Chương 176: Ngoài suy nghĩ, cô ấy khá giống với hình mẫu lý tưởng của tôi
< Chương 176 > Ngoài suy nghĩ, cô ấy khá giống với hình mẫu lý tưởng của tôi
Baekdo dùng miếng sườn nướng cuối cùng làm mồi nhắm rồi nốc cạn rượu.
- Ực, ực.
Một dòng bia chảy xuống dưới đường cằm thon gọn trên làn da trắng.
Tôi cũng nốc một ly soju và ngắm nhìn khuôn mặt của Baekdo.
Đúng là dù nhìn lúc nào thì cái vẻ ngoài cũng đẹp thật.
Tất nhiên là tôi không nảy sinh dâm dục gì cả. Tính cách của người này vốn dĩ đã quá tệ rồi.
Ngón tay thon dài có vẻ sẽ vừa vặn nếu đeo một chiếc nhẫn cỡ nhỏ. Ngực thì lại to một cách vô lý, chắc hẳn đã quyến rũ trái tim của biết bao Hunter nam.
‘Mà, mình cũng không có ý định làm gì.’
Lần trước là do sự việc vô tình đẩy đưa thôi. Chuyện hòa hợp thể xác thì tôi không rõ lắm. Chắc là sau này sẽ không làm chuyện đó nữa.
Baekdo là Baekdo. Vì ghét tôi nên mới là Baekdo, và việc người này thích tôi vốn dĩ là chuyện tôi không thể tưởng tượng được.
Ngay từ đầu chuyện đó sẽ không xảy ra.
Trừ khi tôi cũng uống rượu rồi mất kiểm soát như lần trước.
‘Bây giờ mình đang kiểm soát tốt để không bị say nên không sao.’
Tôi vừa nhìn mặt Baekdo vừa uống soju.
Baekdo đúng là kiểu phụ nữ như vậy.
Xinh đẹp nên khi uống rượu cùng thì rượu vào rất bon.
Vì vậy, cảm giác như một cô bạn thân có thể thoải mái uống rượu riêng hai người, cãi nhau chí chóe nhưng hoàn toàn không có ý định hẹn hò với nhau.
Nói thẳng ra là một người bạn thân xinh đẹp.
Một ly, hai ly. Khi tôi đang uống như vậy, Baekdo dường như nhận ra ánh mắt của tôi, cau mày hỏi.
“Sao cứ nhìn ta mãi thế?”
“Chỉ là nhìn cô thì rượu vào bon hơn thôi.”
“…Bực mình thật.”
“Hả?”
“Chỉ nghĩ đến việc ngươi đang nhìn ta thôi đã thấy bực mình rồi.”
Thật là một sự vô lý.
Baekdo sau khi uống rượu, khuôn mặt có phần dịu đi, phồng má lên.
Quần short dolphin, ngồi khoanh chân trên ghế. Dù sức mạnh rất lớn nhưng vóc dáng không to con nên mới có thể ngồi tư thế đó.
Baekdo vừa nhìn mặt tôi vừa nhấp một ngụm rượu.
Cô ấy đang nghĩ gì nhỉ.
Đôi mắt đã thả lỏng hơn so với trước đây lướt nhìn cơ thể tôi từ đầu đến chân, rồi rời đôi môi hồng nhạt khỏi miệng lon bia.
“…Hầy. Ta có vẻ hiểu cảm giác đó là gì rồi.”
Chắc là cô ấy cũng cảm thấy giống tôi.
Tôi vào bếp lấy ly bia ra rồi pha soju với bia.
Tôi đưa ly ra thúc giục Baekdo, cô ấy ngập ngừng rồi từ từ đưa lon bia ra.
“Uống rượu vào thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.”
“…Đúng vậy.”
“Nếu từ trước đến nay đều như vậy thì tốt biết mấy? Cái quả đào mọng nước chết tiệt đó là cái gì chứ.”
“…Ta ghét đào mọng nước.”
“Tại sao?”
- Cạch.
Tuy không phải là tiếng ly thủy tinh chạm nhau vui tai, nhưng tiếng nhôm và thủy tinh va vào nhau cũng tạo ra một âm thanh khá trong trẻo.
Baekdo dốc cạn lon bia vào miệng rồi thở ra một hơi. Hừ.
Khóe miệng hơi nhếch lên, có vẻ tâm trạng đang tốt.
“…Ngày xưa. Ta từng bị ngã xuống sông khi đang cố hái đào.”
“Ồ, chuyện ngày xưa à? Chuyện hồi nhỏ sao?”
“Ừ.”
