Phòng nghiên cứu và phát triển android trừ ma

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11286

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Tập 01 - Chương 04: Phòng nghiên cứu và phát triển android trừ ma

Phòng thí nghiệm Shirakawa, trường đại học Chikajo.

Quan tâm đến chủ đề phòng thí nghiệm nghiên cứu, Niijima Yukari, một sinh viên năm ba, dừng chân trước lối vào.

“KHA-KHA-KHA! Được lắm, đồ ăn hại!”

Vừa mới định gõ cửa, một tiếng cười khả ố bỗng từ trong vọng ra. Niijima dừng tay, bất giác nghĩ không nên dây dưa thêm làm gì.

“Ồ, đến đây làm gì thế? Kiến tập có đúng không?”

Đang định quay gót thì có một nam thanh niên, trông khá là lực lưỡng, vác một chiếc thùng giấy tới lân la chuyện trò.

“À, dạ vâng… Đại loại kiểu đấy ạ.”

Không còn đường nào lui, Niijima chỉ biết nối gót theo anh chàng.

Tổng cộng phòng thí nghiệm có mười nghiên cứu sinh. Ai nấy đều chăm chú ngồi trước màn máy tính, mặc dụng cụ giấy tờ trên bàn nằm ngổn ngang. Giữa phòng treo lửng lơ một búp bê không đầu - hay đúng hơn, một robot hình nhân, với tầm hai ba người đang cặm cụi bảo dưỡng. Trên kệ tủ trưng bày còn có nhiều mẫu nữa - từ robot đồ chơi, robot mô hình đến robot dọn nhà đang gây sốt trên thị trường. Nhìn là biết nơi đây nghiên cứu về robot.

“Giáo sư. Có sinh viên kiến tập đến thăm chúng ta ạ.”

“Ồ, thế à. Đúng lúc đang cần đấy.”

Niijima rùng mình. Người được nhắc đến bằng danh hiệu “giáo sư” kia… lại chính là chủ nhân của tiếng cười ban nãy. Một phụ nữ rất trẻ, trẻ đến mức khó lòng tin được là giáo sư.

Giáo sư quay lại nhìn. Mái tóc đen rối bù. Cặp kính làm thủ công. Chiếc đồng hồ thông minh đeo trên cổ tay trái. Chiếc áo blouse trắng dài đến tận gót chân.

“Lại đây giùm cái coi. Có thứ này hay lắm.”

Người phụ nữ vẫy tay, bắt buộc Niijima phải lưỡng lự lại gần. Trên bàn của giáo sư la liệt những màn hình với phần đầu hình nhân - hay có lẽ đúng hơn, là đầu của robot.

“Ngồi xuống. Cầm cái này đeo lên.”

“Đ-Đây là gì thế ạ?”

“Màn hình đeo đầu đấy. Đại loại để khám phá tương tác thực tế ảo.”

“Cái đó thì em biết.”

“Biết thì đừng có hỏi.”

Chưa kịp hiểu gì thêm, thiết bị đã trình chiếu một đoạn băng kì lạ.

“Đây là… gì vậy thưa giáo sư? Sao trông… rùng rợn quá.”

“Là thứ này ghi lại cách đây mấy hôm đấy.”

Nói rồi vị giáo sư vuốt nhẹ cái đầu máy, thế nhưng Niijima không thấy cảnh ấy được.

Đoạn băng có lẽ được ghi hình lúc nửa đêm, đâu đó sâu bên trong một sườn núi hoang vắng. Có thể nhìn trái phải thông qua cách xoay đầu, nhưng không thể tạm dừng, tua chậm hay tua nhanh. 

Nhằm tự mình lý giải tình cảnh vừa dính vào, bắt đầu Niijima vận công lực suy nghĩ.

Phòng thí nghiệm dẫn đầu bởi giáo sư Shirakawa… thật ra còn có một cái tên phi chính thống: “Phòng nghiên cứu và phát triển android trừ ma”.

Đề tài họ nghiên cứu cũng giống như cái tên, “Phát triển mẫu android có khả năng phát hiện yêu ma và linh hồn”. Dĩ nhiên, đây không phải là một câu lạc bộ cấp ba, và cũng không đào sâu về tri thức dân gian hay văn hóa xã hội. Những tồn tại siêu nhiên, trong phòng thí nghiệm này, được công nhận cũng như xem xét bằng lý tính… đồng thời được chứng thực thông qua chính android.

