Ranh Giới Hư Không

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 160

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2097

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3959

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18461

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2238

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1002

Quyển Thượng - Quang cảnh nhìn xuống

Ngày hôm đấy, một xung động tò mò mãnh liệt đã thôi thúc tôi chọn đại lộ chính làm đường về nhà. Tuy nhiên, nó không phải con đường tắt gì, đồng thời bản thân tôi cũng chẳng định tạt qua địa điểm nào ở nơi đây, chỉ đơn thuần là một ý niệm mang đầy tính ngẫu hứng bỗng nhất thời nảy lên trong tâm trí mà thôi.

Phần đại lộ tập trung dày đặc những tòa nhà chọc trời cùng chung cư cao tầng. Cũ có, mới có, và số tòa nhà đã bị bỏ hoang cũng có chẳng ít; nhưng dẫu có thế nào thì tất cả cũng đều đang hòa mình vào cùng một đường chân trời chật ních. Tôi dám cá rằng, tất cả mọi người trong thành phố này, gồm cả tôi đều đã phát chán việc phải nhìn quang cảnh ấy từ ngày này qua ngày khác rồi. 

Lặng lẽ rảo bước bên dưới các tòa nhà đã rất đỗi quen thuộc, ánh mắt tôi chợt bắt gặp một vật thể rơi xuống nền vỉa hè bê tông cách mình không xa.

Đó là một con người.

Khoảnh khắc vật thể ấy chạm đất, tôi đã nghe thấy một âm thanh bịch vô cùng khó chịu. Một thứ âm thanh rơi vỡ mà thường thì ta sẽ không bao giờ được nghe thấy. Và thanh âm ấy làm tôi không khỏi nghĩ tới mấy chuyện không may mà mình sẽ chẳng đời nào muốn nó xảy ra ở đâu gần.

Từ cái độ cao đó mà rơi xuống thì rõ ràng là vào ngay tích tắc va chạm với nền vỉa hè, người đó đã chết rồi.

Tôi tiến lại gần chỉ vì muốn quan sát rõ hiện trường hơn. Tất cả những gì còn sót lại, cũng là tất cả những gì tâm trí tôi có thể tiếp nhận vào lúc ấy; là một thứ chất lỏng đang chậm rãi loang ra từ nơi cái xác kia đổ xuống, dần thấm nhuần nền vỉa hè bằng màu đỏ tươi. Nằm lặng thinh trên mặt đường là một cái xác với tứ chi mảnh mai đã bị biến dạng cùng mái tóc dài đen tuyền - thứ duy nhất vẫn còn giữ được nét đẹp lúc sinh thời của nạn nhân.

Còn gương mặt của cô gái đó thì đã bị dập nát be bét đến mức không thể nhìn ra dung mạo nữa.

Chuỗi hình ảnh liên tục này khiến tôi vô thức liên tưởng tới một bông hoa bị ép khô giữa các trang giấy đã ngả vàng của một cuốn sách cũ đầy mùi ẩm mốc.

Có lẽ là bởi vì trong mắt tôi, cái xác với chiếc cổ non nớt bị vặn ngược lại kia trông giống như một bông huệ đã héo tàn.