Ranh Giới Hư Không

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 160

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2097

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3959

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18461

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2238

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1002

Ngoại truyện: Vị Lai Phúc Âm. - Mở đầu

Có hai bản ngã của tôi trong thế giới này. 

Một ở hiện tại, và một ở tương lai. 

Con mắt trái và mắt phải của tôi không giống nhau, thấy cùng một thế giới nhưng là từ hai ‘điểm nhìn’ khác nhau.

Một nhìn về nơi xa bằng kính thiên văn, và một nhìn lại quá khứ qua gương chiếu hậu.

Nhưng dù là tôi nào đi nữa thì sức nặng của tội lỗi đều như nhau.

Vì có thể biết trước kết cục, nên tôi là một vị Thần vô trách nhiệm. 

Tôi chẳng thể thay đổi được tương lai, nên chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi nó xảy ra. 

Không có mong chờ hay hay kỳ vọng gì vào tương lai, và thậm chí còn chẳng có chính kiến gì. 

Từng ngày tẻ nhạt đến rồi lại trôi qua.

Một tương lai tẻ nhạt.

Một cuộc đời tẻ nhạt. 

…Nhưng,

Chắc hẳn bản thân tôi mới là tẻ nhạt nhất.

Chìm đắm trong u sầu và nằm lăn lộn trên giường là thói quen hằng ngày của tôi. 

Khi thấy mình như này, hẳn là tôi của ba hôm sau sẽ phát ra tiếng cười chê mất. /Phúc âm của tương lai

Tôi có thể thấy được hai thế giới. 

Nếu có ai hỏi thế giới nào là cái bóng của thế giới kia, thì tôi sẽ thành thật trả lời rằng mình đã quên mất cách xác nhận điều đó…