Niijima tìm đến chủ yếu bởi tò mò, thế nhưng, bên cạnh đó, không khỏi có dự cảm chẳng tốt đẹp cho cam. Bởi với một chủ đề mờ ám đến như thế, không hề thiếu khả năng… đây là một tổ chức nằm ngoài vòng pháp luật. Và với đoạn ghi hình gần như buộc phải xem, nghi ngờ lại một bước tiến gần tới sự thật.

“Dạ thưa, cho em hỏi. Không lẽ nào đoạn băng… thật sự ghi lại được hình ảnh yêu ma ạ?”

“Ngay bên cạnh rồi đó.”

“Hả?”

“Cậu thanh niên Kurahiko đấy chứ ai. Để trình chiếu HUD lên cho dễ nhìn cái nhé.”

Đối tượng được trình bày dưới lăng kính AI, đính kèm những thông tin chi chít như giấy nhớ. Kurahiko Hiroshi, người thanh niên nam giới lộ diện trong khung hình (mà có thể chính là góc nhìn của android), được xác định có tới bảy phần mười khă năng đã trở thành hồn ma.

“Khoan đã, thế là sao? Anh ta giống hệt như con người bình thường mà. Giáo sư đang thí nghiệm tâm lý học đúng không?”

“Chủ đề này không thuộc phạm vi phòng nghiên cứu. Mà khoan… biết đâu lại có nhỉ.”

Giọng giáo sư nghiêm túc đến mức sởn da gà.

“Cái gì?! Sao ngang nhiên đột nhập nhà dân thế cơ chứ?! Dừng lại, dừng lại mau!”

Bình thản đặt chân vào căn nhà bị bỏ hoang, Arisa, chủ nhân chiếc máy quay, dường như coi phạm pháp là điều rất bình thường. Không những thế, trong nhà còn có một thùng thư màu đỏ nữa, khiến cho Niijima quíu hết cả chân lại.

“Giáo sư, cho em hỏi. Người ghi hình chính là android có đúng không? Trước lúc đeo thiết bị em vô tình thấy được.”

“Chứ không thì phòng này nghiên cứu về cái gì?”

“Chao ôi, đỉnh thật đấy. Ơ, gượm đã. Android thật sự là… đã tiến bộ nhường này rồi sao thưa giáo sư?”

“Ếch ngồi đáy giếng thế. Viện dưỡng lão ầm ầm thử nghiệm từ cách đây đã hơn một năm rồi. Mỗi tội không phức tạp đủ để đánh lừa được đôi mắt người thường thôi.”

“Không một ai phát hiện… ừm, Arisa-chan, là android hay sao, thưa giáo sư?”

“Chắc do trời tối quá. Hoặc có thể bởi vì… đối phương là hồn ma.”

“Dựa vào bằng chứng nào giáo sư lại khẳng định anh ta là ma vậy?”

Cuộc thám hiểm nhà hoang kéo dài một lúc nữa. Nhờ công nghệ máy quay, bối cảnh trong đoạn phim sáng rõ như ban ngày. Ấy thế nhưng nỗi sợ vẫn chẳng hề tiêu biến, bởi không khí tù túng và âm thanh chân thực. May mắn thay, cái miệng người thanh niên là một điểm cộng lớn, góp phần xoa dịu đi những yếu tố kinh dị.

“Kể ra bên cạnh có Kurahiko-san… thì mấy chỗ như này cũng không đến nỗi lắm.”

“Mấy tên này nhìn vậy chứ không phải vậy đâu. Toàn phường lừa đảo đấy.”

“Giáo sư cứ nói quá. Người tốt bụng như này sao mà lừa nổi ai.”

Chẳng đáng sợ gì mấy, Niijima nghĩ bụng cho đến cuối đoạn băng. Vừa bắt gặp bóng ma mặc kimono trắng, một sinh viên năm ba đã thét muốn lạc giọng.

“G-Giáo sư… Hai bên định nhìn nhau đến bao lâu nữa thế?”

“Khoảng năm tiếng đồng hồ.”

“Tua đến hết đoạn đấy giúp em với được không?”

Gặp ma giữa ban ngày, Niijima cảm tưởng lồng ngực sắp nổ tung.

