Chương 737: Cây Honeyberry (5)
Chương 737: Cây Honeyberry (5)
Cuộc hành quân vài ngày đã sắp đến hồi kết.
“Có vẻ ở đây có Mộc Nhân.”
Tuy chưa tìm thấy lối ra, nhưng đã đến ngôi làng có Mộc Nhân biết nói tiếng người sinh sống.
Guseul đứng ở cuối con dốc làm ầm ĩ, liên tục làm dấu V về phía tôi từ mép vực.
“Tìm thấy rồi. Chính tôi đã tìm thấy. Tôi đã tìm thấy thứ Si-heon muốn. Đêm nay tôi muốn phần thưởng.”
Đi bộ, làm tình. Đi bộ, làm tình.
Ban đầu Guseul hoàn toàn không nhận ra tôi, nhưng sau khi trao đổi cơ thể và trò chuyện, Guseul như thế này giờ cũng thấy thân thiết.
Đi đến gần vách đá. Nhìn thấy ngôi làng được sắp xếp gọn gàng dưới chân núi.
Ngôi làng không có nhiều ánh sáng trông không có vẻ gì là có sinh khí nhưng.
Xét thấy có biện pháp phòng thủ bao quanh toàn bộ ngôi làng để ngăn chặn Mộc Nhân không có lý trí, thì chắc chắn có người sinh sống so với những tàn tích đã đi qua.
Đang nhìn ngôi làng thì bất ngờ, đầu Guseul thò ra trước tầm mắt tôi.
“Si-heon. Tôi muốn phần thưởng.”
“Phần thưởng gì?”
“Đêm nay khi ngủ, hãy ôm tôi đến sáng.”
Ngày nào chẳng ngủ như thế?
Trước phản ứng thờ ơ, Guseul lấy chân chọc chọc xuống đất.
“Nói dối. Lần nào cũng bảo vướng víu rồi gạt ra.”
“Cô không biết cái đó phiền phức thế nào đâu.”
Cảnh các cặp đôi trong phim gối tay cho nhau và tán gẫu. Lãng mạn đấy nhưng trực tiếp làm thì hơi khác.
Do máu không lưu thông nên tay rất tê, nếu cứ cố chịu đựng để ra vẻ ngầu thì sáng hôm sau sẽ cảm thấy như mất một cánh tay.
“Và, cũng ôm khá lâu rồi còn gì. Bất mãn gì nữa?”
“Khi ngủ dậy muốn Si-heon có ở trước mắt.”
Muốn gỡ Guseul bám dính như sam ra thì phải chịu đựng ít nhất đến 4 giờ sáng.
Tức là trước đó phải ôm Guseul.
Dù chỉ 2 tiếng nhưng tôi cũng muốn nằm thoải mái.
“Vú của tôi… chẳng phải đã cho sờ thoải mái sao.”
“Ơ hay. Từ bao giờ cái đó là vú của cô thế?”
“Nó gắn trên người tôi. Hay là tôi trước đây đã ký hợp đồng kỳ lạ nào đó?”
“Đã từng.”
Thư ký dưới gầm bàn chẳng hạn.
Guseul đã chuyển quyền sở hữu cơ thể cho tôi với lời hứa sẽ làm bất cứ điều gì nếu được gia nhập Flower.
Dù mất trí nhớ nhưng hợp đồng đó không biến mất.
“Vậy… không ôm sao?”
Trước lời nói của tôi, Guseul nhìn lên tôi với giọng điệu ỉu xìu.
Đồng thời kéo mạnh cổ áo ở khuỷu tay tôi. Không biết là đang làm nũng hay chỉ là Guseul ở trạng thái này dễ thương nữa.
“Không nhất thiết phải ôm chặt ngủ mà?”
Guseul bĩu môi trước lời nói của tôi. Bám lấy định khoác tay tôi.
Guseul dựa vào người tôi rũ rượi lẩm bẩm trong lòng.
“Nhưng mà, ấm áp thì thích hơn.”
Cơ thể lạnh thật.
Tôi vỗ lưng Guseul đang sà vào lòng, lực cánh tay ôm tôi mạnh hơn.
Lúc nào cũng nghĩ nhưng so với Guseul tôi từng biết thì đúng là một trời một vực.
