pốc cộ, pồn pốc cộ pôn.

Nhà trọ của chồn tanuki đây, pồn pốc cộ pôn.

Không có bồn tắm đâu nha, pồn pốc cộ pôn.

Cũng chẳng phục vụ đồ ăn, pồn pốc cộ pôn.

Nhưng mà có cái lò nấu đấy, pồn pốc cộ pôn.

Nấu được nước dùng đấy, pồn pốc cộ pôn.

…………

Pồn pốc cộ, pồn pốc cộ, pồn pốc cộ pôn.

Sugisaki: 「Cái quảng cáo đáng sợ một cách vô nghĩa gì thế này—!?」

Hội trưởng: 「Sugisaki im nào, làm phiền nhà tài trợ đấy. Nhìn kìa, còn có quảng cáo khác nữa.」

Lần tới là Tuần lễ đặc biệt! Dự án đặc biệt đầu tiên, 「Hãy chiêu đãi thính giả món Takoyaki làm từ chân của tôi nào!」, tôi sẽ rời khỏi studio ở R'lyeh để hoạt động nhằm hạ thấp chỉ số SAN của mọi người!

Dự án đặc biệt thứ hai là, 「Hội đọc sách Necronomicon」! Các thính giả, đã chuẩn bị ghi âm chưa!

Và và, khách mời đặc biệt lần này là 「Nyarlathotep」! Chúng tôi đang chờ đợi thật nhiều câu hỏi gửi đến vị Hỗn mang đang trườn tới, người hiện nay cũng được giới trẻ yêu thích qua cái tên 「Nya○ko-san」!

Chương trình với nội dung phong phú 「Cthulhu no All Night Toàn Thời Không」, phát sóng vào lúc Q giờ các ngày thứ Âm Phủ hàng tuần!

Sugisaki: 「Đồng nghiệp phát thanh viên bá đạo quá!」

Hội trưởng: 「Thì là Toàn Thời Không mà lị. Thế nên, quảng cáo kết thúc! Mời các bạn tiếp tục theo dõi kịch truyền thanh!」

Cạm bẫy tinh vi của thiếu nữ cuồng mạt chược Chizuru đã nhe nanh vuốt về phía Sugisaki Ken, người cuối cùng cũng củng cố được bước đệm tiến tới Thập Tam Thái Bảo (Kokushi Musou)! Liệu cậu ta có thể vượt qua nghịch cảnh này và lấy lại những sợi tóc đã bị nhổ hay không!

Sugisaki: 「Nửa đầu là nội dung đó hả!? Với lại tóc đã bị nhổ rồi thì lấy lại làm quái gì nữa!」

Xin lỗi nhầm. Ba người xúm lại giết Mafuyu-chan hai lần.

Sugisaki: 「Hiện thực tàn khốc quá!」

Thế nên, xin mời xem tiếp.

Sugisaki: 「Hự... T-Tóm lại là. Thay đổi suy nghĩ đi mọi người. Chuyện Mafuyu-chan rất đáng tiếc nhưng... cái đó là, ừ, tai nạn. Không còn cách nào khác. Nhá?」

Sugisaki thốt ra những lời vô cùng bạc bẽo. Đúng là gã đàn ông máu lạnh không có nước mắt.

Sugisaki: 「Tôi thấy người dẫn chuyện có ác ý đấy nhá!」

...Sugisaki đang cất tiếng kêu kỳ quái với khuôn mặt yakuza bị cạo sạch lông mày.

Sugisaki: 「Aaa, miêu tả dung mạo của tôi tàn tệ quá! Tôi xin lỗi vì đã chống đối ạ!」

...Trên khuôn mặt của Sugisaki Ken đã biết hối lỗi, lông mày đã mọc trở lại. Tốt quá ha.

Sugisaki: 「Phù. T-Tóm lại là. Có hối hận cũng chẳng giải quyết được gì. Hãy tiến lên phía trước nào.」

Chizuru: 「Phải đấy. Với lại dù tốt hay xấu thì Mafuyu-chan cũng đã thành zombie rồi, nên dù dính đòn của Minatsu thì vẫn còn sống──hay đúng hơn là khả năng vẫn còn cử động được là rất cao.」

Minatsu: 「V-Vậy sao. Được rồi! Thế thì, chúng ta vừa tìm cách hồi sinh Mafuyu từ zombie, vừa tiếp tục thám hiểm khu rừng thôi!」

Ba người đã suy nghĩ tích cực trở lại và tiếp tục thám hiểm khu rừng. Một khu rừng nơi người chết hồi sinh thành zombie... Rốt cuộc nơi đây đang che giấu bí mật gì!

...Xào xạc xào xạc. Tách. Nhồm nhoàm nhồm nhoàm. Phụt, sssss, ực ực ực ực, ừng ực ừng ực, khààà!

Sugisaki: 「Người dẫn chuyện lôi đồ ăn vặt ra chén kìa—!」

Không biết đang nói chuyện gì, nhưng ba người vẫn tiếp tục cuộc phiêu lưu, trò chuyện phiếm vớ vẩn một lúc.

Sugisaki: 「Hoàn toàn bước vào giờ ăn vặt rồi còn gì!」

Chizuru: 「Vậy thì, chúng ta cũng tạm nghỉ ở đây một lát đi. Ăn cơm thôi.」

Minatsu: 「Được rồi! Vậy đi săn nào, đi săn! Săn thú rồi nướng nguyên con!」

Sugisaki: 「Khoan bàn đến chuyện đó không giống phát ngôn của con gái, nhưng ý hay đấy. Minatsu, săn giúp đi.」

Minatsu: 「Được thôi! ...Ủa, cái kia là.」

............ Ựng ực, ựng ực.

Minatsu: 「E hèm! C, cái kia là!」

? ...À... ừm, Minatsu lại nhận thấy bụi cỏ đang rung lên xào xạc.

Sugisaki: 「Dẫn chuyện qua loa thật đấy... Mà tóm lại là Minatsu, có vẻ thú hoang tới rồi! Chỗ này cứ săn một mạch──」

Minatsu: 「Hừ... Ngây thơ lắm, Ken. Thử nghĩ lại những chuyện đã qua xem.」

Sugisaki: 「Hử? ...A!」

Minatsu: 「Đúng! Đây là cái flag Mafuyu, cứ tưởng là thú rồi lao vào là dính!」

Chizuru: 「Né hay lắm Minatsu! Được rồi, lần này phải xác nhận đàng hoàng!」

Thay mặt cả ba, Minatsu rón rén nhìn vào bụi cỏ. Ở đó là...

Minatsu: 「Ực...」

Hóa ra là một bầy sói!

Minatsu: 「Ngon rồi! Không phải Mafuyu! Cái này thì cứ đá bay một thể──」

Sugisaki: 「Khoan đã Minatsu! Chờ thêm chút nữa! Lần trước cũng xác nhận là zombie xong đánh bại thì lòi ra là zombie Mafuyu-chan còn gì! Lần này cũng có khả năng là cái bẫy kiểu đó!」

Minatsu: 「! Suýt thì nguy. Phù. Được rồi, xem xét tình hình thêm chút nữa vậy.」

Chizuru: 「Hừm, phán đoán xuất sắc đấy hai đứa. Vậy thì, quan sát kỹ động thái của người dẫn chuyện xem sao.」

…………

Ba người: 『…………』

…………

Ba người: 『…………』

…………

Ba người: 『…………』

…………Rộp rộp. Nhồm nhoàm, nhồm nhoàm.

