Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Arc 3: Trở Lại Vương Đô - Chương 62: Thanh toán Quá khứ và Tương lai

Chương 62: Thanh toán Quá khứ và Tương lai

Patrasche quay mặt đi với động tác như nhăn mũi, uy hiếp con Địa Long có lớp da màu xanh đang trừng mắt nhìn nhau ngay trước mặt.

Nhẹ nhàng vuốt ve cổ Patrasche, Subaru thì thầm với cô nàng địa long đang hừng hực khí thế, bày tỏ sự đồng tình: "Tao cũng cảm thấy y như vậy."

Dù thời gian gắn bó chưa lâu, nhưng sợi dây liên kết giữa Subaru và Patrasche giờ đây đã đủ bền chặt để cùng nhau vượt qua ranh giới sinh tử.

Qua dây cương, Subaru cảm giác như suy nghĩ của Patrasche đang truyền trực tiếp sang mình...

"Xin lỗi vì đã xen ngang lúc cảm xúc dạt dào, nhưng cậu có thể đừng quyến rũ địa long của tôi được không? Con địa long đó cũng là giống tốt đấy. Nó mà đi theo cậu luôn thì phiền lắm."

"Cái... Patrasche! Con khỉ này, mày đang tán tỉnh đấy hả! Ai thèm có cùng cảm xúc với mày chứ! Trước trận quyết tử mà còn bày đặt hám sắc!"

"Con địa long đó chắc cũng hổng muốn nghe anh trai nói vậy đâu, trước khi xuất phát anh cứ khoe nó miết còn gì."

Bị Patrasche phản bội một cách bất ngờ, Subaru gào lên, khiến Ricardo đang chống cằm bên cạnh phải thốt ra một câu ngán ngẩm.

Subaru nghẹn họng, "Ư...", rồi im bặt. Lúc đó, người lướt qua bên cạnh cậu và tiến lên phía trước là...

"Hội ngộ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, thân phận cao quý quá nhỉ, Julius. Mới mấy tiếng trước bên này còn đang đánh cược cả mạng sống để chiến đấu đấy nhé."

"Bị cậu nói vậy tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào. Nhưng cho tôi đính chính nhé, Ferris. Tôi không phải là kẻ tên Julius nào đó. Để xem... cứ gọi tôi là Yuri đi."

Trước lời mỉa mai từ ánh mắt lờ đờ của Ferris, Julius nhún vai, thốt ra những lời ngớ ngẩn khó hiểu. Lẽ dĩ nhiên, cái tên giả vô nghĩa đó khiến mọi người nheo mắt nghi ngờ, nhưng anh ta chỉ đáp lại bằng một nụ cười thản nhiên như gió thoảng.

"Giả sử thôi nhé, nhưng một kẻ mang thân phận kỵ sĩ mà lại hạ mình gia nhập nhóm lính đánh thuê là chuyện không thể chấp nhận được. Sự thật là nhân vật Julius Juukulius chưa từng gia nhập 'Nanh Sắt', và người đang đứng đây chỉ là một gã đàn ông tên Yuri mà thôi."

"Ra là vậy. Cái tinh thần kỵ sĩ nhà nòi đúng là phiền phức thật nha. May mà chỗ Ferri-chan là quý tộc sa sút, đỡ ghê."

"Tôi không nghĩ tinh thần kỵ sĩ là phiền phức đâu. Chỉ là việc giúp đỡ bạn bè mà cũng phải vòng vo tam quốc thế này thì đúng là có vấn đề thật. —Tiện thể nói luôn, lệnh cấm túc của Julius Juukulius đã được gỡ bỏ vào thời điểm bước sang ngày mới đêm qua rồi."

"Bày đặt rào trước đón sau... Thế thì cái tên giả đó còn ý nghĩa quái gì nữa?"

Vừa dỏng tai nghe cuộc đối thoại giữa Julius và Ferris, Subaru vừa tặc lưỡi chửi đổng. Cậu quay mặt đi, bĩu môi, điệu bộ rõ ràng là đang dỗi, và vì thực tế đúng là cậu đang dỗi nên chẳng thể bào chữa vào đâu được.

Nghe thấy tiếng chửi thầm của Subaru, Julius bất chợt nhìn sang. Anh ta thúc địa long tiến tới, chắn ngay trước mặt cậu.

"Thấy cậu khỏe mạnh hơn tôi tưởng là tốt rồi. —Tình trạng cơ thể thế nào?"

"—Hự!"

Lời hỏi thăm sức khỏe của Julius khiến trong não Subaru vang lên một tiếng "cạch".

Lời hỏi thăm ấy, vốn chẳng khác nào trêu chọc hay mỉa mai, đã đủ để gợi lại ký ức của vài ngày trước đối với anh ta—còn với Subaru, cảm giác như đã gần hai tuần trôi qua.

Coi đó là một lời khiêu khích mang tính kiềm chế không thể rõ ràng hơn, Subaru cảm thấy những lời chửi rủa đã trào lên đến tận cổ họng, nhưng cậu cố nuốt xuống và kìm nén lại.

Cậu hắng giọng, hít sâu, tạo ra một vẻ mặt bình thản rồi vuốt lại mái tóc ngắn bằng một cử chỉ làm màu.

"À, ừ, chỉ là vết trầy da thôi mà. Kiểu bôi tí nước bọt là khỏi ấy. Còn đằng ấy thì sao, mang tiếng là viện quân mà xuất hiện muộn thế nhỉ? Sao, lỡ mạnh tay với dân nghiệp dư nên bận viết bản kiểm điểm nộp cho mấy sếp lớn hả?"

Vừa suy đoán bối cảnh từ chuyện lệnh cấm túc, Subaru vừa tung đòn khích tướng sở trường đáp trả. Thế nhưng, Julius chỉ làm vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

"Tôi không nói chuyện đó, ý tôi là vết thương danh dự khi thảo phạt ma thú kia... nhưng vết thương đó của cậu cũng hồi phục rồi thì tốt quá. Vốn dĩ, nó cũng không nghiêm trọng như vẻ bề ngoài mà. Một kẻ giỏi tranh thủ lòng thương hại như cậu, lúc đó cứ lăn lộn kêu đau rõ là to tát."

"Ha ha ha ha ha ha ha."

