Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2897

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Tập 2 - Chương 648: Chăm Con Một Mình

Chương 648: Chăm Con Một Mình

Chương 648: Chăm Con Một Mình

Phải hòa giải cuộc chiến của bọn trẻ thế nào đây.

Tôi không phải là người có kiến thức về nuôi dạy con cái, nhưng ít nhất tôi cũng biết mối quan hệ hiện tại giữa Wiki và Shiva không được lành mạnh cho lắm.

- Lạch cạch. Cạch.

Ngày hôm sau.

Sau khi gửi Wiki và Shiva vào phòng chơi một lát, tôi ngồi vào máy tính và vật lộn một hồi lâu.

Thực sự đã lâu lắm rồi mới dùng internet.

Ngượng nghịu đến mức ngón tay gõ bàn phím cũng lóng ngóng.

Dù tôi có dạn dày sương gió và mạnh mẽ đến đâu thì nuôi con vẫn là ngoại lệ.

Riêng về chuyện gia đình, có lẽ tìm kiếm trí tuệ từ bác sĩ tâm thần hoặc người lớn tuổi cũng không tệ.

-‘Cây của chúng ta đã thay đổi.’ Trí tuệ nuôi dạy trẻ của giáo sư Mok Eun-young.

[Thứ nhất. Không cần thiết phải can thiệp vô điều kiện.]

Con người và Mộc Nhân khác nhau ngay từ giống loài. Việc Mộc Nhân như Wiki hay Shiva ám ảnh với bố thực ra có thể là chuyện đương nhiên mà chỉ mình tôi không biết.

Việc khiến tôi hoang mang nếu là chuyện bình thường ở thế giới này, thì hẳn sẽ có tiền lệ để lại.

Tôi dán mắt vào màn hình và từ từ cuộn xuống.

[Tip: Không cần để tâm đến những cuộc cãi vã thường ngày. Đó là cơ hội để thử giải quyết mâu thuẫn đấy.]

‘Thế à?’

Chắc chắn chị em thì cũng phải cãi nhau thôi.

Các bậc cha mẹ thường nói cãi nhau mới lớn được mà.

Không phải tôi đứng ra hòa giải mà bọn trẻ cũng cần biết tự giải quyết vấn đề. Nhận thức và điều chỉnh cảm xúc sẽ giúp ích cho sự trưởng thành.

Đặc biệt là Wiki.

Wiki thông minh, nhưng lại trung thực với dục vọng và hay làm nũng. Tối qua trên giường cũng vậy.

Những hành vi mạnh mẽ đó thực ra có thể là do chưa từng trải qua những mâu thuẫn nhỏ nhặt?

‘Ồ hô.’

[TIP: Đừng để cảm xúc bị dao động bởi cuộc cãi vã của trẻ. Hãy lặng lẽ quan sát cuộc chiến của trẻ. Trẻ con hành động để nhận được ánh nhìn và sự ủng hộ của cha mẹ.]

Đợi cảm xúc của trẻ lắng xuống.

Đọc vị tâm trí trẻ, rồi giúp trẻ nhìn nhận từ góc độ khác.

[TIP: Dù có chuyện gì cũng không được so sánh với nhau.]

[TIP: Hưng phấn X, không được để cảm xúc kích động.]

[TIP: Cũng không được ép buộc xin lỗi.]

Cái này cũng không được, cái kia cũng không được.

Hiểu thì hiểu nhưng làm thế này có thực sự hòa giải được không đây?

Hơi nghi ngờ một chút, nhưng ít nhất lời khuyên của người tốt hơn tôi chắc chắn sẽ đúng.

Khoảnh khắc tôi gật đầu, tiếng hét của Shiva vang lên từ xa.

─Wikiii!

Nếu không có bố thì gần như một tiếng cãi nhau một lần.

Chỉ một chút thôi, không chịu đựng được vài phút chờ đợi là lại cãi nhau rồi.

Tôi thở dài trong lòng một cái. Rồi đi về phía phòng chơi.

- Cạch.

Vừa mở cửa đã thấy bóng dáng hai đứa trẻ nhỏ xíu.

Shiva và Wiki đang hậm hực cãi nhau bằng giọng lanh lảnh.

“Wiki, đưa đây!”

“Không thích!”

Không biết tôi đến, hai đứa đang tranh giành một quyển sách gì đó.

Quyển: Sách Mỏng Manh Sắp Rách Toạc Trông Thật Đáng Thương

“…B, bố…!”

“Bii!?”

