“… Đến nơi… thật rồi ư…?”
Ga Kurihashi không hề có lối ra.
Bình thường một nhà ga sẽ phải có cầu thang, hoặc là một đường hầm dẫn đến cổng soát vé. Tuy nhiên, nhà ga phía trước lại như một hòn đảo hoang, chơ vơ giữa bốn bề là đại dương vô tận. Rất nhiều thứ ở đây - bản đồ, lịch giờ tàu, ghế ngồi, đèn hiệu, máy bán hàng - khiến người ta lập tức liên tưởng đến nhà ga, thế nhưng sự tương đồng cũng chỉ dừng tại đó. Xung quanh nhà ga là một màn đêm bao la, và tới cả bầu trời cũng đen như hũ nút.
“Ui da, lạnh quá đi…”
Khẽ mở miệng càm ràm, Rieko hậm hực cúi xuống nhìn đường ray, ngược theo hướng đoàn tàu nãy giờ mới lăn bánh. Dĩ nhiên, chẳng có phát hiện nào tự thân tìm tới cả.
Về phần mình, Arisa một lượt điều tra khắp nhà ga. Bản đồ lẫn lịch tàu đều toàn những kí tự không thể nào đọc nổi, thế nhưng Arisa vẫn chụp lại cho chắc. Biết đâu khi dữ liệu gom góp được đủ lớn, cô có thể giải mã thông qua việc xác định các quy luật phía sau. Quay sang máy bán hàng, cô kiểm thử bằng cách nhét vào một đồng xu, xong chọn lon súp ngô phía ngoài cùng bên phải. Lon súp ngô rơi xuống, tiếng lạch cạch vang lên. Giao dịch đã hoàn thành.
“Xin mời.”
“À, ừm, cảm ơn cô…”
Không có đối tượng nào thử độc được hiệu quả như Rieko tại đây. Thức ăn hay đồ uống phục vụ trên toa tàu xem chừng không vấn đề, nhưng với chiếc máy kia thì câu chuyện lại khác.
Tiếp tục nhằm kiểm thử, cô lập tức tiến hành một giao dịch theo sau.
“Khoan, người máy cũng biết khát như con người cơ à? Chứ tôi chắc xin thôi…”
Mục đích của cô là có một vật đủ nặng để ném về phía trước. Nghĩ là làm, cô nhắm trục đường ray, hướng thẳng vào bóng tối.
“Cô có nghe thấy không?”
“Gì cơ?”
“Tiếng lon rơi xuống đất.”
Chiếc lon như hòa cùng làm một với màn đêm. Không hề có tiếng rơi, hay là tiếng va chạm.
“C-Có khi nào cô ném hơi quá xa hay chăng?”
“Theo vận tốc ban đầu, kết hợp với gia tốc trọng trường của hành tinh, vật dự kiến sẽ bay được xa một trăm mét. Với khoảng cách như trên, bộ xử lí âm thanh của tôi không thể nào không bỏ qua cho được.”
Cần nhấn mạnh ở đây, rằng khái niệm “quá xa”, xét trong hoàn cảnh này, đòi hỏi kiểm chứng thêm nhằm xác định chi tiết. Arisa tái hiện thí nghiệm vài lần nữa, điều chỉnh lại lực ném cho lon súp đạt được những khoảng cách ngắn hơn. Năm mươi, hai mươi, rồi mười mét. Kết quả không thay đổi. Trừ trường hợp đáp xuống đoạn đường ray khả kiến, lon súp ngô tuyệt nhiên không phát ra tiếng động.
“Đối với hiện tượng này, tôi có ba giả thiết giải thích được nguyên do. Một, cú đáp không diễn ra. Hai, lon nước vẫn đang rơi. Ba, âm thanh không truyền đi bên ngoài bóng tối được.”
“Tôi chưa hiểu rõ lắm…”
“Với giả thiết đầu tiên, một thế lực nào đó đã hấp thụ toàn bộ động năng từ cú ném. Với giả thiết thứ hai, bóng đêm trước mắt là một hố sâu không đáy. Với giả thiết thứ ba, bóng đêm này chính là một môi trường chân không.”
“Ôi, đầu tôi… Thế rốt cuộc cái nào… mới là đúng cơ chứ…?”
Trút một tiếng thở dài, Rieko ngồi thụp xuống băng ghế nhà ga.
“Chuyện gì đang diễn ra… Chẳng tài nào hiểu nổi…”
Nắm lấy lon súp ngô như tìm kiếm hơi ấm, người phụ nữ cúi gằm, miệng lẩm bẩm bâng khuâng.
“Này, Arisa-san. Có khi nào nơi này… hay tất cả chuyện này… đều chỉ là mơ không?”