Ba người: 『…………?』

Vì lẽ đó, trong lúc ba người đang ngẩn ngơ một cách vô ích, Mafuyu Zombie thực ra đang bị bầy sói vây quanh đã bị ăn thịt hoàn toàn.

Hai người: 『Ma, Mafuyu-chaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaan!?』

Mặc kệ hai người đang gào thét và Minatsu đang chết lặng trong tư thế thủ thế, bầy sói vừa ợ hơi vừa bỏ đi.

Thứ còn lại tại hiện trường là... quần áo và xương của Mafuyu-chan. Mafuyu-chan đã bị ăn một cách rất sạch sẽ.

Ba người: 『Oa, oaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!』

Ba người đã để Mafuyu-chan chết lần thứ ba! Tất cả bị cơn hối hận dữ dội tấn công!

Sugisaki: 「Chết tiệt! Nội dung... nội dung gì mà nặng nề thế này, cái kịch truyền thanh này!」

Chizuru: 「Chắc bản thân người dẫn chuyện đang kể với hình ảnh kiểu Cô bé quàng khăn đỏ... nhưng trong hình dung của bọn chị, cái chết này quá sức chân thực! Diễn biến máu me (gore) đến mức chị cũng phải sốc!」

Minatsu: 「Mafuyu... Mafuyuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!」

Mà kể cũng lạ, ba người này đâm đầu thẳng vào Bad End một cách ngoạn mục.

Ba người: 『Tại ai hả, tại ai!』

Hừm, khi chọn sai lựa chọn trong game kiểu 「Mê cung Thế giới ○」 và bị mất máu, các người lại đi chỉ trích bản thân trò chơi à. Hứ.

Ba người: 『Hự...』

Tóm lại là, ba người tiếp tục cuộc hành trình. Đã bảo tiếp tục là tiếp tục.

Sugisaki: 「...Phù. Ừm, mọi người, thay đổi không khí nào! Về chuyện Mafuyu-chan... cứ coi như là, ừm, 『ẻm là nhân vật kiểu vậy』 đi, ừ!」

Sugisaki Ken thốt ra những lời bạc bẽo không tưởng. Đúng là gã đàn ông tồi tệ.

Sugisaki: 「Muốn nói gì thì nói! Tóm lại chỉ cần bọn tôi thoát khỏi đây an toàn là được! Tôi nghĩ đó cũng là vì Mafuyu-chan.」

Nghe những lời có vẻ hay ho đó, Minatsu và Chizuru hưởng ứng.

Minatsu: 「Đ-Đúng thế ha... Ừ. Phải ra khỏi khu rừng này rồi xây mộ tử tế cho Mafuyu chứ.」

Chizuru: 「Phải đấy. Với lại... nếu nghĩ theo hướng từ giờ Mafuyu-chan sẽ không bất ngờ xuất hiện nữa, thì chẳng còn gì phải sợ cả.」

Làm mới quyết tâm, ba người tiếp tục công cuộc thoát khỏi rừng rậm. Rồi sau khi đi được một lúc... trước mặt họ bỗng xuất hiện một di tích bí ẩn trông như kim tự tháp!

Sugisaki: 「Cơ bản là tôi chả hiểu phương hướng của câu chuyện này...」

Tuy miệng thì càu nhàu nhưng ba người vẫn tiến lại gần di tích. Đến trước cửa vào, họ bắt đầu bàn bạc.

Sugisaki: 「...Có vào không?」

Minatsu: 「Theo mạch truyện thì phải vào chứ?」

Chizuru: 「Đúng là vậy nhưng... chị chỉ thấy toàn điềm gở thôi. Xét theo nghĩa muốn thoát khỏi ý đồ của người dẫn chuyện, thì cố tình không vào cũng là một cách đấy chứ.」

Sugisaki: 「Chuẩn luôn. Né thôi nhỉ.」

Minatsu: 「Ê, vào đi. Có vẻ vui mà.」

Sugisaki: 「Cái con này đến nước này mà vẫn...」

Minatsu: 「Không, nhưng mà, giống cái sự kiện bầy sói lúc nãy ấy, nếu không vào di tích này thì đằng nào cũng dẫn đến sự kiện Bad End thôi.」

Sugisaki: 「Ư, cũng có lý.」

Minatsu: 「Đúng không? Thế nên, xét về sự thăng trầm của câu chuyện, chỗ này cứ vào đi!」

Chizuru: 「...Đành vậy.」

Có vẻ cuộc bàn bạc đã xong. Ba người rón rén bước chân vào di tích.

──Và, ngay lúc đó!

Sugisaki: 「Gì thế, bẫy à!? Hự, né thôi──」

Một vạn quả tên lửa hạt nhân từ các nước trên thế giới bắn thẳng vào khu rừng!

Sugisaki: 「Vấn đề đâu còn nằm ở di tích hay không nữa!」

Tuy nhiên, di tích bất ngờ triển khai lá chắn phòng ngự! Chặn đứng tất cả tên lửa hạt nhân! No damage (Không sứt mẻ gì)!

Chizuru: 「Thế cái sự kiện hoành tráng một cách vô nghĩa này là sao! Có cần thiết không!?」

Vậy là, ba người bắt đầu thám hiểm di tích.

Minatsu: 「Chỉ hiểu được mỗi cái là di tích này khủng khiếp thật. ...Chẳng may tớ lại thấy phấn khích mới chết chứ.」

Sugisaki: 「...Kể cũng hiểu tâm trạng đó.」

Chizuru: 「Hai đứa đúng là có cảm tính con trai thật.」

Dù vậy, di tích này rốt cuộc là cái gì. Ba người mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

Minatsu: 「(Đói bụng quá. Đồ ăn tối nay là gì ta.)」

Sugisaki: 「(Thiếu năng lượng Eros (sắc dục) quá. Đồ nhắm tối nay dùng gì đây ta.)」

Chizuru: 「(Chỉ số trung bình chứng khoán Nikkei...)」

Ít nhất cũng có một người suy nghĩ về cái di tích đi chứ!

Sugisaki: 「Ế. ...Hết cách thật. Chizuru-san, di tích này rốt cuộc là gì nhỉ.」

Chizuru: 「Chị không biết. Nhưng nhìn vào vụ lá chắn vừa rồi, có vẻ nó thuộc về một nền văn minh cao cấp.」

Đúng rồi đúng rồi, tôi muốn nghe mấy cái kiểu đó đấy! Vì lẽ đó, họ tiếp tục thám hiểm di tích. Liệu họ có thể giải mã được bí ẩn của di tích hay không!

Sugisaki: 「Chủ đề của câu chuyện này chẳng phải là thoát khỏi rừng rậm sao...」

Minatsu: 「Cảm giác hoàn toàn biến thành phong cách của L○ST hay Hành tinh hoang dã Survi○e rồi ấy nhỉ.」

E, e hèm! Mấy cái đó là chuyện thường tình trong thể loại thoát hiểm nên đừng bận tâm!