Wiki đang rên rỉ bảo vệ quyển sách, thấy tôi liền sáng bừng khuôn mặt. Nghe thấy từ "bố", Shiva thả lỏng tay, khiến Wiki ngã chổng kềnh.

“Á!”

Đập gáy vào tủ sách nhưng không khóc, Wiki ôm chặt quyển sách bằng hai tay.

Shiva bị tôi thu hút sự chú ý, nhận ra quyển sách đã tuột khỏi tay liền hét lên.

“Bii a a a!”

Rốt cuộc là sách gì vậy.

Shiva lao ra còn nhanh hơn phản ứng của tôi, định tóm lấy quyển sách của Wiki và giật ra.

“Đưa đây! Wiki!”

“Ư, ưt! Bố ơi…!”

Wiki bị sức mạnh quái vật của Shiva kéo lê lết, nhưng vẫn dùng những sợi tơ ma lực mờ nhạt buộc chặt mình và quyển sách để không bị tách rời, thể hiện ý chí tuyệt đối không nhượng bộ.

Rốt cuộc là sách gì, nhìn kỹ thì hóa ra là quyển album ảnh.

Khuôn mặt tôi bị chụp lúc nào không hay được dán đầy trong đó.

‘…Chắc là ảnh lúc đang ngủ.’

Có vẻ như các cô người yêu khi đến thăm bệnh đã chụp từng tấm một để lưu giữ.

Wiki và Shiva phát hiện ra cái này và có vẻ đã đánh nhau vì đứa nào cũng muốn chiếm làm của riêng.

“Chị, chị đã thấy trước mà…, á á á!”

“Của Shiva!”

Hai đứa trẻ lăn lộn với quyển sách ở giữa.

Shiva bị cụng đầu vào tủ sách, rưng rưng nước mắt nhìn tôi.

“Bố... ố, Wiki kìa!”

Hành động muốn nhận được sự ủng hộ từ tôi của Shiva.

Khoảnh khắc đó, tôi nhớ lại lời khuyên của cô giáo Mok Eun-young vừa xem trên máy tính.

Đừng ủng hộ ai cả và hãy đứng yên.

Tôi đứng trơ ra như khúc gỗ nhìn hai đứa.

“…Bii.”

Shiva hoang mang nhìn tôi với vẻ mặt thất thần.

Chắc con bé nghĩ tôi sẽ mắng Wiki như tối qua. Sự tự tin trên khuôn mặt Shiva biến mất. Cũng thoáng thấy nỗi bất an liệu tôi có mắng mình không.

“Ư ư ư, bỏ ra! Người nắm lấy trước thường là chủ nhân mà!”

“Bii, bii i. Không chịu! Shiva cũng… muốn có ảnh bố!”

“Tất cả là của em! Thế mới đúng chứ, bố…. Bố?”

Lần này là Wiki.

Wiki gửi ánh mắt về phía tôi, thấy biểu cảm của tôi liền vội vàng đanh mặt lại.

Có hơi lạnh lùng quá không nhỉ. Vì vô cảm nên có thể đối với trẻ con lại càng đáng sợ hơn.

“…….”

“…….”

Shiva và Wiki giằng co, cãi vã. Rồi lần lượt từng đứa liếc nhìn khuôn mặt tôi một cái, sau đó im bặt và dừng động tác.

Hai đứa trẻ nhìn mặt đoán ý vẫn không buông tay khỏi quyển sách, nhưng dù sao cuộc chiến kịch liệt cũng tạm thời lắng xuống.

“Ảnh, Shiva cũng muốn, có mà.”

“Nhưng mà em thấy. Trước, mà.”

Nói chuyện lí nhí. Rồi lại liếc nhìn.

Ngay sau đó mối quan tâm chuyển sang tôi, Wiki hỏi với giọng thầm thấy có lỗi.

“Bố… giận… ạ…?”

“Bii i…?”

Có hiệu quả sao?

Nhưng bầu không khí này thực sự là phương pháp giải quyết hòa bình à.

Cái này không phải là giải quyết mâu thuẫn mà là đang nhìn sắc mặt tôi.

Cách thức này giống giải tỏa hơn là giải quyết.

“Cả hai, lại đây.”

Nghe tôi nói, Shiva và Wiki loạng choạng đứng dậy đi về phía tôi.

Nắm lấy gấu quần ở đùi, hai đứa ngước nhìn tôi.

“Bỏ sách xuống.”

Vừa nghe tôi nói, cả hai đồng thời buông sách.

