Chương 733: Cây Honeyberry (1)
Chương 733: Cây Honeyberry (1)
Trò chơi xúc giác thường dùng để phát triển nhận thức cho trẻ sơ sinh.
Tôi cũng thử tận hưởng chút xem sao.
Nghe có vẻ vô lý nhưng nếu người lớn cũng chơi kiểu này thì chắc cũng đủ vui.
- Mềm nhũn.
Nắm rồi mở hai tay để đùa giỡn bộ ngực.
Vươn tay, chứa đựng, đổ ra, nắm lấy, thực hiện hoạt động thể chất sôi nổi.
Nghe nói đối với trẻ em, ngoài việc phát triển thể chất còn giúp giảm nhịp tim tạo cảm giác an toàn, và nâng cao chất lượng giấc ngủ.
- Nắn bóp….
- Véon!
Guseul không phản ứng, bộ ngực trắng to và mềm mại của cô ấy được sờ nắn, vuốt ve và véo tùy thích.
Bộ ngực tỏa ra mùi hương ngọt ngào bị vò nát như bột mì rồi lại trở về hình dạng cũ lặp đi lặp lại.
- Bóp chặt♡
Lần này dùng hết sức bóp chặt bầu vú.
Khối mỡ quyến rũ phòi ra qua các kẽ ngón tay.
Ở trạng thái đó nếu thả lỏng tay một chút, bộ ngực khổng lồ hung hãn còn in nguyên dấu tay tôi sẽ trở lại hình tròn.
Bầu vú đã biết đến giống đực khẽ giật giật như muốn được bóp thêm lần nữa, tỏa ra mùi da thịt nồng nàn.
‘Hừm.’
Chuyện lớn rồi đây.
Thực sự không nghĩ được gì cả?
Đồ chơi xúc giác được làm riêng cho Vua chỉ cần chạm vào là ngất ngây, khiến không thể nghĩ được gì khác ngoài việc âu yếm.
“Tại sao. Lại sờ ngực?”
“Ghét à?”
“Phân biệt thích hay ghét là vô nghĩa. Cả anh và tôi đều sẽ trở về với ma lực, cứ thế này chờ chết chẳng phải tốt hơn sao.”
“Thế thì ngồi yên.”
“Vâng. Đã rõ.”
Cái này đúng là cái máy hoàn toàn mà.
Không phản ứng, cũng không làm người ta mất mặt.
Dù tỏ thái độ ghét cũng chẳng có gì lạ, nhưng cô ấy dựa lưng vào lòng tôi không nói lời nào, dù bị sờ ngực cũng không nhúc nhích.
“Giơ tay lên xem.”
“…Tại sao chứ?”
“Cứ giơ lên xem.”
“Cứ giơ không phải là lý do.”
Được rồi, trực tiếp cầm tay bắt giơ lên.
- Phึb.
“…Tại sao bắt giơ tay?”
Cởi mũ trùm đầu của Guseul đang giơ tay lên không kháng cự, kiểm tra quần áo đang mặc.
Tuy rách rưới đôi chỗ, nhưng vẫn y nguyên bộ đồ quản gia mà chúng tôi luôn thấy khi gặp nhau.
Mang tiếng là âu phục mà bụng hở toang hoác, bộ dạng mà nếu nhìn mỗi ngày thì rốn sẽ đọng sương sớm.
Cánh tay và chấn thủy được che chắn, ngược lại có lẽ do bóp ngực quá nhiều nên gò bồng đảo trắng nõn lộ hẳn ra ngoài không khí.
Guseul làm vẻ mặt không biết gì cả.
‘Đến cuối cùng vẫn y nguyên bộ dạng này.’
Ngay trước khi mất trí nhớ cô ấy đã nghĩ gì nhỉ.
Tuy không phải là suy nghĩ nên có khi đang sờ ngực, nhưng việc mắc bẫy của Engahero cũng không hẳn là ý tồi.
Hay là tôi suy diễn quá mức rồi.
Trước tiên vòng tay qua chấn thủy của Guseul, ôm từ phía sau để sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của con nhỏ.
“……?”
Vẫn là khuôn mặt không hiểu chuyện gì.
Vùi mũi vào gáy và thở ra, mùi da thịt choáng váng làm cay sống mũi.
Phải nói sao nhỉ.
So với mùi gỗ mục xung quanh khiến buồn nôn, mùi thơm của phụ nữ con người quyến rũ xộc vào khiến chất lượng cuộc sống như được nâng cao.
