Ngay lúc Freya đang ăn mừng trong đầu, một đám sinh vật da xanh, vóc dáng thấp bé xuất hiện trước mặt cô!
Chúng cao nhất cũng chỉ đến thắt lưng người thường, nhưng lại tụ tập đông nghịt, phát ra những tiếng rít gào khiến người ta rợn cả tóc gáy.
“Cái đ*t, Goblin!” Thiếu nữ theo bản năng thốt lên.
Thế này chẳng phải là toang hẳn rồi sao!? Vừa thoát cửa tử lại chui đầu vào hang cọp!
Khó khăn lắm mới tiễn được một tên biến thái đi, giờ lại lòi ra một bầy Goblin.
Thiếu nữ hiện tại là hoàn toàn không thể cử động, chẳng khác nào cá nằm trên thớt…
Freya đã có thể tưởng tượng ra cảnh mình bị giải cứu xuống, sau đó bị lũ Goblin giày vò một hồi, rồi lại đem đi dâng cho Vua Goblin làm…
Hoặc thảm hơn, trực tiếp trở thành công cụ cho lũ Goblin giải tỏa qua ngày…
……
Yamete!!!
Ta không muốn vừa mới chuyển giới xuyên không đã mở khóa nhánh cốt truyện kỳ quái đâu nha!
Cây ơi… ta rút lại lời vừa nãy, ta cũng yêu ngươi tuyệt đối đừng thả ta xuống nhé…
Nếu giờ phút này mà cành của ngươi dám lỏng lẻo, thì dù có bị biến thành “bánh su kem”, ta cũng phải ráng lết về chặt ngươi ra làm củi đốt!
Đợi bọn chúng đạt được mục tiêu trên người ta rồi, thì ta cũng sẽ đạt được mục tiêu trên người ngươi!
Nhìn đám Goblin đang dần ép sát trước mặt, thiếu nữ ở trên cây cảnh cáo:
“Ko… Konaideee!”
(Đừng… đừng qua đây!)
“Konaideee…”
(Các ngươi đừng có qua đây mà!)
“Wo… Wo bu yao …”
(Không… đừng mà…)
“Buyao… buyao… yamete a a a a!”
(Đừng có lại gần ta, dừng lại đi a a a!)
Freya nhanh chóng bày ra một biểu cảm mà cô cho là rất có sức uy hiếp, hét lớn vào mặt lũ Goblin.
Mặc dù trong mắt lũ Goblin thì…
Hai má thiếu nữ trên cây ửng hồng, tràn ngập vẻ sợ hãi và luống cuống vô tận, những lời cự tuyệt dưới sự tô điểm này lại càng giống như đang liếc mắt đưa tình.
Trong hốc mắt còn đẫm lệ nóng, vài giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng nõn như ngọc, khiến người ta nảy sinh lòng thương xót.
Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, trông cực kỳ đáng yêu, khiến người ta chỉ muốn lưu lại chút gì đó…
“Cuối cùng cũng tìm thấy rồi! Vật báu dâng lên Đại Vương!” Sau khi xác nhận đi xác nhận lại, một con Goblin trong đó nhảy cẫng lên, vui mừng hét lớn.
“Mấy anh em, giúp một tay, mời vật báu của chúng ta xuống nào!”
Nghe thấy câu này, mặt Freya trắng bệch.
Toang rồi!!!
Cuối cùng thì điều đó cũng đến sao? Cốt truyện kinh điển trong mấy cuốn hentai sắp diễn ra trên người mình rồi…
Chỉ trong nháy mắt, sau lưng lũ Goblin xuất hiện hai con Goblin khổng lồ như hai ngọn núi nhỏ.
Chúng nó đi lên, làm loáng cái là đã giải cứu thiếu nữ xuống một cách dễ dàng.
Ngay sau đó… dùng dây thừng trói tay chân thiếu nữ lại, treo lên đòn gánh khiêng ra đường lớn…
Freya: ???