“Có gì muốn nói không?”

Định nói thật dịu dàng, nhưng giọng lại vang lên hơi cứng nhắc. Shiva và Wiki lẩm bẩm với giọng hơi dao động.

“Xin lỗi vì đã đánh nhau ạ.”

“Xin lỗi… bố.”

Không phải cái này.

‘Hừm.’

Hình như không phải….

Giải quyết thì giải quyết rồi nhưng cứ thấy không triệt để.

Vấn đề cần phải suy nghĩ thêm. Tôi đắn đo rồi thử dẫn dắt theo hướng khác.

“Còn lời muốn nói với nhau?”

Hai chị em quay đầu đi. Lông mày hai đứa hơi nhíu lại, rồi nhìn sắc mặt tôi mà ủ rũ cúi đầu.

“Chị.”

Làm em nên mở lời trước sao.

Wiki ấp úng lựa lời rồi thì thầm nhỏ.

“Ch, chị….”

Làm được mà.

Cố lên.

Wiki nắm chặt tay hét lên.

“Ch, chị làm sai trước mà!”

“Bii iit!? Wiki… láo toét!”

A.

Làm ơn đi.

“H, hôm qua cũng được ôm nhiều hơn em 45 phút…. N, nói nhiều hơn sáu câu! Lại còn làm nũng nhiều hơn nữa chứ!”

Trước những lời tủi thân bắn ra như súng liên thanh của Wiki, tôi chẳng biết nói gì.

Không phải.

Cái này không phải là nuôi dạy con mà tôi biết.

Trẻ con không nhớ chi tiết đến mức này đâu… cũng chẳng đánh nhau vì cái ôm của bố, mà thường cãi nhau vì những lý do ấu trĩ hơn.

Ngược lại hai đứa này ngay từ đầu mục đích chỉ có một.

Tôi. Tôi là vấn đề.

‘Cô giáo Mok Eun-young… rốt cuộc tôi phải làm thế nào đây.’

Có nên đăng ký tư vấn qua internet một lần không nhỉ. Tôi thực sự có suy nghĩ đó.

Mà con gái của Hiền Giả thì nuôi dạy theo phương pháp chính thống có hợp lý không chứ.

“Wiki.”

“Em không nói, sai… đâu ạ.”

“Shiva.”

“Shiva định bảo là mình làm sai rồi. Nhưng mà Wiki….”

Cần áp dụng khác nhau tùy tình huống.

Mâu thuẫn nảy sinh giữa con cái thường là do dục vọng xung đột.

Đồ chơi chẳng hạn…. Hay đồ ăn.

Trẻ con tranh giành thứ gì đó có thể thỏa mãn dục vọng của mình.

Nếu thứ đó là tôi.

Muốn độc chiếm bố, và làm thế vì yêu tôi.

Liệu tôi có cần thiết phải không bộc lộ cảm xúc và đứng yên không?

Đặc biệt Wiki là đứa trẻ đã hình thành cái tôi rõ ràng. Phương pháp thông thường là không đủ.

“…Bố sẽ về phòng bố. Wiki ở lại đây, Shiva đi theo bố. Shiva về thì tiếp theo Wiki sang phòng bố. Biết chưa?”

Cần một cuộc trò chuyện chân thành.

Trước giọng điệu nghiêm túc của tôi, bọn trẻ nhìn nhau rồi gật đầu.

Những khuôn mặt như sắp khóc.

“…Bố... ố.”

- Cạch.

Cửa mở, ló đầu vào.

Shiva rón rén bước vào phòng tôi, nắm vạt áo ngủ, ngập ngừng dậm chân.

“Shiva… đến rồi ạ.”

“Lại đây ngồi xem nào?”

“Bii.”

Shiva lon ton đi tới, bĩu môi ngồi xuống chỗ.

“Shiva.”

“Bii.”

“Bố muốn Shiva của chúng ta, thân thiết với em. Khó lắm sao?”

Shiva lắc đầu quầy quậy.

Phần đuôi của cành cây trên đầu Shiva rũ xuống đất.

Trông có vẻ ủ rũ.

“Nói thật cũng được mà.”

“….”

“Bố ở cùng em thì con ghét à?”

Shiva gật đầu lên xuống.

“Bố… chỉ ở với Shiva thì tốt biết mấy. Ghét em.”

“Tại sao thế.”

Ghét phải chia sẻ bố. Kiểu sắc thái đó.

