Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10993

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

ARC 4: Hai vị Hoàng Nữ - Chương 114: Vạn Năng Dược giả mạo

Chương 114: Vạn Năng Dược giả mạo

"Tuyệt vời quá! Nhiều thú nhồi bông dễ thương thế này!"

Vừa bước vào cửa hàng thú nhồi bông 『Little Pocket』, mắt Lisha đã sáng rực lên, cô bé lao ngay về phía đám thú bông.

Elliot, người được tôi mời đến cùng, cũng đi theo sau cô ấy.

"Cái nào cũng dễ thương. Mình muốn lấy hết tất cả."

"Vẫn khó tin như mọi khi nhỉ. Quả nhiên là Sakuriel, không thể coi thường được!"

"Oaa~, nhiều bạn động vật quá!"

Luca, Tifa và Eltilia-chan, những người đã cùng tôi tham gia Hội Mát Mùa Thu, cũng đang cực kỳ phấn khích trước núi thú nhồi bông.

"Gìft triệu hồi cửa hàng từ dị giới sao... Ngoài [Thánh Kiếm], ngài ấy còn sở hữu cả năng lực này nữa..."

"Hả, không đùa được đâu. Ý là không chỉ có mỗi quán mì Ramen thôi sao. Hèn gì Tifa làm ầm ĩ lên như vậy."

"Tuyệt diệu...! Quả nhiên Sakuriel-sama là người được Thần tuyển chọn...!"

Bộ ba bạn cùng lớp gồm Điện hạ Leticia, Điện hạ Nero và Roulette-san vừa nhìn quanh cửa hàng thú bông vừa thở dài kinh ngạc. À không, hình như có một người hơi "lệch sóng" thì phải...?

Tôi định mời mọi người đến để chọn quà mang về, ai ngờ số lượng người lại đông hơn dự kiến.

Ngay cả phu nhân Mutilia, Bà và Hoàng Hậu-sama cũng đến góp vui.

Về cơ bản toàn là phụ nữ. Cánh đàn ông chỉ có mỗi Elliot, Cha tôi và Hoàng Vương Bệ hạ.

Hoàng Vương Bệ hạ cứ tưởng lại được ăn món gì ngon nên hăm hở đi theo, giờ vỡ mộng nên đang tiu nghỉu một góc.

Thế là Cha và Hoàng Vương Bệ hạ rủ nhau ra cái vọng lâu bên ngoài bãi triệu hồi. Chắc không định nhậu nhẹt từ giữa trưa đâu nhỉ?

"Cháu không ngờ bà cũng quan tâm đến thú nhồi bông đấy ạ."

"Ô hay, những thứ dễ thương thì dù bao nhiêu tuổi nhìn vào cũng thấy thư thái mà? Chỉ cần có một con trong phòng thôi là tâm trạng đã hạnh phúc rồi."

Ra là vậy. Tôi cũng hiểu cảm giác đó đôi chút. Nhớ lại thời còn học trường chuyên môn ở kiếp trước, tôi có cô bạn hễ gặp chuyện bực mình là về nhà lôi thú bông ra kể lể than thở cả buổi. Chắc nó cũng giống một dạng thuốc an thần nhỉ.

"Lisha thích con nào?"

"Ừm, cái nào cũng dễ thương nên em phân vân lắm... Nhưng chắc là em thích con thỏ bông này nhất."

Lisha cầm lên một con thỏ bông cao khoảng 30cm.

"A? Con này nhìn giống con thỏ ta tặng em lần đầu gặp nhỉ?"

Đúng là tư thế của nó khá giống con mô hình động vật hồi đó. Hai tay đều đang cầm củ cà rốt. Dù chất liệu một bên là nhựa, một bên là vải khác hẳn nhau.

"Vâng. Chú thỏ đó đã mang lại may mắn cho em. Lúc nào em cũng mang theo bên người như bùa hộ mệnh vậy."

