Sáng thức dậy tôi đã biến thành một mỹ thiếu nữ tuyệt trần, nhưng đứa em gái độc mồm độc miệng vốn ghét đàn ông của tôi lại có biểu hiện kỳ lạ, trinh tiết của tôi gặp nguy hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 877

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1187

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 8

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 6

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Tập 1 - Chương 1: Cuộc sống thường ngày hoa lệ của Hội trưởng Hội học sinh mạnh nhất và Cô em gái phũ phàng

Chương 1: Cuộc sống thường ngày hoa lệ của Hội trưởng Hội học sinh mạnh nhất và Cô em gái phũ phàng

Bụp, bụp, bụp!

Cùng với âm thanh quả bóng rổ đập xuống sàn nhà thi đấu, tầm nhìn của tôi lướt đi với tốc độ cao. Hai hậu vệ của đội bạn lao vào định cản đường tôi, nhưng chậm quá. Quá chậm rồi.

"Xin lỗi nhé, với tốc độ đó thì không cản được tôi đâu."

Hạ thấp trọng tâm, tôi dùng kỹ thuật crossover vượt qua một người. Người kia luống cuống vươn tay ra cản, nhưng tôi đã lướt qua bên cạnh cậu ta như một cơn gió. Lưới rổ đang vẫy gọi tôi ở phía xa kia. Ngay trước vạch ba điểm, tôi dừng bước, uốn cong cơ thể mềm dẻo như một chiếc lò xo rồi bật nhảy.

"Hây a!"

Quả bóng rời khỏi đầu ngón tay, vẽ nên một đường parabol hoàn hảo bay trong không trung. Cả nhà thi đấu chìm vào tĩnh lặng như thể không khí vừa ngừng trệ trong tích tắc. Khoảnh khắc tiếp theo, Soạt!, một âm thanh vui tai không tả xiết vang lên, quả bóng làm rung lưới mà thậm chí không thèm chạm vào vành rổ.

"Áaaaa! Mấy bà thấy không!? Là Hội trưởng đó!"

"Sho-kun ơi! Nhìn qua đây đi anh!"

"Ngầu quá đi mất!"

Những tiếng hò reo chói tai bùng nổ từ đám nữ sinh đang chơi bóng chuyền ở sân bên cạnh. Tôi dùng mu bàn tay quệt vệt mồ hôi trên trán, rồi giơ nắm đấm làm dáng chiến thắng đầy dứt khoát về phía đồng đội.

"Ngon! Tuyệt vời!"

Không thèm giấu giếm sự phấn khích, tôi dùng cả cơ thể để thể hiện niềm vui. Tiếng hò reo lại càng thêm ầm ĩ. Ái chà, cảm giác được sống là đây chứ đâu.

"Này Sho, ném hay lắm! Mày vẫn đỉnh như mọi khi nhỉ."

Cậu bạn đồng đội chạy tới, chúng tôi đập tay "bốp" một cái rõ kêu. Tôi gật đầu mãn nguyện, điều hòa lại nhịp thở.

"Ừ. Quỹ đạo hoàn hảo đúng không?"

"Chuẩn. Cơ mà này, thành tích học tập đứng đầu, mặt mũi thì đẹp trai, thần kinh vận động lại xuất chúng... Ngược lại thì mày có cái gì không làm được không vậy? Ông trời bất công quá mức quy định rồi đấy."

Trước lời nói kèm nụ cười cạn lời của thằng bạn, tôi giả vờ suy nghĩ một chút, rồi nhe hàm răng trắng bóc ra cười.

"Hừm... Xem nào. Không có! Vì tao là kẻ mạnh nhất mà!"

"Vâng vâng, lại bắt đầu phát ngôn tự luyến rồi. Nhưng vì mày nói đúng sự thật nên tao cũng chẳng bực mình nổi. Có khi thế này còn tốt hơn là cứ giả vờ khiêm tốn dở hơi ấy chứ."

Thằng bạn cười khổ, vỗ cái bốp vào lưng tôi.

Đúng vậy, tôi - Ichijo Sho, là một nam sinh xuất chúng được cả bản thân lẫn mọi người công nhận, đồng thời là Hội trưởng Hội học sinh của ngôi trường tư thục này. Ông trời đã ban cho tôi không chỉ hai mà là rất nhiều đặc ân. Việc còn lại chỉ là tôi phải cố gắng hết mình để không lãng phí chúng. Tôi rất yêu bản thân mình, và tôi cũng rất yêu tất cả những người đang yêu mến tôi. Đây chính là thứ gọi là Noblesse Oblige được áp đặt lên tôi.