‘Cây Honeyberry là loài cây ngoan ngoãn và dựa dẫm vào người khác thế này sao.’
Phủ nhận yêu cầu thì ăn vạ.
Thử dùng sức đẩy nhẹ ra, Guseul dùng hết sức bám lấy, rúc cả mặt vào lòng tôi.
“Biết rồi. Sẽ ôm ngủ đến sáng nên thôi đi.”
“…Thật không?”
Guseul rời mặt khỏi Hắc Long Bào vui mừng ra mặt.
Đuôi mắt hơi bóng và đỏ lên, trông như sắp khóc đến nơi khiến tôi giật mình hỏi.
“Cô khóc đấy à?”
“Si-heon, tôi không khóc.”
“Khóc rồi còn gì. Không, chuyện đó đáng tủi thân thế sao?”
“Không khóc. Không khóc. Đừng có cãi cố.”
“Ai là người cãi cố chứ. Không được theo ý mình là khóc thì là trẻ con hay người lớn hả?”
Guseul không có ký ức chưa được xã hội hóa hay giáo dục.
Nên có chút dáng vẻ trẻ con cũng là đương nhiên chăng.
Lau đuôi mắt hơi ướt, Guseul làm vẻ mặt không hiểu chuyện gì nháy mắt.
“Trước tiên đi xuống đã.”
Phải đến làng trước khi trời tối.
Guseul nói người trong làng biết về lối ra, nhưng phần này thì được ăn cả ngã về không.
Ưu tiên là cần một ngôi nhà có thể ở an toàn trong vài ngày.
- Bộp bộp.
Ra hiệu. Guseul leo lên.
Guseul ôm chặt lấy tôi cười tít mắt ngẩng đầu lên, rồi cọ má vào cổ tôi.
“Ôm tôi xinh đẹp là một phước lành. Ý nghĩa loài hoa hôm nay là ‘Thích người đa tình’.”
“Tùy cô.”
Ôm Guseul nhảy xuống vách đá (Diving).
Cơ thể đạp vào đá rơi xuống nhận gia tốc lao xuống, gió thốc từ dưới lên trên.
Tóc Guseul bay tán loạn trong không khí.
Khoảnh khắc rơi xuống, Guseul không rời mắt khỏi mặt tôi dù chỉ một giây.
Ánh mắt đầy áp lực.
- Rầm!
Khi tiếp đất. Do phản lực nên cơ thể Guseul rung lắc một hồi.
Đồng thời nhìn thấy cổng làng ở phía xa tầm mắt.
Tôi vỗ mông Guseul đang dính chặt để ra hiệu.
“Dẫn đường.”
“Vâng.”
Phốc-
Guseul rời khỏi người tôi đi trước. Rồi làm bộ suy nghĩ một lát và đến bên cạnh tôi.
Tưởng quên gì đó nên nhìn chằm chằm thì.
“Sao?”
Guseul vươn tay nắm lấy tay tôi.
Hơi lạnh từ lòng bàn tay làm dịu mồ hôi trong tay. Guseul đan tay vào tay tôi cười hì hì.
“Muốn đi thế này.”
Ai dạy không biết. Nên gọi là hiền thục hay là yêu nghiệt đây.
Nắm tay theo nguyện vọng của Guseul bước đi. Chẳng mấy chốc đã đến làng.
Chắc đã cảm nhận được hơi người của chúng tôi từ sớm. Vừa đến cửa là cửa từng nhà mở ra, các Mộc Nhân bước ra nhìn chúng tôi cảnh giác.
Những Mộc Nhân vô danh giống Guseul.
Sợ bị tấn công nên dừng bước thì. Một người đàn ông có vẻ là đại diện bước tới chào chúng tôi.
“…Người bảo hộ, ngài đã đến rồi sao?”
“Đến rồi.”
Có vẻ quen biết Guseul.
Thở phào vì lo lắng vô ích, bỗng nhiên danh xưng khiến tôi để ý.
“Người bảo hộ?”
Nhìn Guseul thì thấy cô ấy đưa tay làm dấu V với vẻ mặt tự tin.
Người đàn ông có vẻ là trưởng lão nhìn tôi và Guseul một lượt, cũng cúi đầu chào tôi rồi. Nói với Guseul bằng giọng lo lắng.