"Em nói thế làm ta hơi ngượng đấy... Vậy thì ta sẽ tặng em con thỏ bông này. Hãy mang nó về Đế Quốc nhé."

Nghe Elliot nói vậy, Lisha mỉm cười rạng rỡ đáp lại 『Cảm ơn ngài!』. Hừm, nhiệm vụ đầu tiên coi như hoàn thành.

Một khung cảnh ấm áp giữa cặp đôi hôn phu hôn thê nhí. Tuy nhiên, có một nhân vật nhìn cảnh đó mà lòng ganh đua bỗng trỗi dậy.

"Sakuriel-sama, con thú bông to đùng đằng kia cũng mua được chứ?"

"Dạ? Vâng, mua được ạ, nhưng mà..."

Điện hạ Leticia hùng hổ tóm lấy con thỏ bông kích thước đặc biệt (siêu to khổng lồ), rồi cứ thế kéo lê đến chỗ Lisha. Kéo lê kìa. Đang kéo lê dưới đất kìa.

"Lisha, cái này là quà chị tặng em. Hôm nay hãy ôm nó ngủ cùng chị nhé."

"Oaa...! Em vui lắm! Cảm ơn chị hai!"

Nhìn nụ cười rạng rỡ của em gái, khóe môi của "mặt nạ sắt" Leticia hơi nhếch lên một chút. Bà chị này cuồng em gái quá mức rồi... Elliot đứng đó chỉ biết cười trừ.

Định mang cái thứ đó về Đế Quốc thật hả...? Chắc phải buộc lên nóc xe ngựa quá. Mà không, lỡ trời mưa thì toang, chắc phải nhét vào trong xe. Đằng nào thì cũng là món quà chiếm diện tích kinh khủng.

"Lần đầu tiên mình thấy Leticia như thế đấy..."

"Chắc là cô ấy vui lắm."

Hai người bạn cùng lớp là Điện hạ Nero và Roulette-san há hốc mồm như thể vừa nhìn thấy sinh vật lạ.

Điện hạ Leticia giờ đây đã khác trước, cô ấy nói chuyện thẳng thắn với Lisha hơn. Không dùng những lời lẽ vòng vo nữa, cô ấy truyền tải cảm xúc trực tiếp, và Lisha cũng không còn sợ hãi mà biết chờ đợi lời của chị mình.

Kết cục thì cả hai chị em đều mắc chứng khó giao tiếp (komyushou) thôi, nhưng sau khi nói chuyện đàng hoàng thì mọi khúc mắc đã được giải tỏa, thật tốt quá.

Sau khi mọi người đã mua được thú bông ưng ý, chúng tôi rời khỏi 『Little Pocket』.

Tôi gọi 『La Vie En Rose』 ra để mọi người cùng thưởng trà. Coi như đây là 『Tiệc Mừng Hội Thu Lương』.

Tôi cũng cần nói chuyện "quan trọng kia" với Điện hạ Leticia nữa.

"Vậy, cô bảo có chuyện muốn nói với tôi?"

Tại chiếc bàn trong góc cùng của quán. Ở đây chỉ có tôi, Kohaku-san và Điện hạ Leticia. Có vẻ cô ấy vẫn để ý đến Lisha và Elliot đang ngồi ở bàn khác nên nãy giờ cứ liếc nhìn suốt, nhưng mà tập trung vào đây chút đi. Không phải chuyện xấu đâu.

"Tôi sẽ ngắn gọn thôi, xin hãy nhận lấy cái này."

Tôi lấy một lọ Potion nhỏ từ túi đeo chéo bốn chiều ra đặt lên bàn. Chất lỏng màu hồng nhạt sóng sánh bên trong.

"Cái này là? Potion sao?"

『Đừng làm ầm lên nhé? Đây là Vạn Năng Dược Elixir.』

"Eli...!??"

Nghe lời Kohaku-san, Điện hạ Leticia suýt hét lên, vội vàng lấy tay bịt miệng.

Tưởng mình bị gọi tên, Elliot quay sang nhìn, nhưng tôi xua tay ra hiệu "không có gì" để cậu ấy quay đi.