Chợt, khóe mắt tôi bắt gặp một bóng người đang đứng ở mép sân, tay cầm bình nước. Mái tóc đen dài, làn da trắng ngần như trong suốt. Một thiếu nữ toát lên vẻ đài các mà ngay cả bộ đồ thể dục cũng không thể che giấu được.

"Ồ, em đang xem đó à? Himeko~!"

Tôi vừa vắt chiếc khăn lên cổ, vừa chạy bước nhỏ về phía con bé. Đó là em gái sinh đôi của tôi, Ichijo Himeko.

"Cú ném ban nãy! Sao hả, dáng vẻ oai hùng của anh trai em! Em có thể bắt đầu tôn trọng anh thêm một chút rồi đấy?"

Tôi hỏi với ánh mắt tràn trề kỳ vọng. Thế nhưng, Himeko vừa nhìn thấy tôi đã lập tức ném cho tôi một ánh mắt khinh bỉ như thể đang nhìn rác rưởi.

"...Vâng vâng. Giỏi quá giỏi quá."

"Nói như trả bài thế!?"

"Đừng có lại gần em, thưa anh trai. Mùi mồ hôi hôi lắm."

Con bé phẩy tay xua đuổi như đuổi tà. Ánh mắt lạnh lùng đó tụt xuống dưới độ âm, thật khó tin đó là ánh mắt dành cho anh ruột của mình. Tôi nhận một cú sốc như trời giáng, bất giác lùi lại phía sau.

"H, hôi hám gì đâu! Mồ hôi của anh chắc chắn phải mang hương cam chanh thanh mát cơ mà!"

"Anh có muốn đi bệnh viện không? Khám đầu ấy."

"Ư hự...!"

Lạnh lùng. Quá đỗi lạnh lùng. Ngày xưa con bé rõ là dễ thương cơ mà. Hồi mẫu giáo, nó cứ lẽo đẽo theo sau lưng tôi gọi "Anh hai ơi, anh hai à", tối đến sợ ma còn chui tọt vào chăn của tôi ngủ cùng. Từ bao giờ nhỉ. Khoảng từ lúc lên cấp hai, Himeko đột nhiên trở nên băng giá, và cách đối xử với tôi cũng trở nên thô lỗ hẳn. Tôi chỉ muốn tin rằng con bé đang trong thời kỳ nổi loạn kéo dài thôi, nhưng sự phũ phàng này thực sự đả kích mạnh đến trái tim mỏng manh như thủy tinh của người làm anh này.

(Cứ chờ đấy... Kiểu gì cũng có ngày anh đây bắt em phải nói "Anh hai ngầu quá!" giống hệt ngày xưa cho xem!)

Tôi thầm thề sẽ phục thù trong lòng, rồi lủi thủi rút lui về phòng thay đồ nam. Ơ kìa? Mà khoan, từ trước đến giờ mình đã bao giờ được khen "Anh hai ngầu quá" chưa nhỉ? Không, chắc chắn là có rồi! (Tự huyễn hoặc bản thân)

Giờ ra chơi sau khi đã thay đồ xong. Đang đi dọc hành lang để đến phòng học tiếp theo, tôi chợt cảm nhận được những ánh nhìn từ cửa sổ lớp học phía xa. Đám nữ sinh lớp khác đang nhìn về phía này và thì thầm to nhỏ.

"A, Hội trưởng kìa!"

"Á á á, Ichijo-kunnn!"

Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tôi lập tức vẫy tay chào lại. Ngay lập tức, những tiếng la hét đầy sung sướng vang lên. Cậu bạn Sato đi bên cạnh tôi lắc đầu ngao ngán.

"Mày đúng là đào hoa thật đấy... Đi dọc hành lang thôi mà cũng thế này thì có khác gì thần tượng không cơ chứ."

"Đương nhiên. Phải đáp lại những người ủng hộ mình chứ. Đó là nghĩa vụ của một ngôi sao."

"Là Hội trưởng Hội học sinh chứ không phải ngôi sao nha mày."

"Tại tao đẹp trai mà! Mày có muốn hò hét nể tình tao cũng cho phép đấy!"

Tôi ưỡn ngực khẳng định chắc nịch. Thấu hiểu và tự công nhận sự hấp dẫn của bản thân. Đây chính là đỉnh cao của lòng tự tôn. Tuy nhiên, Sato chỉ khép hờ nửa con mắt nhìn chằm chằm lại tôi.