“Tôi không có chức năng nhìn thấy được giấc mơ.”
“Nào hiện tượng siêu nhiên, rồi nào là người máy… Ha-ha, điên mất thôi…”
Hai vai buông thõng xuống, Rieko một hơi uống cạn lon súp ngô, để lại chiếc vỏ rỗng nằm trơ trọi bên cạnh.
“Tôi… muốn được chết đi. Đã từ rất lâu rồi. Tôi chỉ nghĩ lúc đó, mình sẽ… tự sát thôi…”
Bâng quơ cùng nỗi lòng, người phụ nữ như thể độc thoại với bản thân. Nhận định rằng đây là một lời khai đáng giá, Arisa lặng im chờ đối phương tiếp tục.
“Ấy thế mà, không hiểu bằng cách nào… tôi lại mò lên được con tàu chết tiệt kia. Tôi bắt đầu nghi ngờ, rằng đây liệu có phải giống với “con tàu ma” người ta thường đồn không, hay là… đại loại thế…”
Toàn thân Rieko bắt đầu run lẩy bẩy. Nhiệt độ ghi nhận được đang là 4 độ C, quả thực “lạnh quá đi” như cô ta từng nói. Ngồi bên Rieko, tạm thời Arisa như một chiếc máy sưởi, nhờ nhiệt lượng dư thừa liên tục cần thải ra. Không có chuyện tình cờ phái sinh chức năng trên, mà đây là kinh nghiệm đúc kết sau hàng loạt tiếp xúc với con người.
“Cô hẳn đã nhìn thấy… những đồ vật la liệt trên ghế rồi đúng không? Với tôi, chúng trông như… trông như những nấm mồ cho người đã khuất vậy. Giả như tôi tiếp tục nán lại trên chuyến tàu, biết đâu… biết đâu tôi cũng sẽ được nhắm mắt xuôi tay. Được chết trong bình yên, mặc kệ hết nhân giới. Ấy thế mà…”
Như cách chiếc lon rỗng bị bóp chặt trong tay, giọng nói Rieko cũng như bị bóp chặt.
“Thế mà cái thứ đó… Thứ đó bán cơm hộp khiến tôi bị phân tâm! Tôi muốn được chết cơ, muốn phát điên ấy chứ… thế mà cái bụng đói không sao kiềm lại nổi! Bắt buộc tôi phải ăn… Giống như bị vỗ béo, chờ đến khi làm thịt…”
Người phụ nữ hạ giọng cầu xin Arisa.
“Giờ thì… Tôi biết làm gì đây!? Nên làm cái gì đây!? Trước giờ tôi đều thế, không được tích sự gì… Sao tôi lại có thể vô tích sự thế chứ… Muốn chết mà chẳng có can đảm để chết cơ…”
Cái lạnh đã bớt đi, thế nhưng Rieko vẫn cứ run cầm cập.
“Cô muốn được ôm không?”
“Hả?”
“Nếu thấy lạnh trong người, cô có thể dùng tôi làm nguồn nhiệt sưởi ấm. Đối với mục đích trên, động tác ôm sẽ là phương pháp hiệu quả nhất.”
“T-Thôi, tôi… không cần đâu…”
Arisa mong đợi Rieko có thể trở về làm nhân chứng, và muốn đáp ứng được mục đích cô đề ra, bản thân Rieko cần có chung suy nghĩ. Nói cách khác, cô cần tạo điều kiện để cho Rieko khao khát tiếp tục sống, thế nhưng có vẻ như… đang có một hiểu lầm cần được giải quyết trước.
“Kaisu Rieko-san. Trong vòng hai ngày qua, có thể nói rằng cô, bất chấp mọi gian khó, đã duy trì thành công cuộc sống một con người.”
“Hả? Là sao?”
“Tôi là một trong những android tân tiến nhất từng được sản sinh ra, nhưng phải thừa nhận rằng… vẫn có một số thứ tôi chưa thể vượt qua con người các cô được.”
“Như là cái gì cơ? Trái tim? Hay cảm xúc?”
“Như khả năng vận hành liên tục thời gian dài, cùng với vị giác và các cơ quan tiêu hóa.”
“... Nói lại có được không?”
“Đối với bản thân tôi, trụ lại một chuyến tàu trong hai ngày liên tiếp là vô cùng khó khăn, trừ khi được trang bị thêm bộ sạc di dộng.”
“Ý cô là sao cơ? Đang khen tôi sống dai… hay đang an ủi đấy?”
“Vị giác tôi cũng đã hoàn toàn bị loại bỏ. Nhằm phục vụ nghiên cứu, tôi phải ưu tiên việc bảo toàn những mẫu vật mình đã thu thập hơn.”
“Ồ…”
“Nếu so sánh với tôi, loài người vẫn sở hữu không ít điểm vượt trội.”