『Đã bảo đừng làm ầm lên mà.』

"X-Xin lỗi...! Nh-Nhưng nói đến Vạn Năng Dược Elixir, đó là thần dược trong truyền thuyết...! Chẳng phải là thứ chỉ có trong truyện cổ tích thôi sao...!"

『Ta đã nhờ cậy các vị Thần đấy. Họ cho ta một ít, chỉ lần này thôi. Với cái này, bệnh của anh trai ngươi chắc chắn sẽ khỏi. Nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được nói cho ai biết. Ngoài Hoàng Thái tử ra, không được nói với bất kỳ ai.』

"Ư, a...! Th-Thần linh ơi, con xin tạ ơn người...!"

Điện hạ Leticia run rẩy cầm lọ Vạn Năng Dược Elixir lên, ôm chặt vào ngực.

────Ừm, tất nhiên là nói dối rồi.

Đó chẳng phải Elixir hay gì cả. Chỉ là Potion được yểm phép do Leon chế tạo thôi.

Hôm qua, tôi đã nhờ Estelle yểm [Kỳ Tích Thánh] vào đó.

Thế là trong nháy mắt, chúng ta có ngay Vạn Năng Dược Elixir chữa bách bệnh.

Nếu là Elixir hàng thật, nghe nói nó còn tái tạo được cả các bộ phận cơ thể bị mất, chứ không chỉ chữa bệnh đâu.

Về nguồn gốc xuất xứ, tôi đã nhờ Kohaku-san nói dối là được Thần ban cho. Vì nếu cứ đòi nữa thì phiền phức lắm. Thông qua Kohaku-san, tôi cũng đã xin phép các Nữ Thần rồi.

Thực ra thì nguyên liệu làm Potion yểm phép cũng cực hiếm nên không thể sản xuất hàng loạt được.

Nhưng có lẽ tôi nên nhờ Leon và Estelle làm dự trữ vài lọ. Bản thân Estelle cũng có thể bị bệnh, và sẽ có những tình huống cần giấu bí mật của Estelle như lần này.

Tóm lại, nếu Hoàng Thái tử Đế Quốc - tức Đại Hoàng tử - khỏe lại nhờ cái này, thì việc phe Leticia nắm quyền sẽ trở nên thực tế hơn nhiều. Hơn nữa, chúng tôi còn bán được một cái ân huệ cực lớn cho vị Hoàng đế tương lai. Điều đó rất có lợi cho chúng tôi.

Tuy nhiên... Nếu thế thì route của tên Hoàng tử "ta đây là nhất" kia coi như bay màu hoàn toàn nhỉ. Nếu Nhị Hoàng tử không lên ngôi, thì thằng em cùng mẹ là hắn cũng chẳng còn được cưng chiều nữa đâu nhỉ?

Điện hạ Leticia chắc chắn sẽ nghiêm khắc với hắn vì chuyện của Lisha, có khi tính cách hắn sẽ thay đổi cũng nên...

...Ừm, mà thay đổi thì cũng có ảnh hưởng gì đến mình đâu. Cái tính nết đó, được uốn nắn lại là chuyện tốt.

Xin lỗi nhân vật chính của phần Ngoại truyện nhé, nhưng danh sách người yêu tiềm năng của cô vừa giảm đi một người rồi. Nếu hắn là gu của cô thì cho tôi xin lỗi.

Điện hạ Leticia cầm lọ "Elixir" đi đến chỗ Lisha và ôm chầm lấy em gái.

"C-Chị hai?"

"Lisha, nhất định mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Đế Quốc sẽ tái sinh. Dưới sự cai trị của anh Frost."

Elliot ngồi đối diện hai chị em lại ném cho tôi cái nhìn kiểu "Cậu lại làm gì rồi đúng không?", nhưng đương nhiên là tôi bơ đẹp.