"Chà, công nhận là mặt mày đẹp thật. Nhưng cái nết của mày, thi thoảng thấy đáng tiếc làm sao á."

"Mày nói gì cơ? Tao thì có chỗ nào đáng tiếc hả?"

"Chính là cái 'sự tự luyến cao một cách vô ích' và 'lệch lạc về định hướng' của mày đó."

Tôi rút điện thoại từ trong túi ra, chìa màn hình khóa cho Sato xem. Trên màn hình là hình ảnh một ngôi sao hành động Hollywood cơ bắp cuồn cuộn đang gầm thét, một tay lăm lăm khẩu súng máy.

"Nhìn đây này. Dáng vẻ 'người đàn ông ngầu lòi' hoàn mỹ mà tao đang hướng tới là thế này đây!"

"...Không, vô phương cứu chữa rồi."

"Tại sao chứ! Tao cũng uống protein và tập gym mỗi ngày mà! Thế mà cơ bắp chẳng chịu to ra tí nào cả...!"

Tôi xắn tay áo lên, khoe ra cánh tay tuy không đến nỗi gầy gò ốm yếu nhưng cũng có chút cơ bắp săn chắc. Dẫu vậy, nó vẫn còn cách mục tiêu ngôi sao hành động cả ngàn cây số. Phức cảm tự ti lớn nhất của tôi. Đó là cái thể chất mang thiên hướng trung tính, dù có vật vã thế nào cũng không thể trở thành một tên đô con lực lưỡng được. Đã là đàn ông thì đương nhiên phải muốn phô trương 'sức mạnh nam tính áp đảo' bằng một vòm ngực dày và cánh tay to như khúc gỗ chứ lị.

"Thôi thôi, mày cứ như bây giờ là tốt nhất rồi. Vác cái mặt hoàng tử đó mà đi kèm với body đô con như khỉ đột thì đám con gái khóc thét mất."

"Chết tiệt, mấy người chẳng hiểu gì cả... Thế nào mới là dáng vẻ của một người đàn ông thực sự ngầu chứ."

"Đứa không hiểu là mày thì có..."

Sato thở dài ngao ngán. Rồi như muốn chuyển chủ đề, cậu ta hạ giọng nói nhỏ.

"Mà nhắc mới nhớ, em gái mày, Himeko-chan cũng là đại mỹ nhân. Rốt cuộc gen của anh em nhà Ichijo bọn mày bị làm sao vậy hả? Trái tự nhiên quá đáng rồi đấy."

"Hử? À ừ. Himeko là cô em gái đáng tự hào của tao mà lị! Dù tao có nhìn với con mắt thiên vị của người nhà đi chăng nữa thì tao cũng chưa từng thấy ai đẹp hơn con bé cả."

"...Mày có biết cô em gái đáng tự hào đó của mày đang bị gọi là 'Bạch Tuyết' không?"

"Bạch Tuyết á?"

Lần đầu tiên tao nghe đấy. Nó có tham gia câu lạc bộ kịch đâu mà được đóng vai chính nhỉ.Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Sato liền mang vẻ mặt nghiêm trọng bắt đầu giải thích.

"Hôm qua ấy, nghe nói át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ lớp bên cạnh tỏ tình xong bị từ chối phũ sấp mặt luôn. Nghe đâu bị xỉa xói là 'Về soi lại gương trước khi đến đây đi. Cậu lọt vào tầm nhìn của tôi thôi cũng đủ thấy khó chịu rồi' cơ đấy."

"Uây, gắt thật..."

"Một nàng công chúa xinh đẹp, tường đồng vách sắt, đã từ chối không biết bao nhiêu nam sinh tỏ tình bằng những lời lẽ bóp nát trái tim người ta... Thế nên mới có cái biệt danh 'Bạch Tuyết (đính kèm táo tẩm độc)' đó."

Thật luôn hả trời. Một Himeko trầm tính, lúc ở nhà chỉ toàn rúc bên cạnh tôi cắm mặt vào điện thoại, vậy mà ở trường lại nổi đình nổi đám với cái biệt danh đáng sợ như thế sao. Với tư cách là một người anh, có lẽ đây là lúc cần phải giáo dục và uốn nắn lại con bé rồi. Đối với người trong gia đình như tôi thì sao cũng được, nhưng con bé cần phải đối xử dịu dàng hơn với người ngoài mới được.