“Chuyện lớn rồi thưa Người bảo hộ. Ma pháp của Engahero-nim đã tắt…. Ma lực của các Mộc Nhân không thể thoát ra ngoài.”
Lại chuyện gì nữa đây.
Nhìn mặt Guseul thì thấy thản nhiên như thể biết hết chân tướng mọi sự việc.
“Tôi sẽ giải quyết. Nhưng trước đó…. Cần cơm và chỗ ngủ. Hành quân lâu ngày mệt rồi.”
Trưởng lão gật đầu trước yêu cầu của Guseul.
“Đã rõ. Các Người bảo hộ khác không đến sao?”
“Đúng vậy.”
Người bảo hộ khác.
Chắc là nói đến những kiệt tác bên cạnh Guseul. Chính tôi là người giết bọn chúng nên tự nhiên thấy ngượng.
- Cộp.
Guseul dính bên cạnh tôi nắm chặt tay. Cử chỉ như bảo đừng bận tâm khiến tôi bật cười.
“Người này cũng đi cùng.”
Trưởng lão có thắc mắc, nhưng làm vẻ mặt sẽ không hỏi và gật đầu.
* * * * * * * *
Nhịn đói hơn một tuần quả nhiên là cú sốc lớn.
Tuy từ khoảnh khắc vượt qua cảnh giới cơ thể đã có thể sống mà không cần ăn uống, nhưng phương thức sinh tồn suốt cả đời không thể thay đổi trong một lần.
Sự khác biệt về bữa ăn thể hiện qua sự khác biệt về tình trạng cơ thể. Và vào những ngày bận rộn, ăn ngon cũng là niềm vui duy nhất.
“Cái này không ăn được rồi.”
Vấn đề là. Bữa ăn ở đây hoàn toàn không phải thứ có thể cho vào miệng người.
Nấu nướng kỹ càng nhưng nhìn kiểu gì cũng là gỗ.
Cho gia vị vào vỏ cây mục nát để cố nuốt trôi thứ không nhai được.
“Cái này đối với bọn cô chẳng phải là ăn thịt đồng loại sao?”
“Ở đây chỉ có cái đó để ăn thôi.”
Hệ sinh thái ăn và bị ăn của Hố Phân.
Dù có lý trí hay không, các Mộc Nhân đều tích trữ sức mạnh để tìm tên loài cây và ý nghĩa loài hoa và hướng ra ngoài.
Cách tích trữ sức mạnh ở đây là ăn thịt Mộc Nhân khác.
Nghe nói những Mộc Nhân có lý trí đã xây dựng ngôi làng thế này để săn Mộc Nhân bên ngoài giải quyết cái ăn cái mặc.
“Ma pháp của Engahero là cái gì?”
Một trong những câu chuyện mà người có vẻ là trưởng lão đưa ra.
Guseul trả lời câu hỏi của tôi một cách thành thật bằng giọng khô khan.
“Ma lực trong đan điền của tôi, được cung cấp từ nơi này.”
Ma lực của Guseul.
Đã trực tiếp chiến đấu. Cũng đã quan sát bên cạnh. Đan điền của con nhỏ này có lượng ma lực vượt xa tôi.
Việc sở hữu ma lực ở mức độ bất khả thi thông thường, cứ tưởng là bẩm sinh nhưng hóa ra có lý do khác.
“Mộc Nhân sống trong Hố Phân nếu tích tụ ma lực trên mức nhất định trong cơ thể, sẽ bị phân bón hóa.”
“Đúng thế.”
Toàn thân cứng lại như ma thạch trở thành ma lực của tự nhiên.
Đó là điều tôi đã nghe khi ôm Guseul.
“Những Mộc Nhân có lý trí sợ chết mà không biết ý nghĩa loài hoa. Engahero đã lợi dụng điều này, kết nối Người bảo hộ như tôi với bên trong Hố Phân. Để có thể tiếp nhận ma lực của các Mộc Nhân ở đây.”
Không phải Engahero-nim mà là Engahero.
Từ khi nhận ra tôi cảm thấy không hài lòng về hắn, cô ấy hoàn toàn không dùng danh xưng Engahero-nim nữa.
Tóm tắt lời Guseul thì. Tức là Guseul, Người bảo hộ, đang sử dụng ma lực của dân làng ở bên ngoài.
