Phịch Cây Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

127 2623

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

410 1676

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

696 9439

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

410 845

Tập 1 (Mở đầu - 418) - Chương 175: Đừng Cười Nữa. Nhanh Lên.

Chương 175: Đừng Cười Nữa. Nhanh Lên.

Chương 175: Đừng Cười Nữa. Nhanh Lên.

 

Tin nhắn bất ngờ từ Byeol.

 

- Giờ liên lạc được không?

 

Không đời nào Byeol lại liên lạc mà không có việc gì.

 

Chắc là chuyện về Flower hoặc Lee Se-young.

 

“Đợi chút ạ. Người quen gọi.”

 

Nếu là việc gấp thì phải nghe.

 

Tôi cắt ngang chuyện với Thiên Đào, ra khỏi huyền quan rời ký túc xá.

 

Ra khỏi cổng chính tìm đến con hẻm vắng người. Lại lấy điện thoại gọi cho Byeol.

 

[A lô. Ừ, Si-heon hả?]

 

Ngay sau đó giọng Byeol vang lên trong điện thoại.

 

Không phải giọng điệu nũng nịu với bạn trai như trước, mà trầm tĩnh lạ thường.

 

“Có chuyện gì thế?”

 

[Ừ, không. Chị cũng không muốn gọi điện vì việc này đâu.]

 

“Flower?”

 

Liệu Se-young có gặp họa gì không.

 

Nghĩ đến tương lai tôi biết nên thấy bất an, nhưng nếu cô ấy thực sự gặp chuyện thì giọng nói phải trầm hơn nữa.

 

Flower.

 

Chắc Byeol muốn nói về điểm đó.

 

[Ừ. Có việc muốn nhờ.]

 

Tôi dựa lưng vào tường hẻm, thoải mái co gối ngồi cạnh cột điện.

 

……Liệu Thiên Đào có đi theo không nhỉ.

 

Mở rộng ma lực kiểm tra khí tức, chỉ thấy vài sinh viên say khướt, không thấy người cảnh giác đó đâu.

 

‘…Nhất thiết phải giấu Sư phụ việc mình làm sao?’

 

Chợt nghĩ thế, nhưng không biết nữa.

 

Việc giải quyết bằng đối thoại thì sẽ đối thoại, nhưng hiện tại vấn đề quá phức tạp nên không dễ đụng vào.

 

Tôi lắc đầu thật mạnh như chú chó ướt nước. Sau đó sắp xếp lại suy nghĩ.

 

Thiên Đào có việc của Thiên Đào……. Tôi cũng có việc tôi phải làm.

 

Không thể cứ mượn tay Sư phụ mãi được. Thiên Đào người đó quá yếu lòng trước lời nhờ vả của tôi.

 

Tôi điều chỉnh hơi thở rồi mở miệng.

 

“Gì thế?”

 

[……Cái đó. Có một tin tốt và một tin xấu đấy? Muốn nghe cái nào trước?]

 

“Nếu được thì tin xấu trước đi.”

 

[Ừ…. Thông tin vừa mới nhận được. Nghe nói sắp tới khủng bố sẽ bắt đầu lại.]

 

Khủng bố của Flower.

 

Tổ chức đang là vấn đề toàn cầu hiện nay, nghe nói ngay cả Thế Giới Thụ hay Hiệp hội Hunter cũng không dám tùy tiện đụng vào.

 

Tôi lắng tai nghe điện thoại, nhắm đôi mắt đang nhìn bầu trời đêm lại.

 

Cử động ngón tay tăng âm lượng lên hai nấc.

 

Giọng Byeol vang lên to hơn một chút.

 

[Nên là… bọn chị thiếu nhân lực lắm? Và hiện tại có việc chỉ em mới làm được.]

 

“…Đừng giải thích. Dù sao người đòi xử Flower là tôi mà. Không cần hợp đồng gì đâu. Nói xem là gì đi.”

 

[Cần người tham gia cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng. Công văn chưa xuống đâu. Nhưng em thì chắc chắn rồi.]