Mùi hương toát ra từ cơ thể người phụ nữ vừa tắm xong vào buổi sáng, chơi cầu lông.
Mùi sữa tắm hương chanh (Lemon) cộng thêm chút pheromone toát ra từ mồ hôi…. Mùi hương kích thích dục vọng của nam giới.
Trước khi đứng dậy nhìn quanh. Tôi ôm lấy Guseul và hỏi vài câu.
“Đây là đâu?”
“…Nơi này là địa ngục. Hố Phân. Nghĩa địa của những cái cây không có ý nghĩa loài hoa, những cái cây vô danh bị rơi xuống do Thế Giới Thụ lai tạo giống thất bại.”
Hố Phân.
Tận cùng của chiều không gian.
Lúc nãy vừa sờ ngực vừa lan tỏa ma lực thử xem. Kích thước của chiều không gian không thể so sánh với hầm ngục hay tháp bình thường.
Nhìn thấy đường cụt nhưng không có điểm kết thúc.
Mê cung vô hạn không có lối vào cũng không có lối ra.
“Sao cô biết điều đó?”
“…Vì tôi được sinh ra ở đây. Trước khi Engahero-nim thu nhận và thổi sức mạnh vào…. Tôi chỉ là cơ thể không khác gì những cây cổ thụ ở đây.”
Guseul cũng là vật thí nghiệm sao.
Kẻ lạc loài của chiều không gian bị rơi xuống do thí nghiệm của Thế Giới Thụ thất bại.
Nếu vậy thì nồng độ ma lực trải rộng trong không khí này đại khái cũng dễ hiểu.
‘So với những Mộc Nhân lai tạo thành công, thì trường hợp thất bại chắc chắn nhiều hơn hẳn.’
Thế giới tôi từng sống. Nguyên mẫu của các loại trái cây và rau củ mà con người cải tạo để ăn thực ra khác biệt khá lớn so với hiện tại.
Dưa hấu và dưa lưới cũng vậy, trái cây quả không to và không ngon.
Vô số giống loài thay đổi qua quá trình cải tạo đều bị lãng quên và vứt bỏ.
Chính là nơi này.
‘Kỳ lạ thật.’
Ở thế giới nơi cây cối không khác gì con người này, việc cải tạo giống loài ở thế giới của tôi chính là trang trại phối giống Mộc Nhân.
Và những sản phẩm phụ rơi rụng cũng đều được hữu hình hóa và còn lại ở nơi này.
‘Nếu coi Thế Giới Thụ là đỉnh cao của hệ sinh thái. Thì cũng chẳng khác gì con người. Thực tế có tồn tại Thế Giới Thụ ăn Mộc Nhân hoặc…. sử dụng vào nhiều mục đích khác nhau.’
Việc bị đối xử thấp hơn Mộc Nhân không phải việc của tôi.
Nếu không có Guseul thì tôi thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nơi này.
“Guseul.”
“…….”
“Này.”
“Vâng?”
“Tại sao bây giờ không nhắm vào tôi nữa?”
Guseul ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
Khác với vẻ tinh nghịch và láo xược khi đó, cô gái tóc đen trầm lặng này sao trông lại dễ thương và hiền thục thế nhỉ.
“Mục đích của Engahero-nim đã hoàn thành tất cả. Tôi cũng vậy, theo việc khế ước với ngài ấy bị cắt đứt. Đã mất đi hiệu dụng.”
“Tức là bị vứt bỏ rồi.”
“Gần giống vậy.”
“Không phải gần giống mà là chắc chắn bị vứt bỏ rồi còn gì?”
“Vậy sao?”
“Chứ sao nữa.”
Guseul không hề có vẻ bị sốc.
Cũng không có cảm xúc. Dù là tôi, kẻ địch mạnh, cô ấy cũng trả lời mà không bị trói buộc bởi định kiến hay quan niệm.
“Hèn gì phản bội cũng làm bừa.”
“Phản bội là sao ạ? Đang nói tôi à?”
“Không cô thì ai?”
“Tôi không phản bội.”
Hơi chạm vào dây thần kinh rồi đấy.
Tôi chọc ngoáy núm vú một cách đầy ác ý vì bực mình, Guseul nhíu mày.
“Đau.”
“Làm cho đau đấy.”
Như dùng đầu ngón tay phá hỏng đỉnh lâu đài cát xây trên bãi biển.
