Chương 10: Tại Hội Mạo hiểm giả
Chương 9: Tại Hội Mạo hiểm giả
Cánh cửa Hội bật mở, và ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Nơi đây tập trung những mạo hiểm giả chuyên nghiệp, những kẻ kiếm sống bằng việc săn ma thú, chinh phục hầm ngục và hoàn thành các ủy thác.
Tại một góc sảnh Guild — nơi kiêm luôn chức năng của một quán rượu — đám người đang xả hơi sau một ngày dài mệt mỏi ném về phía chúng tôi những cái nhìn xoi mói, không chút kiêng dè.
"Cái quái gì thế kia? Tưởng lũ vô gia cư nào, hóa ra là 'Nhóm Phế Vật' à?"
"Uầy, nhìn bộ dạng thảm hại chưa kìa. Chui rúc ở cái xó xỉnh nào về đấy?"
Phản ứng của đám đông chia làm hai loại. Một bên kinh ngạc trước vẻ ngoài rách rưới, nhăn mặt nhíu mày chê bai, và bên còn lại...
"Nghe đồn chết rồi cơ mà, thế quái nào vẫn còn sống?"
"Không ngờ lại có thể sống sót trở về từ 'Rừng Ma Quái'..."
Là những kẻ sửng sốt trước việc chúng tôi vẫn còn giữ được cái mạng này.
"Hừm... Nếu biết rõ sự tình thì có phản ứng như vậy cũng là lẽ đương nhiên." Tôi thầm nghĩ.
Diana và Ruruka, hay còn được gọi là 'Nhóm Phế Vật', đã bị bỏ lại ngay giữa sâu trong Rừng Ma Quái. Việc nghĩ rằng chúng tôi không thể sống sót, chứ đừng nói là quay trở về, là suy luận hết sức bình thường.
"...Hửm? Khoan đã? Có gì đó sai sai?"
Một nghi vấn lớn chợt nảy ra trong đầu tôi.
"Này Ruruka. Em có thấy lạ không? Việc vứt bỏ đồng đội ở nơi sâu thẳm như Rừng Ma Quái, suy cho cùng chính là hành vi giết người. Đối với mạo hiểm giả, sát hại đồng đội chẳng phải là điều cấm kỵ tối cao sao? Tại sao lũ người này lại đón nhận tin tức đó như một chuyện... bình thường đến thế?"
Dẫu biết mạo hiểm giả là nghề nguy hiểm, làm gì cũng phải tự chịu trách nhiệm, nhưng đến mức nhân viên Guild cũng không can thiệp thì thật quá vô lý. Nếu dung túng cho chuyện này, chẳng phải cái thế giới này sẽ loạn lên vì bạo lực và những kẻ ngoài vòng pháp luật sao?
Ngay khi tôi đang trăn trở với câu hỏi đó...
"Ruruka-chan!"
Từ phía sau quầy tiếp tân, một nữ nhân viên hớt hải chạy ra.
"A, chị Eko... Á á!?"
Người vừa lao đến ôm chầm lấy Ruruka là một người phụ nữ có nốt ruồi duyên dưới đuôi mắt. Cô ấy trạc khoảng giữa tuổi hai mươi, cơ thể đang độ xuân sắc căng tràn trong bộ đồng phục của Guild (Tiện thể nói luôn, Ruruka đang giãy giụa khổ sở vì mặt mũi bị chôn vùi vào bộ ngực đầy đặn kia).
Tên cô ấy là Eko.
Nhìn những giọt nước mắt rưng rưng, biểu cảm mừng rỡ và cách Ruruka tin tưởng để yên cho cô ấy ôm, có vẻ đây là một người đáng tin cậy.
"Cả Diana-chan nữa! Hai đứa, hai đứa vẫn còn sống sao!?"
Vừa nhận ra tôi, Eko buông Ruruka ra và chuyển sang ôm chầm lấy tôi.
Bộ ngực phốp pháp ấy ép chặt vào người tôi, chèn ép, chèn ép.Quả thực là có chút ngạt thở.
"Ư, ừm, ta vô sự. Cơ mà ngực cô..."
"Chị nghe nói hai đứa đã bỏ chạy trong Rừng Ma Quái nên lo muốn chết... Ở đó toàn là ma thú mạnh mà."
"Có gì đâu. Ta và Ruruka đã dễ dàng vượt qua. M-Mà, buông ta ra đã."
Tôi dùng tay đẩy nhẹ bộ ngực kia để tạo khoảng cách, Eko tiếc nuối thốt lên một tiếng "Aan..." đầy quyến luyến.
"Dễ dàng vượt qua? Chỉ với Diana-chan và Ruruka-chan thôi sao... Hửm? Ta...?"