Bí mật của bình ma lực gần như động cơ vĩnh cửu.
Xét đến lượng ma lực bị nhốt trong Hố Phân, thì gọi là vô hạn cũng không có gì lạ.
“Đại khái hiểu rồi. Vậy tại sao nó lại bị cắt đứt?”
“Do khe hở không gian đã đóng lại. Hoặc, do không có Người bảo hộ để nhận cung cấp ma lực.”
Người bảo hộ là Guseul.
Tôi đặt tay lên Guseul đang nằm bên cạnh và hỏi.
“Vậy đây coi như là quê hương của cô rồi.”
“Đúng vậy. Nếu định ôm, thì ôm chặt hơn nữa đi.”
Trong cùng một tấm chăn.
Trên cùng một chiếc giường, ôm chặt lấy nhau tăng thêm sức nặng.
“…Hôm nay làm thỏa thích sao?”
“Muốn làm không?”
“Nhìn mặt Si-heon rất vui. Nếu Si-heon thấy sướng…. Tim tôi cũng đập.”
Hay nói những lời đáng khen.
Tôi luồn tay vào giữa áo Guseul xoa nắn bầu ngực.
Núm vú tụt hơi nhô lên căng thẳng một cách kỳ lạ. Kẹp lấy và búng nhẹ, khóe miệng Guseul giật giật.
“…Ưng. Si-heon. Có cái muốn hỏi.”
“Gì.”
“Chẳng phải anh bảo tôi có ký ức và tôi không có ký ức tính cách rất khác nhau sao?”
“Đúng thế. Cứ như nhìn thấy người khác vậy.”
Sờ nắn hạt ngực và liếm gáy.
Guseul chấp nhận sự trêu ghẹo của tôi không kháng cự, ngược lại còn ôm chặt lấy tôi một cách táo bạo.
- Thình thịch, thình thịch.
Tiếng tim đập của Guseul lớn thế này sao.
Rời miệng khỏi gáy đang mút mát, nhìn thấy khuôn mặt Guseul.
“…….”
Đôi má hơi ửng hồng.
Bản thân cũng không nhận thức được cảm xúc của mình, Guseul không biết biểu cảm của mình đã thay đổi.
Chắc tự nghĩ rằng mình đang rất khô khan và vô cảm.
Tiếp đó, môi Guseul hé mở.
“Nếu giống người khác…. Thì anh thích tôi nào hơn?”
Đó lại là ý gì nữa đây.
Đôi mắt Guseul chảy dòng nhiệt nóng, cho biết đó không phải là lời nói đùa.
Còn chưa biết có tìm lại được ký ức ngay hay không. Rốt cuộc là gì.
Ghen tị với chính mình trong quá khứ chăng. Tự nhiên thấy buồn cười.
“Trả lời đi ạ. Trả lời… đi.”
- Mềm mại.
Nắm lấy mông, tiếng rên nũng nịu thoát ra.
“…Ưt.”
Giọng nói chính mình không biết.
Bây giờ không phải là cơ thể không cảm thấy gì nữa.
Tuy không đến mức ướt đẫm quần lót, nhưng cơ thể bắt đầu cảm nhận một cách chắc chắn.
Nếu tôi ôm Guseul, Guseul sẽ ôm chặt lấy tôi với khí thế khao khát tình cảm của tôi hơn nữa.
“Ở bên Si-heon. Tim đập nhanh.”
Được ôm nhiều đến mức nảy sinh tình cảm cũng không lạ.
Guseul được sưởi ấm bằng nhiệt độ cơ thể tôi vẫn còn ấm áp nhưng khuôn mặt thì khác.
Đôi má đỏ bừng cùng với nhiệt khí trông thật dễ thương, kéo căng ra thì. Cô ấy làm đủ trò ra vẻ xinh đẹp và chớp mắt như thỏ con.
“Bây giờ không cần chạm vào núm vú cũng tự dựng lên nhỉ?”
“…Không biết. Không biết.”
Lắc đầu quầy quậy, cúi đầu xuống vì xấu hổ.
Trái ngược với điều đó, núm vú màu hồng phấn nhô lên dễ thương đang dựng đứng nhọn hoắt.
Hôm nay tôi cũng nếm trọn quả ngọt đó không chừa lại chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
