Ngày 09 tháng 05:『Món bánh vàng huyền thoại, Pão doce』
: Bánh Nam Man có thật của thành phố Hirado, Nagasaki. Được truyền vào từ Bồ Đào Nha thời Azuchi-Momoyama (khoảng 1573-1603) : Phiên bản castella cao cấp, tỉ lệ lòng đỏ trứng và đường cao hơn castella thường, nên đậm đà và ẩm mịn hơn. Tên gọi lấy từ tỉ lệ 5 phần lòng đỏ, 3 phần lòng trắng.: Bánh kem đặc sản Nagasaki, trên mặt xếp trái cây tươi — khác hoàn toàn với shortcake thông thường của Nhật. Chỉ phổ biến ở Nagasaki.
: Bánh quẩy xoắn cứng giòn có nguồn gốc Trung Hoa, đặc sản khu phố Tàu Nagasaki. Tên gọi bắt nguồn từ hình dáng xoắn vặn. Trà đặc vs trà loãng (濃茶 vs 薄茶): Đây là hai cách pha matcha khác nhau trong trà đạo. Trà đặc (koicha) sánh đặc như sốt, dùng lá trà hảo hạng, giá đắt gấp nhiều lần. Trà loãng (usucha) là loại phổ biến mà mọi người hay thấy — có lớp bọt mịn trên mặt. "Trà loãng xin mời" (粗茶ですが): Câu khiêm nhường kinh điển trong trà đạo Nhật, nghĩa đen là "trà dở thôi ạ" — dù trà có ngon đến mấy vẫn phải nói vậy. Otome nói câu này khi đang mời trà đặc nên bị chủ quán bắt bẻ — vì trà loãng mới dùng câu đó, nói với trà đặc thì sai nghi thức. Khuấy theo hình hai ngọn núi: Kỹ thuật đánh trà đặc thực tế — khác với trà loãng đánh chữ M/W nhanh tay, trà đặc phải nhào chậm theo hình chữ の (hình hai ngọn núi) để tạo độ sánh. : Thành phố nhỏ ở tây bắc Nagasaki, từng là cảng giao thương quốc tế đầu tiên của Nhật với Bồ Đào Nha và Hà Lan, trước cả Nagasaki. : Thời kỳ 1573-1603, giai đoạn Oda Nobunaga và Toyotomi Hideyoshi thống nhất Nhật Bản. Đây cũng là thời kỳ giao thương với Bồ Đào Nha sôi động nhất — nguồn gốc của rất nhiều đồ ăn "Nam Man" ở Nagasaki. : Con dốc lát đá nổi tiếng ở khu cư xá người nước ngoài thời xưa. "Oranda" nghĩa là "Hà Lan" — vì trong thời kỳ toả quốc (khoảng 1641-1853), người Hà Lan là nhóm người phương Tây duy nhất được phép giao thương tại Nhật, sống trên đảo nhân tạo Dejima ngoài khơi cảng Nagasaki. Suốt hơn 200 năm chỉ tiếp xúc với người Hà Lan, dân Nagasaki quen miệng gọi tất cả người phương Tây là "Oranda-san" (người Hà Lan). Đến khi Nhật mở cửa, người Anh, Pháp, Mỹ… đổ vào sinh sống trên đồi, nhưng thói quen đã ăn sâu — con dốc họ đi qua cứ thế thành "Oranda-zaka."
