Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 897

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

343 1411

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

560 2935

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

225 534

Web novel - Chương 56 Giải được mà, đúng không? (3)

Chương 56 Giải được mà, đúng không? (3)

Còn lại một mình trong phòng giáo sư, tôi nhìn xấp giấy đặt trên bàn. Đó là đề thi do tôi làm.

『Hừm…』

Nhìn chằm chằm vào tờ đề thi, nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu. Trong số đó có cả những thắc mắc.

‘Lần đầu tiên mình ra đề là khi nào nhỉ?’

Bỗng nhiên tôi nảy ra suy nghĩ đó.

Điều chắc chắn là đây không phải lần đầu tiên.

‘Hình như là khoảng 7 năm trước, lúc đám khốn ở Hội Ma pháp giở chứng, mình đã ra một đề thì phải.’

Có lẽ là thời tôi còn là ứng cử viên cho chức chủ nhân Ma Tháp.

Hồi đó có một đám người ở Hội Ma pháp cứ soi mói bắt bẻ từng tí một trong luận văn của tôi. Đông phết đấy.

‘Nào là luận văn giả, nào là luận văn lược bỏ quá trình thì không có giá trị…’

Đại loại thế.

Vì muốn bắt tụi nó câm cái mồm lại, tôi nhớ là mình đã tạo ra một bài toán đầy ác ý.

‘Hình như là bài toán trộn lẫn hàng chục mạch ma pháp lại với nhau thì phải?’

Đó là bài toán tôi ném ra với chủ đích không cho ai giải được.

Giải thì giải được, nhưng là cái loại ngốn thời gian muốn chết.

Và hiệu quả khá rõ rệt.

‘Tụi nó bảo là nan đề thế kỷ hay gì đó, rồi im hơi lặng tiếng khoảng nửa năm thì phải.’

Đó là bài toán đầu tiên tôi đưa ra.

Bài toán được Hội Ma pháp ghi nhận là nan đề.

Nhớ lại chuyện cũ, tôi từ từ mở mắt.

『…..』

Rồi lặng lẽ cầm tờ đề thi lên.

Vừa cầm đề thi lên, những lời Hắc Ma Tháp Chủ để lại cứ văng vẳng bên tai.

-Ta nghĩ con nên hạ độ khó xuống một chút.

-Nói thật lòng thì cái này ngang ngửa mấy câu đố hóc búa của Hội Ma pháp đấy. Chẳng phải quá sức với trình độ học viên sao?

Tôi làm vẻ mặt không phục.

『Cái này mà là nan đề giống câu hỏi kia á?』

Nhìn kiểu gì cũng đâu có giống.

Nói thật thì đánh giá đó hơi oan ức.

‘Mình đâu có bỏ nhiều ác ý như hồi đó, lại còn chỉ dẫn cách giải ngay ở câu 1 để người ta giải được mà…’

Nan đề cái nỗi gì.

‘Giải là ra thôi mà?’

Tôi chẳng thể hiểu nổi.

Thậm chí tôi còn dựa trên mấy câu hỏi mà các giáo sư khác khoanh tròn bảo tham khảo để ra đề cơ mà?

‘Bảo là trình độ học viên ở mức này cơ mà?’

Cách để giữ nguyên trình độ này mà vẫn hạ thấp độ khó.

Tôi hoàn toàn không nghĩ ra cách nào cả.

『Hưm.』

Dù có suy nghĩ hồi lâu cũng không ra đáp án.

Chẳng biết phải sửa chỗ nào và sửa ra sao. Chỉ tổ làm nhàu nát tờ giấy vô tội.

『Hừm.』

Những lúc thế này thì có một cách.

Tôi ôm đống đề thi vào lòng. Rồi đứng dậy ngay tại chỗ.

‘Đi gặp Sư phụ thôi.’

Không biết thì cứ hỏi là được.

Một cách đơn giản và hiệu quả.

***

2.

Giáo sư phụ trách Ma pháp Giao dịch học.

Roselle van Trias.

Ông đang nhìn tờ giấy cầm trên tay.

Trên giấy vẽ tám mạch ma pháp. Bên dưới các mạch là những yêu cầu của câu hỏi.

Roselle vừa là ma học giả, vừa là giáo sư, lại là trưởng lão của Ma Tháp.

Là người đã giảng dạy và đánh giá người khác trong thời gian dài, việc thẩm định độ hoàn thiện của câu hỏi là chuyện quá quen thuộc với ông.

『…..』

Roselle nheo mắt lại.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là các mạch ma pháp được khắc trong mỗi câu hỏi. Nếu mạch có lỗi, thì chưa cần bàn đến độ hoàn thiện làm gì.