Chizuru: 「Chà, đúng là nếu sử dụng thành thạo sức mạnh của di tích này thì việc thoát khỏi rừng rậm có vẻ dễ dàng...」

Đúng không! Tóm lại là, ba người điều tra di tích. Và thế là... lần lượt xuất hiện những thiết bị đậm chất khoa học viễn tưởng! Như máy dịch chuyển tức thời dùng để di chuyển giữa các tầng, máy hồi phục giúp thanh lọc cơ thể, rồi còn... ơ... máy Yaki-soburning tự động nhả ra mì xào (yakisoba), hay máy bán hàng tự động dùng được tiền điện tử nữa!

Sugisaki: 「Nửa sau nghe phèn thế! Đến máy bán hàng tự động thì là năng lực khoa học bình thường rồi còn gì!」

C-Còn cái khác nữa mà! C-Còn có thiết bị đầu cuối cầm tay cỡ nhỏ vừa gọi điện, vừa nhắn tin, vừa lướt web lại chơi được vô số ứng dụng nữa cơ!

Chizuru: 「Cái đó người ta gọi là điện thoại thông minh (smartphone).」

………… ...Thời đại bây giờ cũng tương lai phết nhỉ...

Minatsu: 「Người dẫn chuyện thẫn thờ luôn rồi kìa! Làm việc đi!」

T-Tóm lại là, toàn những siêu công nghệ kỹ thuật mà ba người không biết cách sử dụng! Di tích là như thế đấy! Họ đang thám hiểm chỗ đó đấy!

Sugisaki: 「Haizz... Vậy, thay đổi không khí. Với đà này, có thiết bị nào giúp thoát khỏi rừng rậm không nhỉ, Chizuru-san.」

Chizuru: 「Xem nào... hiện tại có vẻ không thấy. Với lại, nếu tìm thấy mà không biết cách dùng chính thức thì chị nghĩ sử dụng rất nguy hiểm.」

Minatsu: 「Lỡ bị ném ra ngoài vũ trụ thì ngoài tớ ra ai cũng đi bán muối hết...」

Sugisaki: 「Ừ, khoan bàn đến năng lực gian lận (cheat) của cậu, đúng là thế thật...」

Dù đã tiếp xúc với đủ loại siêu khoa học nhưng ba người vẫn chưa đạt được mục đích. Trước mặt họ... bỗng nhiên xuất hiện vô số người ngoài hành tinh!

Ba người: 『Đột ngột thế!?』

Hóa ra là những người ngoài hành tinh có hình dạng như con bạch tuộc, cầm súng tia sáng nhảy ra!

Sugisaki: 「Thời đại nào rồi mà người ngoài hành tinh còn rập khuôn thế này!」

Chizuru: 「Là ý tưởng của Aka-chan mà. Nhưng người ngoài hành tinh dạng bạch tuộc... ngược lại chị lại thấy đáng sợ đấy!」

Sugisaki: 「Công nhận!」

Hai người dao động. Tuy nhiên trái ngược với họ, chỉ có Minatsu là bình tĩnh.

Minatsu: 「Hừ, không còn nỗi lo lỡ tay giết Mafuyu nữa! Thế thì ta là mạnh nhất!」

Vừa tuyên bố xong, Minatsu đã trấn áp lũ người ngoài hành tinh trong nháy mắt!

Minatsu: 「Phu ha ha ha ha ha ha ha—!」

Sugisaki: 「Hưm... Cảm giác nhân vật đồng đội mạnh quá làm câu chuyện mất hết cả kịch tính.」

Chizuru: 「Nhịp điệu cũng tốt đấy chứ.」

Sugisaki: 「Nhịp điệu á... Di tích vẫn còn đầy bí ẩn, có vẻ chưa giải quyết xong đâu...」

E hèm. ──Và, trong số những người ngoài hành tinh đã bị đánh bại, có một con duy nhất gượng dậy và tiến lại gần nhóm Sugisaki. Trong mắt cậu ta không có sự thù địch. Khi ba người còn đang thắc mắc, cậu ta bắt đầu nói như thể đang vắt kiệt ngọn lửa sinh mệnh cuối cùng.

Rằng di tích này thực ra là tàu vũ trụ. Rằng chúng đến để xâm lược hành tinh này. Nhưng giờ kế hoạch đã thất bại, chúng đã kích hoạt thiết bị tự hủy cấp độ diệt vong Trái Đất. Rằng không có cách nào ngăn cự vụ tự hủy. Nhưng nếu phóng tàu vũ trụ ra ngoài không gian trong thời gian quy định thì Trái Đất sẽ được cứu. Và cách để phóng tàu. Nhân tiện cậu ta nói mình bị thiên nhiên Trái Đất mê hoặc nên muốn bảo vệ hành tinh này và đã phản bội đồng loại. Nhưng xét đến những tội lỗi đã gây ra, cậu ta muốn bị Minatsu đánh bại tại đây cùng với đồng bọn. Vì lẽ đó cậu ta kể lại những sự kiện dẫn đến tình cảnh này với dung lượng dài ngang ngửa bộ Chro○icle Tận Cùng. Hơn nữa việc nhóm Sugisaki đến khu rừng này không phải ngẫu nhiên, mà do cậu ta đã gọi họ đến để ngăn cản đồng bọn với tư cách đại diện nhân loại. Rồi chuyện Chizuru tắm máu và chôn cất thực ra là xác những con vật bị người ngoài hành tinh vô tâm làm hại mà cô ấy dù là bác sĩ ngoại khoa cũng không cứu được. Còn về Mafuyu-chan thì cậu ta không nhớ là có gọi đến. Hoàn toàn là đứa thừa thãi. Thậm chí không hiểu sao lại tự nhiên bị cuốn vào. Hay đúng hơn là vật cản đường. Thấy cô bé đã chết nên cậu ta đành hồi sinh dưới dạng zombie, thế mà chẳng những chết lại, còn bị ăn thịt luôn. Báo hại lũ sói biết được mùi vị zombie nên đã tràn vào tàu vũ trụ gây rắc rối lớn. Rồi còn chuyện, Hội trưởng hội học sinh Học viện Hekiyou là người xinh đẹp và thông minh nhất nhân loại.

Kể hết tất cả những điều đó xong, anh bạn người ngoài hành tinh lăn đùng ra tắt thở.

Sugisaki: 「Thu hồi foreshadowing (manh mối) một lèo luôn kìa───────────────────!」

Minatsu: 「Cứ như tuần cuối của bộ truyện bị cắt sóng (axed) sau 10 tuần ấy!」

Chizuru: 「Chán rồi chứ gì, Aka-chan...」

V-Vì lẽ đó, nhóm Sugisaki hướng về phòng điều khiển tàu vũ trụ. Nhưng ở đó có một cửa ải khó khăn không ngờ tới! Hóa ra, phòng điều khiển đã bị tên thủ lĩnh người ngoài hành tinh, kẻ đã nhận ra sự phản bội của đồng bọn, phong tỏa bằng vật chất tối thượng siêu cứng là Mechakatai (Rất-Là-Cứng)!