Ngón tay chôn trong da thịt dính mồ hôi đọng lại ở núm vú, nhớp nháp, giày vò quầng vú và núm vú bị ấn xuống một cách điên cuồng.
“Ký ức còn lại đến đâu.”
“Đang nói ký ức nào ạ?”
“Ký ức về tôi.”
“Ký ức về anh, chỉ là việc đã chiến đấu với anh.”
“Ký ức về Lee Si-heon thì sao?”
“Cũng vậy.”
Tôi tưởng nếu nói tên mình thì phản ứng sẽ khác nhưng có vẻ không phải vậy.
Theo tôi nghĩ thì có vẻ ký ức từ lúc có ý thức đến giờ hoàn toàn không có.
“Ký ức về Tae-yang hay Aori thì sao?”
“Là ai vậy?”
“Đúng rồi. Chỉ là cái thùng rỗng không biết gì cả.”
Thế này thì có vấn đề.
Nếu Engahero kiểm soát ý thức, và có thể rút ra nạp vào ký ức như bộ nhớ ngoài thì không có khả năng khôi phục.
Khả năng duy nhất để đưa Guseul trở lại là…. Hướng suy nghĩ rằng chỉ tạm thời làm quên đi ký ức của vài năm gần đây trong chuỗi ký ức liên tục của Guseul.
“Anh biết tôi sao?”
“Biết. Cô là thuộc hạ của tôi, và cô đã phản bội tôi.”
“Không có ký ức đó.”
“Khẩu súng dùng khi chiến đấu không phải là không tự ý bắn được sao?”
Ngay trước khi rời khỏi thế lực của chúng tôi. Guseul đã tự mình phân giải Artifact.
Khi gợi lại và hỏi điều này, Guseul trả lời một cách khô khan.
“Làm sao anh biết?”
“Đó là bằng chứng. Trước khi tách khỏi tôi, cô biết mình sẽ phản bội chúng tôi, nên đã tự phá hỏng vũ khí của mình.”
“Khả năng cao chỉ là hỏng hóc đơn thuần. Câu chuyện của anh có vẻ hơi phóng đại, hoặc bị bóp méo.”
“Lời tôi nói cô không thèm nghe lọt tai nhỉ?”
“A. Đau. Đau quá.”
Lôi cái núm vú đỏ chót ra nghiền nát như muốn tẩy sạch ghét bẩn.
Guseul không thay đổi biểu cảm một chút nào thổ lộ nỗi đau.
- Chụt.
Lần này đưa ngón tay vào miệng liếm sạch vết máu dính nhẹ, tiện thể sờ má bên trong và xoa xoa, Guseul bị kéo dãn má nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
Vẫn khác xa với khuôn mặt tôi từng biết.
“Guseul à.”
“…….”
“Này.”
“Vâng.”
“Cười xem nào. Cười thành tiếng ấy.”
Guseul làm vẻ mặt như kiểu nói cái quái gì thế để biểu thị sự nghi vấn.
“Lý do thì không biết.”
“Cứ cười xem nào. Phư hi hi. Như thế này.”
“Phư, hi, hi?”
Mẹ kiếp.
“Thôi được rồi.”
“…Oan ức quá.”
“Oan ức mà cũng cảm thấy được à? Lòng tôi buồn nhất đây con nhỏ này. Lòng tôi vì muốn cứu cô mà cùng rơi xuống địa ngục đây này. Hả?”
Trước tiên đứng dậy nhìn quanh chút xem nào.
Ngay khoảnh khắc nghĩ vậy, Guseul ngập ngừng rồi thốt ra lời nói.
“Nỗi buồn… cảm thấy được.”
Giọng nói hơi nghẹn ngào.
“Việc chết đi mà không biết ý nghĩa loài hoa. Việc bị nhốt trong Hố Phân tối tăm này, cuộc sống không tìm thấy bất kỳ ý nghĩa nào thật buồn.”
Cái ý nghĩa loài hoa chết tiệt đó.
Ngay cả khi tinh thần Guseul còn tỉnh táo thì sự ám ảnh với ý nghĩa loài hoa cũng rất đáng kể.
Nghĩ lại thì lý do cô ấy đi theo Engahero chẳng phải cũng là để biết ý nghĩa loài hoa sao.
“Cược mạng sống vì cái thứ chẳng ra gì.”
“Hãy đính chính lại.”
“Sao.”
“Đối với Mộc Nhân bị lãng quên, ý nghĩa loài hoa là lý do tồn tại, là mục đích sống. Anh biết bao nhiêu về chúng tôi, những kẻ chờ chết mà không biết cả tên loài cây (thủ chủng).”