Lúc này Eko mới nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của tôi, cô ấy áp tay lên má, ngạc nhiên:
"Cơ mà Diana-chan này, cách nói chuyện của em sao lạ thế? Cứ như mấy ông cụ non ấy..."
"Chị Eko! Thật ra Diana-chan... cậu ấy bị đập đầu nên mất trí nhớ rồi ạ...!"
Chắc sợ mọi chuyện trở nên phức tạp, Ruruka vội vàng chen vào giải thích. Cô nàng khoa tay múa chân, bịa ra một câu chuyện "đầu đuôi là thế này, thế nọ".
"Tuy cách nói chuyện, sức mạnh lẫn mấy hành động chuẩn soái ca có hơi lạ lùng, nhưng chắc chắn cậu ấy vẫn là Diana-chan mà!"
Lời giải thích của Ruruka thẳng thắn và tràn đầy nhiệt huyết.Nghe xong, Eko nhắm mắt lại, thở dài một hơi thật sâu.
Tôi cứ tưởng cô ấy định nói gì nghiêm trọng lắm, ai ngờ...
"Từ một Diana-chan 'kiêu kỳ, khó ở' chuyển sang hệ 'cụ non' xưng 'Ta' sao? Chậc, vừa thấy tiếc nuối lại vừa thấy... cái kiểu tương phản cute (gap moe) này cũng hay hay ấy chứ... Á? Mình đang nói cái gì thế này, không được nha Eko. Bạn bè gặp nạn mà lại đi thấy 'moe' là không được..."
Cô ta lầm bầm mấy câu nghe chả bình thường chút nào.
"...Này Ruruka, cô ta có ổn không đấy?"
Thấy tôi nhăn mặt nghi ngại, Ruruka vừa lau mồ hôi vừa cố gắng vớt vát hình tượng cho đàn chị:
"E-Eko-san là người tốt lắm đó! Chị ấy là tiếp tân viên số một của Belkia, làm việc cực kỳ năng suất! Lại còn sở hữu body bốc lửa, được cánh đàn ông mê như điếu đổ nữa! Chỉ là... thỉnh thoảng công tắc trong đầu chị ấy bị chập mạch chút thôi!"
Tiếp tân viên Eko.Kết luận: Một nhân viên giỏi việc nhưng đầu óc có vấn đề. Cứ hiểu thế là được.
Mà, chuyện đó để sau đã.
"Eko này, lúc nãy cô nói cái gì lạ lắm thì phải? Rằng bọn ta... bỏ chạy trong Rừng Ma Quái sao?"
"...Hử? À, chị nghe người của 'Hồng Nha Đoàn' vừa trở về lúc nãy nói lại. Họ bảo sau khi công lược xong hầm ngục, hai đứa vì quá sợ hãi lũ ma thú nên đã bỏ chạy mất. Họ đã cố đi tìm nhưng không thấy nên đành bỏ cuộc và quay về."
"À há... Ra là thế. Ta hiểu lũ khốn đó đã làm trò gì rồi."
Tôi đã thắc mắc mãi, tại sao cái nghề mạo hiểm giả vốn cấm kỵ việc giết hại đồng đội này mà bọn chúng lại dám ngang nhiên vứt bỏ chúng tôi trong rừng sâu. Hóa ra mấu chốt nằm ở chỗ chúng đổ vấy cho chúng tôi tội 'tự ý bỏ trốn'.
Làm thế thì 'Hồng Nha Đoàn' vừa không bị truy cứu trách nhiệm, lại vừa giải phóng được chỗ trống để chứa thêm hành lý.
"Thực sự là một lũ toan tính xảo quyệt mà."
"Ủa, không phải sao? Không phải hai đứa tự bỏ chạy à?"
"Ta mà phải chạy sao? Đừng có ăn nói hàm hồ."
Tôi hừ mũi một cái khinh khỉnh.
"Võ giả chân chính không bao giờ quay lưng bỏ chạy."
Nhưng mà, nói mồm với một người chỉ biết đến Diana của ngày xưa thì có giải thích cũng bằng thừa.
"Thôi, có nói gì cũng vô ích. Cứ làm theo phong cách mạo hiểm giả đi. Dùng thực tích để chứng minh."
"Thực tích...?"
"Này Eko, hàng thanh lý đây. Tính toán giá trị chỗ lõi ma thú và nguyên liệu này cho ta."
"Hả, ừm... vậy mời qua bên này?"
Được Eko dẫn tới quầy thu mua, tôi tháo cái túi đeo sau lưng xuống và dốc ngược nó lên.
Toàn bộ "thành quả" bên trong đổ ào xuống mặt bàn.
Rầm! Một đống lớn chất cao như núi.
Đây chính là... kết quả đi săn trong suốt một tháng qua của chúng tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