Không lẽ cái chứng ghét đào mọng nước kỳ lạ đó lại có lý do.
Tôi tiếp tục nhấp rượu và lắng nghe câu chuyện của Baekdo.
Nghe về quá khứ mà mình chưa biết của một người quen biết luôn là một việc thú vị.
“Ngã xuống sông rồi sao? Có chuyện gì xảy ra vậy.”
Baekdo với khuôn mặt đỏ ửng vì men say đưa cho tôi thêm một lon bia.
Tôi khui lon bia rồi đưa vào tay cô ấy.
“…Chỉ có vậy thôi.”
“Chỉ có vậy?”
“Quả đào ta định hái lúc đó là đào mọng nước. Nên ta ghét nó.”
“……”
“Với lại! Đào mọng nước không ngon cũng là sự thật mà!”
Thấy ánh mắt ‘thật hết nói nổi’ của tôi, Baekdo cũng biết xấu hổ nên hét toáng lên.
Dùng hai lon bia đang cầm trong tay che miệng trông khá dễ thương.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bị lon bia che cả mũi và miệng cũng thật kỳ diệu.
“Tiện thể hỏi luôn… lý do cô thích đào giòn là gì?”
“Vì nó ngon.”
“Khà khà. Đúng là sư phụ Baekdo.”
- Rột rột.
Nhấp một ngụm rượu. Một miếng bulgogi ngọt mặn.
Baekdo từ lúc nào đã liên tục nhìn chằm chằm vào mặt tôi và nhấp rượu.
“Uống được không?”
Tôi khẽ trêu chọc, Baekdo cũng thấy ngượng nên cao giọng nói lảng.
“Kh, khụ. Gương mặt của tam đệ tử cũng ra gì phết… Uống, uống ngon ghê.”
“Tất nhiên rồi. Gương mặt này đã được tô vẽ… à không. Bây giờ là mặt thật nên cũng không hẳn là nhờ Status Window.”
“…Nói năng kỳ lạ. Lúc ngươi xấu xí ta vẫn còn nhớ rõ đây này. Mặt thật cái gì chứ.”
“Đều~ có lý do cả đấy.”
- Nhấp.
Sau mỗi lần đối đáp, cả hai lại nhấp một ngụm rượu, rồi nén hơi thở kêu lên một tiếng ‘Khà-’.
Hành động đó giống hệt nhau, nếu người ngoài nhìn vào có thể sẽ thấy buồn cười.
“Cái này. Nhanh lên.”
Baekdo lấy thêm một lon bia đưa cho tôi.
“Hôm nay cô uống hơi nhiều rồi đấy?”
“…Thì sao chứ. Dù sao cũng là lần cuối.”
“Ừm. Cũng đúng.”
Cạch- Tôi mở lon bia, Baekdo liền uống một hơi ba ngụm.
Rồi cô ấy dứt khoát đặt lon bia xuống bàn. Men rượu dâng lên, một tiếng ợ dễ thương bật ra khỏi miệng.
“Ực…”
Vô tình làm vậy, chính cô ấy lại đỏ mặt, dùng mu bàn tay che miệng.
Mu bàn tay còn lại vết sẹo nghiêm trọng.
Nghĩ lại, đó là vết thương mà lúc đó tôi đã không thể phục hồi vì quyền năng đã cạn kiệt.
“Vết sẹo đó. Sao lại có vậy?”
“Ta đã nói là ngươi không cần biết.”
“Để tôi đoán thử nhé?”
Dù ký ức về tôi không còn, nhưng ký ức về bản thân quá khứ chắc không thay đổi nhiều.
Baekdo khịt mũi coi thường rồi cho một miếng mồi vào miệng. Mực khô xé sợi dai dai. Món tôi cũng thích.
“Thử đi. Dù có đoán thì cũng vớ vẩn thôi~”
Tôi giơ ngón trỏ lên và nói một cách khá nghiêm túc.
“Bị đâm dao khi cố bảo vệ chị Hwang-do?”
“……!”
Mắt Baekdo tròn xoe. Chắc cô ấy đã ngạc nhiên đến mức quai hàm đang nhai cũng há ra, để lộ cả miếng mực khô đỏ au bên trong.
“Và đó là do bị ngoại xâm. Ở Dowon? Chỗ đó.”
“……”
“Ây ây ây. Ngậm miệng lại đi. Thứ gớm ghiếc đang nhai sắp văng ra ngoài rồi kìa.”
“Gớm, gớm ghiếc cái gì!”
Baekdo vội vàng ngậm miệng lại, nuốt ực thứ đang nhai rồi uống một ngụm bia đầy miệng.
