Chương 169: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (1)
Chương 169: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (1)
“Bbi.”
Rạng sáng, nỗi cô đơn len lỏi vào thắt lưng, Shiba tỉnh giấc, trằn trọc rồi mở mắt.
“…….”
Trong căn phòng tối om không một ánh đèn, trên giường ngoài Shiba ra chẳng có ai nằm đó.
Lại nữa. Bố lại đưa chị ấy đi và biến mất.
Chị tóc trắng cũng thế, chị tóc cam cũng thường xuyên như vậy.
Bỏ mặc con đi đâu thế.
Lông mày Shiba nhướng lên.
“Bố….”
Thốt ra cái tên ấy. Không thấy đến.
Lo lắng và bất an. Bố sẽ không gặp chuyện gì chứ?
Shiba nhớ lại cảnh tượng từng thấy bên ngoài phòng ngủ.
Chị tóc cam đang ăn thịt bố bằng miệng.
Sợ đến mức nổi da gà.
- Bbi, Bbi ức!?
Bố, bố bị ăn thịt rồi!
Lúc đó con bé đã co rúm người lại thế nào.
Cứ ư ử như đau lắm…. Tiếng thở cũng lớn hơn.
May mà chị ấy có lòng từ bi sâu sắc nên ngày mai bố vẫn tiễn con đi học như thường.
Thà là mình thì không sao. Shiba mạnh mẽ mà.
Sáng dậy chắc chắn bố sẽ nằm bên cạnh, không nghi ngờ gì nữa.
Nhưng mà bố đau thì ghét lắm.
“Bbi.”
Sẽ không sao đâu. Như lần trước ấy.
Sáng ra lại về thôi mà.
Bố cũng có việc phải làm mà! Shiba là người nhà biết cảm thông.
Như con chơi ở nhà trẻ thì bố cũng phải chơi chứ.
Chỉ cần nhắm mắt ngủ một giấc đến lúc đó là được.
Cuộn tròn trong chiếc chăn màu xanh lục, chắp hai tay đặt lên đầu.
“…Bbi yak.”
Thế giới hoang tưởng trắng xóa mở ra trong đầu.
Ở đó, bố đang xoa đầu Shiba nằm trên giường.
Càng tưởng tượng số lượng bố càng tăng lên từng người một. Bố có một…. Bố có hai.
“Bbi hi hi.”
Shiba cười như đứa trẻ trước tưởng tượng hạnh phúc rồi chìm vào giấc ngủ.
Trưa mai ở nhà trẻ sẽ có món gì nhỉ.
Cơm trộn? Ghét cơm trộn!
Shiba ghét nhất trên đời là món cơm trộn mầm cây.
Mối quan hệ với món ăn yêu thích của Shiba cũng tương tự.
Thích nhất là món bố nấu. Món bố mua là món thích thứ hai. Nước bố đưa là thứ ba.
Nghĩ đến bố lại muốn khóc rồi.
Bỏ mặc con thế này. Bố xấu xa.
Chắc bố cũng biết lỗi của mình chứ nhỉ?
‘Bbi?’
Trong đầu Shiba bỗng nảy ra một ý tưởng rất hay.
Đùi Hoàng Đào đi trên phố cứ run lẩy bẩy.
“Hư ức…. Ưt.”
“Đừng khóc nữa.”
“Bụng dưới vẫn còn thình thịch đây này.”
Eo cong. Mông lắc lư cười gượng gạo.
Vừa ra khỏi nhà nghỉ vỗ vào eo, Hoàng Đào hét lên á một tiếng.
- Phạch!
“Híc!”
Mông nảy lên một cái rõ mạnh.
Cơ thể càng nhìn càng thấy dâm đãng nhưng… sau này sẽ khó ôm Hoàng Đào hơn rồi.
Hoàng Đào cũng tiếc nuối nên. Suốt rạng sáng nay tôi đã để Hoàng Đào hút cạn kiệt.
Coi như bơm đầy tình yêu để sau này gặp lại cũng không thấy ngượng ngùng.
Ngày chia tay cũng chẳng còn mấy hôm nữa.
Hơn nữa nhớ lại Hoàng Đào hồi nhỏ nên tôi muốn nhanh chóng xóa bỏ sự ngượng ngùng đó.
Thú thật thì cũng không phải không có cảm giác tội lỗi.