"Hư hư hư hư hư hư hư."

Tiếng cười khô khốc giao nhau giữa hai người, bầu không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt bắt đầu bao trùm.

Cứ tưởng những người xung quanh sẽ làm gì đó để can thiệp, nhưng Ferris và Ricardo chỉ đứng nhìn như đang xem kịch hay, còn Mimi thì đã chạy tót sang nhóm bên kia tìm em trai. Người buộc phải đứng ra giải quyết tình hình này, tất nhiên là...

"Ôn lại chuyện cũ cũng tốt, nhưng giờ không phải lúc cho việc đó đâu, hai vị ạ."

Người tiến lên khuyên giải là vị lão kiếm sĩ đang cưỡi trên địa long—Wilhelm.

Mang bên hông thanh bảo kiếm được chủ nhân trao gửi, Wilhelm nhìn thẳng vào Julius, nheo đôi mắt tràn đầy khí phách tĩnh lặng.

"Về việc viện quân lần này, tôi vô cùng cảm kích. Chiến lực bên này đã tổn hao khá nhiều trong trận chiến với Bạch Kình... Là người đã lôi kéo mọi người vào tư thù cá nhân, tôi đã rất lo lắng."

"Ông Wilhelm, đừng nói vậy..."

Thấy Wilhelm hạ giọng nói thế, Subaru chen ngang.

Việc thảo phạt Bạch Kình cũng là một trong những chướng ngại vật mà Subaru buộc phải vượt qua vì nhiều lý do. Trong đó chắc chắn có cả sự độc đoán của Subaru, nên không đời nào Wilhelm phải cảm thấy đó là gánh nặng.

Dù bực bội vì không thể giải thích hết mọi chuyện, Subaru vẫn lên tiếng muốn xóa bỏ sự mặc cảm đó. Nhưng trước khi cậu kịp nói thành lời...

"Gương mặt ngài... trông tốt hơn rồi đấy, ngài Wilhelm."

Julius lẩm bẩm bằng giọng trầm tĩnh khi nhìn vị lão nhân.

Trước mặt Subaru đang ngẩng lên, Julius nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt Wilhelm như thể vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

"Trông ngài như một người khác hẳn so với lần trước tôi gặp... Reinhard chắc cũng sẽ được cứu rỗi phần nào nhờ điều này."

"Đúng... là vậy."

Wilhelm đặt tay lên cằm, cụp mắt xuống.

Trong khoảnh khắc ngập ngừng đó, không biết nội tâm ông đã trải qua bao nhiêu giằng xé.

Subaru không biết nội tình nên chỉ biết cau mày trước cuộc đối thoại vừa rồi, nhưng ánh mắt của những người xung quanh quan sát họ lại là ánh mắt của những kẻ thấu hiểu sự tình.

Mặc kệ Subaru đang khó chịu vì bị cho ra rìa, Wilhelm ngẩng khuôn mặt đang cúi xuống lên.

"Đối với đứa trẻ đó, tôi đã không thể sống ngay thẳng. Dù biết nó không có lỗi, cũng biết nó không có ác ý, nhưng tôi vẫn không thể tha thứ. —Sớm muộn gì, tôi cũng sẽ chịu quả báo."

"Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ để cậu ấy nhận được nhiều điều rồi."

Julius gật đầu khẳng định trước giọng nói pha lẫn vị đắng của Wilhelm. Sau đó, Julius từ từ chuyển ánh nhìn đầy tri thức sang phía Subaru.

Theo phản xạ, Subaru thẳng lưng, chuẩn bị tinh thần cho trận đấu khẩu vừa nãy tiếp diễn, nhưng...

"Tôi phải nói lời cảm ơn."

"—Hả?"

Trước mặt Subaru đang thốt lên ngỡ ngàng, Julius nhẹ nhàng nhảy từ trên địa long xuống đất. Rồi anh ta ngước nhìn Subaru vẫn đang ngồi trên lưng Patrasche, cúi người xuống.

"Việc thảo phạt Bạch Kình lần này, lẽ ra là trọng trách mà Kỵ Sĩ Đoàn phải gánh vác. Cảm ơn cậu vì đã đặt dấu chấm hết cho tai ương mà các quốc gia đã bỏ mặc suốt bao năm qua—"

Được bày tỏ lòng biết ơn bằng một cử chỉ tao nhã, Subaru, kẻ mà trước đó cảm xúc tiêu cực dành cho Julius luôn chạy trước não, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Thấy Subaru lúng túng, Ferris đứng bên cạnh chen vào: "Khoan đã, khoan đã."

"Nói cho rõ nha, việc thảo phạt Bạch Kình là do Công tước Karsten chủ trì—là chiến công của tiểu thư Crusch đó, đừng có hiểu lầm à nha. Người ra đòn kết liễu là ông già Will, cái này cũng..."

"Tôi biết chứ. Việc cậu ấy không có khả năng tự mình tiêu diệt Bạch Kình, tôi đã nghe từ chính người từng trực tiếp giao đấu với cậu ấy—là Julius kể lại rồi."

Julius vẫn khăng khăng giữ cái vỏ bọc rằng mình là người khác. Anh ta tiếp nhận lời của Ferris rồi nói thêm, "Tuy nhiên..."

"Không thể phủ nhận rằng sự tồn tại của cậu ấy đã đóng vai trò to lớn trong việc thảo phạt ma thú. Ferris, chẳng phải chính cậu cũng công nhận điều đó sao?"

"Nya... Cái đó thì... đúng là vậy, nhưng mừ..."

Ferris chọc hai ngón tay vào nhau, lầm bầm rồi lủi thủi lùi lại. Sau khi dồn ép được chàng hiệp sĩ tai mèo, Julius lại hướng sự chú ý về phía Subaru.

"Nhờ có cậu, người dân có thể quên đi những ngày tháng khiếp sợ sương mù. —Tiểu thư Anastasia chắc chắn cũng sẽ rất vui mừng."

"Nếu chỉ có vế đầu thì tôi còn nhận, chứ thêm vế sau vào thì khó mà gật đầu cái rụp được."

"Và, nỗi ân hận bao năm của bạn tôi... cũng có thể đón nhận một bước ngoặt."

Nhắm mắt lại, Julius nói như trút ra một hơi thở dài.