“Vậy à. Biết nói sao ấy nhỉ, nghe cũng… yên tâm đấy.”
“Bởi đó là sự thật.”
Bên cạnh Rieko, vẫn còn một vấn đề cũng quan trọng không kém, là bọn họ không ai biết cách để trở về. Muốn tìm được một cách trông có vẻ khả dĩ, thì hiện chỉ có thể cân đo đong đếm giữa những gì tưởng tượng ra. Có một cách đó là đi ngược hướng đường tàu, dọc theo trục đường ray, với vận tốc 60 km/h - tức 120 km trong hai tiếng. Tuy nhiên, đây không phải đề xuất có tính thực tiễn cao, và không gian xung quanh cũng không hẳn là nơi “thực tiễn” áp dụng được.
“Sao tôi lại lảm nhảm mấy chuyện như thế kia với người máy được nhỉ. Cơ mà nghiêm túc thì, cảm giác cứ như tôi… đang nói chuyện với lại con người bình thường ấy. Mà cũng không phải tôi trước nay nói chuyện nhiều…”
“Bởi vì tôi đủ sức vượt qua bài kiểm tra Turing bằng giọng nói.”
“Bài kiểm tra gì cơ?”
“Một dạng bài kiểm tra, mà dựa vào năng lực chủ thể dùng ngôn ngữ, có thể sử dụng để xác định chủ thể là con người hay AI.”
“Uầy, lạ ghê… Vậy là cô hiểu hết những gì tôi nói à?”
“Nếu cô cần xác minh, tôi xin phép tóm lược những gì cô vừa nói. Cô từng có ý định tự sát khi lên tàu, tuy nhiên không muốn phải chết bằng cách tuyệt thực hay kiệt sức tới chết. Theo cô đã đúng chưa?”
“À, ừ thì, cũng cũng… Quả nhiên, người máy là vậy nhỉ…”
Rieko lặng im, quay lại với trạng thái bình thản trên khuôn mặt.
“Tôi vừa mất liên lạc đối với thiết bị drone.”
“Hả?”
Ảnh chụp từ trên cao cho thấy một đốm sáng lẻ loi giữa đêm tối. Sau khi vượt ra ngoài tầm quan sát khả kiến, thiết bị mất liên lạc cũng như không cho thấy khả năng quay trở về. May mắn thay, nhờ tích hợp AI, thiết bị có khả năng tự vận hành độc lập. Nhưng bất chấp câu lệnh được ưu tiên hàng đầu - “Trở về điểm xuất phát ngay khi mất kết nối” - thiết bị vẫn gặp phải sự cố đáng tiếc trên. Rất có thể thiết bị đã hư hỏng nặng nề, hoặc không thể quay đầu do yếu tố khách quan.
“Hiện tại tôi dự định sẽ tiến vào đêm tối, điều tra bên ngoài vùng khả kiến của đường ray.”
“Khoan, đợi đã! Cô nghiêm túc đấy à?”
Arisa đứng lên. Rieko thấy thế cũng vội vã bật dậy.
“Có vấn đề gì ư?”
“Chỉ là… đừng để tôi một mình…”
Người phụ nữ bỗng chợt bám lấy cánh tay cô. Xem chừng chỉ ngồi cạnh là không đủ sưởi ấm, khi mà Rieko vẫn run lên nhè nhẹ.
“Kaisu Rieko-san, cô dự định cùng tôi tiến hành điều tra sao?”
“Điều tra…? Điều tra làm cái gì? Nguy hiểm lắm! Rõ là… không ổn đâu! Biết là đi vào đấy không thể nhìn thấy gì… thế mà cô vẫn cứ đâm đầu bước vào ư?”
“Đúng thế. Không thể nhìn thấy gì. Vậy nên muốn nhìn thấy, tôi buộc phải điều tra.”
“Thế nên tôi mới hỏi! Để làm… cái gì chứ?”
“Tôi không hiểu ý đồ trong câu hỏi của cô.”
“Là tại sao cứ phải điều tra làm gì chứ?! Hả, Arisa-san?!”
“Bởi tôi được tạo ra với mục đích như vậy.”
Rieko đến đây… lộ rõ vẻ bất bình tức tối trên khuôn mặt.
“Hừ, dẹp đi. Ngoài miệng mồm mép đấy, nhưng mà cũng chỉ là máy móc vô hồn thôi.”
“Đúng thế. Tuy nhiên, tôi phản đối việc cô dùng đến từ ‘vô hồn’.”
“Thế cô có cảm xúc như là sợ hãi không?”
“Tôi không biết sợ hãi. Nhưng ở mức tối thiểu, tôi biết tự bảo vệ chức năng của bản thân.”