“Các ngươi… không ‘khụ khụ’ trước rồi ‘khụ khụ’ sau à?” Thiếu nữ không nhịn được mở miệng thắc mắc.
Con Goblin trông có vẻ là kẻ cầm đầu nghe vậy thì cười khẩy một tiếng, đáp:
“Vị tiểu thư loài người này, cô có hiểu lầm gì về Goblin chúng tôi không đấy, sao chúng tôi có thể làm ra loại chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục như thế chứ!?”
“Đã nói là muốn dâng cô cho Đại Vương, thì chỉ có một mình Đại Vương mới có thể có được cô, đừng có nghi ngờ nguyên tắc của chúng tôi!”
Freya: ……
Thời buổi này… tư tưởng của Goblin đã tiến bộ đến mức đoan chính thế này rồi sao?
Mặc dù chuyện cưỡng ép bắt cóc dân nữ như mình vẫn khá là bại hoại thuần phong mỹ tục đấy, bao giờ thì các người mới nâng cao được nốt cái phần này vậy hả!?
“Tiểu thư loài người, nhìn thái độ này của cô, xem ra cô có vẻ không coi trọng Goblin chúng tôi lắm nhỉ?” Con Goblin kia tiếp tục nói.
“Nói cho cô biết, ít nhất phải từng XXX qua Thánh Nữ, Nữ Hiệp Sĩ, Nữ Pháp Sư, Nữ Đạo Tặc, Nữ Cung Thủ, Nữ Mục Sư, Nữ Tinh Linh, Công Chúa, Tu Nữ, Nữ Thôn Dân, Nữ Thương Nhân thì mới có tư cách tự xưng là…”
“Goblin!”
“Một nửa đàn ông trong xã hội loài người đều không làm được những chuyện này, Goblin chúng tôi làm được, đây chính là thực lực, hiểu không?”
Freya: ……
Đúng lúc này, một con Goblin nhỏ đi đến bên cạnh con Goblin cầm đầu kia.
Trong tay nó cầm một chiếc mũ phù thủy màu đen!
“Anh ơi, em nhặt được một cái mũ!” Giọng nói trẻ con non nớt vang lên.
“Được được, giỏi lắm!” Tên Goblin xoa đầu đứa nhỏ, nhận lấy chiếc mũ phù thủy.
“Cái này là của cô đúng không, tiểu thư loài người, màu sắc y hệt bộ đồ cô đang mặc.”
Freya nghe vậy nhìn sang, quả nhiên, đồ trang trí và hoa văn trên đó tương xứng với bộ đồ trên người cô, rõ ràng là cùng một bộ.
Chắc là lúc mình xuyên không đến đây bị rơi mất từ trên cao…
“Là… là của tôi…”
Vì tay chân bị trói treo trên gậy nên khi di chuyển, giọng nói của thiếu nữ cũng rung lắc theo nhịp đung đưa.
“Ừm.”
Nói xong, tên Goblin đặt chiếc mũ lên phần thân dưới của Freya, để cô dùng hai chân kẹp lấy chiếc mũ này.
Freya: ?
“Để ở đây vừa khéo che được dưới váy của tiểu thư, tránh bị lộ hàng, nếu không để bọn trẻ con nhìn thấy thì ảnh hưởng xấu lắm…”
Freya: Tôi cảm ơn anh nhiều nhé…
Cái phong độ quý ông đột xuất của con Goblin này là cái quái gì vậy trời…
——————————————
Một lúc sau, lũ Goblin đã về đến hang ổ.
Cả đám đặt Freya lên một cái cột gỗ, khiến cô không thể cử động.
Chiếc mũ đã được trả lại lên đầu của phù thủy.