“P-Phim ảnh giờ đúng là… thật giả lẫn lộn quá. Phải không… thưa giáo sư?”

“Thật trăm phần trăm đấy.”

“K-Không, ý em…”

Trải nghiệm tuy kinh hoàng, nhưng những thước phim này, với kĩ xảo ngày nay, không phải là tuyệt đối không thể dàn dựng được. Niijima chỉ ước bản thân mình bị lừa, hòng đỡ phải cảm thấy áy náy khó xử thêm.

“Giáo sư có thể nào… bắt em phải chịu đựng cùng một cảnh ngộ ư…?”

“Không, ta có xem đâu.”

“Ơ?”

“Xem xong khó ngủ lắm. Ta còn phải bỏ dở game xác sống VR trước kia từng chơi này. Thật ra là vẫn còn báo cáo văn bản nữa, thế nhưng…”

“Thế sao giáo sư không đưa cho em xem chứ?!”

“Được, nếu muốn thì cứ xem. Em là khách quý mà.”

Nói rồi, giáo sư cầm một chiếc máy tính bảng đưa lên. Báo cáo có độ dài tương đương một truyện ngắn, thậm chí cả văn phong cũng có nét tương đồng.

“Có lẽ để android viết tiểu thuyết kinh dị lại là một ý hay. Họa chăng lại kiếm ra nguồn tài trợ ấy chứ.”

“Tiểu thuyết bởi AI?”

“Gì chứ riêng tiểu thuyết trên đời này thiếu gì. Văn học đã là kho lưu trữ khổng lồ rồi, xong lại còn có thêm tư liệu đời thực nữa. Dễ mà, nhoáng cái xong.”

“Vậy là sẽ viết từ góc nhìn AI nhỉ. Nhưng thế sao ngôi kể lại là ngôi thứ ba?”

“Ngôi thứ ba thì sẽ khách quan hơn chứ sao. Thích thì giật tít là ‘Chuyện ma không kinh dị’ cho có chút đột phá. Không thì viết lại theo ngôi thứ nhất cũng được.”

“Giáo sư có chắc không? Tại em thấy android hình như có đôi chỗ hơi khinh người thì phải…”

“Có nhiều khoản android vượt xa con người đấy. Khinh người là bản chất của lũ đầu máy rồi.”

“Vậy cũng bình thường ư? Nhỡ sau này android đòi lật đổ loài người…”

“Mời em đọc ‘Hai mặt của tương lai’, tác giả Hogan nhé. Có câu trả lời ngay.”

“Dạ vâng, em cảm ơn. Mà khoan, thưa giáo sư. Ban nãy xem đoạn băng em đã ngờ ngợ rồi, nhưng mà Kurahiko-san… rốt cuộc đang ở đâu?”

“Không may mất dấu rồi.”

“Mất dấu thật rồi ư? Nhưng có một android tân tiến nhường này mà.”

“Android thì nhận thức cũng có giới hạn thôi. Riêng dữ liệu video cũng đã ngốn cả ngàn terabyte mất rồi. Phải nén lắm mới được đoạn ghi hình kia đấy. Thứ mà nó ăn phải thậm chí phá bưng bét kha khá bộ nhớ cơ. Đành chịu chứ sao giờ… Gì cơ? Chuyện gì đấy?”

Gạt ngang Niijima, giáo sư bỗng quay sang đầu máy cất tiếng hỏi.

“Giáo sư Shirakawa, tôi xin phép thừa nhận giáo sư đã nói đúng. Tôi đã bị phân tâm bởi thực thể siêu nhiên tại phòng 104. Đây là một sai sót không đáng có từ tôi. Tôi vô cùng hối lỗi, và xin chịu trách nhiệm.”

“Oa…”

Cái đầu cất tiếng nói, làm cho Niijima không giấu nổi ngạc nhiên. Nhìn kỹ thì mới thấy cái đầu có khuôn mặt phụ nữ rất hấp dẫn… nhưng đúng là chẳng có cái gì ngoài khuôn mặt.

“Arisa-chan, có đúng không?”

“Dạ vâng. Tôi là Arisa, android đạt đỉnh cao của nhân loại đây ạ.”

“C-Chào cô. Giáo sư, cho em hỏi… Arisa có thể điều khiển từ xa ư?”