Sau đó, có vẻ không hài lòng với dự đoán của tôi, cô ấy lườm tôi một cách kín đáo.
“Thế nào, tôi đoán đúng rồi chứ?”
“…Sai rồi.”
Cứ cố chấp.
Tôi dang hai tay ra, nhún vai. Baekdo tức giận đặt lon bia xuống và nhăn mũi.
“Vâng, vâng. Chắc là vậy rồi.”
“Ngươi, ngươi biết cái gì mà quả quyết thế!”
Tôi biết nhiều hơn cô nghĩ đấy.
Người đã dụi mắt vào áo tôi khóc lóc ở đó cũng là Baekdo. Người đã thúc giục tôi vì lo lắng Cheon-do sẽ kế thừa vị trí của Cheon-ma cũng là Baekdo.
Tất nhiên không phải tự nhiên tôi lại nhắc đến chuyện đó.
Tôi xòe tay phải ra và nói với Baekdo.
“Đưa tay đây.”
“…Tại sao.”
“Nào. Bảo đưa thì cứ đưa đi.”
“Không. Không muốn nắm tay với thằng điên. Lại định giở trò quấy rối tình dục như lần trước chứ gì. Tưởng ta không biết chắc? Đồ ngu.”
“Con mụ này… Không, bảo đưa đây cơ mà.”
“…Ta đã nói là không!”
Vụt.
Baekdo đang la hét, nhưng khi tay bị nắm lấy thì lại bất lực buông lỏng.
Nếu đằng nào cũng bị nắm thì sao không ngoan ngoãn đưa ra ngay từ đầu.
May mà Baekdo đã uống rượu nên mức độ ghét bỏ tôi đã giảm đi ba bậc.
Tôi từ từ vận quyền năng lên ngón tay. Chẳng mấy chốc, một luồng nguyên khí màu xanh lục chảy ra từ ngón trỏ.
“…”
Tôi đặt nó lên lòng bàn tay cô ấy.
Xóa sẹo, nếu là quyền năng trước đây của tôi thì không thể, nhưng với tôi của hiện tại, người đã trải qua hơn trăm lần tra tấn đến chết của Cheon-ma thì hoàn toàn có thể.
“…Cái gì. Phép thuật à? Vô dụng thôi. Lời nguyền dính trên đó lúc đó.”
“Biết rồi. Nhưng cứ thử một lần xem.”
“……Thật là.”
Thấy tôi lơ đễnh lời nói của mình, Baekdo run run môi.
Cô ấy cắn chặt môi dưới và lẩm bẩm một mình bằng một giọng rất nhỏ.
“…Sao lại làm thế này chứ.”
Khi tôi nhẹ nhàng xoa ngón tay lên vết sẹo, Baekdo khẽ rên rỉ.
Tôi vuốt ve phần cuối của vết sẹo dài. Quyền năng thẩm thấu vào, biến đổi tổ chức nền tảng thành như mới.
Vết sẹo không có lông tơ, hơi biến màu, là một vết xước trên bàn tay xinh đẹp.
“Đủ, đủ rồi. Ta biết tấm lòng của ngươi rồi, mau bỏ tay ra.”
“Ê hê. Suỵt. Không tin tôi à?”
“Tao tin mày thế quái nào được!”
- Sột soạt.
Vết sẹo từ từ lành lại.
Nên nói là lành lại sao. Nói là được phủ lên một lớp mới cũng có thể tin được, sự biến màu của mô da tan ra một cách sạch sẽ.
“……Hả?”
Baekdo nín thở.
Phần xấu xí trên mu bàn tay đã biến mất, chẳng mấy chốc đã trở lại làn da trắng nõn và lông tơ mọc lên.
Trông thế này mềm mại và đẹp hơn hẳn.
Tôi lần lượt vuốt ve những ngón tay, mu bàn tay và cạnh bàn tay xinh xắn rồi cười khúc khích nói với cô ấy.
“Được rồi này.”
Thật lòng thì việc không thể chữa trị lúc đó cũng khiến tôi hơi day dứt.
Tôi cũng đánh cược năm ăn năm thua thôi, nhưng có vẻ quyền năng Chi-yu đã phát triển khá tốt.
“…Đừng, đừng sờ nữa!”
Baekdo cao giọng rút tay lại rồi ngơ ngác nhìn bàn tay của mình.
Cô ấy tự dùng tay mình vuốt mu bàn tay. Dù nhìn tận mắt cũng không thể tin được, cô ấy đưa tay lên trước mũi kiểm tra mấy lần.