Sugisaki: 「Hự... Gì thế này! Thế này thì không thể phóng con tàu vũ trụ sắp tự hủy lên được! Cứ đà này thì Trái Đất sẽ toi!」

Chizuru: 「Vật chất này... có vẻ ngay cả vũ khí của chúng cũng không dễ gì phá hủy được. Vạn sự hưu rồi... sao.」

Bầu không khí tuyệt vọng bao trùm. Tuy nhiên! Như để thổi bay bầu không khí đó, cô ấy đứng dậy!

Minatsu: 「Vẫn còn quá sớm để bỏ cuộc đấy!」

Hai người: 『Minatsu!』

Minatsu: 「Cứ giao cho tớ, hai người. Chỗ này để tớ... tớ sẽ dùng tuyệt kỹ tối thượng dồn toàn bộ sức lực để mở đường!」

Sugisaki: 「Minatsu... nhưng làm thế thì cơ thể cậu sẽ!」

Minatsu: 「Hừ... Đã hứa rồi mà. Khi trở về, sẽ xây mộ cho Mafuyu!」

Chizuru: 「! Minatsu! Em...」

Diễn biến nóng bỏng đến toát mồ hôi tay! Dưới sự chứng kiến của hai người đã bị nhiệt huyết của Minatsu khuất phục, Minatsu... tung ra tuyệt kỹ tối thượng!

Minatsu: 「Shiina Lưu Chân Tuyệt Kỹ Tối Thượng.............................. Cú húc người (Taiatari)!」

Hai người: 『Giản dị vãi!』

Khoan bàn đến độ giản dị về mặt hình ảnh, tuyệt kỹ của Minatsu có hiệu quả siêu quần lên Mechakatai! Mechakatai vỡ vụn! Minatsu cũng gục ngã tại chỗ.

Sugisaki: 「Minatsu!」

Minatsu: 「K-Không sao đâu. Chưa chết được đâu. Quan trọng hơn, hai người, mau khởi động tàu vũ trụ!」

Chizuru: 「Cứ để đó cho chị!」

Nhờ sức mạnh dốc toàn lực của Minatsu, hai người vào được phòng điều khiển và thao tác đúng như lời anh bạn người ngoài hành tinh phản bội đã chỉ.

Chizuru: 「Được rồi, cài đặt hoàn tất. Con tàu vũ trụ này sẽ tự động phóng và tự hủy sau mười phút nữa!」

Sugisaki: 「Giờ chỉ còn việc chúng ta thoát khỏi đây thôi! Minatsu, tớ cõng, lên đi!」

Minatsu: 「À... ngại quá, Ken. Cảm ơn nhé.」

Sugisaki: 「Không, tớ cũng được lời về mặt giới tính nên đừng bận tâm.」

Minatsu: 「..................Mình lại đi yêu cái tên này mới chết chứ..................」

Sugisaki: 「Á á, sao lại làm ánh mắt xa xăm thế Minatsu! Tớ xin lỗi! Xin lỗi mà! Tớ sẽ cõng mà không suy nghĩ bậy bạ đâu!」

Chizuru: 「Hai đứa làm gì thế! Đi thôi!」

Vậy là ba người quay lại con đường cũ để rời khỏi tàu vũ trụ. Tuy nhiên... giữa đường, một sinh vật nọ đứng chặn đường họ!

Sugisaki: 「Cá... Kia là!」

Đúng vậy, đó là... một con trong bầy sói đã ăn thịt Mafuyu-chan!

Minatsu: 「Hự, đúng cái lúc này!」

Chizuru: 「Nguy rồi. Minatsu không ở trong trạng thái chiến đấu được. Chỗ này chạy thôi, Ki-kun!」

Sugisaki: 「Nhưng Chizuru-san, thế thì không biết đường về──」

Chizuru: 「Không còn cách nào khác đâu! Phải đi đường khác thôi!」

Ba người cắm đầu bỏ chạy. Nhưng, dĩ nhiên là con sói cũng đuổi theo!

Sugisaki: 「Hự... Chizuru-san, thế này thì bị bắt kịp ngay thôi! Đối thủ là thú đấy!」

Chizuru: 「............ ...Có vẻ không phải vậy đâu, Ki-kun.」

Sugisaki: 「Hả?」

Sugisaki quay lại trước lời nói bất ngờ của Chizuru. Quả thực chuyển động của con sói hơi gượng gạo và không nhanh lắm.

Minatsu: 「...Ra là vậy, bụng nó đang no căng! Vì Mafuyu!」

Hai người: 『A!』

Thật không thể tin được! Kỳ tích! Sự gắn kết đã gọi nên kỳ tích! Mafuyu-chan quả đúng là đứa hoàn toàn thừa thãi, nhưng theo cách riêng của mình, vào phút chót cô bé đã giúp ích cho mọi người!

Minatsu: 「Mafuyu... cảm ơn em. ...Gục.」

Sugisaki: 「Minatsu? Sao thế, Minatsu!」

Chizuru: 「Không sao đâu Ki-kun. Có vẻ con bé an tâm nên ngất đi thôi. Tóm lại phải nhanh lên!」

Hai người tiếp tục chạy! Chạy được một lúc, cuối cùng phía trước cũng xuất hiện một tia sáng!

Chizuru: 「! Ki-kun, nhìn kìa! Lối ra!」

Sugisaki: 「Thật rồi! Nhưng mà... A! Tấm chắn đang bắt đầu đóng lại để chuẩn bị phóng!」

Chizuru: 「Nhanh lên Ki-kun!」

Sugisaki: 「Vâng ạ! Uô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô!」

Ngay trước khi tấm chắn đóng lại, hai người lao ra ngoài trong đường tơ kẽ tóc! Nhưng từ phía sau, con sói cũng định lao ra──

Sugisaki: 「Còn lâu nhé!」

Sói: 「Ăng ẳng!」

Trong gang tấc, Sugisaki vừa quay người lại vừa tung cú đá hất văng con sói! Đáng thương thay, con sói bị tấm chắn chặn lại và bị nhốt gọn trong tàu vũ trụ. Nó cào cấu tấm chắn sột soạt, nhưng chỉ là sự giãy giụa vô ích.

Sugisaki: 「Đáng đời nhà mày! Đây là... trả thù cho Mafuyu-chan!」

Sói: 「Hư hư... ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử ử!」

Di tích cứ thế bay vút vào vũ trụ cùng với tiếng kêu của con sói!

Đúng vậy... Trái Đất đã được cứu!

Chizuru: 「Kết thúc rồi nhỉ...」

Sugisaki: 「Kết thúc rồi ha...」

Hai người nhìn lên bầu trời và lẩm bẩm. Ở đó xuất hiện chiếc trực thăng cứu hộ có vẻ được phái đến từ một quốc gia nào đó. Trong khi hai người đang tràn ngập cảm giác mãn nguyện... cái bụng của Minatsu đang ngủ trên lưng Sugisaki bỗng kêu ùng ục. Hai người bật cười. Trực thăng hạ xuống.

Như vậy, cuộc phiêu lưu của họ cuối cùng cũng đã cáo chung.

Như để chúc phúc cho ba người anh hùng, tiếng nổ của con tàu vũ trụ vang vọng khắp không gian.