Kỳ lạ là Hoàng Đào lớn tuổi hơn nhưng nhìn thấy Hoàng Đào nhỏ tuổi về thì cảm giác lớn tuổi không còn là lớn tuổi nữa.
Vì thế nên khi quan hệ cũng có chút thô bạo.
“Em trai, em trai.”
“Dạ?”
Đang qua đường thì Hoàng Đào gọi tôi hai lần, giảm tốc độ lại.
Ghé mặt vào tai tôi.
“…Hôm nay thô bạo nên thích lắm.”
……Bảo là thích bị đối xử thô bạo kìa.
Như một hình phạt cho việc đùa cợt dâm dục ngay giữa đường, tôi vỗ vào phần trên mông Hoàng Đào.
Hoàng Đào run chân nín thở.
- Chát.
“Ư ưm!”
“Được rồi đi nhanh lên. Shiba dậy thì tính sao.”
“Shiba tuyệt đối không dậy đâu! Ngủ say như chết, có bắt đi cũng không biết đâu.”
Tôi cũng mong thế.
Hôm nay sao cứ thấy bất an.
Sợi dây tình cảm giữa bố và con gái đang báo hiệu. Giữa đêm thấy trống vắng trong lòng, nhớ Shiba.
Chẳng lẽ… dậy rồi sao?
Về đến ký túc xá, bấm mật khẩu rồi vào phòng.
- Tít, tít.
Hạ cái khóa cửa kêu như tiếng Shiba nói xuống.
Cạch, cửa mở-
“…….”
Bên trong cửa, Shiba đang ôm gối ngồi đó.
“Bố.”
Hoàng Đào đứng sau tôi định đi theo vào, nghe thấy tiếng Shiba phía trước liền đóng băng ngay lập tức.
“Bố đã… về chưa.”
Một câu nói lạnh lùng hơn hôm qua.
“Bố.”
“Ừ.”
“……Bbi.”
Bbi, Bbi.
Tiếng gà con thốt ra với gương mặt phụng phịu làm đầu tôi rung chuyển dữ dội.
Một tiếng ‘Bbi’ đó được chuyển đổi thành tiếng ‘Ghét’ có phải là do tâm lý không?
Chắc chắn không phải do tâm lý đâu. Tôi có thể hiểu được tiếng Shiba ở mức độ nào đó.
Cái này….
Là lỗi không thể chối cãi của tôi.
Shiba ngủ ngon quá nên… cái cớ thảm hại đó cũng không làm được gì.
“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ phồng má trách móc bạn. ”
Giọng nói vang lên trong đầu khiến tôi tỉnh hẳn.
Em nói đúng. Thế Giới Thụ Thuần Khiết.
Nhưng cái đứa chỉ đẻ rồi bỏ mặc như em thì có tư cách gì mà nói chứ.
“ ……. ”
Không nói được gì, Thuần Khiết ngậm chặt miệng.
Ừ… Biết là được rồi. Vấn đề không phải ở đó. Dù sao cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
Tôi quỳ xuống, thay cái gối bằng cách đưa mình vào vòng tay Shiba.
Shiba vẫn chưa dứt tình hẳn nên sà vào lòng tôi.
“Bbi.”
Tiếng Bbi lạnh lùng hơn bình thường.
“Shiba, con gái của bố.”
“Bbi.”
“Bố xin lỗi. Hửm? Bố sẽ không đi ra ngoài lúc rạng sáng nữa đâu.”
Vỗ vỗ lưng con rồi đi vào phòng. Hoàng Đào cũng vội vã theo sau, quỳ xuống tạ lỗi với Shiba giống tôi.
“Shi, Shiba à…. Chị rủ rê đấy… Bố không có lỗi đâu.”
“Không, sao lại nói với trẻ con thế? Rủ rê gì chứ. Cứ xin lỗi là được mà.”
“Hức. Xin lỗi em.”
Không thèm nghe lời xin lỗi của Hoàng Đào, Shiba lặng lẽ vùi mặt vào ngực tôi.
- Dụi dụi, dụi dụi.
Dụi đầu thế kia… chắc là cũng nguôi giận phần nào rồi.
Vừa lén tách Shiba ra thì gương mặt đang cười của Shiba lập tức chuyển sang trạng thái ‘Dỗi’.
“…Bbi.”
Hai tay dang ra đòi ôm lại.
Đôi mắt xếch lên đầy vẻ hoài nghi lóe sáng lạnh lùng.
Tôi lại ôm Shiba lần nữa.