Người bạn đó, Subaru đoán chắc là đang ám chỉ chàng anh hùng tóc đỏ, nhưng cậu không biết chi tiết về cái gọi là nỗi ân hận lâu năm mà tên đẹp mã đó mang trong lòng.

Ngay cả một người như hắn ta mà cũng có quá khứ phải ôm hận sao?

Dù sao đi nữa, được cảm ơn một cách chân thành thế này tất nhiên không phải là cảm giác tệ.

Việc tâm nguyện của Wilhelm thành hiện thực là điều đáng mừng, và Subaru cũng tự nhận thức được sự hợp tác của mình ít nhiều đã có ích. Tuy nhiên, nội tâm Subaru khi đứng trước Julius vẫn cực kỳ phức tạp.

Dù cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng điều đầu tiên hiện lên trong lòng Subaru khi đối diện với gã đàn ông tuấn tú này chính là sự yếu đuối, sợ hãi và muốn lùi bước.

Ngay cả khi vượt qua được sự yếu đuối đó, thứ chờ đợi tiếp theo là tâm lý phản kháng được bao bọc bởi sự hư trương nhằm che giấu sự yếu đuối. Dù có lòng biết ơn chân thành về việc viện quân đến giúp, nhưng oán trách cái tính nết tồi tệ của chủ nhân bọn họ khi phái một lực lượng khác, mà lại là Julius đến đây... nếu kể ra thì đúng là một mớ bòng bong không hồi kết.

Nhưng Subaru không để lộ bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào ra mặt.

Nuốt trọn những cảm xúc phức tạp kỳ quái đó vào trong, thay vào đó, Subaru chỉ làm duy nhất một việc.

"Thấy sao hả?"

Cậu vênh mặt lên một cách đầy tự mãn, cười như thể đang khiêu khích đối phương.

"Cái bản mặt gian ác kìa~"

"Đừng có chọc người ta điên lên chứ."

"Thôi xong, xém tí nữa là tao đấm nó rồi."

"Lỗ mũi nở to quá kìa!"

"Này này, tiếng la ó từ phe mình dữ dội quá đấy! Người ta khoe chiến công tí mà bị đối xử thế này hả!"

Phun mưa bọt vào đám khán giả đang chê bai thậm tệ, Subaru thở hồng hộc rồi quay lại đối mặt với Julius. Sau khi lấy lại bình tĩnh bằng cách hét lớn và hít sâu...

"Rồi rốt cuộc, cậu muốn làm gì? Cậu đến đây để làm gì?"

"—Cậu thực sự, đã làm được rồi nhỉ."

"Hả?"

Không trả lời câu hỏi của Subaru, Julius chỉ lẩm bẩm với vẻ đầy cảm khái.

Trước mặt Subaru đang hỏi lại, anh ta lắc đầu "Không có gì", rồi nói:

"Tôi hỏi để xác nhận xem cậu có hiểu không, nhưng 'Nanh Sắt' có hợp đồng với tiểu thư Anastasia chỉ được cho tiểu thư Crusch... à không, cho cậu mượn trong thời gian thảo phạt Bạch Kình thôi."

"Ủa? Vậy hả, nhưng hình như tiểu thư có nói là..."

"Bà chị giữ trật tự giùm cái coi."

Mimi định xen vào khi nghe Julius nói, nhưng đã bị gã người thú hình mèo đứng bên cạnh từ lúc nào chặn lại. Thu hết những hành động đó vào tầm mắt, Subaru nhăn mặt lắng nghe lời Julius.

Trước thái độ đó của Subaru, Julius nhẹ nhàng giơ tay lên, tiếp tục "Tức là..."

"Vào thời điểm Bạch Kình bị tiêu diệt, chúng tôi không còn lý do gì để hợp tác nữa. Coi như xong việc. —Vậy mà bây giờ, cậu đang định làm gì đây?"

"Julius hay quên quá đi à. Trước khi xuất phát tiểu thư đã dặn dò đủ thứ mà. Mimi hổng nhớ nhưng mà..."

"Giữ trật tự giùm cái."

Màn tấu hài của mấy con mèo con ở phía sau cứ làm Subaru phân tâm, nhưng cậu cũng lờ mờ hiểu ra Julius muốn nói gì. Tức là...

"Rút lui hay tiếp tục chi viện, cậu bắt tôi chọn ngay tại đây sao?"

"Tôi nhận được chỉ thị là phải bán với giá cao mà. Hay là, đây là tình huống không cần đến sức mạnh của chúng tôi?"

Chỉ tay ra phía sau đầy ẩn ý, Julius ép Subaru phải đưa ra quyết định.

Tuy nhiên, đây là tình huống không thể quyết định bừa bãi trong lúc nóng giận. Việc Subaru để cơn giận lấn át và đuổi họ đi thì dễ thôi, nhưng làm vậy chẳng khác nào hành động ngu xuẩn tự cắt giảm chiến lực của mình trước bức tường lớn nhất còn lại phía trước.

Nhưng nếu cứ thế gật đầu chấp nhận cái "giá cao" mà Julius nói thì cũng là vấn đề. Cứ ký khống séc mãi là nước đi tồi tệ trong đàm phán, và quan trọng hơn, quyết định của Subaru sẽ định đoạt mạng sống của rất nhiều người, và tương lai của một cô gái.

Subaru im lặng liếc nhìn sang bên cạnh, Wilhelm và Ferris đều im lặng chờ đợi, không có ý định xen vào. Giả sử Subaru cầu xin sự giúp đỡ ngay tại đây, họ có thể sẽ thay mặt "Phe Crusch" thuê "Nanh Sắt" như một giải pháp trong cuộc đàm phán này.

Nhưng làm vậy thì chỉ là chuyển chủ nợ từ người này sang người khác. Hiện tại, giữa Subaru và Crusch đang ở thế cân bằng với mỗi bên một món nợ ân tình, việc thay đổi hiện trạng khi mà món nợ bên phía cậu đang được coi trọng vì họ là người trọng nghĩa khí là không tốt.

Tiếp theo nhìn sang phía đoàn lính đánh thuê do Ricardo chỉ huy, Ricardo đang khoanh tay, nhắm đôi mắt đen láy lại trong tư thế quan sát. Mimi cũng bắt chước nhắm mắt, thi thoảng đôi tai mèo màu cam lại giật giật và cái mũi nhỏ xinh rung lên.