…………

...Thực ra là tiếng nổ của con sói đang bị linh hồn Mafuyu-chan ám vào.

Hai người: 『Ma, Mafuyu-chaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaan!?』

END

Hội trưởng: 「Rồi, chuyên mục tiếp theo──」

Bốn người: 『Chờ chút đã.』

Hội trưởng: 「Hử? Sao thế?」

Sugisaki: 「Sao thế cái gì mà sao thế! Chị phải có lời gì muốn nói chứ! Đặc biệt là với Mafuyu-chan!」

Hội trưởng: 「Hả? Ưm... Ứng dụng iPh○ne yêu thích gần đây à?」

Sugisaki: 「Đang nói chuyện gì thế hả!」

Hội trưởng: 「Ơ, chủ đề dành cho Mafuyu-chan mà.」

Sugisaki: 「Không phải thế! Về vụ kịch truyền thanh ấy, chị không có gì tạ lỗi sao!」

Hội trưởng: 「Hả... À! Xin lỗi vì không có yếu tố BL nhé.」

Sugisaki: 「Không phải ở cái đẳng cấp đó───────────!」

Mafuyu: 「Ư ư, thôi được rồi ạ, Senpai. Cuộc đời Mafuyu... lúc nào cũng kiểu này mà.」

Sugisaki: 「Kìa, em ấy giác ngộ ra cái điều cô đơn khủng khiếp rồi kìa!」

Hội trưởng: 「Có nói thế thì chị cũng chịu...」

Chizuru: 「Aka-chan... dù gì thì phân vai thế kia cũng quá đáng thật. Mafuyu-chan nên có thêm chút lời thoại chứ?」

Hội trưởng: 「? Chizuru nói lạ ghê. Aya○ami Rei này, Nagato ○uki này, Ta○itha của Ze○o no Tsukaima này, hay Kuchi○i Bya○uya của Ble○ch này, đều nổi tiếng cực kỳ còn gì!」

Minatsu: 「Không, không phải thế, trường hợp của Mafuyu không phải nhân vật ít nói, mà đơn giản là thời lượng xuất hiện cực đoan quá ít ấy chứ...」

Hội trưởng: 「? Cả Minatsu cũng nói lạ ghê. Dạng cuối cùng của Tengen Toppa Gurr○n Lagann chỉ xuất hiện đúng một lần ở tập cuối mà vẫn nổi như cồn đấy thôi!」

Sugisaki: 「Trường hợp của Mafuyu-chan còn chẳng được hoạt động gì cơ mà.」

Hội trưởng: 「Hoạt động mạnh đấy chứ, làm cái kết (punchline) còn gì.」

Mafuyu: 「...Nếu có thể mang lại dù chỉ một chút tiếng cười cho thính giả, thì Mafuyu đã mãn nguyện rồi ạ...」

Sugisaki: 「Hội trưởng! Nhìn bộ dạng này của Mafuyu-chan mà chị không nghĩ ngợi gì sao!」

Hội trưởng: 「Không giống Minatsu lắm nhỉ.」

Sugisaki: 「Giờ mới nhận ra á!? Haizz... thôi được rồi. Ít nhất thì chị cũng không có ác ý đúng không.」

Hội trưởng: 「Đương nhiên rồi! Đâu phải vì trong cuộc bình chọn nhân vật yêu thích của Hội Học Sinh phiếu của Mafuyu-chan rất cao mà chị có ý kiến gì đâu!」

Bốn người: 『Ác ý tràn trề luôn!』

Hội trưởng: 「Tóm lại là, sang chuyên mục tiếp theo! Vậy thì, Chizuru và Sugisaki đeo tai nghe vào.」

Hai người: 『Hả?』

Hội trưởng: 「Chị không muốn hai người nghe phần giải thích chuyên mục này. Thế nên, bịt tai lại.」

Sugisaki: 「Cái này là...」

Chizuru: 「Đã được định đoạt... rồi nhỉ?」

Hội trưởng: 「Rồi rồi, đeo tai nghe vào đi! ...Được rồi, có vẻ đeo xong rồi.」

Mafuyu: 「? Hội trưởng, bọn em nghe cũng được ạ?」

Minatsu: 「Mọi khi thì lập trường ngược lại mà. Sao thế?」

Hội trưởng: 「Hư hư hư... Nếu phe bày trò lúc nào cũng giống nhau thì chán lắm!」

Mafuyu: 「Hả... Chị nói thế chứ bọn em cũng không rõ lắm đầu đuôi mọi khi thế nào...」

Hội trưởng: 「Ừm. Mọi khi thì chị đưa ra chỉ thị nào đó cho Sugisaki và Chizuru mà không cho Mafuyu-chan và Minatsu biết, rồi bắt họ nói chuyện với hai đứa.」

Minatsu: 「Hừm, hèn gì mấy cuộc hội thoại thiếu tự nhiên thật. Ủa, khoan đã? Thế thì Ken và Chizuru-san biết mánh lới rồi còn gì? Đơn giản đảo ngược vị trí thì có ý nghĩa gì đâu?」

Hội trưởng: 「Hư hư hư. Không có sơ hở đâu! Lần này chị thay đổi hình thức một chút đấy!」

Hai người: 『Ồ.』

Hội trưởng: 「Vậy xin công bố lại tiêu đề chuyên mục! 『Thiết lập được thêm vào』!」

Hai người: 『Bốp bốp bốp bốp.』

Hội trưởng: 「Ở chuyên mục này, sau khi thêm một 『thiết lập』 nào đó cho Minatsu và Mafuyu-chan, hai đứa sẽ nói chuyện tự do (free talk) tự nhiên nhất có thể với Chizuru và Sugisaki!」

Minatsu: 「Ưm... chưa hiểu lắm, nhưng tóm lại là, phía bọn tớ chỉ cần nói chuyện theo quy tắc được đưa ra sao cho Ken và Chizuru-san không phát hiện ra điểm kỳ lạ là OK chứ gì?」

Hội trưởng: 「Chính là thế! Vậy thì, công bố đề bài lần này!」

Mafuyu: 「Đề bài nào có tính ứng dụng cao mà không dễ bị lộ tẩy thì tốt quá ạ.」

Hội trưởng: 「Minatsu sẽ được thêm thiết lập nhân vật là 《Bỗng nhiên bị cuốn hút vào những điểm kỳ quái trong câu chuyện》! Còn Mafuyu-chan là thiết lập quá khứ 《Cha mẹ bị Chizuru giết hại》!」

Hai người: 『Hảả!?』

Hội trưởng: 「Thế nhé, hai đứa, sẵn sàng chưa? Rồi, Sugisaki và Chizuru bỏ tai nghe ra được rồi—! Vỗ vai cái nào.」

Sugisaki: 「...À, ừ, đúng là không nghe thấy giải thích chuyên mục thật nhưng mà... nhỉ?」

Chizuru: 「Nhỉ... Tại vì cái này... lại là cái trò mọi khi chứ gì? Kiểu gì chị em nhà đó cũng sẽ nói cùng một câu──」

Hội trưởng: 「Rồi rồi, đến đó thôi! Tóm lại bắt đầu nào—! Thế nên, bốn người bắt đầu nói chuyện tự do!」