- Dụi dụi.
Rồi lại tách ra, gương mặt đang cười chậm một nhịp biến thành dáng vẻ ‘Con dỗi rồi đấy’.
Ừm.
Không phải đâu.
Shiba nhà tôi không phải đứa ranh mãnh thế đâu.
“Bbi! Bbi ức!”
Chống hai nắm tay nhỏ xíu lên hông, Shiba hét lên đầy khí thế.
Tôi vội vàng ôm lấy vỗ vỗ lưng Shiba.
“Bbi heng.”
Tiếng cười khúc khích.
Lại một lần nữa cảm thấy lạnh sống lưng không hiểu vì sao, nhưng Shiba thích là được rồi.
“Shiba muốn ăn gì không?”
Dù sao hôm nay kết thúc tập huấn là ngày nghỉ. Thứ bảy cuối tuần.
Định gặp Hoàng Đào đến tối nay thôi rồi dành thời gian cho Shiba. Nhưng không khớp lắm.
Phải dỗ con gái thôi. Cuộc đời chỉ biết nhìn con mà sống.
Ôm ấp, cõng, hôn hít, tấn công bằng đủ loại tình cảm để vực dậy tinh thần cho Shiba, Hoàng Đào bên cạnh nhìn với vẻ ghen tị.
“Ước gì mình cũng được sinh ra làm con gái của em trai.”
“Dạ?”
“À không, chỉ là trông hạnh phúc quá.”
Ghen tị với cả trẻ con sao? Đúng là biểu tượng của sự ghen tuông.
“Chị hôm qua nhận được nhiều rồi còn gì.”
“…Hi hi. Sướng thật.”
Tiếp chuyện con gái và Hoàng Đào cũng mệt phờ râu.
Đặc biệt là Hoàng Đào cứ ngầm gợi dục nên càng mệt hơn.
…Nếu sau này tôi kết hôn thật thì chắc gãy xương sống mất nhỉ?
Vừa chơi với Shiba vừa tung hứng với Hoàng Đào, tôi chợt nghĩ thế.
“Bố.”
“Hửm?”
Shiba trèo lên vai tôi, tôi ngẩng đầu lên.
Shiba lấy cuốn từ điển nhỏ trong túi ra. Đọc từ trong đó rồi chậm rãi mở miệng.
“…Thích bố!”
“…….”
Á!
Cảm giác tan biến mệt mỏi.
Cảm giác như vừa bị đánh roi vừa được cho cà rốt.
“Shiba! Còn chị? Còn chị?”
“…Sợ.”
“Hả?”
Hoàng Đào đang phấn khích nói với Shiba, Shiba trả lời với giọng hơi e ngại.
Quả nhiên Shiba là Shiba. Chỉ thích bố thôi.
Nhấc bổng Shiba đang cưỡi trên cổ lên ôm chặt.
“Bố ố~ Bố!”
Gương mặt Hoàng Đào nhìn tôi đầy vẻ thất vọng.
“Ghen tị quá…. Lạ thật. Sách bảo trẻ con thích người chăm sóc mình mà.”
“Nhìn thế này mới thấy Shiba thông minh thật đấy chứ? Em nghĩ phải cho con đi học trường tốt thôi. Tìm lớp học piano nhỉ?”
“…Ông bố cuồng con. Sách bảo bố đi làm suốt ngày thì sẽ có khoảng cách. Nên chị đã đối xử cực tốt mà.”
Shiba nhìn Hoàng Đào rồi ôm chặt lấy tôi.
“Sợ! Bố thì, thích! Hàng Đào? Ghét.”
“Con bé bảo thế đấy.”
“Hức……. Shiba à.”
Vẫn quen với tiếng bbi bbi hơn. Nhưng kiểu nói ngọng nghịu này rồi cũng sẽ quen thôi.
“Shiba.”
“Bbi?”
“Dù vậy vẫn phải đi nhà trẻ. Hôm nay tan học sớm mà.”
“…….”
Shiba hiểu lời tôi như đinh đóng cột.
Làm mặt dỗi cũng vô ích thôi.
Phải rèn luyện tính xã hội chứ.
Tôi làm cơm sáng cho Shiba ăn no nê, giúp đánh răng xong rồi dùng Teleport đến nhà trẻ.
Cách đi nhà trẻ rất đơn giản.
Teleport đến tọa độ con hẻm vắng người.