 

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng….

 

Tôi thầm thở dài.

 

Cũng phải thôi, sự kiện quan trọng toàn cầu thế này mà Flower không chọc vào mới là lạ.

 

Thế thì sao, định giết sinh viên đang tuổi ăn tuổi lớn à?

 

Không có gì nhạy cảm bằng việc giết người trẻ tuổi.

 

[Ư ưng. Không phải thế.]

 

Byeol phủ nhận ngay thắc mắc của tôi. Rồi nói với giọng run run vì căng thẳng tột độ.

 

[…Nơi diễn ra cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng. Có rất nhiều cây non và Thế Giới Thụ.]

 

“…….”

 

Không phải người mà là cây à.

 

Lũ yêu cây chết tiệt.

 

[Nếu chỗ đó bị khủng bố. Thì xong đời thật đấy.]

 

“Nếu định khủng bố nơi như thế thì một mình tôi khó mà ngăn được?”

 

[Không phải bảo em ngăn chặn. Ngăn chặn là việc của Hunter và Thần quan khác. Nhưng quan trọng nhất là phòng bị trước đúng không? Nếu có người khả nghi thì báo cáo lại. Sinh viên tham gia cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng không phải ai bọn chị cũng tin tưởng được.]

 

Câu đó nghe như thể ít nhất tôi là người đáng tin cậy.

 

Có bị che mắt thì cũng che kỹ thật.

 

Tôi ghét Flower đến chết, nhưng cũng ghét Thế Giới Thụ không kém.

 

Thú thật Hiệp hội Hunter cũng chẳng ra gì…. Có lẽ trong thế giới này nếu có Anarchist (người theo chủ nghĩa vô chính phủ) thì đó chính là tôi.

 

Tôi tóm tắt lại lời nhờ vả của Byeol để chuyển hướng cuộc đối thoại.

 

“…Tóm lại là trà trộn vào đám sinh viên tìm ra phần tử khủng bố đúng không?”

 

[Chính là thế… Quả nhiên là Si-heon!]

 

Giọng Byeol cao vút lên ngay lập tức.

 

[Thù lao hay gì đó chị sẽ chuẩn bị đầy đủ! Ừ ừ? Chị đường đường là Phó Hiệp hội trưởng nên sẽ lo liệu rất hậu hĩnh đấy?]

 

Phó Hiệp hội trưởng… người như con chó Maltese tăng động này lại là cấp dưới ngay sau Hiệp hội trưởng.

 

Nghĩ lại thì khí tức lớn cảm nhận được khi ở Đào Viên chính là tên Hiệp hội trưởng.

 

‘Vậy bà chị này cũng mạnh lắm à?’

 

Chưa đánh nhau, chưa từng đánh nhau nên không biết. Nhưng chắc chắn là mạnh rồi.

 

[Thù lao lấy gì đây?]

 

Tôi phớt lờ Byeol đang cố thuyết phục tôi bằng giọng mũi nũng nịu, chuyển sang chủ đề tiếp theo.

 

“Thù lao tính sau. Không phải. Thay vì thù lao… cho tôi biết cái khác được không?”

 

[…Hả? Ư ưm…. Đợi chút.]

 

[Cái gì? Bí mật quá thì hơi khó… nhưng vì là Si-heon nhờ nên chị sẽ cố gắng nói hết mức có thể.]

 

“Vị trí hiện tại của Flower và…. Vị trí dự đoán khủng bố. Mức này thì cho biết được chứ?”

 

[…Tại sao?]

 

Byeol hỏi lại với giọng ngạc nhiên vì điều tôi muốn thật bất ngờ.

 

Ở lập trường của cô ấy, câu hỏi của tôi chẳng khác gì hỏi thông tin vô dụng.

 

Một sinh viên biết vị trí của Flower để làm gì. Có phải đi đánh đâu.

 

Nhưng không phải thế.