Sugisaki: 「Chà, thôi thì đành chịu, nói chuyện vậy. À ừm, Minatsu, gần đây có chuyện gì thú vị không?」

Minatsu: 「Không, cũng chả có gì đặc biệt.」

Sugisaki: 「Vậy à. Hừm... 『Không, cũng chả có gì đặc biệt』 là đề bài của Minatsu lần này sao...」

Minatsu: 「Cậu nói cái quái gì thế hả Ken.」

Sugisaki & Chizuru: 『Ủa!?』

Minatsu: 「Sao thế hai người. Làm mặt ngạc nhiên vậy.」

Chizuru: 「Ơ... k-không, tại vì, Minatsu, em, nói chuyện bình thường...」

Minatsu: 「Thì là chuyên mục nói chuyện tự do mà. Phải nói chuyện bình thường chứ, đương nhiên rồi.」

Sugisaki: 「V-Vậy à. ...Chẳng lẽ, ngược lại đây là chuyên mục nói chuyện bình thường sao?」

Chizuru: 「...Ra là thế, cũng có lý. Có khi là đang dụ chúng ta suy nghĩ quá nhiều đây.」

Sugisaki: 「Mà nếu vậy thì cứ nói chuyện bình thường thôi nhỉ.」

Chizuru: 「Ừ ha, dò xét quá cũng mất vui... ơ mà, Mafuyu-chan nãy giờ cứ cúi gằm mặt không nói gì... em thấy trong người không khỏe à?」

Mafuyu: 「...Không ạ.」

Chizuru: 「? Mafuyu-chan?」

Mafuyu: 「…………」

Chizuru: 「Ơ, ờm, cái đó, sao em lại lườm chị dữ thế... vậy.」

Mafuyu: 「Tại sao, ư. ............................ ............Hắt.」

Chizuru: 「!? Hả!? Mafuyu-chan, vừa rồi em cười bằng mũi vào mặt chị đúng không──」

Minatsu: 「Cười bằng mũi? Bằng mũi... C-Chizuru-san, chị có thể giải thích chi tiết về hiện tượng đó được không!?」

Chizuru: 「Hả? Không, Minatsu, giờ chuyện đó quan trọng gì, Mafuyu-chan đang──」

Minatsu: 「Cười bằng mũi, nghĩa là sao cơ!? Cười ấy, ngoài cách dùng miệng kêu 『ahaha』 ra thì còn cách khác nữa à!? Chuyện này thú vị đấy!」

Sugisaki: 「Khoan, bình tĩnh đi Minatsu. Sao lại hưng phấn thế. Cười bằng mũi tức là thở hắt ra bằng mũi mà cười... nói sao nhỉ, là kiểu cười coi thường người khác ấy. Cậu không biết hả?」

Minatsu: 「Vậy à... ra là vậy. Xin lỗi, tớ làm gián đoạn câu chuyện rồi. Tiếp tục đi.」

Sugisaki: 「Ờ, ờ, mà cũng không sao... À ừm, chuyện gì ấy nhỉ Chizuru-san.」

Chizuru: 「À, ừ. Không hẳn là chủ đề, chỉ là chị thấy hơi lo vì Mafuyu-chan có vẻ lạ lạ...」

Sugisaki: 「A, đúng rồi nhỉ. Ừm, Mafuyu-chan?」

Mafuyu: 「Vâng, gì vậy Senpai. A! Là tư vấn tình cảm với Nakameguro-senpai ạ!」

Sugisaki: 「? Ủa, Mafuyu-chan bình thường này?」

Mafuyu: 「? Anh nói gì vậy? Mafuyu lúc nào chẳng bình thường?」

Sugisaki: 「...Em ấy nói thế đấy, Chizuru-san.」

Chizuru: 「C-Có vẻ vậy. Lạ thật đấy... Chẳng lẽ do mình tưởng tượng à...」

Sugisaki: 「Chizuru-san, chị đa nghi quá rồi đấy? Nói chuyện bình thường đi, bình thường thôi.」

Chizuru: 「Ừ ha. À ừm, thế thì, Mafuyu-chan, gần đây có game nào hay không em?」

Mafuyu: 「…………」

Chizuru: 「M-Mafuyu-chan?」

Mafuyu: 「...Vác cái mặt nào mà...」

Chizuru: 「!? Mafuyu-chan!?」

Mafuyu: 「Không, không có gì đâu ạ. Để xem nào. Game Mafuyu đang nghiện gần đây đúng không ạ.」

Chizuru: 「À, ừ, đúng thế nhưng mà...」

Mafuyu: 「Là một game bị cấm phát hành ở Nhật, trong đó nhân vật chính bị sát hại cả gia đình và thực hiện cuộc trả thù bằng những thủ đoạn vô cùng tàn bạo.」

Chizuru: 「V-Vậy à... Ừm, có vẻ, à thì, hiếm thấy nhỉ, xét theo sở thích của Mafuyu-chan...」

Mafuyu: 「...Nhờ ơn chị mà em thức tỉnh sở thích này đấy ạ... ...Hư.」

Chizuru: 「À ừm............ Ư ư, K-Ki-kun...」

Sugisaki: 「M-Mafuyu-chan. À ừm, cái đó, có chuyện gì xảy ra... à?」

Mafuyu: 「? Gì vậy Senpai. Có chuyện gì đặc biệt đâu ạ...」

Sugisaki: 「V-Vậy sao. Thế thì tốt... ...À, vậy thì, nói chuyện khác đi, chuyện khác! Đúng rồi Minatsu, cậu kể về bộ manga nhiệt huyết cậu đang mê gần đây đi!」

Minatsu: 「…………」

Sugisaki: 「Mi, Minatsu?」

Minatsu: 「...Quả nhiên vẫn không hiểu. Không phục chút nào...」

Sugisaki: 「Hả? N-Này...」

Minatsu: 「『Cười bằng mũi』 thì phải làm thế nào hả────────────────!」

Sugisaki: 「Chỗ đó á!? Cậu vẫn còn kẹt ở chỗ đó à!?」

Minatsu: 「Này Ken, quả nhiên tớ không hiểu! Cười bằng mũi... kỳ cục quá, nghĩ kiểu gì cũng thấy kỳ!」

Sugisaki: 「Kh-Không, cậu nói thế tớ cũng... hay đúng hơn là, Minatsu, này, chủ đề manga ấy──」

Minatsu: 「Bằng mũi... cười. ...Hừm hừm! ...Ụt ịt! ...Độ khó cao quá đi mất!」

Chizuru: 「Mi, Minatsu? Nghe này, cười bằng mũi không phải là thực sự chỉ cười bằng cái mũi đâu, mà như Ki-kun nói lúc nãy ấy, là động tác thở hắt ra đằng mũi một chút với thái độ coi thường người khác thôi. Hiểu chưa?」

Minatsu: 「...Ồ! Ra là thế! Quả không hổ danh Chizuru-san hiểu biết rộng, cực kỳ dễ hiểu luôn!」

Chizuru: 「Ôi, vậy sao. Fufu, thế thì tương lai chị đi làm giáo viên cũng nên nhỉ──」