“Vì thế nên đã đi theo lão già đó sao? Cô nhận được gì nào?”
“…….”
Kết cục, không tìm được tên loài cây cũng chẳng tìm được ý nghĩa loài hoa.
Không biết Engahero có biết tên loài cây của Guseul hay không, nhưng bị lợi dụng cả đời rồi bị vứt bỏ, cái bộ dạng đó không thấy nực cười sao.
Guseul im lặng.
“Dù vậy. Hãy đính chính lại.”
Khác với trước đây, một chút cảm xúc vương vấn.
Giọng nói sầu thảm như sắp quên mất bản ngã khiến tôi tự nhiên thấy ngượng ngùng.
“Muốn biết.”
“Cái đó là cái gì?”
“Vì đó là lý do để sống.”
Bức bối thật.
Tôi thở dài thườn thượt, dồn sức vào cánh tay đang ôm Guseul.
Cơ thể Guseul đã đủ ấm lên trông vẫn có vẻ cô đơn.
“Bây giờ lão già đó vẫn là chủ nhân của cô sao?”
“Không phải. Bây giờ kết nối đã đứt. Chỉ chờ chết thôi, không theo ai cả.”
“Vậy tạm thời đi theo tôi.”
“Tại sao chứ?”
“Ai biết được đó có phải là con đường tìm lại tên loài cây hay ý nghĩa loài hoa của cô không?”
Phắt- Đầu Guseul quay lại.
Chớp đôi mắt khô khốc khi để lộ bộ ngực trần, trông giống như con Golem hình người cổ đại bị lãng quên, thậm chí còn thấy thần bí.
“Anh là kẻ địch của tôi. Theo lẽ thường thì không thể đoán được anh sẽ tìm lại ý nghĩa cuộc sống cho tôi.”
“Vậy thì chết ở đây đi.”
“…….”
Thấy cọng rơm thì phải nắm lấy trước đã chứ.
Hành động của tôi không có ác ý, điều đó dù là Guseul không có cảm xúc cũng biết.
Cái tên loài cây hay ý nghĩa loài hoa đó là cái quái gì chứ.
Guseul mở cái miệng khô khốc hỏi tôi.
“…Anh biết tên loài cây của tôi không?”
“Biết.”
Đôi mắt mở to.
Khuôn mặt tôi phản chiếu rõ mồn một trong đôi mắt lấp lánh như bảo thạch.
Guseul gửi ánh mắt nhiệt tình đến mức đó, lắp bắp hỏi.
“…Là, gì vậy.”
“Cái đó quan trọng thế sao? Nhóc con.”
“Quan trọng.”
Chỉ vì một cái tên không có giá trị dinh dưỡng đó mà bám lấy Engahero để bị lợi dụng cả đời.
Tôi vênh váo ngoắc tay.
“Tay trống trơn nhỉ.”
“Sờ đi.”
Guseul cầm tay tôi đặt lên ngực mình.
Cái khí thế như muốn trao cả thân xác lẫn tâm hồn khiến tôi bật cười.
- Nắn bóp.
Dù bóp hơi mạnh cũng không nói gì.
Giống như lúc nãy, tôi ngoáy núm vú đến mức cảm thấy đau, nhưng lần này Guseul chịu đựng nỗi đau.
‘Tên loài cây thì biết.’
Không biết Engahero có biết tên loài cây của Guseul không.
Nhưng tôi bẩm sinh nhìn thấy Mộc Nhân là có thể nhận ra ngay tên loài cây đó.
Trước khi có được nhân tố của Mộc Linh Vương… năng lực bẩm sinh đã có.
Sức mạnh nhận ra khi lần đầu nhìn thấy Lee Se-young.
Tôi nói cho Guseul đang nhìn chằm chằm vào tôi biết tên của cô ấy.
“Cây Honeyberry (Cây Chó Con).”
Đó là tên loài cây của cô.
Mắt Guseul mở to, miệng há hốc như không thể tin nổi.
Ngay sau đó là câu trả lời bật ra.
“……Trên đời làm gì có cái cây nào như thế?”
“Hả?”
Tên cây sao lại là Cây Honeyberry (Cây Chó Con).
Nghĩ lại thì lúc đầu nghe thấy tôi cũng nghĩ y hệt vậy.
Đó là câu trả lời tôi không tưởng tượng nổi sẽ thốt ra từ miệng Guseul.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