Lúc nãy lý do Ricardo đồng ý tham gia chiến đấu với Giáo Phái Phù Thủy có vẻ mỏng manh, nhưng khi Julius đưa ra cuộc đàm phán này thì mọi chuyện đã hợp lý. Thái độ đó có nghĩa là: biết là cuộc đàm phán không thể từ chối, nhưng cứ thử xem sao.

"Bẩn thỉu. Đúng là con buôn, bẩn thỉu..."

"Nhìn mặt người ta mà nói dị là quá đáng lắm nha. Nói cho biết, Wai cũng đâu có muốn. Lợi dụng điểm yếu của người khác kiểu này á. Chỉ là, Wai thích tiền hơn thôi..."

"Sự dằn vặt của ông nông cạn quá đấy! Mà tôi cũng chẳng trông mong gì!"

Thủ lĩnh phe kia—dù chỉ là sếp trên danh nghĩa, nhưng Subaru không có ý định cầu xin sự giúp đỡ từ Ricardo. Tóm lại, thật đáng ghét là câu trả lời của Subaru chỉ còn lại duy nhất một lựa chọn: Đồng ý.

Ngoài việc đưa cán cân ân huệ với phe Crusch về lại vị trí cân bằng, cậu sẽ phải gánh thêm một món nợ đơn phương với Anastasia. Là một quyết định cay đắng, nhưng Subaru không thể từ chối viện quân lúc này, đành phải nghiến răng nuốt hận.

Nếu có thể giữ nguyên viện quân mà không phát sinh vấn đề nợ nần...

"Sương mù... Bạch Kình... Con đường, thời hạn, và sự kết thúc... Phù thủy."

Trong khi suy nghĩ đang nóng rực lên, Subaru buột miệng nói ra những từ ngữ vừa lướt qua não. Những dòng suy nghĩ rời rạc đó bắt đầu kết nối với nhau dựa trên một manh mối mong manh, và rồi...

"Thảo phạt Bạch Kình... vẫn chưa kết thúc, nói thế thì sao?"

"—Thú vị đấy, phát ngôn đó."

Trước câu nói nghe như vừa nảy ra của Subaru, Julius nheo mắt lại.

Phía sau, không chỉ đoàn lính đánh thuê người thú, mà cả các thành viên đội thảo phạt—đặc biệt là Wilhelm đang mở to mắt—khiến lương tâm Subaru nhói lên.

Nhưng ngoài việc hoàn thành tâm nguyện của vị lão nhân, cậu nhận ra một vấn đề khác không thể bỏ qua. Đó là...

"Bạch Kình, con ma thú tạo ra sương mù, có khả năng là tay sai của Giáo Phái Phù Thủy. Tôi biết có kẻ đã nói những điều ám chỉ như vậy."

—Đó là thế giới thứ ba, tức là cảnh cuối cùng của vòng lặp trước thì phải.

Cậu nhớ là khi bị Giáo Phái Phù Thủy bao vây trong rừng, không thể tránh được Bàn Tay Vô Hình của Petelgeuse và thất bại, bị đánh gục bởi cảm giác bất lực khi thi thể Emilia bị chà đạp.

Lúc đó, tên điên kia vừa chửi rủa cậu thậm tệ, vừa buột miệng nói ra.

Rằng phong tỏa con đường đã hoàn tất. Rằng không ai có thể vượt qua sương mù.

Tại sao hắn biết điều đó? Tại sao hắn nói như thể đó là việc làm của chính mình? Và đỉnh điểm là câu nói sau đó của con quái vật kết thúc thế giới đã đóng băng vạn vật.

"Có kẻ đã gọi Bạch Kình là 'Phàm Ăn' với vẻ mặt như biết rõ mọi chuyện. Nếu đó là sự thật, nếu con đó là một trong những cánh tay của Giáo Phái Phù Thủy... thì việc nó xuất hiện chắc chắn có liên quan đến điểm đến của tôi."

Nếu Petelgeuse đã gọi Bạch Kình đến con đường đó và cản trở việc ra vào lãnh địa Mathers, thì mục đích của hắn tất nhiên không gì khác ngoài những hành vi điên loạn của chúng. Tức là việc Bạch Kình phong tỏa con đường là để phục vụ cho việc tấn công dinh thự—tấn công Emilia.

"Phải bắt bọn Giáo Phái Phù Thủy trả giá cho sự ngạo mạn của chúng. Tính cả lần này, và gom cả bốn trăm năm lại luôn. Làm xong việc đó mới coi là hoàn tất thảo phạt Bạch Kình chứ."

"…………"

"Đây là công việc mà chủ thuê đã treo thưởng và ra lệnh, đừng có bỏ dở giữa chừng chứ, lính đánh thuê. Hay là định trả tiền vi phạm hợp đồng rồi rút lui hả?"

Subaru mạnh miệng tuyên bố, thăm dò phản ứng của Julius.

Trong thâm tâm, cậu cũng phải tự thán phục độ mỏng manh trong căn cứ cho phát ngôn của mình, nhưng Subaru của hiện tại đã có thể cười ngạo nghễ và tạo ra cái vỏ bọc bên ngoài như thế.

Đó là suy đoán từ những thông tin rải rác của tương lai. Hơn nữa, đó là những nội dung nghe được trong tình trạng ý thức không rõ ràng, ở những thời điểm rời rạc hơn bao giờ hết, độ tin cậy đến chính cậu còn thấy thấp.

Dù đã cố xâu chuỗi lại cho ra hình ra dáng, nhưng không biết có thuyết phục được không. Tuy nhiên, ít nhất nếu có được cơ hội để tiếp tục đàm phán...

"—Tạm được, coi như đạt điểm trung bình."

"Hả?"

"Tôi sẽ chỉnh sửa lại một chút cho lọt tai hơn, nhưng đại khái sẽ thông qua theo chủ trương của cậu. Như vậy cũng giữ được thể diện cho tiểu thư Anastasia."

"Khoan, khoan đã!"

Subaru giơ tay ra phía trước, định gọi Julius lại. Nhưng Julius thản nhiên đón nhận sự bối rối của Subaru.