 

Với tôi bây giờ vị trí của Flower quan trọng hơn bất cứ thông tin nào.

 

Xông vào đập nát bên trong.

 

Hay siết chặt từ bên ngoài.

 

Hay là… tra tấn những kẻ đến khủng bố cho đến chết.

 

Để phá hủy Flower, tôi không từ thủ đoạn nào.

 

“Xử kẻ xấu cần lý do sao? Cá nhân tôi có chút ân oán.”

 

[……Ư ưng. Vì Si-heon nói nên chị sẽ cho biết. Mai chị bay đến đó, tiện thể đưa file luôn.]

 

“Vâng biết rồi. Mai phải tiễn Sư phụ nên. Gặp nhau tầm chiều nhé.”

 

Tạm chốt.

 

Tôi đặt điện thoại xuống hạ nhiệt rồi gọi lại cho Byeol.

 

Vẫn còn tin tốt.

 

“Thế tin tốt là gì?”

 

[Tin tốt? Hi hi.]

 

Byeol cười một cái.

 

Vài giây sau, cô ấy nói với giọng điệu khoa trương như trong truyện tranh đã chuẩn bị sẵn lời thoại.

 

[Từ hôm nay… có thể làm việc cùng Byeol~?]

 

Câu đó nghe như tốt cho cô ấy hơn là tốt cho tôi.

 

Tôi cười khẩy chấp nhận.

 

“Vâng. Tin tốt thật đấy.”

 

[Đúng hông đúng hông~! Game mới ra tháng này chơi cùng đi!]

 

“Phải nghĩ đến làm việc chứ game gủng gì? Đúng là con nghiện game.”

 

[Đúng rùi~ Chị là con nghiện game mà~ Không xấu hổ đâu!]

 

Cuộc gọi đột nhiên ồn ào.

 

Còn nhiều điều muốn hỏi nhưng. Hỏi sau cũng chưa muộn.

 

Tôi nói chuyện vài câu về thông tin game mới với Byeol rồi mới vào ký túc xá.

 

[Ư ưng. Buồn ngủ.]

 

‘…Lại ngủ à?’

 

[Cứ ăn xong là buồn ngủ. Hi hít.]

 

9 giờ tối.

 

Bé ngoan Thiên Đào chìm vào giấc ngủ, Hoàng Đào và Bạch Đào bắt đầu hoạt động.

 

Chắc do sắp rời ký túc xá, Hoàng Đào ăn sơn hào hải vị no nê cuối cùng bỏ mặc Bạch Đào ngủ trước.

 

Bạch Đào nhìn phần thức ăn còn lại của mình và Lee Si-heon mà ruột gan rối bời.

 

‘Ai xì… biết thế bảo ăn trước cho rồi,’

 

Ai ngờ Lee Si-heon lại gọi điện lâu thế.

 

Si-heon ăn cùng Hoàng Đào, hoặc Thiên Đào. Còn mình thì định thưởng thức bữa ăn và tiệc trà đào một mình, kế hoạch tuyệt vời đó tan thành mây khói trong nháy mắt.

 

- Ọt ọt.

 

Không ăn thì tiếc đống đồ ăn trước mắt.

 

Đào các loại thì toàn đào cứng đúng sở thích của Bạch Đào chất đống. Các món khác cũng toàn món sang trọng, bình thường thì ăn đến vỡ bụng.

 

‘……Tên đó không ăn sao? Không… hắn hợp khẩu vị với mình lắm.’

 

Cứ đà này chắc chắn sẽ ăn cùng.

 

Tên lăng nhăng rác rưởi lại mở miệng chọc ngoáy thần kinh mình cho xem.

 

Bạch Đào gãi đầu thở dài.

 

Hôm nay vết sẹo nối từ lòng bàn tay đến sống tay, mu bàn tay cảm giác nóng rát.

 

Vậy ăn nhanh cho xong là được chứ gì?

 

Để Lee Si-heon ăn một mình là đủ.