“Wiki, lúc nào cũng…. Cố tách Shiva và bố ra. Shiva muốn ở cùng bố mà. Cứ, cứ đẩy ra mãi….”

“Thế à?”

“Bii.”

Nói thật lòng nên Shiva rưng rưng nước mắt.

Khi còn nhỏ cứ tưởng thật thà là tội lỗi. Có vẻ nỗi oan ức dâng trào nên cứ sụt sịt mãi.

“Với cả, với cả….”

“Ừ.”

“Wiki… cứ nói logic thôi à….”

Logic?

Hình như Shiva hiểu sai nghĩa từ logic rồi.

Lời Wiki nói ở độ tuổi nhỏ thì khó hiểu thôi chứ nội dung thì cũng gần giống ăn vạ.

Sự linh hoạt hay gì đó, những từ khó đối với Shiva chắc cũng cảm thấy đại loại như thế.

Cảm xúc trẻ con, và tôi nghĩ đó là sự hờn dỗi.

“Shiva.”

“Vâng.”

“Nếu bố, bỏ mặc Shiva mà chỉ ôm Wiki thì con thấy thế nào?”

Nghe tôi nói, con bé cứng đờ như đá trong giây lát. Rồi cành cây rung lên bần bật.

“Bii, bii.”

Không nói nên lời, nước mắt đọng trên đôi mắt to tròn rồi.

“Hức, bii hức… Bii e e e e….”

Trời ơi vỡ đê rồi.

Tôi vội vàng ôm lấy Shiva.

“Không chịu, không chịu đâu…. Chỉ ôm Wiki thì không được đâu.”

“Ừ, nín. Nín đi nào.”

Shiva đang khóc òa lên dụi má vào má tôi.

Hai cánh tay ngắn ngủn của Shiva ôm lấy cổ tôi. Liên tục đòi rúc vào lòng tôi.

“Ôm Shiva nữa đi…. Shiva cũng thích bố mà sao chỉ ôm Wiki…?”

“Không phải bố bảo sẽ làm thế…. Bố lấy ví dụ thôi. Nếu bố chỉ ôm Wiki thì con sẽ buồn lắm đúng không?”

Gật gật gật gật.

Cái đầu lắc mạnh đến mức má tôi nóng bừng.

Cành cây của Shiva cào sột soạt vào đầu tôi.

Thú thật là hơi đau.

“Wiki cũng vậy, chắc là do bất an nên mới thế.”

Không thể phân định hơn thua.

Nói ngược lại thì đây là cách phù hợp nhất để đặt mình vào vị trí người khác.

Shiva òa khóc, nhưng có vẻ hiểu lời tôi nên ôm chặt lấy tôi.

“Thơm cái nào?”

“Bii!”

- Chụt.

Mặt mũi tèm lem nước mắt mà thơm rõ kêu.

Tôi xoa mặt Shiva lau nước mắt, rồi vỗ vỗ mông con bé.

Lúc ấy Shiva mới nín khóc, sụt sịt mũi rồi rúc vào tay tôi thể hiện tình cảm hết mức.

“Bố sẽ nói chuyện đàng hoàng với em của Shiva.”

“Khư hức. Vâng ạ.”

“Và. Shiva là chị mà, phải chăm sóc Wiki thật tốt chứ?”

“Chăm sóc ạ…?”

“Ừ. Vì Shiva là người lớn hơn một chút mà.”

“Con biết rồi ạ.”

Gọi Wiki vào đây.

Nghe tôi nói, Shiva nhảy phắt xuống giường, đi ra ngoài.

- Cộp cộp cộp.

Không lâu sau có tiếng người đến gần.

- Cạch.

Cửa mở, Wiki với khuôn mặt hơi dỗi bước vào.

Không phải căng thẳng. Cũng không phải nhìn sắc mặt mà là mặt dỗi.

“Bố….”

Sao thế nhỉ, rồi Wiki liếc nhìn tôi.

“Sao, lại gọi chị trước ạ?”

Không lẽ giận vì lý do đó sao.

Wiki bộc lộ ý kiến của mình, nắm lấy vạt váy và bĩu môi dài thượt.

“Bố thì…. Tại sao… lúc nào cũng bênh chị thôi?”

Đôi mắt rưng rưng.

Khuôn mặt có gì đó tủi thân.

“Wiki.”

Định nói gì đó thì đầu gối của con gái lọt vào tầm mắt.

Lúc nãy đánh nhau bị à. Trên đầu gối hơi trầy xước của Wiki, máu đỏ tươi đang chảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!