Xuất hiện ở nơi ít người qua lại, rồi dắt tay Shiba đi bộ vào nhà trẻ như thể đi từ gần đó đến.
“Ơ? Bố Shiba chào anh~ Hôm nay bố đến đưa đi học nhỉ?”
“À vâng chào cô. Vì công việc nên lâu rồi không đến được.”
Cô giáo mặc áo cộc tay màu vàng nhìn tôi rồi cười chào hỏi.
Cô giáo có nụ cười giống cún con vừa nhìn thấy Shiba liền cười hiền hậu.
“Lúc nào nhìn cũng thấy tình cảm bố con tốt thật đấy. He he.”
“Trông thế ạ?”
“Tất nhiên rồi~ Shiba thích bố thế nào cơ mà~ Lúc vẽ tranh hay gì đó lúc nào cũng chỉ vẽ bố thôi.”
Cái đó tôi biết.
Bức tranh Shiba thỉnh thoảng mang về từ nhà trẻ luôn có một người đàn ông tóc đen cao lớn ở chính giữa.
Hoàng tử bạch mã trong tưởng tượng. Ban đầu tôi nghĩ thế nhưng Bạch Đào đã đính chính ai nhìn cũng biết là tôi.
Cô giáo cười tươi nhìn mặt tôi, tôi hỏi điều thắc mắc từ đêm qua.
“A đúng rồi. Shiba biết nói từ bao giờ thế ạ?”
“A~ Shiba học ngôn ngữ chậm hơn so với tuổi nên… tôi đã dạy kèm đặc biệt ạ.”
“Ra là vậy. Làm tôi giật mình. Hôm qua về thấy gọi Bố.”
“Phù khì khì. Anh vui lắm đúng không?”
“Tuyệt vời luôn.”
Dạy kèm đặc biệt à.
Tạm thời nhìn bề ngoài Shiba khoảng 5-6 tuổi, nên trong mắt người khác việc Shiba chưa nói được đến giờ là kỳ lạ.
Nhưng Shiba vẫn chưa đầy 1 tuổi.
Thiên tài, đúng là thiên tài.
“Nào, Shiba. Phải lại đây với cô chứ?”
“…Bbi.”
Shiba rời khỏi vòng tay tôi với vẻ không tình nguyện, bám vào chân cô giáo.
Dù sao trong số những người ở nhà trẻ này, cô giáo này là người con bé theo nhất.
Tên là… Shin Hye-yeong thì phải?
Shiba chắc chắn giống tôi, thích phụ nữ xinh đẹp.
“A đúng rồi. Tuần sau là thi tài năng, chắc chắn anh sẽ đến chứ?”
“Tất nhiên rồi. Con gái tôi biểu diễn thì đương nhiên phải xem rồi.”
Lớp Hươu Cao Cổ. Lee Si-ba (1 tuổi).
Càng nhìn càng thấy mình đặt tên sai rồi nhưng…….
‘Chậc.’
Shiba đã nhận thức đó là tên mình rồi thì đổi được sao.
Sau này bị chửi thì lúc đó đổi cũng không lạ.
“Vậy nhờ cô chăm sóc Shiba nhé.”
“Vâng chào bố Shiba~ Shiba. Đi thôi.”
“Bbi…….”
Giọng Shiba ỉu xìu khiến tôi bật cười.
Giải quyết xong hầu hết việc buổi sáng.
Đợi đến trưa Shiba về, tranh thủ nghỉ ngơi một chút, tôi quay lại con hẻm và dùng Teleport.
- Bừng!
Trở về ký túc xá.
Môi trường buổi sáng khi Shiba rời đi, bát đĩa chưa rửa chất đống và bát cơm ăn dở để trên bàn là chuyện bình thường.
Và đống đồ giặt trong phòng tắm.
Hồi: Nhỏ Tôi Không Biết Những Điều Này, Giờ Nhìn Kỹ Từng Chi Tiết Mới Thấy Ngày Xưa Mình Sống Vô Lo Vô Nghĩ Thật
“…Phải dọn thôi.”
May là cơ thể tôi hiện tại không biết mệt mỏi.
Tôi dọn dẹp qua loa quần áo Shiba vứt lung tung rồi vào bếp.
- Cạch.
Vừa mở cửa bếp đã nghe thấy tiếng chào.
“…Về rồi à?”
Trên bàn bếp, Thiên Đào đang ngồi xem tạp chí, dọn dẹp qua loa những bát cơm ăn dở.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