"A, nhắc tào tháo tào tháo đến."

Từ phía bên kia dãy hành lang nối, tôi thấy Himeko đang ôm một xấp tài liệu đi tới. Tôi bỏ mặc Sato lại đó và chạy ào tới.

"Này này, Himeko!"

"...Có chuyện gì sao, anh trai. Xin đừng chạy trên hành lang."

"Chuyện đó tính sau đi, nghe nói em bị gọi là 'Bạch Tuyết' hả?"

Tôi vừa cười toe toét vừa hỏi, thì bước chân của Himeko đột ngột dừng hẳn lại. Đôi mắt được tô điểm bởi hàng lông mi dài từ từ ngước lên nhìn tôi. Vô cảm. Chẳng thể đọc được tí cảm xúc nào trên cái khuôn mặt lạnh tanh như mặt nạ kịch Noh đó cả.

"..."

"Chà chà, cái biệt danh đỉnh thật đấy! Đính kèm táo tẩm độc là sao hả, em khắt khe với bọn con trai đến mức—"

Nhéo.

"Phụttt!?"

Đột nhiên, tầm nhìn của tôi bị méo mó. Những ngón tay thon thả búp măng của Himeko túm chặt lấy hai bên má tôi, rồi dùng hết sức bình sinh kéo dãn ra hai bên.

"H, Hi-hê-kô!? (Himeko!?)"

"Cái tin đồn vớ vẩn đó, anh nghe từ ai vậy hả?"

Giọng điệu của con bé không hề thay đổi. Thế nhưng, sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một sự lạnh lẽo tựa như đợt rét đậm vùng Siberia và một ngọn lửa cuồng nộ vô hình nào đó đang cuộn xoáy. Đau quá! Trời ơi con bé này sao mà khỏe thế!

"Đhao quóa, lho thwằng kwhia! Thwằng kwhia! (Đau quá, do thằng kia! Thằng kia!)"

Tôi rưng rưng nước mắt, chỉ tay về phía Sato đang đứng sau lưng. Himeko vẫn nắm chặt hai má tôi, trừng mắt nhìn sang Sato.

――Lườm.

Khoảnh khắc đó, mặt mày Sato tái mét lại. Himeko lườm Sato bằng ánh mắt sắc lẹm như một tên sát thủ đang nhắm vào giữa trán mục tiêu. Đ... Đáng sợ quá...

"Híck...!"

Sato kêu lên một tiếng ré thất thanh rồi lùi lại.

"Cậu có thể đừng nhồi nhét mấy thứ dư thừa vào đầu anh ấy được không? Bộ não của anh ta vốn dĩ đã bị quá tải vì cơ bắp và sự tự luyến rồi."

"N, này! Não ai bị quá tải hả!?"

"Xin đừng có gào lên gần tôi như thế. Phiền chết đi được."

Himeko đột ngột buông tay khỏi má tôi, rồi cố tình lấy khăn tay lau chùi như thể dính bẩn. Rồi con bé cúi chào "Xin phép", không thèm bố thí cho Sato dù chỉ một cái liếc mắt, lướt đi một cách hiên ngang. Bỏ lại tôi đang xoa xoa hai bầu má đỏ ửng và Sato với khuôn mặt như thể vừa bị rút ngắn đi vài năm tuổi thọ.

"...Này Sato, nó chắc chắn là ghét tao đúng không?"

"Không... Ghét á...? Tuy là nó nổi điên vì tao nói lời thừa thãi, nhưng tao thấy lúc mày gọi, mặt nó trông có vẻ vui lắm mà..."

Tuy không hiểu rõ ý nghĩa trong giọng nói run run của Sato, tôi vẫn thở dài sườn sượt, vừa xoa xoa hai má đau rát. Nếu gọi là thân mật thì hơi quá trớn, mà lời nói thì cũng sắc như dao cạo vậy. Quả nhiên, để con bé trở lại làm cô em gái dễ thương như ngày xưa, có vẻ tôi không còn cách nào khác ngoài việc phải trở thành một "ông anh cơ bắp đáng tin cậy" hơn nữa thôi.

"Cứ chờ đấy... Ngày nào đó anh đây chắc chắn sẽ làm cho em phải bớt lạnh lùng đi!"

Không hề hay biết quyết tâm của mình đang đi vào ngõ cụt, bánh răng định mệnh đã bắt đầu quay về một hướng hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nghĩa vụ của giới tinh hoa