 

Shiba cũng ăn no ngủ rồi, tránh xa Lee Si-heon hết mức có thể thì đêm cuối ở ký túc xá sẽ trở nên tuyệt vời.

 

Tạp chí truyện tranh đang xem dở vẫn còn nhiều.

 

Ăn nhanh thôi.

 

Khi Bạch Đào định đưa tay lên. Cửa ký túc xá mở ra, mặt cô cứng đờ.

 

“Ơ? Ăn trước rồi à.”

 

“…….”

 

Thật là.

 

Thật sự thật sự thật sự không biết ý tứ gì cả!

 

Bọn đào mềm đúng là không giúp ích gì cho đời.

 

Bạch Đào thở hắt ra lấy lại tinh thần.

 

Giọng điệu nhẹ nhàng hành động như Sư phụ.

 

Bắt chước dáng vẻ Thiên Đào, cô trừng mắt nhìn hắn sắc lẹm.

 

“Mọi người đâu?”

 

“Ăn rồi. Không khí tiệc tùng mà. Bỏ bạn gái đi đâu lang thang thế?”

 

“Dạ?”

 

Rác rưởi. Lăng nhăng.

 

Bên trong khuôn mặt lạnh lùng, Bạch Đào đang bốc hỏa.

 

Rốt cuộc tên đó có gì tốt chứ.

 

Không hiểu sao Hoàng Đào từ nhỏ đã hét lên phải chọn đàn ông cho kỹ lại bám lấy tên đàn ông kia.

 

Muốn tách hai người ra nhưng….

 

Làm thế Hoàng Đào sẽ nổi giận sau mấy năm trời nên đành chịu.

 

Bạch Đào gõ gõ vào cái bàn trước mặt có cơm của Lee Si-heon.

 

‘Được rồi… có câu ghét của nào trời trao của ấy.’

 

Nhìn kỹ, quan sát tỉ mỉ như quan sát kiến thì cũng có nét dễ thương.

 

Hành động thì say xỉn và đáng ghét… nhưng sau khi đi tu luyện về thì khuôn mặt cũng, một chút, rất ít thôi, trưởng thành hơn rồi còn gì.

 

Lee Si-heon ngồi xuống cười hề hề.

 

“Vậy là chỉ có hai người nhỉ?”

 

Lại! Nói lời thừa thãi.

 

“……Câm mồm mà ăn đi.”

 

“Mua về à?”

 

Đồ ăn do Hoàng Đào gọi bên ngoài dùng ma pháp không gian giao đến.

 

Thỉnh thoảng Bạch Đào cũng hay gọi ăn, là ‘Hoàng Đào Delivery’.

 

Lee Si-heon liếc nhìn Bạch Đào một cái, rồi bắt đầu ăn.

 

Bạch Đào cũng thở dài một cái rồi ăn cơm. Đũa của hai người hướng về một chỗ.

 

Sườn nướng BBQ.

 

Nấu kỹ nên róc xương, vị sốt cà chua đậm đà, món Bạch Đào thích nhất bữa nay.

 

Đũa chạm nhau thấy bực mình.

 

‘Cũng có thể thế.’

 

Hiện lên dung nhan Phật tổ, tránh đũa gắp miếng sườn khác.

 

Vấn đề là sự quan tâm thừa thãi cũng giống nhau, đũa của mỗi người lại chạm nhau lần nữa.

 

Lần này bực mình lần hai.

 

‘…….’

 

Khó khăn lắm mới phân chia đồ ăn bỏ vào miệng, ừm?

 

Đồ ăn cũng khá ngon.

 

Lần thứ hai là miến trộn… định gắp thì thấy đũa Lee Si-heon nên chuyển sang thịt bò xào.

 

‘…Tại sao ăn cơm mà phải khổ thế này?’

 

Suy nghĩ đó cũng chỉ trong chốc lát.

 

Đang ăn thì đũa Lee Si-heon di chuyển về phía này.

 

“Ô ăn cái này đi ngon đấy. Bình thường tôi ghét cái này nhưng ở đây làm ngon.”