"Gì thế. Đoàn lính đánh thuê sẽ tiếp tục hợp tác. Thù lao thì tiểu thư Anastasia đã trả rồi. Không có vấn đề gì chứ?"

"Dễ dàng... hay nói đúng hơn, cái sự hiểu chuyện đó là sao hả! Cậu là..."

Định nói tiếp, cậu chợt nhận ra một phần rất đáng ghét trong con người mình.

Nhìn thấy Julius suy xét hoàn cảnh của mình và đồng ý hợp tác dựa trên lập luận non nớt đó, cậu nhận ra mình có mong muốn rằng anh ta đừng hành xử như một hảo hán như vậy.

Subaru nhận ra rằng trong thâm tâm, cậu muốn Julius mãi là một kẻ đáng ghét không bao giờ có thể hiểu nhau.

"Mà, cũng đâu phải là không có thù lao đâu. Gặp mấy thằng ngốc thì trấn lột một lần là xong, chứ với đối tác thông minh thì thiếu gì cơ hội để trấn lột tiếp, phải hông."

"Rốt cuộc thì vẫn là trấn lột thôi chứ có khác gì đâu..."

Thấy Ricardo chen vào cuộc đối thoại, cậu mừng rỡ hùa theo. Cảm giác bản thân đang chạy trốn về phía dễ dàng hơn, dễ dàng hơn cũng thật khó chịu.

Sự chán ghét bản thân và chán ghét người khác hòa lẫn vào nhau, khiến tình hình đơn phương trở nên tồi tệ.

Tuy nhiên, trước tình huống đó, Subaru thở hắt ra một hơi thật sâu, thật sâu.

"Tôi... sai rồi. Chết tiệt, là lỗi của tôi. Aaa, khốn kiếp. Tôi đâu có muốn nói thế này. Lúc đó tôi cũng, chính tôi mới là..."

Đặt tay lên trán, Subaru khổ sở tìm kiếm một câu trả lời lý trí. Nhưng mãi không tìm thấy từ ngữ nào. Đầu óc thì hiểu rõ.

Trước việc Julius dẫn viện quân đến và tỏ ý tham chiến, đây là lúc nên cảm ơn. Chuyện trước kia cũng là kết quả do sự nông nổi của Subaru gây ra, giờ bình tĩnh nhìn lại thì ai sai ai đúng đã quá rõ ràng.

Hoặc là, cả kết quả mà hành động của Julius lúc đó mang lại nữa.

"…………"

Julius không nói gì, chỉ đứng đó trước những lời ấp úng của Subaru.

Anh ta chắc chắn hiểu Subaru muốn nói gì, và cũng có thể nói ra câu trả lời trước khi Subaru kịp mở lời.

Nhưng anh ta đã không làm thế, và Subaru ghét cay ghét đắng cái việc anh ta không làm thế. Giá mà cứ thế căm ghét, cứ thế ghét bỏ mãi thì tốt biết mấy.

"Là tôi sai. Xin lỗi, tôi... xin lỗi cậu."

Bằng giọng trầm thấp, như vắt kiệt sức lực, Subaru nói thành lời.

Đối với Subaru, đó là ký ức mà chỉ nhớ lại thôi cũng thấy ghê tởm, nhưng là cảnh tượng cậu bắt buộc phải đối mặt để có ngày vượt qua, trước đối thủ mà sớm muộn gì cũng phải giải quyết dứt điểm.

Nghe lời xin lỗi thốt ra từ Subaru, Julius lẳng lặng nhắm mắt. Sau đó, anh ta khẽ gật đầu.

"Tôi cũng xin tạ lỗi về sự thất lễ. Tôi sẽ không rút lại toàn bộ hành động và phát ngôn lúc đó, nhưng riêng việc đã coi thường cậu, thì tôi xin lỗi từ tận đáy lòng."

Julius đáp lại lời xin lỗi của Subaru và trả lời như vậy.

Lời nói của anh ta tràn đầy sự chân thành, và Subaru cảm thấy những cảm xúc khó chịu vón cục trong lòng mình tan biến một cách nhẹ nhàng đến lạ.

Vì nhận ra điều đó, Subaru bước xuống mặt đất giống như chàng 'Kỵ sĩ' trước mặt, đối diện trực diện với anh ta ở cùng một độ cao.

"Lỗi tại tôi. Nhưng mà."

"Ừ."

"Tôi ghét cậu cực kỳ. —Tôi biết là tôi sai, và cũng cảm kích việc cậu đến đây, nhưng tôi ghét cậu. Thật sự, từ tận đáy lòng, vô cùng... ghét cậu!"

Câu cuối cùng cậu ngắt ra từng đoạn, vừa nói vừa nhấn mạnh từng nhịp.

Bị tạt thẳng vào mặt như thế, Julius ngẩn người ra một lúc, rồi bất chợt phá lên cười.

"Thế là được rồi. Vì tôi cũng chẳng cảm thấy mình có thể trở thành bạn bè với cậu đâu."

Và rồi, đúng kiểu làm màu, hắn vuốt tóc và cười ngạo nghễ.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Cần phải thống nhất lại suy nghĩ một chút.

Mọi người ngồi quây thành vòng tròn, những nhân vật chủ chốt nhìn mặt nhau bàn bạc về những việc sắp tới.

Đứng ở trung tâm là Subaru, bao quanh là những gương mặt như Julius, Ferris, Ricardo và Wilhelm.

"À, thú thật là tôi không giỏi mấy việc chỉ huy thế này đâu, nên bị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt nghiêm túc thế kia thấy ngại sao ấy..."

Một lần nữa, bị bao vây bởi những người có "độ bền con người" cao hơn mình thế này khiến cậu chùn bước. Vốn dĩ, ở thế giới cũ Subaru là một tên hikikomori chính hiệu. Kinh nghiệm đứng trước đám đông đã không có, cậu cũng tự biết mình chẳng phải bậc nhân cách lớn để đứng trên người khác.

Nhưng họ lại đang nhìn Subaru đang rụt rè đó bằng ánh mắt đặt một niềm tin nhất định, và Subaru cũng không cảm thấy khó chịu vì điều đó. Thế mới rắc rối.

