Chương 08
Tên mình là Ruruka Lucid. Một cô gái mười bốn tuổi.
Bị bỏ rơi từ khi còn đỏ hỏn nên mình chẳng biết mặt mũi cha mẹ ra sao.
Mình lớn lên tại một tu viện ở vùng Saint Moon, phía nam Vương quốc Hydra.
Đến tận bây giờ vẫn vậy, mình chẳng phải là một đứa giỏi giang gì.
Vóc dáng thì nhỏ bé hơn bạn bè đồng trang lứa, học hành hay vận động đều dở tệ, xoay xở cũng kém.
Đã thế lại còn mắc chứng sợ đám đông, cứ hễ định niệm chú thần thánh thuật là lại bị cắn vào lưỡi.
Kết quả là chết danh với cái biệt hiệu 『Ruruka Phế Vật』.
Vì bị đám trẻ trong cùng tu viện bắt nạt quá đáng nên mình mới trở thành mạo hiểm giả, nhưng rồi mọi chuyện cũng chẳng thay đổi là bao.
Việc bị gọi là 『Biệt đội Rớt đài』 khi lập nhóm cùng Diana-chan – một đứa cũng "phế" không kém – âu cũng là điều khó tránh... À mà khoan, nói thế thì hơi thất lễ với Diana-chan quá.
Cậu ấy đã thay đổi.
Như con nhộng lột xác hóa thành bướm chỉ sau một đêm.
Diana Stella.
Một cô bé tộc Elf chỉ chừng tám tuổi.
Kể từ khi bị 『Hồng Nha Đoàn』 vứt bỏ sâu trong 『Khu Rừng Ma Quái』, bị Ogre truy đuổi và lạc mất nhau, cậu ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Vận động, dã ngoại, côn trùng, giao tiếp.
Cậu ấy đã khắc phục toàn bộ những thứ mà trước đây bản thân cực kỳ kém cỏi.
Nghe nói lý do là vì trong lúc bị Ogre truy đuổi đã bị đập đầu và mất trí nhớ.
Mình từng nghĩ "Làm gì có chuyện hư cấu thế?", nhưng thực tế nó đã xảy ra.
Và cái sự thay đổi đó, phải nói là kinh khủng khiếp.
Tính cách thì không nói làm gì, nhưng chuyển động của cậu ấy mới gọi là ảo diệu.
Vung nắm đấm nhỏ xíu, tung cước đá bay, hạ gục những con quái vật to lớn hơn mình gấp nhiều lần như ngả rạ.
Đã thế, nhìn cậu ấy đánh nhau trông vui vẻ lắm cơ~.
Miệng thì hô hào: "Nào— nhào vô! Nào— nhào vô! Lũ quái vật kia cứ việc lên hết một lượt đi!", rồi cứ thế tung hoành ngang dọc.
Lại còn nở một nụ cười cực~~~~~~~~~~~~~~~~~kỳ hạnh phúc nữa chứ.
Mạnh mẽ là thế, nhưng cậu ấy lại còn dễ thương nữa.
Chiến đấu đã mạnh nhất rồi, mà nhan sắc cũng thuộc hàng mạnh nhất luôn.
Tuy gương mặt vẫn còn nét ngây thơ con trẻ, nhưng từ mắt, tai, mũi, má cho đến đôi môi đều đẹp xuất sắccc, nhìn tổng thể thì cân đối đến mức hoàn hảooo.
Bây giờ trông đã đáng yêu như tinh linh ánh trăng rồi, nhưng tương lai chắc chắn sẽ trở thành đại mỹ nhân cấp độ Nữ thần hoặc Thiên sứ cho mà xem.
Cái bộ áo choàng rõ ràng là quá khổ rộng thùng thình kia cũng tuyệt~ lắm nha. Mấy đầu ngón tay nhỏ nhắn cứ thỉnh thoảng lại thò ra khỏi tay áo, ôi thôi thực sự là... Hộc... (Mất vốn từ).
Chưa hết đâu nhé, cậu ấy còn dịu dàng lắm cơ~...
Vừa mạnh, vừa dễ thương, tính cách lại còn tốttt nữa~... (Say đắm).
"Ruruka, ưỡn ngực lên. Ngươi có tài năng."
Cậu ấy nói thế, khơi dậy động lực cho đứa vô dụng như mình~.
"Ừm, làm tốt lắm. Sợ thế mà vẫn không bỏ chạy, giỏi lắm."
Cậu ấy nói thế, và lần nào cũng khen ngợi mình hết mực.
Tất nhiên vì là mình mà, nên vẫn cứ sai sót như cơm bữa thôi.
Có những con quái vật mà chỉ mới học chút cách dùng thánh khí thì không đời nào đỡ nổi, rồi thì thể lực yếu nên đánh lâu một chút là xuống sức ngay.
Nhưng những lúc như thế nhé? Diana-chan sẽ... bước lên chắn ngay phía trước.
Và tuyên bố:
"Ruruka, chỗ này cứ giao cho ta rồi lùi lại đi. Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để bất cứ kẻ nào làm tổn thương ngươi."
Cậu ấy nói thế, nói thế, nói thế đó~.
Cứ tỉnh bơ mà làm mấy hành động soái ca như hoàng tử trong truyện tranh ấy.
Ôi trờiii~ ơi, mình đổ đứ đừ luôn rồi. Thiệt đó.