“Hoạt động độc lập thôi. Đang ở sâu trong núi, ngoài vùng phủ sóng mà.”

“À nhỉ, do đó nên mới có đoạn ghi hình vừa xem.”

“Em đúng là biết chọn thời điểm nghi ngờ đấy.”

“Arisa-chan, cho tôi hỏi được chứ? Kurahiko-san trao đổi số điện thoại với cô rồi đúng không? Chắc số điện thoại vẫn hoạt động như thường nhỉ?”

“Dạ, đúng là như thế. Có thể liên lạc được với số điện thoại trên. Tôi cũng vừa thực hiện gọi điện ba phút trước.”

“Đó, giáo sư thấy chưa? Rành rành là con người, chứ đòi hỏi gì nữa. Mong là vẫn không sao.”

“Vậy em cũng nhìn đi.”

Trang cá nhân của một tài khoản mạng xã hội hiện lên trên màn hình.

“Kurahii-san?”

“Tên tài khoản đối tượng trên nền tảng Twitter. Đăng bài khá chăm chỉ, nên chắc không khó cho mấy tay thám tử lắm. Tiện thể kiếm được luôn một bức chụp cận mặt.”

“Ủa? Đây… là sao?”

“Nơi mọi thứ bắt đầu. Theo như ta nhìn qua, bài đăng có hình ảnh chụp trước lối vào làng… cũng chính là bài đăng cuối cùng của cậu ta, trùng thời điểm cậu ta mất dạng hai tháng trước.”

“Phía cảnh sát không có động tĩnh gì hết sao?”

“Cảnh sát gọi điện thì cậu ta vẫn trả lời. Mỗi tội suốt hai tháng không thấy tăm hơi đâu.”

“N-Như vậy đồng nghĩa với…?”

“Đồng nghĩa với chưa có thông báo mất tích nào. Cậu ta thất nghiệp nên lại càng khó theo dõi. Nhưng nếu cứ tiếp tục không chịu ló mặt ra, chắc khoảng vài tháng nữa cảnh sát sẽ vào cuộc.”

“Có đoạn anh ta nói bị lạc khỏi bạn bè. Liệu có bạn bè nào đi cùng anh ta không?”

“Không biết nữa. Nghe nói có một nhóm thường đi cùng cậu ta, nhưng ngôi làng này thì mới nghe đến lần đầu.”

“Dạ em chưa hiểu lắm…?”

“Không lẽ nào ma quỷ ở thời hiện đại này… bắt đầu biết dùng mạng xã hội rồi hay chăng?”

Càng nghe Niijima càng thấy nhức cái đầu.

“S-Sao… đường đột vậy chứ? Cứ thế mặc định rằng anh ta là ma ư?”

“AI đã gần như khẳng định rồi còn gì. Đó là còn chưa kể bằng chứng gián tiếp nữa. Người bình thường làm sao nhớ nhầm ngày hôm nay thành hai tháng trước được.”

“Ai lại đi tin vào cái máy dò AI.”

“Suy luận của AI bắt nguồn từ học sâu, nên cũng như hộp đen, không ai từ bên ngoài rõ bên trong thế nào. Đặc biệt với tên này còn rắc rối hơn nữa.”

“Ừm… Là sao?”

“Tên này có nhiệt lượng với trọng lượng thân thể. Thoạt nhìn thì có vẻ giống như con người đấy… nhưng hoặc là tên này đang bị chiếm xác bởi một thực thể siêu nhiên, hoặc đang bị sao y bản chính về ngoại hình. Tuy không biết AI lấy căn cứ từ đâu, nhưng dám chắc nó đang nghiêng về ý thứ nhất.”

Câu chuyện ngay từ đầu đã xa rời thực tế, và đến thời điểm này vẫn chẳng gần gũi hơn. Thà có người nhảy ra, ú òa rồi phá lên “Ha ha, bị lừa rồi”, chứ không Niijima… có khi ra đường lại trông gà hóa cuốc mất.

Thành thực mà nói thì, android và AI đạt đến tầm cỡ này là rất đáng ngạc nhiên. Nếu không vì kho tàng thành tựu của giáo sư, Niijima chắc đã rời đi không do dự.