"Tạm thời tổng kết lại nhé. À, nơi chúng ta sắp đến là lãnh địa Mathers... hay nói đúng hơn là dinh thự của Roswaal. Ở đó có lẽ, không, chắc chắn Giáo Phái Phù Thủy sẽ xuất hiện."

"Giáo Phái Phù Thủy... sao."

Cái tên Giáo Phái Phù Thủy được thốt ra khiến vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trọng. Qua mạch câu chuyện đến giờ, chắc hẳn nhiều người cũng đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi biết đích danh đối thủ là bọn chúng thì vẫn có cảm giác rợn người.

Ở thế giới này, sự tồn tại của Giáo Phái Phù Thủy được biết đến như thế nào, và họ đón nhận nó ra sao thì Subaru không rõ—nhưng với Subaru, sự tồn tại của bọn chúng chỉ có thể gói gọn trong một từ 'Tệ Nhất'.

Nhìn phản ứng của mọi người, có vẻ coi đó là nhận thức chung cũng không sai.

"Subaru. Sao cậu nhận ra mối liên hệ giữa Bạch Kình và Giáo Phái Phù Thủy?"

Subaru, Julius gọi trống không tên cậu một cách thân mật.

Kể từ sau màn thú nhận thật lòng lúc nãy, thái độ của Julius với cậu trở nên thân thiết lạ thường. Thú thật, Subaru cũng thấy phức tạp về thái độ đó nhưng...

"Đáng ghét là tôi từng có kinh nghiệm đụng độ với tín đồ Giáo Phái Phù Thủy. Không những không lành lặn gì mà còn đầy ắp kỷ niệm tồi tệ... nhưng có kẻ đã lỡ miệng."

"Vậy sao. ...Suy đoán của Kỵ Sĩ Đoàn không sai rồi."

"Đúng ha. Tài liệu ông Will theo đuổi cũng đi đến kết luận đó mà."

"Mọi người biết rồi hả?"

Subaru tỏ vẻ ngạc nhiên trước lời của Julius và sự đồng tình của Ferris, nhưng Wilhelm khẽ lắc đầu.

"Nhận ra mối liên hệ chỉ là ngẫu nhiên thôi. Sự phân bố xuất hiện của Bạch Kình và ghi chép hoạt động của Giáo Phái Phù Thủy trùng khớp nhiều đến mức bất thường. —Tuy nhiên chưa thể gọi là bằng chứng xác thực."

"Sự xuất hiện của Bạch Kình là chính, Giáo Phái Phù Thủy chỉ như đồ khuyến mãi đi kèm thôi mà. Lúc đầu nghe Ferri-chan cũng bán tín bán nghi lắm á."

"Phía Kỵ Sĩ Đoàn cũng có những lời đồn đại như vậy. Tuy nhiên, nó chỉ được coi là tin đồn thất thiệt... ở mức độ chuyện cười thôi."

Thấy Julius nhún vai, Wilhelm thở dài "Cũng không trách được". Nghe cuộc trao đổi của họ, Subaru gãi đầu.

"Tạm thời, có nền tảng để mọi người tin câu chuyện là may mắn cho tôi rồi. Dù sao thì, tin vào lời của bọn Giáo Phái Phù Thủy... nghe cũng thấy độ tin cậy thấp thật, nhưng tôi nghĩ chắc chắn Bạch Kình có liên quan đến bọn chúng. Vốn dĩ, ma thú là sinh vật do Phù Thủy tạo ra mà đúng không?"

"Người ta nói vậy. Sự tồn tại và phát sinh của ma thú rất khó hiểu. Có trường hợp sinh sản như sinh vật bình thường, cũng có trường hợp tự nhiên xuất hiện như Bạch Kình. Tuy nhiên, ngoại lệ như Bạch Kình thì chỉ có Hắc Xà và Đại Thỏ nữa thôi."

"Hình như vừa có mấy từ không thể bỏ qua bay ra, nhưng sợ quá nên cho qua được không?"

Không vấn đề gì, thấy mọi người gật đầu, Subaru hắng giọng tiếp tục câu chuyện.

Đối đầu với Giáo Phái Phù Thủy, sau khi rào trước như vậy, điều tiếp theo cần thông báo cho mọi người là...

"Mục tiêu của Giáo Phái Phù Thủy là Emilia. Bọn chúng định thiêu rụi cả ngôi làng gần đó chứ không chỉ dinh thự. Nên chúng ta phải làm cách nào đó đuổi cổ bọn khốn đó đi."

"Đuổi đi. Cậu nói nghe ngây thơ quá ha."

Ferris nheo đôi mắt lúng liếng, kéo dài giọng đầy ẩn ý nhìn Subaru. Một cử chỉ khiến người ta lạnh sống lưng. Có điều, đối phương là đàn ông.

"Ngây thơ là sao."

"Mấy gã như thế, cứ chém hết là được chứ gì. Dựa trên những ghi chép từ trước đến nay, đó là cách xử lý đúng đắn đối với bọn chúng đó nha."

"…………"

Nghe Ferris thản nhiên tuyên bố tàn sát, Subaru há hốc mồm kinh ngạc.

Không phải ngạc nhiên vì phát ngôn quá khích của cậu ta, mà là ngạc nhiên vì chính mình đã thốt ra những lời ngây thơ như cậu ta nói.

Rõ ràng trong đầu đã lặp đi lặp lại rằng phải giết chúng, chúng phải chết, vậy mà cậu lại ngạc nhiên trước sự thay đổi tâm trạng khi dùng những từ ngữ nhẹ nhàng của mình.

Đó chắc chắn là vì điều ưu tiên cuối cùng trong lòng Subaru đã thay đổi.

"Nếu bảo vệ được dinh thự và người dân trong làng, thì hiện tại thế là đủ. Đuổi Giáo Phái Phù Thủy đi, hay đấm bay, hay đập nát, hay giết sạch, hay vặn đứt rồi nghiền nát rồi thiêu rụi thành tro bụi..."

"Hiểu, hiểu rồi. Mức độ giận dữ của cậu đối với bọn chúng tôi hiểu rồi."

"—Hả! Chết tiệt. Không, không phải đâu. Tôi đâu có hừng hực căm thù và giận dữ chuẩn bị chiến đấu đâu. Đừng có suy diễn là tôi tiếp cận Emilia-tan cũng vì lý do đó nhé!"