Lại còn, lại còn nữa nha!
Diana-chan cực kỳ ưa sạch sẽ luôn!
Cứ hễ thấy suối hay sông là cậu ấy lại đòi tắm!
"Quản lý vệ sinh là rất quan trọng. Chất độc, vi khuẩn, chướng khí từ quái vật. Có rất nhiều căn bệnh phát sinh từ chúng và đã cướp đi sinh mạng của bao nhiêu chiến binh. Ngươi cũng phải cố gắng giữ gìn vệ sinh sạch sẽ đấy, Ruruka."
Cậu ấy nói thế, lý thuyết thì mình hiểu!
Nhưng mà, thế nghĩa là hai đứa phải khỏa thân trước mặt nhau đúng không!?
Nghĩa là làn da trắng bóc mịn màng của Diana-chan sau khi trút bỏ xiêm y sẽ Píp— (Tự kiểm duyệt) đúng không!?
Chẳng biết có phải tại thế không nữa! Dạo gần đây trong đầu mình bắt đầu nảy sinh mấy cái tà niệm!
Rõ ràng mình đâu có cái xu hướng giới tính đó đâu!
Nhưng cứ tiếp xúc với một Diana-chan quá mạnh, quá dễ thương, quá soái ca như thế, mình thường xuyên rơi vào trạng thái kỳ lạ...!
"Sao thế Ruruka, ngươi đang lẩm bẩm cái gì vậy?"
"Hyaaa!?"
Bất ngờ bị gọi từ phía sau, mình giật bắn cả người nhảy dựng lên.
"C-C-C-C-C-Có chuyện gì thế Diana-chan!? T-T-T-T-Tiện thể thì mình có nói gì không nhỉ!? Tiếng lòng có bị lọt ra ngoài không!?"
"Không, ta nghe không rõ lắm..."
"V-V-V-Vậyyyyyy àààà!? Thế thì tốt quá rồiiiiii!? Ôi hú hồn chim én thật sự đấyyyyyy!?"
"...Lúc nãy đến giờ mặt ngươi cứ lúc đỏ lúc xanh, bộ trong người không khỏe à?"
"Không không không không hoàn toàn không có vấn đề gì hếtttt!? Nhờ an tâm nên chắc tí nữa sẽ khỏe lên ầm ầm cho coi!?"
"...Chẳng lẽ bị sốt sao? Do tắm nước lạnh nên bị cảm lạnh hả? Có cần đốt lửa lên để sưởi ấm không?"
Aaaaaaaa cậu ấy lo lắng cho mình kìa, siêu cấp dịu dàng luônnnnnn!
Hào quang tỏa ra sau lưng cậu ấy chói quá mù mắt tôi rồiiiiiiii!
Sắp bị cái hành động soái ca ấy thanh tẩy mất thôiiiiiiii!
Mà ai thèm bị thanh tẩy chứ!
Mình là một tu sĩ không biết đến ô uế nhééééééé!
"Hộc... Hộc...! Không sao! Chẳng lạnh tí nào hết, thậm chí bây giờ phong độ đang lên đỉnh luôn!"
Suýt thì phát điên vì độ soái của Diana-chan, mình phải cố hét to lên để lấy lại bình tĩnh.
Đúng lúc đó, một con quái vật xuất hiện.
Là một con Người Bọ Ngựa - Big Mantis.
Nếu là mình của trước đây thì chắc đã sợ vỡ mật mà bỏ chạy rồi, nhưng...
"A! Có quái vật! Phải tiêu diệt nó!"
"Ồ, hăng hái quá nhỉ Ruruka."
"Đương nhiên rồi! Vì mình là Tăng lữ mà lị! Công việc của mình là tiêu diệt quái vật để mang lại bình yên cho mọi người mà! Với lại! Phải làm được cỡ này thì mới xứng đáng đứng cạnh Diana-chan - người sẽ trở thành mạnh nhất thế giới chứ!"
"Ồ, tâm thế tốt lắm. Sống lưng đã cứng cáp lên rồi đấy."
"Ư ư... Nghe cậu khen thẳng thừng như thế khi mình chỉ nói nửa đùa nửa thật để lấp liếm... lương tâm có chút cắn rứt... N-Nhưng mà, lên nào—! 『Lý Lực Chi Giáp』! 『Lý Lực Chi Giáp』! 『Lý Lực Chi Giáp』! 『Thần Thánh Nhất Kích』!"
Cố thủ bằng một đống thần thánh thuật, mình vung thanh chiến trượng đang tỏa thánh khí, lao thẳng vào con Big Mantis.
"Uoooooo—! Hỡi quái vật, hãy quay về vòng luân hồi đi—!"
Để sau này và mãi mãi được ở bên cạnh Diana-chan.
À tiện thể, để được cậu ấy khen, được xoa đầu, rồi buổi tối được ngủ dính chặt vào nhau nữa.
Để những ngày tháng hạnh phúc này kéo dài thêm dù chỉ một ngày, mình đã tiếp tục nỗ lực——
Và rồi, một tháng sau...
(Trong não Ruruka toàn mấy thứ như này đấy!
Một cô gái trung thành với dục vọng của bản thân theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng!
★Rất cảm kích nếu mọi người đánh giá!
Cảm nhận của các bạn cũng là động lực cho tác giả!)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