Mắt Roselle lướt nhanh qua các mạch.

‘Mạch ma pháp thì hoàn hảo rồi.’

Ông đưa ra kết luận ngay lập tức.

Bản thân mạch ma pháp không có gì để xem thêm. Sự tinh xảo của nó không có chỗ chê. Một ví dụ hoàn hảo.

‘Tiếp theo là yêu cầu của câu hỏi.’

Điều câu hỏi yêu cầu cũng rất súc tích.

Không phải loại câu hỏi đánh đố bằng câu chữ lắt léo. Chỉ dùng đúng nội dung đó để phân thắng bại.

Quả thật, sự súc tích đó rất đáng khen.

『Hừm.』

Sau khi kiểm tra thêm vài yếu tố khác, Roselle khẽ gật đầu.

‘Không tệ.’

Đánh giá tổng thể thì đây là một đề bài khá hay.

Yêu cầu rõ ràng. Ví dụ hoàn hảo, nội dung đề cập cũng không quá khó.

Câu hỏi bàn về những điều cơ bản từ đầu đến cuối.

Xét đến việc Ma pháp Giao dịch học là môn học nền tảng và cơ sở của mọi học thuật, thì phần này rất đáng khen ngợi.

Roselle đặt tờ đề thi xuống và nói.

『Đề hay đấy.』

Nói rồi Roselle ngẩng đầu lên.

Đứa học trò ngồi đối diện cười tươi rói.

『Đúng không ạ? Ổn đúng không ạ?』

Raniel nhún vai. Gật đầu với vẻ mặt tin chắc rằng mình không sai. Rồi cô bật dậy khỏi chỗ ngồi.

『Vậy con nộp thế này luôn…』

『Đừng có nói nhảm nữa mà ngồi xuống đi.』

『Dạ?』

Thấy đứa học trò nghiêng đầu thắc mắc, Roselle nói thẳng thừng.

『Ta bảo là đề hay, chứ ta bảo con được nộp y nguyên thế này bao giờ?』

『Ơ…』

『Rania, con đã bao giờ thấy Viện trưởng Aaron nổi giận thực sự chưa?』

『Chưa ạ, chưa thấy bao giờ…』

『Nếu con nộp cái đề này y nguyên, con sẽ được thấy đấy. Cái dáng vẻ khiến ai nhìn vào cũng thấy thương hại ấy.』

Khi tức giận, Aaron thường bứt tóc.

Nhìn mấy sợi tóc lơ thơ còn sót lại bay trong không trung, dù mình chẳng làm gì sai cũng thấy tội lỗi.

‘…Nếu cứ thế mà nộp cái đề này.’

Chắc chắn sẽ được chiêm ngưỡng cảnh đó.

Hình ảnh người bạn già la hét hiện lên rõ mồn một trong đầu Roselle.

『Haizzz…』

Roselle thở dài thườn thượt.

Bàn tay tự nhiên vỗ cái bộp lên trán. Sao dạo này tần suất vỗ trán cứ tăng lên thế nhỉ.

『Rania, môn con phụ trách là gì?』

『Ơ… Ma pháp Giao dịch học ạ?』

『Cơ bản. Ma pháp Giao dịch học Cơ bản. Là cơ bản đấy.』

Roselle nhấn mạnh.

『Cơ bản! Cái đứa học trò ngốc nghếch này. Đề thi cơ bản mà con nhét mấy câu hỏi tầm cỡ Hội Ma pháp vào thì định làm cái gì hả…』

Nghe tiếng thở dài của Roselle, Raniel nghiêng đầu.

『Ơ… giải được mà ạ?』

『…Con nói cái gì cơ?』

Roselle trừng mắt khiến Raniel giật mình thu người lại. Rồi cô lục lọi trong ngực áo lôi ra vài tờ giấy.

『Không, là thế này…』

Rồi trả lời với giọng lí nhí.

『Các giáo sư khác cũng ra đề ở mức độ này mà. Nên con nghĩ mức này chắc là giải được thôi chứ.』

『…Đưa đây ta xem nào.』

Roselle nhìn tờ đề thi vừa nhận lấy.

Nhìn tờ đề thi được đánh dấu sao chi chít, Roselle cảm thấy huyết áp tăng vọt.

‘Phát điên mất thôi, thật tình.’

Độ khó của nó khiến người ta nghẹn lời.

Bọn họ dồn hết tâm huyết vào đề thi đến mức cảm giác như đang đọc báo cáo nghiên cứu vậy.

Trong lòng thì muốn mắng vài câu đấy.

