Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 682

Tập 2 - Chương 652: Giấc Mơ Của Shiva (2)

Chương 652: Giấc Mơ Của Shiva (2)

Chương 652: Giấc Mơ Của Shiva (2)

Đồi mộng mơ trải đầy cỏ xanh ngát.

Shiva vùi mình trong cỏ từ từ mở mắt.

Chỉnh lại mái tóc rối bù, nhìn quanh.

“Bii?”

Không phải trên giường, cũng không có bố.

Hoang mang tập 1. Đồng tử của Shiva từ từ rung chuyển.

“Bii, bii it?!”

Lạ quá.

Shiva thầm nghĩ rồi cố gắng đứng dậy.

Không có bố. Ít nhất phải là trong nhà chứ.

Đúng là sét đánh ngang tai.

Shiva hoang mang khua khoắng tay chân ngắn ngủn nhưng chẳng mấy chốc lạch bạch ngã xuống.

Không gian nặng nề, và ma lực đậm đặc. Với cơ thể nhỏ bé của Shiva, đây là nơi đi lại cũng khó khăn.

‘…….’

Là mơ sao?

“Bii, Shiva. Bận lắm….”

Dậy rồi có nhiều việc phải làm.

Trước tiên chào buổi sáng bố, nhận chút tình yêu rồi giãn cơ.

Ăn sáng xong tập gym để giảm thiểu mất cơ bắp nhất có thể.

Hôm qua là cành cây.

Hôm nay là thân dưới… tức là đến lượt kích thích rễ dưới.

“Bii i!”

Ngủ nướng là không được!

Nếu routine bị phá vỡ thì con người sẽ trở nên lười biếng.

Sự trưởng thành cân đối chính là sức mạnh và tài sản.

Phải chăm chút hình thể mỗi ngày mới có thể có vòng tuổi đẹp đẽ. Không được lười biếng.

‘Muốn gặp bố thì Shiva phải mạnh lên.’

Phải khỏe mạnh để tìm lại người bố đã biến mất.

Phải trở thành cô con gái tuyệt vời để trở thành người đáng tự hào của người đó.

Vô thức nghĩ vậy. Shiva nhận ra mâu thuẫn trong suy nghĩ của mình.

‘…Bii?’

Lạ thật?

‘Bố đang ở bên cạnh Shiva mà…?’

Tại sao lại nghĩ đến chuyện tìm lại nhỉ.

Shiva, người tập luyện kịch liệt mỗi ngày, chợt nhìn lại động cơ của mình.

Dù cố nhớ cũng không nhớ ra.

Không biết. Không biết nhưng…. Trước mắt phải tỉnh lại khỏi giấc mơ này đã.

- Tách.

“Bii it?!”

Đúng lúc đó tiếng bước chân lạ vang lên.

Không phải tiếng bước chân nặng nề của người lớn, mà là âm thanh nhẹ nhàng như trẻ con.

- Lộp cộp, lộp cộp.

Ai sống ở đồi mộng mơ tươi mát này vậy.

Theo tiếng bước chân, ánh mắt Shiva di chuyển, ở đường chân trời đó, tà áo trắng như cánh chim dập dờn.

‘Bii.’

Cái bóng.

Da màu xám trông không rõ hình thù. Cảm giác như xem TV bị nhiễu kênh lạ.

Sự nhiễu loạn kỳ quái đó mặc bộ đồ trắng như thiên thần, vừa nhìn thấy Shiva đã dậm chân thình thịch.

Chẳng hiểu sao Shiva lại thấy mình trong sự nhiễu loạn đó.

- Bồng bềnh, bồng bềnh~!

Nhảy chân sáo, nhảy lò cò lại gần rồi xoa đầu Shiva.

Shiva rũ cành cây phành phạch trước hành động hơi quá đà rồi lùi lại phía sau.

“? ”

Cái bóng nghiêng đầu.

Nhìn Shiva như đang chìm trong suy tư lớn, đứng ngồi không yên. Ngay sau đó lấy thứ gì đó từ trong ngực ra.

“Bii?”

Bức ảnh nhỏ chụp bằng máy ảnh chứ không phải điện thoại.

Nhìn thấy thứ trong đó, Shiva không thể không sáng mắt lên.

“Bố... ố?! Bố bé xíu!”

Chính là, bố thời mẫu giáo!

Shiva hưng phấn thở phì phò tiến lại gần cái bóng.

“? ”

Thả mính, và đã cắn câu cái rụp.

Cái bóng nhẹ nhàng bế Shiva đang bò tới lên.

“Đưa Shiva! Đưa đây!”

- Chỉ cho xem thôi.

Giọng nói mỹ miều vang lên trong đầu.