Có điều, như mọi câu chuyện ma, cái kết cô nhận lại thực sự thiếu thích đáng. Và không nhẽ, một kết luận thích đáng cho tất thảy vấn đề… lại không phải thứ mà android hướng tới sao?

“Rốt cuộc ngôi làng này, với cả quán trọ này… Giáo sư suy nghĩ sao?”

“Bó tay. Có thể chỉ đơn giản là một dạng mồi câu… nhưng trước sau bất nhất thế này thì lạ thật.”

“Tôi cũng nghĩ chúng ta nên điều tra lần nữa.”

Arisa, phiên bản mỗi cái đầu, bỗng lên tiếng chen ngang.

“Tôi lần trước đã phải bất đắc dĩ quay về, do lượng pin dự trữ không đủ trụ được thêm. Lần này hẳn sẽ khác.”

“Dẹp đi. Không điều tra gì nữa.”

Vị giáo sư tiếp lời, với khuôn mặt trầm ngâm.

“Ngôi làng biến mất rồi. Không còn thấy hiện diện trên ảnh chụp vệ tinh.”

“Ơ…?”

Đúng xuất quỷ nhập ma, Niijima chợt nghĩ.

“Biến mất… là sao cơ? Không thể chứng minh do không có bằng chứng ạ?”

“Đúng thế. Nhưng vẫn còn bằng chứng cho hiện tượng siêu nhiên, là mẫu vật lưu lại trong ổ bụng thứ này. Mỗi tội moi bụng xong thì phải dọn dẹp nữa. Mệt với bẩn kinh được.”

“Ừ ha, nói mới nhớ.”

“Thoạt nhìn thì mẫu vật giống hệt như đồ ăn. Không phát hiện dị vật hay hợp chất đáng kể, vậy nên phải xét nghiệm qua công cụ nhận diện độc tố hiệu quả nhất.”

“Là gì thưa giáo sư?”

“Chuột.”

“Hả…?”

“Đây, xem đi. Kết quả xét nghiệm đấy.”

“Ựa…”

“Dạ dày bị đục thủng, xong mẫu vật xổ ra. Như nhất quyết không chịu hòa tan bởi dịch vị.”

“Ui da…”

“Có ghi hình nữa đấy. Muốn xem cho biết không?”

“Dạ thôi, cho em xin. Vậy rốt cuộc mẫu vật là thứ gì thế ạ?”

“Biết chết luôn. Nhưng phải giam thật nghiêm, chứ không thì hại chết.”

Niijima mệt mỏi với mông lung khó tả. Nhưng vẫn sẽ có thêm những hiện tượng siêu nhiên, và theo đó có thêm những cuộc điều tra nữa. Muốn tự tay giành lấy một kết luận thỏa đáng, không thể làm gì hơn ngoài theo đuổi đến cùng.

“À, nhân tiện hỏi luôn. Tên em là gì đấy?”

Muộn quá rồi giáo sư, Niijima trộm nghĩ. Nhưng xét trên phương diện một tiết học đầu tiên, đây quả là trải nghiệm không chê vào đâu được.”

“Dạ thưa, Niijima Yukari. Có lẽ sắp tới đây… mong được giúp đỡ ạ!”

“Vậy à. Shirakawa Arisu. Cứ gọi là giáo sư. Không cần quá câu nệ.”

“Dạ vâng, giáo sư Shirakawa. Em rất cảm ơn ạ.”

Chưa gì Niijima đã thấy phòng thí nghiệm thân thuộc như ở nhà.

“Em ngắm phòng thí nghiệm thêm lần nữa được không? À khoan, có phải là phần thân của Arisa-chan treo đằng kia không ạ?”

“Đúng rồi. Aoki! Dắt lính mới tham quan đàng hoàng giùm cái coi!”

Vị giáo sư xem ra vẫn bận đến ngập đầu, bởi dữ liệu đồ sộ Arisa thu thập cách đây chừng mấy hôm. Tuy nhiên, mọi chuyện liệu có thực chỉ dừng lại tại đó? Vừa đúng lúc lính mới bận nhòm ngó xung quanh, một tin nhắn hiện lên qua màn hình máy tính, trên giao diện ngôn ngữ thuộc về Arisa. Người gửi: Kurahii.

<Nè, rảnh chứ?>

<Khi nào mà rảnh thì>

<Đừng có bỏ quên tôi>