Mafuyu: 「HẢ!? Nhà giáo á!? Chị á!? Ha, hahahaha! Kiệt tác! Kiệt tác đấy chuyện đó!」

Chizuru: 「Mafuyu-chan!? Sao thế!? Giọng điệu thay đổi đột ngột thế!? Hả!? Gì cơ!?」

Mafuyu: 「Hư, cứ việc giảng đạo lý làm người cho bọn trẻ đi. ...Khư khư, khư khư khư khư.」

Sugisaki: 「N-Này Mafuyu-chan, rốt cuộc nãy giờ em bị sao vậy...」

Mafuyu: 「? Mafuyu vẫn là Mafuyu mọi khi mà? Senpai mới bị sao thế?」

Sugisaki: 「Ế, không, thì... nếu không có gì thì tốt thôi.」

Mafuyu: 「...Đúng rồi Senpai. Em có một điều muốn hỏi...」

Sugisaki: 「Ừ, gì vậy Mafuyu-chan.」

Mafuyu: 「...Gia đình đột nhiên biến mất, cảm giác đó như thế nào nhỉ (Liếc).」

Sugisaki: 「Nặng nề thế! Ơ, sao lại hỏi thế!?」

Chizuru: 「Và Mafuyu-chan, tại sao em lại vừa lườm chị vừa nói thế hả.」

Mafuyu: 「Không, em chỉ thử hỏi chút thôi mà... fufu... không có ẩn ý gì đâu... fufu.」

Chizuru: 「Chị chả thấy gì ngoài ẩn ý cả!」

Sugisaki: 「Thôi nào, chuyện gia đình đúng không? À ừm, xem nào. Có nhiều hoàn cảnh khác nhau, và cũng có rất nhiều cảm xúc phức tạp không thể nói hết bằng lời, nhưng nếu diễn đạt ngắn gọn thì chắc là hai từ 『Cô đơn』 và 『Buồn bã』 nhỉ.」

Mafuyu: 「Cô đơn, buồn bã sao...」

Sugisaki: 「Không, đấy chỉ là chủ quan của anh thôi. Kìa, mẹ ruột anh mất sớm, rồi anh cũng có nhiều chuyện với em gái kế nên có thời gian giữ khoảng cách với gia đình, nên mấy cảm xúc đó anh thấm thía lắm... ...Ấy, xin lỗi, làm không khí trầm xuống rồi.」

Mafuyu: 「Senpai...」

Chizuru: 「Ki-kun...」

Sugisaki: 「X-Xin lỗi hai người nhé, làm mọi người bận tâm. Chà—, mình vẫn còn kém quá! Cứ động đến chuyện gia đình hay quá khứ là lại ủ rũ ngay! Thôi thôi! Dẹp mấy chuyện u ám này đi, nào, nào, xốc lại tinh thần với chủ đề tươi sáng tiếp theo nào──」

Minatsu: 「A, Ken, câu chuyện chấn thương tâm lý (trauma) vừa rồi, cho tớ nghe chi tiết được không?」

Sugisaki: 「Không đời nào! Cậu không hiểu bầu không khí à!? Sao lại đi khoét sâu vào vết thương thế!」

Minatsu: 「............Kế~ đến~ là~?」

Sugisaki: 「Chả có kế đến là gì sất! Mà sao sự tinh tế của cậu lại thiếu vắng vô đối thế hả!」

Minatsu: 「Ra thế, ra thế. Vậy, câu nói của Ken đã làm tổn thương Ringo-chan mang tính quyết định là gì!」

Sugisaki: 「Bộ tôi sẽ nói 『Quả nhiên anh chỉ coi em là em gái──』 chắc! Thôi chuyển chủ đề khác!」

Minatsu: 「Chủ đề khác là gì, ví dụ xem nào.」

Sugisaki: 「Hả? Không, thì, cậu biết đấy, là cái đó... À ừm...」

Minatsu: 「…………」

Sugisaki: 「À ừm, kìa... Cái đó... ...H-Hôm qua tớ thấy đám mây có hình thù thú vị lắm nha, kiểu chuyện như thế...」

Minatsu: 「…………」

Mafuyu: 「…………」

Chizuru: 「…………」

Sugisaki: 「Ư. X-Xin lỗi. Quả nhiên là──」

Minatsu: 「Cái chuyện đám mây đó, cho tớ nghe chi tiết được không?」

Sugisaki: 「Bị đào sâu rồi!」

Minatsu: 「Đám mây có hình thù thú vị. Hô hô, ra là thế ra là thế, đã mất công nói trên radio thì ắt hẳn phải là một trải nghiệm ngắm mây có cái kết thú vị lắm đây. Nào, hãy đường đường chính chính kể ra xem nào!」

Sugisaki: 「Tôi xin lỗiiii! Chẳng hiểu sao nhưng xin lỗi! Thực sự xin lỗi mà!」

Chizuru: 「K-Ki-kun, đâu cần phải dập đầu tạ lỗi thế...」

Mafuyu: 「Đúng đấy Senpai, trên đời này... có những chuyện dù xin lỗi thế nào cũng không được tha thứ... không, là không có ý định tha thứ ấy chứ... (Liếc)」

Chizuru: 「...Ư, ư ư, quá giới hạn rồi! Xin lỗi! Không hiểu là chuyện gì nhưng Mafuyu-chan, thực sự xin lỗiiiii───!」

Hội trưởng: 「Rồi, hai người hỏng luôn rồi nên dừng lại! Chuyên mục kết thúc tại đây~!」

Hội trưởng: 「Vậy là, chuyên mục nói chuyện tự do đã xong. ...Nào, tiếp theo là──」

Sugisaki & Chizuru: 『Không giải thích mánh khóe à!?』

Hội trưởng: 「? Hai người nói lạ ghê. Mấy cái 『Câu nói được quy định』 trước đây cũng đâu có giải thích gì cho chị em nhà đó đâu?」

Chizuru: 「Đ-Đúng là vậy nhưng mà! Lần này dư vị chẳng phải tệ quá sao! N-Này, hai chị em nói gì đi chứ──」

Mafuyu: 「...Đừng có lải nhải nữa, cái đồ ngoại đạo thối tha này.」

Chizuru: 「Hảả──────────────!?」

Sugisaki: 「Khoan, n-này, chuyên mục thực sự kết thúc rồi đúng không!? Sao cảm giác như vẫn còn mỗi bọn tôi bị ném vào trong 『Những câu chuyện k○ dị』 thế này, là do tưởng tượng──」

Minatsu: 「『Những câu chuyện ○ lạ』! Cái đó hay ha! Tớ thì có thể bị nói là hoài cổ nhưng tớ thích mấy tập ngày xưa hơn là gần đây đấy! Đặc biệt là cái đó, cái tập sau này trở thành nguồn gốc của truyền thuyết đô thị ấy, gắn camera giám sát trong nhà xong thì──」

Sugisaki: 「Không, cậu cắn câu vào chỗ đó làm gì! Không phải thế, tớ đang hỏi Hội trưởng──」

Hội trưởng: 「Rồi rồi, được rồi được rồi. ...Sugisaki và Chizuru, phải rạch ròi giữa các chuyên mục chứ! Hư này!」