Như cuộn len được gỡ rối trộn với mật ong, cảm giác dùng đầu lưỡi nếm thử.

Truyền âm mềm mại như kẹo bông gòn chỉ nghe thôi cũng thấy toàn thân rã rời, vô cùng ngọt ngào khiến muốn ngồi thụp xuống ngay tại chỗ.

“Bii, bii i!”

Chỉ cho xem thôi á.

Còn lâu nhé.

Bàn tay nhỏ xíu của Shiva vươn về phía bức ảnh, cái bóng giật mình bảo không được và cảnh cáo.

Tách-

Khi tay Shiva chạm vào bức ảnh.

“ Bii i it! ”

─Không đượccc!

Tiếng khóc trong trẻo vang bên tai đứa trẻ.

Phản ứng lại, tay Shiva dừng khựng lại.

‘?’

Không phải giọng mình, mà vang lên từ cái bóng.

Lời nói cảm thấy đồng cảm đó là cái gì vậy.

“Ai, thế?”

“ ……. ”

Cái bóng im lặng một lúc, toát mồ hôi hột. Rồi gãi má ngượng ngùng.

“ …♡ ”

Không nói gì, ôm Shiva như thể đáng yêu lắm. Và ả vỗ lưng Shiva với động tác tay đầy lưu luyến.

Shiva cảm thấy nỗi nhớ nhung mơ hồ trong vòng tay đó.

Hơi khác với mẹ…. Cảm giác như được kết nối với thứ gì đó.

Hoàn toàn không có ý định đẩy ra.

─Bố.

“Bố... ố? Bố làm sao?”

“! ”

─Yêu.

Gì cơ.

Bảo chuyển lời sao?

Shiva không hiểu lời, nghiêng đầu, cái bóng đấm ngực vẻ bức bối.

Nhìn dáng vẻ đó, trong mắt Shiva cái bóng trông vô cùng giống mình.

─Và….

Lại lẩm bẩm gì đó.

Shiva nắm chặt tay cái bóng. Cái bóng giật mình suýt ngất vì hạnh phúc, nhưng cố nhịn và gửi truyền âm.

─Việc nguy hiểm. Nhiều lắm.

‘Ai? Con á?’

Gật gật.

Cái bóng gật đầu lia lịa vuốt ve cành cây của Shiva.

Hành động tình cảm mơ hồ khiến Shiva rùng mình như cún con.

‘Shiva có bố bảo vệ mà?’

Nghĩ là đương nhiên nên thốt ra một câu, cái bóng đứng khựng lại.

─…….

Cái bóng nhẹ nhàng lắc đầu, rồi đặt Shiva xuống.

Ảnh hồi nhỏ của Lee Si-heon được cho vào hộp cao cấp nhất để không bị dính dấu tay, bảo quản cẩn thận.

─Không phải.

‘?’

Ý thức xa dần.

─Đừng, ghét quá nhé.

Ghét ai? Chẳng lẽ lần này cũng là bố?

Shiva vươn tay để nghe câu trả lời. Cái bóng trông vẫn còn nhiều lưu luyến, nhưng như thể đã đến lúc phải đi, che giấu hình dáng của mình.

Chỉ giao tiếp được một chút thời gian thôi sao.

Rất nhanh. Sự nhiễu loạn tan biến, thoáng thấy hình dáng thiếu nữ.

“Bii…!”

Mái tóc dài màu xanh non tươi mát,

Là người phụ nữ giống hệt Shiva.

Tôi đã nghe kể về giấc mơ của Shiva.

Ở thời điểm này, việc Thế Giới Thụ Thuần Khiết cố tình tiếp xúc nghĩa là có ý đồ gì đó.

“Bii it, bii i ing!”

Shiva rúc vào lòng tôi làm nũng, ưỡn cái bụng tròn vo ra, cọ cọ toàn thân vào lòng tôi.

“…….”

Dễ thương ghê.

Dễ thương quá mức khiến tôi giật mình.

“Hở bụng ra là cảm lạnh đấy~ Với lại con gái con đứa cứ vạch ra thế này là không được đâu.”

“Bii?”

Shiva đang nằm trên hạ bộ tôi làm nũng điên cuồng, nghe tôi nói liền đứng im như tượng gỗ.

Có vẻ không hiểu, tôi liền cúi xuống thổi hơi vào bụng Shiva.

- Phù ù ù ù!

“Bii hya a a ac! Á á! Bii hi hi hi! Bố... ố dừng lại! Dừng lại đi ạ~!”

Tiếng cười thật lòng bật ra không chút kháng cự khiến cảm giác hạnh phúc tràn đầy.