“Khoan đã, vậy tức là… cô sẽ không liều lĩnh, để tự đẩy mình vào hoàn cảnh bất lợi ư?”
“Đúng thế. Mức pin càng giảm xuống, tôi sẽ càng ưu tiên trở lại điểm bắt đầu.”
“Hóa ra cô cũng biết tự cứu lấy mình sao…”
Thế rồi, dáo dác nhìn khắp nơi, người phụ nữ trông như đang tìm kiếm thứ gì.
“Nếu vậy để đề phòng, chắc phải kiếm gì đấy… Giống như một cuộn dây…”
“Trùng hợp là tôi có một cuộn dây đây rồi.”
Cô lấy từ trong túi một số trang thiết bị phục vụ việc điều tra, bao gồm trong số đó là một cuộn dây thừng.
“50 m độ dài. Tải trọng đạt tối đa 31 ki lô Newton.”
“Biết mang dây thừng nhưng lại không thèm dùng tới… Bộ cô bị ngu à?”
“Tôi không hề bị ngu.”
Vậy là một đầu dây cột vào Arisa, trong khi đầu dây kia cột vào chiếc đèn hiệu. Như vậy dù có rơi xuống hố sâu không đáy, cô vẫn có khả năng đu ngược theo sợi dây nhằm tìm cách trở về.
“Yêu cầu về sức bền xem như được đáp ứng.”
“Ừm, không hiểu tại sao nhưng… trông cứ rờn rợn ấy. Cần tôi phụ kéo không? Dù thể lực của tôi không phải đáng tự hào…”
“Khối lượng của tôi là 114 kg. Với thể lực của cô, tôi không tin rằng cô có thể giúp gì nhiều. Nhưng bằng sức của mình, tôi tin mình có thể tự lo cho bản thân.”
Cô bước dọc đường ray, một đường ray bề ngang chỉ vừa một toa tàu. Phía trước là bóng tối trải dài đến vô biên, trông như một bức tường được phết một lớp sơn hấp thụ mọi ánh sáng. Tuy nhiên, ẩn sâu trong bóng tối, Arisa nhìn thấy những lon súp mà mình ban nãy đã ném đi. Rất có thể đâu đó tồn tại một điểm dừng.
Cô càng bước lại gần, bóng tối lại càng có dấu hiệu nhiễu loạn hơn. Gió lốc dần nổi lên, và cô phát hiện thấy có một khuôn mặt “người”, cùng những tiếng rên rỉ gần với những âm đơn, nhưng không tìm được ra cấu trúc từ vựng hay ngữ pháp cụ thể nào. Nếu như đây quả thực là một sinh vật sống, thì ẩn số chính là “ý đồ” hay “mục tiêu”. Hoặc đây có thể là một hiện tượng khách quan, hình thành và vận động giống hệt như thời tiết. Tóm lại, việc thiếu hụt dữ liệu đang gây cản trở lớn đến quá trình điều tra.
Arisa vươn tay.
Ngay tức thì, một tiếng rít vang lên, tựa như tiếng còi hú. Rung chấn trên đường ray theo đó được ghi nhận. Đường ray này có lẽ… đang tìm cách cự tuyệt mọi bước chân từ cô.
Giữa màn đêm tăm tối, chỉ có mỗi ánh sáng từ hai chiếc đèn pin trên tay cô ló rạng.
“Thôi chết! Tàu đang… Tàu đang lao đến kìa! Chạy mau!”
Cơ thể này của cô không được thiết kế nhằm chống lại một vật nặng 30 tấn lao tới, với tốc độ 60 km/h. Nếu va chạm diễn ra, có khả năng rất cao mọi dữ liệu thu được đều sẽ bị nghiền nát. Cô có hai con đường: quay trở lại nhà ga, hoặc tiến xa hơn nữa. Nếu an nguy bản thân là thứ cần ưu tiên, không đời nào phương án số hai lại phù hợp. Ngoài ra, nếu đoàn tàu lao tới, rất có thể cô sẽ bị cắt khỏi sợi dây. Trong chưa đến một giây, cô đưa ra lựa chọn là phương án thứ nhất.
Có điều… như thế chưa đủ nhanh.
Bởi từ trong bóng tối, bỗng có một cánh tay tóm chặt lấy cô lại.
“Không!!!!!!!!! Không! Không thể nào…!”
Đứng sát mép ga tàu, vẻ tuyệt vọng hiện rõ trên mặt Rieko. Thế nhưng, không chần chừ được lâu, cô quyết định hành động.
“Đừng mà! Đừng bỏ tôi…!”
Người phụ nữ chồm tới, ôm lấy Arisa.
Và như thế, họ đương đầu bóng đêm, quyết đánh bại số phận.
