Phù Thủy Đại Nhân Có Thể Hồi Quy Trọng Sinh, Tiếc Là Đầu Óc Có Vấn Đề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web novel - Chương 01: Phù thủy trên cây

“Đại ca! Đại ca!!!”

Một giọng nói thánh thót dịu dàng vọng ra từ khu rừng nhỏ, hướng về phía đường lớn mà gọi.

Chủ nhân của giọng nói ấy như thể vừa vớ được cọng rơm cứu mạng, trong lời lẽ tràn ngập vẻ gấp gáp và bất lực.

Nhìn theo hướng âm thanh ra đường lớn, thì ra là một bác nông dân làm lụng vất vả cả ngày đang trên đường về nhà.

Những giọt mồ hôi cần cù trên trán chính là minh chứng cho sự nỗ lực của bác ấy!

Ai cũng biết nỗ lực chưa chắc đã thành công, nhưng không nỗ lực… thì chắc chắn sẽ rất sướng!

Đúng lúc này, tiếng kêu cứu của thiếu nữ vọng ra từ trong rừng, thành công thu hút sự chú ý của bác nông dân này.

“Hửm? Tiếng gì thế nhỉ?” Bác nông dân nhìn quanh bốn phía, tò mò tự lẩm bẩm.

“Ở đây ở đây ở đây nàyyyyy!!!!”

Thấy đối phương đã nghe được tiếng kêu cứu của mình, tiếng gọi của thiếu nữ lập tức dồn dập hơn, vội vàng truyền tín hiệu về phía bác.

Bác nông dân lần theo âm thanh đi tới, băng qua một vạt rừng nhỏ…

Lọt vào tầm mắt của bác là một thiếu nữ tóc trắng bị kẹt trên cây

Chỉ thấy tứ chi và eo của cô đều bị cái cây kẹp chặt không kẽ hở, hoàn toàn không thể cử động được.

“Cứu cứu cứu cứu cứu… Cứu tôi với đại ca ơi!”

Thiếu nữ nhìn thấy bác nông dân cứ như nhìn thấy cha mẹ tái sinh, lập tức vội vàng cầu cứu.

“Cô em… cô bị kẹt đấy à?” Giọng nói già nua cất lên hỏi.

“Cái này… ừm… đúng vậy.” Thiếu nữ ngượng ngùng đáp.

Bị Maokai đi rừng gank mất rồi… nhưng may là gặp được người tốt.

Chứ nếu gặp phải kẻ nào muốn ăn tươi nuốt sống, thiếu nữ không dám tưởng tượng bốn chữ "môn hộ mở toang" kia sẽ được cụ thể hóa lên người mình như thế nào đâu.

“Lỡ không cẩn thận… bị kẹt vào cây… cứu tôi với! Đại ca ơi…”

“À được được…” Bác nông dân trầm ngâm đáp lại.

Tin rằng người dân lao động cần cù này nhất định sẽ dốc toàn lực giúp đỡ thiếu nữ, xây dựng nếp sống văn minh cho dân tộc!

Bỗng nhiên bác nông dân mở miệng nói: “100.”

Thiếu nữ: “……”

“Hả?”

“100, tôi cứu cô xuống.” Thấy thiếu nữ nghe không rõ, bác nông dân lặp lại lần nữa.

“Tôi… tôi không có…” Thiếu nữ ngượng ngùng nói vì rỗng túi.

“À, thế thì cô cứ kẹt tiếp đi.” Bác nông dân nói xong câu này lập tức quay lưng bỏ đi, dường như đã hạ quyết tâm nào đó…

Thiếu nữ: Ơ kìa? Đã bảo là xây dựng nếp sống văn minh cơ mà?!

“Ấy ấy ấy… bác gì ơi! Tôi… tôi kẹt 3 ngày rồi! Đừng đi mà!!!”

Nhìn bóng lưng bác nông dân rời đi, thiếu nữ hệt như ông chồng bất lực, ở trên cây bắt chước động tác bò của con ba ba mà cuống cuồng cả lên.