Thổi bụng đến mức chảy nước mắt, Shiva mới trấn tĩnh hơi thở hổn hển rồi chỉnh lại quần áo.

“Thế, người giống Shiva đã nói gì?”

Alba không nói gì chỉ quan sát chúng tôi.

Tôi ôm chặt Shiva nằm vật ra giường.

Shiva leo lên người tôi, ôm cổ tôi bằng hai tay rồi cọ má mềm mại vào cằm tôi.

“Ưng… Tức là. Yêu? Bảo thế ạ.”

“Yêu Shiva á?”

“Con không biết rõ nữa.”

Mẹ ruột con là cái bóng đó đấy.

Không thể thốt ra lời đó được.

‘Cũng có thể không phải Thuần Khiết sao.’

Cây có tóc màu xanh non trên đời này nhiều lắm.

Nhưng nhắc đến yêu đương gì đó, thì khả năng cao là Thuần Khiết.

‘Đừng nhắc chuyện mẹ nữa nhỉ.’

Dù ai nói gì thì mẹ của Shiva là Dallae. Dallae và Shiva cũng cảm thấy nhau như gia đình.

Xin lỗi Thuần Khiết nhưng…. Không, xin lỗi cái gì chứ.

Con ả đó còn tệ hơn tôi, không có tư cách gọi là mẹ.

‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết kịch liệt phản đối. Nếu được kết nối với tôi, có thể đã thấy dòng này rồi.’

Cô cũng không có tư cách làm bố còn gì.

Nếu hỏi thế thì tôi cũng chẳng có gì để nói nhưng…. Biết làm sao được.

“Bố... ố?”

Shiva đang coi tôi là bố mà.

Nếu Thuần Khiết thấy chắc tức hộc máu. Thế nên đừng có gửi hạt giống lung tung chứ.

“Và, còn nghe được gì nữa không?”

“Ư ưm…. Bii i i. Tức là a. A!”

Shiva bật dậy cụng môi vào má tôi.

- Chụt!

Dấu môi dễ thương và ẩm ướt lưu lại trên má là khuyến mãi.

“Bii hi hi. Bảo là đừng ghét bố... ố quá! Shiva yêu bố... ố~ trọn đời mà~!”

“…….”

Đừng ghét quá.

Tôi nhếch mép cười sao cho Shiva không nhận ra.

Shiva cười vô tư như thể trên đời làm gì có chuyện đó, nhưng phản ứng của tôi thì khác.

Nếu đương sự thực sự là Thuần Khiết thì không phải là phát ngôn dễ dàng bỏ qua.

‘…Sắp có chuyện khiến mình và Shiva xa cách sao.’

Thực ra, cũng có nhiều cái chột dạ.

Mary thì không nói làm gì nhưng Dongbaek…. Thú thật là tôi đối xử không được tử tế cho lắm.

Dongbaek có thể trực tiếp thuyết phục, nhưng chỉ riêng việc bạn mình không có mối quan hệ bình thường với bố cũng có thể là cú sốc với Shiva.

‘Dù không phải vấn đề bên đó.’

Sự tiếp cận của Thế Giới Thụ có thể khiến Shiva chịu can thiệp tinh thần bất cứ lúc nào.

Hiện tại Alba đang kiểm tra định kỳ. Nhưng bọn ả cũng đâu phải không có suy nghĩ.

Năng lực của Alba đáng tin nhưng không phải vạn năng.

Đặc biệt là System….

Căn nguyên của thế giới bao gồm cả Status Window mà tôi đã sử dụng, ngay cả Alba cũng không thể kiểm soát.

Nếu là Justice (Chính Nghĩa) nắm giữ một phần trong đó thì cũng không phải là không thể.

‘Phải chuẩn bị đối sách sao.’

Đừng ghét quá.

Tại sao cô ta lại cố tình thêm từ ‘quá’ vào.

Dù sao thì Shiva sẽ ghét tôi là điều tất yếu sao.

‘…Làm cho không có chuyện để ghét thì sao?’

Chắc không phải là không thể.

Nhưng phải giải thích rõ ý đồ của cô ta. Thuần Khiết có vẻ không ở cùng Shiva lâu lắm.

Lời truyền đạt cũng hạn chế, và tùy theo cách tiếp nhận mà ý đồ có thể bị hiểu sai.

‘Đừng ghét quá.’

Dù sao thì, sẽ ghét tôi.

Thuần Khiết như đang nói với tôi rằng cứ để trôi theo hướng đó là tốt nhất.

Hiểu thế này có đúng không?

Liếc nhìn sang thì chạm mắt với Alba. Có vẻ đọc được chút suy nghĩ của tôi, Alba lặng lẽ gật đầu.

