Chương 3: Tia Hy Vọng Từ Phòng Thí Nghiệm
Nhiều thế kỷ trôi qua, và bánh xe lịch sử vẫn quay. Con người không còn dùng gươm giáo; họ đã phát minh ra máy móc, điện năng và khoa học. Trong một tòa tháp nhỏ, khuất sau những tòa nhà hành chính đồ sộ, một nhóm nhỏ những người tự gọi mình là "Nhà Rồng học" (Dragonologists) vẫn âm thầm làm việc.
Khác với những người khác, họ không chấp nhận sự thống trị của con Rồng là vĩnh cửu. Họ nghiên cứu những mảnh vảy rồng rụng xuống, phân tích cấu trúc sinh học của nó. Một ngày nọ, họ phát hiện ra một điều chấn động: lớp da của con Rồng không phải là bất khả xâm phạm. Với một lực tác động đủ mạnh và một vật liệu đủ cứng, lớp giáp đó có thể bị xuyên thủng.
Họ phác thảo một kế hoạch táo bạo: chế tạo một "Vật thể bay" – một tên lửa khổng lồ bọc hợp kim siêu cứng, được dẫn đường chính xác để lao thẳng vào tim con Rồng.
Nhưng khi họ trình bày ý tưởng này lên Đức Vua, họ chỉ nhận được những cái lắc đầu ngán ngẩm.
"Quá tốn kém," quan tể tướng nói. "Số tiền để chế tạo thứ này có thể dùng để xây thêm đường ray và nhà ga cho việc cống nạp."
"Quá rủi ro," một vị tướng quân lên tiếng. "Nếu thất bại, con Rồng sẽ nổi giận và giết tất cả chúng ta."
"Và trái tự nhiên," vị giáo sĩ trưởng thêm vào. "Chúng ta là ai mà dám can thiệp vào vòng đời thiêng liêng này? Con người sinh ra là để làm thức ăn cho Rồng."
Dự án bị bác bỏ. Các nhà khoa học trở về trong tuyệt vọng, trong khi những chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh về phía ngọn núi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