……

Vâng đúng vậy, cái kẻ bị kẹt trên cây kia, chính là nhân vật chính của chúng ta…

Tôi tên là Freya Nightshade, giới tính n… nữ…

Cái tên này mới vừa đặt xong, tự nhiên thấy thuận miệng nên gọi luôn.

Còn tại sao tôi lại ở trên cây…

……

Freya mang máng nhớ rằng mình là người xuyên không, hơn nữa giới tính trước khi xuyên là trai thẳng chính hiệu.

Nhưng cô quên béng mất mình xuyên qua kiểu gì rồi!

Thiếu nữ chỉ nhớ mình vừa nhắm mắt mở mắt ra thì đã ở giữa không trung.

Chưa kịp phản ứng, cảm giác mất trọng lượng và rơi tự do mãnh liệt ập đến.

Ngay tức khắc, cú xoay người 360 độ trên không - động tác khó không kém gì vận động viên cấp quốc gia - đã được Freya thực hiện.

Freya nhà ta chỉ thấy trời đất quay cuồng, chẳng nhìn rõ thứ gì, suýt nữa thì tự bật bài See you again tiễn vong mình luôn.

Không ngờ mới xuyên không đã sắp ngã chết rồi? Tính làm thử thách speedrun xuyên không hả?

“Bịch!” Không lâu sau, tiếng va chạm trầm đục vang lên.

Tin tốt: Freya chưa chết, được cái cây đỡ cho một mạng.

Tin xấu: Kẹt cứng trên cây rồi… Váy ngắn còn bị cành cây tốc ngược lên, gió lùa lạnh buốt cả mông…

Cũng may là bác nông dân đi tới từ phía trước mặt Freya, chứ nếu là từ phía sau… chậc chậc chậc…

Quần lót ren viền hoa lại còn là loại buộc dây…

Khéo năm sau trên trang web X nào đó, trong mục dã chiến ngoài trời lại xuất hiện bóng dáng Freya cũng nên.

A a a, sao lại biến thành con gái thế này…

Thằng em của tôi ơi!!!

Sao em lại bỏ nhà ra đi hả!?

Chỉ đổi lại cho đại ca mày một cặp gánh nặng trước ngực thế này sao!?

A, tất nhiên điều đại ca khó chịu nhất bây giờ là… bị cây kẹt cứng không sờ được, cú chạm đầu tiên sau khi chuyển giới lại dâng hết cho đống lá cây rồi!

Ngoài vụ đổi mạng lỗ chổng vó của thằng em ra, bộ đồ này cũng làm Freya thấy cực kỳ khó chịu.

Mỏng manh quá đi mất… lạnh chết đi được, nhất là nửa thân dưới, ở cái nơi đồng không mông quạnh này, tất cả chỉ dựa vào mỗi cái quần lót để chống chọi gió rét…

Quần lót hình như còn hơi chật, thít vào người rất khó chịu… Nếu không phải bị kẹt không cử động được, chắc cô đã đưa tay chỉnh lại mấy phát rồi.

Freya bị kẹt trên cây đã tròn ba ngày, nhưng trang phục trên người và tố chất cơ thể cũng giúp cô nhận ra thân phận của mình.

Cô là một phù thủy không biết đói và không biết mệt nha! ~ ( ̄▽ ̄~) ~

Gào thét suốt ba ngày ba đêm cũng chẳng thấy cơ thể có gì bất thường, ngoại trừ quần lót hơi chật và quần áo hơi mỏng ra thì không có gì không ổn cả.

Cơ mà hai cục trước ngực này liệu có giống bướu lạc đà, có tác dụng dự trữ năng lượng và nước không nhỉ…

Ngay khi Freya đang nghĩ như vậy, bác nông dân kia lại quay trở lại.

Xuất hiện lại trong tầm mắt của thiếu nữ, chỉ thấy bác vác theo cái xẻng, hì hục đi tới trước mặt cô.

“Trời ơi, đại ca quay lại cứu tôi sao?”

“Miệng thì đòi tiền, nhưng thực tế trong lòng vẫn mềm yếu, cầm theo dụng cụ quay lại cứu mình… Ấm lòng quá đi, Arigato! Bác nông dân-san!”