"Đã ai nói gì đâu!?"

Trong lúc nói chuyện, cơn giận lại sục sôi, kết quả là làm Julius và Ferris phát hoảng. Tuy nhiên, việc lỡ lời bào chữa không cần thiết cũng mang lại thu hoạch.

Động cơ hành động của Subaru, thứ từng bị nghi ngờ ở thế giới trước, dường như không hề bị nghi ngờ trong dòng thời gian này. Khác ở chỗ nào nhỉ, Subaru tự hỏi.

"Đã lập kế hoạch sẵn sàng hy sinh bản thân để hạ Bạch Kình như thế, giờ ai mà thèm suy diễn lung tung nữa? Subaru-kyun đúng là đa nghi ghê nha."

"Đa nghi cái khỉ gì..."

Thực tế, cậu đã từng bị chính Ferris và Crusch nói câu đó và nghi ngờ.

Nhưng cậu ta cười khanh khách, có vẻ như thực sự không nghi ngờ chứ không phải giả vờ. Đó cũng là sự thay đổi do ý chí và hành động của Subaru đã thay đổi chăng.

Dù sao thì,

"Về việc Giáo Phái Phù Thủy hành động, không còn nghi ngờ gì nữa. Dựa trên hoạt động của chúng, việc tiểu thư Emilia tham gia Vương Tuyển đã được dự đoán sẽ dẫn đến điều này."

Julius chạm tay lên cằm vẻ thấu hiểu. Thái độ đó của anh ta rất quen thuộc, và vì đây là phần chưa có cơ hội hỏi kỹ nên Subaru giơ tay lên.

"Cho tôi hỏi chút, cái sự thấu hiểu rằng Emilia-tan xưng tên thì Giáo Phái Phù Thủy sẽ hành động là từ đâu ra thế? Thấy mọi người chấp nhận chuyện đó dễ dàng quá nên tôi thấy lạ... Nghe nói bọn Giáo Phái Phù Thủy có nhiều điểm chưa rõ về thực lực mà."

"Cứ tưởng cậu biết Giáo Phái Phù Thủy hành động, hóa ra lại thốt ra câu như vậy sao?"

Trước câu hỏi của Subaru, Ferris nghiêng đầu với vẻ ngán ngẩm. Việc bị cười nhạo vì sự thiếu hiểu biết vốn đã nằm trong dự tính, nên Subaru chỉ giơ lòng bàn tay về phía cậu ta, nói "Thôi nào, thôi nào":

"Cũng chẳng còn thời gian đâu. Làm lẹ đi. Thế, rốt cuộc chuyện đó là sao?"

"Chuyện kẻ không biết lại đi chỉ đạo người biết đúng là nực cười thật, nhưng mà... Nghe nè, đối tượng mà Giáo Phái Phù Thủy tôn sùng chính là Phù Thủy Ghen Tuông Satella. Cái này thì ông biết rồi ha."

"Thì cũng biết sơ sơ. Thú thật là tôi chỉ biết bề nổi thôi, cỡ như đọc trong truyện tranh ấy."

"Cũng phải thôi, làm gì còn mấy ai từng nhìn thấy người thật đâu chứ. Tui cũng chỉ nghe loáng thoáng thôi à. Mà, ông chỉ cần biết là bọn giáo phái đó tôn thờ Satella là được. Thế, chuyện mụ phù thủy Satella đó là một Bán Tiên thì sao?"

"Cái đó thì, ừ."

Trong cuốn truyện tranh mà Subaru từng đọc không ghi chép chi tiết đến thế, nhưng cậu đã được nghe kể khi hỏi Beatrice về phù thủy.

Ngay cả ở Vương Đô, ngoại hình và xuất thân của Emilia cũng thường xuyên bị đem ra so sánh với 'Phù Thủy Ghen Tuông', trở thành đề tài bàn tán không ngớt. Subaru từng vô cùng phẫn nộ, cho rằng đó không phải là điều để trách cứ cô ấy.

"Đặc điểm ngoại hình của Emilia-tan giống hệt mụ phù thủy đó chứ gì? Nhưng đó đâu phải lý do để đổ lỗi cho cô ấy. Giận cá chém thớt, nhầm đối tượng rồi."

"Hầu hết mọi người không nghĩ vậy đâu. Những gì Satella đã gây ra kinh khủng đến mức đó đấy. Giờ quay lại chuyện Giáo Phái Phù Thủy... Nói đơn giản thì, bọn chúng coi sự tồn tại của Bán Tiên là cái gai trong mắt."

"Hả?"

Bất giác, một tiếng thốt lên đầy ngỡ ngàng bật ra khỏi cổ họng Subaru.

Cậu quay đầu nhìn quanh để xác nhận ý nghĩa của lời vừa nghe, nhưng phản ứng của mọi người xung quanh đối với Ricardo lại chẳng có gì đặc biệt. Tức là, đó là nhận thức chung, và...

"Tại sao chứ? Nghĩ theo lẽ thường... Phải mô phỏng cái suy nghĩ của lũ khốn đó thôi đã thấy tởm rồi, nhưng theo logic thì chẳng phải chúng nên tôn sùng một Bán Tiên giống với phù thủy mà chúng thờ phụng sao? Chứ cái kiểu suy nghĩ muốn bức hại đó thì..."

"Chính vì tôn sùng, chính vì coi đó là tồn tại tối cao không gì sánh bằng, nên chúng mới không thể tha thứ cho một kẻ nhìn thì giống nhưng lại khác biệt. Giống mà lại khác, một món hàng giả. —Chính là sự tồn tại đó."

Đó là một giọng nói lạnh lẽo đến tột cùng, chứa đựng sát khí thấu xương.

Subaru ngẩng phắt lên, nhìn về phía chủ nhân của giọng nói ấy theo phản xạ. Người đó cũng đang nhìn Subaru, ánh mắt hai bên giao nhau. Subaru như bị đóng đinh bởi ánh nhìn dường như soi mói vào tận tâm can ấy, nhưng đối phương thì lại...

"Đó là những gì bé Ferri suy luận thử thôi, thấy sao nà?"

Cậu ta thản nhiên phá vỡ biểu cảm đó, lè lưỡi, coi như bầu không khí vừa rồi chưa từng tồn tại.