……
Thế này thà bị kẹt trên cây còn hơn…
Còn Giáp Thiên Thần không? Nhanh lên nhanh lên, ai đó xiên ta một nhát đi, sống lại được thì lời to, mà có chết tại chỗ cũng không tính là quá lỗ… Ta không muốn thực sự trở thành bánh su kem đâu…
Thân là đàn ông, sau khi chuyển giới lại trở thành công cụ giải tỏa, cái chuyện như thế này thà chết quách đi cho rồi…
Ngay khi Freya đang nghĩ như vậy, Vua Goblin lặng lẽ xuất hiện.
Thân hình hắn còn to lớn hơn cả mấy con Goblin khiêng cô về, trên đầu đội một chiếc vương miện hoa lệ và quý giá.
Cái cửa hang to đùng mà một mình Vua Goblin đã chiếm hết 3/4 diện tích.
“Đại Vương, đây là món quà cai sắc dâng lên ngài! Chúc mừng Đại Vương đã tròn một năm không chạm vào phụ nữ!” Tên Goblin lên tiếng chúc mừng.
Freya: ……
Goblin mà cũng cai sắc? Lại còn cai hẳn một năm? Hắn ta nhịn kiểu gì vậy!?
Còn nữa, cái vụ… cai sắc thành công lại tặng đàn bà là sao?
Là não mình bị úng nước hay cái thế giới này loạn quá rồi?!
“Tốt, ngươi làm khá lắm, nhịn một năm rồi cũng đến lúc phải xả thôi…” Vua Goblin cất giọng khàn khàn nói.
Ơ kìa người anh em! Đã bảo là cai sắc cơ mà? Đây chẳng phải là điển hình của việc hôm nay cai quay tay vất vả quá, làm một nháy để tự thưởng cho bản thân sao?
Freya không dám tưởng tượng Vua Goblin đã kiên trì suốt một năm thì sẽ… thâm trầm đến mức nào…
Cái thể hình của mình trước mặt đối phương chẳng khác gì một cô mèo con yếu đuối…
Phải nghĩ cách chạy trốn! Nếu không sẽ thực sự biến thành cái thứ đó mất!
“Phải rồi, gần đây nghe nói bên phía loài người, có kẻ bỏ tiền lớn thuê『Quỷ Ngẫu Khôi Sứ』đến giải quyết Goblin quanh vùng này…” Vua Goblin đột nhiên lên tiếng thắc mắc.
“Đúng vậy… Đại Vương… chúng ta đã mất mấy người anh em rồi…” Tên Goblin cầm đầu bên cạnh bước lên đáp.
“Ngay cả người phụ nữ tìm cho ngài hôm nay cũng là do anh em xác nhận hồi lâu, thấy không phải bẫy rập mới dám vớt về đấy.”
“Một người sờ sờ ra đấy lại bị kẹt trên cây, thằng đại ngu cũng không làm ra được chuyện như thế, ban đầu chúng tôi còn tưởng là mồi nhử trắng trợn cơ!”
“Không biết hắn ta hiện đang ở chốn nào…” Nghe xong báo cáo, Vua Goblin chậm rãi nói.
Cuộc đối thoại này lọt vào tai Freya.
Ta… giọng nói của ngươi chói tai quá, ta không chịu nổi, đừng nói nữa!!!
……
“Đang ở ngay đây nè~”
Không lâu sau, một giọng nói trong trẻo êm tai vang lên từ phía cuối hàng ngũ Goblin.
Động tĩnh này khiến tất cả mọi người có mặt đều nhìn về phía con Goblin đứng cuối cùng.
Chỉ thấy toàn thân nó bắt đầu run rẩy phình to, biểu cảm trên mặt dần dần vặn vẹo, như thể sắp nổ tung ra vậy.
Một trận cuồng phong từ người nó tỏa ra, khiến tất cả mọi người bị mù tạm thời.
Đợi gió tan đi, mọi người nhìn lại, chỉ thấy một sinh vật hình người xuất hiện trong hang động, mỉm cười đối diện với tất cả.
Vua Goblin thất kinh, hoảng hốt hét lên:
“Rối… con rối…”
