See You When the Snow Falls

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 01 - Chương 07

Chương 7

_________

Tôi ở lì trong phòng suốt một tiếng, với nỗi sợ hãi chạy dọc sống lưng. Một phần nào đó trong tôi đã biết điều này chắc chắn sẽ xảy ra từ lúc tôi đi ra ngoài đi dạo. Nhưng tôi đoán là kể cả tôi biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, tôi vẫn sẽ giữ nguyên lập tường của mình. Suy cho cùng, tôi đã gặp Yuki, dù cô ấy là ai đi nữa.

Nhưng Yuki đang không phải là điều tôi quan tâm ngay lúc này. Tôi phải đảm bảo mạng sống của mình để không phải vào rừng như Yuki nốt. Tôi muốn biết dì Reiko sẽ cho tôi hình phạt gì. Đứng giữa trời tuyết? Cọ rửa nhà vệ sinh cho đến khi tôi biết hối lỗi?

Bây giờ đang là 8 giờ 55 phút tối. Tôi bước xuống cầu thang với tâm trạng nặng nề. Phòng làm việc của dì Reiko và phòng riêng của dì nằm sau quầy tiếp tân. Tôi đi xuống đó và gõ cửa phòng dì Reiko.

"Vào đi"

Nó là một không gian chật hẹp. Tôi có thể đi đến cuối phòng chỉ bằng 4 bước chân. Trong phòng có một cái đệm, máy tính xách tay để trên một cái bàn. Cùng với đó là một cái lò sưởi ở góc phòng. Một bức ảnh đóng khung người chồng quá cố của dì. Một bát cam. Không hơn không kém. Một không gian nhỏ kèm với không khí căng thẳng. 

Dì tôi đang gõ gì đó trên máy tính của dì.

"Ngồi xuống"

Một giọng nói đầy uy quyền. Tôi tuân theo.

"Haruka nói với dì về chuyến đi dạo của cháu. Cô ấy giải thích là cháu bị lạc."

Có vẻ như dì Reiko đã bình tĩnh lại. Cám ơn Miyazono nhé! Tôi nợ cô một miếng bít-tết với một chai rượu vang.

"Cháu chỉ muốn đi dạo một chút và ngắm ngôi làng--"

"Dì đã cho phép cháu đi ra ngoài chưa ?"

"Chưa nhưng mà--"

"Cháu có biết cháu đã làm bất tiện cho Haruka và cả những nhân viên khác không?"

"Uhm..."

Dì tôi gập máy tính lại. Nó nghe như tiếng sấm.

"Haruka bảo cháu đi lạc ngoài kia. Có phải cháu đã dặn cô ấy nói dối hộ cháu?"

"Uhm..."

"Bời vì dì không nghĩ Haruka ngu đến mức để không biết đó là một lời bào chữa. Không ai có thể lạc ở một nơi nhỏ như thế này được cả."

Tôi nuốt nước bọt.

"Không ăn vào sáng mai. Bữa sáng, bữa trưa và bữa tối."

"V-vâng"

"Cháu sẽ phải làm việc gấp đôi"

"Vâng..."

"Dì sẽ báo cho bố mẹ cháu biết về hành vi không thể chấp nhận được của cháu."

Tôi im lặng.

"Có nghe thấy dì nói gì không đấy?" 

"Có ạ..."

"Nếu lần sau cháu còn làm mấy việc kiểu này

nữa thì dì sẽ gửi lại cháu về Tokyo."

Bình thường sẽ chẳng có gì sung sướng hơn điều đó. Nhưng nếu tôi bị gửi về Tokyo ngay bây giờ với bản báo cáo chiến tích kia thì địa ngục sẽ đợi tôi ở đó. Tôi thà ở lại cái nơi hoang vu này thì hơn.

"Cháu có thể đi rồi đấy."

"Cháu xin lỗi."

Tôi cúi đầu và rời khỏi phòng.

Tim tôi nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi đặt mình lên một chiếc ghế ở sảnh. Nó nhìn ra một số của sổ từ sàn tới trần, cùng với một khu vườn nhỏ phong cách kiểu Nhật. Nó tạo thành một khung cảnh trắng xóa, những mảng băng bám trên cây, tạo thành gợn tuyết. Bên trên là một cái cây khẳng khiu phủ đầy tuyết. Chỗ vườn có vài cái ô tô, với những vết bánh xe sẽ được tuyết san phẳng vào đêm nay, và biển báo trên đường ghi bằng tiếng Nhật và tiếng Anh. Tuyết bao phủ mọi vật. Mái nhà, cây cối, nơi mà tuyết có thể chạm tới.

"Cậu trông như vừa thấy tử thần vậy."

Miyazono ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi. Một nụ cười xuất hiện trên mặt cô ấy. Trông cô ta có vẻ hả hê.