Không biết có phải do tâm lý không nhưng biểu cảm có vẻ hơi thương hại tôi.

“……Bố... ố? Tâm trạng không tốt ạ?”

“Hả? Đâu có~”

Dù sao thì cũng hạn chế nhăn mặt tối đa.

Chẳng phải đang ở trước mặt con gái sao.

Tôi ôm Shiva tấn công bằng những nụ hôn.

- Chụt, chụt, chụt!

“Á á á! Bii hư hư.”

Shiva cười khanh khách trả lại gấp đôi những nụ hôn chứa chan tình yêu.

Phòng thí nghiệm tối tăm.

Sephiroth bẻ cổ vuông góc ngồi vào bàn, nhìn chăm chú vào trong bình thí nghiệm.

“Tree King~!”

Đôi mắt lấp lánh.

Đôi mắt nhìn thấu thế giới của Sephiroth, nhưng cũng có nơi cô ta không thấy được.

“Không thấy Tree King đâu.”

Sống qua vô số năm tháng nhưng Sephiroth lần đầu tiên hưng phấn đến thế này.

Sống đến giờ chưa từng có sự tồn tại nào khiến cô ta thấy thú vị đến thế. Sephiroth tự nghĩ.

“Elf cũng! Không có.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, sự tồn tại siêu việt nằm ngoài dự đoán của cô ta cũng biến mất khỏi mắt Sephiroth.

Rõ ràng mang sức mạnh của Elf cổ đại, nhưng lại đồng thời điều khiển sức mạnh của Thế Giới Thụ siêu việt và sức mạnh bùng nổ tiềm năng của Vua.

Làm thế nào mà có thể chứ.

“Muốn bắt cả hai về giải phẫu quá. Sephi…. Thấy thú vị!”

Trên đời này, có nhiều kiến thức để thu thập đến thế.

Đầu óc Sephiroth quay cuồng. Khi cô ta sử dụng kiến thức để đạt được điều gì đó. Mọi sinh vật có trí tuệ trong các chiều không gian đều phải căng thẳng.

Cô bé đạt đến cảnh giới tối cao. Sephiroth.

Nếu là kiến thức của cô ta thì có thể làm được bất cứ điều gì.

Thực hiện quốc gia pháp trị hoàn hảo? Độc tài lý tưởng?

Chẳng là gì cả. Nhiều lý thuyết và triết học hiện đại trong mắt Sephiroth quá lỗi thời.

Xã hội tương lai do các tập đoàn chi phối, hay đế quốc tín ngưỡng mà Thế Giới Thụ nắm hoàn toàn quyền chủ đạo.

- Lấp lánh.

Không. Còn có thể thực hiện vượt xa hơn thế.

Sephiroth có thể giải quyết bất kỳ mâu thuẫn nào trên thế giới, và có thể đưa ra hình phạt hoàn hảo.

Cô ta có thể giải quyết các tác dụng phụ nảy sinh khi hình thành xã hội.

Có thể trang hoàng thế giới đang mục nát và sắp sụp đổ này đúng như lý tưởng.

Thực hiện công lý mà con người đưa ra? Không gì là không thể.

Cái tôi của cô ta đã vượt xa điểm nhìn mà sinh vật có thể đạt tới từ lâu rồi.

“Hi, hi hi hi. Hi hi!”

Vậy mà lý do cô ta không kiểm soát thế giới này là.

Vì thú vị.

Thế giới bất toàn và bất hợp lý kêu cọt kẹt…. Giống như cỗ máy rỉ sét này sẽ vận hành thế nào, cô ta thấy hứng thú.

- Tách.

Ma lực của Su-mok-ui Wang đã thu thập, và bản chất cũng đã nắm rõ từ lâu.

Khá phức tạp nên mất thời gian.

Trong lúc đưa ra kết quả mà biết được vị trí của Vua thì tốt biết mấy.

Trong lòng tiếc nuối, Sephiroth phồng má lên.

“Xì. Tree King, thế thì không được đâu.”

Sephiroth lục túi lấy ra một mảnh vải nhỏ.

Chiếc quần lót trẻ em màu xanh dương phản chiếu dưới ánh mặt trời nhân tạo, thấy rõ vệt ướt mờ hình chữ nhất.

Có lẫn chút bài tiết vật của cây cối. Cái đó.

Không lâu sau cửa phòng thí nghiệm mở ra.

“Sephiroth niiiim! Lại trộm đồ lót của tôi đúng không!”

“Hi i iic! Blanche… đừng có véo mà a a!”

“I i i iic!”

-éo o o o.

Má của đứa trẻ bị kéo dài ra như bánh nếp.

Thế Giới Thụ Tri Thức cũng không thể nhịn được chuyện đồ lót của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!