Nhưng thủ phạm khiến họ phát điên đang ngồi ngay trước mặt, nên cũng chẳng thể quy trách nhiệm cho các giáo sư kia được.

『Haizzz…』

Tiếng thở dài cứ liên tục tuôn ra.

Cảm thấy tối tăm mặt mũi, Roselle rút bút ra. Rồi ông gạch chân dưới phần chú thích của tờ đề thi.

Dù có phát điên, thì các giáo sư của Aplia vẫn là những nhà giáo ưu tú. Họ không tạo ra những bài toán không thể giải ngay từ đầu.

Bằng chứng chính là đây.

『Nhìn đây này.』

Roselle dí tờ đề thi vào trước mặt học trò.

『Có thấy phần gạch chân không? Các giáo sư này dù ra đề khó, nhưng ít nhất cũng vạch ra phương hướng giải quyết. Theo kiểu này này.』

Phần chú thích bên dưới đề thi chỉ ra phương pháp giải đại khái. Dù không cho thấy toàn bộ, nhưng cũng có thể hiểu được hướng đi.

『Nghĩa là ít nhất cũng có gợi ý thế này.』

『Gợi ý ạ?』

『Phải, gợi ý. Đề của con giống như ném học viên ra giữa biển khơi với vài mảnh gỗ rồi bảo tự đóng thuyền mà sống sót trở về ấy…』

Cộp cộp, Roselle gõ vào tờ đề thi.

『Còn đề của các giáo sư này, ít nhất họ cũng để sẵn mô hình bên cạnh. Để học viên nhìn vào mà bắt chước.』

『Ồ…』

Raniel làm vẻ mặt vi diệu.

Cảm giác như vẫn chưa hiểu lắm.

『Dù sao thì.』

Roselle dựa lưng vào ghế và nói.

『Phải làm sao cho giải được mới được. Những bài toán mà ngay cả phương pháp cũng không đoán ra nổi sẽ làm gãy đổ ngược lại tinh thần học tập của học viên.』

Rồi ông đưa ra kết luận.

『Tóm lại, cần phải điều chỉnh độ khó.』

『Điều chỉnh độ khó kiểu gì ạ?』

『Làm câu hỏi đơn giản đi, hoặc đưa gợi ý về cách giải vào trong đề… đại loại thế.』

Raniel sờ sờ khóe miệng.

『Gợi ý, phương pháp giải…』

Nhìn dáng vẻ lẩm bẩm đó của đệ tử, Roselle lắc đầu. Cứ tưởng sau buổi học lần trước đã nắm bắt được chút ít tư duy của nhà giáo rồi chứ…

‘Giải quyết được cái này thì cái khác lại lòi ra.’

Cảm giác như rắc rối cứ nảy sinh không ngừng nghỉ.

『A.』

Chợt Raniel thốt lên.

Vẻ mặt như vừa ngộ ra điều gì đó.

『Tức là nếu cho gợi ý thì đề khó một chút cũng được chứ gì?』

Nó đang nói cái gì vậy?

Roselle thoáng nghi ngờ tai mình.

Tất nhiên lời đó không sai. Không sai nhưng mà…

‘Sao lại đi đến kết luận đó?’

Roselle với vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng, tạm thời gật đầu. Vì lời đó không sai.

『…Tạm thời thì không sai.』

『Và Sư phụ bảo bản thân câu hỏi thì ổn đúng không ạ? Không có lỗi, ý đồ cũng tốt.』

『Ta đúng là có nói thế.』

『Vậy thì cứ giữ nguyên câu hỏi, thêm các ràng buộc vào giống như vẽ mạch giới hạn để hạ thấp Chi phí (Cost) của chính bài toán xuống… là được chứ nhỉ?』

Roselle im lặng.

Raniel tiếp tục nói.

『Rốt cuộc là do trình độ cao quá đúng không? Chỉ cần hạ thấp trình độ câu hỏi xuống cho phù hợp với trình độ học viên là được chứ gì…』

Nhìn đứa học trò lẩm bẩm như thế, Roselle cảm thấy đầu óc choáng váng.

‘Tư duy khác biệt quá.’

Tư duy khác hẳn người thường.

Khi nhìn thấy thứ gì đó khác biệt với mình, dù là người xuất chúng đến đâu cũng sẽ nhất thời cạn lời.

Roselle cạn lời thật.

『Nếu coi bản thân câu hỏi là một câu thần chú… thì mạch giới hạn ở đây sẽ là gợi ý nhỉ.』

『…Chắc thế.』

『Vậy con thử xem sao.』

Thử cái gì?

Chưa kịp hỏi thì Raniel đã đứng dậy. Rồi gật đầu cái rụp.