“…A.”
“Ngầu lòi chứ.”
“…Ngầu lòi thật. Cứ tưởng là vết sẹo cả đời.”
Baekdo lặp lại giọng nói kinh ngạc, vẫn mân mê bàn tay của mình và hạ hai tay xuống dưới bàn.
“Đúng là thằng điên cũng có lúc hữu dụng.”
Nói năng khó nghe thật.
Nhưng tôi hiểu. Vì Baekdo vốn là người như vậy.
Ngược lại, nếu cô ấy nói cảm động ở đây thì có lẽ tôi mới là người thấy nhạt nhẽo.
Tôi lại nâng ly rượu lên.
“Vậy thì sao? Lúc nãy tôi đoán sai à?”
“…Không biết.”
Baekdo mím chặt môi. Trông cô ấy thanh thuần một cách lạ lùng.
Cô ấy lườm tôi mấy lần, rồi thở dài và nâng lon bia của mình lên.
Cứ thế cạn ly.
Bọt bia chảy ra rơi xuống bàn nhưng ngay cả điều đó cũng tạo nên một không khí ấm áp.
“……”
- Ực. Ực.
Men say lấp đầy đêm khuya. Lâu lắm rồi tôi mới phấn khích thế này.
Có lẽ là do tôi đang dần thích nghi với việc thoát khỏi quá khứ và sống ở hiện tại.
“Lạ thật.”
“Hả?”
Baekdo nhìn luân phiên lon bia và tôi rồi nghiêng đầu.
“……Bình thường ta không hay uống rượu.”
“Vậy sao? Cô toàn uống với tôi mà.”
“Thế nên mới nói là lạ đấy, đồ điên này.”
“……”
Có vẻ cô ấy say hơn lúc nãy một chút.
Giọng điệu dần dần trở lại như Baekdo ngày xưa, cách đối xử cũng trở nên suồng sã hơn.
Nói là đã thành thật hơn thì đúng hơn… nhỉ?
“…Trừ lần uống say bí tỉ khi Giáo Chủ và cha ta mất, mỗi lần uống rượu ta đều thấy bực mình nên không uống.”
“À. Chuyện ngày xưa à. Giáo Chủ là ai… à thôi bỏ đi. Chuyện nhạy cảm thì đừng nói nữa.”
“Ừ.”
“Vậy tại sao lại uống với tôi?”
“Đã bảo là không biết. Lúc nãy không nghe ta nói lạ à?”
Nghe rồi. Nên mới thấy lạ chứ.
Trước câu hỏi của tôi, má Baekdo càng đỏ hơn.
“…Lạ là uống với ngươi thì lại vào.”
“……Vậy sao?”
“Ừ. Lạ thật.”
Tôi vừa nhấp rượu vừa nghĩ thầm.
‘Giáo Chủ đã chết?’
Trong Status Window của mình không hiện như vậy.
Là giả chết sao. Hay là… Thế Giới Thụ lại giở trò nên ký ức bị làm giả.
Chuyện định hỏi khi ký ức quay trở lại, không ngờ lại biết được trong lúc say.
‘Mà chuyện đó thì kệ đi.’
Bây giờ là bây giờ, cứ nhìn vào thực tại mà làm một ly đã.
Tôi vỗ về Baekdo đang thấy lạ lùng rồi lại nâng ly.
“Uống vào là tốt rồi. Sau này lúc nào uống rượu thì cứ uống với tôi là được.”
“…Ừ. Không.”
“Tại sao.”
“Uống với ngươi. Không biết. Chỉ là hơi bực mình.”
“Quên hết đi mà uống. Nào nào. Nâng ly~ Cạn.”
- Cạn!
Trước sự thúc giục của tôi, Baekdo miễn cưỡng uống rượu.
“……Bực mình thật. Cứ uống rượu là lại thấy ngươi như con chó.”
“Chó á. Cái đó thì hơi…”
“Không biết, thằng khốn.”
Trước khi nâng lon bia lên miệng, Baekdo lẩm bẩm một cách thờ ơ.
“…Dù sao cũng cảm ơn.”
Đôi mắt trắng tinh như tuyết, sắc sảo mà hiền lành như một con husky đã được thuần hóa.
Chiếc áo thun rộng cô ấy đang mặc, khi nghiêng người vì men say đã vô tình để lộ nội y và nách.
Cảm giác giống một cô gái bí ẩn hơn là một người đến từ võ lâm.
Baekdo khi say… ngoài suy nghĩ, lại khá giống với hình mẫu lý tưởng của tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