Freya nhìn cảnh này mà không kìm được cảm thán, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc và mong chờ.

Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt lắm!

“Tự nhiên nhớ ra nhà đang thiếu đồ ăn chochó, chặt cô ra băm nhỏ làm thức ăn cho chó, đỡ được một khoản tiền.” Bác nông dân thản nhiên nói.

“Cảm ơn cô em tốt bụng biết nghĩ cho lão già này.”

……

……

……

Ơ kìa không phải! Tôi còn chưa nói gì mà! Định cho tôi nhận cơm hợp sớm à!!!

“Này! Bác kia!” Freya hoảng hốt mở miệng:

“Bác cứu tôi xuống… tôi lấy thân báo đáp còn thấy hợp lý! Chứ trực tiếp giết tôi làm thức ăn cho chó là cái hành vi biến thái gì vậy?!”

“Ồ ồ, có lý đấy cô em.”

“Thế thì giết cô trước, rồi hiếp dâm xác của cô, cuối cùng băm nhỏ làm thức ăn cho chó.”

Freya: ……

Mình… mình lắm mồm làm cái gì không biết… (Tiếng Freya tự tát vào mặt)

Gặp phải tên biến thái thích ái tử thi rồi…

Vậy sao Freya của chúng ta không dùng ma pháp để tự cứu?

Bởi Freya đã thử rồi mà không có phản ứng, cô chỉ dựa vào quần áo mới biết mình là phù thủy thôi.

Còn cách để thi triển phép thuật, xin lỗi nhưng cô là mù tịt…

“Nhìn kỹ thì cô em này cũng có chút nhan sắc đấy.” Bác nông dân đi tới dưới gốc cây ngắm nghía.

“Đại ca thương tình tha cho tôi…”

Ngay lúc Freya mở miệng xin tha, tên nông dân kia trực tiếp ra chiêu không cần vận sức, giáng một xẻng thật mạnh vào bụng thiếu nữ.

“Ư hự… Đau quá…”

Trong khoảnh khắc, Freya cảm thấy cơn ngạt thở mãnh liệt ập đến, vị tanh ngọt dâng lên trong cổ họng.

Cơn đau tê dại từ bụng truyền lên não bộ khiến cả người run rẩy, thiếu nữ không tự chủ được mà há miệng thở dốc.

“Ưm… dừng lại…” Freya yếu ớt rên rỉ sau đòn đánh.

“Vút!” Lại một đòn nữa bồi thêm, nện vào thân thể mảnh mai yếu ớt của thiếu nữ.

“Á!”

Phù thủy đại nhân khẽ kêu lên đau đớn, chỉ thấy trước mắt tối sầm, như bị rút cạn linh hồn, tay chân và đầu rũ xuống không còn chút sức lực.

Buồn ngủ quá… muốn ngủ quá… Cuộc đời xuyên không của mình cứ thế mà kết thúc sao…

Ý thức cuối cùng của Freya cảm nhận được tên nông dân kia đã lôi mình xuống, bắt đầu xé rách quần áo của mình.

Đáng ghét!!!

Ta xuyên thành con gái còn chưa kịp hưởng thụ đã hời cho cái cây và tên biến thái này, ta làm ma cũng không tha cho các ngươi đâu!!!

Nghĩ đến đây, Freya lịm đi…

……

……

……

Đột nhiên, một cơn hồi hộp truyền đến từ lồng ngực thiếu nữ…

Freya bị cơn đánh úp bất ngờ này gọi tỉnh ý thức.

Cô mạnh mẽ mở mắt ra, bản thân vẫn đang bị kẹt trên cây, còn sự khó chịu trên cơ thể đã biến mất không còn tăm hơi.

“100, tôi cứu cô xuống.” Giọng nói già nua vang lên từ bên dưới.

Thiếu nữ cúi đầu nhìn xuống, bác nông dân kia đang đứng dưới gốc cây hỏi mình.

Freya: ?

Cảnh này hơi quen quen…

“Chuyện này là… sao đây?”

……