Sự thay đổi nhanh đến mức biến thái đó khiến Subaru không nói nên lời, nhưng Ferris phớt lờ sự dao động của cậu, chồm người tới trước:

"Lý do hoạt động của Giáo Phái Phù Thủy bị điên đâu phải chuyện mới ngày một ngày hai, hiểu đại khái vậy là được rồi chứ gì? Vấn đề là đám giáo phái đang nhắm vào Emilia-sama là do kẻ nào cầm đầu kìa?"

"Giám Mục Tội Lỗi, nhỉ."

"—!? Ông biết cái tên đó sao."

Ricardo đồng tình với chủ đề mà Ferris vừa chuyển hướng, và Subaru lập tức đớp lấy từ khóa vừa xuất hiện.

Giám Mục Tội Lỗi — đó là chức danh mà Petelgeuse đã xưng, và hắn còn giải thích rằng mình đảm nhận vai trò 'Lười Biếng'.

"Giám Mục Tội Lỗi của Giáo Phái Phù Thủy nổi tiếng lắm sao?"

"Chỉ biết là có những kẻ như thế tồn tại thôi. Ngày xưa, trước khi Phù Thủy Ghen Tuông đại náo thế giới, nghe nói ngoài Satella ra còn có những phù thủy khác."

"Ngạo Mạn. Phẫn Nộ. Lười Biếng. Tham Lam. Phàm Ăn. Sắc Dục. —Sáu phù thủy mang danh Đại Tội. Tương truyền rằng tất cả đều đã bị Satella, kẻ mang danh Ghen Tuông, nuốt chửng."

Những phù thủy mang danh Đại Tội — chuyện đó cậu cũng từng nghe ở đâu đó rồi.

Ở thế giới này, nhắc đến phù thủy là nhắc đến Phù Thủy Ghen Tuông Satella, và những phù thủy mang đại tội khác không còn tồn tại nữa. Tuy nhiên...

"Không biết có nên gọi là cán bộ của Giáo Phái Phù Thủy hay không, nhưng nghe nói những kẻ ở vị trí đó đã thay thế các phù thủy đã mất, nhận lấy danh xưng của các Đại Tội ấy. Ghen Tuông là biểu tượng cho Satella mà chúng tôn thờ. Tức là, sáu cái còn lại — sáu tên Giám Mục Tội Lỗi."

"Sáu tên..."

Nghe lời giải thích của Julius, Subaru nuốt nước bọt, toát mồ hôi lạnh trước sự thâm sâu khôn lường của Giáo Phái Phù Thủy mà mình đang đối đầu.

Ngay từ lúc Petelgeuse xưng danh 'Lười Biếng', cậu đã dự đoán được sự tồn tại của những kẻ đảm nhận các đại tội khác. Nhắc đến Thất Đại Tội, đối với Subaru thì đó là những từ ngữ nghe rất "ngầu" và đậm chất chuunibyou quen thuộc trong văn hóa phẩm, nhưng ấn tượng xấu về sự 'Lười Biếng' mà cậu đã trực tiếp trải nghiệm quá mạnh mẽ, khiến cậu không thể đón nhận những từ đó một cách hào hứng được.

Chỉ là...

"Con Bạch Kình vốn là 'Phàm Ăn' đã bị chúng ta hạ rồi. Một tên Giám Mục Tội Lỗi khác chắc chắn sẽ ló mặt ở lãnh địa Mathers mà chúng ta sắp tới. Đây là cơ hội để đập cho Giáo Phái Phù Thủy một trận ra trò đấy."

"Ồ, mạnh miệng ghê ha. Nhưng mà, đây là cơ hội tốt để nghiền nát cái bọn giáo phái tung tích bí ẩn đó, điểm này thì bé Ferri đồng ý. Bọn chúng cũng đã làm khá nhiều chuyện coi thường người khác rồi."

"Xét về việc không thấy tăm hơi hoạt động đâu, thì chúng là đối thủ mà Kỵ Sĩ Đoàn đã phải nếm trải cay đắng suốt thời gian dài. Không chỉ tôi, mà nhiều kỵ sĩ khác cũng nghĩ vậy. Có được cơ hội này, thật đáng quý."

Ferris và Julius tán đồng ý kiến của Subaru, Ricardo cũng nở nụ cười hiếu chiến, còn Wilhelm chỉ lẳng lặng gật đầu đáp lại.

Đã vậy, việc Subaru cần làm là lập kế hoạch tác chiến dựa trên lực lượng hiện có và thông tin tương lai mà cậu nắm giữ. —Tuy nhiên, kế hoạch đó thực ra cực kỳ đơn giản, và những quân cờ cần thiết cũng đã được chuẩn bị sẵn.

"Tệ nhất là phải thực hiện kế hoạch với một nửa quân số hiện tại, nhưng nhờ Julius hội quân mà nỗi lo về nhân lực đã biến mất. Tôi nghĩ là làm được."

"Tôi muốn đính chính một điều, tên tôi là Juli. Đúng là tôi có quan hệ thân thiết với trưởng nam nhà Juukulius, nhưng mong cậu chú ý cho."

"Cái thiết lập nhân vật đó ngoài mấy chỗ công vụ ra thì chỉ tổ vướng víu thôi! Mà ngay từ đầu nếu đã thực tâm muốn giả dạng người khác thì đừng có mặc đồ của Cận Vệ Kỵ Sĩ Đoàn tới đây chứ! Đầu tư hời hợt quá đấy!!"

Quát vào mặt Julius, kẻ đang thực hiện màn ngụy trang nông toẹt, Subaru thở hồng hộc nhìn quanh mặt mọi người. Rồi cậu hắng giọng một cái:

"Vậy thì, màn giải thích đơn giản về cuộc đi săn Giáo Phái Phù Thủy mà đến khỉ cũng làm được — bắt đầu thôi."

Nhếch mép cười như một kẻ phản diện, Subaru trình bày kế hoạch.

***

Ánh trăng bắt đầu nghiêng trên bình nguyên — đêm cuối cùng trước khi đụng độ Giáo Phái Phù Thủy đang dần tàn, và buổi sáng của ngày cuối cùng trong vòng lặp lần này đang bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!