Sugisaki & Chizuru: 『Bọn tôi (chị) sai á!?』

Hội trưởng: 「Thế nên, chuẩn bị kết thúc chương trình thôi!」

Sugisaki: 「Chà... cũng được thôi, chán chả buồn nói rồi. Thế, phần kết (ending) làm gì đây?」

Hội trưởng: 「Ừm, vì lần này là tập cuối nên sẽ đọc thật nhiều bưu thiếp và email của thính giả gửi về!」

Minatsu: 「Ồ, radio này cũng có người gửi mấy cái đó cơ à.」

Mafuyu: 「Bất ngờ thật đấy ạ. Dù nói là Toàn Thời Không nhưng em cứ tưởng lượng thính giả còn không bằng gót chân mấy cái radio mạng của diễn viên lồng tiếng game 18+ ít tên tuổi chứ.」

Hội trưởng: 「Làm gì có chuyện đó! Tuy bưu thiếp thì ít nhưng mà, chỗ chúng ta có rất nhiều thính giả ngầm đấy!」

Chizuru: 「Thính giả ngầm đông đảo... Nghe cứ buồn buồn như mấy cái video trên Ni○nico có lượt xem cao nhưng lượt mylist và bình luận ít thảm thương ấy nhỉ.」

Hội trưởng: 「Th-Thôi được rồi! Rồi rồi, đọc bưu thiếp đây!」

Sugisaki: 「Xin mời.」

Hội trưởng: 「E hèm. 『...Radio của Hội Học Sinh, ngày nào tôi cũng nghe rất vui vẻ.』」

Sugisaki: 「Có làm hàng ngày đâu.」

Hội trưởng: 「『Đối với tôi, chương trình radio này đã trở thành một sự tồn tại có thể gọi là lẽ sống (lifework). Vì thế nghe tin lần này là tập cuối, tôi cảm thấy rất buồn.』」

Sugisaki: 「Ồ... chà, sao nhỉ, cảm ơn nhé.」

Hội trưởng: 「『Nghĩ lại thì, radio này ngay từ tập đầu tiên đã thú vị thần sầu rồi. Giọng nói dễ thương của Hội trưởng, cách dẫn chuyện tuyệt vời của Hội trưởng, tài làm MC như nghệ nhân của Hội trưởng, sự hoạt ngôn trôi chảy của Hội trưởng.』」

Sugisaki: 「...Hử?」

Hội trưởng: 「『Nghĩ đến việc không còn được nghe những thứ đó nữa thật đáng tiếc, nhưng bù lại tôi cầu mong sẽ được thấy sự hoạt động của Hội trưởng ở những nơi khác, xin được gửi lời cảm ơn tại đây. Cảm ơn rất nhiều vì khoảng thời gian vui vẻ.』」

Sugisaki: 「Ừ, tôi cũng cảm ơn vì đã lắng nghe cho đến tận bây giờ.」

Hội trưởng: 「Bút danh............ À ừm... ...T-Từ bạn Muốn giấu tên.」

Bốn người: 『Tự diễn tự sướng!』

Hội trưởng: 「Hử? Nói chuyện gì vậy? Nào, đến thư tiếp theo nhé—!」

Mafuyu: 「Kinh khủng thật...」

Hội trưởng: 「Tiếp nàooo. 『Nghe tin chương trình kết thúc tôi rất sốc. Lần nào tôi cũng thực sự mong chờ được nghe những câu chuyện riêng tư của mọi người... Nhưng mà, cũng đành chịu thôi nhỉ. Mọi người vất vả rồi. Chương trình tuy kết thúc, nhưng tôi rất mong đợi vào những hoạt động sau này của mọi người!』 Bút danh: Yajikon-san gửi tới.」

Chizuru: 「Hưm, bức thư hay đấy. Cảm ơn Yajikon-san. Dù radio có kết thúc thì bọn mình vẫn──」

Hội trưởng: 「Nhân tiện tên thật là Toudou Lilicia-san.」

Bốn người: 『Thế thì câu chuyện lại khác hẳn! (Ạ!)』

Sugisaki: 「Sao nhỉ, vừa biết người viết là Lilicia-san cái là cảm thấy đằng sau tất cả những lời tưởng như cảm động vừa rồi đều có ẩn ý ngay!」

Chizuru: 「Bút danh 『Yajikon』 chắc chắn là viết tắt của 『Yajima Konjou (Tính tọc mạch)』 rồi.」

Minatsu: 「Và tự nhiên Hội trưởng công khai tên thật trên radio tỉnh bơ thế.」

Mafuyu: 「Đó là điều cấm kỵ trong các điều cấm kỵ của radio đấy ạ.」

Hội trưởng: 「Không, vì là Lilicia nên chắc không sao đâu. Có vấn đề gì thì đằng nào cũng là tập cuối rồi mà—」

Sugisaki: 「Phát thanh viên thối nát vãi!」

Hội trưởng: 「Tiếp nàooo. 『...Đáng tiếc. Chỉ có thể nói vậy. Bây giờ, người đau buồn hơn ai hết, và phẫn nộ hơn ai hết về tập cuối này, chắc chắn là tôi. Tôi có một niềm tự hào vững chắc rằng chính là như vậy.』」

Minatsu: 「C-Cái mail nghe nhiệt huyết nhỉ... Nhưng cảm ơn vì đã dành nhiều tình cảm đến thế.」

Hội trưởng: 『Không, chẳng những đáng tiếc, mà phải gọi là vô cùng hối tiếc (vô niệm). Tại sao, tại sao lại kết thúc. Tôi không chấp nhận cái tập cuối như thế này! Tuyệt đối không chấp nhận! Mấy người, vẫn còn việc chưa làm xong đúng không! Có điều đang bị lãng quên, đúng không! Một tập cuối mà thiếu cái đó, thứ như thế... thứ như thế, ăn cám đi! Đồ ngốc đồ ngốc!』」

Mafuyu: 「C-Cảm giác đáng sợ quá ạ... Cái này, là tín đồ cuồng nhiệt quá mức──」

Hội trưởng: 「Và người gửi là, công khai tên thật OK, Cố vấn Hội Học Sinh・Magiru Satori-san!」

Bốn người: 『Quên không gọi bả rồiiiiiii!』

Hội trưởng: 「Vì lẽ đó... mọi người, byeeeee byeeee!」

Bốn người: 『Kết thúc bằng bức thư này á!?』

Hội trưởng: 「...Chương trình All Night Toàn Thời Không tập cuối đặc biệt được gửi tới các bạn, nhà tài trợ là bà cô căng tin.」

Sugisaki: 「Ra là thế hả!? Mà đã chạy quảng cáo lần nào đâu!? Thế có được không!? Thế có ổn không đấy!?」

Hội trưởng: 「Aaaa, thiệt tình, tsukkomi lải nhải ồn ào quá đi! Nào, ít nhất thì cú chót mọi người cùng hô lời chào thương hiệu nhé! Một, hai!」

Sugisaki: 「Hả, hả, hả!? T-T-Tạm biệt nhé──」

Hội con gái: 『Miso Dengaku—!』

Sugisaki: 「Hiểu thế quái nào được hảaaaaaaaaaaaa!」

All Night Toàn Thời Không・Hết

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!