『Chà chà. Lần này bị sai vặt ghê quá.』

"Xin lỗi mừ. Nè, đặc cách cho ngài chọn ba cái bánh nguyên ổ đấy. Ngài chọn cái nào?"

Tôi đưa thực đơn bánh ngọt cho Kohaku-san đang thở dài.

Ngay lập tức vui vẻ trở lại, Kohaku-san hếch mũi so sánh hình ảnh các loại bánh một cách hào hứng.

『Shortcake là không thể thiếu rồi... Món tủ là vậy, còn lại thì gọi món nào chưa ăn bao giờ nhỉ...? Không không, nếu gọi nguyên ổ thì vẫn nên chọn món mình thích nhất chứ...』

Thấy ngài ấy bắt đầu đắn đo suy tính, tôi gọi món cho riêng mình. Hôm nay tâm trạng tôi thèm 『Tart Dâu Tây Sang Chảnh』.

Vừa gọi xong, một chiếc bánh tart chất đầy dâu tây đến mức phải thốt lên 『Điêu à!?』 cùng với trà đen xuất hiện.

Cắn một miếng phập, vị chua ngọt của dâu tây và vị béo ngậy của kem lan tỏa trong miệng. Hạnh phúcccc...

Món tráng miệng sau khi làm việc vất vả đúng là cực phẩm! Thật sự, không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu...

Nhưng nhìn vào kết quả thì có vẻ mọi thứ đang tiến triển tốt. Dù tôi không ngờ Elliot lại đính hôn...

"Sakuriel! Tui muốn mang bánh ở đây về nước, có được không!?"

"Mình cũng thế. Muốn cho anh hai ăn thử."

Đang thưởng thức bánh tart dâu, Tifa và Luca bất ngờ ập tới.

"Được thôi, nhưng mang về nước thì hỏng mất đấy?"

"Không sao đâu. Tui có mang theo hộp lưu trữ ngưng đọng thời gian mà."

"Mình cũng vậy. Chuẩn bị kỹ càng rồi. Vì mình đã định sẽ mang thật nhiều đồ ăn ngon của Sakuriel về."

Đến mức đó sao...? Mà, cũng vui thật. Nhưng đâu chỉ có đồ ăn, còn nhiều cửa hàng khác nữa mà.

Hừm...? Hiện tại, những cửa hàng tôi có thể triệu hồi là: Tiệm bánh kẹo, Nhà tắm công cộng, Xe bán Hotdog, Tiệm cầm đồ, Tiệm rượu, Cửa hàng quần áo, Cửa hàng mô hình, Tiệm bánh ngọt phương Tây, Quán mì Ramen, Cửa hàng rau củ, Tiệm cơm nắm, Sushi băng chuyền, Cửa hàng tiện lợi, và Cửa hàng thú nhồi bông. Tổng cộng mười bốn cửa hàng.

...Hầu hết là quán ăn nhỉ... Cũng phải thôi, vì cơ bản kiếp trước tôi hay đi ăn hàng nên chịu.

Nghe nói ở Nhật Bản, loại hình cửa hàng nhiều nhất là Tiệm cắt tóc/Làm đẹp, nhưng trường hợp của tôi, vì toàn cắt ở một chỗ quen, nên chắc kiếp trước tôi chỉ đi khoảng ba tiệm là cùng...

Biết đâu sau này tôi cũng gọi được Tiệm cắt tóc. ...Nhưng triệu hồi ra rồi thì ai cắt cho đây...?

Giống như quán ăn, nếu gọi món 『Cắt kiểu Mohican!』 thì nó có tự động cắt cái roẹt không nhỉ? Nghĩ thế thấy cũng hơi ghê...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ad: chính thức phát hiện 1 tsudere cực mạnh ở đây... Ad: 2 người này kiểu... ai đây lạ thế :))) Ad: bị 2 người này lừa 1 vố to rồi chị ơi :))) Ad: đoán luôn cửa hàng tiếp theo là cửa hàng văn phòng phẩm, thế giới cần một cửa hàng như vậy để thúc đẩy kinh tế phát triển!