『Chắc là sẽ ổn thôi ạ.』

Rốt cuộc là cái gì mới được?

『…Con đi đâu đấy?』

『Đi lên sườn bài cho buổi học tới ạ.』

『Chẳng phải đã lên sườn bài rồi sao?』

『Con định giải thích về đề thi. Nếu giải thích luôn cách giải, thì không cần hạ độ khó cũng được chứ nhỉ?』

Rồi cô cười thật xinh đẹp.

『Ổn mà đúng không ạ?』

Nhìn nụ cười rạng rỡ đó, Roselle nhắm mắt lại.

『…Ừ, muốn làm gì thì làm.』

***

3.

Kỳ thi giữa kỳ đã cận kề.

Tuần này là buổi học cuối cùng trước khi thi.

Hầu hết các giáo sư đều tiến hành tóm tắt ngắn gọn những nội dung đã học trong các buổi trước.

Ai cũng biết tầm quan trọng của buổi học đó.

Nhưng các học viên bị bài tập về nhà hành hạ đang nghe giảng với tinh thần nửa tỉnh nửa mê.

-Bài tập làm mãi không hết.

-Ôn thi? Là cái gì?

-Bài tập không hết…

-Ghét giáo sư quá. Ghét giáo sư…

Trông chẳng khác gì đám Undead (xác sống).

Nếu thu thập những lời lẩm bẩm của bọn họ lại, chắc chắn sẽ trở thành vật môi giới tuyệt vời cho hắc ma pháp. Giọng nói của các học viên thiếu sức sống đến mức khiến người ta nghĩ vậy.

Trong giọng nói ấy chỉ chứa đựng sự tuyệt vọng. Vừa rên rỉ đầy tuyệt vọng, các học viên vừa bước đi trên hành lang.

-Bảng thông báo học vụ có cái gì dán kìa.

-Có thông báo mới.

Ai đó lẩm bẩm.

Nghe thấy tiếng lẩm bẩm đó, các học viên xúm lại trước bảng thông báo.

-Thông báo hướng dẫn buổi học.

Có một thông báo lạ lẫm dán ở đó.

Thông báo hướng dẫn buổi học ư? Hay là định nghỉ dạy? Ôm theo chút hy vọng mong manh, các học viên kiểm tra thông báo.

Và rồi.

Khoảnh khắc nhìn thấy cái tên được viết trên đó, gương mặt các học viên càng trở nên đen tối hơn so với trước.

-Ma pháp Giao dịch học (Cơ bản).

-Giáo sư phụ trách: Rania van Trias.

Rania van Trias.

Cơn ác mộng mới của Aplia.

Không học viên nào không biết tên cô.

Vẫn có những học viên đang vật vã với đống bài tập ác độc đó. Rất nhiều là đằng khác.

‘Rania van Trias.’

Tiếng xấu về vị giáo sư thản nhiên ném ra đống bài tập đồn xa khắp nơi. Bài tập vừa nhiều vừa khó, ở khía cạnh nào đó còn vượt xa cả sư phụ cô là Giáo sư Roselle.

Sự tuyệt vọng của Aplia.

Khoảnh khắc thấy tên cô trên bảng thông báo, chẳng ai nghĩ ra được điều gì tốt đẹp.

‘Lại định làm trò gì nữa?’

Nỗi lo lắng đó ập đến trước tiên.

Thế là họ chầm chậm đọc xuống bản thông báo.

『Ơ?』

Chẳng mấy chốc, mắt các học viên mở to hết cỡ.

『Cái gì đây?』

Ai đó lẩm bẩm.

『Cái này.』

Ai đó chỉ vào bảng thông báo.

『Đề thi không phải sao?』

Trên bảng thông báo có dán giấy.

Trên những tờ giấy được dán tương ứng với số lượng học viên có gắn nhãn. Các học viên nhận ra cái nhãn đó ngay lập tức.

『Cái này, là đề thi giữa kỳ mà.』

Đề thi giữa kỳ được dán trên bảng thông báo.

Lại còn đủ số lượng cho từng học viên.

Thậm chí trên đề thi còn được yểm bùa bảo mật.

Mỗi người một tờ, lại còn kèm theo cả bùa cấm khẩu để không thể tiết lộ nội dung thi ra ngoài.

Tức là.

Đây thực sự là đề thi giữa kỳ.

『…Cái quái gì thế này?』

Ai đó lẩm bẩm.

Một câu nói thay lời muốn nói cho tất cả học viên.

***

**Lời tác giả (Hậu ký)**

Mọi người hỏi trên đời làm gì có giáo sư nào như thế hả?

Có đấy ạ.

Giá mà không có thì tốt biết mấy. :(

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!