 

Củ sen kho.

 

Ban đầu ăn vì vị nước tương, nhưng sau đó không thích hương vị độc đáo khi nhai nên Bạch Đào ghét món này.

 

Củ sen kho làm bẩn cơm trắng của mình khiến cô bực mình.

 

‘Toàn làm chuyện thừa thãi.’

 

Bỏ vào miệng. Ồ?

 

Ngạc nhiên là giòn giòn ngon phết.

 

“…Ngon đấy.”

 

“Đúng không.”

 

Khuôn mặt cười như muốn khoe khoang nhìn mình.

 

Khác với mình, hắn có vẻ thực sự thoải mái tận hưởng khoảnh khắc này. Bạch Đào cảm thấy lòng mình xao xuyến.

 

‘……Mình nhạy cảm quá chăng.’

 

Cũng có suy nghĩ đó.

 

Hành động của Lee Si-heon… cũng không có nhiều hành động vượt quá giới hạn.

 

Chỉ là trong số bao nhiêu người, đặc biệt là người đàn ông đó nói nên mới thấy chướng tai gai mắt thôi.

 

“A ăn cả cái này nữa.”

 

Đồ ăn lại được đặt lên bát mình.

 

Cũng không phải kẻ vô não không biết suy nghĩ. Hắn cũng luôn gây sự nhưng lại làm những hành động sến súa này không chút ngại ngùng.

 

‘…Ở riêng hai người cũng không tệ lắm sao?’

 

Chợt suy nghĩ trong lòng cô.

 

Nhưng suy nghĩ đó không đi xa.

 

‘Nghĩ gì thế! Dù sao cũng là tên lăng nhăng…. Rác rưởi.’

 

Và là con mọt đào mềm. Hải quỳ. Bại não bẩm sinh.

 

Lúc đó chỉ động vào mình chứ không làm chuyện ấy chứng tỏ là thái giám chắc rồi.

 

“Không ăn làm gì thế?”

 

“Thì sao.”

 

“……Sao?”

 

“A câm mồm đi. Ăn cơm mà vô lễ. Khi ăn trước mặt Sư phụ thì không được nói gì cả.”

 

“Êi có sao đâu. Lần cuối mà.”

 

Bạch Đào đang thầm nguyền rủa Lee Si-heon… nghe hắn nói như được cảm hóa liền gật đầu.

 

Ừ thì… lần cuối.

 

Tình huống không biết bao giờ gặp lại.

 

Nghĩ thế nên thời gian này tự nhiên thấy tiếc nuối.

 

Hôm nay thôi, không cần nhạy cảm quá cũng được chứ nhỉ?

 

‘……’

 

- Soạt.

 

Bạch Đào gắp miếng sườn cuối cùng đặt lên bát Si-heon.

 

“Cuối cùng… ăn hay không tùy ngươi.”

 

Thái độ thay đổi rõ rệt.

 

Người đàn ông này có nhận ra không.

 

Đương nhiên là phải nhận ra rồi. Tên chỉ nhanh nhạy ở những chỗ vô dụng.

 

Lee Si-heon mở to mắt. Nhìn Bạch Đào cười nham hiểm.

 

“Uống rượu không?”

 

“…Hôm nay thấy thèm.”

 

“Thế bao giờ mới bỏ giọng điệu đó? Rượu là Tok Tok Đào đúng không?”

 

Cười khổ trong lòng, Bạch Đào nói với hắn bằng giọng thoải mái hơn chút.

 

“…Biết rồi. Đưa rượu đây.”

 

“Hư hư hư.”

 

“Đừng cười nữa… Nhanh lên.”

 

Rác rưởi là rác rưởi nhưng chắc là loại rác tái chế được.

 

- Tách.

 

Bật nắp lon bia đưa cho, Bạch Đào uống một ngụm ngon lành.

 

Bia hơi lạnh nên mát, và không hiểu sao uống trước mặt đàn ông nên cảm giác ngon hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!